Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

ABC-Ngoài Miền Phủ Sóng


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
-------------------------------------------------------------
Vì sao thời gian, giây phút cứ đi cùng
Với xáo động và bất an vô ích?
Trên đời này, có điều gì không mất
Ngày hôm nay sẽ hết lúc sớm mai.
(thơ Szymborska)


Một đại gia của ngành vật lý hiện đại, nhà bác học người Đức Heisenberg đã có tham vọng thống nhất các phe khác nhau trong vật lý, nhất là hai trường phái Thái Sơn-Bắc Đẩu (Thuyết Tương Đối của ông Einstein và Thuyết Lượng Tử của các ông còn lại) vào chung một cái gọi là Lý Thuyết Trường Thống Nhất. Một điều kỳ lạ khó tin là minh chủ vật lý Alber Einstein lại không thấy lăn tăn chống đối gì mà cụ lại khuyến khích cái ý tưởng ngỗ ngược đó. Trước khi nhắm mắt, vĩ nhân còn thốt ra lời tâm sự cuối cùng rằng người ân hận là Thuyết Tương Đối của mình mang lại cái hại nhiều hơn cái lợi cho loài người và giá như không có nó... Bởi vì nếu bớt các fan cuồng nhiệt thần tượng cụ và cái lý thuyết mang tên cụ thì loài người có thể còn tiến xa hơn về vật lý. Einstein ủng hộ ý tưởng về trường thống nhất của Heisenberg bằng việc cụ chỉ dùng có một loại xà phòng để tắm, gội đầu, cạo râu …v…v . Cụ chỉ không đánh răng bằng nó vì thống nhất từ kem với từ xà phòng còn là vấn đề của các nhà ngôn ngữ.
Đấy là chuyện của người xưa. Biết rồi mà tôi vẫn giật mình khi nghe quảng cáo là người ta định cho mọi cảm giác đáp ứng tình cảm của chúng ta vào một cục nhỏ bỏ túi. Tất nhiên là các nhà ngôn ngữ lại có việc cấp bách là lo đặt tên mới cho nó một cách đàng hoàng, có cơ sở chứ nếu gọi cái vật thống nhất đó là di động như bây giờ thì có vẻ hơi linh động quá.
Bắt đầu từ lúc ngồi uống nước chờ xe đến đón ở văn phòng khoa, sau đó trong ô tô, cuối cùng là trên thuyền giữa hồ nước mênh mang câu chuyện cứ như pháo rang về mọi chủ đề khác nhau , từ “Gái Nhảy ” đến ” Tuyển Sinh Đại Học ”, từ “Gặp Nhau Cuối Tuần ” đến “Lý Thuyết Mờ ” … nhưng rồi vẫn cứ trở về, xoay quanh cái di động đó. Mà làm sao khác được vì khi vị giáo sư đầu đàn họ Nguyễn đang giải thích cho mọi người về nguyên lý đi ngược chiều của thuyền buồm và hiệu ứng Doppler thì tiếng nhạc trong túi ai đó lại cất lên. Cứ vậy “ăn chưa? “, ”ngủ chưa? ”, ”đang ở giữa hồ! ” , “bận lắm nhưng nhớ rồi, không quên đâu! ”…những cuộc đàm thoại cứ những đợt sóng dưới thuyền, sóng này tắt, sóng kia xuất hiện.
Trong số mười hai người kể cả khách của bộ môn chỉ có tôi là không có di động, suốt ngày tòan ở thư viện, phòng thí nghiệm, ở nhà, máy bàn, máy tính luôn có bên, loanh quanh đã có cái cục nối dài cầm theo, mấy khi đi xa (kể chuyện đến đây quả thực xấu hổ vì tôi còn chưa biết tắt nó như thế nào khi mượn máy gọi nhờ về nhà hỏi cậu con trai đã đánh răng chưa, đã đọc thư ba để trên bàn về bữa trưa và bài tập phải làm chưa). Vì thế lúc thuyền lướt trên hồ Núi Cốc quay trở về tôi đã thuộc lòng các bản nhạc di động, cứ khi giai điệu nào cất lên tôi gọi đúng tên chủ nhân của nó. Mọi người phục lắm. Tôi nhìn mọi người mà phục lại. Cho dù là các nhà khoa học, các vị giáo sư nhưng trông họ sành điệu có kém gì những sao Hàn Quốc đâu, lại rất thật nữa, hệt như câu khen cửa miệng của người mê phim Hàn Quốc bây giờ là “rất đời thường”. Thế mà mấy ông làm phim nước ta lại định thống nhất cái giới khoa học này vào một vị nghệ sỹ ưu tú nào đó trông rất là “Người mẫu giáo sư “. Ông này hình như chỉ chuyên đóng vai các loại giáo sư, thường là giáo sư ngành y vì các kịch bản về thày thuốc được viết nhiều nhất, đóng cả giáo sư nông học, cả giáo sư toán nữa chứ. Cứ thấy ông ấy xuất hiện trên vô tuyến là biết ngay sẽ có một anh sinh viên nào đó đang ở hoàn cảnh khó khăn và vị giáo sư sẽ giúp đỡ tận tình theo một giáo trình chuẩn, một kịch bản chuẩn. Lại thấy một vẻ đăm chiêu, một dáng đi trịnh trọng, một kiểu nói nắn nót thống nhất và…vẫn chưa thấy dùng điện thoại di động. Đúng là
Đêm nằm nghĩ mãi mới ra
Tại sao ông ấy lại là giáo sư
Cũng có một lần khi thuyền men gần vào bờ hồ tôi bỗng buột miệng reo lên: ”Cò kìa “. Mọi người dừng điện thoại quay lại, không phải để nhìn theo cánh cò bay trên trên những lùm cây mà để giải thích cho tôi là thịt cầy hương và nhím mới ngon và đó mới là thực đơn của chúng tôi chiều nay. Có bổ sung thêm thì gọi cá tươi ở hồ và rau bò khai mọc ở núi đá. “Cũng may cho mày đấy cò ạ! ”- Tôi chợt nhớ lại mang máng câu thơ của ai đó mà tôi đọc được trên báo:
Chỉ thấy cò bay trên giấy.
Chỉ thấy cò bay trong thơ.
Hôm nay đi chơi trên hồ,
Thấy cánh cò bay, ngẩn ngơ …
Có lẽ trong suốt ngày hôm đó nơi hồ trên núi này chỉ có một lần duy nhất các cái cục di động đó không có tác dụng là khi tất cả đi tắm hơi và vật lý trị liệu. Quả thực tôi ngại lắm nhưng mang tiếng là một phó tiến sỹ của Liên Xô, đã không có cái di động lại còn không biết mát xa trị liệu là gì thì ai thông cảm được nhất là khi tiến sỹ, giáo sư cứ được sắc phong ầm ầm, phủ sóng khắp nơi. Tôi đành cầm lấy cái vé mà cậu Vượng phụ trách công đoàn phát cho từng người rồi nhắm mắt bước vào. Lúc đó tôi bỗng chợt nhớ đến lần đi thăm trại tập trung Auschwitz ở Ba Lan xưa, vào xem nhà tắm hơi ngạt. “Đồ ngớ ngẩn, thế mà cũng gọi là trí thức ”.-Tôi thầm mắng mình, xua cái kỷ niệm đến không đúng lúc đó đi rồi giận lây ngay cả sang các chàng Hamlet và Don Quixote thời nào cứ trú ngụ đâu đó trong tôi.
Khi xông hơi và tắm xong tôi ấn nút báo hiệu rồi nhắm mắt, lên giường nằm xấp ngoan ngoãn như một cây đàn. Bàn tay của cô gái tóc ngắn mặc blu trắng cứ như dạo những nốt nhạc dịu êm trên người tôi, xoa đi những lo âu vớ vẩn, rồi lại đánh thức những hồi hộp, khắc khoải khác trong tôi. Những hoài mộng và thất vọng hoà trộn với nhau cùng trở về không. Tôi lại lạc vào cõi Quên rồi …
Xong việc, ra ngoài vườn ngồi uống cà phê, tôi ngượng quá khi nghe các giáo sư khoe tiền boa riêng cho các em và khoe các em nữa… “Mình thì nhìn còn chẳng dám, cứ im bặt như thằng ngốc, nói chi đến boa. Mình lạc hậu quá, không theo kịp thời đại rồi”- Tôi thở dài nghĩ thầm.
Buổi tối trong khách sạn, có lẽ vì lạ nhà, lạ cái điều hoà với cửa phòng cứ đóng kín mít hay vì không quen uống cà phê nên tôi thấy khó ngủ. Lại thêm ông Thân nằm giường bên sau khi làm mấy cuộc điện thoại đi mọi miền đất nước chúc ngủ ngon, rồi giơ tay lên đánh vào má của mình đến đét một cái. Tôi hỏi:
-Có trúng không?
-Trượt.
-Giá như nhà sản xuất cho cái di động thêm phần âm thanh đuổi muỗi thì hay - Tôi nói tiếp , nhớ lại cái nguyên lý máy đuổi muỗi bằng âm thanh ngày xưa.
Không thấy tiếng ông ấy đáp tôi đâm ra lo lắng. Chết thật, bây giờ đến lần mình, tôi nằm yên chờ con muỗi đến đốt để đánh. Mãi nó không đến. Nó cũng như giấc ngủ của tôi, bị lạc đâu mất rồi. Tôi sợ đêm dài quá. Tôi sợ nhớ đến Hà. Bên Đức giờ chắc chỉ tám giờ tối. Tôi không nghĩ Hà nhớ đến tôi, nhưng liệu nàng có nhớ đến con trai mình không, có mất ngủ không. Thôi đi, tôi mắng mình, quay ra nằm sấp. Lại như có bàn tay của cô gái xoa nắn trên vai lưng lúc nãy. Tôi thở dài cố xua cái cảm giác đó đi, thở sâu, chậm, trở mình đi tìm giấc ngủ. Cuối cùng tôi như thấy giấc ngủ của tôi trên cánh cò trắng dập dờn soi bóng nước chiều rồi bay xa, khuất sau lưng đồi thông ven hồ. Tôi bay theo, đuổi đến tận dãy núi Tam Đảo mờ xa có hình nàng tiên vẫn còn xõa tóc gối đầu lên mây ngủ. Tôi đòi nàng trả lại giấc ngủ. Cứ thế tôi bồng bềnh trong mây, ngủ thiếp đi trong chuyện cổ tích xưa mà cô gái hướng dẫn viên du lịch kể chiều nay trên thuyền. Tôi lại lạc vào ngày xưa, thời mà chưa có máy tính với cái cục di động đó.
Sáng hôm sau chúng tôi đi thăm Thuỷ Cung, chợ Tình và các quầy lưu niệm. Mỗi người mua một cái áo thổ cẩm mặc vào luôn để chụp ảnh. Ông Thân mải nói điện thoại với vợ nhờ tư vấn kiểu mẫu, gía cả cho chính xác để còn mang về làm quà nên đến lượt thì mọi người đã mua hết màu đẹp rồi. Cô bán hàng sợ mất khách chạy sang quầy bên ôm một đống về cho mình ông chọn mặc thử giữa sự trầm trồ của chúng tôi và những khách hàng khác. Khi đã mua sắm xong xuôi, trả tiền, chúng tôi mệt quá định đi uống nước, ông Thân rờ tay vào thắt lưng định lấy di động gọi về Hà Nội báo cáo thành tích thì…ôi thôi…chỉ còn mỗi cái bao không, hở toang hoác. Cái Nokia hơn mười triệu, cái cục thống nhất mọi đáp ứng về giải trí, cảm giác, trí tuệ, cả truy cập tức thời lên mạng toàn cầu, chụp và gửi ảnh, đã mất tự bao giờ.
Thế là thời giờ còn lại của chúng tôi trong khu du lịch hồ Núi Cốc sơn thuỷ hữu tình này là dành cho một kịch bản có cả diễn xuất luôn, cứ như trong phim hành động. Tới tấp những cuộc trao đổi với đầu dây bên kia, những đàm phán, đề xuất, điểm hẹn và mặc cả cho việc chuộc lại.cái Nokia. Trò chơi ú tim qua di động đến bốn giờ chiều thì mất tín hịệu liên lạc. Mọi phương án đành dừng lại, thay vào bằng chờ đợi. Có vẻ chiều tối sẽ mưa. Chúng tôi lên xe về, không quên gửi một tin nhắn đầy tính xây dựng và khả thi cho mấy kẻ khủng bố kia. Trên xe, lần lượt tiếng nhạc của các cục di động thay nhau cất lên và tôi lại gọi tên các chủ nhân của nó ra không sai chút nào. Chỉ có giai điệu buồn man mác của Chopin là không thấy cất lên nữa. Tôi cảm thấy thiếu thiếu một cái gi...Xe vừa chuyển bánh tôi thấy một ánh mắt nhìn theo bên đường, mái tóc ngắn. Tôi bỗng như lặng đi. Có phải cô gái ấy tối qua không! Xe bỗng xóc chồm lên rơi mấy thứ lủng củng xuống sàn, mọi người đều lắc lư. Không còn thấy bóng cô gái nữa.

Lại nói tiếp về bọn khủng bố, những kẻ đang bắt giữ cái nguồn cảm giác và các tín hiệu ra vào của giáo sư Thân. Chúng chỉ nhận tín hiệu, nhắn tin và nghe chứ không chịu trả lời nữa. Bác Sơn gọi cho chúng thân mật, âu yếm như người quen cũ mà chúng vẫn không đáp nửa lời. Bác ấy nói:

- Một đôi nam nữ các ông ạ. Tôi còn nghe thấy tiếng sóng nữa, hình như chúng đang giữa hồ.
Cái di động của ông này ghê thật, tôi nghĩ thầm. Còn ông Lân vội bật lên ngăn cậu Vượng đang định thử cái Samsung của mình:
-Thôi đừng gọi nữa, nghe giọng khác nhau nó sợ, lại vứt bố xuống sông là xong.

Bác Sơn nói có vẻ đúng đấy , có thể bọn khủng bố này là một đôi thật. Lúc ăn trưa tôi thấy có có một cô, một cậu ăn mặc đầu tóc như trong phim Hàn Quốc vào mua nước. Tôi để ý tới mái tóc nâu ngắn của cô ta vì cái đài pin tôi tôi mang theo lúc đó đang phát theo yêu cầu thính giả bài “Họa mi tóc nâu” qua tiếng hát Mỹ Tâm. Cô gái đó có đáp lại cái nhìn của tôi, nhưng mà nhớ lại mới thấy chúng tôi rất oai phong lẫm liệt làm sao: máy ảnh, camera, ống nhòm, lại thêm ông nào ông ấy đang nháy tứ tung các cục di động và phó giáo sư Kỳ lực lưỡng trong cái áo thổ cẩm nền đen, với cặp kính dâm đen xì vì bị đau mắt, trông cứ như là vệ sỹ hay thám tử tư thì chúng sợ hết vía, cẩn thận là phải.
Không thu được các tín hiệu đáp lại của đầu dây bên kia, các nhà khoa học chúng tôi tham gia vào chủ đề công nghệ cao chống khủng bố máy tính và di động do giáo sư Lạc khởi xướng. Mọi người say sưa đưa ra những ý tưởng mới cho cái di động của tương lai hay là cái sắp tới của ông Thân. Nó phải thông minh hơn, phải biết phân biệt chủ với người lạ, kẻ gian… v…v. Hết lượt mọi người nói, tôi rón rén bổ sung liền hai ý tưởng là cho cục di động thêm tính năng đuổi muỗi và nghe đài. Mọi người chê là công nghệ này thấp quá, quê mùa nữa, nhất là bây giờ ai còn nghe đài. Tôi chịu và bổ sung thêm cho chủ đề chống khủng bố là làm một cặp song sinh, một di động thật, một cái bề ngoài giống hệt nhưng chỉ là cái đài pin rẻ tiền, đeo ở hai bên hông thắt lưng hay cạnh nhau tuỳ ý. Như vậy sẽ tăng độ an toàn chống mất cắp lên hai lần, giảm xác suất mất cắp xuống một nửa. Mọi người nghe xong phì cười. Bác Sơn quay lại bảo:
- Người ta đang tiến tới công nghệ cao, chứ lại ai lại như chú ấy. Đúng là ăn quá nhiều cơm tây, ở tây quá lâu rồi thành chẳng khác gì Nga ngố. Thảo nào về Việt Nam, vẫn cứ chỉ hai bố con, vẫn mãi cũng không được phong cái phó giáo sư, vẫn cứ ngoài miền phủ sóng.
Tôi cười ngượng nghịu rồi nhìn qua cửa kính. Xa xa trên dãy núi xanh ngắt buổi chiều hình nàng tiên đang nằm ngủ. Chắc em cũng ngoài mìền phủ sóng như tôi.
click để xem các chủ đề.... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét