TRĂNG MƠ
Mưa vừa dứt mà hồn em chưa ráo
Cứ lăn hoài trên ngực gối chông chênh
Những ngón tay anh dắt theo vạt áo
Mở trăng non vừa kịp rụng bên rèm
Mùi hoang dại còn vương trong kẽ tóc
Hơi thở người như nẻo gió đầu hôm
Anh nghiêng xuống – trời nghiêng theo, rất chậm
Mảnh lưng trần như vỡ ánh hoàng hôn
Em không nói, vì môi đang chạm nhớ
Một tiếng rên cũng lạc giữa vai trần
Đêm thảng thốt, đèn quên mình bật sáng
Và chiếu vào quầng mắt nửa mùa xuân
Gối đã lệch – tim còn chưa thẳng lối
Chút dư hương rớt lại khúc không lời
Nếu có thể, xin mưa đừng ghé nữa
Để anh về hong lại giấc em thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét