Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

ABC-Thơ Mai Thảo ... Thơ Bùi Giáng ...Thơ ABC


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
-------------------------------------------------------------

---Mai Thảo---.
Em Đã Hoang Đường Từ Cổ Đại
Con đường thẳng tắp con đường cụt
Đã vậy từ xưa cái nghĩa đường
Phải triệu khúc quanh nghìn ngả rẽ
Mới là tâm cảnh đến mười phương
Em đủ mười phương từ tuổi nhỏ
Ngần ấy phương anh tới tuổi già
Tuổi ư? Hồn vẫn đầy trăm gió
Thổi suốt đêm ngày cõi biếc ta
Chế lấy mây và gây lấy nắng
Chế lấy, đừng vay mượn đất trời
Để khi nhật nguyệt đều xa vắng
Đầu thềm vẫn có ánh trăng rơi
Em đã hoang đường từ cổ đại
Anh cũng thần tiên tự xuống đời
Đôi ta một lứa đôi tài tử
Ngự mỗi thiên thần ở mỗi ngôi
Đừng khóc dẫu mưa là nước mắt
Đừng đau dẫu đá cũng đau buồn
Tâm em là Bụt tâm anh Phật
Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương
Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền
Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương
Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên
Ta thấy muôn sao đứng kín trời
Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
Sao không, một điểm lân tinh vẫn
Cháy được lên từ đáy thẳm khơi
Ta thấy đường ta Chúa hiện hình
Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
Sao không Thần Thánh thường lui tới
Những cõi vô thường vắng lửa tin
Ta thấy ta đi ngược lối đời
Một mình trên nghịch hướng rong chơi
Sao không, tâm thức riêng bờ cõi
Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!
Ta thấy nơi ta trục đất ngừng
Và cùng một lúc trục trời ngưng
Sao không, hạt bụi trong lòng trục
Cũng đủ vòng quay phải đứng dừng

Ta thấy ta đêm giữa sáng ngày
Ta ngày giữa tối thẳm đêm dài
Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
Tự thuở chim hồng rét mướt bay

Ta thấy nhân gian bỗng khóc oà
Nhìn hình ta khuất bóng ta xa
Sao không, huyết lệ trong trời đất
Là phát sinh từ huyết lệ ta

Ta thấy rèm nhung khép lại rồi
Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi
Sao không, quay gót, tên hề đã
Chán một trò điên diễn với người
Ta thấy ta treo cổ dưới cành
Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
Sao không, sao chẳng không là vậy
Khi chẳng còng chi ở khúc quanh.
Dỗ Bệnh
Mỗi lần cơ thể gây thành chuyện
Ta lại cùng cơ thể chuyện trò
Dỗ nó chớ gây thành chuyện lớn
Nó nghĩ sao rồi nó lại cho
Bệnh ở trong người thành bệnh bạn
Bênh ở lâu dài thành bệnh thân
Gối tay lên bệnh nằm thanh thản
Thành một đôi ta rất đá vàng

---Bùi Giáng---
Nằm Ngủ
Em nằm ngủ giữa trời trên, đất dưới
Anh bước qua rách rưới suốt linh hồn
Chợt mở mắt em nhìn anh lên tiếng hỏi
Anh là ai ? bao tử đang bồn chồn ?
Anh có vẻ như quỷ điên ma đói ?
Cần cái gì ? cứ nói thật nghe chơi
Anh chợt hiểu ? một bà trời giả bộ
Làm giai nhân buồn ngủ giấc liên miên
Sẵn sàng đón những thằng điên thô lỗ
Đưa chúng về Bích Lạc hoặc Hoàng Tuyền
Em tiếp tục : anh là ai như thế
Đừng nhìn em không nói một lời nào
Vì ngượng ngập hay ngại ngùng thể lệ
Không hồn nhiên thổ lộ hết tâm tình
Hãy cứ nghĩ em chỉ là thiếu nữ
Rất thuần nhiên không úp mở ỡm ờ
Trong hiện tại muốn giúp anh tí chút
Tí chút gì ? chút ít tuổi ngây thơ
Bỗng bất chợt tưng bừng anh cười rộ
Quả nhiên là thiên mệnh đó em ôi !
Chính đêm nay thao thức giấc bồi hồi
Chợt thiếp ngủ chớm thấy đời lai láng
Một giấc mộng vô ngần về xán lạn
Mộng huy hoàng vì một chút em ôi
Chút tình yêu khép nép phía sau lời
Lời rộng rãi mang chút tình đồ sộ
Em thiếu nữ sẵn sàng ban vũ lộ
Em thuyền quyên ban mưa móc xum xuê
Em rắc gieo suốt xứ sở bốn bề
Suốt địa hạt tình quê hương ba ngõ
Anh quỳ xuống gọi em : Em Mọi Nhỏ
Từ xưa xa anh linh cảm đã nhiều
Chuyện mai sau, từ đầu anh đã rõ
Vì một lần tao ngộ ở đầu non
Giữa rừng thiêng bát ngát những mây ngàn
Và lần ấy chỉ âm thầm anh biết
Anh biết rõ mà cũng như không biết
Nhưng cái gì đã dẫn dắt bước chân
Bàn chân đi không phân biệt xa gần
Bàn chân bước mà cũng như không bước
Rồi một lúc bất thình lình bắt gặp
Bất ngờ sao ! hình bóng buổi đầu tiên
Hiển hiện giờ đây với tất cả uy quyền
Giờ tái ngộ thần tiên non nước cũ.
Chiều
Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa 
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm 
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thoả đáng giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm 
Hư Vô Và Vĩnh Viễn
Cũng vô lý như lằn kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh
Buổi trưa đi vào lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn chút mong manh
Dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành
Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó như tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình
Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào sương lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn
Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu
Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ phượng thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không

---ABC---
(Trần Đức Trung)
Trong Mưa
Môt cơn mưa đổ ào ào
Một người chạy vội núp vào mái hiên
Một đường phố nhỏ vắng tanh,
Một buổi chiều - lại một mình - lại mưa.
Lại chùm bong bóng ngây ngô
lắc lư, chen chúc, vật vờ, rồi tan.
Sinh từ mưa xối chan chan,
mất đi trong cái vô vàn nước trôi
Phải chăng ta đã chào đời
giưã cơn mưa đất với trời tìm nhau!
Những chùm bong bóng từ đâu
trong ta từ thuở ban đầu trẻ thơ
Trong ta một nỗi bơ vơ,
Trong ta cảm giác mơ hồ về ta.
Cứ day dứt mãi không ra
Mình là ai, ai là ta, là mình.
Cả khi em có ở bên,
ôm ta chìm đắm dòng Quên ngọt ngào,
Tình yêu ! hay chỉ chiêm bao,
hay là hoài bóng kiếp nào khôn nguôi!
Ngoài kia mưa đã tạnh rồi,
cái người đứng trú đã dời bỏ đi.
Mình ta lẫn với cơn mê.
Phập phồng bong bóng lạc về nơi đâu!
Vết Xạm
Tưởng như gương đã cũ mờ không rõ
Hay mắt mình mệt mỏi lóa không tinh
Nhưng sự thật một vết dài xạm nám
Từ gáy sau qua má phải xuống cằm
Có chờ đâu bóng hoàng hôn đến sớm
Ta lặng đi nhìn những lá thu rơi
Những khóe nhăn trêu cái nhìn gượng gạo
Làm tắt trên môi héo nụ cười
Vết xạm nám từ đâu ra nhỉ
Bã tuyết mênh mông hay sa mạc hoang vu
Hay ánh mắt nâu đen Ả Rập
Đau đáu nhìn ta dò hỏi buồn vui
Hay những đêm phiêu lưu không ngủ
Mải ngắm sao trời lấp lánh trong đêm
Để một vệt ngân hà rơi in trên má
Rồi theo ta đi cho hết đoạn đường
Để mỗi ần soi gương có bạn
Thật tâm tình, có gì mất đi đâu
Vết xạm nhắc buồn vui thương nhớ
Như một mảng đời, như một mẩu thơ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét