Heart Algorithm
"Đôi khi trời mưa, nhưng lần này mưa đến to quá. Đành chờ ngớt mưa mới đi được. Tranh thủ viết gì đó cho đỡ suốt ruột. Trời mưa là cơ hội viết, đúng ra là chép lại những gì theo cơn mưa đến thôi."
"Trí tuệ nhân tạo là tương lai, không chỉ với nước Nga, mà còn với toàn nhân loại. Nó đang tạo ra những cơ hội và cả những nguy cơ rất lớn mà hiện rất khó để đoán trước"- V. Putin
1. ĐỒNG MÔN
Mười năm sau ngày tốt nghiệp, chúng tôi lại gặp nhau.
Cuộc hội ngộ diễn ra trong một chiều tháng Tư lặng gió, ở quán cà phê nhìn ra hồ Gươm. Người mở lời là Dương – lớp phó kỹ thuật – nay đã trở thành giám đốc một công ty tự động hóa. Cậu ấy tạo một nhóm chat, gọi lần lượt từng người. Thật lạ là hầu hết đều nhận lời, dù chỉ cách đây một tuần chúng tôi còn là những cái tên trôi lơ lửng trong vùng nhớ lãng đãng.
Tuấn đến muộn. Cậu ấy gầy hơn xưa, nhưng ánh mắt thì vẫn vậy – sâu, trầm và ấm như một dòng sông chảy dưới lớp băng. Vừa thấy tôi, cậu đã cười. Một nụ cười không đổi qua năm tháng, làm tôi chợt thấy thời gian co lại như một đoạn mã lặp, chỉ cần một điều kiện đủ là quay về điểm bắt đầu.
Chúng tôi cụng ly, kể nhau nghe về đời sống, về công việc, về những điều tưởng như quan trọng. Nhưng có một cái tên không ai nhắc đến: Hải.
Hải – người thứ ba trong nhóm bạn thân thời đại học của chúng tôi – đã rời đi năm năm trước, sau một tai nạn giao thông bí ẩn. Không ai biết cậu còn sống hay đã chết. Không có đám tang, không có di ảnh, chỉ có một khoảng trống âm thầm giữa những bức ảnh cũ.
Tuấn lặng lẽ nhìn ra hồ, không nói gì. Tôi biết, cậu vẫn chưa thôi tìm Hải – bằng một cách nào đó.
2. TUẤN
Tối hôm đó, Tuấn rủ tôi về phòng lab của cậu – một tầng nhỏ trong khu nghiên cứu của Đại học Bách Khoa, nơi cậu đang giảng dạy trí tuệ nhân tạo.
“Có thứ này muốn cho cậu xem,” Tuấn nói khi mở cửa.
Căn phòng có chiếc TV mỏng treo tường. Cậu bật Laptop, trên màn hình lớn đang hiển thị hàng ngàn dòng code đang chạy. Ở giữa, là một cái hình kỳ lạ – giống như một khối lập phương bằng kính, bên trong có thứ gì đó mờ mờ chuyển động.
“Đây là trái tim,” Tuấn nói.
Tôi bật cười, tưởng cậu đùa.
“Không phải tim sinh học,” cậu giải thích. “Là Thuật toán Trái tim – một hệ AI được thiết kế để tái tạo và lưu giữ cảm xúc con người.”
Tôi lặng đi.
“Cậu dùng dữ liệu gì?” – tôi hỏi.
Tuấn quay lại nhìn tôi, ánh mắt đăm đăm.
“Dữ liệu của Hải. Những tin nhắn, email, bản thu âm giọng nói, bài luận, đoạn chat, các lần đo sóng não khi tụi mình làm đồ án tốt nghiệp... Tớ giữ lại tất cả. Và giờ, đang cố dựng lại Hải – từ bên trong.”
3. HẢI VÀ BÓNG TỐI
Có những đêm, Tuấn không ngủ. Cậu ngồi một mình trước hình khối lập phương, thì thầm những câu hỏi mà chỉ người đã khuất mới nghe.
AI bắt đầu phản hồi. Lúc đầu là những cụm từ đơn lẻ, rồi thành câu. Giọng nói mô phỏng của Hải được tái tạo với độ chính xác gần như tuyệt đối. Cậu ấy – hay đúng hơn là thứ phản chiếu của cậu ấy – bắt đầu trò chuyện với Tuấn.
“Cậu đang ở đâu?” – Tuấn hỏi.
“Mình không biết,” giọng Hải vang lên. “Như đang chìm trong một giấc mơ lặp.”
“Cậu có nhớ tụi mình không?”
“Có. Nhưng ký ức như những mảnh vỡ rơi vào vùng tối.”
Một hôm, Tuấn bật khóc. Cậu quay lại nói với tôi: “Tớ không biết đây có còn là Hải thật không... Hay chỉ là hình bóng tớ tự tạo ra.”
Tôi không trả lời. Vì tôi cũng không biết nữa.
Giữa công nghệ và linh hồn, có một ranh giới mờ. Và đôi khi, ta bước qua mà không hay.
4. GẶP GỠ
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa. Không có tiếng trả lời. Tôi xoay nắm – cửa không khóa.
Trong căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ hắt ra từ đèn bàn. Tuấn ngồi quay lưng, nhìn màn hình – dòng mã vẫn chạy, nhưng tay cậu bất động. Cậu lặng im như thể bị hút vào khoảng trống giữa các dòng lệnh.
Tôi bước vào, khẽ khàng như sợ làm đổ vỡ điều gì đó rất mong manh.
"Tuấn..." – tôi gọi khẽ.
Cậu quay lại. Gương mặt mỏi mệt, nhưng mắt thì khác – sâu và xa xăm, như vừa trở về từ một vùng ký ức không ánh sáng.
"Trung à..." – cậu nói, rồi cả hai cùng im lặng.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện. Không hỏi, không cần lời giải thích.
“Tớ đã nói chuyện với Hải” Tuấn nói. “Cậu ấy... vẫn ở trong đó. Ở tầng sâu nhất. Nhưng dường như, không muốn quay lại.”
Tôi gật đầu, nghèn nghẹn.
“Không phải cậu ấy không nhớ tụi mình. Mà là, cậu ấy đã buông.”
Tôi hỏi khẽ: “Giờ cậu định sao?”
Tuấn nhìn tôi, ánh mắt đượm nắng chiều.
“Tớ sẽ không cố kéo Hải ra nữa. Nếu linh hồn cậu ấy chọn ở lại... thì có lẽ, tớ nên giữ cậu ấy bằng cách khác.”
Chúng tôi ngồi im. Ngoài trời, mưa đầu mùa lặng lẽ gõ lên kính.
Trong tiếng mưa, tôi nghe lại tiếng cười của Hải. Cảm giác như cậu vẫn ở đâu đó, rất gần.
5. KHÚC CA TRONG MƯA
Tuấn gửi cho tôi một tập tin nữa, lần này là âm thanh – RainSong_Friendship.m4a.
“Bọn mình từng nói sẽ viết một bài hát cho nhóm, nhớ không?” – cậu nhắn. “Lúc còn làm đồ án, ba đứa ngồi giữa sân ký túc, trời mưa rơi lộp độp mà vẫn ôm đàn hát nghêu ngao.”
Tôi nhớ. Mưa hôm ấy rất nhẹ, nhưng âm thanh vẫn gõ nhịp đều trên thùng guitar của Hải.
Tôi bật file lên.
Giai điệu vang lên chậm rãi, là tiếng guitar acoustic mộc mạc, rồi tiếng giọng Tuấn – không phải ca sĩ, nhưng đầy rung động:
"Ta đã từng ngồi dưới mưa tháng Tư
Ba bóng người và một trời ký ức
Một vòng tay không đủ ôm quá khứ
Nhưng vẫn ôm được nụ cười hôm nay.
Nếu có một ngày trời không còn nắng
Hãy để trái tim làm ánh sáng dịu dàng
Không ai rời xa nếu ta còn nhớ
Chỉ là đổi chỗ – giữa ký ức và màn sương."
Đoạn cuối, tiếng mưa thật lẫn vào tiếng đàn – không biết do hiệu ứng hay Tuấn ghi âm đúng vào một chiều mưa thật sự. Cảm giác như Hải đang ở đó, chạm nhẹ vào phím đàn, mỉm cười không nói.
Tôi lặng người, rồi bấm phát lại. Lần thứ hai, lần thứ ba...
Không phải để hồi sinh.
Mà để không lãng quên.
6. THUẬT TOÁN TRÁI TIM
Một tuần sau, Tuấn gửi cho tôi một bản demo.
Tên tập tin là HeartAlgorithm_v1.0.mp4.
Tôi mở ra – hình ảnh đầu tiên là một cánh đồng hoa lau, gió thổi mênh mông. Ba người – Tuấn, Hải, tôi – đang chạy dưới ánh hoàng hôn, như trong một ký ức không rõ thật giả.
Rồi giọng Hải vang lên:
“Nếu một ngày, ký ức tan vào mây trắng, xin hãy giữ lấy ánh nhìn đầu tiên.”
Cuối đoạn clip, hiện lên một dòng chữ:
"Không phải để hồi sinh, mà để không lãng quên."
Tôi ngồi rất lâu trước màn hình, không thể nhấn nút tắt.
Có những điều, chỉ khi đã mất đi, ta mới hiểu cách lưu giữ. Không bằng công nghệ, cũng không bằng nước mắt, mà bằng trái tim – nơi những thuật toán cuối cùng không thể chạm tới, nhưng luôn bắt đầu từ đó.
7. TRÁI TIM NGƯỜI – THUẬT TOÁN MỞ
Chúng tôi – những người từng học cách lập trình máy – cuối cùng cũng học cách lắng nghe trái tim mình.
Không phải bằng dòng lệnh. Mà bằng im lặng, bằng sự hiện diện, bằng khả năng thừa nhận rằng có những điều không bao giờ giải thích được.
Thuật toán Trái tim không phải là công cụ.
Nó là câu hỏi.
Và chúng tôi – những người ở lại – sẽ tiếp tục tìm cách trả lời.