Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

ABC-Mối Tình Đầu


Lại thấy bài thơ viết dở dang
nháp trong quyển vở cũ ố vàng,
trong giờ học ấy, mùa thu ấy
tiếng em cười vẳng ở ngoài sân.
Lớp em tan sớm, sao sớm thế,
ở đây ông giáo vẫn say sưa.
Tôi nghe chán quá ghi nguyệch ngoạc,
rồi thôi, nắn nót viết tên em.
Tôi đặt tên em vào thơ mộng
(cũng là tên dòng sông quê em).
Nghe em kể nước sông trong vắt,
để gái làng da trắng tóc mây.
Thưở ấy tôi còn khờ dại lắm,
muốn làm thi sĩ của riêng em,
muốn một mình con đò suối tóc,
muốn trong em tất cả quê hương.
Thuở ấy tôi chưa đọc thơ tôi,
chỉ đọc cho em những thơ người.
Tiếng yêu tôi gặp hoài thơ họ,
mà trong thơ tôi chẳng một lời.
Tôi muốn giữ nguyên tình ngây trắng
trong những năm du học xa nhà,
để chúng mình lớn lên chút nữa,
rồi cầm tay em viết trọn thơ.
Chuông reo, tôi vội buông sách vở,
chạy tắt qua vườn đến nhà ăn.
Đã thấy em ngồi bên ai đó
bẻ chia nhau miếng bánh mì con.
Mấy đứa vô duyên xì xào nhỏ:
người Mat cơ va xuống thăm chơi,
nghe khoe đâu là anh kết nghĩa,
bố lên thứ trưởng mấy tháng rồi.
Tôi đỏ mặt bừng như say rượu,
lòng như thơ xé vụn gió bay.
Rồi mùa thi đến tôi quên hết
em … và quyển vở có trang thơ.
Được cái vợ tôi chẳng hay ghen,
nhất là thơ cũ màu thời gian.
Nàng chỉ cằn nhằn, thơ với thẩn,
con rồi rõ khổ, giống tính anh.

click để xem các chủ đề....


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét