Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2025

Những Con Kền Kền

 Những Con Kền Kền

Sân bay Praha nhỏ,  bên ngoài lại có gò đất to cao trồng cây xanh tưởng chừng làm chật không gian phía trước nhưng sự thực lại cho cảm giác ngược lại. Chính nó đã che khuất bớt đi một phần toà nhà để gửi nó vào không gian của trí tưởng tượng, cái không gian bao giờ cũng mênh mang hơn nhiều cái thực.

Đây là lần thứ hai Thi sang Tiệp. Lần đầu đi tàu hoả là tám năm trước thời nghiên cứu sinh, thời Olempic Moscow. Lúc đó anh tranh thủ hè đi sang Tiệp với Dân là nghiên cứu sinh ở Praha rồi cùng sang Đức đến miền núi Freiberg có trại hè của những người Việt Nam học và nghiên cứu ở DDR, một cái tên gọi đã đi vào hoài niệm một thời. Khi đi với Dân qua Carlovy Vari ngày chủ nhật anh mải mê nhìn qua cửa sổ. Cánh rừng, những ngôi nhà chạy ngược như trong bộ phim cổ tích. Hai dòng xe ô tô nối đuôi chạy ngược chiều nhau, dân Đức sang chơi bên Tiệp trở về, dân Tiệp cũng vậy. 

Lần này anh quyết định chuyển lịch di chuyển, đi tàu sang Praha. Chuyến bay sang từ đó sang Rome của anh bằng hãng hàng không Tiệp được ấn định sau một tuần rồi ở đó sau một ngày nữa sẽ nối tiếp sang Alger bằng máy bay Italia. Tất cả cũng do hãng bay Algerie bãi công chẳng biết đến bao giờ mới có chuyến bay nối sang châu Âu. 

Thôi nào, anh bạn. Cũng là cơ hội thăm Khánh học cùng xưa đi thực tập ở đó, cũng nghe nói vợ chồng Khánh Huyền rất thành công ở Tiệp.

Praha vẫn thế. Một tháng trời lang thang xưa khiến mọi thứ đường xá vẫn còn giữ trong tâm trí anh. Đến quán ăn ở quảng trường trung tâm, cái quán mà nghe nói Havel xưa hay đến uống bia đọc báo và suy ngẫm về nước Tiệp ấy, Thi tìm bốt điện thoại gọi cho Khánh.

" Alo, anh Thi ạ. " - Có tiếng phụ nữ trẻ trả lời. Thi đi tỉnh khác, chắc mấy hôm mới về, có nhờ Phụng là người thân đón hộ.

Phụng xuất hiện với dáng trẻ trung trong cái áo sơ mi đỏ bỏ trong quần bò hãng Wrangler. Trông cô gái giống như bước ra từ tạp chí thời trang Otto ấy.

- Hành lý mình gửi ở sân bay hết, chỉ có cái ba lô này xách theo thôi - Thi không tỏ ra ngạc nhiên, cũng không hỏi gì về Khánh. Câu chuyện trên xe chỉ xoay quanh cảnh vật đường phố Tiệp. Phụng đúng như là một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, vòng vèo một lúc là cô đã cho anh biết thêm khá nhiều về Praha, thành phố đa văn hóa, trong đó, văn hóa Séc, Đức và Do Thái giao thoa và có những ảnh hưởng qua lại.

Vòng vèo một lúc xe xuống dốc và đỗ trước một chung cư, xa xa lại các rặng cây bên bờ sông. Anh hài lòng, một châu Âu thực sự, cổ kính như trong các câu chuyện cổ tích phương Tây. Phụng đóng cửa xe rồi đi trước mở cửa, anh còn nấn ná nhìn quanh. Thói quen xưa nhưng có thể cũng là cố ý để có một khoảng cách với cô gái, để quan sát lại cô nàng từ đầu.

Phòng ở cuối hành lang tầng hai rất nhỏ, hẹp với cái giường gấp áp lên tường nhưng khép kín với cả tủ lạnh, bếp, nhà vệ sinh. Có cái bàn trên có điện thoạo. Cô gái gọi điện ngay Khánh, đưa máy cho anh rồi vào nhà vệ sinh.

...Tiếng nước chảy róc rách trong buồng tắm làm nền cho giọng Khánh vọng từ đầu dây bên kia.

– “Thi à? Ổn không? Phụng đón cậu rồi chứ? Cứ ở lại mấy ngày nhé, tiện thể nghỉ ngơi chút, khi nào bay sang Ý thì báo cho mình. Huyền cũng mong gặp lại cậu, nhưng cô ấy đang bận việc ở Brno.”

– “Ừ, cảm ơn cậu. Căn hộ ấm cúng thật. Mình không phiền gì đâu.”

– “Tốt rồi. Có gì cứ nói Phụng, cô ấy rành thành phố lắm. À… đừng để ý nếu Huyền không gọi, dạo này cô ấy hơi mệt.”

Cuộc trò chuyện kết thúc nhanh, như những cuộc gọi chỉ để xác nhận sự hiện diện. Thi đặt máy xuống, quay lại thì Phụng đã ra, tóc còn ướt, mùi hương dầu gội hoa cam thoảng qua khi cô cúi xuống lấy túi xách.

– “Đi ăn anh nhé. Có một quán món Tiệp truyền thống không xa đâu.”

Bảy ngày sau đó là những trải nghiệm nhẹ nhàng và khó lặp lại. Phụng đưa anh đi bộ qua cầu Charles trong ánh chiều rực lửa, lên lâu đài Praha lúc trời sẫm, qua những con phố lát đá nơi mùi bia đen, mùi bánh ngọt quyện vào không khí. Họ khiêu vũ trong một sảnh nhỏ ở khu Mala Strana, âm nhạc du dương khiến mọi khoảng cách tan đi – nhưng Thi vẫn giữ mình, như thể một lớp kính vô hình ngăn mọi xúc cảm đi quá giới hạn.

Anh cảm nhận nơi Phụng một nét gì đó mong manh – không hẳn buồn, nhưng bồn chồn, như thể luôn chờ một điều gì chưa đến. Cô luôn tránh nhắc đến Khánh Huyền, chỉ nói lửng:

– “Mỗi người đều có phần riêng không thể nói ra…”

Ngày bay sang Ý, Phụng tiễn anh ở ga trung tâm. Không ôm, không bắt tay, chỉ một câu:

– “Khánh vẫn còn ở Việt Nam.”

Thi gật nhẹ, kéo ba lô lên vai, quay đi không ngoảnh lại. Anh không muốn giữ hình ảnh Phụng ở giây phút chia tay – như một vùng sáng đẹp, không nên quay đầu nhìn.

Sau này, có lần tình cờ gặp lại Dương ở Rome, anh mới biết mẹ Khánh bệnh nặng ở Việt Nam, Khánh quyết định ở lại chăm sóc. Lúc đó chính là thời điểm đường dây buôn thuốc lá lậu lớn từ Tiệp sang Đức bị phá. Nếu Khánh không kịp quay về, thì có lẽ cũng đã bị cuốn vào vụ đó.

Thi nghĩ về Phụng, về cái bồn chồn vô định trong mắt cô. Có thể cô biết điều gì đó. Có thể cô không dám nói. Hoặc cũng có thể cô chỉ là một người đứng giữa hai thế giới – như những con kền kền chờ bữa tiệc của lòng tham – mà cô lại không muốn chọn phe.

Trong khoang máy bay từ Rome sang Algiers, ánh sáng chiếu qua cửa sổ. Thi nhắm mắt, thở dài.

Phải chăng sự tỉnh táo đôi khi cũng là một dạng cô đơn?

Anh không có câu trả lời.

... Phải đến mấy tháng sau Thi mới nhận được thư Khánh, nét chữ quen thuộc, phóng khoáng như những buổi chiều học nhóm dưới giàn hoa giấy năm xưa. Lá thư viết tay, ngắn nhưng chất chứa nhiều điều:

“Mình không bay đi Tiệp năm đó là do mẹ nhập viện. Huyền thì đã sắp xếp xong mọi thứ bên đó, kể cả chân trong đường dây đưa thuốc lá sang biên giới Đức. Lúc mình báo không đi, cô ấy thất vọng lắm. Nhưng mình không thể để mẹ nằm đó một mình... Mình ở lại, không nghĩ gì nhiều. Chỉ biết, có những việc không làm thì mãi mãi sẽ không phải gánh cái giá của nó.”

“Rồi đường dây vỡ. Một đêm, Huyền gọi từ trại tạm giam bên Leipzig, giọng vỡ vụn như thủy tinh. Cô ấy không đủ giấy tờ, bị giữ cùng một số người Việt khác. Tất cả sụp đổ trong một tuần.”

“Cậu biết không, sau đó mình mới bay sang, một mình. Lúc đó mọi như đổ nát hết, nhưng cũng vì thế mà những mối làm ăn nhỏ, rải rác của người Việt ở Tiệp chẳng còn ai điều phối. Có tiền, có đầu óc, có đủ tỉnh táo, mình gom lại được hết. Không giàu nhanh, nhưng ổn định.”

“Phụng giúp mình nhiều, không chỉ vì quen biết cũ. Cô ấy hiểu thế nào là mất mát. Cũng từng suýt bị lôi kéo vào chuyện buôn hàng lậu. Lần đó cô ấy từ chối, rồi người bạn thân đi thay và mất tích đến giờ.”

Thi gấp thư lại, cất vào ngăn túi áo trong. Dòng chữ "không làm thì không phải gánh cái giá của nó" cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Giữa một châu Âu của những cây cầu cổ kính, những quán bia đông nghịt tiếng cười, có những người vẫn âm thầm bước trên lằn ranh mờ giữa chọn lựa và từ chối, giữa sống sót và đánh đổi. Thi nghĩ đến Khánh, đến Phụng – những người đã đứng trước vực thẳm mà quay đầu kịp lúc.

Và anh thầm biết, trong trò chơi của những con kền kền, có những kẻ không bay lên cao để săn mồi. Họ chỉ đứng từ xa, lặng lẽ nhìn, và chọn cách khác để sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét