Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Đọ Thơ

Nguyễn Hoàng Đức mời đọ thơ. Thôi mình chịu thua cho nhàn
Thua rồi, thấy nói đọ thơ
Thơ tôi nó sợ đến giờ mất tiêu
Tôi tìm chẳng biết ở đâu
Thơ tôi trốn sạch một câu chẳng còn
------
Nguyễn Hoàng Đức
Thơ
GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN
Các bạn yêu thơ thân mến
Bài thơ trước “Mùa đông vọng cánh én về”, tôi đã đưa ra lời đề cử “so găng”. Thực lòng đó là một việc cực chẳng đã, bởi Văn chứ có phải Võ đâu mà đòi đấu. Dẫu vậy, trong bối cảnh giá trị thơ chỉ tuỳ thuộc vào “con dấu” bao cấp - cửa quyền - mậu dịch, khiến tôi có ẩn tình phải làm việc cực chẳng đã đó. Hôm nay, tôi hy vọng chỉ đưa thêm một lời thách đấu nữa. Tại sao? Thời bao cấp, chắc các bạn cũng biết, mỗi lần tết đến mỗi nhà lại may mắn có được một sổ mua hàng để mua một túi ni lông quà tết gồm vài cái bánh đa, vài mẩu bóng bì lợn, vài lạng đỗ để gói bánh trưng... Lúc đó có vô số cán bộ làm thơ nghiệp dư lại tay xách nách mang xếp hàng đi lấy “gói đồ” tết. Đó là tranh nhau lấy ô tem phiếu vào sân rồng thơ. Mấy ai mà được cái ân sủng đó,
vì báo tết in mầu đẹp, nhuận bút “gói bánh trưng” trả cao, lại bày trên bàn để khơe hàng xóm và khách khứa. Có rất nhiều cán bộ hì hục làm thơ tết ngay từ lúc hè nắng chang chang... để có chục bài, hay vài chục bài đăng tết...
Cực chẳng đã tôi phải thách đấu thơ để muốn thi thố với những cây bút nghiệp dư thì thụp làm thơ, sau đó cấu kết cánh hẩu, muốn khen ai lên mây thì khen, muốn vùi ai xuống đất thì vùi. Chúng ta thử đọ xem, người cậy thơ con dấu hay hoặc người theo đuổi các chuẩn mực mỹ học một cách nhà nghề hay? Ở bài thơ này tôi xin đề cử:
1- Không phải là bài thơ này hay nhất hay nhì, mà là bắt chấp tất cả thơ tem phiếu mùa xuân trong vài chục năm cộng lại. (Thậm chí tôi nghĩ chỉ một chương của bài thơ này cũng đo ván các bài thơ lèo tèo chia ô tem phiếu rồi ).
2- Thơ Việt nói chung mới chỉ có con người rào dậu “ta về ta tắm ao ta” của quê hương, vậy tôi xin đề cử bài thơ của tôi là một trong những bài đầu tiên đề cập đến CON NGƯỜI CÔNG DÂN NHÂN LOẠI.
Tôi muốn bạn đọc chia sẻ , và thực sự xin lỗi bạn đọc về lối “ném găng mỹ học” này. Tôi nghĩ, găng lẽ ra chỉ giành cho võ sĩ, nhưng cũng tìm thêm được một lời biện minh cho mình rằng: khi người ta cần bảo vệ danh dự người ta cũng ném găng.
Cuối cùng xin bạn đọc tri âm và thông cảm cho lần ném găng lần chót này.
Xin cám ơn!
Thơ
GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN
*******
Nguyễn Hoàng đức
Chương thứ nhất
LỬA VÀ ÁNH SÁNG
Xuân đang về
Giờ đang tới
Bầu trời gọi gió muôn phương
Kéo những lớp voan mây
tầng tầng lớp lớp
che khuất những vì sao
thấp thoáng nụ cười miễn cưỡng
Thời gian trôi xuống đáy vòng nhật nguyệt
cuốn theo ánh sáng đông tàn sót lại
vào vực thẳm bốn mùa
Một bóng đêm hùng vĩ mênh mông
mở ra vô tận
dưới đáy bốn mùa
dưới đáy những vì sao
Không giờ!
Vở bi kịch Càn – Khôn
Nín bặt trong bóng đêm huyền khải
sẵn lòng đón mùa gieo men ánh sáng đầu tiên!
Chợt
Một chớp lửa nhen trên đầu
sợi nến
rạch nứt thời gian
xé đôi ranh giới
một mùa đông cũ và một mùa xuân mới
Tia sáng vươn lên như mầm trí tuệ
muốn chọc thủng đêm đen
vươn gọi những vì sao
Hãy lên mầm kín các tầng trời!
Hãy khải hoàn ánh sáng!
Trên các lớpmây nín bặt
Đen thẫm của thời gian!
Ngọn nến cháy rực
Sáng lên cột mốc lung linh
đổ bóng về quá khứ
Một mùa đông đang khép
Trên những cành cây cuốn lại
những ngày dĩ vãng
trong lớp vỏ sần sùi ký ức
Những chiếc lá vàng
cuối cùng
đang dứt áo chào lời dã biệt
nuối tiếc rơi
trong bàn tay gió xoáy hồn trăn trở
Một mùa đông hiền triết
nặng bước ra đi
trên đôi chân khắc khổ
Ngọn nến cháy rực
Sáng lên cột mốc lung linh
hắt chiếu tương lai
Mùa xuân đang nhú
từ hạt men ánh sáng đầu tiên!
hạt men sẽ lên men
mở ra những vầng men mới
cho bầu trời và mặt đất
Một vầng dương mang tên tuổi mùa xuân mới
sẽ mọc lên!
Những vì sao mang họ thời gian mới
sẽ gieo mùa
trên cánh đồng mới của Quê Trời
Một ngọn nến cháy rực
Hai ngọn rồi ba ngọn
Nến gọi nến sáng lên
Trên đỉnh đầu khát vọng
Đèn gọi đèn thức dậy
thắp linh hồn toả sáng
Những vì sao cựa mình giữa bầu trời chật chội
Hò nhau kéo băng những tầng mây phủ
...
Men sáng vươn
chọc đất chui khỏi các địa tầng tăm tối
thành những mầm cây!
Men sáng nâng
bốc khỏi mái đầu vương vấn mùa đông
thành búp tinh thần!
Men sáng trào
khỏi con tim ngủ vùi trong giá lạnh
thành khát vọng mùa xuân!
Giữa ranh giới không giờ
chật hẹp
Thời gian gieo một mầm sáng mới
Đó là mầm của sự sống nảy giữa lòng bóng tối
Là mầm của trí tuệ
nảy giữa cõi u minh
Là mầm của ngọn đèn chân lý
muốn soi sáng giữa đời tăm tối
Và trong khoảnh khắc giao thừa
kẽ nứt
của quá khứ và tương lai
của trời và đất
của con người và vũ trụ
ta nhận ra rằng:
Giữa lòng bóng tối của cuộc đời
Con người chính là kẻ thắp lên
Một ngọn đèn chân lý!
Và trong bóng đêm mở ra như một
Vũ trường vĩ đại
Con người sẽ khải hoàn mình
Như ánh sáng
Chói loà rực rỡ đêm đen !

Ánh sáng lên mầm
gọi tất cả
lên mầm theo
Trái tim bỗng nảy mầm
giọt lệ chồi lên
khắc xuống làn da nóng bỏng
như một dòng sông chở nặng
năm tháng phù sa !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét