Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Kẻ Hành Hương Từ Đời Đến Thơ


Click xem tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat 
=========================================================
Trường Ca của Nguyễn Hoàng Đức


Diễn Từ


Trong một buổi tối , đặc biệt giành cho tôi thế này, đặc biệt nhất là sự có mặt của các họa sĩ danh tiếng, nhà văn, nhà thơ, các học giả trí thức, và có cả những linh mục, tôi thấy nếu tôi nói vo thì thật là khiếm nhã, bởi thế mà tôi đã soạn thảo một bài diễn từ nhỏ (mini), để muốn đọc một cách chính thức trước toàn thể quí vị. Tại sao với một thể tạng văn học không đến nỗi quá còi cọc, tôi lại soạn một bài diễn từ nhỏ? Bởi nếu soạn vạm vỡ quá nó sẽ phá vỡ sự gần gũi ấm áp của một Salon văn nghệ ấm cúng, nên tôi đã lựa chọn soạn một diễn từ nhỏ để nó ấm áp mà vẫn đủ kính trọng khi không bỏ sót những gì mình định bày tỏ.

Kính chào tất cả các quí vị họa sĩ, nhà văn, nhà thơ, các học giả trí thức, các nhà báo, và các quí cha linh mục, cùng tất cả các bạn bè. Đêm nay tôi là người nhận được nhiều hân hạnh nhất, được mọi người đến tham dự chỉ vì một lý do có thể rất ảo tưởng ở thời đại siêu công nghệ này, rằng nghe tôi đọc thơ. Nữ thi sĩ Ba Lan Szymborska người đoạt giải Nobel đã bày tỏ đặc ân của ân sủng này như sau: có dăm bảy người còn lại nghe thơ chỉ vì họ phải trú mưa.

Vậy mà tối nay không hề mưa to gió lớn, quí vị vẫn đến để nghe thơ tôi. Lời đầu tiên cũng là lời sau hết tôi xin cám ơn thịnh tình của quí vị, với tôi và với thơ. Đó là một thứ tình cảm sâu lắng và chú mục, chứ không phải thứ tình cảm đến với thơ ào ào như người cưỡi ngựa xem hoa nơi hội chợ. Và tình cảm sâu lắng đó đang đổ dồn vào tôi. Tôi thực sự cảm kích xúc động sâu xa khi được đón nhận niềm hân hạnh này. Cám ơn quí vị và cũng cám ơn họa sĩ Lê Thiết Cương, chủ nhân đã giành cho tôi sự ưu ái này.

Kẻ hành hương từ đời đến thơ
trich đoạn
Địa Trung hải
Sóng êm gió thuận
thuyền tôi lướt qua đảo Cờ-rét
rồi cập bờ đông nam Hy Lạp
tôi neo thuyền vào bờ
lần theo hải đồ
băng qua vùng đồi trọc
tìm đến mộ Homer
Kia rồi! tôi nhận ra
Bia đá hình đàn lia
mọc giữa những khối đá
chồng xếp lên nhau
tầng tầng lớp lớp
lòng ngậm ngùi
tôi hái đoá hoa dại lớn
đặt lên bia mộ
hồn cung kính gọi
hỡi Homer cao cả
người với những vần thơ bất hủ
đã mở chân trời thơ
như một bình minh chói lọi
cho hôm qua hôm nay
và mãi mãi
tôi từ muôn dặm đến đây
chẳng quản đường xa
và bao khó nhọc
muốn xin người
chỉ bảo cho tôi
Những khối đá bỗng rùng mình
Lay chuyển... nứt ra...
Hình hài ông già mù
Ôm chiếc đàn lia cổ
chập chờn sương khói
dâng lên như thực như hư
Nào hỡi chàng trai trẻ
giọng ảo ảnh lâng lâng
nhẹ tựa hương đưa
ta biết chàng
đã vượt qua một cuộc hành trình
đầy gian lao thử thách
mong tìm một đường thơ
vậy ta sẵn lòng truyền lại
cho chàng một người chí khí
tất cả những gì
ta hiểu về thơ
Thưa người, tại sao
Lũ cướp biển lại thả tôi ra
Khi biết rằng
Tôi sẽ làm thi sĩ ?
Chẳng có gì lạ!
Vì chúng không gột nổi
lối quan niệm ngày xưa
cái thời Hy Lạp
đâu đâu cũng gặp
nhan nhản người làm thơ
lân la quán hàng
sân vận động
chợ trời
đọc và vịnh thơ
ngâm những chuyện tầm phào
mua vui cho mọi người
thay sách vở
sống qua ngày!
Tại sao lại phải
Thay sách vở để mua vui?
Vì hồi đó
sách làm bằng da thuộc
những vần thơ châu ngọc
được viết lên da
đóng thành dăm ba quyển
giành cho vua và các nhà quí tộc
những thị dân tiền không đủ
sao dám sờ vào sách
nên phải cần
dăm thi khách phiêu du
ngâm nga những vần thơ truyền khẩu
Làm nhà thơ rẻ rúm vậy sao?
Không! giờ đã khác
Sao bác tôi lại dặn
Con đường làm thơ là đường ngắn nhất ?
ngắn nhất để đi đâu?
Đi vào đường đời!
Và lập nghiệp đời!
Nếu vậy thì không!
Con đường làm thơ là đường gian nan nhất!
Và là đường dài nhất
Anh bạn hãy nhìn
Ta cả đời hành hương
khắp hang cùng ngõ hẻm
hát những vần thơ
chắt ra từ máu thịt mình
những ngón tay buốt tê
giữa những dây đàn căng mạch máu
ta hát – hát để quên đi nỗi đau
ta hát bằng nỗi đau
ta hát để át đi nỗi đau người khác
ta hát để mang nỗi đau của người khác theo mình
dẫu vậy
chưa một lần nỗi đau dứt cơn
ta hát đến mù hai mắt
để mong có ngày
nỗi đau nhân loại
mỉm một nụ cười
anh bạn thấy đấy
ta ngâm suốt đời
những vần thơ bất hủ
trên đôi chân chai sạn
thi gan cùng đá sỏi
trên những ngón tay rớm máu
riết chặt những dây đàn trăn trở
bằng một buồng phổi khát khao
chẳng bao giờ không mang cơn đói lỡ độ đường!
lỡ lòng người!
lỡ thi ca!
và lỡ nhân tình thế thái!
vậy thì làm sao có thể
nói rằng: con đường làm thơ là đường ngắn nhất!
Vâng! Tôi đã thấy
Nhưng xin người nói rõ nguồn cơn
Người ta vẫn bảo
Ăn để mà sống
chứ không phải sống để mà ăn
vậy thì chúng ta không thể
đem thơ đổi lấy cuộc đời
trái lại thi nhân có nghĩa
là đem hết trái tim mình
hết trí tuệ mình
hết sức lực mình
và hết cuộc đời mình
đổi lấy những vần thơ
với con người
cuộc sống không có nghĩa
chỉ là được sống
mà là sống để làm một điều chi có nghĩa!
với thi nhân
sống không có nghĩa
giữ lấy cuộc đời
mà sống để sáng tạo
những vần thơ ý nghĩa cho đời!
Cuộc sống con người
Là cuộc sống mang ý nghĩa về cuộc sống
bởi con người không sống
như hình thức tồn tại
của gốc cây hòn sỏi bờ sông hay núi đá
mà con người sống
khi cố tìm lý do để sống!
Anh bạn hãy nhìn xem
suốt đời chưa một lần ta thấy
một kẻ ăn mày
một kẻ đói khổ
một kẻ rách rưới nào tự tử
nhưng thấy rất nhiều
những chiếc đầu treo trên thòng lọng
vì đã không tìm ra
lý do cho đời sống của mình
Anh bạn hẳn biết
Nhà nông trồng lúa cho đời
thợ gốm chế chum sành
và thợ may làm ra quần áo
vậy là thi nhân ta sẽ làm gì?
Hẳn ta chẳng có việc gì khác hơn
Là lên đường tìm kiếm
Ý nghĩa của cuộc đời!
Hãy đi tìm ý nghĩa của cuộc sống!
Ý nghĩa cuộc sống làm cho cuộc sống khát sống hơn!
Ý nghĩa cuộc sống sẽ tôn vinh cuộc sống!
Và ý nghĩa cuộc sống làm cho cuộc sống có lý do để sống!
Anh bạn hãy xem
những nhân vật của ta
Iliad và Odise
chẳng phải lúc nào họ cũng lên đường
đi tìm ý nghĩa cuộc đời
toàn thể đội quân Hy Lạp
vượt biển nhắm Troy
người anh hùng Hector
bị Asin giết
rồi đến lượt Asin
người tắm thánh linh
toàn thân thể
đã bị đối phương
nhắm trúng gót chân – nơi duy nhất
còn vương da thịt cuộc đời
và chàng đã gục xuống
tất cả những anh hùng
và những chiến binh dũng cảm
quân Hy Lạp và quân Troy
ngã xuống!
phải chăng vì sự khải hoàn
cho sức mạnh
Không! tất cả những cái chết đó
Là vì cuộc đi tìm
Ý nghĩa của cuộc đời
Cái chết – làm cho người ta thấm thía hơn
Giá trị cuộc sống
Cái chết – làm người ta hiểu hơn
sống để làm gì
cái chết làm người ta sợ chết hơn
và muốn sống hơn
cái chết – là bài học để con người biết sống
một cuộc đời ý nghĩa
và thi ca cũng vậy
nó luôn luôn lên đường
tìm ý nghĩa cuộc đời
nó không lần theo máu chiến trường
đếm những xác chết
không lần theo mồ hôi
để đếm công lao động
mà nó là cuộc lên đường đi tìm ý nghĩa......
............
Đó là đường đời của những vần thơ
Còn chính thơ
Nó là gì?
Xin người hãy chỉ cho tôi!
Nàng thơ mọc cánh
từ cuộc đời
và vút bay đi
chở theo
không mang trọng lượng cuộc đời
mà chỉ mang theo hình ảnh và ý nghĩa
nhưng chiếc bóng của một vật thể
nếu biết chiếu soi
sẽ lớn hơn và lớn hơn vô hạn
vật thể sinh ra nó
thi ca là cuộc lên mầm
hình ảnh của cuộc đời
hình ảnh đó tuỳ tài năng người nghệ sĩ
sẽ lớn hơn một lần hai lần
trăm lần hay cả vạn lần...
anh bạn trẻ
hãy thử nhìn ngọn lửa
nếu nó được đưa vào lò bánh
sẽ thành lửa nướng bánh mì
nếu được thắp trong đêm
sẽ thành đèn soi sáng
còn ngọn lửa của thi ca
là cuộc cưu mang tất cả
những ngọn lửa cuộc đời
nó thắp trong tim tình nhân
thành tình yêu nồng cháy
thắp trong đôi mắt
thành lửa soi trí tuệ
thắp sáng mặt trời
thành ngọn đèn chân lý
thắp sáng trăng sao
thành tiếng nói thì thầm
thắp đầu ngọn nến
thành không khí linh thiêng
thắp đống củi
thành tình bầu bạn
leo lét ngọn đèn
thành lời di chúc
và đốt bùng thi thể
thông ngôn về cuộc luân hồi
của cuộc đời
tái sinh vĩnh cửu
...
Một ngọn lửa mang vô vàn ý nghĩa
về sự sáng của nó
hơn cả thế
một ngọn lửa
có thể thắp lên
muôn vàn ngọn lửa
Nước cũng vậy
Nó từ muôn ngọn nguồn
chảy về muôn ngả
nước chảy
từ những đám mây
từ đỉnh núi
từ lòng đất
từ ngấn lệ
từ mồ hôi
từ máu
chảy thành
nước của sự sống
nước rửa tội
nước hội nhập
khi lao về cửa biển
và nước thánh hoá cuộc đời cát bụi
khi vọt cánh lên mây...
Ý nghĩa của đời sống là vô tận
Và nghệ sĩ tài năng
Chính là người nâng cánh cuộc đời
Bay vào cõi đẹp không bến không bờ
bởi thế mà
nghệ thuật cò con có thể còn mặc cả
còn nghệ thuật lớn lao
là một cuộc lên men vô tận
hình ảnh cuộc đời
ý nghĩa cuộc đời
vẻ đẹp cuộc đời
vì thế không thể nào mặc cả!
Còn thơ tứ tuyệt thì sao
Đó có phải là một bài thơ vừa đủ
để chiêm ngưỡng một cảm xúc
hay một ý nghĩa nào?
Thơ tứ tuyệt là sao
Ta chưa từng nghe thấy?
Thơ tứ tuyệt là thơ bốn câu
Câu đầu là mở ra
Hai câu giữa là phá
Và câu thứ tư là khép lại!
À, ta hiểu rồi
lần đầu tiên ta biết một bài thơ
có thể ngắn nhường nào!
Để loan báo một cảm xúc
Thì cần gì bốn câu
chỉ một câu là đủ
để tìm kiếm ý nghĩa
thì sao bốn câu thơ
lại trọn gói bằng
một câu triết học
nhưng nghệ thuật không phải vậy !
Nghệ thuật không phải
sự loan báo về một nụ hôn - rằng nó có
mà nghệ thuật là quá trình thụ hưởng
chính nụ hôn đó từ đầu đến cuối!
Thi ca là phó bản của con người
nếu con người sống từng cuộc đời
thì thi ca cũng chứng minh sức sống của mình
trong từng tác phẩm
một bài thơ có thể sinh ra
từ vần mang cảm xúc
nhưng một cảm xúc đã hạ sinh
nó phải đòi quyền sống
đòi quyền lớn lên
đòi quyền phát triển
đòi quyền thăng trầm
hạnh phúc và đau khổ
và một nghệ sĩ tài ba thực sự
là người có bột phải gột lên hồ
khai triển cảm xúc đó
từ một mầm non
thành cây đại thụ
và kiến thiết tất cả
những cành những lá những hoa
cả những mây những gió tụ về
làm nên khung cảnh
cho bài thơ đó
một nghệ sĩ lớn
không thể không là nhà kiến thiết vĩ mô
bởi nghệ sĩ chính là
đấng sáng thế tác phẩm của mình
thế thì tại sao
anh ta lại không dùng quyền năng sáng tạo
thổi linh hồn nghệ thuật
vào tất cả
hoá tác phẩm
thành vũ trụ mênh mông?
Chắc hẳn
nhà thơ lớn thì phải sáng tạo lớn
nhà thơ lớn có
một bộ não vĩ đại
một trái tim vĩ đại
nguồn cảm xúc vĩ đại
thì tại sao nhà thơ đó
lại ngâm một bài thơ
dăm câu ba điều- ngắn cũn ?
Một bài thơ ngắn
Là một bài thơ tự vẫn
Ngay ngưỡng cửa nó bước ra
Nhìn cuộc đời lồng lộng
một bài thơ ngắn
là một bài thơ chưa khai triển
toà kiến trúc
của nghệ thuật nguy nga
một bài thơ ngắn
là một bài thơ chưa biểu hiện lòng khát sống
nó sợ bão tố cuộc đời
và nấp mình trong căn lều bé nhỏ
bởi thế
nhân loại không bao giờ so sánh
một nhạc sĩ viết ca khúc xinh xinh
với nhạc sĩ viết đầy chương giao hưởng
chẳng phải bản giao hưởng Định Mệnh
đã đưa Bethoven lên ngôi bậc thầy nhân loại?
và nhạc kịch Hồ Thiên Nga
đã khiến Traikovski rạng danh thiên tài âm nhạc ?
Chính bản thân ta
Anh bạn có biết
thủa ta sống
nhan nhản những thi nhân
đầy huyện thị
đi khắp phố phường
ngâm tạc mấy vần thơ
dăm câu ba điều
kiếm chút tiền ăn
nhưng cuộc đời rất công bằng
cái gì dễ kiếm thì cũng dễ quên
những vần thơ nhỏ nhoi của họ
tan nhanh hơn cả bánh xuống dạ dầy
nhưng khi ta xuất hiện
với tiếng đàn la đau đớn
đòi quyền sống
của những vần thơ
ta gom những vần thơ chết yểu
hồn xiêu phách tán
tản mát khắp phố khắp phường
những xóm những làng và hang cùng ngõ hẻm
thiết kế thành trường ca bất hủ
Về cuộc hành trình
của Iliad và Odise vĩ đại
có bình minh bừng lên với những ngón tay hồng
có hoàng hôn tàn tạ
có sinh thành có lớn lên
và có ngày tận hiến
có khởi nguồn – hành trình
và đích đến
có nguyên nhân – phát sinh
và kết quả
đó là hai giao hưởng hoàn mãn của thi ca
khi tác phẩm sống
thì tác giả còn
và ta trở thành người có công
hạ sinh nguyên lý thi ca
Đó là tác phẩm khát sống
Như mọi cuộc đời đều khát sống
Và triết gia Aristot lừng danh
Đã đem nguyên lý của ta
Đúc thành chương thi ca lưu truyền mãi mãi.......
..............
Xin cho tôi hỏi
Tôi thỉ thấy người
Nói đến thi ca
như một nỗi đau
tại sao không nói đến thi ca
như những niềm vui?
Thứ nhất, ta không phải thi nhân của hài kịch
Mà là thi nhân bi kịch
thứ hai, muốn cho cuộc đời vui
hãy vác thập giá cho đời!
Anh bạn hãy xem
chẳng phải Đức chú Jê-su
vác khổ nạn thập giá
mong cứu chuộc cuộc đời
khỏi nỗi đau xác thịt
Và Đức Phật Thích Ca
chẳng mong đội chảo
để chúng sinh không còn ai
đội chảo
Và Socrat
chẳng uống cạn liều thuốc độc
cho thế gian mê muội
có ngày yêu chân lý
Ở khắp kinh thành Aten
Không một người nào không hiểu
nụ cười chỉ là hình thức của hạnh phúc
nhưng chính nước mắt kia
mới là cái xây nên
lâu đài hạnh phúc từ chân móng
anh bạn hãy xem
nụ cười của đêm tân hôn
phải được xây từ bao chinh phục
bao xa cách và bao nước mắt?
một ngôi sao chói loà đỉnh tháp
cười với mặt trời chói lọi
có phải được gắn lên
hàng triệu viên gạch ép mình trong vữa?
một thí sinh
nở nụ cười đăng quang khoa cử
có phải nụ cười
được ươm từ bao công đèn sách?
Và một cuộc diễu binh
Qua khải hoàn môn
Có phải lội từ hy sinh
Trong máu trở về?
Bi kịch vĩ đại hơn hài kịch!
Vì bi kịch là sự hiến tế cho đời
mồ hôi, máu và sự sống
còn hài kịch nhỏ bé
vì là vụ gặt tức thì
nụ cười trên môi trong khoảnh khắc!
Ở Hy Lạp
Hài kịch giành cho đàn bà và trẻ nhỏ
Còn bi kịch
Giành cho những quí ông
để đào luyện đức mang thập giá
Nhân vật hài kịch
Là những thằng gù thằng ngọng
thằng tập tễnh hay thằng mắt lác
bôi son trát phấn thật đầy
lên thân xác mang khuyết tật
đội mũ đi hia thật bảnh
lên tâm hồn ngẩn ngẩn ngơ ngơ
mong chọc cười thiên hạ
Nhưng trái lại
Nhân vật của bi kịch
Là những người cao cả
Trai hùng gái liệt
Luôn khát vọng ngước lên
cứu chuộc tâm hồn
khỏi cuộc đoạ đầy thân xác trần ai
và luôn ước ao
hiến dâng đời mình
trong cuộc đi tìm
ý nghĩa cuộc đời cho toàn thể
Anh bạn nên nhớ
những kẻ hiến dâng cao cả
là những kẻ được chọn cho sự nghiệp
là những kẻ được làm thành cao quí
và sự cao quí đó
xứng đáng làm nên sự dâng hiến của con người!
vạn vật cũng vậy
có phải con gà trống
được Chúa ban ân hưởng
tiếng gáy kiêu hùng
đánh thức cuộc đời
và để một ngày thiêng liêng nào đó
mạng sống nó dâng lên bàn thờ
làm cuộc tế lễ thần linh
thử xem
ngày nó hiến tế là ngày hạnh phúc
hay là bất hạnh?
Không! Vinh quang thay cuộc hiến tế của nó
Những con ngựa
được trao bốn vó phi phàm
đưa chiến binh vào trận mạc
bốn bề gươm giáo thuốc súng và khói lửa
sứ mệnh của chúng là hạnh phúc
hay bất hạnh?
Không! Vinh quang thay sứ mệnh anh hùng của chúng
Hỡi anh bạn trẻ
Chúa ban cho chúng ta tài năng càng nhiều
Thì có nghĩa là
Chúng ta được chuẩn bị cho cuộc dâng mình càng lớn
vậy thì
vinh quang thay tài năng của chúng ta!
Và cũng
Vinh quang thay ngày chúng ta dâng hiến!
Nếu thi nhân sinh ra
với một trí tuệ hiền minh
một trái tim mẫn cảm
một giác quan kỳ diệu
thì hãy hát to lên
nỗi đau của cuộc đời
mong cứu rỗi mọi người
từ giữa cơn đau đó!
Hãy hát to lên
cuộc lên đường của mình
để tìm giữa cuộc đời
lý do để sống!
hãy hát to lên
cuộc mang thập giá mình
để cho cuộc đời
nhẹ nỗi đau thập giá!
Và hãy hát to lên
giờ hiến tế cho đời
vì đó là lúc gieo mầm
ý nghĩa nền thi ca vĩnh cửu!
Ôi ta ngạt thở quá
Dương khí nặng làm ta tức thở
Và không thể ở đây lâu hơn được
Nhưng dù vậy
Ta sẽ hát tặng anh bạn trẻ
một bài thơ trước lúc chia tay
Vâng! Hân hạnh cho tôi quá
Nghe giọng một thi nhân vĩ đại nhất trần gian........
..................
Tiếng đàn lia vang lên
Và Homer cất giọng
Ôi thủa ngày xưa
Ngay cả quê hương ta
Vùng núi đồi Hy Lạp
một chiếc nôi văn hoá con người
người ta rẻ rúm thi ca
coi thi nhân là những kẻ lang bang
hò xướng ất ơ
khác nào đào kép
ôi đắng cay
khi Platon bảo
vô thưởng vô phạt sao
những kẻ làm thơ
hãy mời họ đi khỏi
để quê hương chúng ta
xứng đáng mảnh đất của những người thông thái
Ta là kẻ yêu thơ từ nhỏ
Nên ôm nỗi sỉ nhục trong lòng
về một hình ảnh thi nhân
bị nguyền rủa
chỉ ngâm nga vài lời đào kép
ta bỏ lại những gánh hát dong hài kịch
đi khắp Aten và các thành phố lớn
tìm nguyên lý mới cho thơ
May thay! May thay!
đến một ngày ta phát hiện rằng
sở dĩ thi nhân ở xứ ta bị mọi người dè bỉu
là bởi hắn đã tự co mình lại
trong vài vần thơ miệng hắn xướng lên
từ chiếc cổ họng nông choèn
rồi ta quyết xây
thi ca phải là hình ảnh toàn thể của cuộc đời
ở đó
trí tuệ sẽ lên ngôi
và thi nhân không phải kẻ u ơ
thoái vị khỏi ngai vàng trí tuệ!
Ở đó ngôn ngữ sẽ hoán cải
một lần tất cả
nội dung và hình thức
và thi nhân không phải kẻ lơ mơ
ngữ nghĩa của ngôn từ!
Ở đó lô-gíc sẽ khơi thông
mạch cho ngôn từ trôi chảy
và thi nhân không phải kẻ vô tâm
đứng ngoài logic
Ở đó giác quan sẽ đào sâu
Vào ngọn nguồn nhận thức
Mong chắt vạn vật thành ý nghĩa sâu xa
Và thi nhân không phải kẻ thấy gì nói nấy!
Ở đó đôi cánh thi nhân không còn lả lướt
Mà là đôi cánh
chở mang
gánh nặng cứu chuộc con người!
Ta đã chọn I-li-át và Ô-đi-xê
kiến thiết thành những trường ca
vòi vọi linh hồn cao cả
thâm viễn trí tuệ hiền minh
thiêng liêng tâm hồn tận hiến
gieo mùa ngôn ngữ mênh mông
lên men cảm xúc dạt dào
và chẳng bao giờ quên
sắp đặt tất cả
chảy trôi trong dòng sông Logic vẹn toàn
Từ đó ta bước đi
Không còn là thứ thi nhân
Co mình trong mấy vần thơ nữa
Ta bước ngẩng cao đầu
Mang vóc một con người toàn thể
Trán ta sáng láng niềm kiêu hãnh
một lý trí hiền minh
tim ta đập kiêu hùng
tiếng thở bi hùng kịch
chân ta sải bước dồn
trên con đường logic hoá thân
đôi cánh thơ ta mất hút giữa trời
cùng muôn sao đằm mình trong tưởng tượng
Ôi vinh quang thay!
Nhân dân chào đón ta
như thi nhân của một người
như thi nhân của mọi người
họ tôn vinh ta
một lần tất cả
đã rũ bỏ những vần thơ thù tạc
khoác áo hành hương
vác thập giá thi ca khổ nạn
đi cứu rỗi cuộc đời
các triết gia thấy ta
ngả mũ kính chào
không còn dám coi ta
như một con người vô tích sự
và A-ri-xtốt còn bỏ công ra
viết cuốn thi ca
lưu truyền hậu thế
Vậy đấy
Thi ca được tôn vinh một lần tất cả
Cho ta
Và các thi nhân!
Ôi vinh quang thay
Cây đàn lia của ta
Đã trăn trở những khúc tơ lòng!
Ôi vinh quang thay
Đôi mắt ta chẳng còn nhìn thấy nữa
Vì chúng đã hiến cho đời
nước mắt thi ca!
Ôi vinh quang thay
tả tơi quần áo ta
vì ta là thi nhân vác thập giá cho đời!
Ôi vinh quang thay
Chai sạn bàn chân ta
Vì ta kẻ hành hương đi tìm gặp con người
ở khắp cuộc đời
...
Tôi đang khơi vơi
ngất ngây trong lời ca điệu nhạc
thì tiếng đàn ngừng bặt
tôi ngẩng lên
gặp ánh mắt Homer
Ta phải đi đây
trước khi chia tay
ta muốn dặn anh bạn trẻ hai điều:
thứ nhất là nghệ sĩ
không phải là người lả lướt trong lãng mạn
mà là người khắc kỷ hơn bất kỳ ai!
thứ hai, chỉ có nghệ sĩ và những nhà thông thái
mới đủ nghị lực để mang theo
hành trang hạnh phúc
giữa trái tim cô độc của mình!
Khối sương khói
từ từ chìm xuống
Vĩnh biệt! anh bạn trẻ
Keng! một đồng xu cổ rơi cạnh chân tôi
đồng tiền có hình ta
anh bạn hãy đem vào phố huyện
đổi lấy thực phẩm và nước uống
cho cuộc hành trình trở về quê mẹ
trở về quê thơ xứ sở...
Vĩnh biệt!
Vĩnh... biệt...
Tôi chưa đáp lời chào
Homer đã chìm xuống
Như một giấc mơ vĩnh cửu
ngủ vùi trong thực tại.........
........( còn nữa))

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

ABC -Tương Tư


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat 
=================================================
thơ Nguyễn Khôi

Áo em quên ở đầu giường
Có gì lạ lắm cứ vương khắp người
Lại thêm mấy sợi tóc rơi
Cứ như xui khéo hương người nhắc nhau
Em về bên ấy đã lâu
Chỗ quên vẫn toát ra màu nhớ nhung
Áo treo ấm cả gian phòng
Tơ vương tóc rụng tấc lòng nôn nao.
Cơn yêu từ buổi mưa rào
Lại như giông bão đổ vào áo quên.
Tình cờ mở áo trong đêm
Đắp vào mình ướp khát thèm sang nhau.
Kể từ đêm ấy về sau
Áo ru tôi ngủ nát nhàu tương tư
Mối tình ôm ảo ấp hư
Ngấm hương áo ướp mà như ướp tình.
Hệt như các cụ nhà mình
Ngày xưa quên áo trên cành hoa Sen
Lạy giời duyên vướng vào duyên
Lần sau áo khác lại quên đầu giường.
thơ Trần Đức Trung
Tôi lại nhớ chuyện xưa ngày ấy
Đám cháu quây quần bên bà nội xem tay
Đến lần tôi bà cười móm mém
Đường quý nhân rõ thẳng, tốt thay
Mấy chị trêu quý nhân là con gái
Bởi thằng này đã dốt lại lười
Quý nhân chắc đến là khổ sở
Phù trợ xong rồi cũng hết hơi
Năm tháng qua bà không còn nữa
Đám cháu thì mỗi đứa một nơi
Có ai nhớ những gì bà kể
Và suy tư nhũng đường nét ở tay
Chỉ có tôi là người hay mơ mộng
Vẫn tìm người thương quý ở trong mơ
Lòng thầm mong người đó xinh một chút
Và dịu hiền như những vần thơ
Người đó biết hoà chung dòng nước mắt
Biết trộn đều cho đậm tiếng cười
Biết đỡ tôi nhưng khi lỡ bước
Biết yêu cùng những cái tôi yêu

Và từ đó thấy những gì tốt đẹp
Tôi lại dành ra gán cho người
Đường tay bà nói mấy lời
Để tôi tìm mãi một đời tương tư

ABC - Dòng Sông Uốn Khúc ... Thư Của Y.


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat 

=================================================
Nhà Mai Lĩnh ở quê hương Xuân Mai Kim Anh Phúc Yên

-Y. ơi. Sửa lỗi bài viết cho anh nhé. Hà Nội lạnh nhưng khô se. All the best, thank Y.
-Em đã sửa xong, anh xem lại nhé. Chúc anh ngày nghỉ cuối tuần thật vui.

Bài viết của Đỗ Ngọc


Năm 1959 dãy núi Thằn Lằn được dùng làm con đập khổng lồ, xây dựng hồ Đại Lải chứa nước tưới cho cánh đồng huyện Kim Anh. Ngày nay, hồ Đại Lải còn là nơi du lịch, nghỉ mát của nhân dân tỉnh Vĩnh Phúc và Hà Nội. Xa hơn nữa là dãy núi Tam Đảo cũng là môt nơi nghỉ mát, an dưỡng có tiếng. Phía Đông là con sông Cà Lồ, uốn quanh gấp khúc. Đoạn sông này chưa đầy một cây số mà phải ba lần uốn khúc, bên lở bên bồi... Phía Nam có núi Nghĩa Lĩnh, còn gọi là núi Thanh Tước. Phía Tây là thị xã Phúc Yên, cách làng Xuân Mai chừng 2 cây số. Những năm đầu thế' kỷ 20, khách đi từ Hà Nội theo quốc lộ 2, qua cầu Xây, đến cột cây số 41, nhìn về bên trái bên bờ đê, cách đường chừng trăm mét thấy một cái cổng xây rất to, có hai chữ Mai Lĩnh màu đỏ, đấy là cổng tiền của nhà Mai Lĩnh, còn cổng hậu đi về phía trong làng.
Nhà Mai Lĩnh ở làng Xuân Mai đang hình thành như một thứ trang trí. Chủ nhân là cụ Đỗ Văn Phong thuộc dòng họ Đỗ Phúc Lương ở làng Xuân Mai, huyện Kim Anh, tỉnh Phúc Yên. Cụ Đỗ Văn Phong và cụ bà Lê Thị Nhu sinh được bảy người con trai thì sáu người đi gây dựng cơ sở kinh doanh ở khắp nơi trong nước từ Hà Nôi đến Sài Gòn, còn người con thứ tư là Đỗ Như Phượng được gia đình giao cho trọng trách ở lại quê hương đại diên cho Nhà Mai Lĩnh trước xóm làng, trông nom mẹ già, quản lý nhà cửa ở quê, nơi hội tụ các con cháu của Đại gia đình Mai Lĩnh trong những ngày Giỗ, Tết hằng năm. Ông Đỗ Như Phượng, bà Ngô Thị Tôn và bà Ngô Thị Oanh sinh được môt con trai là Đỗ Như Lân. Ông Phượng xứng đáng là người đại diên cho nhà Mai Lĩnh ở Xuân Mai. ông không làm chức vụ gì trong làng, hiền từ, ít nói, nhân hậu và độ lượng, ông lại là con thứ tư cho nên làng xóm thường gọi ông môt cách trìu mến là ông Tư Lân. Tôi cũng gọi ông theo làng xóm là ông Tư Lân. Ông bảo ban anh em con cháu trong họ như anh em con cháu mình sinh ra. Công việc đầu tiên của ông là tổ chức sản xuất nông nghiệp. Số đất ruộng vườn trong trang trai chừng 4 mẫu Bắc Bộ. Đầu những năm 50, số nhân khẩu từ 6 đến 8 nhân khẩu, có 5 lao động chính; thực sự làm viêc có 4 người còn bà Tư Lân thường ở bên làng Trung Na vì ở đó cũng còn môt dinh cơ nữa. Trang trại được trồng tre xung quanh và có hào sâu để phân cách lũy tre với ruộng vườn. Từ nhà ra cổng chính có đắp môt con đường ô tô ra vào thuận tiện. Hai bên đường trồng nhãn. Trên vườn có trồng cây ăn quả như nhãn, xoài, khế, sấu... từ cổng chính ra đường quốc lộ có trồng những cây bông gòn cao vút, bóng toả ngày hè lấy chỗ nghỉ ngơi, tránh nắng. Cây bông đã trở thành địa danh, nhân dân trong vùng gọi là "gốc bông nhà Mai Lĩnh", nơi hẹn hò của các cô gái, chàng trai, nơi hóng mát của cụ già, em nhỏ. Mùa màng thu hoach hằng năm, cùng với tiền bac của 6 anh em ở các nơi gửi về, nhà cửa trong trang trại đã dần dần được nâng cấp: nhà thờ tổ tiên, nhà kho, sân phơi, nhà gác cùng các công trình phụ ngày càng hoàn chỉnh. Trong khu trại có một phần đất của Cụ Chánh (anh ruột cụ Phong), cụ không có con trai, nhà Mai Lĩnh được sự phân công của Họ, có trách nhiêm cúng giỗ. Khu đất này đầu tiên được xây dựng một trường học do nhà Mai Lĩnh đứng ra mời thầy giáo đến dạy cho con em trong làng. Nhờ ngôi trường ấy nhiều con em trong làng được học hết bậc sơ học, ít nhất là thoát nạn mù chữ. Về sau trên mảnh đất này được dựng nên "Nhà thờ Cụ Chánh". Trong hậu cung là nơi thờ cúng hai Cụ, phía ngoài là 5 gian nhà lớn, nơi sum họp con cháu những ngày Giỗ, Tết.Tiếp đến là vườn cây ăn quả, bên trái là dãy nhà 10 gian gồm các công trình phụ, nhà chế biến thóc gạo, buồng ngủ của các bà, các chị... Một toà nhà 5 gian dựng trên đất nhà Mai Lĩnh. 3 gian chính giữa là nhà thờ của nhà Mai Lĩnh; hai bên buồng thì một bên là buồng ngủ, một bên là phòng khách cũng dùng làm phòng ăn. Cách một cái sân con là nhà bếp và nơi chế biến thức ăn. Mặt trước toà nhà 5 gian là một cái sân to, bên trái là nhà gác 2 tầng, hướng Đông-Nam, tầng trệt làm phòng khách, trên gác là chỗ ngủ và học hành cho con cháu; bên phải là dãy nhà 1 tầng, hướng Tây-Bắc, dùng làm kho thóc và nơi chứa nông sản mới thu hoạch, tiếp đến là cổng ra đường làng. Trước sân là ao sâu thả cá ngăn cách với ruộng đồng trong trại, bên bờ có trồng khế, muỗm, dừa... Khoảng những năm 39- 45, đất nước ta còn là thuộc địa của Pháp, làng ta còn nghèo, người dân cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc nhiều người trong họ, trong làng đến nhờ ông Tư giúp đỡ, cũng có người đến xin làm con nuôi ông cho khỏi bị chết đói như anh Hùy, anh Thủy, anh Khơi, cháu Nha, cháu Sáp, cháu Son, chị Lẹm... đều được ông Tư nuôi, tìm công ăn việc làm; khi các cháu lớn lên được ông dựng vợ gả chồng cho, xây dựng gia đình riêng hạnh phúc, công ơn ấy đến nay vẫn còn nhiều người cao tuổi cảm phục nhớ mãi. Anh Giảng, anh Đường, anh Yêm...đều đã trưởng thành, gia đình hạnh phúc. Một trung tâm nhà Mai Lĩnh đang làm ăn phát đạt ở quê hương Xuân Mai, thế rồi năm tháng trôi qua, cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, nước ta đã giành lại được độc lập nhưng thiên tai lại ập đến, nạn đói ở châu thổ sông Hồng, đê sông Hồng bị vỡ, ngập nước 3 tỉnh, lúa màu làng Xuân Mai bị mất trắng, dân làng đói khổ; ông Tư mở kho thóc nhà mình ra phát chẩn cứu đói cho dân. Ông còn mua một số thuốc chữa bệnh thông thường, dưới sự hướng dẫn của người cháu của ông, để cấp cho bà con xóm làng; nhiều người được ông cho thuốc khỏi bệnh vẫn nhớ mãi đến bây giờ. Cuối năm 1946, cuộc chiến tranh Việt Pháp nổ ra, toàn dân đánh giặc, trang trại Mai Lĩnh trở thành cơ sở ép dầu, cất tinh dầu giun, thu mua rượu cồn, vận chuyển thuốc men lên chiến khu Việt Bắc: Thái Nguyên, theo đường thủy ngược sông Hồng, sông Lô lên Tuyên Quang. Cơ sở chế biến nguyên liệu dược phẩm hoat động từ năm 1947 đến năm 1949 thì quân Pháp từ Hà Nội đánh chiếm Phúc Yên, Vĩnh Yên lập nên tỉnh Vĩnh Phúc. Nhà Mai Lĩnh bị đốt phá tan hoang. Làng Xuân Mai trở thành làng tề... Cuôc kháng chiến 9 năm kết thúc thắng lợi, nước Viêt Nam bị tạm thời chia cắt làm 2 miền có chế đô chính trị khác nhau, anh em nhà Mai Lĩnh cũng chia 2 ngã: kẻ Bắc người Nam ! Các thành phố, làng mạc ở miền Bắc dần dần được giải phóng, từ tháng 7-1954 đến tháng 11-1954 dân làng Xuân Mai đón mừng chính sách Giảm tô Cải cách ruộng đất (GTCCRĐ). Khi được học tâp chính sách GTCCRĐ, nhân dân hiểu ra rằng mục tiêu của cách mạng là đánh đổ chế độ phong kiến vua chúa, địa chủ cường hào. Ở nông thôn có các thành phần sau: Các thành phần được ưu tiên chiếu cố gọi tắt là nông dân gồm: Cố nông là những người nghèo không có ruộng đất, Bần nông là người nghèo có ít ruộng đất Trung nông là những người có đủ ruộng đất làm ăn Các thành phần có tội với nông dân là: Địa chủ cường hào là những người có thế lực trong chế độ cũ, hà hiếp, bóc lột sức lao động của nông dân, Địa chủ giầu có là những người có ruộng đất phát canh thu tô, Địa chủ kháng chiến là những người giầu, có ruộng đất nhưng lại đi theo và phuc vụ cho cách mạng giải phóng dân tôc, Phú nông là những người có nhiều ruộng đất, tự mình không làm hết phải thuê mướn người làm. Bốn thành phần này, theo lý thuyết, tùy theo tội nặng nhẹ mà bị xử án từ tử hình, chung thân, tù giam có thời hạn đến án treo, cải tạo tại chỗ. Tài sản, nhà cửa, ruộng đất cũng tùy theo tội nặng nhẹ mà tịch thu, trưng thu, trưng mua để chia cho nông dân. Nói tóm lại là "tịch thu của nhà giầu chia cho người nghèo". Chính sách GTCCRĐ hợp với lòng dân được toàn dân nô nức hưởng ứng. Nhưng khi thực hiện, những người thừa hành đã làm sai lệch; có nơi, có chỗ sai lầm nghiêm trọng. Đến nỗi ở Xuân Mai quê tôi, bần cố nông là thành phần ưu tiên mà đến 80 phần trăm cũng phải run sợ. Trong dân gian truyền tụng câu ca "nhất đội, nhì giời" (đội công tác phát động quần chúng). Ban ngày đi làm đông, tối tối nem nép đi học tập, vắt óc tìm tội của địa chủ. Thế là nhà Mai Lĩnh, đai diện là ông Tư Lân chỉ được hưởng hoà bình có 3 tháng trời, anh em kẻ Bắc người Nam, nay lại phải tội "địa chủ cường hào gian ác". Ôi cái oan trái, cay đắng của ông Tư Lân bây giờ đem ra mà cân đong đo đếm làm sao cho hết được! Ông Tư là môt người dân lương thiện, không một lần tham gia chính quyền cũ, ăn ở rất tốt với dân làng nay bị quy tội là địa chủ bóc lột, có tội ác với dân thật là khủng khiếp. Ông bị người ta bắt trói tay, cùm chân, đóng "hàm thiếc" rồi nhốt vào xó tối ! Từ thuở bé đến giờ tôi cũng không biết cái cùm nó như thế nào, đóng hàm thiếc ra làm sao. Tính tò mò khiến tôi phải hỏi và được giải thích là: cùm làm bằng 2 khúc tre dài khoảng 50 phân, mỗi bên đục một bán nguyệt, khớp với cổ chân; một đầu khúc tre làm như cái bản lề, cho chân người tù vào, xập khúc tre xuống, đầu kia có chốt sắt để khoá li. Thế là người ta bắt ông Tư Lân ngồi duỗi thẳng, đưa hai cổ chân vào 2 lỗ tròn của cùm xong dập cùm xuống rồi đóng khoá. Như vây là không đi, không đứng được. Hai tay bị trói bằng dây thừng, quạt vê sau lưng. Còn đóng hàm thiếc là thế nào ? Người ta lấy môt khúc tre, bắt tù nhân há mồm ra, răng cắn vào khúc tre rồi buộc dây vào 2 đầu khúc tre, kéo ra sau gáy buộc chặt lại khiến cho không thể cắn lưỡi tự vẫn ! Tôi vừa nghe vừa hình dung ông Tư Lân bị cùm chân, trói tay, mồm đóng hàm thiếc mà người tôi nó rờn rợn từ gáy xuống tận bàn chân. Cô Sửu, cháu ông Tư mang cơm cho ông hàng ngày, bữa nào mang đến cổng người ta bắt cô phải ăn mỗi thứ một miếng rồi mới mang vào cho ông ăn, sợ cơm và thức ăn có thuốc độc chết mất thì không nhục hình ông được. Chưa hết, mỗi lần ông đi đại tiểu tiện thì người ta mở cùm chân cho đi, còn tay thì vẫn trói dòng cái dây thừng dài để kéo hoặc giữ như trâu bò. Thời gian nhục hình ông Tư như thế chừng 3 tháng. Chúng ta thử hình dung sự chịu đựng của con người ghê gớm chừng nào? Gía mà người có tội đã đành, đây lại là một người bị oan, tôi không biết chọn ngôn từ nào để nói được. Cổ xưa có câu "nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại", nhưng đây lại là người chưa phải tù mà đã chịu cực hình gấp nghìn lần người đã thành án ! Sau 3 tháng hỏi cung luận tội ông Tư, cũng là phần kết của cuộc vận động "long trời lở đất", đầu mùa Xuân năm 1955 người ta mở phiên toà lưu động công khai ở sân chùa làng Xuân Phương. Dự phiên toà có đông đảo nhân dân toàn xã và thị xã Phúc Yên. Các nhân chứng, với lý luận sắc bén, chuẩn bị công phu, vạch trần những tội ác của anh, em, con cháu, người quen, bạn bè của ông Tư Lân đã gây ra, đứng lên buộc tội ông. Tiếng hô đả đảo sự ngoan cố khi ông không nhận những tội của người khác đã làm mà ông không biết hoặc cho là bịa đặt, vang lên nhiều lần. Sau phần nghị án, toà kết án ông 15 năm tù giam, tịch thu toàn bộ tài sản và đuổi gia đình ông ra nhà môt cố nông ở rìa làng, bên cạnh một khoảng đất trống sau này hợp tác xã xây dựng thành nhà chứa phân bón ! Đánh dấu chấm hết cho chế' độ phong kiến, nửa thuộc địa suy tàn ở làng quê Xuân Mai. Thời kỳ đầu ông Tư Lân được giam giữ ở Nôi Phật, sau chuyển lên Thái Nguyên. Môt ông già bị kìm kẹp, nhục hình liên tục 3 tháng, khô kiệt sức sống lê bước chân lên trại giam với bao mối lo toan: gia đình ở lại sẽ sống ra sao? Anh em con cháu sẽ làm gì để vượt qua nỗi gian nan trước mắt ? Ông có nghĩ rằng 30 năm trước đấy, cha đẻ của ông, tù chung thân, đã lê bước chân đi đầy biệt xứ ở Guyane vì tham gia Đông Kinh Nghĩa Thục, anh ruột của ông (ông Ba: Đỗ Văn Kỳ), mười năm "khổ sai” ở nhà tù Sơn La vì tội "chống lại chính phủ thuộc địa Pháp ", các cháu của ông có người đã hy sinh, có người vẫn 9 năm trời kiên trì theo cụ Hồ đi kháng chiến ? Tinh thần bị ức chế, thể xác bị suy kiệt, ông lâm bệnh và tháng 9 năm 1955 ông từ trần trong nhà tù tỉnh Thái Nguyên. Đến bấy giờ nhà Mai Lĩnh ở Xuân Mai còn lại bà Ba già, bà Ba trẻ, bà Tư Lân và cô Sửu, con út của bà Ba. Môt thiếu nữ với 3 bà già, tất cả là 4 nhân khẩu của hộ Mai Lĩnh được cho ra ở rìa làng và 2 sào ruộng để canh tác ở Xứ Đồng Thù. Một cánh đồng "chiêm khê mùa thối", "đỉa ho cò gáy" ở ven đầm nước. Bà Ba trẻ đi nhận ruộng, mới xắn quần bước chân xuống bị một đàn đỉa bám lấy chân, bà vội chạy lên trượt chân, ngã trẹo đầu gối, cắn răng tập tễnh về nhà. Bà ngửa mặt lên trời kêu: "Trời đất ơi! Tôi biết đi đâu, về đâu để mà sống bây giờ! Bây giờ tôi mới hiểu thế nào là "Đồng Thù". Ba bà già phải bàn cách làm ăn sinh sống để tồn tại : một là đi ăn xin, hai là đi mót những bắp ngô kẹ, củ khoai con người ta bỏ cho chó, cho lợn, cho gà ăn, còn sót lại ngoài đồng đem về nấu ăn cho qua ngày. Đi ăn xin thì không thể làm, hơn nữa xin ai và ai dám cho, chỉ còn cách thứ hai là đi mót. Nhiều người làng vẫn nhớ ơn xưa, thương tình muốn cho nhưng không dám vì sợ "liên quan với địa chủ" đành giả vờ để sót cả vầng khoai, cả bắp ngô to rồi ngầm ra hiệu đến lấy. Nhưng khi về qua cổng làng lại bị dân quân bắt, khép vào tội ăn cắp, ăn trộm tịch thu hết ! Trói lai, giam cho đến tối. Cô Sửu không thấy mẹ về đi tìm mới biết sự tình, đành gạt nước mắt đón các mẹ. Đi mót không được, cô Sửu bàn với mẹ hôm sau theo người làng đi hái củi. Viêc kiếm củi đâu có dễ. Từ nhà đến rừng gần 15 cây số, phải ra đi từ sớm tinh mơ. Củi cô lấy được cái to, cái bé, cành ngắn, cành dài, cành tươi, cành khô. Có củi rồi, viêc bó lại để đem về nhà lại là cái khó nhất. Mỗi bên phải bó bằng 2 sợi dây: sợi trên phải bó bằng chiều cao của người gánh mới đi được. Vì mới là lần đầu nên cô bó bên cao bên thấp, khi xiên đòn gánh vào, bên thấp nó quay ngang, bên cao nó quết đất, vừa đi vừa kéo, gánh củi lặc lè trên vai ! Đến chiều, bà Trẻ đi đón, gặp cô bà oà lên khóc vì thương con vất vả, hai mẹ con thay nhau gánh, tối mịt mới về đến nhà... Những thành viên nhà Mai Lĩnh ở Xuân Mai kéo dài những ngày sống cơ cực bằng đi củi, đi mót, làm hàng xáo khoảng 3 năm đằng đẵng. Nhà Mai Lĩnh coi như bị xoá sổ ở làng Xuân Mai. Đến năm 1957, nhà nước có chính sách sửa chữa những sai lầm trong Cải cách ruộng đất. Đối chiếu với chính sách, nhà Mai Lĩnh mà đại diện là ông Tư Lân ở Xuân Mai, môt gia đình có truyền thống yêu nước, nhiều người tham gia kháng chiến, ít nhất là Địa chủ kháng chiến nếu không là một Gia đình cách mang vì có nhiều người cống hiến cả cuộc đời mình cho giải phóng dân tộc trong khi bao người còn ngoi ngóp trong vũng bùn nô lệ. Ơ địa phương lúc ấy nhà Mai Lĩnh chỉ có 4 người phụ nữ bị vùi dập, họ như "con chim phải tên", ai dám đứng ra xin minh oan ?! Như thế là cái "ách địa chủ" vẫn quàng lên nhà Mai Lĩnh, ba bà già và cô con gái vẫn phải lội ngược dòng đời thác lũ, bươn chải làm ăn để tồn tại. Có chính sách sửa sai, con cháu nhà Mai Lĩnh mới được thăm hỏi nhau, anh Đỗ Như Lân đang học ở Hà Nội mới dám về thăm nhà; những năm gia đình anh bị quy là địa chủ, anh vẫn phải trốn tránh ở Hà Nội vừa đi làm kiếm sống, vừa đi học... Sau khi tốt nghiệp Đai Học Bách Khoa Hà Nội, giữ lai làm cán bộ giảng dạy, năm 1961, anh Lân đã làm đơn xin sửa lại thành phần cho gia đình và đã được chấp nhận là thành phần trung nông theo quyết định của ủy ban tỉnh. Việc làm này thực ra chỉ có tính chất thủ tục vì không sửa lại thành phần thì gia đình anh đã là nông dân từ lâu rồi, ruộng vườn chẳng còn gì ngoài số ruộng được chia, nhà thì vẫn ở nơi "được” đuổi ra và đã được làm lại do chính sức lao động của các bà, ông Tư Lân sau khi cải táng đã được đem về nghĩa trang Xuân Mai, yên nghỉ ngàn thu bên mẹ và các anh, chị em con cháu họ hàng gần xa. Năm 1996, một sự ngẫu nhiên hay hồn thiêng khí phách của các cụ tổ tiên đã xui khiến các con cháu nhà Mai Lĩnh mua lại được căn nhà của một nông dân được chia trong Cải Cách Ruộng Đất, trên nền nhà gác cũ của nhà Mai Lĩnh năm xưa để xây dựng nên Nhà Từ Đường Mai Lĩnh ở quê hương Xuân Mai. Ngôi Từ Đường được sửa chữa khang trang để thờ cúng tổ tiên, cho các con cháu ở trong nước cũng như nước ngoài về chiêm ngưỡng hằng năm. Nó khẳng định sự tồn tại của nhà Mai Lĩnh, nó còn là một công trình văn hoá để lại cho muôn đời con cháu mai sau, cho họ hàng, làng xóm xa gần. Hồi tưởng lại chỉ còn ít tháng nữa là hết thế kỷ 20, tôi vội vàng ngồi viết một mạch hồi ức này, không tô hồng cũng không bẻ cong ngòi bút, chỉ nói lên được một phần trong trăm nghìn việc muốn nói, về nhà Mai Lĩnh ở Xuân Mai, để nhớ lại quá khứ và nhìn về tương lai, xem thời thế con tạo xoay vần ra sao. Chiều hôm ấy, một ngày cuối đông, tôi còn đi ngắm lại trang trại Mai Lĩnh cũ rồi Ngôi Từ Đường Mai Lĩnh mới mà cũ, từ phía Tây lên phía Bắc sang phía Đông, lai bắt gặp con sông Cà Lô, bốn mùa dòng nước mải miết chảy về xuôi, tôi vô tình nhìn theo dòng sông "một đoạn sông chưa đầy cây số mà ba lần uốn khúc", mặt sông khói sóng, gợi buồn cho ai.

====================================================

Thư của Y.
(bài viết của Trân Đức Trung)
Em không rành tiếng Pháp, gửi nguyên văn anh xem, (Một người bạn đã gửi cho em)
Già hay nhiều tuổi
Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành "nhiều tuổi" thôi, trong khi người khác thì thành "già"? Là bởi vì nhiều tuổi khác với già. Trong khi người nhiều tuổi chơi thể thao, trải nghiệm, người già lại nghỉ. Trong khi người nhiều tuổi có tình yêu để trao, người già lại giữ ganh tỵ và oán hờn. Trong khi người nhiều tuổi có những dự tính tương lai, người già luyến tiếc quá khứ. Trong khi nhật ký của người nhiều tuổi gồm những"ngày mai" thì nhật ký của người già chỉ những "ngày hôm qua" Trong khi người nhiều tuổi có giấc mơ khi ngủ, người già lại gặp những cơn ác mộng Không có cái chuyện cho tôi, cho chúng ta để mà già. Có thể chúng ta nhiều tuổi, nhưng chúng ta không muốn già, bởi chúng ta có tình yêu để cho đi, có việc để làm Đó là tất cả những gì tôi muốn chúc mọi người khi lại một năm mới đến
Vieux ou âgé
Comment se fait-il qu'avec la retraite, certains devienment simplement "âgés", alors que d'autres deviennent "vieux"? C'est parce qu'être âgé, c'est différent qu'être vieux. Alors que l'âgé pratique le sport, la découverte, les voyages, le vieux se repose. Alors que l'âgé a de l'amour à donner, le vieux accumule les jalousies et les rancoeurs. Alors que l'âgé fait des plans pour son futur, Le vieux n'a que la nostalgie du passé. Alors que l'agenda de l'âgé comprend surtout des "lendemains",le calendrier du vieux ne contient que des "hier" Alors que l'âgé fait des rêves en dormant, Le vieux fait des cauchemars. Il n'est pas question pour moi, pour nous, d'être vieux.Nous pouvons être âgés, peut-être, mais nous ne voulons pas être vieux,car, nous avons tant d'amour à donner , tant de choses à faire, En tous les cas, c'est ce que je vous souhaite, à toutes et à tous, pour ces prochaines années!
Trả lời của Tr.
- Cám ơn Y. Bản tiếng Pháp và tiếng Việt cùng một ý.
- Có nhiều bài thơ, nhiều câu văn viết cùng ý đó. Nhưng anh thích hai câu sau:
“ Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những đứa trẻ nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy” - Saint-Exupéry.
Thế nào là đứa trẻ nhỉ, Y. chắc sẽ hỏi anh. Có thể nói rất nhiều nhưng nếu chỉ được chọn một anh sẽ nói: ” Đứa trẻ thích chuyện cổ tích, mải chơi và dễ tin". Hãy đừng để mất đứa trẻ đó trong tâm hồn chúng ta.
“Cái đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể trải nghiệm được là cái bí ẩn. Đó là cảm thức nền tảng trong cái nôi của nghệ thuật và khoa học chân chính. Kẻ nào không biết đến nó, không còn khả năng ngạc nhiên hay kinh ngạc, kẻ đó coi như đã chết, đã tắt rụi lửa sống trong mắt mình” - A.Einstein
- Anh có một bài thơ, gửi Y . xem nhé, vào YouTube tìm: tranductrung tho Eternity
Eternity
Hãy thử nghĩ thử nhìn theo cách khác
Hãy thử đừng mắc kẹt bởi chính mình
Những định kiến đã từ lâu thành bẫy
Ta yên lòng bị nhốt, thật sao
Ta nhiều tuổi nghĩa là dày năm tháng
Ta trẻ vì còn nhiều cái chờ mong
Hai điều đó có gì xung đâu nhỉ
Cùng bên nhau chúng sẽ tạo diệu kỳ
Năm tháng càng nhiều, như rượu để càng lâu
Đủ cả ngọt chua dịu nồng đắng chát
Cả bốn mùa nắng mưa trời đất
Để ai cười ai khóc ai say
Ta vẫn chờ nơi góc phố chiều nay
Vẫn ngóng trông, vẫn dại khờ hy vọng
Em mặc áo nào, màu hồng hay xanh biếc
Vẫn bồi hồi khi thấy một mình em
Anh kể cho em về anh đến thăm một PGS già nhé, một đoạn viết trong nhật ký.
Sáng hôm nay dậy muộn. Trời ấm. Nhà cửa dọn dẹp tạm rồi, Hôm nay phải đến thăm anh Lân và đưa quà tết của nhà trường cho anh. Tôi đến nhà anh, có một cô phục vụ mời lên gác. Căn nhà 5 tầng to, rộng giờ chỉ còn một ông già 80 bị tai biến mạch máu não, ngồi trước máy tính, một tay co quắp run  gõ bàn phím gắn minh với thế giới này. Anh nói anh nhìn kém lắm nhưng nghe vẫn tốt. Tôi đưa anh vào trang của tôi, mục Video nghe nhac thơ tôi mới làm cho tết 2013. Có hai phần. ABC là những bài thơ nhạc của tôi, không là chính tôi. XYZ là những bài hát, bản nhạc đã truyền cho tôi cảm hứng và tình yêu. Ở đây tôi chọn mãi các giọng ca cho bài “Cây Liễu”. Thay đi thay lại rồi cuối tôi chọn được tốp ca nữ Ural. Họ không cho tôi cảm giác sân khấu, cho tôi cảm giác trở về bên dòng sông cùng họ. Bài hát Ý tôi yêu thich "Mặt trời của tôi" tôi chọn giọng ca Magomaev. Châu Á là 4 bài của Đặng Lệ Quân. Anh nghe bài " Mốc thời gian" của tôi và khóc, tôi vội tắt đi chuyển sang nhạc Nga. Anh Lân sẽ đưa cho tôi bản thảo truyện tên là "Dòng sông uốn khúc" để có thể chọn đưa vào blog abc. Anh có Long, con trai học ở Ba Lan sau lấy vợ người Ba Lan, sống ở đó. Vợ anh ấy sang thăm con, về ốm chết. Sau khi về hưu, lúc 65 tuổi anh Lân mới sang Ba Lan, đi thăm lại những chỗ vợ đã đi thì bị đột quỵ vào dịp Tết, do cảm lạnh, do uống rượu hay do nhũng nguyên nhân khác. Chữa ở Ba Lan rồi về VN, một tay còn khỏe chống nạng đi tập tễnh thang gác.  Nhà to nhưng lại ở xa sâu trong ngõ, không có không gian Hồ, Công viên, Thiên nhiên. Đành phải đi dạo trên mạng vậy. Thế mà đã hơn chục năm đấy. Tôi ngồi lặng im nhìn anh. Anh tay co quắp một ngón gõ bàn phím tìm cuốn truyện anh viết trước khi đi nghỉ hưu, hơn mười năm trước. Anh sẽ xem lại, sửa lại, có thể còn phải viết thêm. Anh còn nhũng việc để làm. Thực ra còn một việc này thôi. Hồi xưa đi dạy ở Algerie về anh có giới thiệu về phép biến đổi Torseur với ý định xây dựng cơ học trên cơ sở Torseur và Tenseur. Và cuốn sách Cơ Học Ứng Dụng của anh với tôi viết chung lại cho xuất bản phần hai trước. Cái cô ở Nhà Xuất Bản Giáo Dục cứ giục tôi cho ra phần một. Tôi khất lần. Không có anh viết cùng tôi không còn cảm hứng nữa. Chắc cô ấy bây giờ cũng quên rồi. ...............
Contact PGS Đỗ Như Lân 0913022613.
.
click để xem các chủ đề.... http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat

ABC-Thơ Mai Thảo ... Thơ Bùi Giáng ...Thơ ABC


Click xem các tên bài viết   http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/disp/cat  
-------------------------------------------------------------

---Mai Thảo---.
Em Đã Hoang Đường Từ Cổ Đại
Con đường thẳng tắp con đường cụt
Đã vậy từ xưa cái nghĩa đường
Phải triệu khúc quanh nghìn ngả rẽ
Mới là tâm cảnh đến mười phương
Em đủ mười phương từ tuổi nhỏ
Ngần ấy phương anh tới tuổi già
Tuổi ư? Hồn vẫn đầy trăm gió
Thổi suốt đêm ngày cõi biếc ta
Chế lấy mây và gây lấy nắng
Chế lấy, đừng vay mượn đất trời
Để khi nhật nguyệt đều xa vắng
Đầu thềm vẫn có ánh trăng rơi
Em đã hoang đường từ cổ đại
Anh cũng thần tiên tự xuống đời
Đôi ta một lứa đôi tài tử
Ngự mỗi thiên thần ở mỗi ngôi
Đừng khóc dẫu mưa là nước mắt
Đừng đau dẫu đá cũng đau buồn
Tâm em là Bụt tâm anh Phật
Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương
Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền
Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương
Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên
Ta thấy muôn sao đứng kín trời
Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
Sao không, một điểm lân tinh vẫn
Cháy được lên từ đáy thẳm khơi
Ta thấy đường ta Chúa hiện hình
Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
Sao không Thần Thánh thường lui tới
Những cõi vô thường vắng lửa tin
Ta thấy ta đi ngược lối đời
Một mình trên nghịch hướng rong chơi
Sao không, tâm thức riêng bờ cõi
Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!
Ta thấy nơi ta trục đất ngừng
Và cùng một lúc trục trời ngưng
Sao không, hạt bụi trong lòng trục
Cũng đủ vòng quay phải đứng dừng

Ta thấy ta đêm giữa sáng ngày
Ta ngày giữa tối thẳm đêm dài
Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
Tự thuở chim hồng rét mướt bay

Ta thấy nhân gian bỗng khóc oà
Nhìn hình ta khuất bóng ta xa
Sao không, huyết lệ trong trời đất
Là phát sinh từ huyết lệ ta

Ta thấy rèm nhung khép lại rồi
Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi
Sao không, quay gót, tên hề đã
Chán một trò điên diễn với người
Ta thấy ta treo cổ dưới cành
Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
Sao không, sao chẳng không là vậy
Khi chẳng còng chi ở khúc quanh.
Dỗ Bệnh
Mỗi lần cơ thể gây thành chuyện
Ta lại cùng cơ thể chuyện trò
Dỗ nó chớ gây thành chuyện lớn
Nó nghĩ sao rồi nó lại cho
Bệnh ở trong người thành bệnh bạn
Bênh ở lâu dài thành bệnh thân
Gối tay lên bệnh nằm thanh thản
Thành một đôi ta rất đá vàng

---Bùi Giáng---
Nằm Ngủ
Em nằm ngủ giữa trời trên, đất dưới
Anh bước qua rách rưới suốt linh hồn
Chợt mở mắt em nhìn anh lên tiếng hỏi
Anh là ai ? bao tử đang bồn chồn ?
Anh có vẻ như quỷ điên ma đói ?
Cần cái gì ? cứ nói thật nghe chơi
Anh chợt hiểu ? một bà trời giả bộ
Làm giai nhân buồn ngủ giấc liên miên
Sẵn sàng đón những thằng điên thô lỗ
Đưa chúng về Bích Lạc hoặc Hoàng Tuyền
Em tiếp tục : anh là ai như thế
Đừng nhìn em không nói một lời nào
Vì ngượng ngập hay ngại ngùng thể lệ
Không hồn nhiên thổ lộ hết tâm tình
Hãy cứ nghĩ em chỉ là thiếu nữ
Rất thuần nhiên không úp mở ỡm ờ
Trong hiện tại muốn giúp anh tí chút
Tí chút gì ? chút ít tuổi ngây thơ
Bỗng bất chợt tưng bừng anh cười rộ
Quả nhiên là thiên mệnh đó em ôi !
Chính đêm nay thao thức giấc bồi hồi
Chợt thiếp ngủ chớm thấy đời lai láng
Một giấc mộng vô ngần về xán lạn
Mộng huy hoàng vì một chút em ôi
Chút tình yêu khép nép phía sau lời
Lời rộng rãi mang chút tình đồ sộ
Em thiếu nữ sẵn sàng ban vũ lộ
Em thuyền quyên ban mưa móc xum xuê
Em rắc gieo suốt xứ sở bốn bề
Suốt địa hạt tình quê hương ba ngõ
Anh quỳ xuống gọi em : Em Mọi Nhỏ
Từ xưa xa anh linh cảm đã nhiều
Chuyện mai sau, từ đầu anh đã rõ
Vì một lần tao ngộ ở đầu non
Giữa rừng thiêng bát ngát những mây ngàn
Và lần ấy chỉ âm thầm anh biết
Anh biết rõ mà cũng như không biết
Nhưng cái gì đã dẫn dắt bước chân
Bàn chân đi không phân biệt xa gần
Bàn chân bước mà cũng như không bước
Rồi một lúc bất thình lình bắt gặp
Bất ngờ sao ! hình bóng buổi đầu tiên
Hiển hiện giờ đây với tất cả uy quyền
Giờ tái ngộ thần tiên non nước cũ.
Chiều
Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa 
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm 
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thoả đáng giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm 
Hư Vô Và Vĩnh Viễn
Cũng vô lý như lằn kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh
Buổi trưa đi vào lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn chút mong manh
Dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành
Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó như tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình
Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào sương lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn
Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu
Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ phượng thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không

---ABC---
(Trần Đức Trung)
Trong Mưa
Môt cơn mưa đổ ào ào
Một người chạy vội núp vào mái hiên
Một đường phố nhỏ vắng tanh,
Một buổi chiều - lại một mình - lại mưa.
Lại chùm bong bóng ngây ngô
lắc lư, chen chúc, vật vờ, rồi tan.
Sinh từ mưa xối chan chan,
mất đi trong cái vô vàn nước trôi
Phải chăng ta đã chào đời
giưã cơn mưa đất với trời tìm nhau!
Những chùm bong bóng từ đâu
trong ta từ thuở ban đầu trẻ thơ
Trong ta một nỗi bơ vơ,
Trong ta cảm giác mơ hồ về ta.
Cứ day dứt mãi không ra
Mình là ai, ai là ta, là mình.
Cả khi em có ở bên,
ôm ta chìm đắm dòng Quên ngọt ngào,
Tình yêu ! hay chỉ chiêm bao,
hay là hoài bóng kiếp nào khôn nguôi!
Ngoài kia mưa đã tạnh rồi,
cái người đứng trú đã dời bỏ đi.
Mình ta lẫn với cơn mê.
Phập phồng bong bóng lạc về nơi đâu!
Vết Xạm
Tưởng như gương đã cũ mờ không rõ
Hay mắt mình mệt mỏi lóa không tinh
Nhưng sự thật một vết dài xạm nám
Từ gáy sau qua má phải xuống cằm
Có chờ đâu bóng hoàng hôn đến sớm
Ta lặng đi nhìn những lá thu rơi
Những khóe nhăn trêu cái nhìn gượng gạo
Làm tắt trên môi héo nụ cười
Vết xạm nám từ đâu ra nhỉ
Bã tuyết mênh mông hay sa mạc hoang vu
Hay ánh mắt nâu đen Ả Rập
Đau đáu nhìn ta dò hỏi buồn vui
Hay những đêm phiêu lưu không ngủ
Mải ngắm sao trời lấp lánh trong đêm
Để một vệt ngân hà rơi in trên má
Rồi theo ta đi cho hết đoạn đường
Để mỗi ần soi gương có bạn
Thật tâm tình, có gì mất đi đâu
Vết xạm nhắc buồn vui thương nhớ
Như một mảng đời, như một mẩu thơ