Thơ Puskin
Bông hoa nhỏ
Có bông hoa nhỏ hết mùi, khô héo
Bị bỏ quên trong cái quyển sách này.
Và cơn mơ lạ kỳ đã đến
Cứ không thôi, tràn ngập lòng tôi
Bị bỏ quên trong cái quyển sách này.
Và cơn mơ lạ kỳ đã đến
Cứ không thôi, tràn ngập lòng tôi
Nở ở đâu, bao giờ, xuân nào đấy
Nở có được lâu? Và bị hái bởi ai.
Là người quen hay là kẻ lạ.
Rồi đặt vào đây, với ngụ ý gì.
Nở có được lâu? Và bị hái bởi ai.
Là người quen hay là kẻ lạ.
Rồi đặt vào đây, với ngụ ý gì.
Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm.
Hay để làm cái dấu mốc chia ly.
Hay để nhớ lúc một mình đi dạo
Trong tĩnh yên của đồng cỏ, bóng rừng.
Chàng còn sống, nàng còn sống chứ?Hay để làm cái dấu mốc chia ly.
Hay để nhớ lúc một mình đi dạo
Trong tĩnh yên của đồng cỏ, bóng rừng.
Và đâu rồi cái góc nhỏ cuộc đời.
Hay cũng như bông hoa này vậy.
Bị bỏ quên, khô héo, hết mùi hương.
Gửi...K.
Cái khỏanh khắc diệu kỳ tôi nhớ lại.
Em từ đâu xuất hiện trước tôi
như hư ảnh vụt qua chớp mắt
như linh thần của sắc đẹp trắng trong.
Trong day dứt sầu đau tuyệt vọng,Em từ đâu xuất hiện trước tôi
như hư ảnh vụt qua chớp mắt
như linh thần của sắc đẹp trắng trong.
Giữa dòng đời xáo động ồn ào.
Vẫn vẳng đâu giọng em trìu mến
và lại mơ thấy những nét thương yêu.
Bao năm qua, bụi mù bão tố
xóa tan đi mơ ước thuở nào.
Tôi đã quên giọng em trìu mến
và cả em rồi những đường nét thần tiên.
Trong hoang vu, tẻ buồn, đằng đẵng
Ngày dài sao đơn điệu im lìm
Không diệu huyền, không nguồn cảm hứng
không cuộc đời, nước mắt, tình yêu.
Rồi bỗng nhiên tất cả đều thức tỉnh
Em từ đâu xuất hiện trước tôi
như hư ảnh vụt qua chớp mắt
như linh thần của sắc đẹp trắng trong.
Trái tim lại rộn ràng thổn thức
đón nhận bao say đắm hồi sinh,
cả diệu huyền, cả nguồn cảm hứng,
cả cuộc đời, nước mắt, tình yêu.
-------------------------
Thơ Bloc
Ngày qua năm tháng trôi qua
Còn tôi như kẻ mù lòa ngốc ngu
Chi một thấy trong mơ
Để suốt đời bị dối lừa có Em
Chỉ là người gặp ngẫu nhiên
Như trăm nghìn kẻ trên đừong nàng đi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Trong em còn giữ những gì của tôi
Trong tôi còn giữ nụ cười
Thấy trong hương gió làn môi em kề
Thế thôi hơn nữa làm chi
Vẩn vơ một chút
Tinh si
gọi là
---------------------------
Thơ Lermontov
Cánh Buồm Trắng
Cô đơn một cánh buồm màu trắng
Trong sương mù dày đặc của biển xanh
Đã để lại những gì chốn cũ
Và tìm kiếm gì ở những miền xa.
Gió thổi mạnh, cột buồm ọp ẹp,
Thuyền chơi vơi những làn sóng tiếp nhau ...
Thực có phải là buồm đi tìm kho báu,
Hay chỉ là đi, tìm cớ để ra đi
Có một dòng lấp lánh ánh sáng xanh
từ trên cao mặt trời rực sáng
Buồm cứ mải mê đi tìm giông bão
Như trong giông bão có bình yên.
Người Ăn Xin
Ngòai cổng nhà thờ nngười qua lại
Một người đàn ông cúi mặt ngửa tay
Một người ăn xin, một nơi ban phước
Một cái dạ dày đói khát đòi ăn.
Ông khẽ xin cho một miếng bánh mì,
Với tất cả nhục nhằn khổ sở,
Và từ đâu một viên đá lạnh
Ai đem đặt vào trong giữa bàn tay
Tôi cũng vậy khác chi ông lão ấy
Cầu xin em một chút tình yêu,
Em lại giống ai vô tình thế
Để tôi đây và viên đá lạnh trong tay.
---Dưới đây là Bản Dịch của một người tôi không biết tên. Ai biết nhắn hộ cho tôi, cám ơn.--
Đêm hôm ngập tuyết tráng rơi
Từng bông tuyết rắc trên người lại qua
Thương cho ông lão mù lòa
Vợ con chẳng có, cửa nhà cũng không
Bơ vơ ngồi nép gốc thông
Van xin vang động đến lòng người qua
Có cô em quý tộc Nga
Nức thơm hương phấn từ xa lại gần
Nhặt lên mảnh tuyết dưới chân
Ác đùa thả giữa tay răn lão mù
Giật mình lão tưởng đồng xu
Vội vàng cất tiếng nhân từ cảm ơn
Cũng như ta vậy nào hơn
Em như cô gái qua đường hôm nay
Còn anh như lão ăn mày
Yêu em em giỏ vài dây bạc tình
Thế rồi anh cứ đinh ninh
Đắng cay giữ mãi trong mình ơn em
Nhà phê bình Belinsky viết: “Trong thơ của Lermontov là tất cả sức mạnh, là tất cả yếu tố để làm nên cuộc đời và thơ ca: một sức mạnh bền vững của tâm hồn, sự nhún nhường của than vãn, mùi hương của lời cầu nguyện, một sự khích lệ như sóng gió ba đào, một nỗi buồn tĩnh lặng, một nỗi trầm tư dịu dàng, những lời thở than kêu hãnh, những tiếng kêu la tuyệt vọng, vẻ đằm thắm bí huyền của tình cảm, những ước mong táo bạo không thể ngăn kìm, sự trong trắng trinh nguyên, những bệnh tật của xã hội, những bức tranh của thế giới, những lời quở trách của lương tâm, sự hối hận đến mủi lòng, sự thổn thức của đam mê và những giọt nước mắt lặng lẽ rót vào sóng gió của con tim, sự hoan hỉ của tình, lo âu của ngày ly biệt, niềm vui của ngày gặp mặt, sự coi khinh vẻ đơn điệu của đời thường, sự khát khao điên cuồng của vẻ hân hoan, một lòng tin cháy bừng như ngọn lửa và nỗi khổ của sự trống vắng trong tâm hồn, tiếng kêu than xua đi cảm giác về một cuộc đời đang chết lặng, chất độc của phủ nhận, vẻ lạnh lùng của mối nghi ngờ, ác quỉ ngạo mạn và đứa bé ngây thơ, vẻ ngang tàng của kẻ rượu chè và cô gái trong trắng – tất cả, tất cả trong thơ này: và bầu trời, và mặt đất, và thiên đàng, và địa ngục”.
--------------------------
Thơ Ecenin
Vĩnh Biệt
Vinh biệt nhé, người bạn của tôi, vĩnh biệt
Bạn thân yêu đã luôn trong trái tim tôi.
Định mệnh chia tay
hẹn một ngày gặp lại
Vinh biệt thôi, không bắt tay, không nói
Cũng đừng buồn phiền, đừng nhăn nhó khổ đau
Chết vốn đã chẳng có gì là lạ
Nhưng sống cũng có gì là khác hơn đâu
------------------------
Thơ Evtushenko
Con Kiến Và Người Lính Nga
Nơi miền quê đạo Hồi xa lạ
Chàng trai Nga ngã xuống không về
Râu cằm tua tủa đến ghê
Để con kiến nhỏ mải mê lạc đường
Kiến lầm bầm mấy điều luyến tiếc
Trẻ vậy mà đã chết rồi sao
Đem thân đến tự lúc nào
Súng trên tay với mũ sao đội đầu
Và đã bắn hết bao viên đạn
Đất nước này xơ xác đói nghèo
Quê hương chàng cũng đâu giầu
Hàng người đứng xếp sớm chiều mua chi
Kiến như muốn cầu xin thượng đế
Để cho chàng sống lại thành người
Nước Nga góa bụa mồ côi
Những con kiến nhỏ cũng rời bỏ đi.
Tuyết
Những bông tuyết trắng đầu mùa
Rơi mau như trận mưa xưa cuối hè
Có ai ở mãi không đi
Có ai sống mãi làm gì ai ơi
Những hồn ai ở trên trời
Hóa ra thành tuyết chơi vơi tìm về
Phủ đầy mặt đất tràn trề
Vương trên thân cỏ sè sè héo khô
Để lòng ta bỗng ngẩn ngơ
Vọng theo tiếng gọi hư vô cõi trời
Chẳng chờ bầt diệt trên đời
Chẳng buồn vì sắp kiếp người sống qua
Chỉ day dứt mãi không ra
Mình là ai, đã là ai, chính mình
Đã yêu gì, đã nặng tình
Đã ôm mang cả một hình nước Nga
Có Pushkin, Stenka
Có ngôi nhà gỗ cụ già còng lưng
Có con sông mặt đóng băng
Mà dòng lũ vẫn dưới lòng sục sôi
Tuyết rơi rơi mãi không thôi
Từ bao thế kỷ ngàn đời xưa xa
Bao nhiêu thay đổi đã qua
Và sau tôi nữa vẫn là tuyết rơi
Tuyết rơi trắng quá tuyết ơi
Đến làm đau dứt lòng tôi, vội vàng
Xóa đi tất cả lỡ làng
Xóa đi tất cả dở dang kiếp người
Nhưng lòng tin vẫn trong tôi
Dù không sống nữa ở đời vẫn tin
Nếu nước Nga của tôi còn
Hồn tôi - Tuyết trắng vẫn tìm người.
Đàn Bà
Đàn Bà như là biển cả
Dịu dàng tươi mát hiền hòa
Ôm giữ trong lòng giông bão
Bề mặt mơn trớn cười vui
Đàn Bà như là biển cả
Đáy sâu chìm đắm tàu thuyền
Và những nhớp nhơ bẩn thỉu
Chỉ giông bão mới rửa sạch
Đàn Bà như là biển cả
Sâu nông nhiều chỗ khác nhau
Mà đàn ông như con tàu
mải lướt bên trên, biết đâu
--------------------------
Gửi S. Evtushenko từ NuocNga.net
Click xem Nuoc Nga http://www.nuocnga.net/default.aspx?tabid=327&ID=2147&CateID=234
Nước Nga
Trần Đức Trung
Vỉa hè gần chợ bán buôn,
Vác-sa-va một chiều buồn cuối đông.
Bơ vơ một tấm lưng còng
bày hàng trên miếng ni lông sơ sài.
Đồ chơi, kìm bút, nút chai,
dây chun, kéo, lược, một vài cái gương,
chỏng chơ một tấm huân chương,
mời hoài mà chẳng ai dừng ngó qua.
Thương cho ông lão người Nga,
lại gần tôi chọn chút quà cho con.
Trả tiền nghe tiếng cảm ơn
Âm nghe sao nặng của miền Von-ga.
Ôi dòng sông, điệu dân ca,
đã yêu, yêu đến để mà không quên.
Đã từ thuở ấy sinh viên,
yêu bông tuyết trắng ngoài hiên đầu mùa.
Rừng bạch dương, một chiều thu,
ngẩn ngơ đổ tại động từ khó chia.
Những đêm cùng thức ôn thi,
nước chè với miếng bánh mì dở dang.
Đã coi thường sự giầu sang,
đã mơ xây một thiên đàng trần gian.
Nước Nga và sự Hồi sinh-
-Lòng tin với cả Nghĩa tình nặng sâu.
Những người năm ấy giờ đâu!
Tấm huân chương cũ bạc mầu của ai!
-------------------------
Thơ Szimborska
Việt Nam
-Bà ơi, tên của bà là gì?
-Tôi không biết.
-Bà bao nhiêu tuổi? Bà đến từ đâu?
-Tôi không biết.
-Sao bà lại đào hầm đó?
-Tôi không biết.
-Bà đã trú ở đó bao lâu
-Tôi không biết
-Tại sao bà lại cắn ngón tay của tôi?
-Tôi không biết.
-Bà biết chúng tôi sẽ không làm tổn thương bà chứ?
-Tôi không biết.
-Có ai bên cạnh bà không?
-Tôi không biết.
-Cuộc chiến tranh này, bà đã có chọn nó không
-Tôi không biết.
-Ngôi làng của bà vẫn còn hay bị trụi?
-Tôi không biết
-Những đứa trẻ này có phải của bà không?
-Có
Một Vài Người Thich Thơ
"Một vài người"-
không phải là tất cả
Mà thực ra cũng chỉ thế, ít thôi
Không kể đến trẻ em còn đi học
Trong nhà trường vẫn dạy đủ các môn
Không tính nốt cả những nhà thơ nữa
Khéo chỉ còn hai trong số cả ngàn người
"Thích"-
Đủ mọi thứ, súp mì gà nấm
Thich mầu xanh và cả những lời khen
Thích chiếc khăn đã bạc sờn cũ kỹ
Thích mình đây
Thích dắt chó đi chơi.
"Thơ"-
Đó là cái gì, thơ ấy
Tôi lăn tăn tự hỏi lẫn trả lời
Nhưng không biết và rồi không biết
Chỉ biết tựa vào như cái tay vịn lan can
Một chút về Wislawa Szymborska
......Bảy mươi ba tuổi, năm mươi mốt năm làm thơ, in vẻn vẹn hơn hai trăm bài và đoạt giải Nobel văn học năm 1996, Wislawa Szymborska đã làm được một điều kỳ diệu không chỉ cho bản thân mình mà còn làm rạng danh đất nước Ba Lan tươi đẹp và giàu truyền thống văn hóa - một đất nước từ lâu được mệnh danh là xứ sở của nhạc, của thơ.
(...)
Nhiều người tỏ ra rất ngạc nhiên và tự hỏi sao chỉ với hơn hai trăm bài thơ sáng tác trong suốt năm mưoi ơốt năm vậy mà Wislawa Szymborska lại đoạt giải Nobel văn học. Song chỉ cần đọc kỹ toàn bộ thơ bà ngườI ta sẽ hiểu ra ngay và lạI càng thấm thía một chân lý đó là trong nghệ thuật điều quan trọng nhất là chất lượng chứ không phải số lượng. Wislawa Szymborska là một tấm gương tiêu biểu của ngườI nghệ sỹ chân chính, luôn hết sức nghiêm khắc vớI những sáng tác của mình. Bà chỉ cầm bút viết khi thấy mình thật sự có những cảm xúc, suy tư lý thú để nói cùng bạn đọc. Ngay cả vớI những gì đã được viết ra bà cũng đắn đo, cân nhắc và khi thấy cần thì vẫn thẳng tay cho vào sọt rác. Khi nghe nhiều nhà báo phàn nàn rằng không thể tìm được các tập thơ của bà trong các hiệu sách và cũng ít khi thấy thơ bà in trên báo, bà giảI thích: Tôi có một chiếc sọt rác ở trong phòng. Bài thơ viết đêm nay sáng mai tôi mớI đọc và không phảI lúc nào nó cũng vượt qua được thử thách của một ngày, của thờI gian. Bài thơ viết vào mùa xuân không nhất thiết vượt qua được thử thách của mùa thu. MỗI bài thơ tôi thường giữ lạI khá lâu trước khi đưa in để có thờI gian xem kỹ lại. Có lẽ nhờ có một tấm lòng trân trọng nhường ấy đối với nghệ thuật và bạn đọc nên Wislawa Szymborska không bao giờ để cho các tập thơ của mình có những bài yếu kém. Thật cảm động xiết bao khi nghe Wislawa Szymborska nói về bạn đọc của mình: Tôi quan tâm tớI bạn đọc, ngườI mà khi về tớI nhà cố tìm cho mình được một chút thời gian và sự thích thú để cầm lên tay sách nhỏ và đọc thơ tôi. Tôi luôn viết cho những con người đơn lẻ. Tôi luôn nghĩ về bạn đọc, nghĩ về người ngồI đọc thơ tôi cho chính bản thân mình hoặc cho một người nào đó bên cạnh? Bạn đọc của tôi là những ngườI đàn ông, đàn bà đang bươn chảI trong cuộc sống. Tôi không tin ngườI ta lại đọc thơ tôi trong những biệt thự sang trọng có bể bơi và vòi phun nước. Bạn đọc của tôi thường phải ngó xem mình còn mấy đồng bạc trong túi nếu như mua sách. Nhưng rồi họ vẫn cứ mua.
Viết với một tấm lòng trân trọng nhường ấy đối với bạn đọc và nghệ thuật nên thơ của Wislawa Szymborska luôn mới mẻ và hấp dẫn. Hầu như mỗi bài thơ của bà đều có mộ ý tưởng và một cách thể hiện riêng biệt. Nét độc đáo làm nên phong cách rất riêng của bà chính là ở chỗ đó. Từ những việc tưởng rất bình thường, từ những hiện tượng xảy ra thường nhật quanh ta Wislawa Szymborska luôn phát hiện ra một cái gì đó mới mẻ và đưa ra những hình tượng so sánh hết sức đột ngột, bất ngờ. Nhiều nhà phê bình văn học Ba Lan đã nhất trí nhận xét thơ của Wislawa Szymborska là một trường phái phong cách, một trường phái tư duy riêng biệt. Bà không bao giờ bắt chước ai và ngược lại cũng chẳng ai bắt chước được bà.
Đọc thơ Wislawa Szymborska ta thấy hiện lên một thế giới vừa làm ta đắm say vừa làm ta sợ hãi. Cái thiện và cái ác, cái đẹp và cái xấu luôn đan xen nhau, giành giật nhau từng phân tấc trong khoảng không tư duy và hành động của con người. Wislawa Szymborska ra sức cứu vớt những gì được coi là cái đẹp, không cho phép chúng bị cái xô bồ của cuộc sống thường nhật lấn át, bỏ qua. Bà cho rằng bên cạnh những sự kiện lớn lao, những biến thiên chính trị, chiến tranh, lụt bão luôn được sử sách và các phương tiện thông tin đại chúng ghi chép lại và nhắc đến thì con người, và nhất là thi sĩ, lại càng không được phép bỏ qua những khoảnh khắc ngắn ngủi tưởng chừng như vô nghĩa. Ngồi bên dòng sông lặng chảy bà rất xúc động khi thấy một con bướm trắng và cái bóng mong manh của nó đang in trên cánh tay cầm bút của bà. Đối với Wislawa Szymborska chỉ mộ chuyện ấy cũng có ý nghĩa vô cùng quan trọng, bởi bà thấy ở con bướm và cái bóng kia một biểu hiện sinh động của sự tồn tại vĩnh hằng. Có lẽ nhờ con mắt tinh tường, tư duy sâu sắc, độc đáo như vậy nên nhiều người đã gọi Wislawa Szymborska là nhà thơ có phép thần kỳ, biết biến những điều không quan trọng, thường tình thành quan trọng và có tầm cao khái quát.
Với tinh thần trách nhiệm của một công dân, của một người nghệ sĩ, Wislawa Szymborska đặc biệt lo lắng trước những biểu hiện tiêu cực của con người. Những đảo lộn về giá trị tinh thần, nguy cơ suy đồi đạo đức, sự phát triển lệch của con người luôn được bà đề cập tới với những day dứt không nguôi. Thấy sức mạnh của cơ bắp đang chiến thắng và đè lên cái đẹp ccủa thơ ca, thấy người ta say sưa, lịm ngất khi xem đánh bốc còn tới dự một đêm thơ của tác giả thì chỉ có vài người, Wislawa Szymborska cay đắng, mỉa mai thốt lên. Sẽ chẳng là gì nếu không là võ sĩ?. Một hiện tượng, một xu hướng xã hội muốn dùng máy móc để thay thế cho cả những hoạt động có tính tâm linh của con người cũng được Wislawa Szymborska phê phán nhẹ nhàng, hóm hỉnh trong bài Nấm Mộ. Đọc thơ Wislawa Szymborska người ta thấy không bao giờ bà có ý răn dạy mọi người. Mỗi bài thơ của bà thực sự là một niềm tâm sự, một lời nhắn gửi tâm tình để người đọc cùng sẻ chia, suy ngẫm về tất cả những gi đang diễn ra trong dòng chảy cuộc đời. Những suy tư đầy triết lý, những câu hỏi đặt ra hết sức chân tình của bà đã làm cho người đọc phải trở trăn, phải nhìn lại đời mình. Thơ bà được xếp vào loại thơ đầy ám ảnh, đã đọc một lần là không thể nào quên.
Wislawa Szymborska còn được đánh giá là một nghệ sỹ có nhân cách lớn. Trải qua bao sóng gió của thời cuộc, bà vẫn lặng lẽ đi trên con đường đã chọn. Xa lạ với mọi sự xu thời, không bao giờ ?zsám hối? đối với những gì mình đã viết ra, Wislawa Szymborska vừa như người lái, vứa như con tàu cứ đi qua tháng năm trên dòng chảy của mình. Người ta còn rất khâm phục và kính trọng Wislawa Szymborka ở đức tính khiêm tốn và lòng tốt của bà. Đã bao năm bà lặng lẽ sống trong một căn hộ hai phòng chật hẹp trên tận tầng bốn của một ngôi nhà cũ không có thang máy. Vừa qua, ngay cả khi đã đạt tới đỉnh cao của sự vinh quang, bà cũng chỉ nói về mình một cách vô cùng khiêm tốn: ?zTôi vốn là một người bi quan, đặc biệt là với bản thân mình, với tất cả những gì mình làm. Tôi luôn cố gắng không nói nhiều về mình. Đó không phải là sự lên gân hay làm duyên cùng bạn đọc. Quả thật là trong những sự quan tâm, chú ý của tôi không có chỗ dành cho chính bản thân mình. Thế giới này hấp dẫn biết bao nhiêu, vậy thì quẩn quanh nghĩ đến bản thân ta để làm gì?......
(trích từ bài giới thiệu thơ Wislawa Szymborska của Tạ Minh Châu)
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat
........................................
Click xem Video Thơ Puskin
http://www.youtube.com/watch?v=bxXoaMiecmA
http://www.youtube.com/watch?v=1l1yFLqLw2I
http://www.youtube.com/watch?v=HDtZypvroZY
http://www.youtube.com/watch?v=1l1yFLqLw2I
http://www.youtube.com/watch?v=HDtZypvroZY
click để trở về xem các chủ đề.... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat