Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

ABC-Bản Tango Italiano

Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
------------------------------------------------------------
Lại như thấy
Tay em đặt trên vai anh
Cúi đầu, ngoảnh mặt
Để mùi phụ nữ giận hờn vấn vương
(thơ Trần Đức Trung)

Tuần này từ thứ hai tôi nhận dạy một lớp tại chức tối. Buổi chiều xong việc ở bộ môn tôi sang luôn khu giảng đường tại chức đối diện với sân vận động của trường ngồi chờ lên lớp tối, đỡ về. Mà về rồi lại đến vào giờ tắc nghẽn đầy xe trên đường này sao kịp. Thôi, một mình đóng cửa trong phòng nghỉ uống nước của giáo viên ở tầng hai tranh thủ tập bài thiền Hư Linh Công vậy.
Đang nhắm mắt nhập thiền, dần chìm sâu vào Hư Tĩnh, ngay hơi thở cũng như tan vào không trung, bỗng từ đâu lại có tiếng nhạc. Hơi thở như quay trở lại, sâu, đều, chậm, nhẹ, cứ như níu lấy cái âm thanh kỳ diệu đó. Rồi không nghe thấy gì nữa. Tôi xả thiền xong vẫn lâng lâng trong tiếng nhạc, nó như lại chìm sâu vào trong tôi. Chẳng lẽ nó cất lên từ trong đó à, cái bản Tango Intaliano ấy.
Tôi đứng dậy đi ra hành lang, tầng bốn. Dưới sân trường vắng tanh, chỉ còn mấy chiếc xe máy trong bãi xe. Nhìn ra cổng thấy xe cộ nối đuôi nhau đông nghịt. Bên kia đường là sân vận động. Kể ra sang đấy đi dạo xem sinh viên chơi bóng cũng hay, có điều phải đi qua đường đầy xe cộ lại ngại. Vẩn vơ một lúc tôi lại trở về phòng nước ngồi thiền tiếp bài "Thiên ngũ thần long". Không có tiếng nhạc nữa. Cũng không thiền được. Cái tâm lại lăng xăng mất rồi. Câu thơ của Berggoltz lại như xuất hiện trong đầu "Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi"...
Ngày hôm sau mọi sự thay đổi, trở lại bình thường. Trong lúc ở lại trường chờ đợi lên lớp tối tôi nhận được điện thoại của Hưng bạn tôi ở Ba Lan gọi về, gọi cách rẻ tiền nên tán gẫu đủ mọi thứ gần một tiếng. Sau đó tôi tập lại bài thiền hôm qua một cách dễ dàng, chẳng hề có tiếng nhạc cũng như câu thơ nào ám ảnh. Chắc là do tâm thôi, hôm nay nó tĩnh rồi.

Thứ tư lại thế, lại có tiếng nhạc Tango nọ. Tôi xòe tay, nhắm mặt tập trung lắng nghe và rồi bỗng có một tiếng khẽ thì thầm bên tai tôi: "Bản Tango hay quá, anh thích không". Tôi như thấy mình mấp máy môi gọi tên em: "Olia"...
Hôi đó tôi có biết khiêu vũ đâu mặc dù tối thứ bảy, tối chủ nhật nào cũng bị các em phòng bên rủ xuống tầng hầm nhảy Disco. Số là ký túc xá cho nghiên cứu sinh ở xa, thầy giáo tôi can thiệp để tôi được ở gần trường, cũng là gần nhà ông ấy, trong một phòng của ký túc xá sinh viên nữ khoa luyện kim, phố Vesnina cạnh công viên thơ mộng. Tầng trên còn hai cậu nghiên cứu sinh Ả Rập là hết nam. Ký túc xá nữ họ trông coi ngặt lắm. Đàn ông đến phải để giấy tờ, ngồi đợi chủ nhà xuống đón, ký tên, hẹn giờ về, nói chung là rất phiền hà. Cánh sinh viên nam hay đứng dưới sân huýt sáo rồi từng đôi ngồi hay đi dạo dưới các hàng cây, đỡ vào. Tôi thường phụ đạo, giảng lại bài cho mấy em phòng bên, đổi lại họ hay chia sẻ cho tôi những hoa quả, đồ ăn ở nhà quê tiếp tế lên. Tôi mê nhất là mỡ muối, cá muối. Tuy nhiên tôi chơi với bốn cô quả thật như một người bạn, người anh nghiêm túc, có lẽ vì gần quá, họ lại bốn người, và cái chính là cả ba em, trừ Ira xinh nhất có chồng, còn lại cũng bình thường. Duy chỉ có một lần tôi đưa Irina ra tàu về quê lúc nửa đêm. Không kìm được chúng tôi đã hôn nhau lúc đợi tàu. Cũng chỉ thế thôi, sau đó cả hai đều lờ đi như chưa hề có chuyện gì. Riêng tôi không muốn phá vỡ cái quan hệ thân mật, bình thường với mọi người trong ký túc xá này. Hơn nữa chồng của em, chàng sỹ quan cứu hỏa Vichia thỉnh thoảng lên đón vợ, đối với tôi rất thân mật và tôn trọng. Tôi cố gắng không gặp em ở đâu một mình. Những tối Dancing tôi toàn ôm Marina nhảy, cố tránh ánh mắt của Ira. Tôi biết tính cách của tôi mà, chắc bị hỏng do đọc quá nhiều tiểu thuyết Tây thời xưa đấy.
Olia thì lạ thật. Lần đầu mà đã như là gặp ở đâu, lâu lắm rồi. Có lẽ vì em giống như người trong tranh "Người đàn bà xa lạ" của họa sĩ người Nga Ivan Nikolaevich Kramskoi mà anh tôi cắt từ họa báo Liên Xô, làm khung treo lên tường nhà tôi xưa. Olia làm y tá nhà máy dệt của thị trấn Sumy cách thành phố Kharkov hơn trăm cây. Lãnh đạo nhà máy mời đại diện sinh viên nước ngoài học ở mấy trường Đại Học thành phố Kharkov về dự dạ hội đón năm mới với bà con của nhà máy. Nhà máy vừa được huân chương. Ban đối ngoại thành phố tìm gom chúng tôi gồm khoảng gần hai chục người, chủ yếu là Mỹ Latin, Ả Rập. Nghiên cứu sinh có một cậu Ba Lan bên trường Xây Dựng. Người nữa là tôi của trường Bách Khoa. Cũng tại tôi thích tuyết nên lấn bấn ở sân, kệ mọi người vào hết hội trường dự Meeting. Ngồi trên ô tô bí quá, tôi muốn chạy nhảy, hứng gió, dãn gân cốt, ngửa mặt lên hứng những bông tuyết nhỏ, nhẹ, mơn man, ngắm cảnh mênh mông lung linh ánh đèn của thị trấn, ngắm đồi núi vùng quê của Shevchenko (Nhà thơ và nhà tư tưởng Ucraina). Meeting tôi dự nhiều lắm rồi, thời sinh viên, lại còn phải hay lên đọc phát biểu nữa chứ. Lần này phát biểu dại diện cho cả đoàn là một cậu Cu Ba.
Có nắm tuyết ném từ phía sau, trượt vào cậu người tuyết mà tôi đang sửa cho cái mũi làm bằng cái vỏ chai rượu vào chính giữa mặt, chuyển cái chối từ tay phải qua tay trái. Tôi quay lại. Cô gái trong cái áo lông vẫn còn đang nắm đạn tuyết trong tay:
-Sao anh lại cho nó cầm chổi tay trái. Anh là Levsa (người thuận tay trái - tiếng Nga) à.
Tôi không trả lời mà nhặt một nắm tuyết lên, đưa sang tay trái ném cô gái, vụng quá, tôi ném lại bằng tay phải rất nhanh, tuyết bung ra cổ áo cô ấy. Chúng tôi vơ tuyết ném đuổi nhau và đã làm quen với nhau khi tôi bị díu chân ngã xuống đống tuyết. Nhẹ thôi nhưng tôi cũng biết giả vờ là bị sái chân để cô gái phải nâng dậy, phủi áo cho...
Rồi chúng tôi ngồi bên nhau ở cái bàn xa sân khấu cùng với mấy người của nhà máy. Những sinh viên nước ngoài cũng bị chia ra mỗi người một bàn. Marec, cậu nghiên cứu sinh Ba Lan ngồi bàn phía trong không xa tôi lắm. Mấy người ngồi cùng tôi mải theo dõi những tiết mục trên sân khấu. Cánh sinh viên Cu Ba hát bài La Paloma, Grenada sôi động làm mọi người say sưa. Tôi thì say ngắm em. Quả thật em không kiêu xa lạnh lùng nhưng đẹp, thật, gần gũi và ấm áp hơn người phụ nữ trong tranh "Người đàn bà xa lạ". Đôi mắt xanh và mái tóc vàng óng cùng với đôi môi đỏ mọng đủ để có cớ cho một chuyến phiêu lưu khó cưỡng lại cho tôi. Olia cũng mới tốt nghiệp y tá ở Vinisa, vừa đến làm ở nhà máy được hai tháng. Em cũng nhìn tôi chăm chú, thấy lạ là tôi là Việt Nam, vì ít thấy người Việt cao, mũi cao, mắt xếch, tóc lại xoăn vậy. Tôi cũng chẳng hiểu sao sang đây tóc cứ xoăn tít lại. Cũng một lần hồi sinh viên năm thứ ba chúng tôi nghịch xem ảnh tóc trên kính hiển vi điện tử. Hóa ra là tóc tôi nó dài không đều, có nhiều chỗ thắt nhỏ lại làm xoăn tóc. Tôi huyên thuyên đủ mọi chuyện, từ công việc nghiên cứu đến các món ăn nguội ở trên bàn, đến các bài hát và ca sỹ, và làm Olia cứ cười suốt. Chỉ có mắt em sao có ánh buồn ...
Rồi cũng đến giao thừa. Vỗ tay, chạm cốc, mọi người cùng hát theo với các nghệ sỹ trên sân khấu. Sau đó là dạ hội khiêu vũ năm mới. Một số người có tuổi ra về. Lại một tốp thanh niên trai làng say rượu kéo đến nhưng bị bảo vệ không cho vào, đang giằng co, ồn ào, to tiếng. Tôi kéo Olia vào trong. Bàn Marec ngồi lại có đúng hai ghế trống. Anh chàng này chắc vẫn đang trong tâm trạng, trông mặt rất khó gần. Lúc chờ lên xe ở Kharkov Marec cứ bồn chồn chạy sang bên kia đường có bốt điên thoại gọi không biết bao nhiêu lần. Bên Ba Lan đang thiết quân luật, đang rất khó khăn về đời sống mà cô bạn gái bên ấy hình như lại có bầu. Cậu ta cứ ngồi xoay cốc rượu lờ đi những ánh mắt các cô nàng bàn bên đưa sang. Cuối cùng cũng có một chàng của nhà máy khập khiễng sang uống rượu với anh chàng trông như nhà quý tộc khánh kiệt này. Olia và tôi đã cầm tay nhau hòa vào dòng người của các điệu nhảy dân gian Ucraina. Tuy có lúc bị tách ra nhưng ánh mắt chúng tôi vẫn tìm nhau. Có cái gì hơi giống như tronh bộ phim Romeo và Juliet ấy. Cũng có cả Disco, tất nhiên có cả Abba, Smokie ..., những ban nhạc thịnh hành lúc bấy giờ.
Hai tiếng sau ban nhạc sống nghỉ giải lao đi xuống ngồi ăn. Họ mở nhạc cổ điển. Valse thì nhảy toàn chủ nhà cả. Cánh khách nước ngoài (cả tôi nữa) không biết, đành chịu ngồi xem thôi, nghe và vỗ tay. Những bài nhạc Nga êm đềm quá. Thiếu chân nam, Olia nhảy Valse với một cô gái tóc hung, người dẫn chương trình tối nay. Cô ấy cũng đã hát nhiều bài, còn hay hơn khối ca sỹ chuyên nghiệp tôi thấy trên TV, mộc mạc hơn, thân thiết hơn. Rồi nhạc chuyển sang Tango. Hình như không ai biết nhảy Tango. Olia cũng về ngồi cạnh tôi. Cô tóc hung đứng một mình giữa sảnh, vẫy mọi người. Không ai hưởng ứng, cô đành lắc đầu cười thất vọng, thì thật bất ngờ, anh chàng Ba Lan cạnh tôi đứng dậy, bước lên mấy bước rồi dừng lại nhìn cô gái. Hai người nhìn nhau cứ như cảnh trong một bộ phim ấy. Olia nắm tay tôi, tựa vào vai tôi. Sẽ hay đây, xem hai người xa lạ nhảy Tango với nhau chứ cứ Disco nhún nhảy lắc thì cần gì học nhảy. Và quả thật, tiếng nhạc bài Tango Intaliano với những bước đi dò chân, dướn hãm, chuyển hướng kỳ diệu quá. Hai người cứ như nhập lại thành một trong chuyển động, như một chuyến đi đầy những bất ngờ, cảm hứng và phiêu lưu, bất định. Cô gái cứ như bị thôi miên lúc bị lôi kéo, lúc được dìu theo trong vòng tay Marec, như lịm đi rồi bừng tỉnh ở phách mạnh đột ngột, lắc vai, hất đầu, nắm tay nhau cùng nhau dướn tiếp rồi lại bất ngờ đổi hướng. Tiếng nhạc Tango cũng kỳ lạ, lúc dụt dè dò dẫm, thổn thức đến mê muội, lúc như bừng tỉnh rộn ràng, hân hoan đan xen các tình cảm con người. Và kết thúc vũ điệu cũng thật bất ngờ với vũ hình cô gái bị xuay ngửa trong vòng tay bạn nhảy. Không gian như sững lại rồi tràn ngập những tiếng vỗ tay. Tôi không vỗ tay, đúng hơn là không có tay để vỗ nữa. Những sợi tóc vàng còn đang rủ xuống vai tôi, tiếng khẽ thì thầm bên tai tôi: "Bản Tango hay quá, anh thích không". Tôi như thấy mình mấp máy môi gọi tên em: "Olia"..
Trên xe lúc về tôi lại ngồi cạnh Marec, hứng thú hỏi và được nghe giải thích về nghệ thuật khiêu vũ và đặc biệt về các điệu Standart quý phái. Phải nói anh chàng quý tộc khánh kiệt này, như tôi hay gọi đùa, uyên bác thật. Tôi bỗng nhớ tới vị vua hào hoa Sigismund II Augustus của Ba Lan xưa. Có phải đây là hậu duệ của ông vua ấy không. Olia thì chắc là con cháu của nhà thơ Mirosnichenko rồi (bên Châu Âu, tên rất ít mà họ rất nhiều). Olga Stephanevna Mirosnichenko, tôi thầm gọi đầy đủ tên, tên bố và họ, nhẩm lại số điện thoại của em.
Bố em, ông Stephan ít nói, hầu như không cười. Đôi mắt xám cứ như buông cái nhìn xa xăm. Đôi mắt của người say rượu. Ông không giết vợ mà những vại Samogon (rượu Vodka tự nấu) đã giết chết mẹ Olia. Cả đất nước say. Nhưng không sao, vàng, kim cương, dầu, gaz gỗ và tài nguyên còn nhiều lắm. Họ còn say. Đấy là Marec nói về nước Nga này. Ông gật đầu ôm hôn tôi, nói với Olia bằng tiếng Ucraina rồi xuống hầm đốt lấy hơi nóng chạy theo hệ thống lò sưởi trong nhà, bên ngoài trông giống hệt lò sưởi hơi nước ở ký túc xá sinh viên. "Hôm nay có chúng mình về nên ông mới đốt lò đấy... chứ không"- Olia thở dài, nhìn về phía góc nhà, ngổn ngang những vỏ chai rượu. Olia đã kể hết về gia đình em trên tàu từ Sumy về. Tôi thì đi tàu từ Kharkov qua Sumy, ngó từ xa đã thấy mái tóc vàng rủ dưới chiếc mũ lông trên sân ga. Hôm ấy chiều thứ bảy, tàu vắng. Chúng tôi còn đi tiếp một tiếng nữa về hướng Vinisa, quê em. Bà mẹ em đẻ 5 lần, được phong bà mẹ anh hùng, nghĩa là được một tấm chương để đeo vào ngày lễ đi Meeting và một suất đi nghỉ ở trại điều dưỡng mỗi năm mà bà chưa bao giờ đi. Công việc ở nhà nhiều lắm, bỏ cho ai. Chị cả thì lấy một cậu Nam Tư nhưng họ sống ở Áo. Một chị lấy chồng ở tận Viễn Đông. Cậu em Kolia trong quân đội. Bé út Natasa học nội trú ở Vinisa. Cũng như mọi đàn ông trong làng, ông Stephan luôn say khướt. Một lần say về, không chịu nổi sự cằn nhằn của vợ ông đã đập cái chai một nhát vào đầu bà. Bà chết. Mấy ông trong làng đến tạo ra hiện trường giả để xác bà rơi ngã từ gác rơm trong nhà kho xuống đập đầu vào đúng cái đe sắt. "Xong rồi họ cùng cậu cảnh sát uống hết một thùng rượu" - Olia nói. Lúc đó em vừa tốt nghiệp phổ thông.
Bữa cơm tối xong ông bố lại say khướt, hết cả chai "Lúa Mới" tôi mang về. Ôm hôn tôi rồi ông khật khưỡng về phòng, trông thật tội nghiệp. Còn tôi với Olia. Em nhìn tôi đau đáu bằng đôi mắt xanh buồn, luồn các ngón tay vào mái tóc đen xoăn của tôi. Ngoài trời tuyết lại rơi. Em rút tay ra khỏi tôi và lấy ngón tay viết lên cửa sổ phủ mờ hơi nước một dấu " " to. Một dấu hỏi không có câu trả lời chỉ có tiếng thở dài cho số phận những con người, cho một đất nước to lớn, giàu tài nguyên, với những con người kiêu hãnh, thông minh, đôn hậu đang xơ xác dần không chỉ ở những ngôi nhà bỏ hoang trong các làng quê với những thanh gỗ chéo đóng đinh chặn cửa, với những đoàn người nông dân xếp hàng ở cửa hiệu trong các thành phố lớn để mua khoai tây, những củ khoai do chính họ dỡ từ đất ruộng quê lên, xơ xác bơ vơ từ trong tâm hồn không biết tin vào đâu ...Olia đứng dậy bật chiếc máy quay đĩa Rigonda. Cái đĩa hát quay chao bồng bềnh. Bản Tango Intaliano vói giọng ca của Magomaev. Tôi đứng ôm em trong vòng tay, quay khẽ dập dình, hòa vào giai điệu huyền diệu, bất định, phiêu lưu ... Tôi cúi xuống tìm môi em, không được. Em úp mặt vào ngực tôi, tay tuột từ mái tóc tôi, vòng ôm cổ tôi. Chúng tôi không chuyển động nữa, đứng yên ôm nhau sợ tuột mất cái vũ điệu trong lòng hai đứa.
Sáu năm sau tôi có làm việc và chơi thân với Sasa, cũng là chuyên gia, ở trường đại học Bechar Algerie, giữa sa mạc Sahara. Vợ cậu ấy Tania giống Olia nhiều quá, cũng người vùng Vinhisa của Olia. Những người con gái Vinhitsa nổi tiếng từ xưa là xinh đẹp, đảm đang và chiều chồng. Tôi có nhờ Tania hỏi tìm tin tức của Olia. Nghe đâu em sang phục vụ y tá trong quân đội Xô Viết đóng ở Đức rồi lấy chồng định cư ở đó. Tôi nén tiếng thở dài nhưng thấy yên lòng. Cái dấu Hỏi em viết trên cửa sổ ngày nào đã có trả lời, cho em. Rồi sau đó cho cả đất nước em nữa. Một buổi chiều bay từ thủ đô Alger về, vừa đến sân khu nhà ở của chuyên gia nước ngoài đã thấy Tania chạy ra cầm tay tôi: " Lạy trời Trung về rồi". Đôi mắt đỏ hoe, Tania nói tiếp: ”Chúng tôi phải trở về Liên Bang. Nó hãy còn”. Sasha thì lúi húi xếp đồ vào cốp xe, chiếc Opel cũ rích mua lại hai trăm đô ở chợ giời gần biên giới Maroco. Lau bàn tay rắn chắc vào quần xong Sasha ôm lấy tôi, vỗ vỗ mạnh vào vai:“Nào! Anh bạn, khỏe nhé". Chiếc Opel rung lên rồi chuyển bánh, cuốn theo một đám bụi cát mù mịt. Vợ chồng họ sẽ phải qua suốt sa mạc Sahara, sang Maroco, qua eo biển Gibranta, qua Tây Ban Nha và qua suốt châu Âu để về nhà ở Kiev, về kịp Liên Bang. Ba năm chuyên gia ở trường đại học Bechar, giữa sa mạc Sahara chỉ có mình tôi là Việt Nam. Nhưng hai mươi mốt đồng nghiệp, đến từ Nga, Ucraina, Belorusi, Grudia và các nước cộng hoà khác của Liên Xô thời ấy, đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Cũng như họ, tôi lo lắng trước những biến động ở Đông Âu và Liên Xô. Hình như tất cả chúng tôi đều nghĩ có thể cứu được, chỉ có phải thêm một chút, phải chỉnh lại một cái gì đó thôi. Tôi nghĩ đến những điều kiện, những hàm mục tiêu trong hệ điều khiển tối ưu, Fedia thì dùng những lập luận của thuyết mờ, Ivan thì nói về nhà nước bằng những ngôn ngữ của cơ cấu máy... Mỗi người một kiểu, sôi nổi, day dứt, mong muốn. Chỉ có Iana, anh bạn người Ba Lan thì nhún vai, làm dấu thánh khi sự tranh luận của chúng tôi đi quá xa. "Kiểu gì anh ta cũng có sẵn một lòng tin, lòng tin ở chúa. Nó làm người ta sống dễ dàng hơn và chết cũng nhẹ nhàng hơn" - Kolia, một phó giáo sư trường xây dựng Moscva nói về anh bạn người Ba Lan như vậy. Iana đã rời Algerie trước chúng tôi, nghe đâu anh ấy ký được hợp đồng dậy học ở Bradin. Khatratarian xin về ngay sau khi Armeni bị động đất. Trận động đất đã tàn phá hai phần ba đất nước. Cô ấy còn có một người con tàn tật gửi ở nhà người thân ngoại ô Erevan. Mọi người lần lượt rời cái thành phố ốc đảo xanh giữa sa mạc như trong truyện thần thoại này. Tôi cũng không phải là người cuối cùng. Cậu giáo viên dạy hoá người Ấn Độ còn gia hạn hợp đồng ở lại. Nghe đâu sau đó bạo loạn xảy ra ở Algerie, thành phố Bechar cũng bắn nhau ghê lắm. Cầu trời cho họ tất cả còn sống và khỏe mạnh ...
Còn tôi, bây giờ đã cũng đứng tuổi, dành hầu hết tâm trí và đam mê cho chuyên môn, đổi lại nó cho tôi sự bình an trong tâm hồn sau bao năm tháng phiêu lưu. Nhưng kỷ niệm về nắm tuyết và gió lúc ấy, về tiếng nhạc Tango thì không quên được. Với tôi, điều ấy đã trở thành kỷ niệm hạnh phúc nhất, xúc động nhất, đẹp nhất trong đời ...Đôi lúc nó lại trỗi dậy từ chốn sâu tâm hồn tôi một cách kỳ lạ, khó hiểu, bất ngờ. Tôi cũng chẳng bận tâm vì sao bỗng dưng lại nghe thấy những âm thanh đó như hôm đầu ngồi thiền ở phòng nước ấy, để rồi khi chăm chú thì nghe lại chẳng thấy gì.
Hôm cuối cùng kết thúc đợt dạy tại chức, tôi cho học sinh về sớm. Xe tôi cho cậu bạn mượn đi lo câu chuyện nên lững thững đi bộ sang bên kia đường chỗ sân vận động chờ tiếng nữa cậu ấy đến đón. Qua hàng rào tôi thấy có người khiêu vũ trong một phòng dưới khán đài A. Tôi rẽ vào ngồi xem. Thiếu nam, có mấy đôi toàn hai nữ. Đôi dạy nhảy đã có tuổi, chắc là vợ chồng. Anh chồng lạ lắm, lại trông quen quen. Gặp ở đâu nhỉ. Anh ta cũng đưa mắt nhìn tôi mấy lần. Ánh mắt của người đã học ở nước ngoài thời xưa. Chắc cũng nghĩ như tôi. Một lúc hết phần học điệu Rumba, cứ hai ba bốn một mãi phát chán, là đến phần giao lưu. Họ nhảy các điệu khác, nhảy Valse. Tôi đã thấy hứng thú hơn. Xong bài Valse, tôi bỗng lặng đi bồi hồi, những âm thanh với tiết tấu khác đã vang lên, bản Tango Italiano.
Chú Thích
Tango
Các Vũ điệu Standart gồm Tango, Foxtrot, Quickstep, Waltz, Viennese Waltz. Bốn vũ điệu sau có liên quan đến nhau về nguồn gốc, ảnh hưởng đến nhau. Riêng Tango thì không.
Tango là một điệu nhảy đối tác có nguồn gốc trong những năm 1890 vùng Rio de la Plata, biên giới tự nhiên giữa Argentina và Uruguay, và nhanh chóng lan rộng đến phần còn lại của thế giới.
Từ năm 1930 Tango thay đổi nhiều cho phù hợp với sở thich của Tây Âu và được phát triển theo một hướng khác hẳn những điệu nhảy cổ điển khác mang sắc thái rất riêng, tiết tấu và giai điệu cũng vậy. Trong Tango không có kỹ thuật chao, bay, nâng, đổ như trong các điệu nhảy kia hay tóm lại nó không thuộc nhóm Swing Dance. Nó là vũ điệu với chuyển động ngang "flat and into the floor". Điều này khiến cho việc học Tango không khó đối nhưng người mới học và nhiều cô bác, cụ ông cụ bà rất thich đi Tango. Có điều cũng như các điệu cổ điển nên tránh đung đưa lắc hông, nên chuyến động dướn dừng dứt khoát. Luôn để ý đến dò chân, căng thân như con báo rình mồi, đến mép trong của bàn chân tiếp sàn. Lúc vui chơi, không thi đấu thì không nhất thiết phải làm kỹ thuật lắc hất đầu, vai và đừng chuyển hướng liên tục, tôn trọng dòng đi đường sàn. Bước đặc trưng được nhiều người ưa thich của Tango là Five Steps có chuyển động lùi nên để dành đến góc sàn, không cản trở giao thông trên đường nhảy. Cái chuyể động lúc dò dẫm dìu nhau, lúc bung căng thân cùng dướn cho Tango một cái hồn hoang dã, phiêu lưu, bất định.
Về nhạc Tango. Nên lưu ý có loại nhạc Tango nghe và Tango nhảy. Cái bản Tango Việt Nam chủ yếu là loại nhạc nghe, ngân nga không mang tải cái hồn vũ điệu Tango, lúc dứt khoát, bất ngờ, mãnh liệt, lúc dò dẫm...
Có nhiều Album nhạc Tango nhưng Album dàn nhạc Nhật Bản của Hisao Sudou là một sự lựa chọn tuyệt vời. Những bản nhạc như "La Cumparsita", "Adio Pampa Mía" hay những bản nhạc của dàn nhạc khiêu vũ Klaus Hallen ... cũng vậy.
Sigismund II Augustus
Sigismund II Augustus (1520 – 1572), vị vua Ba Lan nổi tiếng hào hoa, say mê nghệ thuật.
Shevchenko
Hryhorovych Taras  Shevchenko (814 - 1861) là một nhà thơ và nghệ sĩ Ukraina. Di sản văn học của ông được coi là nền tảng của văn học Ukraina hiện đại, và đến một mức độ lớn, là ngôn ngữ hiện đại Ukraina. Shevchenko cũng viết bằng tiếng Nga. Shevchenko cũng được biết đến như là một họa sĩ với rất nhiều kiệt tác .
Ba Lan 1980 (theo Wikipedia)
Vào năm 1980, Ba Lan bước vào thời kỳ khủng khoảng kinh tế, xã hội. Công nghiệp đình trệ, lương thực, thực phẩm khan hiếm; bộ máy nhà nước quan liêu, trì trệ.
Tháng 08 năm 1980, phong trào đình công đòi tăng lương, phản đối chính sách kinh tế, chính trị, xã hội của nhà nước lan rộng khắp Ba Lan. Uỷ Ban Đình Công Toàn Quốc được thành lập do Lech Walesa làm chủ tịch. Các tổ chức như: Uỷ Ban Bảo Vệ Công Nhân, Liên Hiệp Thanh Niên Ba Lan, Hội Đồng Chính Trị nhà Thờ Ba Lan v.v… cũng tham gia vào Uỷ Ban Đình Công.
Chính quyền đã tìm cách giải tán tổ chức này, bắt giam hoặc quản thúc các nhà lãnh đạo. Đất nước Ba lan đang trên bờ vực thẳm để dẫn tới "Tình trạng chiến tranh" và thiết quân luật trên toàn quốc.
----------------------------------
Tin nhắn cho Kim Điệp Điệp click vào dòng dưới nhé để nghe Nghe Bản Tango Intaliano
https://www.youtube.com/watch?v=FiCoGh4VZWk
Nước Nga 
http://www.nuocnga.net/default.aspx?tabid=327&ID=2147&CateID=234
click để xem các chủ đề....  http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat

1 nhận xét:

  1. Kỷ niệm thời thanh niên của thầy tuyệt quá.
    Por una Cabeza cũng để lại cho em nhiều ký ức nhẹ nhàng.

    Trả lờiXóa