Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Thời Gian

Giọt sáng
        tràn qua sóng sánh
Xâu mãi rồi
                vẫn trượt không vào
Thời gian trôi
                  lỗ kim như nhỏ lại
Sợi chỉ cứ tìm hoài
                         vương vấn tới lui
Vết Xạm
Tưởng như gương đã cũ mờ không rõ,
hay mắt mình mệt mỏi, loá không tinh .
Nhưng sự thật một vết dài xạm nhám
từ gáy sau lên má phải xuống cằm .
Có chờ đâu bóng hoàng hôn đến sớm .
Ta lặng đi trước ngưỡng tuổi năm mươi .
Những khoé nhăn trêu cái nhìn gượng gạo,
làm tắt trên môi héo nụ cười .
Vết xạm nhám ở đâu ra nhỉ ?
Bãi cát mênh mang sa mạc hoang vu .
Hay ánh mắt nâu đen Ả rập,
đau đáu nhìn ta, dò hỏi, buồn vui .
Hay những đêm nhớ nhà không ngủ được,
mải ngắm sao trời lấp lánh xa thương ,
để một vết ngân hà in hình lên má,
rồi theo ta đi cho hết đoạn đường .
Để mỗi lần soi gương ta có bạn,
rất tâm tình có gì khác chi đâu .
Vết xạm nhám nhắc buồn vui thương nhớ,
như một mảng đời, như một mẩu thơ .
 -------------------------------------
Tháng Sáu
Tháng Sáu không tiếng ve.
Thưa dần hàng phượng vĩ.
Buổi chiều từng cơn mưa
quét xác xơ đường phố.
Tôi tìm được chỗ khô
dưới mái hiên nấp tạm.
Mưa như bỏ qua tôi,
xối nước qua hướng khác.
Ô cửa sổ nhà bên
em tựa lưng đứng ngắm.
Con chim khuyên yên lặng
Dưới lá bàng bơ vơ.
Có hai người trông mưa.
Có hai kẻ nhàn cư.
Nếu nàng cùng nghĩ vậy,
trời sẽ hửng nắng cho.
Và một điều kỳ diệu,
những hạt mưa cuối cùng,
tôi giơ tay ra hứng
ánh mắt rơi lung linh …
Con chim nhỏ giật mình
Tháng Tư
Thôi, mọi cái vẩn vơ,
 buồn phiền và trăn trở,
 cho qua đi, thế nhé.
 Bây giờ là tháng Tư.

Cả một lúc bốn mùa
đan vào  nhau lưu luyến,
 mãi như không muốn dứt
 sợ tuột mất bình yên.

Mọi thứ hãy để nguyên,
áo ấm đừng cất vội.
 Tối nay gió mùa về,
 mà sao anh vẫn đợi.
                                       
Quà xuân vẫn còn đây,
bông hoa hồng nho nhỏ.
Có chút  nắng của hè,
chưa làm phai sắc thắm.
Những chiều mây xanh trắng ,
ngỡ lạc vào tháng Mười,
ngỡ mùa thu đến rồi.                                
Chỉ không lá vàng rơi.

Tháng tư là thế đấy
Đừng nói ghét hay yêu,
đừng vội vã mọi điều,
kẻo chúng mình lẫn hết.           
  Năm Phút
Giữa chơi vơi vô vọng
Chỉ tính năm phút thôi.
Chỉ từng ấy là đủ.
để thấy mình còn đây
và trái đất vẫn quay.
Con mèo nhỏ bị thiến
vẫn nhởn nhơ gầm bàn.
Giọt nắng ngoài cửa sổ
vẫn lung linh chưa tan. 
Tôi nín hơi, đếm chậm,
một – hai – ba - bốn - năm,
như ngày nào lẫm chẫm,
thèm ăn rồi ngủ ngon.
Kiếp người chỉ là được
kể  Từ Ấy vô tri.
Làm người đâu có mất !
Vay rồi ... phải trả về.

Năm phút thôi, diệu kỳ
cho Bình Tâm trở lại.
Cái nôi đời pha lê
đung đưa treo mắt bão.
 Click xem Video bài thơ
Vô Đề
                            -  Những năm lên mười      
  dài  như quãng đời còn lại.
                              Những tấm hình trắng đen cũ kỹ,
                              Những âm thanh thánh thót
                                                                             rơi
                                                                                   xa vời.
                            -  Những năm hai mươi
                                                                hết khóc  lại cười,
                              nhớ rồi quên
                                                             mọi thứ ở đầu môi.
                              Nông sâu đâu biết,
                                                            gương trong vẫn cứ đầy.
                            -  Ba mươi rồi,
                                             chải đầu lâu hơn buổi sáng,
                                                           mải mê tìm bới thời gian.
                              Đường còn xa,
                                                      có rơi gì,
                                                                   vương,
                                                                               mất?
                              chốc xốn xang quay lại nhìn sau.
                             - Em ! Bốn mươi
                                                       đủ cả bốn mùa,
                              biết khóc khi vui
                                                         cười khi đau đớn,
                              dụ ta vào,
                                                 để lạc ...
                                                               bơ vơ.
-  Tuổi năm mươi ?
                               ngỡ ngàng !
                                                                       hình như không phải thế.
                               Có cái gi lầm,
                                                        lỗi thượng đế với thời gian.                            
                               Muốn gặp em
                                                     nói những điều chưa kịp nói
                               bởi e em không đợi
                                                      hoặc mình sẽ lẫn quên.
                            -  Sáu mươi
                                              lại dỗi đòi như con trẻ.
                               Nhìn lại mình,
                                             chia hai nửa khi nào :
                               nửa vẫn còn,
                                                      nửa tưởng đã đầu thai.
                           -  Bảy mươi ...
                                                  lúc vội  lúc không,
                                                                     khi thờ ơ,
                                                                        khi da diết,
                               như câu thơ
                                                    xuống dòng,
                                                                  sang trang
                                                                          lẫn đâu không biết      
                              để em
                                        vẫn chờ
                                                      vẫn đợi      
                                                                  vẫn  không tin.
Facebook
-Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ

-Người ơi sao cứ lang thang
Tìm chi xa mãi lại càng thấy xa
Ngày trôi nhanh quá, chiều tà
Quay nhìn chẳng rõ, ngã ba đâu rồi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét