Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Thơ (2005-2010)

Trời đùa
1---------
Chưa viết, Thơ trong Người .
Viết rồi, Người trong Thơ.
Trời đùa, cho chút mộng mơ
neo mình những lúc dại khờ cuồng điên.

Thay lời tựa
2-------------
Ba ơi, sao lại làm thơ?
Thời nay ai có dại khờ ngồi nghe.
Con ơi, lắm kẻ ngây si,
Ba trong số đó có gì lạ đâu.

Anh ơi, thơ có từ lâu.
Người ta làm hết, còn đâu anh làm.
Em ơi, một chút muộn màng,
để anh viết nốt dở dang thuở nào.

Con ơi, nhà vốn đã nghèo
mà sao con lại dính vào với thơ. 
Mẹ ơi, bởi tiếng mẹ ru
theo con di đến bây giờ mẹ ơi.

Chông chênh một kiếp làm người
có Thơ, Em đã không rời đỡ tôi. 

Giọt sáng
3---------
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ cứ tìm hoài
vương vấn 
mãi thôi.

Mốc thời gian
4---------------
- Những năm lên mười
dài
như quãng đời còn lại .
Những tấm hình trắng đen cũ kỹ,
Những âm thanh thánh thót
rơi 
xa vời .

- Những năm hai mươi 
hết khóc lại cười ,
nhớ rồi quên 
mọi thứ ở đầu môi .
Nông sâu đâu biết,
gương trong vẫn cứ đầy .

- Ba mươi rồi , 
chải đầu lâu hơn buổi sáng ,
mải mê tìm bới thời gian .
Đường còn xa , 
có rơi gì ,
vương ,
mất ?
chốc xốn xang quay lại nhìn sau .

- Em ! Bốn mươi 
đủ cả bốn mùa,
biết khóc khi vui 
cười khi đau đớn ,
dụ ta vào ,
để lạc ... 
bơ vơ .

- Tuổi năm mươi ?
ngỡ ngàng !
hình như không phải thế .
Có cái gi lầm,
lỗi thượng đế với thời gian . 
Muốn gặp em 
nói những điều chưa kịp nói 
bởi e em không đợi 
hoặc mình sẽ lẫn quên .

- Sáu mươi 
lại dỗi đòi như con trẻ .
Nhìn lại mình, 
chia hai nửa khi nào :
nửa vẫn còn, 
nửa tưởng đã đầu thai.

- Bảy mươi ... 
lúc vội , lúc không ,
khi thờ ơ,
khi da diết, 
như câu thơ 
xuống dòng ,
sang trang
lẫn đâu không biết 
để em 
vẫn chờ 
vẫn đợi 
vẫn không tin .

Nước mắt thơ
5--------------
Có phải vì em mau nước mắt
mà thơ tôi bật khóc suốt chiều qua. 
Tôi dỗ nó nín đi, nào hãy nín. 
Hóa thành khăn 
lau nước mắt cho nàng.

Một đời người, bao nếm trải.
Nhưng có gì bằng 
nước mắt của người yêu.

Ngày Mai
6-----------
Ngày Mai
Một Cuộc hẹn không địa điểm
Một người hẹn không nói tên
Một quà tặng trong hộp kín
Một hình phạt chưa đọc lên

Ngày Mai
Hãy hẹn ở nơi không ai biết
Người đợi ta không ai khác ngòai em
Quà tặng có mùi hơi quen vương vấn
Hình phạt nếm chịu cùng nước mắt Yêu Thương

Năm mới 
7---------
Tết đến, dọn nhà, trưa im ắng.
Quét gom rác bụi, một năm rồi.
Nhặt chíếc kim băng trong gầm ghế
Nhẩn nha tìm đọc lá thư rơi.

Cũng muốn thả hồn theo thi sỹ,
tìm trong trang sách cánh hoa khô,
gom được chút mình năm cũ ấy,
mang sang năm mới đỡ bơ vơ.

Còn lại thôi đừng suy tính nữa,
Viển vông hay là những lầm sai,
Một chút đam mê từ đâu mãi.
Một lời thầm trách của một Ai !

Nắng chiều
8------------
Chiều ,
nắng xiên 
khoác lên tường
tấm khăn mỏng mảnh ,
lệch hở một bên vai 
tụt xuống dần dần khắc khoải .
Gió im – mây ngừng trôi .
Hơi thở phập phồng .
Da diết nhớ 
lần đầu 
Em .

Lá rơi
9------
Ba cùng con ngắm cảnh thu vàng .
Từ cửa sổ thấy ngoài vườn lạnh ngắt .
Vắng bóng chim không gian như sững lại . 
Huyền diệu vô cùng và thật mỏng manh . 

Không cùng thơ níu được tấm khăn quàng 
đang tụt xuống, rách dần, loang từng mảng .
Ba chẳng biết đền con gì cái mất ?
Gục vai tôi, bé đếm lá thu rơi .

Một chiếc lá bỗng rơi vèo xuống đất . 
Xuýt nữa con không nhìn thấy ba ơi .
Tàu lá đó bỗng dưng sao rất vội .
Sợ tiễn đưa hay để kịp điều gì ?

Chiếc lá khác lắc lư cười ngạo nghễ ,
màu rực hung nóng ấm của mùa hè .
Đợi cơn gió nhấp nhô như sóng biển 
để cưỡi lên một lần với trời xanh .

Hai chiếc lá, ba ơi , hai chiếc lá ,
chiếc nọ còn đỡ chiếc kia rời ,
cùng tuột khỏi cành cây mưa đêm ướt .
Bộp ! Tiếng lá rơi hay tiếng gì kêu ?

Một chiếc lá còn non chưa vàng hẳn ,
Cứ run lên, xoắn lại, xoắn qua .
Cuống xơ gày vẫn bám cành , tội nghiệp .
Nhựa ngọt lành vẫn cố vắt sang .

Hơi sữa thở đều đều xoa lên má .
Bé ngủ rồi, tóc xoã, mí đọng sương .
Bên hàng xóm khói bếp chiều đã toả .
Bé cười mơ thấy chồi nhú lá xanh 

Ba và Con
10---------- 
Dỗ con từ thuở lên ba 
vụng về như một con gà trống ngu.
Có sao được tiếng mẹ ru
để cho giấc ngủ trẻ thơ nụ cười.

Dỗ con thìa cháo suông thôi, 
ăn ba miếng nữa thì tôi ăn thừa.
Ngoài kia đường ướt, trời mưa. 
Thay bà, ba kể chuyện xưa Phan-Trần.

Dỗ con Đông lại sang Xuân.
Tập thơ Nguyễn Bính đánh vần từng câu.
Hoa chanh - hương bưởi - lá trầu,
cây đa - bến nước- vườn dâu - con đò.

Dỗ con bằng những bài thơ,
đặt vần theo tiếng nhịp đưa của tàu.
Sài Gòn xa lạ muôn màu.
Ngỡ ngàng, mình lại quay đầu trở ra.

Dỗ con bao đoạn đường xa,
ngủ say trên cánh tay ta, mỏi dừ.
Mái nhà tranh ... ở trong mơ!
Bế con, bước nữa, tới bờ bên kia.

Dỗ con, năm tháng trôi đi.
Ngẩn ngơ quên mất 
đôi khi dỗ Mình.

Trong mưa
11----------------
Môt cơn mưa đổ ào ào,
một người chạy vội núp vào mái hiên,
một đường phố nhỏ vắng tanh,
một buổi chiều - lại một mình - lại mưa .

Lại chùm bong bóng ngây ngô
lắc lư, chen chúc, vật vờ, rồi tan .
Sinh từ mưa xối chan chan,
mất đi trong cái vô vàn nước trôi .

Phải chăng ta đã chào đời 
giưã cơn mưa đất với trời tìm nhau !
Những chùm bong bóng từ đâu 
trong ta từ thuở ban đầu trẻ thơ,
trong ta một nỗi bơ vơ,
trong ta cảm giác mơ hồ về ta .

cứ day dứt mãi không ra 
Mình là ai, ai là ta, là mình .
Cả khi em có ở bên,
ôm ta chìm đắm dòng Quên ngọt ngào,
Tình yêu ! hay chỉ chiêm bao,
hay là hoài bóng kiếp nào khôn nguôi !

Ngoài kia mưa đã tạnh rồi,
cái người đứng trú đã dời bỏ đi .
Mình ta lẫn với cơn mê .
phập phồng bong bóng lạc về nơi đâu !

Gai Thơ
12--------
Không thể nói là tôi không biết
Màu đợi chờ trong đôi mắt em
Thăm thẳm đến nao lòng rối bước
Tiếng thở dài như khẽ trong đêm

Không thể nói, tôi vô tình, không phải
Tôi ác rồi, ác quá đã làm thơ
Em như thấy có mình trong đó
Đọc nhiều rồi lại nghĩ, chỉ mình thôi

Tôi không ác, đúng rồi, thơ tôi ác
Có trong tôi những khoảng trống bơ vơ
Những mảng đất hoang, héo cằn khô nứt
Vẫn khát khao mong nhớ những giọt mưa

Và nước mắt em một lần rơi xuống
làm Thơ tôi như Hoa dại mọc lên
Em lại hái, sao dại khờ như vậy
để gai thơ đâm phải, biết làm sao.

Tôi chỉ biết, chỉ thay Thơ xin lỗi
Làm em đau tôi chẳng muốn chút nào
Tôi cũng đau, biết ơn em đã tưới
Hồi sinh Thơ bởi dòng lệ lòng em

" - Có người hỏi:
Câu thơ vớt được đâu rồi
Hay là lại để làm mồi đi câu
-Trả lời:
Câu thơ ấy vẫn còn đây
Chỉ là nó đã ướt đầy lệ ai "

Xin người lặng yên 
13-----------------------
Chúng mình đổi nỗi buồn cho nhau.
Liệu có bớt đau...
Anh không chắc.

Chúng mình đổi niềm vui cho nhau.
có ai vui hơn
Anh không biết.

Chúng mình đổi cái lặng yên,
môi anh lại lạc đến miền nào đây

Chúng mình đổi cái lặng yên,
Để cùng lạc đến cõi quên ngọt ngào.

Đừng
14--------
Đừng xin lỗi anh dù chỉ một lần!
Anh là Ai mà được quyền tha thứ.
Cái kẻ ăn xin và mộng mơ từ nhỏ,
Một cánh lá rơi cũng ngỡ nụ hôn.

Đừng xin lỗi anh dù có một ngàn lần,
vì lời đó không từ em, anh biết.
Em của anh nồng nàn da diết.
Đã của nhau rồi đâu rành rẽ xin-cho.

Đừng xin lỗi anh dù là trong ý định,
như câu thơ ai viết hộ chúng mình.
"Mối tình cuối kinh hoàng sao thế? 
do yêu nhau hay nỗi sợ phải lìa nhau" *. 

*Thơ Evtushenko

Tháng Tư
15------------
Thôi , mọi cái vẩn vơ,
buồn phiền và trăn trở,
cho qua đi, thế nhé .
Bây giờ là tháng Tư .

Cả một lúc bốn mùa
đan vào nhau lưu luyến,
mãi như không muốn dứt
sợ tuột mất bình yên . 

Mọi thứ hãy để nguyên,
áo ấm đừng cất vội . 
Tối nay gió mùa về,
mà sao anh cứ lại .

Quà xuân vẫn còn đây ,
bông hoa hồng nho nhỏ . 
Có chút nắng của hè,
chưa làm phai sắc thắm .

Những chiều mây xanh trắng ,
ngỡ lạc vào tháng Mười,
ngỡ mùa thu đến rồi . 
Chỉ không lá vàng rơi .

Tháng Tư là thế đấy .
Đừng nói ghét hay yêu,
đừng vội vã mọi điều,
kẻo chúng mình lẫn hết . 

Gửi
16-----
Sao rồi, mãi chẳng nghĩ ra,
cái nhìn đã gặp như là ở đâu.
Thuở nào để lạc mất nhau.
Mà tìm cho đến bạc đầu vẫn không.

Cạn dần từng giọt thời gian.
Thiên thần, cảm hứng lụi tàn rồi chăng.
Sao mây trời vẫn lang thang. 
Sao người vẫn cứ muộn màng đợi ai.

Người về
17-----------
Anh vẫn đợi em về mỗi tối,
có tiếng chân theo tiếng nhạc dịu êm.

Và như thấy tay em đặt trên vai anh,
Cúi đầu, ngoảnh mặt 
để mùi phụ nữ giận hờn vấn vương. 

Nếu em lần lữa liệu còn anh không 
hay một ông già 
mắt lòa tóc bạc hom hem.

Anh đã nghe hay là mơ thấy!
Có tiếng thì thầm 
Em mong ngày ấy
để em mới tin thật 
Anh là của Em.

Valse
18----

Không có em
Không có tôi
Chỉ có một thôi
Nhạc cất lên rồi.

Quấn quýt lả lơi
Chao nghiêng chơi vơi.

Cái nhìn trốn…
Hơi thở tìm…
Hai nửa đòi…

Điệu Valse vẫn cứ không thôi, không dừng.

Tình em
19--------
Sẽ đến một ngày không còn xa lắm,
đôi mắt cáo mờ lại ngước tìm Ai.
Tay run sờ tóc môi má mắt
Và bồi hồi nghe vẫn tiếng – Em đây.

Sẽ có một ngày chỉ còn hai đứa,
mà môi anh không đỡ trọn ngụm hôn.
Giọt ngọt rớt rơi quần trắng.
Vị mặn nào dính đầu lưỡi, má em.

Em vẫn dắt anh theo những bước mê hồn.
Không lẻ loi trong cuộc đời đầy vô lý.
Có tình em cho, đầy như thế.
Có em đã tìm 
đã gọi
Anh ơi.

Năm phút
20-------------
Giữa chơi vơi vô vọng
Chỉ tính năm phút thôi. 
Chỉ từng ấy là đủ. 
để thấy mình còn đây
và trái đất vẫn quay.

Con mèo nhỏ bị thiến
vẫn nhởn nhơ gầm bàn.
Giọt nắng ngoài cửa sổ
vẫn lung linh chưa tan. 

Tôi nín hơi, đếm chậm,
một – hai – ba - bốn - năm,
như ngày nào lẫm chẫm,
thèm ăn rồi ngủ ngon.

Kiếp người chỉ là được 
kể Từ ấy vô tri.
Làm người đâu có mất ! 
Vay rồi ... phải trả về.

Năm phút thôi, diệu kỳ
cho Bình tâm trở lại.
Cái nôi đời pha lê
đung đưa treo mắt bão.

Quán vắng 
21----------------------
Em vẫn ngồi đây,
ly rượu vẫn đầy.
Nếu không uống nữa,
tôi sang uống thay.

Và buồn nhiều quá
trong đôi mắt say.
Sợ tràn ướt má,
Nào cho tôi vay.

Đến hẹn tôi trả
cả vốn lẫn lời.
Nếu còn chê ít,
cả thơ và người.

Dường như Nàng hiểu,
ngước mắt nhìn tôi,
lắc đầu khe khẽ.
Quán khua bồi hồi…

Đường đôi
22-------------
Hôm nay, đường đôi, buổi sáng.
Bỗng đâu ánh mắt đưa sang.
Tôi vẫn giữ nguyên tay lái,
Để sau khoảng cách ngỡ ngàng.

Chiều, nâng cốc cà phê đắng,
soi tìm ánh mắt sáng nay, 
thầm nghe lời trách năm xưa.
Đường đôi để gặp để vừa vắng nhau.

Hoa cỏ May
23-------------
Nghĩa trang chiều nổi gió,
nén hương thắp mãi mới xong.
Trời đất vô tình thế đấy!
Bơ vơ lối cũ cỏ may.

Bơ vơ những dòng dang dở.
Ai người viết nốt kiếp sau !
Hồn thơ vẫn còn đâu đó,
tìm hồn người để ghép câu.

Tháng Tám
24--------
Có tháng Tám mùa thu .
Có mưa đêm về muộn .
Sáng nhìn đường thấy ướt
và nắng cũng dịu hơn .

Em chải đầu soi gương
rồi tần ngần đứng mãi.
Tháng Tám cài nơ vàng,
màu áo nào cho hợp .

Những dư âm quen thuộc
của ngày ấy nhớ thương,
lạc vào căn phòng nhỏ,
trái tim lại rộn lên .

Em phóng xe ra phố
đi tìm hư ảnh xưa,
bỗng bồi hồi tay lái,
sau mình có ai theo .

Tháng Tám, hai vòng tròn 
Gặp rồi chia bốn ngả,
Gần mà xa xa mãi,
Chỉ thương nhớ còn đây.

Ước nguyện
25-----------
Nếu được chọn người sinh ra mình.
Cũng chỉ là có mẹ đấy mẹ ơi.
Từ lúc còn là mầm ủ sâu nơi ấy,
Đã vẳng lên tiếng mẹ gọi con rồi.

Nếu được chọn ngày mình sinh ra,
Em sẽ chọn ngày cùng anh đấy.
Anh bận rộn và hay quên như vậy.
Chung một ngày nỗi nhớ sẽ cùng chung.

Nếu phải định trước ngày ra đi.
Riêng điều này em không nghĩ được.
Chỉ xin trời cho em điều ước.
Em ra đi … vào nơi trái tim anh

Chờ em
26---------
Có thể anh sẽ quên đi nhiều thứ
Sẽ rơi trong mê lộ thời gian
Sẽ lẫn những tháng năm tên người kỷ niệm
Sẽ nhơt nhòe những hình bóng thân quen
Rồi khổ đau cũng tan theo năm tháng
Những sướng vui như chưa đến bao giờ
Ta là ai, ai là ta, có thật
Cái mịt mùng quá khứ nào đây
Nhưng có một điều không sao quên được
Cứ bám theo ta trong cả giấc mơ
Lòng tưởg đã yên với cõi Không Hư Tĩnh
Vẫn vẳng đâu tiếng ai gọi 
Chờ Em

Eternity
27-------
Hãy thử nghĩ thử nhìn theo cách khác
Hãy thử đừng mắc kẹt bởi chính mình
Những định kiến đã từ lâu thành bẫy
Ta yên lòng bị nhốt, thật sao

Ta nhiều tuổi nghĩa là dày năm tháng
Ta trẻ vì còn nhiều cái chờ mong

Hai điều đó có gì xung đâu nhỉ
Cùng bên nhau chúng sẽ tạo diệu kỳ

Năm tháng càng nhiều 
như rượu để càng lâu
Đủ cả ngọt chua dịu nồng đắng chát
Cả bốn mùa nắng mưa trời đất 
Để ai cười ai khóc ai say

Ta vẫn chờ nơi góc phố 
chiều nay
Vẫn ngóng trông 
vẫn dại khờ hy vọng
Em mặc áo nào 
màu hồng hay xanh biếc 
Vẫn bồi hồi khi thấy 
một mình
em

Honey
28------
Cái cảm giác mình còn rất trẻ
Mới hai mươi và mong muốn được yêu
Những thèm khát của đàn ông vừa trỗi dậy
Đã dịu ngay khi thấy cái nhìn em

Năm tháng qua, giật mình, nhiều quá
Mà sao như chỉ mới hôm nào
Em từ Thu ấy, nơi xa ấy
Ngập lá vàng rơi, ngập vở bài.

Tôi chưa bao giờ được gặp em
Mà tấm hình kia đã trong lòng
Ngỡ ngàng như nửa hồn tôi đó
Chỉ biết gọi thầm khe khẽ, Honey

Đã từ lâu
29---------
Đã từ lâu tôi thấy
Em không còn như xưa
Mỗi khi mình cãi cọ
Đôi mắt em ráo khô

Đã từ lâu tôi thèm
Nếm vị nước mắt em
Có muối và hơi ấm.
Làm lành vết thương đáu

Đã từ lâu hễ cáu
Là em dọa bỏ nhau
Chia tay sao dễ vậy
Con nhỏ mình bỏ đâu

Đã từ lâu em vui 
Khi lòng tôi chảy máu
Em giao tiếp với người 
Như là chưa chồng vậy

Đã từ lâu...
Đã từ lâu tôi nghĩ
Trái tim mình giá băng
Hôm nay sao lạ thế 
Nó bỗng đập rộn ràng

Mối tình đầu
30------------
Lại thấy bài thơ viết dở dang 
nháp trong quyển vở cũ ố vàng, 
trong giờ học ấy, mùa thu ấy 
tiếng em cười vẳng ở ngoài sân.

Lớp em tan sớm, sao sớm thế, 
ở đây ông giáo vẫn say sưa.
Tôi nghe chán quá ghi nguyệch ngoạc,
rồi thôi, nắn nót viết tên em.

Tôi đặt tên em vào thơ mộng
(cũng là tên dòng sông quê em). 
Nghe em kể nước sông trong vắt,
để gái làng da trắng tóc mây.

Thưở ấy tôi còn khờ dại lắm,
muốn làm thi sĩ của riêng em,
muốn một mình con đò suối tóc, 
muốn trong em tất cả quê hương.

Thuở ấy tôi chưa đọc thơ tôi, 
chỉ đọc cho em những thơ người.
Tiếng yêu tôi gặp hoài thơ họ, 
mà trong thơ tôi chẳng một lời.

Tôi muốn giữ nguyên tình ngây trắng
trong những năm du học xa nhà, 
để chúng mình lớn lên chút nữa, 
rồi cầm tay em viết trọn thơ.

Chuông reo, tôi vội buông sách vở, 
chạy tắt qua vườn đến nhà ăn. 
Đã thấy em ngồi bên ai đó 
bẻ chia nhau miếng bánh mì con.

Mấy đứa vô duyên xì xào nhỏ: 
người Mat cơ va xuống thăm chơi, 
nghe khoe đâu là anh kết nghĩa, 
bố lên thứ trưởng mấy tháng rồi.

Tôi đỏ mặt bừng như say rượu, 
lòng như thơ xé vụn gió bay. 
Rồi mùa thi đến tôi quên hết 
em … và quyển vở có trang thơ.

Được cái vợ tôi chẳng hay ghen, 
nhất là thơ cũ màu thời gian. 
Nàng chỉ cằn nhằn, thơ với thẩn, 
con rồi rõ khổ, giống tính anh.

Bài Thơ Cuộc Đời
31------------------
Thiện Ác bú cùng dòng sữa mẹ
Quỷ dữ là bóng tối của Giời
Trong mầm non có mầm sự chết
Và nụ hôn đầu hẹn trước chia tay

Thì vì sao cứ lo lắng ngày mai
Quá khứ nữa lại luôn luôn tiếc nuối
Từ nó đấy, có ta trong hiện tại
Khác một chút thôi, chắc gì có hôm nay.
Khác một chút thôi, đã chắc được hôm nay.

Sống thật sâu và thật đắm say
Từng phút giây mình đang còn có
Sống là yêu, trao đi là đã nhận
Đừng dại khờ, Nhân Quả chẳng tách đôi

Ngày giỗ Trịnh Công Sơn
32------------------------
Tôi không nghĩ anh đã ra đi
Mà chỉ là trở về chốn cũ
Trần thế này anh ghé qua thế đủ
Để lại dòng thơ nhạc rất anh

Cuộc sống vô thường mọi thứ trôi nhanh
Không cãi được với những người nói lý
Chỉ những khi đi qua hàng Phượng vĩ
Như mù lối về, như lạc với bài ca

Thơ Sáu chữ
33----------
-Bài Thứ Nhất

Chỉ sáu chữ trong mỗi câu
Quà ăn kiểu người Hà Nội
Từng âm thanh nhẹ khẽ rơi
Gợi lên nỗi nhớ một thời

Chỉ sáu chữ trong một câu
Vẫn còn gì chưa buông đủ
Yêu ai cũng không yêu hết
Ghét thì, một chút thế thôi

Chỉ sáu chữ trong một câu
Tiết tấu nhẹ ru lòng người
Khung nhạc vẫn như lơ lửng
Tìm đâu những nốt phiêu lưu

Chỉ sáu chữ trong một câu
Không làm ai rơi nước mắt 
Không làm bật dậy tiếng cười
Buồn vui không đầy không vơi

Chỉ sáu chữ trong một câu
Buông dần từng hai âm tiết
Không có cô đơn lẻ một
Liệu còn mình thật trong hai

Chỉ sáu chữ trong một câu
Bình yên nhà trong ngõ * vắng
Như con chim nhỏ bị thương
Như tâm hồn người Hà Nội

-Bài Thứ Hai

Dòng sông nay đã êm trôi 
Xuôi lòng về với biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông

Kìa ai một mình hái lá
Thả thuyền đánh thức dòng sông
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ
Dòng sông chảy vẫn trong mơ

-Bài thứ ba

Cô Đơn là hai âm tiết
Lẻ Loi hai tiếng mới thành
Một Mình cũng hai như vậy
Tình Yêu đâu chỉ riêng ai

Vẫn còn khum tay vớt bóng
Vẫn đi tìm lá Diêu Bông
Vẫn những dòng thơ viết dở
Vẫn chờ ai đó viết cùng

Thơ Diêu Bông
34-----------
- Bài thứ nhất

Tôi đi tìm lá Diêu Bông
Lạc vào sàn nhảy người đông em ngồi
Lại gần thầm gọi ... Mầu ơi
Cầm tay lạnh ngắt như người nữ tu
Bước đi miễn cưỡng thờ ơ
Điệu Valse dài thế bơ vơ tẻ sầu
Thị Mầu em ở nơi đâu
Để tôi tìm mãi bạc đầu vẫn không
"Đâu người xiêm áo sổ tung
Đâu người yêu đến núi rừng ngả nghiêng"
Gió lùa nỗi nhớ nửa đêm
Diêu Bông cùng với tình em Thị Mầu

-Bài thứ hai

Thì ra cái lá diêu bông 
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho

-Bài thứ ba

Có người đổ tại Diêu bông
Đừng khóc em nhé coi không nghe gì
Cũng như Anh vậy nhiều khi
Họ trách này nọ chỉ vì mình ... ngoan

Vô đề
35----
- Hôm qua nó đã trôi qua
Trong lòng lại vẫn nhợt nhoà vẩn vơ 
Đêm về ai bảo nằm mơ
Tự mình cứ mãi dối lừa mình thôi

Chỉ là gió thổi mây trôi
Chỉ là một chút bồi hồi cuối thu
Chỉ là ánh mắt đong đưa
Sao mà đã vội nhận vơ cho mình

Sao mà đã nghĩ linh tinh
Thôi đi người ấy có xinh ... gọi là

- Thơ của ta ơi, thôi không buồn nữa nhé
Buông bớt đi để thấy những cành vui
Để có em cho ta gục đầu vào lòng nhắm mắt
Ngón tay dài luồn xoa tóc hát ru thôi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét