Sáng 5-5-2025
"Lâu lắm mới qua lại sàn Quần Ngựa, dễ đến 1 năm rồi. Lần trước ấy qua chơi ngồi uống nước rồi cho cơ thể nghe nhạc tôi có thấy một ông trông quen dẫn một quý bà đi Rumba. Nhớ ra là 20 năm trước có qua sàn Lý Nam Đế chơi thấy ông ấy dẫn một cô trẻ rất xinh cũng vũ điệu Rumba này. Mà tất nhiên hồi đó ông ấy là một chàng trai trẻ lắm, chuyển động thong dong, rất có hồn. Lần này khác quá. Thế mà mình lại vừa làm bài hát với ca từ "đã già rồi nhưng cứ tưởng vẫn 20". Sau cái hôm thấy ông ấy tôi về viết "Một góc Hà Nội" để lưu chút mình vào Blog.
Hôm nay không thấy ông vũ công ấy mà là một cô vũ sư trẻ tập lướt một mình vũ điệu Waltz. Cô này nổi tiếng lắm. Công nhận là chân cô lướt trên sàn nhẹ bỗng. Có lẽ cũng là một cái cớ để hôm nay có gì viết thêm về khiêu vũ"
Giai Điệu Đàn Bà
Cô tên là Hà, vũ sư nổi tiếng ở Hà Nội. Lớp của cô từng đông đến mức phải chia theo khung giờ. Thường thường người học đều ghép đôi, họ học rất đam mê đến mức chung thủy ... chỉ nhảy với người cố định, những bản nhạc cố định và bài bước cũng cố định, tất nhiên. Họ nhảy cố định thì ổn chứ không pha tạp như trong bài hát nổi tiếng Changing Partner. Hà thì chỉ nhảy mình hoặc vừa nhảy đôi với nam như vừa dạy nam. Những chân nam vừa cầm tay Hà vào nhạc đã biến thành học trò rồi. Cảm giác được nam dẫn chưa bao giờ có trong cô. Các học trò thì đỡ hơn chút nhưng rồi họ cũng chỉ là những đôi ăn ý và phối hợp theo tín hiệu.
Một lần Hà vào Nha Trang có việc cô nghe tin có một sàn chơi khiêu vũ ở gần, có cả Tây đến và cô quyết định vi hành – đúng theo nghĩa cũ: đến một nơi không ai biết mình, để nhìn cuộc sống bằng đôi mắt mới, không phải để biết thêm nơi đó mà là có cái nơi để nhận ra mình. Tiếng nhạc vang lên. Cô ngồi im, quan sát. Những cặp đôi đang xoay, những bước chân chưa tròn, ánh mắt dò dẫm. Nhưng trong đó có gì đó rất thật – không phải là kỹ thuật, mà là mong muốn kết nối. Mong muốn người nam được bung ra cái nam tính kẻo, đẩy, văng, hãm dừng và nữ là cái mong muốn được giao phó tin cậy không chút cưỡng lại để rồi đôi khi lại chút đành hanh ngũng nguẩy thế thôi.
Cô ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ nhìn và ngỡ ngàng. Một chút hồi hộp lạ lẫm len vào, như thể cô đang đi lạc vào chính phần đời mà mình chưa từng dám sống.
Giai điệu tiếp theo vang lên – "Besame Mucho" – bản rumba cổ điển mà Hà từng dạy hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ... nhảy cho riêng mình.
Một người đàn ông tiến lại. Anh mặc phông trắng, quần đen đơn giản, dáng cao, ánh mắt không dò xét, chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu như một lời mời không ràng buộc. Hà khựng lại. Cô định lắc đầu, nhưng rồi đôi chân như có ý riêng – cô gật.
Tay anh chạm tay cô – nhẹ mà vững. Vai cô đặt vào tay anh – vừa đủ gần, không gượng ép. Nhạc cất lên. Và lần đầu tiên trong đời, Hà được dẫn.
Không phải theo kiểu người học trò bắt nhịp theo cô, không phải bước chân máy móc dựa vào tiếng đếm. Mà là sự dẫn dắt thật sự – mềm mại, nhạy cảm, thấu hiểu từng chuyển động nhỏ nhất.
Cô ngạc nhiên. Và rồi cô... thả lỏng.
Cảm giác ấy – như một dòng nước âm thầm tìm được dòng chảy. Cô không còn kiểm soát từng bước. Cô không dạy. Không sửa. Không uốn nắn. Cô để mình bị dẫn, để giai điệu đưa đi, để cơ thể được là cơ thể – không chức năng, không trách nhiệm.
Một vòng xoay chậm. Một bước cross-body. Một cái nhấc tay rồi vòng lại. Đơn giản, nhưng mượt mà như thơ. Cô thấy mắt mình cay – không phải vì xúc động, mà vì chính điều không ngờ: mình chưa từng biết cảm giác này đẹp đến thế.
Khi bản nhạc kết thúc, anh buông tay, mỉm cười. Không hỏi tên. Không gợi chuyện. Chỉ khẽ nói:
– Cảm ơn vì đã tin tôi.
Rồi anh rời đi, như thể chỉ đến để trả lại cho cô một phần chính mình.
Nhưng trước khi quay đi, ánh mắt anh dừng lại nơi cô, thêm một nhịp. Cái nhìn không cố gắng níu giữ, cũng không hoàn toàn buông bỏ – chỉ là một vệt sáng nhỏ, đủ để cô cảm thấy mình đang được nhìn thấy, lần đầu trong bao lần đi nhảy....như một người phụ nữ.
Cô đứng im, mắt dõi theo anh hòa vào đám đông. Không phải để tìm – chỉ để giữ lại cảm giác ấy một chút nữa: sự kết nối không tên, sự rung động không lời. Anh không ngoái lại, nhưng trong tim cô, bước chân ấy còn vọng mãi.
Tối ấy, Hà nhảy thêm vài bản nữa. Không ai biết cô là vũ sư nổi tiếng. Không ai cần biết. Ở đó, không ai học ai. Chỉ có kết nối. Chỉ có giai điệu. Chỉ có một người phụ nữ đang dần học lại cách lắng nghe – không chỉ nhạc, mà chính bản thân.
Khi cô trở về phòng, tháo khẩu trang, lau mồ hôi, Hà soi gương rất lâu. Và rồi, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy mình... nhẹ nhõm.
Không phải Hà – người dạy. Mà là Hà – người nhảy. Người đã từng được dẫn đi, và có thể, một lần nào đó, sẽ còn muốn được dẫn nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét