Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

ABC-Nhà Trong Ngõ


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
-------------------------------------------------------------
Tưởng đã yên trong tận cùng ngõ vắng.
Lại bồi hồi, lòng vẫn ở ngã ba
(thơ Trần Đức Trung)


Nhà Lâm mua thực ra là trong ngách, tận cùng của ngách. Nhà đối diện chỉ có hai mẹ con. Lâm và họ chào hỏi những lúc chạm mặt ở ngõ còn nếu đi cùng chiều thì anh cố đi nhanh hơn hay chậm lại để tránh phải chào. Có lúc không tránh được vì gặp nhau ngay ở cổng, bà mẹ trẻ quay sang con, lần nào cũng vậy: “ Anin, chào ông đi ”. Cậu bé năm tuổi ngẩng mặt lên chào. Lâm chỉ nhận ra nó có đôi mà lúm đồng tiền, cái eo lưng, hông vai đều tròn lẳn. Đến đôi chân dài, dáng đi thẳng cũng giống mẹ nó mà mắt anh cứ phải vuốt ve trộm theo. Tất cả của thằng bé là của mẹ, chỉ có mái tóc xoăn, đôi lông mày rậm đen chắc là của bố nó. Nghe nói người mẹ làm cho một tổ chức nước ngoài còn ông sếp đã trở về với gia đình ở Tây Ban Nha. Ngách vắng, có đọan chỉ có tường cao, nhà chưa xây. Tiếp đến là ra ngõ, cũng cụt nhưng rộng rồi thông ra phố lớn, ra hồ. Đầu ngõ là quán Cafe sang trọng trông ra phố lớn. Bên kia đường là công viên, hồ nước, sáng chiều đầy người đi dạo, chạy, vui chơi, nhảy nhót nhộn nhịp theo các bản nhạc Tây Tầu.
Lâm bị mất ngủ, đôi khi nửa đầu lại đau do lần bị ném bom khi đại đội của anh đóng ở Quảng Trị. Đấy là cách anh giải thích cho mọi người. Sống một mình ở chỗ tận cùng đường đi Lâm muốn dành thời giờ tập Thiền theo sách Hư Linh Công mà anh kiếm được ở một hiệu sách cũ khi đơn vị anh vào giải phóng Huế. Trong sách viết là nếu chuyển được từ trạng thái Ý Thức sang Vô Thức thì mọi vết thương, bệnh tật của thân hay của tâm cũng có thể được chữa lành. Như phần đông người tập Thiền, những bài đầu sơ cấp Lâm thấy rất hiệu quả. Theo dõi luồng hơi thở từ huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, đưa nó thật sâu xuống tận huyệt Đan Điền dưới bụng cho anh một cảm giác thư thái. Tâm như được neo vào hơi thở, được an trú. Có lúc anh còn như mơ, thân như bay lạc vào một khu vườn có những ánh sáng huyền ảo. Đẹp quá. Anh mừng sướng lắm, thấy mình khỏe hơn, đầu hết đau.

Nhưng hóa ra tập Thiền khó thật.
Những cảm giác vọng tưởng đó qua đi sau phần đầu nhập môn. Những phần sau không dành nhiều cho điều Tức, cho hơi thở mà dành cho Ý Niệm, điều Tâm. Anh cứ ì ạch không làm được nhưng nhất quyết không quay lại phần sơ cấp. Phải đi tiếp, phải dùng Tâm Ý luyện được các công cụ Linh Khí của Hư Linh Công. Vẫn không được, loay hoay, bực dọc, có lúc Lâm phải tự mắng mình: “ Đồ hạ đẳng, bảy phần khỉ ba phần người “. Gạt bỏ cái phần tâm khỉ gió này khó quá. Tâm nó cứ lăng xăng nhảy nhót đu từ cành nọ sang cành kia không chịu neo định ở đâu cả.
Lâm hiểu bỏ thói quen đó là rất khó không chỉ với anh, không chỉ với người tập Thiền. Ra công viên anh thấy hội khiêu vũ cũng vậy, lom khom chùng gối, chân nọ chưa vững chắc chân kia đã nối tiếp, liêu xiêu như sợ ngã. Thân đã vậy nữa là Tâm, cứ cái nọ xọ cái kia. Cái nào cũng nửa chừng, chán thật. Anh thuộc lòng lời Phật dạy: “Sự Sống chỉ có trong giây lát Hiện Tại, hãy tận hưởng và an trú ở đó ” . Ngày này qua ngày khác anh nhẩm lại các nguyên lý tối ưu nổi tiếng của Potryagin, Bellman – Một quá trình tối ưu luôn tối ưu trong thời điểm đang xét, vật vã gạt bỏ Quá Khứ và Tương Lai ra khỏi Hiện Tại cuộc sống như đối với một quá trình Markov. Hiểu, thuộc là một chuyện. Luyện được cho nó ngấm vào máu thịt, mã hóa vào Tâm Thức lại là chuyện khác, khó làm sao.
Nhưng Lâm không bỏ cuộc với ý nghĩ bướng bỉnh “ Tạo Hóa đã gửi mình đến trái đất này với hai bảo vật: Hơi thở và Ý nghĩ. Chỉ có nó là của riêng mình. Không phụ thuộc vào ai, không liên quan đến ai. Hãy ôm tựa vào hai quà tặng làm người của Tạo Hóa đó, luyện gạt bỏ các Tạp Niệm, tập trung vào Nhất Niệm”. Cái Nhất Niệm được tập trung đến cao độ, như năng lượng trong máy gia tốc hạt phải đạt đến ngưỡng cần thiết để tạo ra hiệu ứng Big Bang, sẽ có điều kỳ diệu xảy ra với con người là xuất hiện trạng thái Vô Thức. Trong sách Hư Linh Công có viết: “ Mỗi người phải tự tìm đến Nhất Niệm theo cách của mình”. Lâm vẫn tìm, vẫn thử, vẫn không được, vẫn tiếp tục.
¬¬¬
Lại một đêm không ngủ được. Lâm dậy, ngồi bán kiết dà, xòe tay, cố gắng tâm niệm. Nhưng chỉ được một lúc những hình ảnh cứ như trong phim lại len lỏi vào thay phiên nhau xâm chiếm đầu anh.
Cảnh chợ Tandeta ở Ba Lan. Anh kịp mang hóa đơn và biên lại thuế đến cho vợ trình đội thanh tra. Rồi Mai Hoa , mẹ, em gái, chị gái sung sướng gói trao những túi hàng, thu tiền, người mua chen chúc vòng trong vòng ngoài. Các quầy hàng khác của người Việt thì trống vắng. Mọi người dù đang túm tụm ngồi trong quán, đứng cạnh các túi hàng bị thu chờ xe phòng thuế đến đưa đi, vẫn ném cái nhìn sang anh với con mắt khinh bỉ ghen hận. Các nhân viên Ba Lan đang bận niêm phong các container hàng của hầu hết người Việt không đủ giấy tờ sinh sống, kinh doanh hay hóa đơn hàng. Riêng nhà Mai Hoa thì trúng to. Lâm đã bảo vệ xong luận án Tiến Sỹ Vật Lý, xin được việc làm. Tuy bận bịu và mức lương công chức chỉ đủ trả tiền thuê nhà, các hóa đơn sinh hoạt nhưng công việc gần với chuyên môn và quan trọng hơn là đảm bảo sự ăn theo hợp pháp của vợ con, cả việc lo giấy tờ cho gia đình nhà vợ mà anh đưa sang sinh sống làm ăn.

Bắt tay cậu thanh tra Ba Lan xong, Lâm quay vội như chạy trốn ra xe. Anh còn loáng thoáng nghe những câu chửi bậy, nói kháy theo về quan hệ của Mai Hoa với Tiến béo chủ hàng trên Varsava. Cô nàng thì bơ tất cả, hỷ hả với những quả lớn bán độc quyền như hôm nay. Giá như chồng mình khôn một tí làm việc với chủ chợ, phòng thuế đuổi hết bọn Việt đi. Chỉ nghĩ đến thế ả đã sung sướng run lên rồi, mắt long lanh. Đôi mắt của cô bán vé số một thời đã hút hồn anh kỹ sư trẻ năm nào.

Giá như Lâm không đi nghiên cứu sinh, Mai Hoa cứ bán vé số ở phố Huế, họ cứ sống như xưa thì hạnh phúc biết bao. Lại lẩm cẩm rồi. Hạnh phúc nào. Hạnh phúc thời đại công nghệ số phải đếm được, định lượng được chứ. Mấy người cùng đi đợt nghiên cứu sinh với Hoa giờ đã là các đại gia có tên tuổi rồi, bắt tay các quan chức, trả lời phỏng vấn, tài trợ cho chương trình nọ kia. Họ thức thời bỏ ngay khoa học, đi buôn, trốn thuế. Chỉ có anh là làm xong cái luận án không ai cần đến ấy và vợ vẫn cứ sớm chiều ra chợ ở tỉnh lẻ. Lần nào Mai Anh lên Varsava về cũng gây sự với chồng. Đúng là cùng tuổi đẻ phải giờ nào mà chúng nó sướng thế, các bà chủ ở Varsava ấy.

Thôi, thế là hỏng rồi, lại lọan Tâm rồi.
Không thiền được anh ra cửa sổ hít thở xả khí. Đã nửa đêm. Bên kia nhà mẹ con Anin tắt đèn. Còn mỗi mình thôi, im ắng quá và như câu thơ của Berggolt từ đâu len vào đầu anh “ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi “ để những Tạp Niệm cứ không buông, như sóng biển đợt này rút đợt khác lại trào dâng chà xát Tâm anh.
Lại những cảnh cãi cọ vợ chồng xưa, cảnh Mai Hoa mắng chửi ông già bảy mươi tuổi người Ba Lan đứng bán thuê lấy tiền ăn bữa trưa. Ông ấy tay run đã để tuột bó hàng và đứa con anh mười lăm tuổi cũng hùa vào với mẹ.
Cái vòng luẩn quẩn đó ngày càng to lên theo năm tháng cùng với vốn liếng hàng họ. Chỉ có nhu cầu ân ái vợ chồng ngày càng tắt rụi. Chút trí thức xưa của anh vẫn đòi hỏi, thèm khát những lời nói ngọt ngào, những vuốt ve run rẩy trao những âu yếm dịu hiền rồi mới đến cái cuối cùng đó, lại luôn bị ám ảnh thui chột bởi những hình ảnh, âm thanh, ngôn ngữ chợ búa của vợ.
Anh trở nên vô tích sự trong mắt mọi người ở chợ từ khi nào, cả trong mắt vợ, cả trong mắt bà mẹ vợ, người mà khi xưa rất tự hào có cậu con rể đẹp trai, trí thức, nhân hậu, người mà đã luôn dạy con gái cách cư xử giữ chồng của người phụ nữ Việt: "cơm sôi rut lửa, lạt mềm buộc chặt". Có lẽ từ khi Lâm bận chuẩn bị bảo vệ luận văn để vợ lên Varsava lấy hàng một mình, Mai Hoa đã không lấy hàng chỗ cậu em họ mà lân la sang chỗ Tiến Don Juan. Hàng rẻ hơn, cho chịu nhưng phải ra kho xa tận ngoại ô. Xong việc đích thân chủ hàng còn tự mặc cho Mai Hoa hai mảnh áo trong màu xanh nước biển vừa xuýt xoa, vừa níu kéo mép vải, ngón tay khẽ luồn vào một chút mơn man làn da ả: “ Anh mua ở Milan đấy. Sao lại vừa với cỡ em quá. Ngày lễ xong thu xếp lên mấy hôm, có hàng mới đấy, hàng Thổ chạy lắm, rồi chúng mình đi bơi ở Mariot nhé ”.
Tiến còn có một quán bia nữa và là chỗ để anh ta khoe khoang các chiến tích có được với các em chân dài, các vợ đại gia. Ở đây không dính đến tiền nhé. Có tiền mua tiên cũng được, nói làm gì. Varsava thiếu gì người có tiền. Đây là khoe cái chất đàn ông hơn người của Tiến. Lần này trong bộ sưu tập đã có thêm chút khác biệt: “ Vợ một Tiến Sỹ đấy, máu Tarta thật, cứ như... ” - Tiến buông mấy lời tục tĩu bằng tiếng Tiệp, cái vốn liếng ngọai ngữ tích cóp được sau gần chục năm đi lao động ở đó rồi rót rượu thuốc khao các chiến hữu: “ Các bố cứ trẻ với trắng, có ra cái gi, nhạt thếch. Phải như cái màu rượu này “. – Tiến cầm chai lên tu chỗ còn lại rồi tay vung vẩy chai không, cất giọng trọ trẹ nghêu ngao: ” Cho da em nâu tươi màu suy nghĩ. Đến mùa tình ý hai chúng mình cùng đi ”. Tiến mở thêm một chai rượu Vodka, miệng vẫn say sưa: ” Mà nàng lại vừa bốn mươi, đủ cả bốn mùa, nồng thắm làm sao”.
¬¬¬
Sau lần điều trị bệnh áp huyết và đau đầu ở bệnh viện Lâm chia tay vợ. Sớm muộn điều đó cũng đến thôi. Họ không thuộc về nhau đúng như câu thơ Lâm đọc hồi nào “ Những cái em cần anh chẳng có. Em không màng những ngọn gió anh trao ”. Đứa con trai theo mẹ, nó quen chợ búa rồi. Mẹ con Mai Hoa bán chỗ và cả họ chuyển lên Varsava làm ăn lớn. Cô em út nhà Mai Anh được Lâm làm giấy tờ đưa sang đã được bà chị mai mối, trở thành vợ của Tiến Don Juan. Phần Lâm là kho hàng tồn, cái xe Nissan và những đống sách, các tranh ảnh, đĩa nhạc, là những đồ lẩm cẩm, những ngọn gió của anh.
Thu vén xong anh về nước mua nhà trong ngõ vắng khuất nhưng chỉ hai trăm mét là ra ngay phố Láng Hạ nhộn nhịp với các công viên, rạp chiếu bóng, ngân hàng, cửa hàng. Mới có hơn năm Lâm về ở, trong ngõ vẫn vậy, ngách nhà anh vẫn như một không gian bị lãng quên mà phố thì thay da đổi thịt hàng tháng với các Building mọc lên nhiều, các ô tô sang trọng đắt tiền cũng nhiều hơn. Số vốn còn lại, một phần gửi tiết kiệm, một phần cho vào chứng khoán. Khác với đám đông trên sàn, Lâm chỉ lặng lặng chơi loại cổ phiếu mệnh giá thấp của mấy công ty đã cho cổ tức gần với lãi ngân hàng. Khi có sóng đánh lên, giá nó lên theo, trên giá trung bình trong khoảng hai ba phiên là anh ra dần theo phương pháp chia đôi dichotomy, thu tiền. Kiểu gì nó cũng giảm. Xuống dưới giá trung bình hai ba phiên là thu gom dần. Mỗi năm cũng được bốn năm vụ mỗi cổ phiếu. Như một nhà khoa học anh tuân thủ đúng nguyên tắc của Warren Buffett “ Chẳng có gì lên mãi, chẳng có gì xuống mãi. Mua theo ý đầu tư, bán theo ý đầu cơ ”. Sự thành công kín đáo của anh trên sàn chứng khoán sao dễ dàng thế mà với học Thiền anh cứ loay hoay...
¬¬¬
Đang vẩn vơ bỗng Lâm cảm giác ở tầng hai nhà đối diện có bóng chuyển động. Người phụ nữ ra đứng hứng đêm vắng ở balcon này sao lại làm anh bối rối đến nghẹn thở, tòan thân bỗng đờ ra. Một lúc sau tĩnh lại anh len lén đi vào phòng nằm xuống, nhắm mắt vẫn cảm giác đê mê với những đường cong lượn dịu mềm vừa thấy. Anh bỗng cắn môi, hít thở thật sâu, bấu chặt tay xuống đệm, lắc đầu xua đi những ý nghĩ thèm muốn của bản năng đang trào dâng. May quá, anh qua được giây phút đó như đã xa được bờ một vực thẳm. Một cảm giác yên tâm ngọt ngào đến với anh. Lâm thả lỏng người, thở đều. Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ là anh không một mình thức trong cái tận cùng này.
Rồi anh ngủ thiếp đi. Trong mơ lại như nhiều lần, Lâm thấy mình chưa làm được gì, quỹ thời gian cạn dần, vẫn một mình, chưa hề có vợ con, chưa hề có ai mà đã gần năm mươi rồi. Một cảm giác bất an, sợ một mình trào dâng. Đôi khi thấy hình bóng mẹ, chờ đợi và buồn bã. Mẹ không nói, chỉ nhìn chăm chú, cái nhìn có xót thương và trách móc.

Lâm thấy lặng đi, tiếc nuối. Anh cố bấu víu sắp xếp, nhớ lại các mốc thời gian xem có nhầm lẫn gì không, có làm được gì đáng kể không, có sót ai trong đời không. Mãi cũng không thấy gì, chỉ thấy những năm tháng vô tình, một mình, cố nhớ những sự kiện thì toàn là vô hồn, vô cảm.

Lâm trào nước mắt muốn kêu lên, phải có ai đấy chứ, phải có ai nghe thấy tiếng gọi chứ. Không chịu, như thế không công bằng. Lâm không muốn đi qua cái thế giới này một cách hời hợt như vậy, không muốn nộp bài để trắng...
Sáng hôm sau Lâm dậy muộn Thứ bảy sàn chứng khóan nghỉ. Anh đi dạo ra hồ. Cần chuyển động. Tĩnh quá, nghĩ nhiều quá mất chân âm. Chẳng thế mà các nhà sư ngày xưa phải gánh nước, lấy củi, tập các bài võ, đi khất thực chứ có như các sư bây giờ đâu, lên xe xuống xe, sành điệu. Trong chùa thì cứ như một kho bạc tiền đủ lọai. Thế mà cứ đi qua góc sân chỗ người ta khiêu vũ, tự tiếng nhạc du dương hay xập xình, những vũ điệu kia lại rung động Tâm anh, lại xua được đi các xáo động tạp niệm luẩn quẩn trong đầu anh. Anh ngồi xuống ghế đá cạnh hồ xòe tay nhắm mắt, thở sâu, tập trung lên Bách Hội. Các Luân Xa, Ngũ Tạng cứ như mở ra và quay theo tiếng nhạc, lại như có dòng khí trắng cứ cuốn đi vào cơ thể và bài tập Thiền được thực hiện dễ dàng. Chính anh cũng thấy lạ, có lẽ là thói quen xưa thời đi học, quen ngồi đọc sách bên cửa sổ nhìn xuống phố, quen với tiếng gõ đập nhức đầu cửa hàng sắt bên cạnh lẫn với tiếng tiếng ỉ eo từ cái dàn kaset sân trên vọng xuống. Những âm thanh ồn ào đó làm anh yên lòng chứ im ắng quá anh thấy buồn ngủ, chán đọc, đôi lúc lại bồn chồn hay nghĩ lan man.

Vẫn có cuộc sống ồn ào trôi bên cạnh nhưng không liên quan đến anh, không động đến thế giới con của anh mà lại như bao che cho nó. Lòng anh cũng như cánh buồm lẻ loi của Lermontov vậy: “ Buồm lại đi tìm giông bão. Như trong giông bão có bình an”. 
Một lần nhạc ở chỗ sân khiêu vũ hay quá mà lại hết ghế trống ven hồ, anh mon men ra gần đó rồi ngồi tựa vào bậu tường cạnh hàng rào, nhắm mặt xòe tay hứng nhạc, thiền. Mấy người đang nhảy xì xào, ai lại tập thiền chỗ ồn ào này. Một cô còn ra rủ Lâm nhảy cùng. Lâm xấu hổ chống chế:
- Tôi không biết nhảy, lại đau khớp chân, thấy nhạc hay quá, ngồi nghe nhạc, tập thở thôi chứ thiền với thiếc gì .
Họ biết anh nói dối vì có một lần, lâu rồi, hồi Lâm mới ra hồ, trời mưa không to, trong công viên các câu lạc bộ thể thao, khiêu vũ đều tìm chỗ trú mưa. Nhạc loa trong cái tủ được che mưa cản thận vẫn vang lên, chen lấn với tiếng mưa. Nhiều người vẫn đi bộ che ô. Lâm cầm ô trú dưới gốc cây. Bỗng sau khi dứt tiểng hát múa Lào ỉ eo là vang lên giai điệu Valse yêu thích của anh. Mưa cũng hơi ngớt. Lâm như bị thôi miên bởi tiếng nhạc. Nó gọi anh. Không cưỡng được, anh treo ô lên cây và bước ra sân xoay người lướt theo nhịp ba bốn. Trong đám người cũng có một phụ nữ bước ra rồi vừa quay vừa lại gần anh. Đã có một đôi dập dìu nhau lướt xoay dưới những hạt mưa mát nhẹ, các đôi khác cũng bước ra. Tiếng nhạc dứt Lâm buông tay cất tiếng cảm ơn. Người phụ nữ nọ như bi hẫng nói còn một vũ hình nữa, khuỵu chân, nghiêng minh, te để chào nhau. Lâm bị bất ngờ nên không kip phản ứng chỉ biết chào, quay đi để rồi ân hận mãi.
Lần này đi được hai vòng hồ giữa dòng người đi dạo đông đúc, tiếng nhạc, tiếng cười thì mặt hồ đã lác đác những chấm nước mưa, rồi cơn mưa to ập đến, nhanh chóng xua đuổi tán loạn các đám người về các hướng khác nhau. Đông nhất là trú trong sảnh sau tòa nhà của Tập Đòan Dầu Khí. Đằng nào cũng bị ướt sũng, mình Lâm thong dong đội mưa qua đường về nhà. Ngõ đây rồi, vắng tanh. Cuối ngách lại thấy Ngân đứng trước cổng tay cầm ô. Nước mưa như xối để xóa đi cái hình bóng người phụ nữ đứng trên balcon tối qua. Cô ngẩng lên nhìn Lâm qua những giọt mưa rơi. Tiếng gọi bị tiếng sấm to ầm át đi. Một chút thôi Lâm hiểu ngay. Bé con bị sốt, phải đưa đi cấp cứu.
- Cô vào với cháu đi, áo mưa cho khỏi ướt, mấy đồ cần thiết nữa mang theo. Tôi ra gọi xe, mười phút nữa quay lại – Lâm nói gọn, rõ át tiếng mưa, rồi quay người chạy ra ngõ, tìm xe, đưa mẹ con Ngân đến bệnh viện.
¬¬¬
Buổi trưa tạnh mưa. Lâm ăn tạm gói mì, uốc thuốc cảm xong nằm nghỉ. Mọi hình ảnh hiện lại trong đầu Lâm cứ như quen lắm, đã gặp từ bao giờ, đã có trong quá khứ. Cơn sốt vì ngấm nước mưa cũng không làm đầu Lâm dứt được ý nghĩ là có lẽ cảnh hôm nay đã diễn ra trong một bộ phim đen trắng xem thời nào. Không phải là tình cờ, mọi thứ như được ai đó viết ra, được diễn theo một kịch bản. Ồ, mình được có vai, vai đóng chính mình.
Mặc cơn sốt đến bồng bềnh Lâm vẫn gắng tua lại cảnh sáng nay từ đầu.
Cảnh Ngân đứng dưới mưa gọi anh, cảnh anh đỡ che đứa bé cuốn tròn trong chiếc áo mưa từ tay nàng, cảnh trên Taxi, trong bệnh viện... Cuối cùng là cảnh Ngân chạy ra balcon tầng hai của bệnh viện nhìn theo anh ướt sũng đi về. Hình ảnh đó rồi mờ dần trong mưa và lại hiện dần hình người phụ nữ ra đứng balcon nhà đêm qua. Anh cố tập trung níu giữ hai hình rồi từ từ kéo chúng hòa nhập làm một. Cứ thế Lâm nằm ngửa, nhắm mắt, dùng Tâm Ý giữ chặt hình ảnh trước mắt, chăm chú hít thở sâu đều chậm nhẹ để không làm nhòe, tan mất bóng hình đó.
Đến một lúc cái bóng hình đó bỗng như rung rinh, kéo gần đến anh, rõ ra. Cả cái áo không cổ màu xanh lá cây, cái cúc trắng trên cùng không cài để lộ một chiếc nốt ruồi đen như bị rớt từ cổ, tuột xuống và đậu lại trên bờ vai trắng nuột. Khuôn mặt Ngân đến gần, các nét rõ lên, cả làn môi dưới tươi hồng ngang mọng nửa cương quyết nửa hờn nũng, cả đôi mắt to đen buồn nhìn chăm chú, đau đáu. Lâm im lặng, tập trung quan sát khuôn mặt đó. Không biết qua bao lâu thời gian, khuôn mặt đó lại dịch chuyển gần nữa rồi áp vào mặt anh, chạm vào môi anh, thấm tan vào anh. Lâm cũng như tan ra trong vũ trụ bao la cùng Ngân. Chỉ còn những chấm sao sáng lâp lánh, những dải linh quang huyền ảo.
Có lẽ chỉ năm bảy phút trôi qua rồi Lâm dần trở về với mình. Anh từ từ hít thở, điều khí. Anh chưa muốn dậy, nằm hưởng nốt dư âm của khỏanh khắc kỳ diệu vừa có. Anh thấy đầu nhẹ tênh, sáng rỗng, tỉnh táo. Cứ như là đã có khỏanh khắc Thái Cực sinh Âm Dương, và Âm Dương lại giao hòa nhau về Thái Cực. Mọi thứ tầm thường vụn vặt của cuộc đời tan biến, chỉ còn lại một cảm giác trìu mến và yêu thương từ cả những cõi vô biên của Vũ Trụ dồn về tràn ngập cơ thể.
Anh bắt đầu suy ngẫm về cái hiệu ứng xảy ra. Có phải là mình đã vào được Vô Thức rồi à. Điều đó cũng không quan trọng. Nếu không phải là Vô Thức của Phật Pháp, của Đạo Gia hay Yoga thì là Vô Thức của mình, một hiệu ứng A, B, D cho mình. Anh tự nhủ mình là có gì quan trọng đâu, cái chính là thấy khỏe mạnh, thư thái và bệnh cảm sốt đã qua đi lúc nào.
Là nhà khoa học Lâm đã rất cẩn thận trong việc tiếp cận đến các phương pháp Huyền Môn cổ truyền của Phương Đông. Anh nằm ngước mắt nhìn lên giá sách. Bỏ qua ngăn trên là các sách Kỹ Thuật chuyên môn, Tóan, Vật lý, ngăn dưới là các sách về kinh doanh rồi tiếp là các quyển sách triết học Descartes , Kinh dịch, Kinh Thư, Phật Giáo... rồi là các sách liên quan đến thần kinh, bộ não như Tâm thần phân liệt (Schizophrenia), Cận Tâm Lý (Parapsychology ) v. v.
Sống một thân một mình ở cái ngõ ngách cụt này anh rất cảnh giác với các dấu hiệu ngộ nhận, ảo giác hoang tưởng, rối loạn về trực giác, thính giác. Quyển sách anh đang đọc dở “Lý thuyết giá trị gia tăng” của John Nash vẫn để chênh vênh trên bàn. Không biết rõ cái ông bác học nhận giải thưởng Nobel Kinh Tế này đã chữa xong bệnh tâm thần phân liệt của mình bằng cách nào, nhưng chắc không dễ hơn cái lý thuyết nổi tiếng của ông. Cái nhìn của Lâm dừng lại ở bức tranh treo cạnh giá sách mà anh vẽ minh họa cho câu thơ không biết của ai.
Chim nhạn bay trên không
Bóng in xuống giữa dòng
Nước không tâm giữ bóng
Nhạn không ý trầm sông.

Có tiếng chuông điện thọai. Một giọng nói oang oang vang lên:
- Ông Lâm đấy à, có nhận ra ai không, Sơn đây.
- Sơn Hằng đấy à – Lâm nhận ra ngay người bạn đi nghiên cứu sinh cùng anh năm ấy. Chính anh đã giúp Sơn làm giấy tờ mở công ty và đón vợ sang.

- Hằng nào. Sơn Tao Đàn đây. Tôi cũng như ông, độc thân rồi. Mò mãi mới ra số phôn của ông. Bọn tôi mấy đứa chiều nay ở Hồ Tây, ông lên đi, có nhiều điều bất ngờ cho ông đấy. Bài thơ ông viết về Chợ Tuyết ấy, cái câu thơ “ Tuyết rơi, chợ vắng, chiều rồi. Dọn hàng về nhé, có người đợi em” làm một cô Kim Loan mua vé bay về đang đòi gặp tác giả đấy. Nàng ấy vẫn nhớ ông đấy, vẫn giữ bài thơ kỷ niệm ông tặng ở chợ quê năm nào mà. Người ta tìm tác giả bao nhiêu năm rồi, khắp các nẻo đường góc chợ ở Ba Lan. Tháng trước nhân có hội đọc thơ Tao Đàn, tôi mới được thấy bài thơ đó, nhận ngay ra nét chữ của ông. Nghe nàng tả lại thì đúng là ông rồi. Một giai nhân đấy, một ẩn số trong phương trình mà chỉ mỗi ông mới có thể giải được thôi. Cánh độc thân chúng tôi đều ghen với ông đó.
Lâm còn nghe thấy mấy tiếng cười, tiếng léo nhéo, có cả giọng đàn bà. Hóa ra là hội thơ Tao Đàn của bà con trên Varsava. Cũng có một số người, không nhiều, đi làm ăn kiếm tiền, vất vả, tha hương mà vẫn không quên, hay chưa quên những câu thơ tiếng Việt. Họ tìm nhau, chia sẻ những bài thơ, kỷ niệm, những ước mơ cất giấu. Lâm xin lỗi, hẹn ngày mai. Hóa ra mình đâu dễ bị lãng quên trong cái nơi ẩn náu này. Anh cũng muốn gặp họ dù trong lòng có một chút ngại ngùng. Hôm nay thì không được, anh phải vào bệnh viện thăm người ốm. “Thăm Anin, thăm Anin, thăm Anin” - Anh nhắc đi nhắc lại như mắng mình. Thật đáng xấu hổ. Có thật là vì thăm thằng bé bị sốt xuất huyết đang nằm li bì tiếp nước hay là vì mẹ nó, vì cái nốt ruồi đen ở vai ấy.
¬¬¬
Buổi chiều tạnh mưa. Trong sân bệnh viện có một chiếc Mazda trắng đón một ông đang đi xuống. Bà vợ đứng cạnh xe đang oang oang điện thọai về chuyện làm ăn, giá cả, bất động sản gì đó bỗng ngừng lại rít lên:
- Đi gì mà chậm vậy, lại không chịu mặc che cho kín gió. Sốt xuất huyết mà bị lại dễ biến chứng lắm đấy, nhẹ cũng thở thành thằng điếc. Tối nay vợ chồng lão Dương mời đi nhà hàng bàn chuyện chung nhau mua lại cái khu sinh thái bên Đông Anh đấy.
- Điếc được thì may qua rồi – người chồng lầm bầm nói rồi chui vào xe.
Lâm lên tầng hai. Anh đặt tay vào Balcon, nơi Ngân đã vịn đứng nhìn theo anh, hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa. Họ ở phòng này. Anin đang nằm ngủ trên giường. Cô gái ngồi bên ngừng cái trò chơi điện tử trong tay quay ra chào anh. Không phải là Ngân. Cô này chắc trạc tuổi Ngân, trắng, mặt tròn xoe, cũng khá xinh nhưng có vẻ béo thấp hơn. Ngân thì quá chuẩn rồi. Trong phòng có ba giường nhưng hai giường kia trống. Cô gái rất tự nhiên đứng dậy đỡ hộp sữa và túi cam Lâm cầm vào: “ Anh đến sớm một chút thì gặp Ngân. Chiều nay có một hội thảo quan trọng ở công ty, nó lại phụ trách. Em vào chăm An cho nó. Em là Khanh, cũng là mẹ của An đấy. Cứ tưởng ông, bác, không ...” – Cô dừng lại nhìn anh một cách bao quát – “ Anh đâu trông có già, trẻ quá, trẻ hơn cả chồng em đấy ”. Khanh cứ hồn nhiên nói. Hóa ra cô nàng mới lấy chồng và là tập hai:
- Chúng em chênh lệch đến mười sáu tuổi. Anh ấy là Tiến Sỹ. Thời buổi kinh tế thị trường này mà cứ suốt ngày vùi đầu vào mấy công thức sách vở ấy. Vợ nó bỏ. Em thì lại hợp. Em nghĩ kỹ rồi. Tiền nó bạc, tiền nó tệ. Đôi khi mình cứ phải bình tâm, yên lòng lại trước cơn sốt tiền, cơn sốt thành đạt bằng mọi giá của thiên hạ. Tiền nhiều quá lú hết còn chỗ đâu cho yêu thương nữa anh. Mọi người cứ như trong cơn say nghiện ấy. Mình phải so với mình trước kia chứ. Bây giờ đâu đến nỗi, chỉ cần học hành cẩn thận, có nghề nghiệp, việc làm ổn định, ăn giờ hết mấy, tiêu pha thì vô cùng và là do mình chứ, không phung phi vẫn cứ để dành được đi du lịch. Ốm đau đã có bảo hiểm, sao cứ phải cuống lên thế. Em thì không đẻ được, cắt hết trước ba mươi tuổi rồi. Không phải đẻ mà vẫn được có con, con trai anh ấy lớn hơn cu An. Chị nó thi ở với mẹ, anh ạ.
Chỉ khỏang mười phút ngồi chơi, chưa uống xong cốc nước Lâm đã có được mọi thông tin về mẹ con Ngân, về cái ông chuyên gia Tây Ban Nha. Ông ấy không phải là bố đẻ của Anin, Khanh giải thích:
- Ông ấy đồng tính, có con sao được. Ông già ấy về hưu rồi, về sống ở Toledo. Anin là kết quả trên một chuyến tàu đêm từ Madrid đến Paris khi Ngân tranh thủ sang Pháp thăm họ hàng nhân chuyến đi công tác ở Tây Ban Nha. Trong coupe chỉ có Ngân và một thằng Tây Ban Nha hay Ả Rập gì đó. Nó cũng không nhớ rõ. Con bé lại dại uống đồ uống thằng đó mời. Sáng tỉnh ra thì đã xong, còn lại một mình trong coupe trên đất Pháp, thành đàn bà rồi. Đấu tranh mãi rồi quyết định đẻ. Ba mươi rồi chứ ít đâu. Bạn bè cùng học bao nhiêu đứa cũng nuôi con một mình đấy thôi. Có một đứa con, có chỗ để mình gửi tình thương, sự chăm sóc của phụ nữ. Thực ra em và nó chưa biết ai sướng hơn đâu. Nó khỏe mạnh, xinh đẹp, thông minh, hiền dịu, lại biết đẻ nữa. Anh đừng có cười nhé. Khối đứa bây giờ đầy tiền mà không đẻ được. Đàn ông có được mẹ con nó là vớ được vàng đấy.
Thấy Lâm vẫn chăm chú im lặng nghe, tay vẫn cầm quyển truyện “ Những Chú Lính Chì “ của nhà văn viết truyện cổ tích Andersen mang vào cho Anin, Khanh dừng lại nhìn anh dò hỏi:
- Anh không biết con Ngân nhưng nó biết nhiều về anh đấy, cả những bài báo khoa học có tên anh, cả những bài thơ của anh đấy. Nó có ông bác dậy ở Đại Học Bách Khoa, là giáo sư, về hưu rồi.
- Thầy Lạc – Lâm buột miệng. Người thầy giáo đáng kính, người mà anh hầu như chỉ gặp và chia sẻ qua mail, người luôn bao dung, động viên anh. Lâm thở dài, lâu qúa rồi không đến thăm thầy cô. Anh thấy xấu hổ có lỗi trước người thầy đã gửi gắm vào anh bao hy vọng.
- Mẹ - Thằng bé ú ớ mơ gọi rồi lại ngủ tiếp. Lâm muốn chờ nó dậy, chăm nó, đọc cho nó nghe những truyện cổ tích dành cho nó. Anh đã dành cho Mai Hoa và Chiến nhưng hai mẹ con không thích Cổ Tích.
Trong khách sạn Niko, nghỉ giải lao, Ngân trả lời vội vã mấy câu thăm hỏi của quan khách rồi lánh ra cuối hành lang gọi điện cho Khanh hỏi về Anin. Khanh lại tòan nói về Lâm:
- Ông Ngữ về rồi, gửi lời chào mày. Hình như thích được nằm ốm ở bệnh viện hơn về nhà với vợ. An nó dậy rồi, uống sữa, uống thuốc rồi. Đang nằm nghe bác Lâm đọc truyện cổ tích Nàng Tiên Cá đấy. Trông hai bác cháu say sưa tình cảm lắm. Mà tuổi mày hợp đấy. Vênh mười lăm mười sáu tuổi nhưng trông ông ấy phong độ lắm, con gái trẻ khối đứa chết.
Ngân nóng ruột quá vào nhà vệ sinh lau rửa cho tỉnh táo và trang điểm lại. Còn hơn tiếng nữa mới xong hội thảo. Cô vuốt lại cổ áo che chiếc nốt ruồi đen trên vai. Ngân nhìn vào gương, nghiêng đầu, giơ tay lên nhấc nhẹ sợi tóc ánh bạc. Sợi tóc vẫn đen. Sáng qua tìm thấy một sợi bạc gần đấy. Sao vậy, đây là mình chăng. Cảm giác bâng khuâng là lạ trào dâng trong trái tim người phụ nữ, cái cảm giác mà cô đã gặp đêm qua lúc ra đứng ở balcon nhà. Ngân lặng đi. Nhìn trong gương bỗng thấy đôi môi mím vừa tô son hồng khẽ bật mở ra. Một tiếng thở dài, ấp ủ, chờ đợi.
Buổi tối trong sân quán kem giải khát Thủy Tạ có người phụ nữ ngồi một mình mơ màng nhìn mặt hồ Gươm lung linh ánh điện. Mãi rồi, người ấy vẫn yên lặng, chờ ai. Có lúc cô cầm điện thọai bấm số nhưng sao lại không gọi. Thôi để mai kia gặp nhau ở nhà anh Châu vậy. Các anh ấy còn định mời thêm mấy người bạn cũ, nhà thơ, nghệ sỹ Piano đã từng sang Ba Lan đi chợ đến đọc thơ, đàn hát nữa. Lại dặn là nhớ mang theo giày khiêu vũ với đừng váy dài quá, vướng. Anh Châu nói anh Hưng mê Valse lắm. Còn cả một tháng nữa ở Hà nội cơ mà. Có gì thì hõan vé bay vậy, mấy thứ cần gấp gửi cái Thu mang sang Ba lan trước cũng được. Lâu quá mới về Việt Nam. Khác nhiều quá rồi. Mà sao mình vẫn thế, vẫn như ngày nào, vẫn bồi hồi mong mỏi. Hâm ạ. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét