Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

ABC-Thơ Dịch

Thơ Puskin
Bông hoa nhỏ
Có bông hoa nhỏ hết mùi, khô héo
Bị bỏ quên trong cái quyển sách này.
Và cơn mơ lạ kỳ đã đến
Cứ không thôi, tràn ngập lòng tôi
Nở ở đâu, bao giờ, xuân nào đấy
Nở có được lâu? Và bị hái bởi ai.
Là người quen hay là kẻ lạ.
Rồi đặt vào đây, với ngụ ý gì.
Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm.
Hay để làm cái dấu mốc chia ly.
Hay để nhớ lúc một mình đi dạo
Trong tĩnh yên của đồng cỏ, bóng rừng.
Chàng còn sống, nàng còn sống chứ?
Và đâu rồi cái góc nhỏ cuộc đời.
Hay cũng như bông hoa này vậy.
Bị bỏ quên, khô héo, hết mùi hương.

Gửi...K.
Cái khỏanh khắc diệu kỳ tôi nhớ lại.
Em từ đâu xuất hiện trước tôi
như hư ảnh vụt qua chớp mắt
như linh thần của sắc đẹp trắng trong.
Trong day dứt sầu đau tuyệt vọng,
Giữa dòng đời xáo động ồn ào.
Vẫn vẳng đâu giọng em trìu mến
và lại mơ thấy những nét thương yêu.
Bao năm qua, bụi mù bão tố
xóa tan đi mơ ước thuở nào.
Tôi đã quên giọng em trìu mến
và cả em rồi những đường nét thần tiên.
Trong hoang vu, tẻ buồn, đằng đẵng
Ngày dài sao đơn điệu im lìm
Không diệu huyền, không nguồn cảm hứng
không cuộc đời, nước mắt, tình yêu.
Rồi bỗng nhiên tất cả đều thức tỉnh
Em từ đâu xuất hiện trước tôi
như hư ảnh vụt qua chớp mắt
như linh thần của sắc đẹp trắng trong.

Trái tim lại rộn ràng thổn thức
đón nhận bao say đắm hồi sinh,
cả diệu huyền, cả nguồn cảm hứng,
cả cuộc đời, nước mắt, tình yêu.
-------------------------
Thơ Bloc
Ngày qua năm tháng trôi qua
Còn tôi như kẻ mù lòa ngốc ngu
Chi một thấy trong mơ
Để suốt đời bị dối lừa có Em
Chỉ là người gặp ngẫu nhiên
Như trăm nghìn kẻ trên đừong nàng đi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Trong em còn giữ những gì của tôi
Trong tôi còn giữ nụ cười
Thấy trong hương gió làn môi em kề
Thế thôi hơn nữa làm chi
Vẩn vơ một chút
Tinh si
gọi là
---------------------------
Thơ Lermontov
Cánh Buồm Trắng
Cô đơn một cánh buồm màu trắng
Trong sương mù dày đặc của biển xanh
Đã để lại những gì chốn cũ
Và tìm kiếm gì ở những miền xa.
Gió thổi mạnh, cột buồm ọp ẹp,
Thuyền chơi vơi những làn sóng tiếp nhau ...
Thực có phải là buồm đi tìm kho báu,
Hay chỉ là đi, tìm cớ để ra đi
Có một dòng lấp lánh ánh sáng xanh
từ trên cao mặt trời rực sáng
Buồm cứ mải mê đi tìm giông bão
Như trong giông bão có bình yên.
Người Ăn Xin
Ngòai cổng nhà thờ nngười qua lại
Một người đàn ông cúi mặt ngửa tay
Một người ăn xin, một nơi ban phước
Một cái dạ dày đói khát đòi ăn.
Ông khẽ xin cho một miếng bánh mì,
Với tất cả nhục nhằn khổ sở,
Và từ đâu một viên đá lạnh
Ai đem đặt vào trong giữa bàn tay
Tôi cũng vậy khác chi ông lão ấy
Cầu xin em một chút tình yêu,
Em lại giống ai vô tình thế
Để tôi đây và viên đá lạnh trong tay.
---Dưới đây là Bản Dịch của một người tôi không biết tên. Ai biết nhắn hộ cho tôi, cám ơn.--
Đêm hôm ngập tuyết tráng rơi
Từng bông tuyết rắc trên người lại qua
Thương cho ông lão mù lòa
Vợ con chẳng có, cửa nhà cũng không
Bơ vơ ngồi nép gốc thông
Van xin vang động đến lòng người qua
Có cô em quý tộc Nga
Nức thơm hương phấn từ xa lại gần
Nhặt lên mảnh tuyết dưới chân
Ác đùa thả giữa tay răn lão mù
Giật mình lão tưởng đồng xu
Vội vàng cất tiếng nhân từ cảm ơn
Cũng như ta vậy nào hơn
Em như cô gái qua đường hôm nay
Còn anh như lão ăn mày
Yêu em em giỏ vài dây bạc tình
Thế rồi anh cứ đinh ninh
Đắng cay giữ mãi trong mình ơn em
Nhà phê bình Belinsky viết: “Trong thơ của Lermontov là tất cả sức mạnh, là tất cả yếu tố để làm nên cuộc đời và thơ ca: một sức mạnh bền vững của tâm hồn, sự nhún nhường của than vãn, mùi hương của lời cầu nguyện, một sự khích lệ như sóng gió ba đào, một nỗi buồn tĩnh lặng, một nỗi trầm tư dịu dàng, những lời thở than kêu hãnh, những tiếng kêu la tuyệt vọng, vẻ đằm thắm bí huyền của tình cảm, những ước mong táo bạo không thể ngăn kìm, sự trong trắng trinh nguyên, những bệnh tật của xã hội, những bức tranh của thế giới, những lời quở trách của lương tâm, sự hối hận đến mủi lòng, sự thổn thức của đam mê và những giọt nước mắt lặng lẽ rót vào sóng gió của con tim, sự hoan hỉ của tình, lo âu của ngày ly biệt, niềm vui của ngày gặp mặt, sự coi khinh vẻ đơn điệu của đời thường, sự khát khao điên cuồng của vẻ hân hoan, một lòng tin cháy bừng như ngọn lửa và nỗi khổ của sự trống vắng trong tâm hồn, tiếng kêu than xua đi cảm giác về một cuộc đời đang chết lặng, chất độc của phủ nhận, vẻ lạnh lùng của mối nghi ngờ, ác quỉ ngạo mạn và đứa bé ngây thơ, vẻ ngang tàng của kẻ rượu chè và cô gái trong trắng – tất cả, tất cả trong thơ này: và bầu trời, và mặt đất, và thiên đàng, và địa ngục”.
--------------------------
Thơ Ecenin
Vĩnh Biệt
Vinh biệt nhé, người bạn của tôi, vĩnh biệt
Bạn thân yêu đã luôn trong trái tim tôi.
Định mệnh chia tay
hẹn một ngày gặp lại
Vinh biệt thôi, không bắt tay, không nói
Cũng đừng buồn phiền, đừng nhăn nhó khổ đau
Chết vốn đã chẳng có gì là lạ
Nhưng sống cũng có gì là khác hơn đâu
------------------------
Thơ Evtushenko
Con Kiến Và Người Lính Nga
Nơi miền quê đạo Hồi xa lạ
Chàng trai Nga ngã xuống không về
Râu cằm tua tủa đến ghê
Để con kiến nhỏ mải mê lạc đường
Kiến lầm bầm mấy điều luyến tiếc
Trẻ vậy mà đã chết rồi sao
Đem thân đến tự lúc nào
Súng trên tay với mũ sao đội đầu
Và đã bắn hết bao viên đạn
Đất nước này xơ xác đói nghèo
Quê hương chàng cũng đâu giầu
Hàng người đứng xếp sớm chiều mua chi
Kiến như muốn cầu xin thượng đế
Để cho chàng sống lại thành người
Nước Nga góa bụa mồ côi
Những con kiến nhỏ cũng rời bỏ đi.
Tuyết
Những bông tuyết trắng đầu mùa
Rơi mau như trận mưa xưa cuối hè
Có ai ở mãi không đi
Có ai sống mãi làm gì ai ơi
Những hồn ai ở trên trời
Hóa ra thành tuyết chơi vơi tìm về
Phủ đầy mặt đất tràn trề
Vương trên thân cỏ sè sè héo khô
Để lòng ta bỗng ngẩn ngơ
Vọng theo tiếng gọi hư vô cõi trời
Chẳng chờ bầt diệt trên đời
Chẳng buồn vì sắp kiếp người sống qua
Chỉ day dứt mãi không ra
Mình là ai, đã là ai, chính mình
Đã yêu gì, đã nặng tình
Đã ôm mang cả một hình nước Nga
Có Pushkin, Stenka
Có ngôi nhà gỗ cụ già còng lưng
Có con sông mặt đóng băng
Mà dòng lũ vẫn dưới lòng sục sôi
Tuyết rơi rơi mãi không thôi
Từ bao thế kỷ ngàn đời xưa xa
Bao nhiêu thay đổi đã qua
Và sau tôi nữa vẫn là tuyết rơi
Tuyết rơi trắng quá tuyết ơi
Đến làm đau dứt lòng tôi, vội vàng
Xóa đi tất cả lỡ làng
Xóa đi tất cả dở dang kiếp người
Nhưng lòng tin vẫn trong tôi
Dù không sống nữa ở đời vẫn tin
Nếu nước Nga của tôi còn
Hồn tôi - Tuyết trắng vẫn tìm người.
Đàn Bà
Đàn Bà như là biển cả
Dịu dàng tươi mát hiền hòa
Ôm giữ trong lòng giông bão
Bề mặt mơn trớn cười vui
Đàn Bà như là biển cả
Đáy sâu chìm đắm tàu thuyền
Và những nhớp nhơ bẩn thỉu
Chỉ giông bão mới rửa sạch
Đàn Bà như là biển cả
Sâu nông nhiều chỗ khác nhau
Mà đàn ông như con tàu
mải lướt bên trên, biết đâu
--------------------------
Gửi S. Evtushenko từ NuocNga.net
Click xem Nuoc Nga http://www.nuocnga.net/default.aspx?tabid=327&ID=2147&CateID=234

Nước Nga
Trần Đức Trung
Vỉa hè gần chợ bán buôn,
Vác-sa-va một chiều buồn cuối đông.
Bơ vơ một tấm lưng còng
bày hàng trên miếng ni lông sơ sài.
Đồ chơi, kìm bút, nút chai,
dây chun, kéo, lược, một vài cái gương,
chỏng chơ một tấm huân chương,
mời hoài mà chẳng ai dừng ngó qua.
Thương cho ông lão người Nga,
lại gần tôi chọn chút quà cho con.
Trả tiền nghe tiếng cảm ơn
Âm nghe sao nặng của miền Von-ga.
Ôi dòng sông, điệu dân ca,
đã yêu, yêu đến để mà không quên.
Đã từ thuở ấy sinh viên,
yêu bông tuyết trắng ngoài hiên đầu mùa.
Rừng bạch dương, một chiều thu,
ngẩn ngơ đổ tại động từ khó chia.
Những đêm cùng thức ôn thi,
nước chè với miếng bánh mì dở dang.
Đã coi thường sự giầu sang,
đã mơ xây một thiên đàng trần gian.
Nước Nga và sự Hồi sinh-
-Lòng tin với cả Nghĩa tình nặng sâu.
Những người năm ấy giờ đâu!
Tấm huân chương cũ bạc mầu của ai!
-------------------------
Thơ Szimborska
Việt Nam
-Bà ơi, tên của bà là gì?
-Tôi không biết.
-Bà bao nhiêu tuổi? Bà đến từ đâu?
-Tôi không biết.
-Sao bà lại đào hầm đó?
-Tôi không biết.
-Bà đã trú ở đó bao lâu
-Tôi không biết
-Tại sao bà lại cắn ngón tay của tôi?
-Tôi không biết.
-Bà biết chúng tôi sẽ không làm tổn thương bà chứ?
-Tôi không biết.
-Có ai bên cạnh bà không?
-Tôi không biết.
-Cuộc chiến tranh này, bà đã có chọn nó không
-Tôi không biết.
-Ngôi làng của bà vẫn còn hay bị trụi?
-Tôi không biết
-Những đứa trẻ này có phải của bà không?
-Có
Một Vài Người Thich Thơ
"Một vài người"-
không phải là tất cả
Mà thực ra cũng chỉ thế, ít thôi
Không kể đến trẻ em còn đi học
Trong nhà trường vẫn dạy đủ các môn
Không tính nốt cả những nhà thơ nữa
Khéo chỉ còn hai trong số cả ngàn người
"Thích"-
Đủ mọi thứ, súp mì gà nấm
Thich mầu xanh và cả những lời khen
Thích chiếc khăn đã bạc sờn cũ kỹ
Thích mình đây
Thích dắt chó đi chơi.
"Thơ"-
Đó là cái gì, thơ ấy
Tôi lăn tăn tự hỏi lẫn trả lời
Nhưng không biết và rồi không biết
Chỉ biết tựa vào như cái tay vịn lan can
Một chút về Wislawa Szymborska
......Bảy mươi ba tuổi, năm mươi mốt năm làm thơ, in vẻn vẹn hơn hai trăm bài và đoạt giải Nobel văn học năm 1996, Wislawa Szymborska đã làm được một điều kỳ diệu không chỉ cho bản thân mình mà còn làm rạng danh đất nước Ba Lan tươi đẹp và giàu truyền thống văn hóa - một đất nước từ lâu được mệnh danh là xứ sở của nhạc, của thơ.
(...)
Nhiều người tỏ ra rất ngạc nhiên và tự hỏi sao chỉ với hơn hai trăm bài thơ sáng tác trong suốt năm mưoi ơốt năm vậy mà Wislawa Szymborska lại đoạt giải Nobel văn học. Song chỉ cần đọc kỹ toàn bộ thơ bà ngườI ta sẽ hiểu ra ngay và lạI càng thấm thía một chân lý đó là trong nghệ thuật điều quan trọng nhất là chất lượng chứ không phải số lượng. Wislawa Szymborska là một tấm gương tiêu biểu của ngườI nghệ sỹ chân chính, luôn hết sức nghiêm khắc vớI những sáng tác của mình. Bà chỉ cầm bút viết khi thấy mình thật sự có những cảm xúc, suy tư lý thú để nói cùng bạn đọc. Ngay cả vớI những gì đã được viết ra bà cũng đắn đo, cân nhắc và khi thấy cần thì vẫn thẳng tay cho vào sọt rác. Khi nghe nhiều nhà báo phàn nàn rằng không thể tìm được các tập thơ của bà trong các hiệu sách và cũng ít khi thấy thơ bà in trên báo, bà giảI thích: Tôi có một chiếc sọt rác ở trong phòng. Bài thơ viết đêm nay sáng mai tôi mớI đọc và không phảI lúc nào nó cũng vượt qua được thử thách của một ngày, của thờI gian. Bài thơ viết vào mùa xuân không nhất thiết vượt qua được thử thách của mùa thu. MỗI bài thơ tôi thường giữ lạI khá lâu trước khi đưa in để có thờI gian xem kỹ lại. Có lẽ nhờ có một tấm lòng trân trọng nhường ấy đối với nghệ thuật và bạn đọc nên Wislawa Szymborska không bao giờ để cho các tập thơ của mình có những bài yếu kém. Thật cảm động xiết bao khi nghe Wislawa Szymborska nói về bạn đọc của mình: Tôi quan tâm tớI bạn đọc, ngườI mà khi về tớI nhà cố tìm cho mình được một chút thời gian và sự thích thú để cầm lên tay sách nhỏ và đọc thơ tôi. Tôi luôn viết cho những con người đơn lẻ. Tôi luôn nghĩ về bạn đọc, nghĩ về người ngồI đọc thơ tôi cho chính bản thân mình hoặc cho một người nào đó bên cạnh? Bạn đọc của tôi là những ngườI đàn ông, đàn bà đang bươn chảI trong cuộc sống. Tôi không tin ngườI ta lại đọc thơ tôi trong những biệt thự sang trọng có bể bơi và vòi phun nước. Bạn đọc của tôi thường phải ngó xem mình còn mấy đồng bạc trong túi nếu như mua sách. Nhưng rồi họ vẫn cứ mua.
Viết với một tấm lòng trân trọng nhường ấy đối với bạn đọc và nghệ thuật nên thơ của Wislawa Szymborska luôn mới mẻ và hấp dẫn. Hầu như mỗi bài thơ của bà đều có mộ ý tưởng và một cách thể hiện riêng biệt. Nét độc đáo làm nên phong cách rất riêng của bà chính là ở chỗ đó. Từ những việc tưởng rất bình thường, từ những hiện tượng xảy ra thường nhật quanh ta Wislawa Szymborska luôn phát hiện ra một cái gì đó mới mẻ và đưa ra những hình tượng so sánh hết sức đột ngột, bất ngờ. Nhiều nhà phê bình văn học Ba Lan đã nhất trí nhận xét thơ của Wislawa Szymborska là một trường phái phong cách, một trường phái tư duy riêng biệt. Bà không bao giờ bắt chước ai và ngược lại cũng chẳng ai bắt chước được bà.
Đọc thơ Wislawa Szymborska ta thấy hiện lên một thế giới vừa làm ta đắm say vừa làm ta sợ hãi. Cái thiện và cái ác, cái đẹp và cái xấu luôn đan xen nhau, giành giật nhau từng phân tấc trong khoảng không tư duy và hành động của con người. Wislawa Szymborska ra sức cứu vớt những gì được coi là cái đẹp, không cho phép chúng bị cái xô bồ của cuộc sống thường nhật lấn át, bỏ qua. Bà cho rằng bên cạnh những sự kiện lớn lao, những biến thiên chính trị, chiến tranh, lụt bão luôn được sử sách và các phương tiện thông tin đại chúng ghi chép lại và nhắc đến thì con người, và nhất là thi sĩ, lại càng không được phép bỏ qua những khoảnh khắc ngắn ngủi tưởng chừng như vô nghĩa. Ngồi bên dòng sông lặng chảy bà rất xúc động khi thấy một con bướm trắng và cái bóng mong manh của nó đang in trên cánh tay cầm bút của bà. Đối với Wislawa Szymborska chỉ mộ chuyện ấy cũng có ý nghĩa vô cùng quan trọng, bởi bà thấy ở con bướm và cái bóng kia một biểu hiện sinh động của sự tồn tại vĩnh hằng. Có lẽ nhờ con mắt tinh tường, tư duy sâu sắc, độc đáo như vậy nên nhiều người đã gọi Wislawa Szymborska là nhà thơ có phép thần kỳ, biết biến những điều không quan trọng, thường tình thành quan trọng và có tầm cao khái quát.
Với tinh thần trách nhiệm của một công dân, của một người nghệ sĩ, Wislawa Szymborska đặc biệt lo lắng trước những biểu hiện tiêu cực của con người. Những đảo lộn về giá trị tinh thần, nguy cơ suy đồi đạo đức, sự phát triển lệch của con người luôn được bà đề cập tới với những day dứt không nguôi. Thấy sức mạnh của cơ bắp đang chiến thắng và đè lên cái đẹp ccủa thơ ca, thấy người ta say sưa, lịm ngất khi xem đánh bốc còn tới dự một đêm thơ của tác giả thì chỉ có vài người, Wislawa Szymborska cay đắng, mỉa mai thốt lên. Sẽ chẳng là gì nếu không là võ sĩ?. Một hiện tượng, một xu hướng xã hội muốn dùng máy móc để thay thế cho cả những hoạt động có tính tâm linh của con người cũng được Wislawa Szymborska phê phán nhẹ nhàng, hóm hỉnh trong bài Nấm Mộ. Đọc thơ Wislawa Szymborska người ta thấy không bao giờ bà có ý răn dạy mọi người. Mỗi bài thơ của bà thực sự là một niềm tâm sự, một lời nhắn gửi tâm tình để người đọc cùng sẻ chia, suy ngẫm về tất cả những gi đang diễn ra trong dòng chảy cuộc đời. Những suy tư đầy triết lý, những câu hỏi đặt ra hết sức chân tình của bà đã làm cho người đọc phải trở trăn, phải nhìn lại đời mình. Thơ bà được xếp vào loại thơ đầy ám ảnh, đã đọc một lần là không thể nào quên.
Wislawa Szymborska còn được đánh giá là một nghệ sỹ có nhân cách lớn. Trải qua bao sóng gió của thời cuộc, bà vẫn lặng lẽ đi trên con đường đã chọn. Xa lạ với mọi sự xu thời, không bao giờ ?zsám hối? đối với những gì mình đã viết ra, Wislawa Szymborska vừa như người lái, vứa như con tàu cứ đi qua tháng năm trên dòng chảy của mình. Người ta còn rất khâm phục và kính trọng Wislawa Szymborka ở đức tính khiêm tốn và lòng tốt của bà. Đã bao năm bà lặng lẽ sống trong một căn hộ hai phòng chật hẹp trên tận tầng bốn của một ngôi nhà cũ không có thang máy. Vừa qua, ngay cả khi đã đạt tới đỉnh cao của sự vinh quang, bà cũng chỉ nói về mình một cách vô cùng khiêm tốn: ?zTôi vốn là một người bi quan, đặc biệt là với bản thân mình, với tất cả những gì mình làm. Tôi luôn cố gắng không nói nhiều về mình. Đó không phải là sự lên gân hay làm duyên cùng bạn đọc. Quả thật là trong những sự quan tâm, chú ý của tôi không có chỗ dành cho chính bản thân mình. Thế giới này hấp dẫn biết bao nhiêu, vậy thì quẩn quanh nghĩ đến bản thân ta để làm gì?......
(trích từ bài giới thiệu thơ Wislawa Szymborska của Tạ Minh Châu)
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat
........................................
Click xem Video Thơ Puskin

click để trở về xem các chủ đề.... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat

ABC-Video Thơ Nhạc 2013

click để xem các bài viết.... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat
------------------------------------------------- 1 - 5 - 2013
Có hai cách sống: Một là thấy mọi vật đều kỳ lạ, cách còn lại là không thấy gì lạ cả.
(A. Einstein)

Có hai ngày kỳ diệu cho con người: Một là ngày ta sinh ra, hai là ngày ta hiểu được ý nghĩa của việc ta đã sinh ra.

(Bài Ca Họa Mi 2013)
Gửi ...
Có người đã nhớ đến một ngày hôm nay. Thật kỳ diệu vì không chỉ có mỗi mình trong cái thế giới này, có ai đó cầu chúc cho mình, có ai đó giữ hình mình trong tâm trí, có ai đó đã gọi tên mình. Đối với tôi đó là nhiều quá. Một cảm giác lạ, biết ơn tràn ngập. Không muốn nghĩ đến thơ nữa, đã là lời thì mọi thứ không nguyên vẹn nữa.
Chỉ âm thanh, không có lời, thay ước nguyện ...
http://www.youtube.com/watch?v=4E7XHOotTX0
(No man could have composed such beautiful music. |'m not religious but that came from a higher power that worked through Rachmaninoff. Maybe the whole world needs inverting to make it as beautiful as it should be-Neal Wilson).
Và cả những bông hoa sinh nhật nữa
http://www.youtube.com/watch?v=vwjckBCIPZU
----------------------------------
Bài Ca Họa Mi !!!
Còn tiếng hót Họa Mi mỗi buổi sáng. Tôi đã gỡ Bài Ca Họa Mi khỏi YouTube hai năm trước. Hôm nay tôi upload trở lại như một lời biết ơn những người đã biết và nhớ nó.
Em có nghe thấy tiếng Họa mi không, có biết nó hót gì không !!!
Có lẽ chúng ta sinh ra chỉ có một lần
và ra đi cũng chỉ một lần thôi.
Dù có là người dại khờ nhất trần đời,
ta cũng có thể, phần lớn thời gian,
hạnh phúc ngang bằng bất kỳ ai đó.

Hạnh Phúc, hàng ngày hàng triệu người nói về Nó, hàng vạn người ám ảnh về Nó, không ít người chết vì Nó. Vậy Nó là gì mà ghê gớm thế. Cũng đáng để hiểu rõ Nó chứ và hiểu theo cách nào đơn giản nhất để có được Nó như trong Bài Ca Họa Mi không.

--------------------------------------------
From "Suối Nguồn Yêu Thương" 04:52 ngày 01.05.2013
Cảm ơn nhé "Suối Nguồn Yêu Thương". Cảm ơn vì đã gửi cho tôi buổi sáng 1-5 kỳ diệu này
Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần của ngày này không được chuyển sang ngày khác.
Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.
Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp dùng. Ngân hàng không chuyển khoản còn lại trong ngày và cũng không chi trội...Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể biết “ngày mai”. Chỉ sống trong hiện tại chỉ bằng khoản của chính ngày hôm nay...
Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.
Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.
Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.
Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.
Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.
Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.
Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.
Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.
Thời gian không chờ đợi ai cả.
Ngày hôm qua là quá khứ
Ngày mai là một điều bí ẩn
Còn hôm nay là một món quà

--------------------------------------------
Hôm Qua
Là bài thơ viết dở
Thời gian cứ lật trang
Để cho người viết tiếp
Không quay sửa dòng nào
Hôm Nay
Cành mai đầy lá non
Một màu xanh hy vọng
Chân mình sẽ khỏi đau
Lòng lại như trời biếc
Ngày Mai
Một Cuộc hẹn không địa điểm
Một người hẹn không nói tên
Một quà tặng trong hộp kín
Một hình phạt chưa đọc lên
Ngày Mai
Hãy hẹn ở nơi không ai biết
Người đợi ta có trái tim say đắm dịu hiền
Quà tặng có mùi hơi quen vương vấn
Hình phạt nếm chịu cùng nước mắt của Yêu Thương
-------------------------------------

ABC
Mốc Thời Gian
http://www.youtube.com/watch?v=cgwFek6cYc0
Trời Đùa
http://www.youtube.com/watch?v=4CJSZReq1IA
Năm Mới
http://www.youtube.com/watch?v=0j7wdZkqXvI
Nước Mắt Thơ
http://www.youtube.com/watch?v=OrTVQ-tEAog
Gửi...
http://www.youtube.com/watch?v=jxo_kvXyLI0
Ba và Con
http://www.youtube.com/watch?v=u7RvdARH8JQ
Eternity
http://www.youtube.com/watch?v=F-6KafFT7jc&feature=youtu.be
Đợi Em Về
https://www.youtube.com/watch?v=jxo_kvXyLI0
Ước Nguyện
http://www.youtube.com/watch?v=eO9OneGQ-WE
Valse
http://www.youtube.com/watch?v=IuLB1nQD0CU
Thơ Puskin
http://www.youtube.com/watch?v=bxXoaMiecmA
http://www.youtube.com/watch?v=1l1yFLqLw2I
http://www.youtube.com/watch?v=HDtZypvroZY
Quán Vắng ... Mưa
http://www.youtube.com/watch?v=5fbQNDol0MA
Lá Rơi
http://www.youtube.com/watch?v=Zx9YKdIp32g
Lặng Yên
http://www.youtube.com/watch?v=omLL56ZcLlw
Tháng Tư
http://www.youtube.com/watch?v=pPe1p1KFZLE
Hoa Cỏ May
http://www.youtube.com/watch?v=olrvozyzn3Y
Giọt Sáng
http://www.youtube.com/watch?v=yzAxz-2RzUI
Nắng Chièu
http://www.youtube.com/watch?v=UkXtuyCyXSo
...và các video thơ khác trên YouTube 
Cũng có thể xem các video bài giảng, video thơ của Trần Đức Trung trên
http://www.veengle.com/s/tranductrung
http://m.videos.vietgiaitri.com/Entertainment/phim-video-clip-tranductrung-tho-nam-moiwmv-id.0j7wdZkqXvI.vgt

--------------------------------------------
VN
Mối Tinh Đầu
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Moi-Tinh-Dau-Tan-Minh/IW6IC7ZO.html
Bức Thư Tình (Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...)
www.youtube.com/watch?v=eqc4VvZkks4
--------------------------------------------
Nhạc Nga
Ивушка
https://www.youtube.com/watch?v=AdJ68Bcmg2Q
Đôi Bờ
https://www.youtube.com/watch?v=Ui092EcWHvM
Con chim trắng
http://www.youtube.com/watch?v=qSmL0alk8_g
O Sole Mio-Muslim Magomaev
http://www.youtube.com/watch?v=8bYTxiJ037Q
ГУСИ-ЛЕБЕДИ Рада Рай
www.youtube.com/watch?v=cbWffwDoDRs
Клен ты мой опавший
http://www.youtube.com/watch?v=9eXVZdT3HnM
Беловежская пуща-Анна Мушак
http://www.youtube.com/watch?v=XdPN0xu9Ies
----------------------------------------------
XYZ
Tango Intaliano
https://www.youtube.com/watch?v=FiCoGh4VZWk
Somewhere Over the Rainbow
https://www.youtube.com/watch?v=PSZxmZmBfnU
Imagine
https://www.youtube.com/watch?v=yRhq-yO1KN8
-----------------------------
Dance
The Moon Represents My Heart-Salsa
http://www.youtube.com/watch?v=02Rs786OyPg
Dance With Me
https://www.youtube.com/watch?v=Ew8vxSvaWr0
Ci Sera
http://www.youtube.com/watch?v=KEzkTs0hV2M
-----------------------------
Đặng Lệ Quân (Teresa Teng)
http://www.youtube.com/watch?v=kH-RlNEK-as
The Power Of Love
https://www.youtube.com/watch?v=-AvM7rZltqg
The Moon Represents My Heart
https://www.youtube.com/watch?v=bv_cEeDlop0
Mùa Thu Lá bay
https://www.youtube.com/watch?v=viQnXmFLluk
Good Bye My Love
http://www.youtube.com/watch?v=j-Mraii8OWE 

Good Bye My Love (Nana)
 https://www.youtube.com/watch?v=AaMf1pq7MFA
(còn nữa)
click để trở về xem các chủ đề.. http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat

ABC-FREDERIC LABARTHE Và Tư Duy Tích Cực

Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương
(thơ Mai Thảo)

Hai Lần Gặp Frederic

Lần đầu tiên tôi biết đến Frederic là nhờ Vân, cô sinh viên khoa ngữ văn trường Đại Học Tổng Hợp Hà Nội. Tôi tình cờ gặp Vân ở nhà Bích, thầy giáo của Vân và là bạn học phổ thông của tôi, hơn mười năm rồi, khi tôi mới trở về Việt Nam. Bao nhiêu cảm xúc những ngày đầu về nước đó tôi muốn gặp lại Bích ngay để chia sẻ... và trước hết là xin lỗi đã, tốt nhất là không bằng lời. Với Bích điều đó không hợp. Một chai rượu vang mua ở sân bay Charles de Gaulle tốt hơn.
Lại trở về mười năm trước nữa tôi có tranh thủ bay từ Algerie sang thăm Bích đang làm công việc nghiên cứu ở Paris. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện khác nhau và cũng thật bất ngờ là cách nhìn của hai đứa tôi từ lúc chia tay nhau hồi tốt nghiệp phổ thông lớp mười đã trở nên khác nhau quá. Có lẽ do tôi đi học Liên Xô rồi công việc nghiên cứu, giảng dạy sau đó khiến thời gian ở Việt Nam chỉ là tranh thủ. Bích và nhiều người bạn khác nhập ngũ rồi sau đó mới trở về vào Đại Học. Và trong mọi tranh luận hình như tôi đều thắng cả. Chỉ có khi tiễn tôi ở sân bay, Bích cầm tay tôi trìu mến nói:
-Giữ sức khỏe Trung nhé ... và đừng dựa vào lý lẽ nhiều quá. Suy đến cùng cái lý chúng mình được sinh ra và còn sống đến nay trong khi bao nhiêu đứa ở lớp mình đã không còn nữa, cái lý ấy ở đâu nhỉ. - Bích thở dài nhìn tôi chăm chú - Vậy sao nói lý nhiều thế và tham thế, tham đúng. Mười phần đúng sáu bảy là nhiều, để cho người khác đúng với chứ.
Gặp Vân ở nhà Bích hôm đó tôi rất có ấn tượng, có lẽ vì giọng miền Nam chiều người, vì vẻ đẹp thánh thiện của cô sinh viên. Vân mời tôi đến chơi gặp một người bạn Pháp của thầy Bích. Bích cũng khuyên tôi nên đến gặp Frederic.
Tôi rủ Lân cùng đi gặp anh chàng người Anh lai Pháp này. Lại nói về Lân. Tôi tìm được nhà Lân không khó khăn gì và chú em vẫn thế, rủ là đi, không thắc mắc cặn kẽ, lý do. Lân có gì khác những cậu con trai Hà Nội học cùng tôi ở Liên Xô xưa, nhiệt tình, đơn giản. Có lẽ cái gốc quê Nam Định của Lân nó còn sâu quá hay tại Lân nghiên cứu về Logic Mờ (Fuzzy Logic) một thứ Logic bao dung của những khả năng chứ không khẳng định. Hôi còn là nghiên cứu sinh, nghĩa là hồi còn đầy hiếu thắng trong người, tôi không sao hiểu được cái Logic mờ đó của Lân.
Chúng tôi nói chuyện với Frederic ở nơi anh ấy sống gần hồ Hoàng Cầu. Tôi như tưởng lại nói chuyện với Bích. Cũng cái nhìn thân thiện trìu mến, chia sẻ, chờ đợi. Và Lân cũng vậy. Cái hồn của họ giống nhau, trong trẻo, nguyên sơ quá. Thực ra hai người đó nói chuyện với nhau là chính chứ tôi tự nhiên trở thành người phiên dịch tiếng Pháp thôi.
Bố của Fedederic là người Anh, mẹ người Pháp. Sau khi học xong phổ thông anh chia tay bố mẹ sang Pháp học. Năm 1985, anh nhận được bằng Thạc sĩ Quản lý các hoạt động Văn hóa, Truyền thông và Báo chí, Viện Supérieur des Carrières Artistiques và nghiên cứu về các mối quan hệ giữa con người. Trước khi sang Việt Nam anh đã sống và làm việc ở nhiều nơi trên thế giới, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ, đảo Reunion, v.v.
Tiếp xúc với anh tôi chợt nhận ra rằng mọi thứ trên đời thật đơn giản như nó vốn có. Hình như trí thông minh của con người ngày nay là làm cho mọi thứ rối tinh lên, che hết mọi thứ và đầu tiên lànhững giá trị cuộc sống. Con người trở nên vội vã, ganh đua, ảo tưởng với những cám dỗ dưới những từ ngữ rất hoa mỹ như thành đạt, nổi tiếng, thức thời, năng động, đam mê mà thực ra là như đang trong cơn nghiện ấy. Khoa học, công nghệ có mặt khắp nơi, nhốn nháo, chỉ có Tâm hồn thì trở nên bơ vơ trong cái cuộc sống hiện đại, số hóa, đầy ắp sản phẩm vật chất mới và rác thải theo sau.
Lân là nhà toán học với những nghiên cứu luôn dựa trên phép nhị phân chia đôi (dichtomy) kiểu trước - sau, âm - dương, tốt - xấu, v.v. Vậy Frederic thì sao.
Anh lùi ra xa để thấy có hai loại người trái ngược nhau. Một loại người trong đó có anh nhìn thấy mọi thứ đều có giải pháp và nhiều khi không phải chỉ có một. Còn lại thì chỉ thấy các vấn đề, loay hoay và mắc kẹt. Và thế là Frederic sang Việt Nam.
Với 500 USD trong người anh đã bắt đầu cuộc sống ở Việt Nam như thế nào ở đây. Con người của những giải pháp này đã xin dạy tiếng Anh ở một trung tâm ngoài phố để có tiền thuê nhà và sinh hoạt. Các học viên đã đến thăm chơi, biết thêm không chỉ tiếng Anh mà còn biết thêm những quyển sách của anh viết về giá trị cuộc sống, các giải pháp, cách sống cho bình an, hạnh phúc, thông minh. Các quyển sách của anh được dịch ra và giúp được nhiều người. Rồi Trung tâm Giáo dục Quốc tế UNESCO, thuộc hiệp hội UNESCO Việt Nam đã ra đời với mục đích là giúp cho mọi người thuộc mọi trình độ nâng cao chất lượng cuộc sống nhờ nâng cao nhận thức về bản thân, về mối quan hệ với mọi người và thế giới xung quanh, trước hết khơi dậy một quá trình thay đổi tích cực trong mỗi một con người đã. Không khí Bình an, Tôn trọng, Trung thực, Trân trọng, Vui vẻ và Tin tưởng được anh và những tình nguyện viên tạo dựng khiến mọi người đến học có thể cảm thấy thư thái và sẵn sàng mở mình ra trước những tiềm năng của chính mình.
Lúc chia tay, trong cái nhìn của Frederic tôi lại thấy những lời nhắn nhủ của Bích xưa ở sân bay Charles de Gaulle, trong cái bắt tay của anh tôi lại thấy hơi ấm lòng bàn tay của Bích.
Hôm đó tôi không muốn về ngay, chia tay Lân xong còn dong xe lên dạo Bờ Hồ. Qua phố Trần Hưng Đạo ngước nhìn lên mái nhà ga chiều mà ngỡ ngàng. Trên mái xếp dòng chữ của bài hát tôi yêu thích"Mắt biếc năm xưa nơi đây, bến ga tình yêu ...". Đứng gần quá mấy ai để ý thấy.
Hơn chục năm sau lần gặp đó chị Đặng Kim Nhung, một người bạn của Frederic, tác giả của quyển sách "Năng Lượng Tình Thương" và cũng là người chị đã giúp đỡ khích lệ tôi nhiều trong Tư Duy, nhắn tôi đến dự buổi gặp gỡ với Frederic. Sau khoảng mười năm ra đời, Trung Tâm Giáo Dục UCIE – Inner Space ở ngõ 183 Đặng Tiến Đông, Hà Nội đã giúp được cho nhiều người thay đổi mình rồi từ đó có thể thay đổi dần cộng đồng cho tốt hơn, Đã có hơn ba mươi tình nguyện viên giúp đỡ, hỗ trợ Trung Tâm trong mọi công việc họat động. Một trong những tình nguyện viên đầu tiên, cô sinh viên ngữ văn năm nào đã trở thành phó giám đốc Trung Tâm. Frederic đã dời Việt Nam mấy năm trước. Anh nói về thăm quê giải quyết mấy việc riêng nhưng mọi người ở Trung Tâm hiểu là đến lúc anh ra đi. Còn nhiều nơi, nhiều người trên trái đất này cần anh đến.
Thực ra trong những năm ấy tôi cũng rất hay đến Trung Tâm, lúc một mình, lúc dẫn ai đó đang cần đến để tham gia các khóa học về Nghệ Thuật sống. Chỉ tiếc là không đúng lúc có Frederic ở đó. Tôi cũng dự các buổi thuyết trình của Mike George, Valerie Magnieux và các chuyên gia tâm lý khác về nghệ thuật sống và khám phá bản thân và bị chinh phục bởi sự đôn hậu, nhạy cảm cùng tri thức uyên thâm của họ. Tôi đã có thêm nhiều cảm hứng để sống, để yêu thương và để sáng tạo. Tôi cũng dần chấp nhận và nghiên cứu Logic Mờ của Lân, một Logic với tính bao dung, bổ xung chứ không loại trừ. Tôi cũng nhớ mãi câu nói của diễn giả Trish Summerfield “Tôi đã nghe nhiều người nói rằng tha thứ là rất khó. Tôi cũng biết rằng thật khó để tha thứ nhưng sẽ rất đau đớn và tổn thương nếu ta không biết cách tha thứ”. Tôi cũng mua đọc và tặng bạn bè những quyển sách có ở tủ sách Ucie dạy cách rèn luyện tâm trí nhẹ nhàng bằng nghệ thuật tập trung - thiền định, nhìn sâu, sống sâu hơn trong giây phút hiện tại. Những Áp lực (Pressure) bên ngoài đã dần được hóa giải cùng với những căng thẳng (Stress) đi kèm và những Động lực (Motivation) bên trong trở nên vững mạnh hơn.
Lần gặp thứ hai này tôi thấy Frederic có già đi. Hơn mười năm rồi còn gì. Lần gặp đầu anh mới bốn mươi. Có đôi mắt vẫn thế. Anh bước vào phòng ngồi bên Vân, nhìn mọi người im lặng nói bằng ngôn ngữ của cái nhìn, cách nhìn, chia sẻ, trìu mến theo kiểu Sun Game của Ấn Độ. Anh nói tuy mẹ là người Pháp nhưng trong anh chỉ còn cái đầu của người Anh và trái tim người Ấn Độ. Tiếc thật, không có Lân để nghe Frederric nói về tâm lý, về thông tin, về bộ não và trái tim con người. Lân nghiên cứu về Logic, Đại số của các biến ngôn ngữ (xem trong abc Thế Giới Của Tôi phần Đại số Gia tử) và mạng Neuron, rất gần những điều Frederic nói. Điều anh nói hôm đó được bổ sung ngay vào công thức tôi mà vẫn dùng làm việc với sinh viên "Thông minh = Phân biệt + Lựa chọn" một yếu tố nữa là "Kết nối". Mà cái mô của các liên kết đó là "Tình Thương Yêu"
Sau hôm đó tôi bắt đầu thực hành một bài tập mà anh cho. Bài tập không khó. Đó là mỗi buổi sáng nhìn những người mình gặp và thầm bằng ánh mắt gửi đến họ lời chúc tốt lành yêu thương và có thể trải nghiệm ngay được điều kỳ diệu của quà tặng cuộc sống Nhân là Quả, Trao à Nhận. Chỉ khoa học thôi nó chông chênh quá. Khoa Học cần Nghệ Thuật và Tâm Lý mới có được sự cân bằng bình an.
Tôi đang viết đến đây thì nhận được tin là Frederic lại sắp sang Việt Nam. Có lẽ tôi phải dừng viết thôi. Có thể sẽ viết lại là Ba Lần Gặp Frederic chăng.
---------------
Viết thêm
Thế giới nội tâm nguyên sơ, tĩnh lặng
Đón hồn ta vào neo lại bình an
(thơ Trần Đức Trung)
Trung Tâm Giáo Dục Inner Space với cái tên sang tiếng Việt "Thế Giới Nội Tâm" đã bộc lộ hoạt động chính của nó. Nếu chúng ta hoàn toàn cân bằng, khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc thì sao cần đến những hoạt động này làm gì. Nhưng không. Chúng ta luôn bị mất cân bằng trước hết là ở hệ thần kinh, hệ nội tiết, có thể sẽ dẫn dần tới mất kiểm soát, bệnh tật và suy sụp. Để cứu lấy cuộc sống của mình, khôi phục lại sự cân bằng và sinh lực ta đừng ảo tưởng và ngộ nhận trông cậy vào những cái gì bên ngoài ta, liên quan đến người khác. Vì một lẽ đơn giản là cái thế giới bên ngoài đó vô thường, bất định không phụ thuộc hoàn toàn vào ta, là nguyên nhân gây ra những bất an lòng ta. Những người xung quanh ta cũng vậy, cũng loay hoay với những bất an của mình mà không xong và hay tìm cách đổ nó sang ta. Buông bỏ, không chấp và an trú trong "Thế Giới Nội Tâm" của mình nhờ luyện Thiền định là một lựa chọn cho nhiều người để có được cân bằng Thân Tâm, và sự lựa chọn đó chỉ phụ thộc vào chính họ.
--------------------------
Tư Duy Tích Cực

FREDERIC LABARTHE
Nguồn: Tư duy tích cực - First News và NXB Văn Hóa Sài Gòn

Khi tìm hiểu về một chủ đề, chúng ta nên xem xét vấn đề trong ngữ cảnh của nó và đặt ra một số câu hỏi căn bản. Những câu hỏi tuy bình thường nhưng vẫn đáng để suy ngẫm.
Câu hỏi đánh thức sự hứng thú, sự tò mò của chúng ta, chúng gợi mở tư duy, kích thích trí thông minh và mở cánh cửa trí tuệ để khám phá những chiều kích khác nhau của cuộc sống và của chính bản thân chúng ta.
Đó là năm câu hỏi nổi tiếng bắt đầu bằng năm chữ cái "W" - Why, What, Who, When, Where (Tại sao, Cái gì, Ai, Khi nào, Ở đâu), và không quên có chữ “H” kèm theo: How (Như thế nào). Có một câu nói rất hay rằng: "Tôi thà biết vài câu hỏi còn hơn biết tất cả các câu trả lời". Vì sao vậy? Hầu hết chúng ta nghĩ rằng nếu biết tất cả những câu trả lời đúng, chúng ta sẽ thành công và hạnh phúc. Nhưng điều này chỉ đúng trong một chừng mực nào đó. Một đáp án đúng luôn có sẵn và được áp dụng cho các vấn đề toán học, nhưng với đời sống vốn phức tạp, mơ hồ, dễ đổi thay thì một câu hỏi không chỉ có một đáp án đúng - tất cả tùy thuộc vào điều mà bạn tìm kiếm.
Đó là lý do vì sao chúng tôi bắt đầu cuốn sách này bằng cách xem xét quan niệm cá nhân về sự thành công: bởi câu trả lời "đúng" tùy thuộc vào điều chúng ta muốn đạt được. Và nếu bạn luôn có sáu câu hỏi này bên mình như những người bạn tốt, thì sẽ còn rất ít điều trong cuộc sống vượt ngoài sự hiểu biết của bạn.
Vì vậy, chúng ta sẽ bắt đầu với "Why" (tại sao). Tại sao tư duy tích cực lại là một kỹ năng quan trọng cần phải được phát huy? Điều đó là hiển nhiên bởi bối cảnh mà tất cả chúng ta đang sống, cũng như sự hiểu biết về bộ não kỳ diệu và về những quan hệ trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Sau đó, chúng ta sẽ đặt câu hỏi "What" (cái gì). Tư duy tích cực là gì và nó hoạt động ra sao ("How")? Nó vận hành như thế nào và làm sao chúng ta có thể áp dụng tư duy tích cực trong cuộc sống của mình?
Cuối cùng là ba câu hỏi còn lại trong danh sách, có tên "Who" (ai), "When" (khi nào) và "Where" (ở đâu). Những câu hỏi này khá đơn giản và không cần nhiều thời gian để giải đáp nên chúng ta sẽ trả lời ngay bây giờ.
Đầu tiên: "Who?” - Ai cần học tư duy tích cực? Nó ứng dụng cho những ai? Câu trả lời quá dễ phải không? Cho tôi. Cho bạn. Ai cần học tư duy tích cực nếu không phải là tất cả chúng ta? Kế tiếp, "When" và "Where" - Tôi nên áp dụng tư duy tích cực trong bối cảnh nào và vào lúc nào trong ngày? Ồ, một lần nữa câu trả lời lại thật đơn giản: Ở đây, ngay nơi bạn đang đứng và đang sống và ngay bây giờ, vào mọi khoảnh khắc của bạn. Chẳng có lý do gì để trì hoãn một công việc đầy hứa hẹn; và với một việc tốt và có ích như thế thì thời gian là "bây giờ", địa điểm là "ở đây" và bạn chính là người để làm việc đó. Như vậy là chúng ta đã giải quyết xong một nửa các câu hỏi. Và việc này diễn ra trước khi chúng ta bắt đầu cuốn sách này. Chúng ta đang làm rất tốt!
Bây giờ, hãy giới thiệu về chủ đề: Ta gọi tư duy tích cực là gì? Định nghĩa nó như thế nào? Có người đã đúc kết rằng, tư duy tích cực là khả năng suy nghĩ theo cách mà qua đó, ta có thể biến chuyển những tình huống khó khăn thành những thuận lợi. Thật ra, tư duy tích cực có tác dụng tốt hơn thế nữa, vì không những nó có thể biến những khó khăn thành thuận lợi cho bản thân chúng ta mà nó còn có tác dụng giống như vậy đối với những người xung quanh chúng ta, trong các mối quan hệ của chúng ta. Hầu hết chúng ta thường được dạy cách tư duy theo kiểu "thắng - thua": trong bất kỳ tình huống nào, hoặc là ta thắng, hoặc là ta thua. Điều này dẫn tới lối suy nghĩ rằng trong bất kỳ một mối quan hệ nào cũng có kẻ thắng và người thua. Người thắng thì vui mừng, kẻ thua thì cay đắng. Bằng cách tư duy tích cực, chúng ta hãy tư duy theo cách "cùng thắng": nếu tôi muốn đạt được điều gì có ích cho bản thân thì tôi cũng muốn điều đó xảy ra với bạn. Chúng ta sống cùng nhau và cùng san sẻ với nhau những thuận lợi. Điều này nghe có vẻ quá lý tưởng và không mấy hiện thực. Có thể là vậy, nhưng chúng ta hãy bỏ ra chút ít thời gian để xem xét ý kiến sau đây: Nếu trong mối quan hệ với tôi, bạn có cảm giác bị mất mát điều gì đó thì có thể trong tim bạn sẽ nảy sinh lòng hận thù đối với tôi, có thể bạn đang nghĩ cách trả thù. Còn tôi, đương nhiên tôi không thích sống với ý nghĩ rằng mình có những kẻ thù đang chực chờ cơ hội để đòi lại những gì bị đoạt mất. Hơn nữa, chính tôi cũng không thích mất mát. Vì vậy, tôi giả định rằng bạn cũng như tôi, và thế là toàn bộ trò chơi cuộc đời sẽ là một chuỗi những bấp bênh: nay bạn thắng, mai bạn thua. Nếu chúng ta chỉ cảm thấy tốt và hạnh phúc khi thắng thì chắc chắn hạnh phúc đó sẽ không thể vững bền.
Nền tảng của thái độ "cùng thắng" là lấy những trở ngại làm những bài học cá nhân và sẵn sàng thay đổi ý kiến theo chiều hướng tích cực. Đây có thể là nền tảng cho sự phát triển của óc sáng tạo. Nó còn có thể được gọi là sự giao tiếp chân tình. Vậy, tư duy tích cực không phải là chối bỏ sự tiêu cực hay chỉ chấp nhận nhìn thấy những mặt tốt đẹp, thuận lợi, dễ chịu của cuộc sống. Vì như vậy chẳng khác nào nhắm mắt băng qua một con đường nhiều xe cộ: thật nguy hiểm cho ta và mang tính phá hoại đối với người khác. Tư duy tích cực dựa trên sự quan sát khách quan về thực tại, nhưng không ở mãi trong thực tại đó: bạn đón nhận và biến nó thành điều tốt, có lợi, hữu ích. Từ thực tại ấy, bạn tạo ra được điều gì đó, nghĩa là bạn kiến tạo một thực tại của riêng bạn. Tư duy tích cực là hưởng lấy những khoảnh khắc tốt đẹp nhất ở mức trọn vẹn và sáng tạo phù hợp với từng thử thách gặp phải, là học cách chuyển chúng thành những cơ hội. Nếu bạn có khả năng biến trở ngại thành điều hữu dụng cho cuộc sống thì bạn sẽ thoát khỏi những trở ngại và rắc rối. Nếu bạn nhìn những trở ngại, rắc rối theo góc độ những bài học do chúng mang lại, bằng một thái độ quan tâm chân thành và khiêm tốn, một tâm trí rộng mở thì chúng sẽ không còn là những trở ngại nữa mà sẽ trở thành những cơ hội lớn lao trước sự ngạc nhiên của bạn. Có thể bạn sẽ thốt lên rằng: "Tôi sẽ tìm thấy loại cơ hội nào trong hàng ngàn rắc rối mà tôi phải đối diện từng ngày trong cuộc sống của mình?". Hãy yên tâm, những vấn đề rắc rối sẽ mang đến cho bạn kinh nghiệm, chúng rèn luyện để bạn có những phẩm chất hữu ích trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống như chí kiên nhẫn, lòng quyết tâm, sự can đảm, tính bền bỉ v.v. Chúng làm bạn mạnh mẽ hơn, có ích hơn và cuối cùng là hạnh phúc hơn. Có thể nói, tư duy tích cực là một sự chuyển hướng đơn giản và có tính biến hóa từ việc xem cuộc đời như một siêu thị lớn mà bạn có thể chọn những món đồ thành việc hiểu cuộc đời giống một trường học cho sự trưởng thành của bản thân, một mảnh đất màu mỡ để bạn bộc lộ một cách sáng tạo những tài năng của riêng mình, của điều thiện ẩn chứa trong tim bạn.
Có một câu hỏi khác trước khi chúng ta tiếp tục. Câu hỏi này không nằm trong danh sách những điều để tôi hỏi các bạn, nhưng tôi nghĩ đó là một câu hỏi hay: Liệu suy nghĩ một cách tích cực có khó không? Liệu có nên luôn suy nghĩ theo tư duy tích cực khi cuộc sống có quá nhiều lý do xác đáng để mà lo âu, chỉ trích, than phiền hay đổ lỗi? Thử thách thật sự hay rắc rối chính là ở chỗ bạn phải nhớ thực hiện nó. Chỉ cần nhớ suy nghĩ tích cực thì bạn sẽ có tư duy tích cực. Tôi thực lòng nghĩ rằng đây là tất cả những gì tư duy tích cực bao hàm. Nếu bạn thử, ý tôi nói là nếu bạn áp dụng nó, bạn sẽ thấy nó rất đơn giản và mang lại kết quả nhanh và như ý muốn. Nó sẽ làm bạn hài lòng một cách sâu sắc, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, sống hữu ích hơn và bạn cũng sẽ được đánh giá cao hơn.
Ngày nay, hàng triệu người trên trái đất này - từ mọi thành phần, màu da, văn hóa; sống trong đủ mọi hoàn cảnh, từ nhà tù và bệnh viện đến các hộ gia đình; thuộc nhiều tầng lớp khác nhau, người học nhiều hay học ít, giàu hay nghèo, trẻ em trong trường học, sinh viên đại học, công nhân xí nghiệp, kỹ sư hay các nhà quản lý trong văn phòng, người già ở nhà... - đều có thể áp dụng nó vì lợi ích của chính họ. Vậy thì sao bạn lại không? Nó dễ hiểu, miễn phí và giúp bạn có tất cả những gì cần để có thể thành công: chính bạn với bộ óc đáng kinh ngạc, tâm trí rộng mở đang háo hức khám phá vẻ đẹp cuộc sống, tấm lòng tốt lành và ước muốn xứng đáng được hạnh phúc của bạn.
Học tư duy tích cực không rối rắm hơn học lái xe gắn máy, xe đạp hay đi bộ. Ai cũng áp dụng được, ở mọi độ tuổi. Và nếu bạn vẫn còn nghĩ "Việc này khó đấy!" thì giờ đây, hãy bỏ qua suy nghĩ đó và chuyển thành cách nghĩ "Sao lại không nhỉ?". Đúng, sao lại không nhỉ! Và khi bạn đã nghĩ được như thế thì sau đó bạn sẽ thấy rằng "Đúng thế, mình làm được. Mình học được!". Cứ mạnh dạn áp dụng cho bản thân và cho cuộc sống của bạn.
Và bây giờ, các bạn có thể bắt đầu đọc quyển sách này.
FREDERIC LABARTHE

ABC-Phương Pháp Phần Tử Hữu Hạn

Bài toán cơ học vật rắn biến dạng nói chung có thể đặt ra dưới dạng sau:
cho
-Bản vẽ (có các thông tin hình học là kích thước, liên kết),
-Vật liệu (các hằng số vật liệu như modun đàn hồi, hệ số Poisson...),
-Tải trọng đặt lên vật.
Tìm
-Nội lực, ứng suất để trả lời câu hỏi về độ bền.
-Chuyển vị, biến dạng để trả lời câu hỏi về độ cứng của kết cấu.
Phương pháp phần tử hữu hạn (Finite element method, viết tắt là FEM) là một phương pháp số tìm dạng gần đúng của một hàm (chuyển vị) chưa biết trong miền xác định V của nó. Tuy nhiên, FEM không tìm dạng xấp xỉ của nó trên toàn miền V mà chỉ tìm trong từng miền con (phần tử) của nó. Trong phạm vị mỗi phần tử, đại lượng cần tìm được xấp xỉ theo một dạng phân bố xác định nào đó cho đơn giản. Từ đó ẩn hàm cần tìm có thể được xác định trên các miền phức tạp với nhiều điều kiện biên khác nhau.
Nói tóm lại tư duy chung của FEM là tư duy Decomposition: thay thế cái phức tạp bằng hữu hạn phần tử con đơn giản và đơn giản hóa cả việc kết nối chúng.
-Chia cắt mIền khảo sát ra thành hữu hạn các miền con (phần tử) nhờ phương pháp mặt cắt để có mỗi phần tử riêng rẽ chịu tác dụng của các lực nút (rõ hơn là các nội lực xuất hiện trên các mặt cắt được quy về các nút của phần tử). Gọi f là các lực nút, v là các chuyển vị nút. Nghiên cứu điều kiện cân bằng cho lực, liên tục cho chuyển vị
và tương tác đàn hồi của phần tử cho ta quan hệ ở nút
f = k.v (1)
Ma trận vuông k gọi là ma trận độ cứng phần tử phụ thuộc vào kích thước phần tử (có thể xác định qua những tọa độ nút với ma trận hình học) và vật liệu (có thể gói vào ma trận vật liệu D nối quan hệ ứng suất-biến dạng).
-Nối các các phần tử đó lại. Nếu là các phần tử dây hay thanh thì nút nối hai phần tử là bình thường vì không có cách nào khác nhưng nếu là miếng hay khối thì người ta có thể ghép nối các phần tử bằng cách dán cạnh (hay bề mặt) hay bằng cách trong PPPTHH là chỉ nối ở một số điểm nút. Như vậy hai khái niệm đặc trưng cho PPPTHH chính là Phần tử và Nút. Nếu xét bài toán không phải là hệ thanh thì còn một thuật ngữ hay dùng là Lưới. Xét điều kiện cân bằng cho toàn vật dưới tác dụng của các lực đặt vào các nút gồm cả các ngoại lực r, nội lực và điều kiện liên tục chuyển vị V cho các nút được nối các phần tử với nhau ta có quan hệ
r = K.V (2)
Như vậy hai kho thông tin về kích thước và vật liệu của đối tượng đặc trưng trong PPPTHH chính là ma trận độ cứng phần tử k, và ma trận độ cứng toàn vật K.
-Giải phương trình đại số (2) với các ẩn số là các chuyển vị nút (nơi nút có liên kết, ẩn số còn có thể là ngoại lực, cụ thể là phản lực liên kết).
Các thuật ngữ và khái niệm chính
+ Phần tử (element) là các miền con thuộc miền V của trên cấu. Do yêu cầu của phương pháp, miền V phải được rời rạc hóa thành các phần tử.
+Nút (node hay joint) là các điểm định trước trên biên phần tử mà thông qua các
nút này mà các phần tử được nối với nhau tạo thành một miền liên tục.
+ Hàm xấp xỉ (approximation function) biễu diễn dạng phân bố của ẩn hàm cần tìm
theo một quy luật nào đó trong phạm vi từng phần tử.
+ Vectơ chuyển vị nút phần tử e ( hay vectơ bậc tự do của phần tử) chính là tập
hợp tất các bậc tự do của các nút thuộc về phần tử đó.
+ Vectơ chuyển vị nút kết cấu q (hay vectơ chuyển vị nút tổng thể) chính là tập
hợp tất cả các bậc tự do của tất cả các nút trong kết cấu.
+ Vectơ các tham số {a} (hay vectơ các tọa độ tổng quát) là các tham số của hàm xấp xỉ. Theo FEM, các tham số này sẽ không được tính trực tiếp mà sẽ được biểu diễn qua vectơ chuyển vị nút của phần tử.
+ Các khái niệm hàm dạng [N] (shape function), ma trận độ cứng [K] (stiffness matrix), vectơ tải {P} (load vector)...
Những câu hỏi và trả lời
Trong nhiều sách, cả trong Wikipedia có viết Phương pháp phần tử hữu hạn là phương pháp số để giải các bài toán được mô tả bởi các phương trình vi phân riêng phần cùng với các điều kiện biên cụ thể. Điều đó có phù hợp với phần viết ở trên không?
Trả lời: đó là cách nhìn của một số người giải toán mà hẹp hơn là giải các bài toán của phương trình vi phân riêng phần cùng với các điều kiện biên cụ thể. Thực ra quan niệm đó tuy hẹp nhưng mang tính lịch sử được bắt nguồn từ những yêu cầu giải các bài toán phức tạp về lý thuyết đàn hồi mô tả bởi các phương trinh phân riêng phần như trong các công trình  của Alexander Hrennikoff (1941) và Richard Courant (1942). Bài toán uốn dầm có phương trình vi phân là đạo hàm thường nhưng được giải bằng Phương pháp phần tử hữu hạn.
PPPTHH dùng trong các bài toán có tương tác giữa các đại lượng dạng Flow (có tính liên tục) và Effort (có tính cân bằng) như trong điện, nhiệt, cơ....
-Khi có tải trọng tập trung, có thể lấy điểm đặt lực làm nút. Khi tải trọng phân bố thì sao?
Trả lời: đơn giản nhất là gom các tải trọng phân bố thành các tải trọng tập trung.
Chia đối tượng ra các phần tử nên theo cách nào?
Trả lời: Dựa vào các nút hình học là tập hợp n điểm trên miền để chia miền rồi thay miền V bằng một tập hợp các phần tử có dạng đơn giản hơn và phải thoả mãn hai qui tắc sau:
- Hai phần tử khác nhau chỉ có thể có những điểm chung nằm trên biên của chúng. Điều này loại trừ khả năng giao nhau giữa hai phần tử. Biên giới giữa các phần tử có thể là các điểm, đường hay mặt
- Tập hợp tất cả các phần tử phải tạo thành một miền càng gần với miền cho trước càng tốt. Tránh không được tạo lỗ hổng giữa các phần tử. Điểm nào trên miền có yêu tố tập trung tất nhiên được lấy là nút. Nơi nào quan trọng nên chia lưới mịn hơn.
Giải thích thêm về lực nút phần tử, sao chỉ là nội lực, còn tải trọng tập trung nếu có thì sao?
Trả lời: Tải trọng tập trung là yếu tố tác dộng bên ngoài. Khi xét ma trận độ cứng (phần tử, toàn vật) ta chỉ xét tố chất riêng nó có là kich thước, vật liệu, những thứ tạo nên sức khỏe, độ cứng của phần tử thôi. Nghĩa là chưa đến lượt tải trọng cũng như điều kiện liên kết vật với giá. Còn nội lực ở nút phải tinh đến vì đã dùng phương pháp mặt cắt để chia tạo phần tử.
Nhắc lại điều cơ bản trong cơ học vật rắn biến dạng là nội lực và phương pháp mặt cắt
-Tưởng tượng cắt vật làm đôi và bỏ đi nửa B.
-Thay tác động cơ học của B vào phần còn lại A bằng Nội lực đặt lên trọng tâm mặt cắt.

-Nửa A cân bằng dưới tác dụng của các lực đặt vào nó gồm ngoại lực có trước ở phần A và nội lực đang xét trên mặt cắt cũng chính là phần ngoại lực mới thay cho tác động cơ học của phần B lên A. Tất nhiên nó cũng là tác động của lên B nhưng theo chiều ngược lại.
Những khối tính toán của chương trình trên MT?
Một chương trình tính bằng PTHH thường gồm các khối sau:
- Khối 1: Đọc các dữ liệu đầu vào: Các dữ liệu này bao gồm các thông tin mô tả nút và phần tử (lưới phần tử), các thông số cơ học của vật liệu (môđun đàn hồi, hệ số dẫn nhiệt...), các thông tin về tải trọng tác dụng và thông tin về liên kết của kết cấu (điều kiện biên);
- Khối 2: Tính toán ma trận độ cứng phần tử k
- Khối 3: Xây dựng ma trận độ cứng tổng thể K và véctơ ngoại lực nút F (tải nút, phản lực) chung cho cả hệ (ghép nối phần tử);
- Khối 4: Áp đặt các điều kiện liên kết trên biên nối vật và giá đõ.
- Khối 5: Giải phương trình PTHH,  xác định nghiệm của hệ là véctơ chuyển vị chung.
- Khối 6: Tính toán các đại lượng khác (ứng suất, biến dạng, nhiệt độ, v.v…);
- Khối 7: Tổ chức lưu trữ kết quả và in kết quả, vẽ các biểu đồ, đồ thị của các đại lượng theo yêu cầu.
Vì sao PPPTHH được coi là phương pháp mang tính công nghiệp?
Công nghiệp khác thủ công ở chỗ tạo ra các modun (sản xuất hàng loạt) rồi lắp ráp vào hệ thống chung. Đó chính là các modun k và lắp ráp vào K thỏa mãn điều kiện cân bằng cho lực và liên tục cho chuyển vị ở các nút. Điều này cũng tương tự như thi công xây nhà lắp ghép bằng những bloc-modun chế tạo sẵn ở nhà máy và nối với nhau ở các nút. Các ma trận độ cứng phần tử đại diện được cho trong các sách và tài liệu chuyên môn. Các thành phần của k được chuyển vào K theo đúng các chỉ số của chuyển vị nút theo bảng định vị index cho mỗi phần tử.
Ý nghĩa các hệ tọa độ trong PPPTHH
Có hệ tọa độ địa phương cho mỗi phần tử và hệ tọa độ tổng thể chung cho toàn vật. Có thể lấy ví dụ Hệ tọa độ tổng thể như một cái kho chung có 10 ô (n = 10). Mỗi ô, được xếp theo thứ tự từ 1 đến 10, chứa một loại hàng. Hệ tọa độ địa phương là những xe chở hàng, mỗi xe chỉ có 4 ô. Mỗi ô, cũng được xếp theo thứ tự, chứa một loại hàng. Lần lượt dỡ chuyển hàng từ các xe (ví dụ 8 xe) để xếp loại nào vào ô ấy trong kho chung. Ở đây đơn giản là theo tên loại hàng ứng với thứ tự của nó trong xe để tìm thứ tự của nó trong kho, còn trong FEM là theo chỉ số chuyển vị nút để cho một thành phần của k vào vị trí xác định trong K.

(đang viết)
------------------
Tài liệu PDF

ABC-Đời Thay Đổi Khi Chúng Ta Thay Đổi (hay Tư Duy Tích Cực)

Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
------------------------------------------------------------
http://www.quangduc.com/kinhdien/kinhbatnha.html
Hạnh phúc thực sự ở ngay bên cạnh mình và những điều quý giá nhất thật ra là những điều thân thuộc nhất, đơn giản nhất ... đến khó tin.
Tất cả những điều viết dưới đây dù có chấp nhận, có hiểu cũng không có ích gì. Nó chỉ có tác dụng khi ta thử nó nhiều lần, luyện nó thành thói quen, mã hóa trong tâm thức, tự động trong thái độ hàng ngày.
-Tất cả đều chảy như dòng nước (Πάντα ῥεῖ - everything flows). - Heraclitus nói.
-Tất cả đều vô thường.-Đức Phật Thích Ca nói.
-Vũ trụ chưa có mà luôn đang luôn hình thành.- Einstein nói.
Con người (một vũ trụ con có ý thức) cũng vậy, chưa có xong mà đang luôn hình thành, một phần theo sự lựa chọn của chính chúng ta (Bài viết này cũng vậy, nghĩa là sẽ không bao giờ xong, đóng lại mà luôn được viết, được mở).
Quan niệm: Hãy chuyển từ thói quen nghĩ và nói Đúng - Sai sang To - Nhỏ, ta có thể thay đổi được nửa cuộc đời mình.
-Ý nghĩ của chúng ta là một bảo vật hiếm hoi, gần như là duy nhất của riêng chúng ta, chỉ chúng ta có quyền tự do với nó. Hạnh phúc lại là một điều phụ thuộc ý nghĩ của chúng ta. Không được trao Hạnh Phúc của mình vào người khác bắt đầu từ việc Ý Nghĩ về Hạnh Phúc của mình lại phụ thuộc họ. Vậy chúng ta hãy tỉnh táo và trách nhiệm hơn với ý nghĩ, với những lời nói thầm vào lòng mình, bắt đầu từ việc lựa chọn suy nghĩ tích cực cho hạnh phúc, bình an và hãy đừng áy náy, hãy tin rằng điều đó có cần thiết cho ta và không ảnh hưởng đến ai cả.
Hãy thử nghĩ lại một điều luôn đeo bám chúng ta, điều khiển các suy nghĩ và hành động của chúng ta, làm xáo động tâm hồn chúng ta, làm mất bình an của người khác. Đó là suy nghĩ "Đúng và Sai". Khi đã bắt đầu nghĩ đến đúng sai, Logic, lý lẽ, lòng tham sẽ sinh ra. Tham đúng, mười phần đúng hết không nhường ai phần nào. Sai thì đổ hết cho người. Không có đúng sai như chúng ta vẫn quen nghĩ vì đúng là gì? Không thể tách khỏi "Đúng lúc, đúng chỗ và đúng độ". Nó rất hẹp và luôn biến đổi. Cái đúng và chân lý cũng là tương đối và vô thường. Đến Phật Thích Ca cũng chỉ biết dừng về chân lý là những gì ta thử thấy tốt cho ta và những người thân, còn nếu không thì dù nghe nó đúng nó hay bao nhiêu cũng phải từ bỏ, "chân lý cần Logic nhưng Logic không đủ là chân lý". Những lập luận kiểu Logic có đưa lại yếu tố mới nào đâu, nó chỉ đi từ sự đã biết nọ đến sự đã biết kia, từ sang từ.
Có cái đúng lớn và cái đúng nhỏ. Sai cũng vậy. Trật tự vũ trụ và con người cũng vậy cái nhỏ theo cái to. Điều cần thiết không phải là loay hoay mắc kẹt ở chỗ "Đúng - Sai" mà nên suy nghĩ về "Lớn - Nhỏ", luyện tập khả năng phân biệt nó và bíết lựa chọn cái lớn, bỏ qua cái nhỏ. Có những cái " không thật, sai" nhưng đẹp, mang tính tính cực. Có những cái gọi là "Đúng, là thật" nhưng mang đến những điều tồi tệ xấu xa. Cái đúng không đúng lúc có thể trở thành cái ác. Sự thật cũng vô thường, cũng đừng nên bóc tách khỏi thời gian. (Có thể thấy rõ điều đó qua truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" kể về một cô gái nghèo bị sưng phổi nặng. Cô đặt sự sống của mình vào những chiếc lá cuối mùa đang rụng từ từ. Nhưng có một chiếc lá cuối cùng vẫn không hề rụng cho dù cô có chờ đợi đến đâu và thời điểm suy sụp qua được, cô trở lại cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng thực ra chiếc lá ấy chính là cụ Berman hàng xóm đã vẽ ban đêm khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống để cứu cô mà rồi chính cụ đã ra đi vì bệnh sưng phổi).
Lùi xa và chậm lại trong những tình huống nhạy cảm nhiều khi sẽ làm mọi thứ dễ dàng hơn. Để nói về đúng sai người ta có ai chịu ai đâu, về to nhỏ dễ hơn, chỉ cần thử lùi xa trong tâm trí (to sẽ biến thành nhỏ, nhỏ không che mất to và không mắc bẫy của cảm xúc của chính mình) và chậm lại với lời nói (yêu thương biết chờ đợi, còn thù hận thì không).
Sau những sự việc đã xảy ra dù không theo mong muốn cũng hãy cố gắng tìm thấy ba yếu tố tích cực. Nó có đấy, trong mỗi sự vật, trong mỗi con người. Cũng cần tôn trọng người khác và những cái khác ta của họ.
Cần từ bỏ quan niệm là ta có thể kiểm soát được ai đó về ý nghĩ. Đó là một ảo tưởng ngu ngốc. Cùng lắm ta chỉ có thể có ảnh hưởng đến họ thôi. Hãy quan tâm tích cực đến ảnh hưởng Ta - Người đó.
-Ngôn ngữ liên quan đến thế giới bên ngoài. Kết nối trực tiếp ta và người khác không phải là các ý nghĩ, cái tầng bên trong mà là các giác quan, tầng bên ngoài, trong đó quan trọng nhất là lời nói. Nói gì rồi cũng nghĩ như vậy, sẽ có tiếp hành động rồi tính cách như vậy. Và cuối cùng là dẫn tới số phận như vậy. Đừng vin vào cái đúng sai để che dấu cái chất "Ác " trong lời nói, che dấu cái mục đích đằng sau cái được quen gọi là đúng, là thực đó.
Hãy loại bỏ không tiếc ra khỏi vốn từ những từ ác độc vốn rất nhiều trong ngôn ngữ chúng ta. Đó là việc đầu tiên cần làm để thay đổi số phận của một con người, của một dân tộc.
Hãy tập nhìn vào mắt của người để ra quyết định nói, nói tiếp hoặc dừng lời, nhường lời.
Hãy tập nói hai tiếng "thế à" để không làm rối thêm những tình huống nhạy cảm.
Hãy đừng cố mở cánh cửa đã đóng chặt.
Hãy thận trọng với người không biết nói từ "xin lỗi".
Xem thêm về quan trọng của lời nói trong "abc Thế Giới Của Tôi" -->http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/2013/01/02/ba_c_tranh_thaof_giar_i_carba_ta_i

...Hạnh Phúc, hàng ngày hàng triệu người nói về, hàng vạn người ám ảnh về nó, không ít người chết vì nó. Vậy Nó là gì mà ghê thế. Cũng đáng để hiểu rõ nó chứ và hiểu theo cách nào đơn giản nhất.

Thử theo cách đi tìm Gốc một sự vật của Mike George, thay vì trả lời câu hỏi "Hạnh Phúc của Ta là gì, làm sao có Nó và giữ Nó" hãy trả lời câu hỏi "Ta là Ai, từ đâu đến" trước đã vì cái Nó liên quan đến cái Ta. Không có cái Ta cũng không có cái Nó. Vậy có cái Ta rồi, có cái Nó không.

Bắt đầu có cái Ta, một sinh linh bé nhỏ xuất hiện trên trái đất này. Cũng như con mèo, con gấu lúc mới đẻ thôi, ăn, ngủ, nhìn thế giới lạ lẫm này. Lớn chút nữa cũng như con mèo hay những sinh vật loại động vật có vú, loại đẻ ít, duy trì nòi giống bằng cách truyền các kinh nghiệm, kỹ năng phân biết lợi hại, đứa trẻ dần được bố mẹ dạy dỗ, khôn lên. Cái khác con mèo, con gấu con là đứa trẻ học nói, viết và đọc. Như vậy ngôn ngữ là cái khác biệt trời cho con người và nhờ đó hai khái niệm đối lập cũng hình thành trong tư duy con người: Hạnh Phúc và Khổ Đau. Và khác động vật con người biết dùng ngôn ngữ để tạo ra một điều kỳ lạ mà Tạo Hóa sinh ra con người cũng bị bất ngờ - Xã Hội. Và chính trong xã hội này con người đã dùng ngôn ngữ để học hỏi, để hoàn thiện, để Hạnh Phúc và cũng biết dùng nó để che mắt, để tha hóa và làm Khổ Đau nhau ...

-Cái đầu và Trái tim cũng là của riêng chúng ta. Quá khứ là cái đã qua và đã cho ta tất cả những cái ta có trong hiện tại. Đứng tiếc nuối cốc nước đã đổ đi, không thu lại được. Đừng băn khoănTương lai vì nó là bất định. Hiện tại (tiếng Anh là Present - Quà Tặng) hãy nhận và hơn nữa hãy tận hưởng nó. Thân Tâm hợp nhất trong giây phút Hiện Tại – đó là những gì mà con người cần biết, cần học, cần luyện để bình an làm người với "Cái đầu và Trái tim". Cái đầu để hiểu mình sai, không ít thì nhiều mình đã tham gia vào một việc đang tiếc nào đó, đừng đổ hết lỗi cho người khác. Hãy nhận lấy một phần và trái tim sẽ tha thứ cho mình.
Lựa chọn. Hãy thầm thêm từ "lựa chọn" trước mỗi suy nghĩ và hành động. Ví dụ thay vì ngủ hãy nghĩ "tôi lựa chọn đi ngủ"... Mọi điều sẽ tốt lên đấy và ta có thể thay đổi được một phần ba cuộc đời mình cho tốt lên
-Không phải những gì ta mong muốn mà những gì ta thử chấp nhận quyết định cuộc sống của mình.
-Chừng nào ta chịu trách nhiệm hoàn toàn về một việc gì đó thì ta có quyền kiểm sóat nó. Viện lý do đổ lỗi cho người khác tước đi sức mạnh của mình. Chịu trách nhiệm trước hết về những cảm xúc của mình. Không ai có thể can thiệp vào tâm trạng của mình trừ phi bạn cho phép họ làm như vây.
Hãy suy nghĩ về nguyên nhân bên trong ta. Khi ta ghét ai đó, nguyên nhân chính là cái ghét đã có trong ta, ai đó chỉ là cái cớ. Giọt nước tràn ly vì nguyên nhân là cốc đầy nước chứ không phải là cái giọt nước đó đâu. Với người ta cũng vậy. Thay đổi nguyên nhân là khó nhưng cái cớ ta có thể lựa chọn cho khôn khéo. Nên theo tư duy động hơn để tránh mắc kẹt, trả lời câu hỏi xem điều đó có tích cực không, tiến lên hay tụt lùi.
-Chọn cách nghĩ tích cực và những niềm tin có sức mạnh thế giới của bạn “tự nhiên sẽ thay đổi” theo chiều tốt hởn. Thực ra không ai bắt mình chọn cách nghĩ nọ, nghĩ kia. Nhưng hãy thử chọn cách nghĩ tich cực ta sẽ thấy cuộc sống đáng yêu, đáng sống, sao không chọn. Thay vì nói xấu, hãy nói không tốt, và tích cực hơn nữa là thay bằng chưa tốt. Hãy quen nói và nhìn thấy cái cốc đầy một nửa chứ không phải là vơi đi một nửa. Cố gắng lọai bỏ từ xấu ra khỏi tâm trí. Các tính từ dù ta nói phủ nhận nó, nó vẫn tồn tại. Một người nói không ham danh vọng, quyền lực, thực chất từ danh vọng vẫn đeo bám trong tâm trí, ám ảnh anh ta. Tư duy tích cực chính là “cách nhìn và sống tích cực” hay “thái độ sống hơn là một phương thức tư duy". Nó không phủ nhận tư duy phê phán (critical thinking) là nghi vấn, mổ xẻ đánh dấu hỏi tất cả các phần, các điều, các kết luận trong mọi vấn đề và đi đến một kết luận chấp nhận chính xác được thoả mãn. Critical thinking là một phương pháp phân tích để tìm hiểu một vấn đề thật kỹ, theo nhiều góc nhìn thì Positivie thinking là một thái độ tích cực ta có trong khi làm công việc phân tích tìm hiểu đó. Cả hai đi đôi với nhau rất tốt. Nếu kết luận từ tư duy phê phán có những phát hiện ra cái xấu thì tư duy tích cực giúp con người giữ được tâm lý cân bằng, không sụp đổ.
Tư duy tích cực là chủ động dùng thái độ của mình để tạo ra thế giới của mình bao gồm cá nhân mình (trạng thái thân và tâm) cùng với những người và công việc gần gũi. Bằng cách đó giữ được "Tâm giữa dòng đời vạn biến". Chúng ta sẽ sống sâu sắc hơn và dễ dàng hơn trong hiện tại. Và đó mới là điều cần nhất trong cuộc đời.
Tâm trí-Niềm tin-Hành động. Hiểu rõ các điều đó có thể thay đổi được những gì tồn đọng trong chúng ta theo hướng tốt lên. Chủ động lựa chọn thái độ của mình (bắt đầu là từ lời nói) để tạo ra thế giới của mình.
-Tâm trí con người không thể phân biệt một trải nghiệm trong thực tế và một trải nghiệm sống động trong tưởng tượng. Hãy lụyện tâp trong tâm trí trước. Trước khi đạt được kết quả thật sự bạn phải đại nó trong hình dung và tâm trí đã, phải thử luyện tập nhiều lần cho nó thành kỹ năng (trong công việc và trong quan hệ ứng xử người với người). Không có chủ động trong tâm trí ta sẽ rơi vào bị động trong môi trường thực.
-Số phận = Sự bất định (có nhiều kỳ diệu và rủi ro) + Ý thức (lòng tin vào chính mình và khát vọng đi tìm). Hãy là con người đi tìm và chịu trách nhiệm (đi tìm một cái, có thể không thấy nhưng có thể ra cái khác) chứ không là con người ngồi chờ và than vãn (cái chờ không đến cũng không có cái khác đến). Cái bên ngoài chỉ là cái cớ để đi tìm dần chính mình, hoàn thiện chính mình và hãy coi đó là Hạnh Phúc Đích Thực.
Viết thêm
-Trích đoạn trong "Bức Tranh Thơ",
xem ... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/2012/12/20/barcc_tranh_thai
"Tôi đi trăm núi ngàn sông
Có tìm thấy lá diêu bông bao giờ.

Diêu Bông ơi, thật ra nhờ có cái ảo mộng có Em đó mà ta đi được trăm núi ngàn sông, và đó không thể gọi là ta đã sống vô nghĩa. Trên con đường đi, trong mỗi bước chân, trong mỗi lần vấp ngã, trong mỗi lần đứng dậy ta lại hiểu ra ta hơn, mỗi lần ta lại tìm thấy một chút Ta. Ta ngã rồi, đau quá, không chết, ta đứng dậy được rồi. Đứng thẳng lên. Ta làm được rồi. Ta lại đi rồi, lại ngẩng đầu lên, bướng bỉnh tìm kiếm, không lom khom. Đó mới là điều cần nhất. Ta vẫn không hết ngạc nhiên về mình.

Hóa ra cái hành trình không ngờ tới lại là hành trình vào chính mình. Ta như con sâu bò vậy. Hồi còn sinh viên cô giáo dạy tiếng Nga đã nói về hai lọai sâu và chiếc lá cải. Phần đông là sâu bò lên ăn, càng nhanh càng tốt, càng nhiều càng tốt, ăn không hề hỏi, đấu tranh sinh tồn mà, giành giật, không bỏ lỡ cơ hội như giới kinh doanh bây giờ thường nói. Sâu ăn rồi có thể thành sâu to, rất to, siêu sâu, nhưng ... mãi là sâu. Có những con khác lại vừa bò lại vừa hỏi về chíếc lá cải, về sâu, về các cái chân để bò. Tôi buột miệng hỏi cô giáo: ” Irina Ananhevna, thế cô là lọai sâu nào ”. Hỏi xong tôi thấy ân hận, mình lỡ lời rồi. Nhưng cô giáo chỉ cười: “ Chúng ta cùng lọai sâu hay hỏi. Có những con sâu còn hỏi là khi chân thứ nhất giơ lên thi chân thứ chín đang ở đâu”. Cô ngừng một lúc rồi nói tiếp: “ Với nó điều đó còn quan trọng hơn chiếc lá cải. Rồi những con sâu ấy có thể mọc cánh thành bướm, cũng như con vịt xấu xí của Andersen có thể hóa thành thiên nga vậy ”.

-Ý thức, Suy nghĩ, Tâm lý... suy cho cùng cũng ở trong đầu mỗi người, trong não bộ, trong hệ thần kinh. Cần biết chăm sóc quan tâm nó. Có thể tận dụng thêm sự vận động (luyện thân) và hơi thở (luyện khí) để luyện ý thức (luyện thần).
Tầng bên ngoài luyện thân ngoài việc tăng sức khỏe cơ bắp còn giúp chúng ta xua đi những ám ảnh tiêu cực.
Tầng giữa luyện hơi thở sâu, đều, chậm, nhẹ có tác dụng chữa bệnh. Nếu tập trung chỉ nghĩ đến hơi thở, theo dõi nó thì tác dụng sẽ rất diệu kỳ. Ta đang Thiền Chánh (Mindfulness Meditation) đấy. Nếu làm được vậy thì đến đây ta đã chạm được vào cánh cửa của tầng trong cùng rồi - luyện Thần hay luyện Tâm. Chúng ta sẽ có thể thay đổi Mình và rồi Đời đấy.
Bài tập thở sâu cho bình an và cân bằng

Mặt trời sáng chói trên cao
To ra thấp xuống hòa vào tòan thân
Từ đầu cho đến gót chân
Hàng ngàn tia nắng ngấm dần khơi thông

Những dòng khí huyết diệu hồng
Dạt dào ngưng nén tụ trong Đan Điền
Đan Điền ấm lên sáng lên
Thân Tâm hợp nhất Bình Yên, Cân Bằng
============================================
Người ta không thể thay đổi được chiều gió nhưng có thể thay đổi được chiều cánh buồm.
Ngạn ngữ Pháp
Bình an là báu vật
(bài viết của Phạm Thị Sen )
Sức mạnh tâm linh mới là vĩnh cửu. Đây là lời kết của bà Sheilu, Giám đốc Học viện Vì một thế giới tốt đẹp hơn, thuộc Trường Đại học Tinh thần Thế giới, trong một buổi nói chuyện chuyên đề “Tỉ phú tâm hồn” tại Trung tâm Các giá trị sống và làm giàu thế giới nội tâm.
Hãy thay đổi chính mình trước khi đòi hỏi
Phóng viên: Thưa bà, tất cả các trường đại học trên thế giới có mục đích đào tạo ngành nghề gì đó như là kỹ sư, bác sĩ, kế toán... còn Trường Đại học Tinh thần, nghe hơi lạ. Xin bà nói sơ qua về trường này?
- Bà Sheilu: Trường được thành lập vào năm 1936 tại Mount A bu, tỉnh Rajasthan, Ấn Độ. Mục đích thành lập trường là đem lại lợi ích về mặt tinh thần cho người học. Hiện nay trường có 17 ngành bao gồm giáo dục, luật sư, khoa học, giới trẻ… và có chi nhánh, văn phòng trên toàn thế giới. Tất cả các ngành đều quan tâm phát huy các giá trị lồng vào trong chuyên ngành của riêng mình. Giá trị là nền móng phát triển mọi ngành nghề khác. Mỗi người nên đóng góp để hướng tới một xã hội tốt đẹp hơn.
Những môn học được giảng dạy trong trường này mang lại lợi ích gì cho người học?
- Trước khi thay đổi gì đó, ai đó, bạn phải thay đổi chính mình trước. Do thiếu các giá trị, chúng ta thường vướng vào những thói quen xấu và trở nên ích kỷ. Khi khám phá được thế mạnh của mình, chúng ta dễ dàng từ bỏ những thói quen xấu và trở thành người tốt trong xã hội. Các môn học của trường như là Tư duy tích cực, Nhận thức bản thân, Thiền Raja Yoga...
Có những trường hợp thành công cụ thể nào sau khi học ở trường này?
Nhiều người đã viết thư phản hồi là họ đã thay đổi cuộc đời như thế nào. Có những nhà doanh nghiệp bị phá sản đã biết phục hồi doanh nghiệp của mình sau khi học cách tự chủ.
Hạnh phúc thật sự không phải từ bên ngoài mà từ trong ý nghĩa của bạn
Bình an - của cải lớn nhất của con người
Nhiều người nghĩ rằng tâm linh là tôn giáo. Bà định nghĩa thế nào?
- Tâm linh và tôn giáo là khác nhau. Mọi tôn giáo đều dựa trên các tín điều. Còn tâm linh không phân biệt sắc tộc, mà tất cả đều chung trong một gia đình nhân loại. Tài sản thật sự của chúng ta chính là đức hạnh, phẩm chất tốt đẹp. Nếu ai có giá trị trong đời, dù có mất đi các sức mạnh vật chất, thì những tài sản kia mất đi cũng quay lại. Có câu nói “Khi mất của cải, không mất gì cả. Khi mất sức khỏe, thì mất gì đó. Còn khi mất giá trị, thì mất hết”.
Bà có nói đến “Tỉ phú tâm hồn”, nghĩa là giàu các đức hạnh?
Đúng vậy. Của cải lớn nhất của con người là bình an. Dù bạn có nhiều tiền nhưng chưa chắc bạn bình an. Của cải thật sự chính là sự hài lòng. Có những người dành nửa cuộc đời mình kiếm tiền trong căng thẳng, thủ đoạn và nửa đời còn lại dùng số tiền kiếm được cho việc chữa trị bệnh tật. Đồng tiền này tạo đau khổ nhiều hơn là hạnh phúc. Để trở thành “Tỉ phú tâm hồn”, bạn cần phải đi vào bên trong. Tài sản thật sự là nhân cách. Nhiều tiền nhưng không có nhân cách thì cũng nghèo. Nhân cách là giá trị.
Nhưng vật giá ngày càng leo thang, nếu không có tiền liệu có thể sống bình an?
- Mọi thứ đều đủ cho nhu cầu của bạn, chứ không phải để cho bạn tham lam. Mọi người đều phải làm việc để nuôi mình và giúp đỡ người khác, nhưng tôi biết quân bình thời gian cho việc kiếm tiền và cho gia đình, cá nhân. Tôi biết kiếm tiền theo con đường đúng để không ảnh hưởng đến nhân cách.
Bình an là tài sản quý giá nhất của con người. Vậy có cách nào để đạt đựợc bình an?
Bình an là bản chất của con người. Con người khi không bị tác động từ ngọn lửa giận hờn, buồn rầu... thì quay trở về bản chất của mình là thư thái, bình an. Thiền là một cách hữu hiệu cho bạn quay trở về bản chất này.
Thiền dành cho đối tượng nào?
- Ai cũng có thể học thiền được, dù là trẻ già, nam, nữ... Thiền làm tâm trí bình an do học cách nhận thức rõ con người nội tại của bạn, nghĩa là học cách sống đúng đắn, học cách suy nghĩ cảm nhận... Vậy thiền là cần thiết trong cuộc sống thực tế, ai cũng có thể học nếu họ muốn.
Có một số quan điểm cho rằng thiền là làm trống ý nghĩ. Bà nghĩ thế nào?
- Có nhiều dạng thiền. Thiền Raja Yoga là tạo ra những ý nghĩ tốt đẹp, dẫn đến cảm xúc tốt đẹp và bạn sẽ cảm thấy bình an nhờ điều ấy. Bình an có được chỉ bằng một ý nghĩ, sau đó bạn trở thành hiện thân của ý nghĩ đó.
Hạnh phúc là giúp được người
Điều gì khiến bà trở thành một giảng viên hướng dẫn các môn học về tinh thần và thiền định?
Tôi thích khoa học. Trong lúc tôi đang học đại học thì mẹ tôi đến học tại Trường Đại học Tinh thần Thế giới. Mẹ dẫn tôi theo cùng. Mỗi lần đến đó, tôi cảm thấy bình an và tập trung vào học tập hơn. Thế là tôi muốn tìm hiểu sâu về thiền. Tôi thấy rõ bầu không khí thiền làm cho con người mạnh mẽ, hòa đồng, thân thiện và biết chia sẻ với người khác.
Khi nào bà thấy mình hạnh phúc nhất?
- Tôi thật sự hạnh phúc khi giúp được ai đó. Tôi thích thấy người khác hạnh phúc.
Điều gì khiến bà buồn?
- Khi học thiền thì không còn buồn nữa. Buồn là do bạn không hiểu rõ bạn. Cuộc đời con người, mỗi người đều là diễn viên, mỗi cảnh qua đi đều có ý nghĩa. Hơn nữa mọi cảm xúc đều bắt nguồn từ suy nghĩ của bạn. Khi bạn kiểm soát được ý nghĩ của mình, thì bạn kiểm soát được mọi điều. Mỗi sự việc đều có hai mặt - tiêu cực và tích cực. Tích cực nghĩa là bạn nhận ra được lợi ích của nó, còn tiêu cực là bạn kiếm tìm điều gây hại. Nếu bạn nhận ra được lợi ích của tình huống, thì bạn không còn thấy buồn nữa. Hãy sống trọn vẹn ở hiện tại, thì không điều gì khiến bạn buồn nữa.
Ở thời đại chao đảo này, khi nền kinh tế suy thoái, bạo lực gia tăng... theo bà, làm thế nào để có thể và qua những lúc khó khăn?
- Quan niệm của tôi là: hãy sống đơn giản, suy nghĩ thanh cao. Hạnh phúc thật sự không phải từ bên ngoài mà từ trong ý nghĩ của bạn. Nếu nghĩ bạn bất an, thì không điều gì khiến bạn bình an. Còn khi bạn nghĩ mình bình an, thì dù có ít tiền, bạn vẫn bình an.
Nguồn:  Tạp chí Người Đô thị
------------------------------
Bài Thơ Cuộc Đời
Thiện Ác bú cùng dòng sữa mẹ
Quỷ dữ là bóng tối của trời
Trong mầm non có mầm sự chết
Và nụ hôn đầu hẹn trước chia tay
Thì vì sao cứ lo lắng ngày mai
Quá khứ nữa lại luôn luôn tiếc nuối
Từ nó đấy, có ta trong hiện tại
Khác một chút thôi, chắc gì có hôm nay.
Khác một chút thôi, đã chắc được hôm nay.
Sống thật sâu và thật đắm say
Từng phút giây mình đang còn có
Sống là yêu, trao đi là đã nhận
Đừng dại khờ, Nhân Quả chẳng tách đôi
(còn nữa)

Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat