Em hỏi tôi Đà Lạt mơ mộng không
Tôi cắn môi, lắc đầu im lặng
Cứ như em đang nhìn tôi chờ đợi
Chứ không chỉ là một tin nhắn từ xaTôi cắn môi, lắc đầu im lặng
Cứ như em đang nhìn tôi chờ đợi
Không, tôi chưa đến Đà Lạt bao giờ
Vì bận quá hay là không để ý
Buổi bình minh vẫn còn trong tâm trí
Đếm năm tháng qua những bông tuyết đầu mùa
Và sa mạc hoang vu những buổi trưa nóng bỏng
Vẫn ám ảnh tôi trong cả giấc mơ
Bỗng giật mình quỹ thời gian đã hết
Có an lòng, còn “ Đà Lạt Hòang Hôn”.
----------
Vẫn ám ảnh tôi trong cả giấc mơ
Bỗng giật mình quỹ thời gian đã hết
Có an lòng, còn “ Đà Lạt Hòang Hôn”.
----------
Anh Ngu
Anh vẫn thèm nghe một lời trách móc
Rằng không chỉ ngu mà ngu nhất trần đời
Ngu đến mức không có ai chịu nổi
Chỉ mình em thôi, không được ai nữa chỉ em
Rằng không chỉ ngu mà ngu nhất trần đời
Ngu đến mức không có ai chịu nổi
Chỉ mình em thôi, không được ai nữa chỉ em
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét