Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2024

The Little Princess 22-6-24

LITTLE PRINCESS 

PREFACE

First of all, I have to apologize to some people who know me and have given genuine care and advice about things that are clear  to everyone, but I am still stuck. Often this interest is expressed through the question of whether it is reasonable for a person working in the field of science and technology to read and write about things that have nothing to do with his knowledge. They advised me to spend my time on more useful things, like things that can be measured, and if not, then I should focus on the necessary relationships in this society. There are also people who are sincere and impatient with the person I am, as if I fell from the sky. Indeed, in those days I was often confused and did not remember how I answered, except for one random answer that Gauss said that Pushkin gave him more ideas than Pascal. This happened when I was young.

Now that I'm older, I don't see anyone asking this question anymore, but I ask myself the same things people asked me before, and then maybe I'll find the answer to these questions. Sometimes I think that I need a long journey, even a mental one, not to learn more about this distant place, but to escape from this time-space, and from there I can look back on myself and on this world. And I thought about a distant place, about a planet. This is not the planet of the Little Prince. This is another planet, the planet of the Little Princess.

But my intention was interrupted, because a great war was going on in this world with all the cruelties that people could think of. Although I knew that the history of mankind has always been one of wars for land and rights, I was still shocked. My thoughts seemed to focus on the land, where in winter the fields were covered with snow, and in summer they were bright yellow with sunflowers and folk songs full of sadness. It’s like an invisible thread connects me with the country in which I lived, studied and loved for more than ten years of my youth. When it is hurt, it hurts me too... and then I suddenly realized that the invisible string connecting me with the outside world, albeit a very distant one, is called Love.

In fact, there are many definitions for the word 'Love'. The last definition I remember was given by the French writer Saint-Exupéry, who implicitly refers to the example of the Little Prince and the rose with four tiny thorns. 

I re-read The Little Prince to calm myself down when the war has been going on in Europe over two years and to tune myself to being in a distant planet, from there I shall calmly look back and see our world in which we live with our wisdom and illusions.

 As for me, like Poetry, Fairy Tales are the truest, most real things... but for another world

Then what is an Adult? I don't know for sure yet. Children are the same. Adults are similar only in two things: firstly, no one is like the others, and secondly, they were once children. In addition, it is ultimately seen that adults can be divided into two types: one type still has a child inside with whom to talk, respond and think. Children naturally ask questions. To answer them, adults must have the same way of thinking as children, both the way of thinking and their own language, short and clear - this is first of all. The other type does not have such a child inside.

Representatives of the first type can probably still read the story of this French writer. They say that while flying into space, the French astronaut took this story with him to read, feel the asteroid with a red rose tree, sheep and even volcanoes. Then, before uniting the EU with the euro, France printed a 50-franc coin with the image of the hat featured on the first page of the storybook The Little Prince.

In fact, when people fly into space to get closer to the stars to see them more clearly, they also see themselves and humanity more clearly. No one has ever gone into space and come back and said they saw any new stars or asteroids. By chance you cannot find it, and the same thing if you are looking for it. First, we must believe that it exists somewhere in this universe. The same thing happened with this asteroid, which no one has yet given a name.

Isn’t that why, when we feel anxious or restless, we often look at the sky, as little Anne Frank wrote in her diary: “I see the world gradually turning into savagery,... it will destroy everything, . ...but if you look at the sky, think that everything will be fine, that the cruelty will end, that peace and tranquility will come to an end. Peace will return." 

I went out onto the balcony and looked at the starry night sky. It feels like there is a blinking star, as if calling me to write, or rather, to write down what, if we look from this star, our eyes will not become clouded, and we will see what, being on our earth, we cannot see.

1.

THE ASTEROID

Someone said the Little Princess was the Little Prince's twin sister and so everyone said so. In fact, in the asteroid belt of the solar system between Jupiter and Saturn where the Little Prince's Asteroid B612 is located, there is no permanent residence of the Little Princess's asteroid. It often wanders, sometimes far away into the outer solar system, close to Saturn, Neptune and the dwarf planets, sometimes flying into the inner solar system where Mercury, Venus, Mars, and Earth are located.  Only once in a while will it pass through the main asteroid belt. Astronomers also saw it once but didn't think about naming it. No one names something without knowing when they will see it again, without knowing where it will go, especially if it is the name of a star. Since the number of names is limited, it would be more meaningful to name things that are not actually real but that many people believe are real.

There is also an astronomer who calls the Little Princess's asteroid a lonely star. This man often writes poetry. If we remove the word "loneliness", humanity will lose half of its poetry and become clearly poorer. The little princess did not feel lonely or rather did not understand what it was. People only know the feeling of loneliness when they have someone by their side and then leave. In other words, lonely people are people who were once not lonely. Here the little princess was like that from the beginning, alone on the asteroid, no one lost or missed her. The fact that she is said to be the twin sister of the Little Prince was also suggested by the geographer who lived on the asteroid 330 that the Little Prince passed before coming to our earth. He suggested that there had been a collision that caused the star to become two asteroids. To prove it, we need to take pictures of those two asteroids and put them together to see if they match, like the picture of Africa and America in geography, like two pieces of a picture.

2

THE LAKE

The Little Princess's asteroid is much larger than the Little Prince's asteroid. There is enough room for a small pond with grass around it and many flowering plants of various colors. Wherever there is water, there are fish, this lake is no exception. On Earth, it can be easily explained that the reason high mountain lakes also have fish is because in the past they were also seas or rivers with fish and then due to the earth's crust shifting, they rose to become lakes. high in the mountains and carrying fish. fish. follow up. Physicists think differently. They think that there is actually no vacuum in the universe, but the matter there is too thin, like dust, gas, plasma or..... even fish eggs, who knows. Moving or not moving the earth's crust is not important. All you need is water and fish eggs.

In this tranquil lake resides a small fish. Its elusive form requires keen eyes to discern. It glides gracefully among the purple flower petals that float upon the water’s surface. Sometimes, it remains motionless near the mossy shore, evading detection. But when the little Princess approaches, she stirs the water with her gentle hand, coaxing ripples that signal the fish’s presence. At dawn, it vanishes mysteriously, only to reappear under the shimmering star clusters of the night. But no matter how mischievous, the Little Princess would recognize that cheeky fish. It seemed as though the fish had been waiting just for that moment, so when the Little Princess splashed water on that spot, it darted toward her. She cupped her hands to scoop up water and the fish, which swam in the puddle within her palm. 

All the stars and the whole universe seemed to follow the fish into the little girl's palm. It is true that there are games that people play every night. They are busy with each other, are repetitive but do not get bored until they fall asleep.

Then the girl bent down to release the sleeping fish back into the lake. While it slept, the fish still seemed to rest in the palm of her little hand, while the Little Princess raised her eyes to gaze at the stars. The stars continued to weave their stories, and the girl gradually drifted into a peaceful sleep

(to be continued)










Thứ Ba, 18 tháng 6, 2024

Nói Chuyện Với Họa Sỹ Trương Thảo

 Con người và Cảm giác


"Con người được hình thành cùng với các giác quan cho những cảm giác khác nhau với thế giới bên ngoài. Là con người đúng nghĩa cần có đi kèm với cảm giác tự do có bởi mỗi con  người là sản phẩm nghệ thuật của thượng đế và vì thế chúng khác nhau như hai giọt nước để bằng mắt không phải ai cũng phân biệt được. Diễn tả bằng lời lại càng không thể."


Có cuộc gọi qua Mesenger.

- A lô, Trung nghe đây.

- Chào Đức Trung, anh Thảo đây. Có khỏe không, sáng nào rỗi thì 10h ghé qua xưởng vẽ của anh giờ dọn về 13 Cửa Nam nhé. Có nhiều tranh mới anh vẽ để Trung thử xem và chia sẻ ý kiến.

- Hay quá anh ạ. Nhưng để hôm nào trời mát đã rồi em qua đưa giáo sư Nguyễn Xuân Lạc đến cùng thăm xưởng vẽ của anh và muốn nghe hóng các anh nói. Giải trí thì đúng là không cần học nhưng thưởng thức thì lại cần mà cái đó em không có, em cũng muốn học thưởng thức dù chỉ học mót thôi. À mà anh có vẽ tranh về sự kiện ông hành giả Thích Minh Tuệ không.

- Có vẽ đấy, để anh gửi qua Messenger Trung xem nhé.

 - Ôi, em thích dù không hiểu lắm. Em không hiểu lắm về hội họa nhưng các bức tranh của anh làm em thich, nó như một sự giao hoan của màu sắc.

- Một ý nghĩ hay đấy.

- Em có lần đến phòng tranh của anh hồi nó còn ở Kim Liên, ngắm các bức tranh về hoa và lúc về có viết 4 câu để giữ lại cảm giác đó:

"Họa là vũ điệu sắc mầu

Thơ là vũ điệu vần câu ngôn từ

Đời là vũ điệu thực hư

Yêu là những lúc nằm mơ ban ngày"

Mà thực ra trong câu đầu có cả ba câu sau đấy.

- Hay, ý nghĩ đó chắc Trung có từ trước nữa.

- Vâng, nhưng không nói thành lời được, chỉ là cảm giác thôi, cảm giác có một cái gì rất khác biệt và rất tự do. Cái cảm giác lần đầu tiên em xuống chuyến tầu Moscow-Warszawa, tay giữ cái vali kéo lên quảng trường và rồi đứng sững ngẫng đầu lên trời hít một ngụm đầy hơi, hít cái cảm giác tự do mênh mông. Cái cảm giác mình có thể làm mọi thứ miễn là không gây phiền cho ai và họ mặc kệ mình. Có lẽ cái cảm giác khoảng trống tự do đó là khởi đầu cho nghệ thuật anh nhỉ.

- Có thể lắm chứ, đặc biệt khi ở Paris thì rất rõ. Cũng có thể vì lẽ đó Van Gogh ở Hà Lan không vẽ được gì và chỉ thấy mình khi ở Kinh đô Ánh sáng Paris hấp dẫn vằn nhân nghệ sỹ khắp thế giới. Còn Modigliani từ Italy, Picasso từ Tây Ban Nha, Kandinsky, Malevich, Chagall từ Nga , Fujita từ Nhật, Mai Trung Thứ , Trần Đức Thảo và rất nhiều người từ Việt Nam qua các thời kỳ . Vì sao vậy?  Có thể có nhiều nguyên nhân nhưng chắc có một nguyên nhân CẢM GIÁC TỰ DO !

-Chắc chắn rồi anh. Em nhớ có lần buổi tối máy bay transit ở Charles de Gaulle, lớ ngớ em lại đi ra ngoài và thế là phải tự mình phải chuyển sang Orly Sud mà buổi sáng mới có bus đưa. Em ngủ ở divan, nửa đêm thấy đôi trai gái kéo nhau vào divan bên. Kệ, cứ ngủ, xem sex chán lắm. Sáng dậy thấy chúng vân nằm để nguyên hiện trường và rồi một cậu cảnh sát cầm dùi cui đến giục dậy. Hai đứa chậm chạp dậy mắc quần áo giúp nhau rồi còn ôm hôn nữa. Chúng đi ra cửa, cậu cảnh sát đi theo tiễn rồi quay lại.

- Paris là thế đó.

- Mấy bức tranh anh gửi cho em ở Messenger em thích, chắc quen phong cách màu sắc tranh của anh rồi. Nhưng em vẫn muốn nghe ý kiến của anh Lạc. Bởi người ta bảo là không chỉ xem tranh mà còn cần biết đọc tranh mà đọc thì em kém lắm. Người cũng vậy, em cũng chỉ biết xem thôi, mãi vẫn không biết đọc. 

À mà anh Thảo ơi, em qua Paris 2 lần nhưng cái cảm giác tự do đến kỳ lạ chỉ có ở đó mà em  thấy lại là ở trong cái thùng. Anh đọc lại cái đoạn này nhé:


"Chủ nhật dậy muộn, Khiêm vẫn ngủ. Hải đi dạo  chợ giời. Chắc chắn là không gặp người quen, anh nghĩ vậy. Khiêm sống ở đây thì còn phải ngại, chứ mình chỉ ghé qua, ngại gì, có ai biết mình là ai đâu. Thực ra đó mới là cái cảm giác kỳ diệu nhất mà con người có thể có được. Bình thường ta muốn tìm nơi quen biết, muốn mọi người nhận ra ta. Muốn gọi mọi người, muốn nói " Ta đây ". Thôi, có cơ hội hiếm hoi rồi, không ai biết mình cả, không người quen, không đồng nghiệp, học trò, có thể vứt vào xó cái thứ cảm giác cái " Ta đó ". Hải nghĩ rồi băng qua đường.

Trong chợ mọi người xúm đông vào các cái thùng cao đến ngực, nhưng lại không ai nhìn ai, còn mải thò tay lao đầu vào bới quần áo, giầy, tất, túi, đủ loại tạp hoá trong đó ... và mỗi một cái lấy ra bất kỳ đều có giá là 6 Fr, nghĩa là nếu lấy ra đôi giày dây buộc vào nhau làm một thì bằng giá cho một chiếc giày rời.

Hải cũng chẳng biết mua gì nhưng cũng thử len vào đào bới trong thùng xem. Liệu có cái gì chờ mình không. Không biết là cái gì mình cần trong đống thùng vải vóc quần áo cũ lẫn với trăm thứ bà rằn, giày dép, túi xách, bàn là...Hải lại gần một thùng và giống như mọi người, vắt mình qua thành thùng, chúi đầu, xọc tay và bới. Trong cái không gian của cái thùng hàng này mọi thứ trở nên đơn giản quá. Anh nhặt được cái đồng hồ, ngắm nghía, nó vẫn chạy nhưng khác giờ. Ạnh chỉnh lại giờ rồi trả lại vào thùng, xới lên. Ai đó vứt sâng anh một cái khăn và cái túi. Ạnh cũng chẳng buồn ngước đầu lên nhưng cũng với cầm xem hình thêu. Thích như là đi xem viện bảo tàng tranh Ermitage hồi sinh viên ấy. Chưa chừng còn thích hơn với cảm giác rất lạ là ở đây không ai biết mình, là ai, tên gì, làm nghề gì, không phải diễn với ai. Đành rằng cuộc sống là một vở kịch. Người ta diễn với nhau. Và sự lầm lẫn chính là ở đó, con người mất hết sinh lực khi diễn, khi phải làm vừa lòng một ai đó mà mình rất khinh ghét, nhưng kịch bản đòi hỏi phải bộc lộ sự ngược lại. Và nếu có thể chọn một từ, chỉ một thôi để nói về sự sống diễn đó của con người thì có lẽ không ngoài chữ " Bất An". Chỉ khi không diễn, có thể trút bỏ vai của mình hay như trong truyện Liễu Trai, con thú tìm chỗ riêng không ai để trút bỏ tất cả cái hoá trang, trở lại Nguyên Thần của mình, chỉ những lúc đó là Hạnh Phúc và Bình An ngập tràn. Và hình như chính ở cái không gian thùng này anh như tìm thấy mình, đơn giản, không chút băn khoăn, hoài niệm, không chút chữ nghĩa, sách vở.

Hải vớ được một cái áo trẻ con khá đẹp, in cánh buồm. Không biết là lên mấy thì vừa. Bên kia có một bà ngước sang nhìn. tung chiếc áo sang đó. Ông bên cạnh anh chọn được mấy thứ kết thúc cuộc mua sắm, cầm hàng ra trả. Người vào thế chỗ ông là một phụ nữ vì có một mùi hương đi cùng, mùi Chanel Coco mà Angelika, cô nhân viên thư viện trường ĐH Bechar vẫn dùng. Mắt Hải đang nhìn thẳng xuống nhưng sao vẫn cảm thấy đôi mắt to đen Arab ở bên cạnh nhìn sang. Họ có một lợi thế thấy sau cái Niqab ( khăn che mặt của người Arab ) còn lại mỗi đôi mắt, có thể khá tự do cười nói, dò xét người khác. Hải gạt mọi ý nghĩ về đàn bà ra và lại tập trung vào công việc, xục tay xuống bới đống vải vóc. Cũng phải tìm được một cái gì để mua chứ, để nhớ. Có lẽ trong cuộc đời sợ nhất không phải là cái nghèo, cái dốt. Anh sợ nhất sự nhàm chán đơn điệu. Mà sự nhàm chán đơn điệu thì mới là phần lớn trong cuộc đời. Đôi khi đó lại là những nhàm chán hoành tráng, những tiệc tùng, chúc tụng vinh danh và cả những gì thực ra rất tuyệt đến mức con người hay lạm dụng một cách dễ dãi thừa thãi nữa.

... Đang lan man với những suy nghĩ bỗng tay trái Hải chạm vào một vật ấm dịu. Bàn tay của người phụ nữ như có một dòng điện làm Hải rùng mình. Các đống tạp hoá phía trên che đậy cho hai bàn tay đang quấn lấy nhau. Những ngón tay Hải vuốt xoa từng ngón tay kia. Những ngón tay không để móng dài và mềm ấm. Bàn tay của người phụ nữ cũng chủ động ôm ấp quấn quýt bàn tay anh. Anh bỗng nhớ tới bộ phim vừa xem hôm qua trên TV chiếu bữa ăn có đôi nam nữ để chân dưới gầm bàn ăn cọ xoa nhau. Phía trên mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, mọi người vẫn ăn, tranh luận không để ý đến chuyện ăn vụng của đôi chân dưới gầm bàn. Hình như ăn vụng có cái ngon lạ thật. Không biết chủ nhân của bàn tay kia ra sao nhưng bàn tay đó vuốt ve đáp lại bàn tay anh cho những cảm giác thật trìu mến. Hai bàn tay còn lại của hai người vẫn khua khoắng phía trên, với, cầm, giơ, ngắm, vứt các thứ có trong thùng đi.

Một lúc sau có một cậu vác từ đâu một bịch hàng đứng len vào chỗ hai người, đổ hàng vào thùng. Hai bàn tay họ rời nhau và cũng tuột luôn nhau. Cũng không còn thấy mùi nước hoa nữa. Không phải một mà là hai người khác len vào giữa họ và bắt đầu công việc bới tìm. Hải kết thúc công việc với một cái khăn quàng Nga tìm được. Chiếc khăn to xanh sẫm có in hình hoa mờ nhạt màu ghi. Đẹp thật nhưng ngắm nghía mãi chẳng biết dùng làm gì. Để treo lên tường thay tranh cũng không ổn. Thôi thả lại vào thùng. Đến lúc về rồi, Khiêm chắc đã ngủ dậy...." - Trích từ "Hoa oải hương, NXB HNV "