Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2025

GA MẮT BIẾC

 MẮT BIẾC NĂM XƯA NƠI ĐÂY

Hôm nay, có lẽ lâu lắm rồi tôi mới ngồi với mọi người hát Karaoke. Ngồi nghe thôi vì có biết hát đâu hay nói đúng ra là biết đọc biết nói thay vì hát cũng như biết đi trong tiếng nhạc thay vì nhảy. Mọi người bảo tôi chọn bài. Tôi sực nhớ đến một bài hát Việt, sực nhớ đến một kỷ niệm.


Năm 2000, sau mười năm lang thang xứ người, tôi trở về Hà Nội với một cảm giác lạ lẫm mà thân thuộc. Tôi mua chiếc xe Dream—một giấc mơ và cả tâm trạng mong manh của một người vừa tìm được lối về. Một ngày tháng Ba có nắng nhè nhẹ và gió mùa đông bắc chưa chịu dứt hẳn, tôi phóng xe lang thang khắp các nẻo đường Hà Nội như thể đi tìm lại chút gì của mình ngày xưa.

Chiều xuống. Tôi rẽ vào phố Trần Hưng Đạo, con đường mang trong nó những tiếng vang của quá khứ, những hồi ức đậm mùi ga tàu, nắng nhạt và tiếng loa rè cũ kỹ. Tôi dừng xe từ xa, nép vào một gốc cây già, nhìn về phía ga Hàng Cỏ—cái tên mộc mạc ấy luôn thân thương hơn bất cứ cái gì gọi là “Hà Nội Station”.

Tôi đứng đó thật lâu. Không phải để ngắm nhà ga, mà là để tìm lại chính mình năm mười bảy tuổi—lứa tuổi vừa rời ghế nhà trường, đứng lố nhố cùng lũ bạn với ba lô trên lưng và nước mắt mẹ còn ướt nơi cổ áo. Hồi ấy, những chuyến tàu đi du học Liên Xô là giấc mơ mở ra cánh cửa tương lai, và ga Hàng Cỏ là nơi lời tạm biệt được giữ lại mãi mãi.

Chợt, mắt tôi dừng lại ở mái nhà ga. Trên ấy, nổi bật giữa nền trời chiều xám nhạt là dòng chữ: "Mắt Biếc Năm Xưa Nơi Đây". Tôi sững người. Một câu thơ? Một tín hiệu? Hay một trò đùa kỳ lạ của ai đó biết chạm đến trái tim kẻ lang bạt? Tôi dụi mắt. Vẫn là dòng chữ đó. Đậm, rõ, như ai đó viết lên ký ức tôi.

Vài tháng sau, khi cảm giác hoang mang ấy không chịu nguôi, tôi quay lại. Lần này có chuẩn bị, mang theo chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ. Tôi đứng ở đúng chỗ hôm trước, hướng ống kính lên mái nhà ga—nhưng dòng chữ không còn. Không dấu vết. Không một ai nhắc đến. Tôi hỏi mấy người bán hàng rong gần đó, họ lắc đầu. Như thể chưa từng có.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không rõ ngày ấy mình đã thấy thật, hay chỉ là một ảo giác. Nhưng nếu là mơ thì sao cảm xúc lại rõ đến thế? Và nếu là thật, chẳng lẽ chỉ một mình tôi nhìn thấy? Biết đâu đó không phải giấc mơ của riêng tôi. Có thể một người nào đó cũng đã mơ thấy. Biết đâu một trái tim Hà Nội nào đó đã thầm thì vào chiều hôm ấy, để tôi nghe được bằng ký ức. Biết đâu… “mắt biếc năm xưa” vẫn còn đâu đây.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét