- Có điều trong xã hội loài người con người hay vào gần để mắc kẹt và cả cuộc đời loay hoay dẫy dụa với những tham vọng ngu xuẩn, những lời ca ngợi mà không sao thoát ra được và quên đi mất gốc gác của mình - hạt bụi vô tri trong Vũ trụ đã một lần gặp may. Rồi bi kịch lớn nhất của con người đó là tham vọng Tuyệt đối hoá những gì mình thấy và suy ngẫm trong cuộc đời . Nó cũng chỉ đúng cho mình và tương đối thôi. Người khác chỉ có thể tham khảo, không hơn. Thế giới luôn bí ẩn, mãi mãi là như vậy. Và ta đến đây để đi tìm những cái nó có, tìm ai đây, tìm chính ta. Có thể tìm không ra cái gì, không thấy gì, có thể lạc. Nhưng mà là ta đã tìm, đã cố, đã tự mình, đã đam mê, đã sống.
- Ai cũng nghĩ trăm năm là hữu hạn
Cũng vội vàng, như không có ngày mai
Rồi đua nhau từng phút từng giây
Để nửa đời đã nếm đủ hết rồi
Ta chậm chạp như con lừa ngu ấy
Thấy cánh lá rơi cũng còn ngỡ nụ hôn
Vụng được một tí cũng coi như kho báu
Thấy nụ cười em vẫn huyền bí diệu kỳ
Ta đã viết bao nhiêu thơ tình ấy
và bao nhiêu truyện nữa có yêu đương
Nhưng đêm nay nhìn lên trời xa thẳm
Bỗng lại thấy mình, hạt bụi giữa không trung
Em nói đó là bụi pha lê
Thật á em, anh không chắc
Mà bụi nào lạc vương mắt cũng đau
Nhưng may mà trời cho ta dòng lệ
Để trôi ra dù bụi đó pha lê
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét