Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

ABC-Cổ Tích abc

Click xem tên các bài viết http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat =================================
Trăng Ru
À ơi cái ngủ đi đâu
Để tôi thức mãi ngẩng đầu nhìn trăng
Trăng ơi mắc võng anh nằm
Và ru anh giấc mộng vàng đi em


Trăng

Ngày xửa ngày xưa ấy
Con người chưa biết nhiều
Hình như chỉ biết yêu
Cho đó là cần nhất

Có một nàng xinh thật
Lại cũng rất nết na
Và bao nhiêu tài hoa
Trời cũng dành em hết

Cánh con trai đều chết
Chỉ muốn mỗi em thôi
Em chẳng chịu nhận lời
Vì có ai toàn vẹn

Thế là em bị phạt
Trời nhốt lên không trung
Tất cả được ngắm cùng
Mỏi cổ, rồi lấy vợ

Tình yêu là thế đó
Con người nay khôn hơn
Xấu sẽ thành đẹp luôn
Có tiền là xong hết

Chỉ tôi không chịu biết
Vẫn cứ ngước nhìn trăng
Khi trăng đầy cũng vậy
Cả khi lúc trăng vơi
-------------------
tribute to Khoảng Lặng ...
Chấm lặng xuống dòng cho ý mới
Bản nhạc cần nốt lặng ngừng âm
Mỗi vòng Valse cũng cần lặng dừng chờ chao tiếp
Góc phố nào tôi đã đứng lặng, thấy em

Những Khoảng Lặng trong đời tôi, đôi lúc
Có trong thơ hay trong nó là thơ
..................

Chấm lặng, cho câu thơ xuống dòng
Nốt lặng, để ta dừng ngân, lấy hơi hát tiếp
Đứng lặng, khi ta sững sờ và ...do ai đó
Khoảng lặng, thật cần vì cho mỗi mình ta

Trong khoảng lặng thời gian như ngừng trôi
Không quá khứ cũng chẳng nghĩ tương lai
Và vở diễn của một người lại cũng là khán giả
Thoát được rồi, ta về lại chính ta

Trong Tĩnh yên như có tiếng ngân xa
Không, nó rất gần, từ sâu lòng ta đó
Những chuyện cổ tích xưa rơi lạc
Lại trở về trong Khoảng Lặng hôm nay.


tribute to V.T.L.
Tình cờ tôi lạc vào em,
thấy bông hồng đẫm nắng vàng hoàng hôn,
dại khờ lại hái trộm luôn,
để gai rạch mấy vết buồn thành thơ
Những chuyện ngày xửa ngày xưa
Có theo em đến bây giờ không em

Sự Tích Hoa Hồng
Chuyện đã từ lâu lắm
Trái đất còn hoang vu
Toàn cỏ cây muông thú
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ

Có con chim bé nhỏ
Ngày kiếm ăn bên hồ
Đêm co chân rụi mỏ
Lên cành gai bơ vơ

Cái cây như biết nhớ
Những lần chim bay xa
Lá cành đều ủ rũ
Gai khóc nhựa ứa ra

Những đêm thanh chim hát
Bên cành gai đung đưa
Bản tình ca muôn thuở
Trái đất trong giấc mơ

Rồi một lần hạn hán
Cây cỏ héo xác xơ
Muông thú bỏ đi cả
Hồ cũng đã cạn khô

Thương cành gai héo úa
Xót những chiếc lá rơi
Chim bay đi tìm nước
Ngậm về tưới mớm cây

Một ngày chim kiệt sức
Mỏ khô cánh rã rời
Cố bay về lần cuối
Cây ơi, cây gai ơi

Và con chim bé nhỏ
Lao ngực vào cành gai
Máu tuôn ra tưới ướt
Cho cây lại xanh tươi

Còn xác con chim đó
Hoá thành bông Hoa Hồng
Valentine tôi kể em
có nghe thấy không
------------------

Tiên
Em là nàng tiên trong thơ anh
Để tâm hồn anh mãi thơ ngờ nghệch
Nhưng tiên cũng già
Em thành bà tiên bao giờ vậy
Anh bỗng thành ông tiên
Mà chưa hề được ai gọi
Chàng Tiên.
------------------

Chuyện Ngày Xưa
Tôi lại nhớ chuyện xưa ngày ấy
Đám cháu quây quần bên bà nội xem tay
Đến lần tôi bà cười móm mém
Đường quý nhân rõ thẳng, tốt thay

Mấy chị trêu quý nhân là tiên nữ
Em mình thích gái đẹp, ăn ngon
Tiên có phép, chắc tha hồ ước
Giầu có rồi có nghĩ đến chị không

Năm tháng qua bà không còn nữa
Đám cháu thì mỗi đứa một nơi
Có ai nhớ những gì bà kể
Và suy tư những đường nét ở tay

Chỉ có tôi là người hay mơ mộng
Vẫn tìm nàng tiên nữ ở trong mơ
Không có phép mà là người thật
Xinh và hiền như những vần thơ

Người đó biết hoà chung dòng nước mắt
Biết trộn đều cho đậm tiếng cười
Biết đỡ tôi nhưng khi lỡ bước
Biết yêu cùng những cái tôi yêu

Và từ đó thấy những gì tốt đẹp
Tôi lại dành ra gán cho người
Bôn ba khắp chốn phương trời
Không quên nổi cổ tích thời ấu thơ

---- EYA 
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
(thơ Vũ Cao)

Cái năm xưa ấy tôi mười bảy
Em mới một thôi, mới hết bò
Học nói không sao ra tiếng chú
O oe cũng chỉ E Y A
Đường càng xa tuổi đỡ xa
Chuyện trong cổ tích như là có tôi
Đừng cười Chú sợ nó rơi
Để môi Anh đỡ trọn lời năm xưa

Chuyện Người Cha
(mượn ý bài viết trong "Suối nguồn yêu thương")
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao

Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên

Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên

Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu

Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu

Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi  lại thấy
Mắt người cha ướt rồi

Giời  lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
Cổ Tich Học Đường
Tại em ngồi ở bàn đầu
Để tôi vào lớp trước sau không nhìn
Vội vàng lấy phấn vẽ hình
Mình tôi với bảng chỉ mình tôi thôi
Tại em đuôi mắt hay cười
Lại hay có thói cắn môi hỏi dò
Nhỡ ra cái lũ học trò
Hiểu lầm tôi đã vu vơ trong lòng
Tại tôi tìm mãi không xong
Bàn chân trần chiếc dép hồng với xa
Để tôi tính quẩn không ra
Nghĩ là dấu cộng, viết là dấu nhân
Để tôi cứ đứng tần ngần
Mình tôi với chiếc hài thần Lọ Lem

Con Êch Và Con Bọ Cạp
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong
May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không
Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi
Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi
Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm
Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét