-Gió chiều lạnh, nhưng ven hồ chỗ này vắng, lại không thấy lạnh. Dựng xe tìm chỗ ngồi tập bài Thiền bên hồ Tây. Người ta bảo linh khí đây rất tốt, thụ khí được có thể chữa lành các vết đau.
-Bỗng dưng nghe đâu có tiếng ca vọng lại " ...bờ vai ơi đừng có..". Nhớ ra rồi, bài " Em về tinh khôi ". Tôi nghĩ đến em. Tôi nhớ. Em ở đâu giờ này, em cũng nói đến bờ vai, cũng như bao phụ nữ Hà Nội vậy ... Và ?
Ước mơ của đàn bà thật đơn giản. Cũng như đàn ông khi "mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ", cũng tưởng đâu có gì là ghê gớm, tưởng dễ. Không đâu.
Sao thế nhỉ, sao với bao nhiêu người, sao với cả...., vẫn mãi chỉ là ước mơ. Có bao nhiêu câu bắt đầu từ chữ " Vì " có thể viết ra. Bên kia lại vọng sang bài hát khác, hát về chia tay. Các ca sỹ là thế mà. Không bỏ nhau sao thành Sao được. Thế là có ngay một chữ " Vì " rồi. Vì bài hát nó xui em. Vì em phải lên giọng cho đúng nhạc. Vậy bắt đền nó ấy chứ kêu gì bờ vai.
Có cái giá phải trả khi muốn thành sao. Sao nhiều, hằng hà sa số nhưng sao nào chẳng cô đơn.
-Chàng trai có vẻ dân tỉnh lẻ, nhìn đồng hồ, nhìn trời, lắc đầu rồi tắt nhạc bỏ đi, những bước dài. Chắc đợi không được. Tôi chợt thấy Hà Nội cũng giống một cô gái quá, còn chưa đầy đặn, không tự tin, cố giấu kín những run rẩy thèm khát, đam mê dưới cái vẻ kiêu xa, tinh tế của người Hà Thành mà nếu ở một nơi khác có lẽ sẽ bung ra để thành những cơn bão, để bù lại, để trao, để nhận, để nuốt chìm. Ở đây Em luôn nhớ, và giữ vẻ kín đáo, một chút dối lừa chính minh, luôn đến muộn trong các cuộc hẹn, luôn có các lý do, nhưng thực quyến rũ, cô đơn như không biết tựa vào đâu. Giá như... Thật nực cười, làm gì có phép mầu. Sóng hồ chao, lại thấy cơn gió nhẹ, như câu thơ của Trần Sỹ Kháng đọc khi nào
...Trăng thanh tao hao gầy
Tây hồ sóng mờ say
Tóc mây buông gió lạnh
Mảnh mòn đâu bờ vai...
http://www.thica.net/2013/09/09/trang-an-nay/
Tây hồ sóng mờ say
Tóc mây buông gió lạnh
Mảnh mòn đâu bờ vai...
http://www.thica.net/2013/09/09/trang-an-nay/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét