Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

ABC - Năm Mới Và Câu Thơ Không Dịch Nổi TN


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
-------------------------------------------------------------
Ngày mồng một
Inbox
Anh Trung ơi!
Còn vài tiếng nữa là sang năm mới Quý Tị, em chúc anh và gia đình anh một năm khỏe mạnh, may mắn và bình an. Riêng anh, em chúc anh luôn dồi dào sức khỏe và cảm hứng để có những chuyện, bài viết, những vần thơ, những bản nhạc đầy tính "chân, thiện, mỹ" (lúc này em chỉ biết dùng cụm từ này thôi)
Trong một xã hội luôn biến động và bất an như thế này, sống, nghĩ và làm được như vậy cũng là hiếm, một kiểu hạnh phúc đấy, anh ạ!
Em Hiền

Reply
Hiền ơi!
Sáng Mồng Một trong hộp thư anh nhận được bao nhiêu là thơ tết, đúng ra là thư chúc tết kèm thơ từ trong nước, từ nước ngoài, nhiều thế... Các quyển thơ in chắc ra giêng sẽ nhiều đây. Thảo nào họ bảo trái đất già đi, tỉ lệ người già tăng lên. Anh tự hứa với mình: Hôm nay ngày đầu năm, không được làm thơ nhé, thậm chí không được nói có vần nữa. Sẽ đi xem phim, ăn quà, đi dạo chỗ đông, phóng xe lên Hồ Tây, Bờ hồ, .. Thế nhé. Đọc thư mà có thơ thì cũng lướt nhanh thôi không cũng già mất. Dù sao cũng chọn lưu lại Một Bài gọi là kỷ niệm thơ đầu năm. Chọn mãi được bài của Nguyễn Đông Giang, bài ít già nhất, lời thơ dịu dàng có giai điệu. Anh cũng tiện tay sửa mấy chữ, đảo ngói cho bài thơ trẻ thêm (chữ nghiêng trong "..."). Chắc tác giả bài thơ không giận. Lạ gì mấy bác nhà thơ. Chỉ mong nghe được gọi vớ là anh. May quá kịp viết là Vớ chứ không phải Vờ đâu, không phải thơ đâu, kẻo dông cả năm mất, Hiền ơi.
Mùa  xuân  dễ  thương 
Ta vẫy tay. Chào mùa xuân
chào cánh hoa dại bên đường. Ban mai

mừng em. Còn mái tóc dài
em đi hái lộc. Tìm ai vội vàng?
Sáng nay. Ta thèm lang thang
thói quen cố cựu bên làng. Quê xưa
ta đi. Bước chậm chân vừa vừa
nghe chút ấm lạnh mùa mưa. Quê người
"Ta chào em. Chào bình minh
tội nghiệp trái đất một mình. Buồn thiu
Còn mình. Đâu đã về chiều
gặp em bỗng lại có điều vấn vương.
Hay là. Mùa xuân ngát hưong
trái tim ta khó vô thường Em ơi!".
Ngày mồng hai
Inbox
Trong hộp thư cũng lại tòan thơ.
Cứ na ná giống nhau thế này thì chỉ cần giữ lại một bài đại diện là đủ. Hôm nay mồng hai, đọc thơ được rồi, cố tim cái khác nhau của các bài thơ, của các tác giả. Khó quá, chắc thơ đều trong một lò, chuyên nghiệp mất rồi, một hội, một đám đông của Gustave Le Bon. Tôi nhớ đến văn học Soviet ngày nào khi nói chuyện với Irina ở sa mạc Bechar Algerie. Irina nói chỉ cần giữ lại bốn tác phẩm thôi. Cũng nhân vật, tính cách Soviet ấy lúc cho mặc bộ nọ, lúc đóng vai kia. Có lẽ đó là thành tích của trường viết văn Gorki. Tôi lại nhớ đến Lượng, không hiểu anh chàng bác sỹ răng tết này đang đọc thơ ở hội thơ nào. Bác sỹ mở phòng răng ở nhà trong ngách sâu, chật, thích đọc thơ Bút Tre. Lúc hàn răng tôi khuyên bác sỹ nên tham gia hội thơ, có thể sẽ có thêm khách vì đọc thơ mà đủ răng sẽ không lọt hơi, truyền cảm hơn. Lượng học làm thơ cũng nhanh. Chủ yếu là lục bát. Cứ viết dần hai hàng một, như trồng răng ấy. Cũng ra được một tập biếu tôi. Trang đầu có nhà thơ chuyên nghiệp giới thiệu. Lời giới thiệu cũng lại rất chuyên nghiệp, mẫu mực như các MC đám cưới tổ chức bây giờ vậy. Ít lâu sau Lượng mua nhà chuyển về Đông Anh. Phòng khám rộng. Ở đấy cũng nhiều người yêu thơ, nhiều hội thơ. Hà Nội họ thich khiêu vũ, học hát và các thứ Tây hơn. Đi nhảy có một cô chót lộ ra mình là nhà thơ, tặng thơ, thế là thôi, không ai mời nữa. Cánh đàn ông họ nhát. Nói chung Thơ và Khiêu Vũ nó phá nhau như tôi đã kể trong Bức Tranh Thơ của tôi khi ngồi ở Galerie của họa sỹ Cương chờ nghe "Kẻ hành Hương từ đời đến thơ" của Đức.
"Tôi nhắm mắt ngồi chờ sự kiện. Hai tay xòe ngửa trên đầu gối, thẳng lưng, thở ra hít vào thật sâu nhưng đầu cứ nghĩ lan man, không tập trung, không tụ được khí ở Đan Điền. Thơ mà, nó có phải cái neo cho Tâm đâu. Mới trước tết tổ dân phố phường Yên Hòa, nơi tôi có miếng đất cho thuê, gửi giấy mời tôi xuống dự và đóng góp tùy tâm ủng hộ Câu Lạc Bộ khiêu vũ ra mắt. Ở đó tôi mới thấy sự thay đổi nhiều của cuộc sống ở cái Làng Cót xưa này. Chị em váy tóc đủ màu, các quý ông cũng vet đen, vet đỏ, giày đen, giày trắng. Sau những diễn văn chúc mừng và phong bì tài trợ của các quan chức, các đoàn thể của phường (tôi cũng phong bì gọi là, nhờ bác tổ trưởng dân phố đưa hộ) là đến lượt hội thơ. Thế là ông hội trưởng đọc bài diễn văn bằng thơ rồi lần lượt các hội viên lên đọc thơ của họ, vừa đọc lại còn vừa giải thích mới khổ chứ. Họ chẳng thèm để ý đến những tâm tư của CLB chủ nhà với những đôi nhảy nhấp nhổm, đôi chân ngứa ngáy.
Sau gần hai giờ chịu đựng thơ, một ông già có lẽ trên bảy mươi, áo xanh, quần và giày da đều mầu trắng đứng dậy bất ngờ đi lên và bật nhạc. Tiếng nhạc nhảy to hết cỡ. Mấy đôi nhảy ùa ra vừa nhảy vừa vẫy mọi người đứng lên dọn ghế. Mọi người cũng đứng lên tất cứu buổi khiêu vũ. Tôi nhận ra giọng hát của Alain Barier trong bài “Em bỏ đi rồi”. Tôi muốn hòa vào giai điệu Rumba đó, mời một cô mặc váy xẻ, nhưng cô ấy lắc đầu, quay mặt, rồi bỏ đi khỏi. Chắc cô ấy ở hội thơ và chưa kịp đọc thơ. Tôi thấy thương Thơ..."

Reply
Chào anh Khôi
Cám ơn anh đã không quên em. Em vẫn nhớ những lần Việt dẫn em sang thăm anh chị, nghe anh nói về văn thơ. Mỗi lần có dịp qua Bắc Ninh lại nhớ đến "Bắc Ninh Thi Thoại" của anh. Hôm nay mồng hai làm thơ được rồi. Em chúc anh năm mới
Gặp Nàng Thị Lộ cho thơ
Thơ Đàn ai cũng ngẩn ngơ cúi đầu
Đêm hôm có được Thị Mầu
Ra vào như thuở ban đầu năm xưa
Thế thôi Hai Thị là vừa
Tất nhiên thêm nữa chẳng thừa đi đâu
Cuối cùng em chúc một câu
Bác Khôi Đình Bảng sống lâu thơ nhiều
Ngày mồng ba
Inbox
Nhận được thư của bác Châu và bản dịch thơ Lermontov  bài "Lão ăn mày",  thơ lục bát. 
Hồi trẻ tôi cũng được Cường trước học Kiev đọc bài thơ đó, cũng lục bát. Tôi rất thich. Không biết đấy có phải thơ Cường dịch hay người khác dịch. Còn mấy bài thơ nữa trong lòng tôi mà tôi không nhớ của ai. Hay thật, nhớ thơ lại không nhớ ra người viết nó. Biết đấy là Nhà Thơ mà lại không biết, không nhớ được bài thơ nào. Hinh như bác Nguyễn Minh Châu cũng nhận ra điều này khi đi nước ngoài. Họ rất quý mến bác ấy nhưng cứ lẫn với mấy ông gặp trước, Chế Lan Viên, Xuân Diệu. Thôi gọi chung một tên là nhà thơ Việt Nam cho tiện. Tội nghiệp.
Nhận được thư bác Khôi.
Bác viết: ... Cái HAY của Ngọc Châu là không học ở Nga mà lại dịch thơ Nga...?
Dịch là "Phản" - cái Lý xưa nay là thế mà ?
Nếu dịch đúng từng "từ" như nguyên tác thì rất dễ giết chết "Hồn" thơ...

Reply
Về thơ lục bát, em hồi xưa cũng có thử dịch thơ Tây. Kiểu chơi bài nhạc buồn Chopin bằng Tam Thập Lục ấy mà, hay là nhảy điệu Tango với bài Sơn Nữ Ca của Trần Hoàn. Thực ra bài hát đó lại là một kỷ niệm khó quên năm 80. Trong lúc lên Moscow chờ Visa đi chơi Tiệp cùng với Hiệp (Tiến sỹ Vật lý, bây giờ là giám đốc Vincom) em vào ở nhờ phòng có bố vợ em Tạ Phong Châu và bác Vũ Cao trong Viện HLKHXH-AON. Đoàn lãnh đạo Văn Hóa do bác Trần Độ dẫn đầu sang trao đổi ở đó. Bác Trần Hoàn sang chơi và đàn hát cho em nghe bài Sơn Nữ Ca. Tối tối các bác ấy nói chuyện về văn thơ và hỏi em thân mật về cuộc sống thực ở nước Nga, một nước Nga khác của Vysotki, của Evtushenko
Có con sông mặt đóng băng
Mà dòng lũ vẫn dưới lòng sục sôi.
Sau này có dịp qua Moscow em vẫn đi Metro dạo qua cổng AON, nhớ lại mùa hè Soviet ấy
Anh Khôi nhắc đến từ "Hồn" trong thư.
Về điều này Phạm Quỳnh có viết trong Thượng Chi Văn Tập. Con người bị mắc kẹt ở các tầng giác quan bên ngoài, thoát được không dễ. Có điều là ở tầng đó bà con dễ thấy, dễ khen, nêu có đem ra chấm, bình thì cũng không gây khó cho ai, không mạo hiểm và... cũng dễ quên đi. Thực ra dịch thơ hay làm thơ là em chiều chính mình thôi. Bao nhiêu cái trong cuộc sống, xã hội, gia đinh mình phải chiều người rồi. May quá con mảng văn thơ để mình chiều minh. Lại trao nốt cả khen chê vào tay người khác thì hết à.
Hình như ai đi học Liên Xô hồi em cũng mê bài hát Nga, giai điệu tiếng Nga, thiên nhiên Nga và tìm thấy trong thi ca Nga giai điệu đó. Dịch Thơ Nga sang tiếng Việt mà không mang được giai điệu Nga sang thì tiếc lắm. Em có để nhân vật của mình trong truyện ngắn Mối Tình Đầu nói về điều đó
Chi quay sang anh Tùng: ”Thơ Puskin hay mà đơn giản quá, cứ như mình nói vậy ”. Tùng lại cười: ”Anh dịch cố đúng nghĩa từng từ chứ có trau chuốt gì đâu. Tự trong thơ Puskin có có vần, có nhạc rồi. Phổ nhạc thành bài ca cũng dễ mà dịch sang cũng dễ ”.

Tối hôm đó về Chi khó ngủ, chắc là tại uống chè đặc quá. Nhắm mắt mãi mà cô vẫn như thấy Tùng bên cạnh, nghe tiếng anh trầm ấm: ”Puskin gặp Ana Kern lúc cô mới mười sáu tuổi. Ana yêu ông nhưng nhà thơ không để ý, còn quá nhiều việc bận bịu , tưởng là cần hơn. Sau này gặp lại bà ấy đã có chồng, Puskin viết trường ca Oghinein tặng Ana và kẹp vào đó bài thơ tình anh vừa đọc. Anh thích vì bài thơ đó gửi cho một người, nó là lời từ trong lòng, những lời nói rất bình thường, chân thành dành cho một người, nó thật quá, đơn sơ quá và có lẽ vì thế ai đọc được, hợp thì sẽ rất thích. Mỗi bài thơ đều có một tiểu sử, một cuộc sống, một nơi trú ngụ. Không phải ai cũng viết được như thế, người ta hay quen những câu thơ to tát ồn ào, cho muôn đời, đọc cho muôn người, quen ngộ nhận, nói thay người khác. Cần phải có một tầm sống thế nào, phải thành thật với chính mình đã, phải nói từ lòng mình. Đó chính là Puskin. Lúc anh đọc thơ của ông, anh như cứ thấy nhà thơ ở rất gần, cũng đang lắng nghe “.
Anh có nhắc đến từ "Phản" nữa. Không biết có trùng với ý Trần Mạch Hảo không. Em gửi anh truyện ngắn " Câu Thơ Không Dịch Nổi" của em. Hình như truyện đã đăng ở báo Văn Nghệ hay Văn Nghệ Trẻ, em không nhớ nữa.
..............
CÂU THƠ KHÔNG DỊCH NỔI
Rạ ơi sao thế lạnh lưng
Hay là rạ nhớ người dưng mất rồi

(Dân ca)
Thế là tôi đi Cẩm Phả dạy lớp đại học tại chức thay cho Việt Hùng bị ốm. Hùng còn cố dặn dò tôi qua điện thoại, giọng vẫn khản đặc:
-Anh nhớ mang theo bộ câu hỏi trắc nghiệm và phát cho sinh viên tham khảo trước. Có thế lúc nghe giảng họ mới theo dõi, hiểu được bài chứ không thì lơ mơ lắm. Lên lớp cả ngày, tối có thể ra phố, mạn gần bưu điện ấy, đủ mọi dịch vụ cho anh chọn. Các em vùng than mà lại không đen chút nào đâu. Hoa hậu cũng là con gái Quảng Ninh đấy nhé …
Tôi và Hùng đang tán gẫu qua điện thoại thi vợ tôi xen vào, giọng quan trọng.
-Cẩn thận chứ vùng Quảng Ninh là nghiện hút, tệ nạn nhiều lắm. Anh nhớ đừng có ăn uống linh tinh, cứ mải vui, ham của ngon vật lạ rồi hối không kịp.
Tất nhiên vợ tôi cũng chỉ dặn dò theo thói quen như dặn cu Minh đi học xong phải về nhà ngay thôi chứ nàng quá hiểu tôi cùng với những thờ ơ và đam mê riêng có trong con người tôi. Xét ra thì những cái tật đó nó cũng vô hại, ít nhất ở tuổi này. Vợ tôi chấp nhận nó cũng như đã chấp nhận tôi. Ở trường tôi cố giống và hoà lẫn vào mọi người. Có mỗi một lần họp bộ môn cô thư ký mượn bút xoá, lôi trong cặp của tôi ra tập thơ của Blok làm tôi cứ phải thanh minh mãi là sách học của con gái nhờ phô tô, bởi ở đây, thơ là một cái gì hơi thừa và đáng ngờ. Phần đông các đồng nghiệp của tôi không đọc thơ từ lâu và họ chẳng thấy thiếu gì hết lại tránh được phiền toái. Đôi khi tôi muốn kể với mọi người rằng Gauss (nhà toán học Đức) thú nhận là Puskin cho ông ta nhiều ý tưởng toán học hơn là Pascal (nhà toán học Pháp), nhưng lại thôi vì đã kịp nhớ lại chuyện thời sinh viên còn học ở Kharkov Liên Xô
Mùa đông năm đó chúng tôi được đến thăm thành phố Tbilixi trên vùng núi Capcaz.
Máy bay hạ cánh lúc nửa đêm, mọi người mệt lạnh đi ngủ ngay. Buổi sáng tôi dậy sớm và nhìn qua cửa sổ, tuyết trắng xoá. Giữa thành phố là một ngọn núi to sừng sững. Tôi ngẩn người ra trước điều kỳ diệu đó – tôi đã nhớ ra rồi. Trên đó có mộ của một nhà quý tộc Nga, bạn của Puskin, của tự do và Những Người Tháng Chạp. Nga Hoàng đã biệt phái chàng sang Iran làm đại sứ để việc ám sát chính trị đỡ ồn ào. Chàng còn một người vợ trẻ mới cưới, con một công tước Grudia mà nhà quý tộc Nga làm quen trên đường đi xuống phía nam. Được tin chồng bị giết, nàng đã khoác áo tang lên đường, sang tận Teheran xa xôi mang xác về an táng trên ngọn núi Tbilixi. Người ta gọi đó là ngọn núi tình yêu và vách đá ở đầu mộ có khắc câu thơ của người vợ trẻ khóc chồng. Câu thơ tôi gặp và đọc được từ những lúc mới sang Liên Xô, còn đang trong năm học tiếng Nga. Tôi đã khóc rồi gắng thử bao lần mà không dịch nổi nó ra tiếng Việt, chỉ có thể giảng giải nghĩa xuông thôi. Có một cái gì đó giống như tiếng gọi từ tiền kiếp thôi thúc tôi leo lên đỉnh núi đó, đến với ngôi mộ, với bài thơ.
Thế là trong lúc mọi người còn ngủ tôi đội tuyết ra đi. Đến gần trưa tôi về, tay xách túi bánh mì và mấy hộp sữa mua ở cửa hàng dưới nhà thì có người hãy còn ngủ, một số đã dậy và xúm lại chơi bài rồi. Chỉ có Dân tinh mắt hỏi tôi sao mặt lại bị xước. Tôi như còn đang trong mơ nên đã chỉ lên đỉnh núi và kể lại mọi chuyện. Thấy vẻ mặt Dân nghiêm trọng, là lạ tôi thấy ngại, không yên và nói chuyện cẩn thận hơn. Tưởng mọi việc qua đi thì năm sau tôi bị loại trong đợt xét ở lại làm chuyển tiếp sinh vì có chuyện trong lối sống. Mãi nhiều năm sau nữa tình cờ tôi mới biết chuyện đó liên quan tới ngọn núi Tbilixi đó. Tôi đã không dậy muộn buổi sáng, không chơi bài, không giống mọi người. Nhưng thôi, người ta không thể mất những cái gi mà mình chưa có. Tôi an ủi mình mãi, quen rồi thành thờ ơ với những cái chưa có đó.
Đến Cẩm Phả, buổi chiều sau giờ lên lớp, trong lúc chờ cơm tôi đi dạo lên phố mạn bưu điện. Cạnh ngay trường cũng có máy điện thoại nhưng tôi tranh thủ đi bộ vậy. Gọi điện xong trên đường về tôi còn được hưởng cái nhấm nháp lại cuộc gọi và những giọng nói của vợ con từ Hà Nội. Hải, giáo viên trường Giao Thông đến dạy môn cơ lý thuyết thì nằm trong phòng xem vô tuyến chờ tôi về ăn cơm chiều. Hải không gọi điện bao giờ. Sau tôi mới biết vợ anh ấy sống bên Đức, mang cả con đi theo. Hải chỉ còn một mình ở Hà Nội.
Anh chàng khá đẹp trai có cái miệng cười hiền, chỉ đôi mắt mặc dù đã nấp sau cái kính trắng vẫn lộ ánh buồn. Nhưng tôi thích đôi mắt đó, nó nhìn thẳng. Đôi mắt của người Đức Thọ Hà Tĩnh. Tùng, người bạn cùng thời sinh viên của tôi, sau khi tốt nghiệp nhập ngũ, đã hy sinh, cũng có đôi mắt ấy. Cũng có thể vì lẽ đó mà Hải đã chiếm ngay được cảm tình và sự cảm thông của tôi. Nhìn người đàn ông tuổi sửu, độc thân, đã thế tóc lại xoăn tít, tôi thấy ái ngại. Nghĩ cho cùng mình có quá nhiều so với anh ta - học vị, vợ con, bình an. Mà cũng còn nhiều người vất vả hơn chứ. Ông Am bên hoá hôm nọ khập khiễng đến chào bộ môn, đã qua cơn tai biến mạch máu não, đã làm xong thủ tục nghỉ hưu mà vẫn phòng không như ngày nào ra Hà Nội. Mỗi người chúng tôi được tặng một tập thơ mới in, tập thơ với tên gọi Tình Yêu. Nghe nói vẫn còn hơn năm trăm cuốn ông mang về quê. Ở Hà Nội hết người để tặng.
Đang nằm dài trên giường sau bữa cơm chiều, miên man với những ý nghĩ vẩn vơ thì Hải vào gọi dậy:
- Đi dạo uống nước đi anh. Hôm nay nhà bếp cho ăn mặn quá. Cá cũng mặn, canh như múc ở đáy nồi ấy, lại càng mặn. Ra quán cô Liên ngồi uống nước cho thoáng vậy.
Đường phố Cẩm Phả có hè rất rộng, nhiều cây và khá yên tĩnh so với Hà nội. Quán cô Liên cũng vắng, cà nhà lại đang ăn cơm, chỉ có hai chúng tôi ngồi uống cà phê dưới gốc cây ngoài vỉa hè. Trong nhà có tiếng ngâm thơ vọng từ cái đài bán dẫn ra. Tôi vào chuyện, vừa rất thận trọng, muốn để chuyến đi dạy tỉnh xa này sẽ còn là một kỷ niệm dễ chịu, ít ra thì không làm mất lòng những người tôi gặp:
- Lâu quá mới có được cảnh yên tĩnh thế này, trăng đẹp, lại nghe thơ nữa chứ. Ở Hà Nội nhà tôi có đài nhưng chẳng bao giờ mở, hai đưá con chỉ bật mỗi phần đĩa nhạc, đĩa hình, suốt ngày, mất hết thời giờ.
-Thơ hay mà nghe ngâm, nghe bình thì tệ quá, làm mất hết cái riêng, cái thực, bài nào rồi cũng giống bài nào. Ngay nghe người khác đọc cũng đẫ mất đi ít nhiều thơ rồi, phải đọc trực tiếp bằng mắt, nó khác lắm – Hải trầm ngâm thở khói thuốc rồi nhận xét.
Tôi chợt nhớ đến kỷ niệm với câu thơ Nga khắc trên núi đá ngày nào, im lặng nghĩ thầm: ” dù sao mình không chỉ đọc mà còn sờ thấy nó nữa ”. Thấy vẻ mặt bỗng đăm chiêu của tôi Hải im lặng, dụi điếu thuốc đi. Tôi sợ Hải hiểu lầm lên tiếng:
-Đọc được thì tốt quá rồi nhưng mỗi tuổi mắt kém đi, ngại đọc. Có ai đọc cho nghe cũng tốt. Với lại nhiều bài thơ được phổ nhạc hay bao nhiêu, những bài thơ mùa thu ấy.
-Thế nếu chỉ chọn một bài thơ, không, chỉ một câu thơ anh thích nhất chọn câu nào? -Hải đưa câu hỏi đột ngột .
-Một câu thì khó quá. -Tôi lúng túng, trong đầu điểm qua cái vốn nghèo nàn của mình về văn thơ Việt Nam. Thơ nước ngoài không được, Hải tốt nghiệp trong nước. Bỗng dưng tôi nhớ đến hồi còn học ở Liên Xô năm xưa, Tùng hay kể chuyện cho tôi về Hà tĩnh, về cá rô tháng mười, đã có lần đọc cho tôi câu thơ mà cứ nghe xong tôi thấy nao lòng. Thế mà cho đến nay tôi vẫn chưa một lân về Đức Thọ thăm mộ Tùng, chưa biết vị ngọt của cá rô quê Tùng. Câu thơ đến bây giờ tôi mới nhớ. Tôi nhìn Hải một cách biết ơn và khẽ đọc:
Hết mùa rạ tóc rơm khô
Rồi ngừng lại nghe Hải ngắt lời đọc tiếp, giọng thuốc lá trầm ấm:
Bậu về quê bậu biết mô mà tìm
- Sao lại trùng hợp vậy. Đó là câu thơ tôi thích nhất, nó theo tôi mãi – Hải nói, mắt nhìn xa xa.
Tôi ngửa cổ lên trời nhìn ánh trăng lọt qua kẽ lá. Một tiếng thở nhẹ dài, chắc là anh bạn này cũng đang nhớ đến ai đó, mà sao vợ anh ấy lại bỏ nhỉ, đi tìm kiếm cái gì ở xứ người. Tôi gợi:
- Theo anh thì câu thơ nó hay ở chỗ nào, nó hơn Nguyễn Bính, Thế Lữ hay Trần Mạnh Hảo ở đâu.
-Vì nó đi đến cùng của cái thực rồi, nó là tiếng nói của lòng, nó không phải sáng tác nên không bình giảng chứng minh hay phân tích gì được. –Hải nói chậm rãi.
-Và không dịch được – Tôi reo lên. Đến bây giờ, sau bao nhiêu năm tôi mới hiểu vì sao tôi không thể dịch được câu thơ Nga khắc trên núi đá. Tôi nhìn Hải thầm cám ơn, một buổi tối mùa thu trong trẻo. Sáng mai phải dậy sớm ra gọi điện về Hà Nội. Tôi bỗng thấy nhớ Hà Nội quá. Mấy hôm nữa về Hà Nội, vẫn còn thu. Phải đưa cả nhà đi dạo chơi thôi. Ngửng lên thấy trời đêm êm dịu quá, trăng vẫn sáng.


Cảm nhận:


1. Cảm nhận từ: lamthuhien1967 [Bạn đọc] Email 27.02.13@19:54

Anh Trung ạ!

Chiều nay gặp anh ở Trường, tồi về em vào trang của anh đọc ngay. Có nhiều bài anh viết em không hiểu thấu đáo. Em thích, hiểu và cảm nhận sâu sắc những "tác phẩm" của anh như "Bài ca họa mi".

Nhiều lúc em vẫn mở "BCHM" ra xem. Em có gửi cho vài người bạn thân. Họ đều thích. Em đọc nhiều bài của anh em không hiểu nhưng em vẫn đọc. Đọc để cảm nhận những suy nghĩ, tình cảm tốt đẹp... của anh dành cho con người và cuộc đời này, để thấy cuộc sống này đâu phải nhiều (tiền bạc, đất đai, nhà cửa,...) là hạnh phúc, là sung sướng... "BCHM" của anh, nếu ai hiểu, cảm và cần sẽ thấy nó là thuốc an thần đấy.

Em cám ơn anh!

1-1. Phản hồi từ: tranductrungabc [Blogger] Email 28.02.13@22:41
Hiền ơi, Anh có gỡ Bài Ca Họa Mi khỏi YouTube năm ngoái với ý định suy ngẫm lại và xong sẽ đưa vào ABC.
Anh rất vui vì em thich tiếng hót của Họa Mi đó

Ghi cảm nhận:



Người gửi : tranductrungabc [Thay đổi hồ sơ cá nhân]

:!: :?: :idea: :): |:D: |:p:| |:B): |:;): |::> :roll: :oops: |:|:| 
 
  (Tự động xuống dòng <br />)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét