- Có ai đọc biết truyện ngắn này của Jack London không. Tôi tìm mà không thấy. Truyện tôi đọc thời sinh viên bằng tiếng Nga, quên cả tên truyện. Ai biết cho tôi tin nhé.
- Nội dung câu chuyện về một anh chàng A tìm vàng ở vùng băng tuyết Mỹ, bị lạc và được một bộ lạc da đỏ cứu. Tù trưởng là một giáo sư da trắng đã dẫn bộ lạc đi trốn càng xa cái thế giới văn minh của Mỹ. Vì thế không được thả anh chàng về, lộ thì chết cả bộ lạc với cái thế giới văn minh của lòai người đó
Cô con gái của tù trưởng da trắng tạm gọi là B biết tiếng Anh nhờ có một nhà địa chất Anh cũng đã từng bị lạc. Ông C này dậy tiếng Anh cho cô . Ông dạy khá nhiều, đến từ Love thì không giải thích được vì người da đỏ không có từ ấy. Rồi ông chết. Bộ lạc này thì đến mùa Xuân họ đi tìm nhau và giao phối. Bản năng duy trì nòi giống cho quần thể mà và con đực yếu không được phép tham gia.
Thế mà cái anh chàng da trắng A không chịu chọn cô da đỏ nào để giao phôi. Và cả con gái tù trưởng, cái cô B da trắng kia. Cô cũng thấy mình lạ, cũng chẳng cho ai giao phối, cứ mong nhin anh A. Cô thấy những nếp nhăn trên mắt anh trước có 2 sau thành 6, những sợi tóc bạc ở bên mai xuất hiện để rồi cô không đếm xuể.
- Biết anh chàng nhớ cái thế giới khung khiếp của anh, nhớ chính anh và suy sụp đi hàng ngày,.cũng giống như ông già C xưa vật. Cô sợ cái thế giới của anh mà vẫn dắt anh chàng trốn, đưa cả số phận của bộ lạc mình lên canh bạc. Cô ấy chết đói vì dành thức ăn cho anh và trước khi chết có hỏi anh là đó có phải là cái mà từ Love trong tiếng Anh muốn nói không. Anh ấy nói không. Cái đó trong xã hội văn minh mà anh ta sinh ra và trở về, cái xã hội mà chúng ta đang sống, không có từ tương xứng.
Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014
Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014
Biển-Đông
- Mới ngày nào tình hình Ucraina làm tôi và một số người bạn học cùng Đại Học ở Liên bang Sô viết xưa xáo động. Chúng tôi thấy bất ngờ. Bây giờ tình hình Biển Đông lại choán hết tâm trí. Cũng lại bất ngờ. Chán thật. Học hành kiểu gì thế, đọc bao nhiêu sách, đi bao nhiêu nước, thấy bao nhiêu điều để rồi bị " Bất Ngờ ". Tôi nói với các anh bạn là chúng ta luôn lầm lẫn chữ " Chưa " thành chữ " Không ". Lùi ra xa sẽ thấy sự việc xảy ra là tất yếu. Sao chúng ta lại thấy bất ngờ. Thấy bất ngờ thì luôn bị động và đối phó. Các giải pháp tình thế luôn đưa ra các tình thế mới. Cần có giải pháp tổng thể để khỏi mắc kẹt. Muốn giải pháp gì, muốn học thuyết gì cũng không tránh khỏi ba câu hỏi:
*Chúng ta là ai
*Chúng ta đang ở đâu trong cái thế giới này
*Chúng ta đang đi về đâu
- Đọc xong quyển " Thế giới nóng phẳng và chật " của Friedman có thể suy ra rằng do Công Nghệ đã phẳng, thế giới dịch chuyển quanh 3 đỉnh Mỹ, Tàu, Nga. Chúng đối kháng nhau nhưng chấp nhận nhau rồi. Tất nhiên tam giác với 3 đỉnh đó vẫn vận động. Nước Mỹ với các nhà tư bản, với thể chế hoàn thiện dân chủ tư sản sẽ tự điều chỉnh. Trung Quốc thực chất là một đế quốc với Tư bản nhà nước cũng đang khẳng định cái vị trí đỉnh của mình. Nga thì giữa hai nước kia về thể chế nhưng có thuận lợi về tài nguyên, đất đai trong một thế giới đang cạn kiệt tài nguyên, chật và nóng, với những con người tài năng yêu khoa học với sức mạnh quân sự truyền thống luôn được duy trì.
Và sự vận động của chúng ta cần tính tới trạng thái chung đó, 3 cái đỉnh tam giác trên hành tinh chúng ta.
- Có anh bạn tiếc những gì cụ Phan Châu Trinh ấp ủ, mơ ước về những người con Việt làm chủ được KHKT và CN theo tấm gương người Nhật, người Hàn " Tự Lực, Tự Cường " chứ đừng bắt chước mấy anh nhà giàu đi buôn và bán tài nguyên Arabe hay anh bạn láng giềng Thái lan kia. Nhưng thôi chuyện đã qua. Có quá nhiều cái hiện tại phải suy ngẫm. Hiện tại cái thế giới phẳng này nhờ công nghệ tin học cũng tạo ra những thuận lợi - sự bình đẳng. Có điều người Việt sẽ lựa chọn, tận dụng nó như thế nào. Các thanh niên Việt ngồi trước bàn phím có phải để học, xem những file chấm doc hay pdf hay chủ yếu để giết thời giờ, vui chơi giải trí. Mở TV ra thấy cũng tràn ngập vui chơi giải trí với các thần tượng Mr nọ, Ms kia. Để học công nghệ cho nước mình mạnh lên như Nhật, Hàn hay vui chơi giải trí kiếm tiền để mình càng giầu lên thì càng tha hoá, đất nước càng yếu đi.
Chúng ta cần thời gian cho bình an để chuẩn bị. Trước hết là thay đổi chính chúng ta.
Giầu-có-chỉ-qua-dịch-vụ, đầy-tài-nguyên, nhưng không Tự-Cường-(mạnh), chỉ là miếng mồi ngon cho những con thú -TĐT
*Chúng ta là ai
*Chúng ta đang ở đâu trong cái thế giới này
*Chúng ta đang đi về đâu
- Đọc xong quyển " Thế giới nóng phẳng và chật " của Friedman có thể suy ra rằng do Công Nghệ đã phẳng, thế giới dịch chuyển quanh 3 đỉnh Mỹ, Tàu, Nga. Chúng đối kháng nhau nhưng chấp nhận nhau rồi. Tất nhiên tam giác với 3 đỉnh đó vẫn vận động. Nước Mỹ với các nhà tư bản, với thể chế hoàn thiện dân chủ tư sản sẽ tự điều chỉnh. Trung Quốc thực chất là một đế quốc với Tư bản nhà nước cũng đang khẳng định cái vị trí đỉnh của mình. Nga thì giữa hai nước kia về thể chế nhưng có thuận lợi về tài nguyên, đất đai trong một thế giới đang cạn kiệt tài nguyên, chật và nóng, với những con người tài năng yêu khoa học với sức mạnh quân sự truyền thống luôn được duy trì.
Và sự vận động của chúng ta cần tính tới trạng thái chung đó, 3 cái đỉnh tam giác trên hành tinh chúng ta.
- Có anh bạn tiếc những gì cụ Phan Châu Trinh ấp ủ, mơ ước về những người con Việt làm chủ được KHKT và CN theo tấm gương người Nhật, người Hàn " Tự Lực, Tự Cường " chứ đừng bắt chước mấy anh nhà giàu đi buôn và bán tài nguyên Arabe hay anh bạn láng giềng Thái lan kia. Nhưng thôi chuyện đã qua. Có quá nhiều cái hiện tại phải suy ngẫm. Hiện tại cái thế giới phẳng này nhờ công nghệ tin học cũng tạo ra những thuận lợi - sự bình đẳng. Có điều người Việt sẽ lựa chọn, tận dụng nó như thế nào. Các thanh niên Việt ngồi trước bàn phím có phải để học, xem những file chấm doc hay pdf hay chủ yếu để giết thời giờ, vui chơi giải trí. Mở TV ra thấy cũng tràn ngập vui chơi giải trí với các thần tượng Mr nọ, Ms kia. Để học công nghệ cho nước mình mạnh lên như Nhật, Hàn hay vui chơi giải trí kiếm tiền để mình càng giầu lên thì càng tha hoá, đất nước càng yếu đi.
Chúng ta cần thời gian cho bình an để chuẩn bị. Trước hết là thay đổi chính chúng ta.
Giầu-có-chỉ-qua-dịch-vụ, đầy-tài-nguyên, nhưng không Tự-Cường-(mạnh), chỉ là miếng mồi ngon cho những con thú -TĐT
Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014
Đọ Thơ
Nguyễn Hoàng Đức mời đọ thơ. Thôi mình chịu thua cho nhàn
Thua rồi, thấy nói đọ thơ
Thơ tôi nó sợ đến giờ mất tiêu
Tôi tìm chẳng biết ở đâu
Thơ tôi trốn sạch một câu chẳng còn
------
Nguyễn Hoàng Đức
Thơ
GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN
Thơ tôi nó sợ đến giờ mất tiêu
Tôi tìm chẳng biết ở đâu
Thơ tôi trốn sạch một câu chẳng còn
------
Nguyễn Hoàng Đức
Thơ
GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN
Các bạn yêu thơ thân mến
Bài thơ trước “Mùa đông vọng cánh én về”, tôi đã đưa ra lời đề cử “so găng”. Thực lòng đó là một việc cực chẳng đã, bởi Văn chứ có phải Võ đâu mà đòi đấu. Dẫu vậy, trong bối cảnh giá trị thơ chỉ tuỳ thuộc vào “con dấu” bao cấp - cửa quyền - mậu dịch, khiến tôi có ẩn tình phải làm việc cực chẳng đã đó. Hôm nay, tôi hy vọng chỉ đưa thêm một lời thách đấu nữa. Tại sao? Thời bao cấp, chắc các bạn cũng biết, mỗi lần tết đến mỗi nhà lại may mắn có được một sổ mua hàng để mua một túi ni lông quà tết gồm vài cái bánh đa, vài mẩu bóng bì lợn, vài lạng đỗ để gói bánh trưng... Lúc đó có vô số cán bộ làm thơ nghiệp dư lại tay xách nách mang xếp hàng đi lấy “gói đồ” tết. Đó là tranh nhau lấy ô tem phiếu vào sân rồng thơ. Mấy ai mà được cái ân sủng đó,
vì báo tết in mầu đẹp, nhuận bút “gói bánh trưng” trả cao, lại bày trên bàn để khơe hàng xóm và khách khứa. Có rất nhiều cán bộ hì hục làm thơ tết ngay từ lúc hè nắng chang chang... để có chục bài, hay vài chục bài đăng tết...
Cực chẳng đã tôi phải thách đấu thơ để muốn thi thố với những cây bút nghiệp dư thì thụp làm thơ, sau đó cấu kết cánh hẩu, muốn khen ai lên mây thì khen, muốn vùi ai xuống đất thì vùi. Chúng ta thử đọ xem, người cậy thơ con dấu hay hoặc người theo đuổi các chuẩn mực mỹ học một cách nhà nghề hay? Ở bài thơ này tôi xin đề cử:
1- Không phải là bài thơ này hay nhất hay nhì, mà là bắt chấp tất cả thơ tem phiếu mùa xuân trong vài chục năm cộng lại. (Thậm chí tôi nghĩ chỉ một chương của bài thơ này cũng đo ván các bài thơ lèo tèo chia ô tem phiếu rồi ).
2- Thơ Việt nói chung mới chỉ có con người rào dậu “ta về ta tắm ao ta” của quê hương, vậy tôi xin đề cử bài thơ của tôi là một trong những bài đầu tiên đề cập đến CON NGƯỜI CÔNG DÂN NHÂN LOẠI.
1- Không phải là bài thơ này hay nhất hay nhì, mà là bắt chấp tất cả thơ tem phiếu mùa xuân trong vài chục năm cộng lại. (Thậm chí tôi nghĩ chỉ một chương của bài thơ này cũng đo ván các bài thơ lèo tèo chia ô tem phiếu rồi ).
2- Thơ Việt nói chung mới chỉ có con người rào dậu “ta về ta tắm ao ta” của quê hương, vậy tôi xin đề cử bài thơ của tôi là một trong những bài đầu tiên đề cập đến CON NGƯỜI CÔNG DÂN NHÂN LOẠI.
Tôi muốn bạn đọc chia sẻ , và thực sự xin lỗi bạn đọc về lối “ném găng mỹ học” này. Tôi nghĩ, găng lẽ ra chỉ giành cho võ sĩ, nhưng cũng tìm thêm được một lời biện minh cho mình rằng: khi người ta cần bảo vệ danh dự người ta cũng ném găng.
Cuối cùng xin bạn đọc tri âm và thông cảm cho lần ném găng lần chót này.
Xin cám ơn!
Thơ
GIAO HƯỞNG MÙA XUÂN
*******
Nguyễn Hoàng đức
*******
Nguyễn Hoàng đức
Chương thứ nhất
LỬA VÀ ÁNH SÁNG
Xuân đang về
Giờ đang tới
Giờ đang tới
Bầu trời gọi gió muôn phương
Kéo những lớp voan mây
tầng tầng lớp lớp
che khuất những vì sao
thấp thoáng nụ cười miễn cưỡng
Thời gian trôi xuống đáy vòng nhật nguyệt
cuốn theo ánh sáng đông tàn sót lại
vào vực thẳm bốn mùa
Kéo những lớp voan mây
tầng tầng lớp lớp
che khuất những vì sao
thấp thoáng nụ cười miễn cưỡng
Thời gian trôi xuống đáy vòng nhật nguyệt
cuốn theo ánh sáng đông tàn sót lại
vào vực thẳm bốn mùa
Một bóng đêm hùng vĩ mênh mông
mở ra vô tận
dưới đáy bốn mùa
dưới đáy những vì sao
mở ra vô tận
dưới đáy bốn mùa
dưới đáy những vì sao
Không giờ!
Vở bi kịch Càn – Khôn
Nín bặt trong bóng đêm huyền khải
sẵn lòng đón mùa gieo men ánh sáng đầu tiên!
Vở bi kịch Càn – Khôn
Nín bặt trong bóng đêm huyền khải
sẵn lòng đón mùa gieo men ánh sáng đầu tiên!
Chợt
Một chớp lửa nhen trên đầu
sợi nến
rạch nứt thời gian
xé đôi ranh giới
một mùa đông cũ và một mùa xuân mới
Một chớp lửa nhen trên đầu
sợi nến
rạch nứt thời gian
xé đôi ranh giới
một mùa đông cũ và một mùa xuân mới
Tia sáng vươn lên như mầm trí tuệ
muốn chọc thủng đêm đen
vươn gọi những vì sao
Hãy lên mầm kín các tầng trời!
Hãy khải hoàn ánh sáng!
Trên các lớpmây nín bặt
Đen thẫm của thời gian!
muốn chọc thủng đêm đen
vươn gọi những vì sao
Hãy lên mầm kín các tầng trời!
Hãy khải hoàn ánh sáng!
Trên các lớpmây nín bặt
Đen thẫm của thời gian!
Ngọn nến cháy rực
Sáng lên cột mốc lung linh
đổ bóng về quá khứ
Một mùa đông đang khép
Trên những cành cây cuốn lại
những ngày dĩ vãng
trong lớp vỏ sần sùi ký ức
Những chiếc lá vàng
cuối cùng
đang dứt áo chào lời dã biệt
nuối tiếc rơi
trong bàn tay gió xoáy hồn trăn trở
Một mùa đông hiền triết
nặng bước ra đi
trên đôi chân khắc khổ
Sáng lên cột mốc lung linh
đổ bóng về quá khứ
Một mùa đông đang khép
Trên những cành cây cuốn lại
những ngày dĩ vãng
trong lớp vỏ sần sùi ký ức
Những chiếc lá vàng
cuối cùng
đang dứt áo chào lời dã biệt
nuối tiếc rơi
trong bàn tay gió xoáy hồn trăn trở
Một mùa đông hiền triết
nặng bước ra đi
trên đôi chân khắc khổ
Ngọn nến cháy rực
Sáng lên cột mốc lung linh
hắt chiếu tương lai
Mùa xuân đang nhú
từ hạt men ánh sáng đầu tiên!
hạt men sẽ lên men
mở ra những vầng men mới
cho bầu trời và mặt đất
Một vầng dương mang tên tuổi mùa xuân mới
sẽ mọc lên!
Những vì sao mang họ thời gian mới
sẽ gieo mùa
trên cánh đồng mới của Quê Trời
Sáng lên cột mốc lung linh
hắt chiếu tương lai
Mùa xuân đang nhú
từ hạt men ánh sáng đầu tiên!
hạt men sẽ lên men
mở ra những vầng men mới
cho bầu trời và mặt đất
Một vầng dương mang tên tuổi mùa xuân mới
sẽ mọc lên!
Những vì sao mang họ thời gian mới
sẽ gieo mùa
trên cánh đồng mới của Quê Trời
Một ngọn nến cháy rực
Hai ngọn rồi ba ngọn
Nến gọi nến sáng lên
Trên đỉnh đầu khát vọng
Đèn gọi đèn thức dậy
thắp linh hồn toả sáng
Những vì sao cựa mình giữa bầu trời chật chội
Hò nhau kéo băng những tầng mây phủ
...
Men sáng vươn
chọc đất chui khỏi các địa tầng tăm tối
thành những mầm cây!
Hai ngọn rồi ba ngọn
Nến gọi nến sáng lên
Trên đỉnh đầu khát vọng
Đèn gọi đèn thức dậy
thắp linh hồn toả sáng
Những vì sao cựa mình giữa bầu trời chật chội
Hò nhau kéo băng những tầng mây phủ
...
Men sáng vươn
chọc đất chui khỏi các địa tầng tăm tối
thành những mầm cây!
Men sáng nâng
bốc khỏi mái đầu vương vấn mùa đông
thành búp tinh thần!
bốc khỏi mái đầu vương vấn mùa đông
thành búp tinh thần!
Men sáng trào
khỏi con tim ngủ vùi trong giá lạnh
thành khát vọng mùa xuân!
khỏi con tim ngủ vùi trong giá lạnh
thành khát vọng mùa xuân!
Giữa ranh giới không giờ
chật hẹp
chật hẹp
Thời gian gieo một mầm sáng mới
Đó là mầm của sự sống nảy giữa lòng bóng tối
Đó là mầm của sự sống nảy giữa lòng bóng tối
Là mầm của trí tuệ
nảy giữa cõi u minh
nảy giữa cõi u minh
Là mầm của ngọn đèn chân lý
muốn soi sáng giữa đời tăm tối
muốn soi sáng giữa đời tăm tối
Và trong khoảnh khắc giao thừa
kẽ nứt
của quá khứ và tương lai
của trời và đất
của con người và vũ trụ
ta nhận ra rằng:
Giữa lòng bóng tối của cuộc đời
Con người chính là kẻ thắp lên
Một ngọn đèn chân lý!
Và trong bóng đêm mở ra như một
Vũ trường vĩ đại
Con người sẽ khải hoàn mình
Như ánh sáng
Chói loà rực rỡ đêm đen !
kẽ nứt
của quá khứ và tương lai
của trời và đất
của con người và vũ trụ
ta nhận ra rằng:
Giữa lòng bóng tối của cuộc đời
Con người chính là kẻ thắp lên
Một ngọn đèn chân lý!
Và trong bóng đêm mở ra như một
Vũ trường vĩ đại
Con người sẽ khải hoàn mình
Như ánh sáng
Chói loà rực rỡ đêm đen !
Ánh sáng lên mầm
gọi tất cả
lên mầm theo
Trái tim bỗng nảy mầm
giọt lệ chồi lên
khắc xuống làn da nóng bỏng
như một dòng sông chở nặng
năm tháng phù sa !
gọi tất cả
lên mầm theo
Trái tim bỗng nảy mầm
giọt lệ chồi lên
khắc xuống làn da nóng bỏng
như một dòng sông chở nặng
năm tháng phù sa !
Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014
Thơ (2005-2010)
Trời đùa
1---------
Chưa viết, Thơ trong Người .
Viết rồi, Người trong Thơ.
Trời đùa, cho chút mộng mơ
neo mình những lúc dại khờ cuồng điên.
Thay lời tựa
2-------------
Ba ơi, sao lại làm thơ?
Thời nay ai có dại khờ ngồi nghe.
Con ơi, lắm kẻ ngây si,
Ba trong số đó có gì lạ đâu.
Anh ơi, thơ có từ lâu.
Người ta làm hết, còn đâu anh làm.
Em ơi, một chút muộn màng,
để anh viết nốt dở dang thuở nào.
Con ơi, nhà vốn đã nghèo
mà sao con lại dính vào với thơ.
Mẹ ơi, bởi tiếng mẹ ru
theo con di đến bây giờ mẹ ơi.
Chông chênh một kiếp làm người
có Thơ, Em đã không rời đỡ tôi.
Giọt sáng
3---------
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ cứ tìm hoài
vương vấn
mãi thôi.
Mốc thời gian
4---------------
- Những năm lên mười
dài
như quãng đời còn lại .
Những tấm hình trắng đen cũ kỹ,
Những âm thanh thánh thót
rơi
xa vời .
- Những năm hai mươi
hết khóc lại cười ,
nhớ rồi quên
mọi thứ ở đầu môi .
Nông sâu đâu biết,
gương trong vẫn cứ đầy .
- Ba mươi rồi ,
chải đầu lâu hơn buổi sáng ,
mải mê tìm bới thời gian .
Đường còn xa ,
có rơi gì ,
vương ,
mất ?
chốc xốn xang quay lại nhìn sau .
- Em ! Bốn mươi
đủ cả bốn mùa,
biết khóc khi vui
cười khi đau đớn ,
dụ ta vào ,
để lạc ...
bơ vơ .
- Tuổi năm mươi ?
ngỡ ngàng !
hình như không phải thế .
Có cái gi lầm,
lỗi thượng đế với thời gian .
Muốn gặp em
nói những điều chưa kịp nói
bởi e em không đợi
hoặc mình sẽ lẫn quên .
- Sáu mươi
lại dỗi đòi như con trẻ .
Nhìn lại mình,
chia hai nửa khi nào :
nửa vẫn còn,
nửa tưởng đã đầu thai.
- Bảy mươi ...
lúc vội , lúc không ,
khi thờ ơ,
khi da diết,
như câu thơ
xuống dòng ,
sang trang
lẫn đâu không biết
để em
vẫn chờ
vẫn đợi
vẫn không tin .
Nước mắt thơ
5--------------
Có phải vì em mau nước mắt
mà thơ tôi bật khóc suốt chiều qua.
Tôi dỗ nó nín đi, nào hãy nín.
Hóa thành khăn
lau nước mắt cho nàng.
Một đời người, bao nếm trải.
Nhưng có gì bằng
nước mắt của người yêu.
Ngày Mai
6-----------
Ngày Mai
Một Cuộc hẹn không địa điểm
Một người hẹn không nói tên
Một quà tặng trong hộp kín
Một hình phạt chưa đọc lên
Ngày Mai
Hãy hẹn ở nơi không ai biết
Người đợi ta không ai khác ngòai em
Quà tặng có mùi hơi quen vương vấn
Hình phạt nếm chịu cùng nước mắt Yêu Thương
Năm mới
7---------
Tết đến, dọn nhà, trưa im ắng.
Quét gom rác bụi, một năm rồi.
Nhặt chíếc kim băng trong gầm ghế
Nhẩn nha tìm đọc lá thư rơi.
Cũng muốn thả hồn theo thi sỹ,
tìm trong trang sách cánh hoa khô,
gom được chút mình năm cũ ấy,
mang sang năm mới đỡ bơ vơ.
Còn lại thôi đừng suy tính nữa,
Viển vông hay là những lầm sai,
Một chút đam mê từ đâu mãi.
Một lời thầm trách của một Ai !
Nắng chiều
8------------
Chiều ,
nắng xiên
khoác lên tường
tấm khăn mỏng mảnh ,
lệch hở một bên vai
tụt xuống dần dần khắc khoải .
Gió im – mây ngừng trôi .
Hơi thở phập phồng .
Da diết nhớ
lần đầu
Em .
Lá rơi
9------
Ba cùng con ngắm cảnh thu vàng .
Từ cửa sổ thấy ngoài vườn lạnh ngắt .
Vắng bóng chim không gian như sững lại .
Huyền diệu vô cùng và thật mỏng manh .
Không cùng thơ níu được tấm khăn quàng
đang tụt xuống, rách dần, loang từng mảng .
Ba chẳng biết đền con gì cái mất ?
Gục vai tôi, bé đếm lá thu rơi .
Một chiếc lá bỗng rơi vèo xuống đất .
Xuýt nữa con không nhìn thấy ba ơi .
Tàu lá đó bỗng dưng sao rất vội .
Sợ tiễn đưa hay để kịp điều gì ?
Chiếc lá khác lắc lư cười ngạo nghễ ,
màu rực hung nóng ấm của mùa hè .
Đợi cơn gió nhấp nhô như sóng biển
để cưỡi lên một lần với trời xanh .
Hai chiếc lá, ba ơi , hai chiếc lá ,
chiếc nọ còn đỡ chiếc kia rời ,
cùng tuột khỏi cành cây mưa đêm ướt .
Bộp ! Tiếng lá rơi hay tiếng gì kêu ?
Một chiếc lá còn non chưa vàng hẳn ,
Cứ run lên, xoắn lại, xoắn qua .
Cuống xơ gày vẫn bám cành , tội nghiệp .
Nhựa ngọt lành vẫn cố vắt sang .
Hơi sữa thở đều đều xoa lên má .
Bé ngủ rồi, tóc xoã, mí đọng sương .
Bên hàng xóm khói bếp chiều đã toả .
Bé cười mơ thấy chồi nhú lá xanh
Ba và Con
10----------
Dỗ con từ thuở lên ba
vụng về như một con gà trống ngu.
Có sao được tiếng mẹ ru
để cho giấc ngủ trẻ thơ nụ cười.
Dỗ con thìa cháo suông thôi,
ăn ba miếng nữa thì tôi ăn thừa.
Ngoài kia đường ướt, trời mưa.
Thay bà, ba kể chuyện xưa Phan-Trần.
Dỗ con Đông lại sang Xuân.
Tập thơ Nguyễn Bính đánh vần từng câu.
Hoa chanh - hương bưởi - lá trầu,
cây đa - bến nước- vườn dâu - con đò.
Dỗ con bằng những bài thơ,
đặt vần theo tiếng nhịp đưa của tàu.
Sài Gòn xa lạ muôn màu.
Ngỡ ngàng, mình lại quay đầu trở ra.
Dỗ con bao đoạn đường xa,
ngủ say trên cánh tay ta, mỏi dừ.
Mái nhà tranh ... ở trong mơ!
Bế con, bước nữa, tới bờ bên kia.
Dỗ con, năm tháng trôi đi.
Ngẩn ngơ quên mất
đôi khi dỗ Mình.
Trong mưa
11----------------
Môt cơn mưa đổ ào ào,
một người chạy vội núp vào mái hiên,
một đường phố nhỏ vắng tanh,
một buổi chiều - lại một mình - lại mưa .
Lại chùm bong bóng ngây ngô
lắc lư, chen chúc, vật vờ, rồi tan .
Sinh từ mưa xối chan chan,
mất đi trong cái vô vàn nước trôi .
Phải chăng ta đã chào đời
giưã cơn mưa đất với trời tìm nhau !
Những chùm bong bóng từ đâu
trong ta từ thuở ban đầu trẻ thơ,
trong ta một nỗi bơ vơ,
trong ta cảm giác mơ hồ về ta .
cứ day dứt mãi không ra
Mình là ai, ai là ta, là mình .
Cả khi em có ở bên,
ôm ta chìm đắm dòng Quên ngọt ngào,
Tình yêu ! hay chỉ chiêm bao,
hay là hoài bóng kiếp nào khôn nguôi !
Ngoài kia mưa đã tạnh rồi,
cái người đứng trú đã dời bỏ đi .
Mình ta lẫn với cơn mê .
phập phồng bong bóng lạc về nơi đâu !
Gai Thơ
12--------
Không thể nói là tôi không biết
Màu đợi chờ trong đôi mắt em
Thăm thẳm đến nao lòng rối bước
Tiếng thở dài như khẽ trong đêm
Không thể nói, tôi vô tình, không phải
Tôi ác rồi, ác quá đã làm thơ
Em như thấy có mình trong đó
Đọc nhiều rồi lại nghĩ, chỉ mình thôi
Tôi không ác, đúng rồi, thơ tôi ác
Có trong tôi những khoảng trống bơ vơ
Những mảng đất hoang, héo cằn khô nứt
Vẫn khát khao mong nhớ những giọt mưa
Và nước mắt em một lần rơi xuống
làm Thơ tôi như Hoa dại mọc lên
Em lại hái, sao dại khờ như vậy
để gai thơ đâm phải, biết làm sao.
Tôi chỉ biết, chỉ thay Thơ xin lỗi
Làm em đau tôi chẳng muốn chút nào
Tôi cũng đau, biết ơn em đã tưới
Hồi sinh Thơ bởi dòng lệ lòng em
" - Có người hỏi:
Câu thơ vớt được đâu rồi
Hay là lại để làm mồi đi câu
-Trả lời:
Câu thơ ấy vẫn còn đây
Chỉ là nó đã ướt đầy lệ ai "
Xin người lặng yên
13-----------------------
Chúng mình đổi nỗi buồn cho nhau.
Liệu có bớt đau...
Anh không chắc.
Chúng mình đổi niềm vui cho nhau.
có ai vui hơn
Anh không biết.
Chúng mình đổi cái lặng yên,
môi anh lại lạc đến miền nào đây
Chúng mình đổi cái lặng yên,
Để cùng lạc đến cõi quên ngọt ngào.
Đừng
14--------
Đừng xin lỗi anh dù chỉ một lần!
Anh là Ai mà được quyền tha thứ.
Cái kẻ ăn xin và mộng mơ từ nhỏ,
Một cánh lá rơi cũng ngỡ nụ hôn.
Đừng xin lỗi anh dù có một ngàn lần,
vì lời đó không từ em, anh biết.
Em của anh nồng nàn da diết.
Đã của nhau rồi đâu rành rẽ xin-cho.
Đừng xin lỗi anh dù là trong ý định,
như câu thơ ai viết hộ chúng mình.
"Mối tình cuối kinh hoàng sao thế?
do yêu nhau hay nỗi sợ phải lìa nhau" *.
*Thơ Evtushenko
Tháng Tư
15------------
Thôi , mọi cái vẩn vơ,
buồn phiền và trăn trở,
cho qua đi, thế nhé .
Bây giờ là tháng Tư .
Cả một lúc bốn mùa
đan vào nhau lưu luyến,
mãi như không muốn dứt
sợ tuột mất bình yên .
Mọi thứ hãy để nguyên,
áo ấm đừng cất vội .
Tối nay gió mùa về,
mà sao anh cứ lại .
Quà xuân vẫn còn đây ,
bông hoa hồng nho nhỏ .
Có chút nắng của hè,
chưa làm phai sắc thắm .
Những chiều mây xanh trắng ,
ngỡ lạc vào tháng Mười,
ngỡ mùa thu đến rồi .
Chỉ không lá vàng rơi .
Tháng Tư là thế đấy .
Đừng nói ghét hay yêu,
đừng vội vã mọi điều,
kẻo chúng mình lẫn hết .
Gửi
16-----
Sao rồi, mãi chẳng nghĩ ra,
cái nhìn đã gặp như là ở đâu.
Thuở nào để lạc mất nhau.
Mà tìm cho đến bạc đầu vẫn không.
Cạn dần từng giọt thời gian.
Thiên thần, cảm hứng lụi tàn rồi chăng.
Sao mây trời vẫn lang thang.
Sao người vẫn cứ muộn màng đợi ai.
Người về
17-----------
Anh vẫn đợi em về mỗi tối,
có tiếng chân theo tiếng nhạc dịu êm.
Và như thấy tay em đặt trên vai anh,
Cúi đầu, ngoảnh mặt
để mùi phụ nữ giận hờn vấn vương.
Nếu em lần lữa liệu còn anh không
hay một ông già
mắt lòa tóc bạc hom hem.
Anh đã nghe hay là mơ thấy!
Có tiếng thì thầm
Em mong ngày ấy
để em mới tin thật
Anh là của Em.
Valse
18----
Chưa viết, Thơ trong Người .
Viết rồi, Người trong Thơ.
Trời đùa, cho chút mộng mơ
neo mình những lúc dại khờ cuồng điên.
Thay lời tựa
2-------------
Ba ơi, sao lại làm thơ?
Thời nay ai có dại khờ ngồi nghe.
Con ơi, lắm kẻ ngây si,
Ba trong số đó có gì lạ đâu.
Anh ơi, thơ có từ lâu.
Người ta làm hết, còn đâu anh làm.
Em ơi, một chút muộn màng,
để anh viết nốt dở dang thuở nào.
Con ơi, nhà vốn đã nghèo
mà sao con lại dính vào với thơ.
Mẹ ơi, bởi tiếng mẹ ru
theo con di đến bây giờ mẹ ơi.
Chông chênh một kiếp làm người
có Thơ, Em đã không rời đỡ tôi.
Giọt sáng
3---------
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim như nhỏ lại.
Sợi chỉ cứ tìm hoài
vương vấn
mãi thôi.
Mốc thời gian
4---------------
- Những năm lên mười
dài
như quãng đời còn lại .
Những tấm hình trắng đen cũ kỹ,
Những âm thanh thánh thót
rơi
xa vời .
- Những năm hai mươi
hết khóc lại cười ,
nhớ rồi quên
mọi thứ ở đầu môi .
Nông sâu đâu biết,
gương trong vẫn cứ đầy .
- Ba mươi rồi ,
chải đầu lâu hơn buổi sáng ,
mải mê tìm bới thời gian .
Đường còn xa ,
có rơi gì ,
vương ,
mất ?
chốc xốn xang quay lại nhìn sau .
- Em ! Bốn mươi
đủ cả bốn mùa,
biết khóc khi vui
cười khi đau đớn ,
dụ ta vào ,
để lạc ...
bơ vơ .
- Tuổi năm mươi ?
ngỡ ngàng !
hình như không phải thế .
Có cái gi lầm,
lỗi thượng đế với thời gian .
Muốn gặp em
nói những điều chưa kịp nói
bởi e em không đợi
hoặc mình sẽ lẫn quên .
- Sáu mươi
lại dỗi đòi như con trẻ .
Nhìn lại mình,
chia hai nửa khi nào :
nửa vẫn còn,
nửa tưởng đã đầu thai.
- Bảy mươi ...
lúc vội , lúc không ,
khi thờ ơ,
khi da diết,
như câu thơ
xuống dòng ,
sang trang
lẫn đâu không biết
để em
vẫn chờ
vẫn đợi
vẫn không tin .
Nước mắt thơ
5--------------
Có phải vì em mau nước mắt
mà thơ tôi bật khóc suốt chiều qua.
Tôi dỗ nó nín đi, nào hãy nín.
Hóa thành khăn
lau nước mắt cho nàng.
Một đời người, bao nếm trải.
Nhưng có gì bằng
nước mắt của người yêu.
Ngày Mai
6-----------
Ngày Mai
Một Cuộc hẹn không địa điểm
Một người hẹn không nói tên
Một quà tặng trong hộp kín
Một hình phạt chưa đọc lên
Ngày Mai
Hãy hẹn ở nơi không ai biết
Người đợi ta không ai khác ngòai em
Quà tặng có mùi hơi quen vương vấn
Hình phạt nếm chịu cùng nước mắt Yêu Thương
Năm mới
7---------
Tết đến, dọn nhà, trưa im ắng.
Quét gom rác bụi, một năm rồi.
Nhặt chíếc kim băng trong gầm ghế
Nhẩn nha tìm đọc lá thư rơi.
Cũng muốn thả hồn theo thi sỹ,
tìm trong trang sách cánh hoa khô,
gom được chút mình năm cũ ấy,
mang sang năm mới đỡ bơ vơ.
Còn lại thôi đừng suy tính nữa,
Viển vông hay là những lầm sai,
Một chút đam mê từ đâu mãi.
Một lời thầm trách của một Ai !
Nắng chiều
8------------
Chiều ,
nắng xiên
khoác lên tường
tấm khăn mỏng mảnh ,
lệch hở một bên vai
tụt xuống dần dần khắc khoải .
Gió im – mây ngừng trôi .
Hơi thở phập phồng .
Da diết nhớ
lần đầu
Em .
Lá rơi
9------
Ba cùng con ngắm cảnh thu vàng .
Từ cửa sổ thấy ngoài vườn lạnh ngắt .
Vắng bóng chim không gian như sững lại .
Huyền diệu vô cùng và thật mỏng manh .
Không cùng thơ níu được tấm khăn quàng
đang tụt xuống, rách dần, loang từng mảng .
Ba chẳng biết đền con gì cái mất ?
Gục vai tôi, bé đếm lá thu rơi .
Một chiếc lá bỗng rơi vèo xuống đất .
Xuýt nữa con không nhìn thấy ba ơi .
Tàu lá đó bỗng dưng sao rất vội .
Sợ tiễn đưa hay để kịp điều gì ?
Chiếc lá khác lắc lư cười ngạo nghễ ,
màu rực hung nóng ấm của mùa hè .
Đợi cơn gió nhấp nhô như sóng biển
để cưỡi lên một lần với trời xanh .
Hai chiếc lá, ba ơi , hai chiếc lá ,
chiếc nọ còn đỡ chiếc kia rời ,
cùng tuột khỏi cành cây mưa đêm ướt .
Bộp ! Tiếng lá rơi hay tiếng gì kêu ?
Một chiếc lá còn non chưa vàng hẳn ,
Cứ run lên, xoắn lại, xoắn qua .
Cuống xơ gày vẫn bám cành , tội nghiệp .
Nhựa ngọt lành vẫn cố vắt sang .
Hơi sữa thở đều đều xoa lên má .
Bé ngủ rồi, tóc xoã, mí đọng sương .
Bên hàng xóm khói bếp chiều đã toả .
Bé cười mơ thấy chồi nhú lá xanh
Ba và Con
10----------
Dỗ con từ thuở lên ba
vụng về như một con gà trống ngu.
Có sao được tiếng mẹ ru
để cho giấc ngủ trẻ thơ nụ cười.
Dỗ con thìa cháo suông thôi,
ăn ba miếng nữa thì tôi ăn thừa.
Ngoài kia đường ướt, trời mưa.
Thay bà, ba kể chuyện xưa Phan-Trần.
Dỗ con Đông lại sang Xuân.
Tập thơ Nguyễn Bính đánh vần từng câu.
Hoa chanh - hương bưởi - lá trầu,
cây đa - bến nước- vườn dâu - con đò.
Dỗ con bằng những bài thơ,
đặt vần theo tiếng nhịp đưa của tàu.
Sài Gòn xa lạ muôn màu.
Ngỡ ngàng, mình lại quay đầu trở ra.
Dỗ con bao đoạn đường xa,
ngủ say trên cánh tay ta, mỏi dừ.
Mái nhà tranh ... ở trong mơ!
Bế con, bước nữa, tới bờ bên kia.
Dỗ con, năm tháng trôi đi.
Ngẩn ngơ quên mất
đôi khi dỗ Mình.
Trong mưa
11----------------
Môt cơn mưa đổ ào ào,
một người chạy vội núp vào mái hiên,
một đường phố nhỏ vắng tanh,
một buổi chiều - lại một mình - lại mưa .
Lại chùm bong bóng ngây ngô
lắc lư, chen chúc, vật vờ, rồi tan .
Sinh từ mưa xối chan chan,
mất đi trong cái vô vàn nước trôi .
Phải chăng ta đã chào đời
giưã cơn mưa đất với trời tìm nhau !
Những chùm bong bóng từ đâu
trong ta từ thuở ban đầu trẻ thơ,
trong ta một nỗi bơ vơ,
trong ta cảm giác mơ hồ về ta .
cứ day dứt mãi không ra
Mình là ai, ai là ta, là mình .
Cả khi em có ở bên,
ôm ta chìm đắm dòng Quên ngọt ngào,
Tình yêu ! hay chỉ chiêm bao,
hay là hoài bóng kiếp nào khôn nguôi !
Ngoài kia mưa đã tạnh rồi,
cái người đứng trú đã dời bỏ đi .
Mình ta lẫn với cơn mê .
phập phồng bong bóng lạc về nơi đâu !
Gai Thơ
12--------
Không thể nói là tôi không biết
Màu đợi chờ trong đôi mắt em
Thăm thẳm đến nao lòng rối bước
Tiếng thở dài như khẽ trong đêm
Không thể nói, tôi vô tình, không phải
Tôi ác rồi, ác quá đã làm thơ
Em như thấy có mình trong đó
Đọc nhiều rồi lại nghĩ, chỉ mình thôi
Tôi không ác, đúng rồi, thơ tôi ác
Có trong tôi những khoảng trống bơ vơ
Những mảng đất hoang, héo cằn khô nứt
Vẫn khát khao mong nhớ những giọt mưa
Và nước mắt em một lần rơi xuống
làm Thơ tôi như Hoa dại mọc lên
Em lại hái, sao dại khờ như vậy
để gai thơ đâm phải, biết làm sao.
Tôi chỉ biết, chỉ thay Thơ xin lỗi
Làm em đau tôi chẳng muốn chút nào
Tôi cũng đau, biết ơn em đã tưới
Hồi sinh Thơ bởi dòng lệ lòng em
" - Có người hỏi:
Câu thơ vớt được đâu rồi
Hay là lại để làm mồi đi câu
-Trả lời:
Câu thơ ấy vẫn còn đây
Chỉ là nó đã ướt đầy lệ ai "
Xin người lặng yên
13-----------------------
Chúng mình đổi nỗi buồn cho nhau.
Liệu có bớt đau...
Anh không chắc.
Chúng mình đổi niềm vui cho nhau.
có ai vui hơn
Anh không biết.
Chúng mình đổi cái lặng yên,
môi anh lại lạc đến miền nào đây
Chúng mình đổi cái lặng yên,
Để cùng lạc đến cõi quên ngọt ngào.
Đừng
14--------
Đừng xin lỗi anh dù chỉ một lần!
Anh là Ai mà được quyền tha thứ.
Cái kẻ ăn xin và mộng mơ từ nhỏ,
Một cánh lá rơi cũng ngỡ nụ hôn.
Đừng xin lỗi anh dù có một ngàn lần,
vì lời đó không từ em, anh biết.
Em của anh nồng nàn da diết.
Đã của nhau rồi đâu rành rẽ xin-cho.
Đừng xin lỗi anh dù là trong ý định,
như câu thơ ai viết hộ chúng mình.
"Mối tình cuối kinh hoàng sao thế?
do yêu nhau hay nỗi sợ phải lìa nhau" *.
*Thơ Evtushenko
Tháng Tư
15------------
Thôi , mọi cái vẩn vơ,
buồn phiền và trăn trở,
cho qua đi, thế nhé .
Bây giờ là tháng Tư .
Cả một lúc bốn mùa
đan vào nhau lưu luyến,
mãi như không muốn dứt
sợ tuột mất bình yên .
Mọi thứ hãy để nguyên,
áo ấm đừng cất vội .
Tối nay gió mùa về,
mà sao anh cứ lại .
Quà xuân vẫn còn đây ,
bông hoa hồng nho nhỏ .
Có chút nắng của hè,
chưa làm phai sắc thắm .
Những chiều mây xanh trắng ,
ngỡ lạc vào tháng Mười,
ngỡ mùa thu đến rồi .
Chỉ không lá vàng rơi .
Tháng Tư là thế đấy .
Đừng nói ghét hay yêu,
đừng vội vã mọi điều,
kẻo chúng mình lẫn hết .
Gửi
16-----
Sao rồi, mãi chẳng nghĩ ra,
cái nhìn đã gặp như là ở đâu.
Thuở nào để lạc mất nhau.
Mà tìm cho đến bạc đầu vẫn không.
Cạn dần từng giọt thời gian.
Thiên thần, cảm hứng lụi tàn rồi chăng.
Sao mây trời vẫn lang thang.
Sao người vẫn cứ muộn màng đợi ai.
Người về
17-----------
Anh vẫn đợi em về mỗi tối,
có tiếng chân theo tiếng nhạc dịu êm.
Và như thấy tay em đặt trên vai anh,
Cúi đầu, ngoảnh mặt
để mùi phụ nữ giận hờn vấn vương.
Nếu em lần lữa liệu còn anh không
hay một ông già
mắt lòa tóc bạc hom hem.
Anh đã nghe hay là mơ thấy!
Có tiếng thì thầm
Em mong ngày ấy
để em mới tin thật
Anh là của Em.
Valse
18----
Không có em
Không có tôi
Chỉ có một thôi
Nhạc cất lên rồi.
Quấn quýt lả lơi
Chao nghiêng chơi vơi.
Cái nhìn trốn…
Hơi thở tìm…
Hai nửa đòi…
Điệu Valse vẫn cứ không thôi, không dừng.
Tình em
19--------
Sẽ đến một ngày không còn xa lắm,
đôi mắt cáo mờ lại ngước tìm Ai.
Tay run sờ tóc môi má mắt
Và bồi hồi nghe vẫn tiếng – Em đây.
Sẽ có một ngày chỉ còn hai đứa,
mà môi anh không đỡ trọn ngụm hôn.
Giọt ngọt rớt rơi quần trắng.
Vị mặn nào dính đầu lưỡi, má em.
Em vẫn dắt anh theo những bước mê hồn.
Không lẻ loi trong cuộc đời đầy vô lý.
Có tình em cho, đầy như thế.
Có em đã tìm
đã gọi
Anh ơi.
Năm phút
20-------------
Giữa chơi vơi vô vọng
Chỉ tính năm phút thôi.
Chỉ từng ấy là đủ.
để thấy mình còn đây
và trái đất vẫn quay.
Con mèo nhỏ bị thiến
vẫn nhởn nhơ gầm bàn.
Giọt nắng ngoài cửa sổ
vẫn lung linh chưa tan.
Tôi nín hơi, đếm chậm,
một – hai – ba - bốn - năm,
như ngày nào lẫm chẫm,
thèm ăn rồi ngủ ngon.
Kiếp người chỉ là được
kể Từ ấy vô tri.
Làm người đâu có mất !
Vay rồi ... phải trả về.
Năm phút thôi, diệu kỳ
cho Bình tâm trở lại.
Cái nôi đời pha lê
đung đưa treo mắt bão.
Quán vắng
21----------------------
Em vẫn ngồi đây,
ly rượu vẫn đầy.
Nếu không uống nữa,
tôi sang uống thay.
Và buồn nhiều quá
trong đôi mắt say.
Sợ tràn ướt má,
Nào cho tôi vay.
Đến hẹn tôi trả
cả vốn lẫn lời.
Nếu còn chê ít,
cả thơ và người.
Dường như Nàng hiểu,
ngước mắt nhìn tôi,
lắc đầu khe khẽ.
Quán khua bồi hồi…
Đường đôi
22-------------
Hôm nay, đường đôi, buổi sáng.
Bỗng đâu ánh mắt đưa sang.
Tôi vẫn giữ nguyên tay lái,
Để sau khoảng cách ngỡ ngàng.
Chiều, nâng cốc cà phê đắng,
soi tìm ánh mắt sáng nay,
thầm nghe lời trách năm xưa.
Đường đôi để gặp để vừa vắng nhau.
Hoa cỏ May
23-------------
Nghĩa trang chiều nổi gió,
nén hương thắp mãi mới xong.
Trời đất vô tình thế đấy!
Bơ vơ lối cũ cỏ may.
Bơ vơ những dòng dang dở.
Ai người viết nốt kiếp sau !
Hồn thơ vẫn còn đâu đó,
tìm hồn người để ghép câu.
Tháng Tám
24--------
Có tháng Tám mùa thu .
Có mưa đêm về muộn .
Sáng nhìn đường thấy ướt
và nắng cũng dịu hơn .
Em chải đầu soi gương
rồi tần ngần đứng mãi.
Tháng Tám cài nơ vàng,
màu áo nào cho hợp .
Những dư âm quen thuộc
của ngày ấy nhớ thương,
lạc vào căn phòng nhỏ,
trái tim lại rộn lên .
Em phóng xe ra phố
đi tìm hư ảnh xưa,
bỗng bồi hồi tay lái,
sau mình có ai theo .
Tháng Tám, hai vòng tròn
Gặp rồi chia bốn ngả,
Gần mà xa xa mãi,
Chỉ thương nhớ còn đây.
Ước nguyện
25-----------
Nếu được chọn người sinh ra mình.
Cũng chỉ là có mẹ đấy mẹ ơi.
Từ lúc còn là mầm ủ sâu nơi ấy,
Đã vẳng lên tiếng mẹ gọi con rồi.
Nếu được chọn ngày mình sinh ra,
Em sẽ chọn ngày cùng anh đấy.
Anh bận rộn và hay quên như vậy.
Chung một ngày nỗi nhớ sẽ cùng chung.
Nếu phải định trước ngày ra đi.
Riêng điều này em không nghĩ được.
Chỉ xin trời cho em điều ước.
Em ra đi … vào nơi trái tim anh
Chờ em
26---------
Có thể anh sẽ quên đi nhiều thứ
Sẽ rơi trong mê lộ thời gian
Sẽ lẫn những tháng năm tên người kỷ niệm
Sẽ nhơt nhòe những hình bóng thân quen
Rồi khổ đau cũng tan theo năm tháng
Những sướng vui như chưa đến bao giờ
Ta là ai, ai là ta, có thật
Cái mịt mùng quá khứ nào đây
Nhưng có một điều không sao quên được
Cứ bám theo ta trong cả giấc mơ
Lòng tưởg đã yên với cõi Không Hư Tĩnh
Vẫn vẳng đâu tiếng ai gọi
Chờ Em
Eternity
27-------
Hãy thử nghĩ thử nhìn theo cách khác
Hãy thử đừng mắc kẹt bởi chính mình
Những định kiến đã từ lâu thành bẫy
Ta yên lòng bị nhốt, thật sao
Ta nhiều tuổi nghĩa là dày năm tháng
Ta trẻ vì còn nhiều cái chờ mong
Hai điều đó có gì xung đâu nhỉ
Cùng bên nhau chúng sẽ tạo diệu kỳ
Năm tháng càng nhiều
như rượu để càng lâu
Đủ cả ngọt chua dịu nồng đắng chát
Cả bốn mùa nắng mưa trời đất
Để ai cười ai khóc ai say
Ta vẫn chờ nơi góc phố
chiều nay
Vẫn ngóng trông
vẫn dại khờ hy vọng
Em mặc áo nào
màu hồng hay xanh biếc
Vẫn bồi hồi khi thấy
một mình
em
Honey
28------
Cái cảm giác mình còn rất trẻ
Mới hai mươi và mong muốn được yêu
Những thèm khát của đàn ông vừa trỗi dậy
Đã dịu ngay khi thấy cái nhìn em
Năm tháng qua, giật mình, nhiều quá
Mà sao như chỉ mới hôm nào
Em từ Thu ấy, nơi xa ấy
Ngập lá vàng rơi, ngập vở bài.
Tôi chưa bao giờ được gặp em
Mà tấm hình kia đã trong lòng
Ngỡ ngàng như nửa hồn tôi đó
Chỉ biết gọi thầm khe khẽ, Honey
Đã từ lâu
29---------
Đã từ lâu tôi thấy
Em không còn như xưa
Mỗi khi mình cãi cọ
Đôi mắt em ráo khô
Đã từ lâu tôi thèm
Nếm vị nước mắt em
Có muối và hơi ấm.
Làm lành vết thương đáu
Đã từ lâu hễ cáu
Là em dọa bỏ nhau
Chia tay sao dễ vậy
Con nhỏ mình bỏ đâu
Đã từ lâu em vui
Khi lòng tôi chảy máu
Em giao tiếp với người
Như là chưa chồng vậy
Đã từ lâu...
Đã từ lâu tôi nghĩ
Trái tim mình giá băng
Hôm nay sao lạ thế
Nó bỗng đập rộn ràng
Mối tình đầu
30------------
Lại thấy bài thơ viết dở dang
nháp trong quyển vở cũ ố vàng,
trong giờ học ấy, mùa thu ấy
tiếng em cười vẳng ở ngoài sân.
Lớp em tan sớm, sao sớm thế,
ở đây ông giáo vẫn say sưa.
Tôi nghe chán quá ghi nguyệch ngoạc,
rồi thôi, nắn nót viết tên em.
Tôi đặt tên em vào thơ mộng
(cũng là tên dòng sông quê em).
Nghe em kể nước sông trong vắt,
để gái làng da trắng tóc mây.
Thưở ấy tôi còn khờ dại lắm,
muốn làm thi sĩ của riêng em,
muốn một mình con đò suối tóc,
muốn trong em tất cả quê hương.
Thuở ấy tôi chưa đọc thơ tôi,
chỉ đọc cho em những thơ người.
Tiếng yêu tôi gặp hoài thơ họ,
mà trong thơ tôi chẳng một lời.
Tôi muốn giữ nguyên tình ngây trắng
trong những năm du học xa nhà,
để chúng mình lớn lên chút nữa,
rồi cầm tay em viết trọn thơ.
Chuông reo, tôi vội buông sách vở,
chạy tắt qua vườn đến nhà ăn.
Đã thấy em ngồi bên ai đó
bẻ chia nhau miếng bánh mì con.
Mấy đứa vô duyên xì xào nhỏ:
người Mat cơ va xuống thăm chơi,
nghe khoe đâu là anh kết nghĩa,
bố lên thứ trưởng mấy tháng rồi.
Tôi đỏ mặt bừng như say rượu,
lòng như thơ xé vụn gió bay.
Rồi mùa thi đến tôi quên hết
em … và quyển vở có trang thơ.
Được cái vợ tôi chẳng hay ghen,
nhất là thơ cũ màu thời gian.
Nàng chỉ cằn nhằn, thơ với thẩn,
con rồi rõ khổ, giống tính anh.
Bài Thơ Cuộc Đời
31------------------
Thiện Ác bú cùng dòng sữa mẹ
Quỷ dữ là bóng tối của Giời
Trong mầm non có mầm sự chết
Và nụ hôn đầu hẹn trước chia tay
Thì vì sao cứ lo lắng ngày mai
Quá khứ nữa lại luôn luôn tiếc nuối
Từ nó đấy, có ta trong hiện tại
Khác một chút thôi, chắc gì có hôm nay.
Khác một chút thôi, đã chắc được hôm nay.
Sống thật sâu và thật đắm say
Từng phút giây mình đang còn có
Sống là yêu, trao đi là đã nhận
Đừng dại khờ, Nhân Quả chẳng tách đôi
Ngày giỗ Trịnh Công Sơn
32------------------------
Tôi không nghĩ anh đã ra đi
Mà chỉ là trở về chốn cũ
Trần thế này anh ghé qua thế đủ
Để lại dòng thơ nhạc rất anh
Cuộc sống vô thường mọi thứ trôi nhanh
Không cãi được với những người nói lý
Chỉ những khi đi qua hàng Phượng vĩ
Như mù lối về, như lạc với bài ca
Thơ Sáu chữ
33----------
-Bài Thứ Nhất
Chỉ sáu chữ trong mỗi câu
Quà ăn kiểu người Hà Nội
Từng âm thanh nhẹ khẽ rơi
Gợi lên nỗi nhớ một thời
Chỉ sáu chữ trong một câu
Vẫn còn gì chưa buông đủ
Yêu ai cũng không yêu hết
Ghét thì, một chút thế thôi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Tiết tấu nhẹ ru lòng người
Khung nhạc vẫn như lơ lửng
Tìm đâu những nốt phiêu lưu
Chỉ sáu chữ trong một câu
Không làm ai rơi nước mắt
Không làm bật dậy tiếng cười
Buồn vui không đầy không vơi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Buông dần từng hai âm tiết
Không có cô đơn lẻ một
Liệu còn mình thật trong hai
Chỉ sáu chữ trong một câu
Bình yên nhà trong ngõ * vắng
Như con chim nhỏ bị thương
Như tâm hồn người Hà Nội
-Bài Thứ Hai
Dòng sông nay đã êm trôi
Xuôi lòng về với biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông
Kìa ai một mình hái lá
Thả thuyền đánh thức dòng sông
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ
Dòng sông chảy vẫn trong mơ
-Bài thứ ba
Cô Đơn là hai âm tiết
Lẻ Loi hai tiếng mới thành
Một Mình cũng hai như vậy
Tình Yêu đâu chỉ riêng ai
Vẫn còn khum tay vớt bóng
Vẫn đi tìm lá Diêu Bông
Vẫn những dòng thơ viết dở
Vẫn chờ ai đó viết cùng
Thơ Diêu Bông
34-----------
- Bài thứ nhất
Tôi đi tìm lá Diêu Bông
Lạc vào sàn nhảy người đông em ngồi
Lại gần thầm gọi ... Mầu ơi
Cầm tay lạnh ngắt như người nữ tu
Bước đi miễn cưỡng thờ ơ
Điệu Valse dài thế bơ vơ tẻ sầu
Thị Mầu em ở nơi đâu
Để tôi tìm mãi bạc đầu vẫn không
"Đâu người xiêm áo sổ tung
Đâu người yêu đến núi rừng ngả nghiêng"
Gió lùa nỗi nhớ nửa đêm
Diêu Bông cùng với tình em Thị Mầu
-Bài thứ hai
Thì ra cái lá diêu bông
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho
-Bài thứ ba
Có người đổ tại Diêu bông
Đừng khóc em nhé coi không nghe gì
Cũng như Anh vậy nhiều khi
Họ trách này nọ chỉ vì mình ... ngoan
Vô đề
35----
- Hôm qua nó đã trôi qua
Trong lòng lại vẫn nhợt nhoà vẩn vơ
Đêm về ai bảo nằm mơ
Tự mình cứ mãi dối lừa mình thôi
Chỉ là gió thổi mây trôi
Chỉ là một chút bồi hồi cuối thu
Chỉ là ánh mắt đong đưa
Sao mà đã vội nhận vơ cho mình
Sao mà đã nghĩ linh tinh
Thôi đi người ấy có xinh ... gọi là
- Thơ của ta ơi, thôi không buồn nữa nhé
Buông bớt đi để thấy những cành vui
Để có em cho ta gục đầu vào lòng nhắm mắt
Ngón tay dài luồn xoa tóc hát ru thôi
Không có tôi
Chỉ có một thôi
Nhạc cất lên rồi.
Quấn quýt lả lơi
Chao nghiêng chơi vơi.
Cái nhìn trốn…
Hơi thở tìm…
Hai nửa đòi…
Điệu Valse vẫn cứ không thôi, không dừng.
Tình em
19--------
Sẽ đến một ngày không còn xa lắm,
đôi mắt cáo mờ lại ngước tìm Ai.
Và bồi hồi nghe vẫn tiếng – Em đây.
Sẽ có một ngày chỉ còn hai đứa,
mà môi anh không đỡ trọn ngụm hôn.
Giọt ngọt rớt rơi quần trắng.
Vị mặn nào dính đầu lưỡi, má em.
Em vẫn dắt anh theo những bước mê hồn.
Không lẻ loi trong cuộc đời đầy vô lý.
Có tình em cho, đầy như thế.
Có em đã tìm
đã gọi
Anh ơi.
Năm phút
20-------------
Giữa chơi vơi vô vọng
Chỉ tính năm phút thôi.
Chỉ từng ấy là đủ.
để thấy mình còn đây
và trái đất vẫn quay.
Con mèo nhỏ bị thiến
vẫn nhởn nhơ gầm bàn.
Giọt nắng ngoài cửa sổ
vẫn lung linh chưa tan.
Tôi nín hơi, đếm chậm,
một – hai – ba - bốn - năm,
như ngày nào lẫm chẫm,
thèm ăn rồi ngủ ngon.
Kiếp người chỉ là được
kể Từ ấy vô tri.
Làm người đâu có mất !
Vay rồi ... phải trả về.
Năm phút thôi, diệu kỳ
cho Bình tâm trở lại.
Cái nôi đời pha lê
đung đưa treo mắt bão.
Quán vắng
21----------------------
Em vẫn ngồi đây,
ly rượu vẫn đầy.
Nếu không uống nữa,
tôi sang uống thay.
Và buồn nhiều quá
trong đôi mắt say.
Sợ tràn ướt má,
Nào cho tôi vay.
Đến hẹn tôi trả
cả vốn lẫn lời.
Nếu còn chê ít,
cả thơ và người.
Dường như Nàng hiểu,
ngước mắt nhìn tôi,
lắc đầu khe khẽ.
Quán khua bồi hồi…
Đường đôi
22-------------
Hôm nay, đường đôi, buổi sáng.
Bỗng đâu ánh mắt đưa sang.
Tôi vẫn giữ nguyên tay lái,
Để sau khoảng cách ngỡ ngàng.
Chiều, nâng cốc cà phê đắng,
soi tìm ánh mắt sáng nay,
thầm nghe lời trách năm xưa.
Đường đôi để gặp để vừa vắng nhau.
Hoa cỏ May
23-------------
Nghĩa trang chiều nổi gió,
nén hương thắp mãi mới xong.
Trời đất vô tình thế đấy!
Bơ vơ lối cũ cỏ may.
Bơ vơ những dòng dang dở.
Ai người viết nốt kiếp sau !
Hồn thơ vẫn còn đâu đó,
tìm hồn người để ghép câu.
Tháng Tám
24--------
Có tháng Tám mùa thu .
Có mưa đêm về muộn .
Sáng nhìn đường thấy ướt
và nắng cũng dịu hơn .
Em chải đầu soi gương
rồi tần ngần đứng mãi.
Tháng Tám cài nơ vàng,
màu áo nào cho hợp .
Những dư âm quen thuộc
của ngày ấy nhớ thương,
lạc vào căn phòng nhỏ,
trái tim lại rộn lên .
Em phóng xe ra phố
đi tìm hư ảnh xưa,
bỗng bồi hồi tay lái,
sau mình có ai theo .
Tháng Tám, hai vòng tròn
Gặp rồi chia bốn ngả,
Gần mà xa xa mãi,
Chỉ thương nhớ còn đây.
Ước nguyện
25-----------
Nếu được chọn người sinh ra mình.
Cũng chỉ là có mẹ đấy mẹ ơi.
Từ lúc còn là mầm ủ sâu nơi ấy,
Đã vẳng lên tiếng mẹ gọi con rồi.
Nếu được chọn ngày mình sinh ra,
Em sẽ chọn ngày cùng anh đấy.
Anh bận rộn và hay quên như vậy.
Chung một ngày nỗi nhớ sẽ cùng chung.
Nếu phải định trước ngày ra đi.
Riêng điều này em không nghĩ được.
Chỉ xin trời cho em điều ước.
Em ra đi … vào nơi trái tim anh
Chờ em
26---------
Có thể anh sẽ quên đi nhiều thứ
Sẽ rơi trong mê lộ thời gian
Sẽ lẫn những tháng năm tên người kỷ niệm
Sẽ nhơt nhòe những hình bóng thân quen
Rồi khổ đau cũng tan theo năm tháng
Những sướng vui như chưa đến bao giờ
Ta là ai, ai là ta, có thật
Cái mịt mùng quá khứ nào đây
Nhưng có một điều không sao quên được
Cứ bám theo ta trong cả giấc mơ
Lòng tưởg đã yên với cõi Không Hư Tĩnh
Vẫn vẳng đâu tiếng ai gọi
Chờ Em
Eternity
27-------
Hãy thử nghĩ thử nhìn theo cách khác
Hãy thử đừng mắc kẹt bởi chính mình
Những định kiến đã từ lâu thành bẫy
Ta yên lòng bị nhốt, thật sao
Ta nhiều tuổi nghĩa là dày năm tháng
Ta trẻ vì còn nhiều cái chờ mong
Hai điều đó có gì xung đâu nhỉ
Cùng bên nhau chúng sẽ tạo diệu kỳ
Năm tháng càng nhiều
như rượu để càng lâu
Đủ cả ngọt chua dịu nồng đắng chát
Cả bốn mùa nắng mưa trời đất
Để ai cười ai khóc ai say
Ta vẫn chờ nơi góc phố
chiều nay
Vẫn ngóng trông
vẫn dại khờ hy vọng
Em mặc áo nào
màu hồng hay xanh biếc
Vẫn bồi hồi khi thấy
một mình
em
Honey
28------
Cái cảm giác mình còn rất trẻ
Mới hai mươi và mong muốn được yêu
Những thèm khát của đàn ông vừa trỗi dậy
Đã dịu ngay khi thấy cái nhìn em
Năm tháng qua, giật mình, nhiều quá
Mà sao như chỉ mới hôm nào
Em từ Thu ấy, nơi xa ấy
Ngập lá vàng rơi, ngập vở bài.
Tôi chưa bao giờ được gặp em
Mà tấm hình kia đã trong lòng
Ngỡ ngàng như nửa hồn tôi đó
Chỉ biết gọi thầm khe khẽ, Honey
Đã từ lâu
29---------
Đã từ lâu tôi thấy
Em không còn như xưa
Mỗi khi mình cãi cọ
Đôi mắt em ráo khô
Đã từ lâu tôi thèm
Nếm vị nước mắt em
Có muối và hơi ấm.
Làm lành vết thương đáu
Đã từ lâu hễ cáu
Là em dọa bỏ nhau
Chia tay sao dễ vậy
Con nhỏ mình bỏ đâu
Đã từ lâu em vui
Khi lòng tôi chảy máu
Em giao tiếp với người
Như là chưa chồng vậy
Đã từ lâu...
Đã từ lâu tôi nghĩ
Trái tim mình giá băng
Hôm nay sao lạ thế
Nó bỗng đập rộn ràng
Mối tình đầu
30------------
Lại thấy bài thơ viết dở dang
nháp trong quyển vở cũ ố vàng,
trong giờ học ấy, mùa thu ấy
tiếng em cười vẳng ở ngoài sân.
Lớp em tan sớm, sao sớm thế,
ở đây ông giáo vẫn say sưa.
Tôi nghe chán quá ghi nguyệch ngoạc,
rồi thôi, nắn nót viết tên em.
Tôi đặt tên em vào thơ mộng
(cũng là tên dòng sông quê em).
Nghe em kể nước sông trong vắt,
để gái làng da trắng tóc mây.
Thưở ấy tôi còn khờ dại lắm,
muốn làm thi sĩ của riêng em,
muốn một mình con đò suối tóc,
muốn trong em tất cả quê hương.
Thuở ấy tôi chưa đọc thơ tôi,
chỉ đọc cho em những thơ người.
Tiếng yêu tôi gặp hoài thơ họ,
mà trong thơ tôi chẳng một lời.
Tôi muốn giữ nguyên tình ngây trắng
trong những năm du học xa nhà,
để chúng mình lớn lên chút nữa,
rồi cầm tay em viết trọn thơ.
Chuông reo, tôi vội buông sách vở,
chạy tắt qua vườn đến nhà ăn.
Đã thấy em ngồi bên ai đó
bẻ chia nhau miếng bánh mì con.
Mấy đứa vô duyên xì xào nhỏ:
người Mat cơ va xuống thăm chơi,
nghe khoe đâu là anh kết nghĩa,
bố lên thứ trưởng mấy tháng rồi.
Tôi đỏ mặt bừng như say rượu,
lòng như thơ xé vụn gió bay.
Rồi mùa thi đến tôi quên hết
em … và quyển vở có trang thơ.
Được cái vợ tôi chẳng hay ghen,
nhất là thơ cũ màu thời gian.
Nàng chỉ cằn nhằn, thơ với thẩn,
con rồi rõ khổ, giống tính anh.
Bài Thơ Cuộc Đời
31------------------
Thiện Ác bú cùng dòng sữa mẹ
Quỷ dữ là bóng tối của Giời
Trong mầm non có mầm sự chết
Và nụ hôn đầu hẹn trước chia tay
Thì vì sao cứ lo lắng ngày mai
Quá khứ nữa lại luôn luôn tiếc nuối
Từ nó đấy, có ta trong hiện tại
Khác một chút thôi, chắc gì có hôm nay.
Khác một chút thôi, đã chắc được hôm nay.
Sống thật sâu và thật đắm say
Từng phút giây mình đang còn có
Sống là yêu, trao đi là đã nhận
Đừng dại khờ, Nhân Quả chẳng tách đôi
Ngày giỗ Trịnh Công Sơn
32------------------------
Tôi không nghĩ anh đã ra đi
Mà chỉ là trở về chốn cũ
Trần thế này anh ghé qua thế đủ
Để lại dòng thơ nhạc rất anh
Cuộc sống vô thường mọi thứ trôi nhanh
Không cãi được với những người nói lý
Chỉ những khi đi qua hàng Phượng vĩ
Như mù lối về, như lạc với bài ca
Thơ Sáu chữ
33----------
-Bài Thứ Nhất
Chỉ sáu chữ trong mỗi câu
Quà ăn kiểu người Hà Nội
Từng âm thanh nhẹ khẽ rơi
Gợi lên nỗi nhớ một thời
Chỉ sáu chữ trong một câu
Vẫn còn gì chưa buông đủ
Yêu ai cũng không yêu hết
Ghét thì, một chút thế thôi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Tiết tấu nhẹ ru lòng người
Khung nhạc vẫn như lơ lửng
Tìm đâu những nốt phiêu lưu
Chỉ sáu chữ trong một câu
Không làm ai rơi nước mắt
Không làm bật dậy tiếng cười
Buồn vui không đầy không vơi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Buông dần từng hai âm tiết
Không có cô đơn lẻ một
Liệu còn mình thật trong hai
Chỉ sáu chữ trong một câu
Bình yên nhà trong ngõ * vắng
Như con chim nhỏ bị thương
Như tâm hồn người Hà Nội
-Bài Thứ Hai
Dòng sông nay đã êm trôi
Xuôi lòng về với biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông
Kìa ai một mình hái lá
Thả thuyền đánh thức dòng sông
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ
Dòng sông chảy vẫn trong mơ
-Bài thứ ba
Cô Đơn là hai âm tiết
Lẻ Loi hai tiếng mới thành
Một Mình cũng hai như vậy
Tình Yêu đâu chỉ riêng ai
Vẫn còn khum tay vớt bóng
Vẫn đi tìm lá Diêu Bông
Vẫn những dòng thơ viết dở
Vẫn chờ ai đó viết cùng
Thơ Diêu Bông
34-----------
- Bài thứ nhất
Tôi đi tìm lá Diêu Bông
Lạc vào sàn nhảy người đông em ngồi
Lại gần thầm gọi ... Mầu ơi
Cầm tay lạnh ngắt như người nữ tu
Bước đi miễn cưỡng thờ ơ
Điệu Valse dài thế bơ vơ tẻ sầu
Thị Mầu em ở nơi đâu
Để tôi tìm mãi bạc đầu vẫn không
"Đâu người xiêm áo sổ tung
Đâu người yêu đến núi rừng ngả nghiêng"
Gió lùa nỗi nhớ nửa đêm
Diêu Bông cùng với tình em Thị Mầu
-Bài thứ hai
Thì ra cái lá diêu bông
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho
-Bài thứ ba
Có người đổ tại Diêu bông
Đừng khóc em nhé coi không nghe gì
Cũng như Anh vậy nhiều khi
Họ trách này nọ chỉ vì mình ... ngoan
Vô đề
35----
- Hôm qua nó đã trôi qua
Trong lòng lại vẫn nhợt nhoà vẩn vơ
Đêm về ai bảo nằm mơ
Tự mình cứ mãi dối lừa mình thôi
Chỉ là gió thổi mây trôi
Chỉ là một chút bồi hồi cuối thu
Chỉ là ánh mắt đong đưa
Sao mà đã vội nhận vơ cho mình
Sao mà đã nghĩ linh tinh
Thôi đi người ấy có xinh ... gọi là
- Thơ của ta ơi, thôi không buồn nữa nhé
Buông bớt đi để thấy những cành vui
Để có em cho ta gục đầu vào lòng nhắm mắt
Ngón tay dài luồn xoa tóc hát ru thôi
Thơ (December 4, 2013–May 1,2014) trên FB
Facebook
1-----------
Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ
Gmark-Zuckerberg
2---------------------
Trẻ người non dạ mảng chơi
Nghĩ ra một thứ lòai người tớn lên
Thời gian thực quý hơn tiền
Lại đem vung vãi triền miên thế này
Nghĩ lại thì nó cũng hay
Người quen tôi gặp nơi này, may sao
Bao năm chẳng có lúc nào
đến nhà nhau được, hỏi chào cũng không
Nhắn tin, xem ảnh, trải lòng
FB hý hoáy là xong, diệu kỳ
Tiếc là bác sỹ hiếm ghê
Quanh đi quẩn lại những nghề lông bông
Dạy học, nghiên cứu văn phòng ...
Giá trong FB có ông docteur
ai mà biết được, nói nhờ
Trong FB có người chờ làm quen
Nếu không là Bác Sỹ Nam
Thì Nữ cũng được, không hâm tốt rồi
Trích ngang
3--------------
Ngoài đời ai hỏi đành khai
Quê thành đô thị, ra loài không quê
Rằng tuổi năm Sửu cực ghê
Mưu sinh cơ khí, vài nghề linh tinh
Rằng thương chắc phải dành mình
Rằng ghét, ghét bọn thơ tình lăng nhăng
Đã xa lạ sự giàu sang
Lại mơ có một thiên đàng trần gian
Trời cho thêm tính hay quên
Để như lại thấy em hiền hơn em
Thú nhận
4----------
Ai cũng nói tôi là người mẫu mực
Dành đam mê cho khoa học, chuyên môn
Trong cuộc sống chẳng biết gì, ngớ ngẩn
Chuyện cỏn con cũng dựa sách tìm câu
Em còn nói tôi đã là giác ngộ
Vượt lên trên những ham muốn đời thường
Và cuộc sống của tôi mới là có nghĩa
Chỉ mải cho, mà nhận chẳng có gì
Sao oan thế cho tôi, điêu thế
Trời sinh ra tôi với mọi thứ tầm thường
Tôi chẳng muốn là thiên thần trên mặt đất
Ma cà rồng hoang dại cổ vai thôi
Lửa Thơ
5---------
Khổ thế đấy nghịch dại quen từ bé
Cứ hay châm lửa đốt lá khô
Bị bỏng rát cháy quần thủng áo
Sợ sợ quên quên, rồi lại thế chẳng chừa
Năm tháng qua lửa diêm không nghịch nữa
Mà lại đi đùa dại viết thơ tình
Để nó cháy làm sao dập nổi
Lệ đầy nào cũng khô cháy theo thôi
Bài ca về tôi
(Dựa theo ý thơ Дербенев Леонид)
6------------------------------------
Em à.
Ai , tôi không hề quen biết
Đã buông tin tôi sướng lắm, giàu sang
Luôn may mắn, chẳng có gì phiền muộn
Và thành công hơn tất cả mọi người.
Nhưng, như tất cả thôi, cũng vậy
Tôi cũng đi trên mặt đất, lang thang
Cầu mong sao số phận thương xót với
Cho tôi xin chút hạnh phúc con người
em nghĩ có thiên đường dành riêng tôi đó
nơi buồn đau sầu khổ chẳng còn đâu
Em có biết, những chiều cô đơn lắm
Tôi lang thang rên rỉ, đôi khi.
Cũng đôi lúc cuộc sống này khó quá
Cả không may, bất hạnh đến bất ngờ
Tôi chỉ biết thở dài rồi nói
Không sao đâu, ai cũng thế mà thôi
Ai cũng diễn, cũng hoá trang, chuẩn mực
Chỉ những khi đau, mệt mỏi quá chừng
Tìm nơi trốn cho Nguyên Thần hồi lại
Có hay không nơi đó vậy - Tình em
Có hai ngày
7-----------
Có hai ngày kỳ diệu
Ngày mà mình sinh ra
Và ngày khác, ngày hiểu
Ý nghĩa mình sinh ra
Ngày đầu ai cũng hiểu
Ngày sau hiểu khác nhau
Với tôi thật đơn giản
Mình có ích cho ai
Mình cần cho ai đấy
Có ai cũng nhớ mình
Và mỗi khi sáng dậy
Chúc nhau điều tốt lành
Thế giới Nội tâm
8------
Thế giới Nội tâm nguyên sơ tĩnh lặng
Nơi bến neo an trú Nguyên thần
Những vết đau sẽ dần dần lành lại
Đứng lên đi, sẽ qua cả mà thôi
Lại trở về, nói nghe và đúng lúc
Biết lặng im trong vở diễn cuộc đời
Lòng ngẩn ngơ vẫn không sao hiểu nổi
Những khen chê bày đặt đương thời
Sự tha hóa làm tan hoang trái đất
Những thói quen làm cạn kiệt tâm hồn
Một thế gian như đang trong cơn nghiện
Và đáng thương cho hai chữ con người
1-----------
Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ
Gmark-Zuckerberg
2---------------------
Trẻ người non dạ mảng chơi
Nghĩ ra một thứ lòai người tớn lên
Thời gian thực quý hơn tiền
Lại đem vung vãi triền miên thế này
Nghĩ lại thì nó cũng hay
Người quen tôi gặp nơi này, may sao
Bao năm chẳng có lúc nào
đến nhà nhau được, hỏi chào cũng không
Nhắn tin, xem ảnh, trải lòng
FB hý hoáy là xong, diệu kỳ
Tiếc là bác sỹ hiếm ghê
Quanh đi quẩn lại những nghề lông bông
Dạy học, nghiên cứu văn phòng ...
Giá trong FB có ông docteur
ai mà biết được, nói nhờ
Trong FB có người chờ làm quen
Nếu không là Bác Sỹ Nam
Thì Nữ cũng được, không hâm tốt rồi
Trích ngang
3--------------
Ngoài đời ai hỏi đành khai
Quê thành đô thị, ra loài không quê
Rằng tuổi năm Sửu cực ghê
Mưu sinh cơ khí, vài nghề linh tinh
Rằng thương chắc phải dành mình
Rằng ghét, ghét bọn thơ tình lăng nhăng
Đã xa lạ sự giàu sang
Lại mơ có một thiên đàng trần gian
Trời cho thêm tính hay quên
Để như lại thấy em hiền hơn em
Thú nhận
4----------
Ai cũng nói tôi là người mẫu mực
Dành đam mê cho khoa học, chuyên môn
Trong cuộc sống chẳng biết gì, ngớ ngẩn
Chuyện cỏn con cũng dựa sách tìm câu
Em còn nói tôi đã là giác ngộ
Vượt lên trên những ham muốn đời thường
Và cuộc sống của tôi mới là có nghĩa
Chỉ mải cho, mà nhận chẳng có gì
Sao oan thế cho tôi, điêu thế
Trời sinh ra tôi với mọi thứ tầm thường
Tôi chẳng muốn là thiên thần trên mặt đất
Ma cà rồng hoang dại cổ vai thôi
Lửa Thơ
5---------
Khổ thế đấy nghịch dại quen từ bé
Cứ hay châm lửa đốt lá khô
Bị bỏng rát cháy quần thủng áo
Sợ sợ quên quên, rồi lại thế chẳng chừa
Năm tháng qua lửa diêm không nghịch nữa
Mà lại đi đùa dại viết thơ tình
Để nó cháy làm sao dập nổi
Lệ đầy nào cũng khô cháy theo thôi
Bài ca về tôi
(Dựa theo ý thơ Дербенев Леонид)
6------------------------------------
Em à.
Ai , tôi không hề quen biết
Đã buông tin tôi sướng lắm, giàu sang
Luôn may mắn, chẳng có gì phiền muộn
Và thành công hơn tất cả mọi người.
Nhưng, như tất cả thôi, cũng vậy
Tôi cũng đi trên mặt đất, lang thang
Cầu mong sao số phận thương xót với
Cho tôi xin chút hạnh phúc con người
em nghĩ có thiên đường dành riêng tôi đó
nơi buồn đau sầu khổ chẳng còn đâu
Em có biết, những chiều cô đơn lắm
Tôi lang thang rên rỉ, đôi khi.
Cũng đôi lúc cuộc sống này khó quá
Cả không may, bất hạnh đến bất ngờ
Tôi chỉ biết thở dài rồi nói
Không sao đâu, ai cũng thế mà thôi
Ai cũng diễn, cũng hoá trang, chuẩn mực
Chỉ những khi đau, mệt mỏi quá chừng
Tìm nơi trốn cho Nguyên Thần hồi lại
Có hay không nơi đó vậy - Tình em
Có hai ngày
7-----------
Có hai ngày kỳ diệu
Ngày mà mình sinh ra
Và ngày khác, ngày hiểu
Ý nghĩa mình sinh ra
Ngày đầu ai cũng hiểu
Ngày sau hiểu khác nhau
Với tôi thật đơn giản
Mình có ích cho ai
Mình cần cho ai đấy
Có ai cũng nhớ mình
Và mỗi khi sáng dậy
Chúc nhau điều tốt lành
Thế giới Nội tâm
8------
Thế giới Nội tâm nguyên sơ tĩnh lặng
Nơi bến neo an trú Nguyên thần
Những vết đau sẽ dần dần lành lại
Đứng lên đi, sẽ qua cả mà thôi
Lại trở về, nói nghe và đúng lúc
Biết lặng im trong vở diễn cuộc đời
Lòng ngẩn ngơ vẫn không sao hiểu nổi
Những khen chê bày đặt đương thời
Sự tha hóa làm tan hoang trái đất
Những thói quen làm cạn kiệt tâm hồn
Một thế gian như đang trong cơn nghiện
Và đáng thương cho hai chữ con người
Có thể đến lúc nào trái đất sau ngày hủy diệt
Để hồi sinh lại những yêu thương
Cho tôi trở lại kịp cái ban đầu ấy
Chúng mình đã hẹn rồi em nhớ nhé đừng quên
Muốn hẹn em
9-------------
Muốn hẹn em trong mơ
Nơi mình được tự do
Nói với anh tất cả
Những gì trong lòng em
Còn nếu em không nói
Hãy nhìn vào mắt anh
Anh nhìn và hiểu hết
Những gì lời không thành
Trong mơ anh nhắm mắt
Lệ vẫn chảy vòng quanh
Nàng Thơ
10-------
(Thơ ơi, Thơ chỉ là Thơ
Cớ sao Thơ cứ nhận vơ thay Người
Làm sao Thơ biết được Tôi
Làm sao Người biết được Người, biết Thơ)
**
Đã từ lâu thôi mơ
Thấy mình già mệt mỏi
Tâm hồn bao trống trải
Khô héo cạn nguồn thơ
Hôm nay như tình cờ
Bụi đâu vương cay mắt
Đẩy giọt lệ ứa ra
Lăn nhanh trên gò má
rơi xuống giấy thành thơ
Trên giấy hiện dòng chữ
trên giấy hiện dòng sông
Bồng bềnh con đò nhỏ
Cô lái đò mắt trong
Em đưa ta đi đâu
Về dòng sông thơ ấu
Gác chèo Bến Đò Quan
Nhớ thuyền ai Bến Ngự
Dọc theo bờ đê cũ
Mờ mờ bóng hình xưa
Nâng sọt than thúng muối
Đội trên đầu lắc lư
Trở về nữa tận nguồn
Sông Lô và rừng cọ
Ba tuổi mà đã nhớ
Thì suốt đời không quên
Sông Cà Lồ dịu êm
Năm lớp Mười sơ tán
Nước sông xanh trong mát
Lung linh nhoè mắt ai
Nước Nga những sông dài
Bản dân ca man mác
Mùa đông băng tuyết phủ
Dưới lòng lũ vẫn trôi
Những con sông của tôi
Neva hay Wisla
Ninh Cơ hay sông Đuống
Chảy mãi theo dòng đời
Kìa cô lái đò ơi
đây là đâu lạ thế
Đường còn xa vời vợi
Sao đã vội bỏ đi
Và cuồng dại ngây si
Và đợi chờ khắc khoải
Và nỗi niềm mong đợi
Hoà chúng mình vào nhau
Trong say đắm chìm sâu
Những vết đau khép lại
Những mộng hòai mệt mỏi
Nàng vuốt tóc gỡ đi
Em là thực hay mơ
Bao giờ em trở lại
Tiếng ai trong gió thổi
Bao giờ nước mắt anh rơi…
Cõi quên dìu hồn tôi
Tiếng nhạc ru êm ái
Mờ dần xa xa mãi
Bóng con đò Nàng Thơ
Bất định
11--------
Có phải chưa già khi còn thấy
Thế giới này bí ẩn lạ kỳ
Trong cái nhìn của em ngoái lại
Để trong đêm ta quờ quạng đi tim
Và hồn ta vẫn chưa neo, xáo động
Vẫn sợ ma,..., sợ cả đàn bà
Sợ những phiêu lưu mịt mùng bất định
Sợ bao nhiêu lại càng thấy khát khao
Em
12----
Em là gì trong trái tim anh
Cứ để nó trả lời, không nói hộ
Bằng nhịp đập chứ không bằng ngôn ngữ
Một triệu năm xưa hoang dại tiếng Y E
Những âm thanh tiền sử có nghe
Ai tìm được những ngôn từ có lý
Đành mượn thơ chị Quỳnh cho anh Vũ
Khỏi loay hoay mãi chẳng trả lời
" Trái Tim đập những điều không thể nói
Trái Tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn "
Em sẽ biết, em là gì khi đó.
Chút thơ
13--------
- Đừng thả thơ lạc vào nhà ai nhé
Cũng đừng tung ra để gió cuốn đi
Gieo thơ, quả tất là trái đắng
Thật hiển nhiên đơn sơ đến bất ngờ
Quay đầu là bờ, thôi nghe lời em vậy
Tôi đem thơ neo vào cất trong Tâm
Có ai giận hờn vì Tâm không có cửa
Giữ cánh chim trời trắng muốt cô đơn
- Chim nhạn bay trên sông
Bóng in rõ trên dòng
Bay qua rồi hết bóng
Mặt sông lặng yên không
Sống sâu trong hiện tại
Quà tặng của cuộc đời
Buông bỏ và không chấp
Quá khứ lẫn tương lai
-Khi ta nói đến tương lai
Âm tiết đầu đã rơi vào quá khứ*
Chỉ hai dòng thơ ngắn ngủi
Đã hơn bao kinh sách trong đời
-----
*Thơ W. Szimborska, Nobel Prise 1996
Đôi bờ
14-------
(Lời bài hát ai dich sai đi quá.
Thực nó buồn hơn, đâu dễ vậy tình yêu
Chỉ là ước mơ, là những gì không có
Giấu vào trong giai điệu một bài ca ).
Đôi Bờ
Đêm về mưa, cỏ đẫm sương
Xung quanh tất cả như dường bảo tôi
Rằng tôi hạnh phúc nhất đời
Trái tim mách bảo nhầm rồi, không đâu
Hai bờ của dòng sông sâu
Hai người chung một nỗi sầu hai nơi
8-3
15------
Mặc cho năm tháng trôi qua
Tôi là tôi đấy, vẫn là tôi xưa
Một lần cứ tưởng trong mơ
Mà còn cho đến bây giờ, hình em
Tôi là tôi đấy, vẫn là tôi xưa
Một lần cứ tưởng trong mơ
Mà còn cho đến bây giờ, hình em
Dòng đời người gặp ngẫu nhiên
Như trăm nghìn kẻ trên đường mình đi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Trong erm còn lại chút gi với tôi
Như trăm nghìn kẻ trên đường mình đi
Gặp nhau rồi lại chia ly
Trong erm còn lại chút gi với tôi
Trong tôi còn giữ nụ cười
Môi tôi như có hơi môi em kề
Thế thôi hơn nữa làm chi
Em là mộng ảnh tình si
em à
Mỗi khi nơi ấy đi qua
Bồi hồi sao vẫn ...
Lòng ta
nhớ nàng
Môi tôi như có hơi môi em kề
Thế thôi hơn nữa làm chi
Em là mộng ảnh tình si
em à
Mỗi khi nơi ấy đi qua
Bồi hồi sao vẫn ...
Lòng ta
nhớ nàng
Gửi Mầu ...
16-------
"Không chỉ riêng Anh ! Mầu ơi
Mà là một nửa loài người tìm em
Vì tìm không được nên thèm
Đành làm thơ vậy để xem đỡ buồn"
Đọc bao nhiêu sách thánh hiền
Kinh thư đủ lọai, học thiền, luyện tu
Thế mà sao vẫn cứ hư
Vẫn làm thơ vẫn cứ mơ Thị Mầu
Chẳng chờ đợi ở mai sau
Cũng không tiếc nuối đâu đâu hão huyền
Lại càng không ước gặp tiên
Chỉ mong mình có cùng duyên Mầu à
Bắt đền
17-------
Đền anh đi nhé Diêu Bông
Đền anh một khúc tang bồng cò bay
Sáng trưa chiều tối - một ngày
Vẫn không nguôi được câu này - đền đi
Ucraina
18-------
Cũng là cả 11 năm thời trẻ
Có lẽ là những thời gian đẹp nhất trong đời
Tôi đã sống, học, yêu, và làm việc
Ucraina như thấm đẫm vào người
Rồi có đi lang thang nhiều nước
Tôi giật mình thú nhận một điều.
Thú nhận và thấy lòng đau nhói
Sao người ta đều nhân hậu hơn mình
Tôi không nói đến Ba lan hay Algerie xa lẵc
Nơi mọi người dân đều có đạo, lòng tin.
Mà Ucraina nơi xưa Soviet ấy
Lòng tốt như có sẵn trời cho
Chỉ có điều không sao hiểu nổi
Những con người nhân hậu đến ngây thơ
Những thông minh trốn vào các tháp ngà trí tuệ
Để sân cuộc đời cho thao túng bất lương
Lớp trẻ lớn lên cuống với truyền thông
Những Facebook, " kỹ năng mềm ", Showbiz
Mọi bình yên lộn tung phá hết
Trên đất nước tuyệt vời của Cổ tích, Tình yêu
Quên và Nhớ
19------------
" Thôi, viết nốt bài thơ này rồi tạm nghỉ
Thơ ấy mà, tòan những thứ lăng nhăng"
---
Có thể ta sẽ quên đi nhiều thứ,
sẽ đánh rơi trong mê lộ thời gian,
sẽ lẫn những tháng năm, tên người, kỷ niệm.
Sẽ nhợt nhòa những đường nét thân thương.
Rồi khổ đau cũng tan theo năm tháng.
Những sướng vui như chưa đến với mình.
Ta là Ai, Ai là Ta - Có thật
Cái mịt mùng quá khứ nào đây.
Nhưng có một điều không sao quên được,
cứ bám theo ta trong cả giấc mơ.
Đeo đuổi Không Quên đó là nỗi Nhớ
Cái hình ai trong ánh mắt của ai
Trả lại Thu
20--------
" Ta đã nghĩ chờ Thu
Nhưng Mùa Xuân đến trước
Làm sao anh cưỡng nổi
Những say đắm Xuân trao
Trả Thu bài thơ ấy
Cả tình Thu chơi vơi "
Khẽ,
đừng đánh thức mùa Thu.
Những chiếc lá sẽ rơi
và mọi thứ biến mất.
Em lấy gì đền Anh
khi cành trơ trụi lá,
khi mùa đông lạnh giá.
Anh nhớ Em, Mùa Thu.
Mùa Thu cũng nhớ Anh ơi.
Mùa Thu sẽ trở lại.
Vì Tình Yêu biết đợi
từng chiếc lá-nụ hôn.
Ghen gió
21-------
Mùa Xuân đến tự bao giờ
Để cho ngọn gió hôn hờ lên môi
Đến không kịp nói một lời
Để tôi sờ sững giữa trời đầy Xuân
Liếm môi bỗng thấy mặn dần
Hay em ghen gió giận hờn chẳng ra
Xui răng đi cắn môi ta
Ứa ra chút máu xoá nhoà cái hôn
A Kiss
22---------
Thơ ta ơi thôi không đòi nữa nhé
Dịu đi nào đã hết giao mùa
Trời ấm dần, sẽ hết Xuân vào Hạ
Chẳng mấy rồi sẽ lại Thu
Ta sẽ đền mà, hãy biết chờ đợi chứ
Cả trời thu, gió thu, tất cả hồn thu
Và thơ sẽ lung linh bất diệt
Mõi dòng thơ sẽ có hơi ấm môi nàng
Người ta
23--------
Hôm qua em ngủ có mơ không
Có thấy trời xanh với mây hồng
Có thấy lạ lùng như có lúc
Hơi thở sâu dừng níu giữ buông
Sáng nay em dậy lúc soi gương
Có thấy trên môi vị gì vương
Có thấy thân quen và khác lạ
Hình như mình mơ thấy người ta
Không có em
24-------------
Không có em anh sẽ thế nào ?
Sao giọng em nao lòng tôi thế!
Sao câu hỏi lại buồn đến thế!
Như cách em nhìn hai tay giữ má tôi.
Không có em tôi vẫn sống vẫn cười,
ai mà nhận ra gì thay đổi.
Như chiếc đồng hồ, kim vẫn chạy,
có lúc dừng, chắc quên chẳng lên giây.
Và trong đời vẫn có tôi.
Chỉ trong tôi có Đời không nhỉ.
Ai đó với giúp tôi cắt nghĩa
thời gian còn tôi chia được với Ai.
Chẳng còn đâu, tin yêu, hờn giận nữa
Cũng chẳng bao giờ có hai má nóng ran.
Và thơ ấy, bơ vơ câu vần chữ.
Không có em rồi, thơ cũng chẳng có tôi.
Ở đâu
25--------
Trân châu, Ngọc bích đẹp tươi
Chìm đắm nơi đâu đáy biển đời
Lấp lánh như sao đêm tối
Sớm mai xanh thẳm da trời
Để rồi thức dậy những ước mơ
Để rồi gieo những ngóng với chờ
Hình như trong mắt ai nhìn ấy
Mách bảo một lời nó ở đây
Một chiều
26---------
Tình Yêu một chiều, ta mua vé một chiều
Giá cũng vậy, chẳng khác hai chiều mấy
Nhưng con tầu lại thênh thang thế đấy
Hành khách đi không ai nữa ngoài ta
Thật bình an tàu đã rời ga
Không trở lại cứ thẳng lao vun vút
Đi chậm thôi, chẳng có gì mà vội
Một chiều mà rồi cũng sẽ đến nơi
Chỉ đến khi con đường kết thúc
Liệu có nghe một tiếng gọi " Anh ơi "
Em Đùa
27--------
Đố ai nằm võng không đưa,
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn.
Đố ai quên được chữ tình,
Đố ai không nhớ bóng hình người yêu.
Đố ai bị cắn không đau
Càng đau hơn lại nghe câu: em đùa
Đã bao lần
28-----------
Đã bao lần anh muốn quên em
Quên những bài thơ viết cho em đó
Đã bao lần anh tựa lưng cửa sổ
Ghen với mây trời chúng vẫn thế nhởn nhơ.
Đã bao lần anh muốn quay đi
Hay quay lại, nhưng sóng đôi kiêu hãnh
Đi qua em tay trong tay khác
Và vui cười hạnh phúc vô duyên
Đã bao lần anh muốn trả thù em
Viết thơ tình tặng cho người nào nữa
Cũng tràn yêu thương bồi hồi mong mỏi
Và giật mình, khi đọc lại, lại là em
Chiều
29------
Chiều hôm nay sao cứ thảng thốt trông
Chiều hôm nay sao giống chiều nào quá
Em lại mặc áo màu xanh biếc ấy
Rồi bồi hồi, giờ mình sẽ đi đâu
Biết đâu kiếp sau không
gặp nổi
Kiếp này xin được một lần Em
Ti amo
30------
Tôi nói đùa để ai lại khóc
Tôi nói đùa thế mà cũng lại cười
(để trái tim tôi lại khóc trách tôi)
Tôi nói đùa sao ai xin lỗi
Đùa thôi mà sao vội đã cảm ơn
Tôi chỉ mới đùa, thơ đã vội cướp lời
Mắng nó mãi nó vẫn trơ như vậy
Thơ thật là ... cũng như trái tim ấy
Một chút đùa cũng chẳng biết, vô duyên
Thôi đã vậy Thơ ơi không đùa nữa
Đê trái tim chỉ đập nhẹ, không lời
Vì đã thấy em trong giấc ngủ
Và thấy mình trong giấc ngủ của em tôi
Chiểu - Vì & Ngoan - Hư
31---------------
" Sinh ra thực vốn quá ngoan
Gặp em trời lại bắt thành người hư
Kèm thêm giao ước từ giờ
Có hư chỉ được quyền hư với Nàng "
Anh đây
32-------
Tôi lại muốn em già đi nhiều nữa
Và xấu đi một chút, ít thôi
Để đàn ông không vây quanh em vậy
Và đàn bà cũng dịu những dò ghen
Rồi những chiều đông vắng một mình
Em sẽ hiểu thế nào là mong đợi
Tôi sẽ đến từ bên sau thầm gọi
Đủ em nghe khe khẽ tiếng " Anh đây "
Tiếng Rao
33-------
Người giỏi bán sách, rao thơ
Còn tôi năm tháng ngẩn ngơ rao mình
Mà sao em cứ lặng thinh
Tại sao lại muốn để dành kiếp sau
Kiếp sau sao gặp được nhau
Thế gian trắc trở biết đâu mà tìm
Я помню
34--------
Em
Có biết
Anh lại nhớ
Ánh mắt em
Vời vợi đợi chờ
Khi cánh cửa mở ra
Lần đầu em xuất hiện
Như câu thơ của Puskin
Em,"hư ảnh lung linh vụt biến"
Anh giang tay ôm giữ lại cho mình
Cảm giác có em, rồi thấy mình hư quá
Không biết Puskin, người có vậy không thôi
Một năm qua
35-----------
Chúng ta vẫn loay hoay mắc kẹt
Tìm nguyên nhân luôn ở bên ngoài
Vẫn hứa hẹn và tránh không giao hẹn
Nghe quen quen lòng thấy đỡ bất an
Chúng ta nói nhiều, thương yêu quá ít
Những ghét ghen đố kỵ lại quá thường.
Nói Tâm Linh nhưng không hề buông bỏ
ham muốn đời thường vì .... "Trần cũng giống Âm"
Chúng ta muốn nhiều nhưng ngại học
Thích kiễng chân, che dấu, thích khen
Thích quan tâm thực ra là soi mói
Thích biết mọi điều chỉ trừ chính mình thôi
Ai cũng nghĩ
36-------
Ai cũng nghĩ trăm năm là hữu hạn
Ai cũng vôi vàng, như không có ngày mai
Rồi đua nhau từng phút từng giây
Để nửa đời đã nếm đủ hết rồi
Ta châm chạp như con lừa ngu ấy
Thấy cánh lá rơi cũng còn ngỡ nụ hôn
Vụng được một tí cũng coi như kho báu
Thấy nụ cười em vẫn huyền bí diệu kỳ
Ta đã viết bao nhiêu thơ tình ấy
và bao nhiêu truyện nữa có yêu đương
Nhưng hôm nay cô đơn bên hồ vắng
Bỗng nao lòng ta đã biết gì đâu
Mối tình đầu - mối tình cuối
37---------------------------
Đầu tiên ta sẽ quen dần,
thế rôi ta sẽ quên lần đầu tiên,
nghĩa là cái cũ đã lành,
thời gian như thể đã thành thuốc tiên
Trái tim dỗ mãi, bình yên
Đôi khi nó thúc ứa lên giọt sầu
Mối tình nào cũng là đầu,
chỉ thêm đánh dấu trước sau thôi mà,
MTĐ B sau MTĐ A,
Mối tình nào cũng như là đầu tiên,
Cũng đều là có giận hờn,
Cũng đều có những vui buồn nhớ nhung,
duy Mối Tình Cuối lạ lùng,
Sợ nơi cuối đến không cùng với nhau
Chút Puskin
38----------------
Không gọi Ông, nàng buột miệng gọi Anh
Và cả hai ta đều sững sờ chết lặng
Tôi cầm tay nàng hôn, Quý bà kính mến
Mà trong lòng thầm khẽ nói yêu Em
Dóng Sông
39----------
Dòng sông nay đã êm trôi
Xuôi dòng về nơi biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông
Kìa ai lại đùa hái lá,
Thả Diêu Bông xuống dòng sông.
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ.
Dòng sông vẫn chảy trong mơ...
Slow Walz
40---------
Như không còn ai, chỉ có hai người
Ai biết được mình nhìn nhau như thế
Không thể nào, mà cứ như nuốt hết
Cả đôi môi em, cả mái tóc bồng bềnh
Bàn tay tôi vuốt nâng các ngón
mềm mại em và ấm áp thân yêu
Những mệt mỏi buồn đau số phận
Như được xoa dịu đỡ đi nhiều
Tíêng nhạc im, xong rồi, bừng tỉnh
Lại trở về nơi góc khuất cuối xa
Giai điệu Slow thấy em và ai đó
Còn tôi ngồi nhớ hơi ấm những ngón tay
Tình Băng Giá
41---------------
Người say không biết nhớ
và người điên không biết buồn
Tôi " say " nửa , nửa kia là " đắm "
Tôi nửa " điên ", nửa lại " dại " khờ em
Mẹ
42---
Tiếng nói đầu tiên của con là gọi Mẹ,
và bé tìm đòi bằng được trong tay
Có hơi mẹ bé mới yên giấc ngủ
Giữ mẹ yêu với bầu sữa ngọt lành
Và tiếng gọi mẹ vẫn theo em khi lớn
Những lúc đau ngã vấp, một mình
Có lúc khóc, lúc gượng kìm không khóc
Chỉ bật lên tiếng gọi mẹ, mẹ ơi
Cây Bàng
43----------
trước cửa có cây bàng
sau cửa có ai không
chắc là cây bàng biết
không nói ta mách thu
thu sẽ không đến nữa
để cho bàng bơ vơ
cả người sau cánh cửa
cứ đứng đấy mà chờ
Gửi
44----
Em đỡ chưa, sao lại ốm
Thôi không ra ngoài trời lạnh lắm, cuối năm
Giữ bàn tay sao cho ấm nhé
Cứ cho là tôi nhờ ốm nó đến thăm
Đã bốn hôm rồi hôm nay là ngày cuối
Nó sẽ rời em như thế đủ rồi
Nào kể lại nàng ốm thế nào 15 phút
Ta thấy rồi, trán nóng vậy, miệng khô
Ốm
45----
Ho quá
(Thank My Heart)
Lại ngứa cổ, như muốn ho lại nấc.
Thở nhẹ nào, khe khẽ lắng nghe
Cơn ho ơi, đi tiếp đi, ta là bạn
Dừng lại, rồi nữa nhé ..hơ, hụ, ho...
Xong rồi ư, mệt rũ ra, lạ thật
Cứ như vừa ... có được ... , mơ hồ ...
Giấc ngủ đến tiếng ru ân ái
Như có ngón tay dài xoa tóc vuốt môi tôi
Nhớ Tuyết
46----------
Trời buông màn tuyết buông nhè nhẹ
Kéo đất lại gần trao ái ân
Một mầu ngắng nguyên sơ tinh khiết
Một bản nhạc câm sâu lắng dịu hiền
Có bông tuyết lạc rơi gò má
Tôi ngẩng đầu nhắm mắt đỡ cái hôn
Thấy mơn man giá băng êm ái
Mình lại mình như tuyết lạc thôi
Bao trăn trở lo âu phiền muộn
Tuyết xoa đi phủ kín mắt môi cằm
Đánh đổi nhé ta thành bông tuyết trắng
Tìm má em rơi xuống đọng, tan ra
Một Chiều
47----------
Hiểu anh có đâu quan trọng,
Yêu anh cũng vậy thôi em.
Cái cần nhất là trái tim anh còn yêu đấy,
Kệ, một chiều cũng chẳng khác gì đâu,
Không đòi hỏi, vậy đâu cần chạy trốn,
Đứng đợi, dõi chờ cầu Hạnh phúc cho em,
Nếu dòng xoáy cuộc đời xô em dạt ngã,
anh sẽ đến cùng, ôm chặt, giữ … gặp may
Tình Muộn
48-----------
Em, tình muộn bởi vì em quá bận
Cơm áo gạo tiền, sách vở, lập thân
Khi đã vững chút rồi trong cuộc sống
Lại giật mình, có đứa đã tập hai.
Em, tình muộn vì sinh vào giờ ấy
Cả đường tay, với cả bói bài Tây
để em ngại hoặc người ta ngại
Mệnh, tuổi em sao lại vậy Cô ơi
Em, tình muộn vì là anh, anh đấy
Trời xui em lại đọc thơ anh
Lại để anh cầm tay, thấy mình trong ánh mắt
Để bóng hình anh không gạt nổi khỏi lòng
Lấp Lửng
Kiếp này xin được một lần Em
Ti amo
30------
Tôi nói đùa để ai lại khóc
Tôi nói đùa thế mà cũng lại cười
(để trái tim tôi lại khóc trách tôi)
Tôi nói đùa sao ai xin lỗi
Đùa thôi mà sao vội đã cảm ơn
Tôi chỉ mới đùa, thơ đã vội cướp lời
Mắng nó mãi nó vẫn trơ như vậy
Thơ thật là ... cũng như trái tim ấy
Một chút đùa cũng chẳng biết, vô duyên
Thôi đã vậy Thơ ơi không đùa nữa
Đê trái tim chỉ đập nhẹ, không lời
Vì đã thấy em trong giấc ngủ
Và thấy mình trong giấc ngủ của em tôi
Chiểu - Vì & Ngoan - Hư
31---------------
" Sinh ra thực vốn quá ngoan
Gặp em trời lại bắt thành người hư
Kèm thêm giao ước từ giờ
Có hư chỉ được quyền hư với Nàng "
Anh đây
32-------
Tôi lại muốn em già đi nhiều nữa
Và xấu đi một chút, ít thôi
Để đàn ông không vây quanh em vậy
Và đàn bà cũng dịu những dò ghen
Rồi những chiều đông vắng một mình
Em sẽ hiểu thế nào là mong đợi
Tôi sẽ đến từ bên sau thầm gọi
Đủ em nghe khe khẽ tiếng " Anh đây "
Tiếng Rao
33-------
Người giỏi bán sách, rao thơ
Còn tôi năm tháng ngẩn ngơ rao mình
Mà sao em cứ lặng thinh
Tại sao lại muốn để dành kiếp sau
Kiếp sau sao gặp được nhau
Thế gian trắc trở biết đâu mà tìm
Я помню
34--------
Em
Có biết
Anh lại nhớ
Ánh mắt em
Vời vợi đợi chờ
Khi cánh cửa mở ra
Lần đầu em xuất hiện
Như câu thơ của Puskin
Em,"hư ảnh lung linh vụt biến"
Anh giang tay ôm giữ lại cho mình
Cảm giác có em, rồi thấy mình hư quá
Không biết Puskin, người có vậy không thôi
Một năm qua
35-----------
Chúng ta vẫn loay hoay mắc kẹt
Tìm nguyên nhân luôn ở bên ngoài
Vẫn hứa hẹn và tránh không giao hẹn
Nghe quen quen lòng thấy đỡ bất an
Chúng ta nói nhiều, thương yêu quá ít
Những ghét ghen đố kỵ lại quá thường.
Nói Tâm Linh nhưng không hề buông bỏ
ham muốn đời thường vì .... "Trần cũng giống Âm"
Chúng ta muốn nhiều nhưng ngại học
Thích kiễng chân, che dấu, thích khen
Thích quan tâm thực ra là soi mói
Thích biết mọi điều chỉ trừ chính mình thôi
Ai cũng nghĩ
36-------
Ai cũng nghĩ trăm năm là hữu hạn
Ai cũng vôi vàng, như không có ngày mai
Rồi đua nhau từng phút từng giây
Để nửa đời đã nếm đủ hết rồi
Ta châm chạp như con lừa ngu ấy
Thấy cánh lá rơi cũng còn ngỡ nụ hôn
Vụng được một tí cũng coi như kho báu
Thấy nụ cười em vẫn huyền bí diệu kỳ
Ta đã viết bao nhiêu thơ tình ấy
và bao nhiêu truyện nữa có yêu đương
Nhưng hôm nay cô đơn bên hồ vắng
Bỗng nao lòng ta đã biết gì đâu
Mối tình đầu - mối tình cuối
37---------------------------
Đầu tiên ta sẽ quen dần,
thế rôi ta sẽ quên lần đầu tiên,
nghĩa là cái cũ đã lành,
thời gian như thể đã thành thuốc tiên
Trái tim dỗ mãi, bình yên
Đôi khi nó thúc ứa lên giọt sầu
Mối tình nào cũng là đầu,
chỉ thêm đánh dấu trước sau thôi mà,
MTĐ B sau MTĐ A,
Mối tình nào cũng như là đầu tiên,
Cũng đều là có giận hờn,
Cũng đều có những vui buồn nhớ nhung,
duy Mối Tình Cuối lạ lùng,
Sợ nơi cuối đến không cùng với nhau
Chút Puskin
38----------------
Không gọi Ông, nàng buột miệng gọi Anh
Và cả hai ta đều sững sờ chết lặng
Tôi cầm tay nàng hôn, Quý bà kính mến
Mà trong lòng thầm khẽ nói yêu Em
Dóng Sông
39----------
Dòng sông nay đã êm trôi
Xuôi dòng về nơi biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông
Kìa ai lại đùa hái lá,
Thả Diêu Bông xuống dòng sông.
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ.
Dòng sông vẫn chảy trong mơ...
Slow Walz
40---------
Như không còn ai, chỉ có hai người
Ai biết được mình nhìn nhau như thế
Không thể nào, mà cứ như nuốt hết
Cả đôi môi em, cả mái tóc bồng bềnh
Bàn tay tôi vuốt nâng các ngón
mềm mại em và ấm áp thân yêu
Những mệt mỏi buồn đau số phận
Như được xoa dịu đỡ đi nhiều
Tíêng nhạc im, xong rồi, bừng tỉnh
Lại trở về nơi góc khuất cuối xa
Giai điệu Slow thấy em và ai đó
Còn tôi ngồi nhớ hơi ấm những ngón tay
Tình Băng Giá
41---------------
Người say không biết nhớ
và người điên không biết buồn
Tôi " say " nửa , nửa kia là " đắm "
Tôi nửa " điên ", nửa lại " dại " khờ em
Mẹ
42---
Tiếng nói đầu tiên của con là gọi Mẹ,
và bé tìm đòi bằng được trong tay
Có hơi mẹ bé mới yên giấc ngủ
Giữ mẹ yêu với bầu sữa ngọt lành
Và tiếng gọi mẹ vẫn theo em khi lớn
Những lúc đau ngã vấp, một mình
Có lúc khóc, lúc gượng kìm không khóc
Chỉ bật lên tiếng gọi mẹ, mẹ ơi
Cây Bàng
43----------
trước cửa có cây bàng
sau cửa có ai không
chắc là cây bàng biết
không nói ta mách thu
thu sẽ không đến nữa
để cho bàng bơ vơ
cả người sau cánh cửa
cứ đứng đấy mà chờ
Gửi
44----
Em đỡ chưa, sao lại ốm
Thôi không ra ngoài trời lạnh lắm, cuối năm
Giữ bàn tay sao cho ấm nhé
Cứ cho là tôi nhờ ốm nó đến thăm
Đã bốn hôm rồi hôm nay là ngày cuối
Nó sẽ rời em như thế đủ rồi
Nào kể lại nàng ốm thế nào 15 phút
Ta thấy rồi, trán nóng vậy, miệng khô
Ốm
45----
Ho quá
(Thank My Heart)
Lại ngứa cổ, như muốn ho lại nấc.
Thở nhẹ nào, khe khẽ lắng nghe
Cơn ho ơi, đi tiếp đi, ta là bạn
Dừng lại, rồi nữa nhé ..hơ, hụ, ho...
Xong rồi ư, mệt rũ ra, lạ thật
Cứ như vừa ... có được ... , mơ hồ ...
Giấc ngủ đến tiếng ru ân ái
Như có ngón tay dài xoa tóc vuốt môi tôi
Nhớ Tuyết
46----------
Trời buông màn tuyết buông nhè nhẹ
Kéo đất lại gần trao ái ân
Một mầu ngắng nguyên sơ tinh khiết
Một bản nhạc câm sâu lắng dịu hiền
Có bông tuyết lạc rơi gò má
Tôi ngẩng đầu nhắm mắt đỡ cái hôn
Thấy mơn man giá băng êm ái
Mình lại mình như tuyết lạc thôi
Bao trăn trở lo âu phiền muộn
Tuyết xoa đi phủ kín mắt môi cằm
Đánh đổi nhé ta thành bông tuyết trắng
Tìm má em rơi xuống đọng, tan ra
Một Chiều
47----------
Hiểu anh có đâu quan trọng,
Yêu anh cũng vậy thôi em.
Cái cần nhất là trái tim anh còn yêu đấy,
Kệ, một chiều cũng chẳng khác gì đâu,
Không đòi hỏi, vậy đâu cần chạy trốn,
Đứng đợi, dõi chờ cầu Hạnh phúc cho em,
Nếu dòng xoáy cuộc đời xô em dạt ngã,
anh sẽ đến cùng, ôm chặt, giữ … gặp may
Tình Muộn
48-----------
Em, tình muộn bởi vì em quá bận
Cơm áo gạo tiền, sách vở, lập thân
Khi đã vững chút rồi trong cuộc sống
Lại giật mình, có đứa đã tập hai.
Em, tình muộn vì sinh vào giờ ấy
Cả đường tay, với cả bói bài Tây
để em ngại hoặc người ta ngại
Mệnh, tuổi em sao lại vậy Cô ơi
Em, tình muộn vì là anh, anh đấy
Trời xui em lại đọc thơ anh
Lại để anh cầm tay, thấy mình trong ánh mắt
Để bóng hình anh không gạt nổi khỏi lòng
Lấp Lửng
49----------
Có chiếc ghế đã qua bao chứng kiến
Một cuộc hẹn hò, hay đỡ ai mỏi gối dừng chân
Ta cũng muốn đến ngồi yên một lát
Rồi sẽ đi, nhưng mi đừng kể cho ai đó về ta
Có chiếc ghế đã qua bao chứng kiến
Một cuộc hẹn hò, hay đỡ ai mỏi gối dừng chân
Ta cũng muốn đến ngồi yên một lát
Rồi sẽ đi, nhưng mi đừng kể cho ai đó về ta
Cái lạnh từ bên trong áo
nào ấm được.
Có chăng là ngụm rượu đốt lòng anh.
Cái chai không mang mấy lời cầu nguyện
Anh thả rồi không biết đến tay ai
Có chăng là ngụm rượu đốt lòng anh.
Cái chai không mang mấy lời cầu nguyện
Anh thả rồi không biết đến tay ai
Cứ nói thu đi nhưng nó đi
đâu nhỉ
Thơ vẫ quen lấp lửng chẳng đến cùng
Nhưng cũng được để mùa đông, cần giá rét
Cho hơi ấm tìm nhau, hoà trốn vào nhau
Mùa Thu Vàng
(nghĩ lại hồi đi học ở Kharkov mình trốn học hơi nhiều)
50---------------------------------
Ngoài kia tranh đã đổi mầu
Bầu trời, mặt đất hoà nhau sắc vàng
Có hai tiết giữa nhỡ nhàng
Thôi thì trốn vậy rẽ ngang vào rừng
Mùi Thu quyến rũ lạ lùng
Ở đâu em đợi đã từng trăm năm
Tôi đi tìm chỗ em nằm
Để tôi trao nụ hôn làm hồi sinh
Cứ như trong giấc mộng tình
Lang thang bỏ học một mình trong Thu
Thu Hư
51----------
Ai hư như Thu
Làm nhớ như Thu
Tôi không thể nói
Buồn Thu không vơi
Ai mách với Thu
Là tôi buồn đấy
Để Thu đến vậy
Kéo tôi đi chơi
Lang thang phố vắng
Rồi đến công viên
Dập dìu tiếng nhạc
Tôi nhìn thấy em
Bắt đền Thu đấy
Tưởng đã qua rồi
Thế mà Thu lại
Khiến tôi bồi hồi
Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
52------------------------
-Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
(Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him)
-Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
Nhớ bàn tay lạnh để anh cầm
Anh chẳng dám xoa cho tay ấm
Gió đông về, từng ngụm rét giá băng
Cố thử
53-------
-A million words would not bring you back, I know because I've tried. Neither would a million tears, I know because I've cried.
-Có một triệu lời dù em có nói
Cũng không đưa quay lại được anh rồi
Em đã thử, không chỉ một lần, đã thử
Và anh như ảo ảnh lại xa thêm
Có một triệu giọt lệ rơi cũng vậy
Có đẫm ướt khăn gối đệm đêm dài
Em đã thử, khóc bao lần đã thử
Để nghẹn lòng nước mắt chảy vào Tim
Và em vẫn không tin những gì huyền bí
Cả đường tay, mệnh tuổi, quân bài
Em đã thử rồi bao lần đã thử
Một đáp bài - không có anh được, vẫn không tin
Đọc thơ Olga Bergoltz
54------------------------
Có bài ca về dòng sông, có dòng sông vẫn chảy
Anh vẫn có nghe và có lúc đi qua
Cũng có lúc bồi hồi sực nhớ
Giọng em ca, chim hót, chiều tà
Em giờ ở đâu, có khác xưa, tha thứ
Mọi chuyện gì để hai đứa cha tay
Chắc lỗi ở anh, anh vẫn luôn nóng vội
cuốn theo mình những bão tố đam mê
Chỉ những chiều một mình đứng lặng
Bên dòng sông nhuộm ánh vàng rơi
Thấy đôi trẻ yêu nhau dạo bước
Anh cầu chúng sao đừng có chia đôi
Rao đêm
55----------
Trót ngủ sớm, đêm về chợt thức
Có tiếng rao vẳng dưới phố mờ
" Ai bánh khúc đây ", tôi trở mình thở nhẹ
Lặng dõi theo từng tiếng một xa dần
Tiếng rao dài mênh mang ngân khoảng cuối
Rồi chơ vơ, tan biến hút đêm sâu
Còn lại tôi một mình trong đêm phố
Qua nhà em rao khe khẽ "Anh đây "
Thôi thì đi đến ngã ba
Đêm khua vắng lặng quay về hay không
Mờ mờ ánh sáng bên đường
Có ai vẫn thức vẫn đương mong chờ
Có ai ngủ thiếp đi chưa
Mượn đêm quên sáng quên trưa quên chiều
Hôm nay còn được bao nhiêu
Ngày mai còn lại bao nhiêu là ngày
TRÚ MƯA
56-------
Trời đâu đổ ụp cơn mưa
Lại chia hai nửa ướt khô thế này
em chạy mưa đuổi đến đây
Làm tôi cũng bị ướt lây, bắt đền
Liếc sang gió lạnh em run
Áo quần dán chặt, bồn chồn lòng tôi
Ghét ghê, chỗ trú chật rồi
Đằng nào em đã ướt người còn đâu
Mưa to chắc sẽ không lâu
Tạnh mưa đổi áo cho nhau em về
Cầu vồng
57---------
Có hay không những con đường cao vút
ở trong mơ và ở những lời ru.
và hôm nay một điều kỳ diệu
Sau cơn mưa lấp lánh ánh cầu vồng
Đàn chim xanh bay xa xa mãi
Những giấc mơ trên đôi cánh bảy màu
Tôi lại đi nhặt tìm những vì sao
Để thả vào biển mây trời xanh thẳm
Đàn chim xanh bay cao cao mãi.
Con đường càng lên cao
Tôi muốn tìm
Trong đàn chim còn có chỗ khuyết nào
Tôi muốn cùng bay đi tìm
Những sắc mầu diệu kỳ cuộc sống
và đến một ngày, cánh chim khép lại
cũng an lòng mình đã có bay
Những màu sắc cầu vồng rất đẹp trên bầu trời
Tôi đã thấy trên đôi môi em đó
Và nụ hôn em trao trong giây phút
Để tôi yên lòng mình đã có được Yêu
Chuyện Ngày Xưa
58------------------
Tôi lại nhớ chuyện xưa ngày ấy
Đám cháu quây quần bên bà nội xem tay
Đến lần tôi bà cười móm mém
Đường quý nhân rõ thẳng, tốt thay
Mấy chị trêu quý nhân là tiên nữ
Em mình thích gái đẹp, ăn ngon
Tiên có phép, chắc tha hồ ước
Giầu có rồi có nghĩ đến chị không
Năm tháng qua bà không còn nữa
Đám cháu thì mỗi đứa một nơi
Có ai nhớ những gì bà kể
Và suy tư những đường nét ở tay
Chỉ có tôi là người hay mơ mộng
Vẫn tìm nàng tiên nữ ở trong mơ
Không có phép mà là người thật
Xinh và hiền như những vần thơ
Người đó biết hoà chung dòng nước mắt
Biết trộn đều cho đậm tiếng cười
Biết đỡ tôi nhưng khi lỡ bước
Biết yêu cùng những cái tôi yêu
Và từ đó thấy những gì tốt đẹp
Tôi lại dành ra gán cho người
Bôn ba khắp chốn phương trời
Không quên nổi cổ tích thời ấu thơ
EYA
59------
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
(thơ Vũ Cao)
Cái năm xưa ấy tôi mười bảy
Em mới một thôi, mới hết bò
Học nói không sao ra tiếng chú
O oe cũng chỉ E Y A
Đường càng xa tuổi đỡ xa
Chuyện trong cổ tích như là có tôi
Đừng cười Chú sợ nó rơi
Để môi Anh đỡ trọn lời năm xưa
Chuyện Người Cha
(mượn ý bài viết trong "Suối nguồn yêu thương")
60------------------------------------------------
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao
Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên
Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên
Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu
Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu
Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi
Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
Con Êch Và Con Bọ Cạp
61------------------------
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong
May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không
Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi
Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi
Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm
Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng
Sự Tích Hoa Hồng
62-------------------
( Tình cờ tôi lạc vào em,
thấy bông hồng đẫm nắng vàng hoàng hôn,
dại khờ lại hái trộm luôn,
để gai rạch mấy vết buồn thành thơ
Những chuyện ngày xửa ngày xưa
Có theo em đến bây giờ không em )
Chuyện đã từ lâu lắm
Trái đất còn hoang vu
Toàn cỏ cây muông thú
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ
Có con chim bé nhỏ
Ngày kiếm ăn bên hồ
Đêm co chân rụi mỏ
Lên cành gai bơ vơ
Cái cây như biết nhớ
Những lần chim bay xa
Lá cành đều ủ rũ
Gai khóc nhựa ứa ra
Những đêm thanh chim hát
Bên cành gai đung đưa
Bản tình ca muôn thuở
Trái đất trong giấc mơ
Rồi một lần hạn hán
Cây cỏ héo xác xơ
Muông thú bỏ đi cả
Hồ cũng đã cạn khô
Thương cành gai héo úa
Xót những chiếc lá rơi
Chim bay đi tìm nước
Ngậm về tưới mớm cây
Một ngày chim kiệt sức
Mỏ khô cánh rã rời
Cố bay về lần cuối
Cây ơi, cây gai ơi
Và con chim bé nhỏ
Lao ngực vào cành gai
Máu tuôn ra tưới ướt
Cho cây lại xanh tươi
Còn xác con chim đó
Hoá thành bông Hoa Hồng
Valentine tôi kể em
có nghe thấy không
Hôm qua nó đã trôi qua
63-----
Hôm qua nó đã trôi qua
Trong lòng lại vẫn nhợt nhoà vẩn vơ
Đêm về ai bảo nằm mơ
Tự mình cứ mãi dối lừa mình thôi
Chỉ là gió thổi mây trôi
Chỉ là một chút bồi hồi cuối thu
Chỉ là ánh mắt đong đưa
Sao mà đã vội nhận vơ cho mình
Sao mà đã nghĩ linh tinh
Thôi đi người ấy có xinh ... gọi là
Thơ Trăng
64----------
-B1-
" Trong mơ em của riêng anh.
Trong tôi hồn vẫn để dành, vẫn nguyên "
Ngày xửa ngày xưa ấy
Con người chưa biết nhiều
Hình như chỉ biết yêu
Cho đó là cần nhất
Có một nàng xinh thật
Lại cũng rất nết na
Và bao nhiêu tài hoa
Trời cũng dành em hết
Cánh con trai đều chết
Chỉ muốn mỗi em thôi
Em chẳng chịu nhận lời
Vì có ai toàn vẹn
Thế là em bị phạt
Trời nhốt lên không trung
Tất cả được ngắm cùng
Mỏi cổ, rồi lấy vợ
Tình yêu là thế đó
Con người nay khôn hơn
Xấu sẽ thành đẹp luôn
Có tiền là xong hết
Chỉ tôi không chịu biết
Vẫn cứ ngước nhìn trăng
Khi trăng đầy cũng vậy
Cả khi lúc trăng vơi
-B2-
Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình
Và muốn trăng cũng rên lên đau nhói
Phải bật kêu thú nhận: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai
Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu, thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi
-B3-
Đừng khum tay vớt trăng vàng
Vỡ trăng vỡ cả hình nàng, cả thơ
Để nguyên, kệ nó giấc mơ
Lung linh đầy những dại khờ Tình Anh
-B4-
À ơi cái ngủ đi đâu
Để tôi thức mãi ngẩng đầu nhìn trăng
Trăng ơi mắc võng anh nằm
Và ru anh giấc mộng vàng đi em
Tôi mơ
65----
Thơ vẫ quen lấp lửng chẳng đến cùng
Nhưng cũng được để mùa đông, cần giá rét
Cho hơi ấm tìm nhau, hoà trốn vào nhau
Mùa Thu Vàng
(nghĩ lại hồi đi học ở Kharkov mình trốn học hơi nhiều)
50---------------------------------
Ngoài kia tranh đã đổi mầu
Bầu trời, mặt đất hoà nhau sắc vàng
Có hai tiết giữa nhỡ nhàng
Thôi thì trốn vậy rẽ ngang vào rừng
Mùi Thu quyến rũ lạ lùng
Ở đâu em đợi đã từng trăm năm
Tôi đi tìm chỗ em nằm
Để tôi trao nụ hôn làm hồi sinh
Cứ như trong giấc mộng tình
Lang thang bỏ học một mình trong Thu
Thu Hư
51----------
Ai hư như Thu
Làm nhớ như Thu
Tôi không thể nói
Buồn Thu không vơi
Ai mách với Thu
Là tôi buồn đấy
Để Thu đến vậy
Kéo tôi đi chơi
Lang thang phố vắng
Rồi đến công viên
Dập dìu tiếng nhạc
Tôi nhìn thấy em
Bắt đền Thu đấy
Tưởng đã qua rồi
Thế mà Thu lại
Khiến tôi bồi hồi
Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
52------------------------
-Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
(Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him)
-Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
Nhớ bàn tay lạnh để anh cầm
Anh chẳng dám xoa cho tay ấm
Gió đông về, từng ngụm rét giá băng
Cố thử
53-------
-A million words would not bring you back, I know because I've tried. Neither would a million tears, I know because I've cried.
-Có một triệu lời dù em có nói
Cũng không đưa quay lại được anh rồi
Em đã thử, không chỉ một lần, đã thử
Và anh như ảo ảnh lại xa thêm
Có một triệu giọt lệ rơi cũng vậy
Có đẫm ướt khăn gối đệm đêm dài
Em đã thử, khóc bao lần đã thử
Để nghẹn lòng nước mắt chảy vào Tim
Và em vẫn không tin những gì huyền bí
Cả đường tay, mệnh tuổi, quân bài
Em đã thử rồi bao lần đã thử
Một đáp bài - không có anh được, vẫn không tin
Đọc thơ Olga Bergoltz
54------------------------
Có bài ca về dòng sông, có dòng sông vẫn chảy
Anh vẫn có nghe và có lúc đi qua
Cũng có lúc bồi hồi sực nhớ
Giọng em ca, chim hót, chiều tà
Em giờ ở đâu, có khác xưa, tha thứ
Mọi chuyện gì để hai đứa cha tay
Chắc lỗi ở anh, anh vẫn luôn nóng vội
cuốn theo mình những bão tố đam mê
Chỉ những chiều một mình đứng lặng
Bên dòng sông nhuộm ánh vàng rơi
Thấy đôi trẻ yêu nhau dạo bước
Anh cầu chúng sao đừng có chia đôi
Rao đêm
55----------
Trót ngủ sớm, đêm về chợt thức
Có tiếng rao vẳng dưới phố mờ
" Ai bánh khúc đây ", tôi trở mình thở nhẹ
Lặng dõi theo từng tiếng một xa dần
Tiếng rao dài mênh mang ngân khoảng cuối
Rồi chơ vơ, tan biến hút đêm sâu
Còn lại tôi một mình trong đêm phố
Qua nhà em rao khe khẽ "Anh đây "
Thôi thì đi đến ngã ba
Đêm khua vắng lặng quay về hay không
Mờ mờ ánh sáng bên đường
Có ai vẫn thức vẫn đương mong chờ
Có ai ngủ thiếp đi chưa
Mượn đêm quên sáng quên trưa quên chiều
Hôm nay còn được bao nhiêu
Ngày mai còn lại bao nhiêu là ngày
TRÚ MƯA
56-------
Trời đâu đổ ụp cơn mưa
Lại chia hai nửa ướt khô thế này
em chạy mưa đuổi đến đây
Làm tôi cũng bị ướt lây, bắt đền
Liếc sang gió lạnh em run
Áo quần dán chặt, bồn chồn lòng tôi
Ghét ghê, chỗ trú chật rồi
Đằng nào em đã ướt người còn đâu
Mưa to chắc sẽ không lâu
Tạnh mưa đổi áo cho nhau em về
Cầu vồng
57---------
Có hay không những con đường cao vút
ở trong mơ và ở những lời ru.
và hôm nay một điều kỳ diệu
Sau cơn mưa lấp lánh ánh cầu vồng
Đàn chim xanh bay xa xa mãi
Những giấc mơ trên đôi cánh bảy màu
Tôi lại đi nhặt tìm những vì sao
Để thả vào biển mây trời xanh thẳm
Đàn chim xanh bay cao cao mãi.
Con đường càng lên cao
Tôi muốn tìm
Trong đàn chim còn có chỗ khuyết nào
Tôi muốn cùng bay đi tìm
Những sắc mầu diệu kỳ cuộc sống
và đến một ngày, cánh chim khép lại
cũng an lòng mình đã có bay
Những màu sắc cầu vồng rất đẹp trên bầu trời
Tôi đã thấy trên đôi môi em đó
Và nụ hôn em trao trong giây phút
Để tôi yên lòng mình đã có được Yêu
Chuyện Ngày Xưa
58------------------
Tôi lại nhớ chuyện xưa ngày ấy
Đám cháu quây quần bên bà nội xem tay
Đến lần tôi bà cười móm mém
Đường quý nhân rõ thẳng, tốt thay
Mấy chị trêu quý nhân là tiên nữ
Em mình thích gái đẹp, ăn ngon
Tiên có phép, chắc tha hồ ước
Giầu có rồi có nghĩ đến chị không
Năm tháng qua bà không còn nữa
Đám cháu thì mỗi đứa một nơi
Có ai nhớ những gì bà kể
Và suy tư những đường nét ở tay
Chỉ có tôi là người hay mơ mộng
Vẫn tìm nàng tiên nữ ở trong mơ
Không có phép mà là người thật
Xinh và hiền như những vần thơ
Người đó biết hoà chung dòng nước mắt
Biết trộn đều cho đậm tiếng cười
Biết đỡ tôi nhưng khi lỡ bước
Biết yêu cùng những cái tôi yêu
Và từ đó thấy những gì tốt đẹp
Tôi lại dành ra gán cho người
Bôn ba khắp chốn phương trời
Không quên nổi cổ tích thời ấu thơ
EYA
59------
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
(thơ Vũ Cao)
Cái năm xưa ấy tôi mười bảy
Em mới một thôi, mới hết bò
Học nói không sao ra tiếng chú
O oe cũng chỉ E Y A
Đường càng xa tuổi đỡ xa
Chuyện trong cổ tích như là có tôi
Đừng cười Chú sợ nó rơi
Để môi Anh đỡ trọn lời năm xưa
Chuyện Người Cha
(mượn ý bài viết trong "Suối nguồn yêu thương")
60------------------------------------------------
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao
Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên
Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên
Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu
Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu
Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi
Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
Con Êch Và Con Bọ Cạp
61------------------------
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong
May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không
Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi
Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi
Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm
Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng
Sự Tích Hoa Hồng
62-------------------
( Tình cờ tôi lạc vào em,
thấy bông hồng đẫm nắng vàng hoàng hôn,
dại khờ lại hái trộm luôn,
để gai rạch mấy vết buồn thành thơ
Những chuyện ngày xửa ngày xưa
Có theo em đến bây giờ không em )
Chuyện đã từ lâu lắm
Trái đất còn hoang vu
Toàn cỏ cây muông thú
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ
Có con chim bé nhỏ
Ngày kiếm ăn bên hồ
Đêm co chân rụi mỏ
Lên cành gai bơ vơ
Cái cây như biết nhớ
Những lần chim bay xa
Lá cành đều ủ rũ
Gai khóc nhựa ứa ra
Những đêm thanh chim hát
Bên cành gai đung đưa
Bản tình ca muôn thuở
Trái đất trong giấc mơ
Rồi một lần hạn hán
Cây cỏ héo xác xơ
Muông thú bỏ đi cả
Hồ cũng đã cạn khô
Thương cành gai héo úa
Xót những chiếc lá rơi
Chim bay đi tìm nước
Ngậm về tưới mớm cây
Một ngày chim kiệt sức
Mỏ khô cánh rã rời
Cố bay về lần cuối
Cây ơi, cây gai ơi
Và con chim bé nhỏ
Lao ngực vào cành gai
Máu tuôn ra tưới ướt
Cho cây lại xanh tươi
Còn xác con chim đó
Hoá thành bông Hoa Hồng
Valentine tôi kể em
có nghe thấy không
Hôm qua nó đã trôi qua
63-----
Hôm qua nó đã trôi qua
Trong lòng lại vẫn nhợt nhoà vẩn vơ
Đêm về ai bảo nằm mơ
Tự mình cứ mãi dối lừa mình thôi
Chỉ là gió thổi mây trôi
Chỉ là một chút bồi hồi cuối thu
Chỉ là ánh mắt đong đưa
Sao mà đã vội nhận vơ cho mình
Sao mà đã nghĩ linh tinh
Thôi đi người ấy có xinh ... gọi là
Thơ Trăng
64----------
-B1-
" Trong mơ em của riêng anh.
Trong tôi hồn vẫn để dành, vẫn nguyên "
Ngày xửa ngày xưa ấy
Con người chưa biết nhiều
Hình như chỉ biết yêu
Cho đó là cần nhất
Có một nàng xinh thật
Lại cũng rất nết na
Và bao nhiêu tài hoa
Trời cũng dành em hết
Cánh con trai đều chết
Chỉ muốn mỗi em thôi
Em chẳng chịu nhận lời
Vì có ai toàn vẹn
Thế là em bị phạt
Trời nhốt lên không trung
Tất cả được ngắm cùng
Mỏi cổ, rồi lấy vợ
Tình yêu là thế đó
Con người nay khôn hơn
Xấu sẽ thành đẹp luôn
Có tiền là xong hết
Chỉ tôi không chịu biết
Vẫn cứ ngước nhìn trăng
Khi trăng đầy cũng vậy
Cả khi lúc trăng vơi
-B2-
Ai nỡ trách trăng kia đâu cũng chiếu
Cũng mát tươi hiền dịu trong ngần
Chỉ có tôi rồ hâm có lúc
Muốn ôm trăng giữ chặt của riêng mình
Và muốn trăng cũng rên lên đau nhói
Phải bật kêu thú nhận: của anh
Nhưng rồi buông, dù vẫn không chịu hiểu
Trăng trên trời đâu phải của riêng ai
Những cuồng dại dịu đi sau cơn bão
Cả tình yêu, thứ ngu xuẩn nhất trên đời
Dẫu biết vậy sao lưỡi môi lại ngọt
Có thật không trăng cũng đã biết hôn tôi
-B3-
Đừng khum tay vớt trăng vàng
Vỡ trăng vỡ cả hình nàng, cả thơ
Để nguyên, kệ nó giấc mơ
Lung linh đầy những dại khờ Tình Anh
-B4-
À ơi cái ngủ đi đâu
Để tôi thức mãi ngẩng đầu nhìn trăng
Trăng ơi mắc võng anh nằm
Và ru anh giấc mộng vàng đi em
Tôi mơ
65----
-B1-
Tôi mơ được lạc vào Em
Hôn bông hồng đẫm nắng vàng quyện hương
Để một lần biết yêu thương
Để dòng thơ biết tìm đường về đâu
-B2-
Hôn bông hồng đẫm nắng vàng quyện hương
Để một lần biết yêu thương
Để dòng thơ biết tìm đường về đâu
-B2-
Ngủ đi, có tiếng ai ru
Ngủ đi, không được đòi hư nữa nào
Cuộc đời mộng ảo chiêm bao
Lung linh báu vật trời trao - Nụ Cười
-B3-
Ngủ đi, không được đòi hư nữa nào
Cuộc đời mộng ảo chiêm bao
Lung linh báu vật trời trao - Nụ Cười
-B3-
Ru anh nhé
À ơi cái ngủ ngoan nào
Dịu dàng nhè nhẹ đi vào hồn anh
Trong mơ anh thấy bình yên
Dáng em khe khẽ ru tiên giấc nồng
Hồn em quấn quít vấn vương
Cùng anh làm một tình thương dạt dào
Xoa đi anh nhé gồ ghề
Những lằn ranh cứng tràn trề thực kia
À ơi anh ngủ đi anh
Lòng em mong mãi điều lành cho anh
À ơi anh ngủ yên lành
Cuộc đời sẽ đẹp tình thành bài thơ!
À ơi cái ngủ ngoan nào
Dịu dàng nhè nhẹ đi vào hồn anh
Trong mơ anh thấy bình yên
Dáng em khe khẽ ru tiên giấc nồng
Hồn em quấn quít vấn vương
Cùng anh làm một tình thương dạt dào
Xoa đi anh nhé gồ ghề
Những lằn ranh cứng tràn trề thực kia
À ơi anh ngủ đi anh
Lòng em mong mãi điều lành cho anh
À ơi anh ngủ yên lành
Cuộc đời sẽ đẹp tình thành bài thơ!
Quên
66----
Nỗi buồn đâu chỉ một thôi
Cái đau cũng vậy nhiều rồi nhiều hơn
Để ta sẽ phải quen dần
Đến khi có thể quên lần đầu tiên
Đã quên có thể quên thêm
Thứ năm, thứ sáu, quên tên quên người
66----
Nỗi buồn đâu chỉ một thôi
Cái đau cũng vậy nhiều rồi nhiều hơn
Để ta sẽ phải quen dần
Đến khi có thể quên lần đầu tiên
Đã quên có thể quên thêm
Thứ năm, thứ sáu, quên tên quên người
Ngỡ ngàng nghe gọi: Anh ơi
Nhìn em lúng túng ... quên rồi tên anh
Nhìn em lúng túng ... quên rồi tên anh
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)