( Truyện
Ngắn của Trần Đức Trung )
*****
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim nhỏ lại.
Sợi chỉ nào vương vấn không thôi.
( Thơ Trần Đức Trung )
1.
TRÂM
Luýnh quýnh thế nào mà Trâm trượt chân ở cầu thang
sáng nay và dẫm lên con Bonmi nằm ở bậc cầu thang. Cũng may cô kịp với vào tay
vịn rồi mới buông ra nên ngã không đau. Chiếc Iphone vẫn giứ được ở tay kia, âm
thanh như lại to lên rõ rệt : " Được rồi, chiều nay đến sớm tập lại bước
Spot Turn nhé...". Nhưng Trâm không nghe thấy gì nữa. Con mèo Tây nhỏ giống
Scottish tai cụp lông màu ghi có sọc xám bị dẫm nảy lên như một quả bóng, kêu một
tiếng khô nghẹn, rơi xuống giãy mấy cái, rồi nằm yên, miệng sùi máu. Trâm lồm cồm
quay lại rên rỉ kêu. Con mèo vẫn thở. Cô ngồi phệt xuống bậc cầu thang gọi đến
Bệnh viện chó mèo. Họ bảo là phải mang mèo đến cho họ. Trong xe Taxi Trâm vừa
vuốt ve con mèo đang nằm yên thở vừa nói : " Cho xin lỗi nào, Bonmi. Không
sao đâu, con sẽ khoẻ mà ". Thấy con mèo hé mắt nhìn, cô cũng bình tâm hơn.
Trâm gọi điện đến công ty nói ốm nghỉ rồi lấy gương ra soi. Những giọt nước mắt
đã khô, gò má trái có vết bầm tím nhẹ. Cô phớt lại chút kem lên má và thêm chút
son môi, tự nhủ :" Không sao mà. Bonmi sẽ khỏi. Cũng may mà mình không ngã
gẫy chân nữa, may thật. Chiều nay lại phải tập các kỹ thuật quay, đẩy hông, vuốt
chân rồi".
2.
HẬU
Chiếc Mazda trắng dừng lại trong sân Bệnh viện chó
mèo. Một con chó được thả xuống. Một người đàn ông trong chiếc áo phông màu cam
cầm một quyển sách và chiếc Iphone bước xuống ra ngồi ở ghế vườn bệnh viện ngắm
cái bể xi măng hình con thuyền thả bèo có những con cá vàng to bơi lượn. Con
chó Tây giống Bichon Frise như một cây nấm trắng với bộ lông hai lớp xoăn và mềm
mại như lụa chạy quanh quẩn các gốc cây, hít hít như tìm kiếm vật gì, chẳng để
ý đến chủ. Còn sớm. Anh chờ cô bác sỹ quen người Pháp đến khám và tiêm cho con
Paublo này. Vợ anh đã gọi điện cho Lucia dặn dò và tán gẫu về mọi chuyện đàn
bà, về Paublo rồi. Cô vợ đang đi Thái cùng hội bạn trong công ty bán hàng đa cấp
rồi sang Úc luôn với cô con gái vừa đẻ bé gái đầu lòng. Hậu mới nghỉ hưu. Trước
đó anh là giám đốc ban quản lý dự án xây dựng ở một tỉnh phía Bắc. Từ tuần này
trở đi anh là người về giữ nhà thay vợ. Hôm nay mang con chó cưng của vợ đi khám,
chải lông và tắm định kỳ. Có quyển truyện đọc dở cách đây hơn chục năm anh mang
theo đọc tiếp. Đã chục năm rồi không sờ tới quyển truyện nào dù là mỏng, không
đi xem một bộ phim nào thực sự. Mọi thứ đều vội vã như những cái bắt tay, những
bài phát biểu, những ký kết hợp đồng, lẫn hết. Lẫn cả như những lúc làm chuyện ấy,
lẫn các em, khuôn mặt, cơ thể, những nhà nghỉ, bãi biển, những cơn say nắng nhạt...
Con Paublo bỗng chạy lại chân anh. Hậu gấp quyển
truyện, ngẩng lên. Một người đàn bà ôm cái giỏ đựng con mèo bước vào. Có gì bất
chợt nhỉ hôm nay, bây giờ, lúc này. Những ngày mưa dài đầu Thu đã hết như chưa
từng có. Một ngày nắng vàng rung rinh và người đàn bà đó xuất hiện, chuyển động
như một cơn gió lạc thoảng qua thinh lặng, khẽ khàng khuất sau cách cửa phòng
khám, cứ như không có sự tồn tại của Hậu. Anh chợt nhớ tới những hình ảnh như cảnh
phim thoáng qua. Mới tuần trước, giờ này anh mới từ xe bước lên phòng, chào hỏi
các nhân viên của mình rồi bước vào phòng giám đốc. Bây giờ thì trong phòng,
trên cái ghế đó là một người khác, do trên bổ nhiệm về. Trước đó cậu ta cũng là
giám đốc một công ty con khác đã bị sát nhập. Nghe nói chạy về đây cũng tốn
kém. Ai đó còn nói cậu này sành gái lắm. Các em chân dài trong công ty của cậu
trông sạch nước cản đã lần lượt được phục vụ giám đốc và tiếp các tour khách
quan trọng. Về đây thì không cần. Cái đó do bên B lo chiêu đãi. Anh ở bên A, lại
là sếp nên luôn được chăm sóc đặc biệt ở những khu nhà nghỉ, khách sạn, những
Resot sang trọng với những em chân dài cao cấp dành cho VIF.
Tất cả những cái đó đều đã qua, cứ như một chuyến
bay dài và anh đã trở về nhà, hạ cánh an toàn. Chỉ gần mười năm ra làm với
cương vị giám đốc Hậu đã có được một lượng tài sản mà suốt đời một cán bộ giảng
dạy Đại học dù có học vị Tiến sỹ cũng không mơ tới. Cũng nhờ Tân bạn học thời
sinh viên lại là quan cao đã kịp lôi Hậu ra khỏi cái nghề dạy học ở trường Đại
học Xây dựng thì mới được như vậy. Tân thì lại không may, sếp của Hậu. Đang lên
voi, tiền tấn, chuyên đi với các đoàn lãnh đạo và về cắt băng khánh thành, nói
chuyện chỉ đạo các nơi thì đột nhiên lại xuống chó. Đời chẳng biết thế nào.
Thêm nữa là chuyện thằng con, báo chí lại thừa dịp. Dậu đổ bìm leo...
Con chó bỗng vẫy đuôi quay ngoắt chạy ra cổng. Hậu đứng
lên chưa đi theo đã thấy nó ríu rít vào cùng Madame Lucie. Cô bác sỹ người Pháp
bảo Hậu cứ ngồi chơi đợi Paublo một lát và giơ tay vẫy vẫy con chó. Con chó còn
ngoái lại nhìn Hậu yên tâm rồi chạy theo người đàn bà vừa khuất sau hành lang bệnh
viện.
Lại có tin nhắn. Hậu thờ ơ xem rồi xoá ngay đi.
Không có gì quan trọng cả. Tin nhắn rủ đi chơi xa, tin nhắn mời đi Cafe,
KaraOke, mời mọc chuyện đầu tư, làm ăn. Cả tin nhắn của một em người Thái ở nhà
nghỉ trên hòn đảo Sơn La. Hậu muốn xoá đi tất cả, xoá hết dấu vết mười năm ấy,
những vui buồn, hẫng hụt, những ký kết , những hoan lạc. Anh như ông lão Giăng
- Van giăng trong " Những người khốn khổ " của nhà văn Pháp, có một
gia tài lớn và sẽ phải nghĩ làm gì tiếp. Hậu đã qua đêm một lần với một cô nàng
mẹ của sáu đứa con của năm ông bố. Nhưng anh cẩn thận để không dính, không trở
thành người bố thứ sáu. Các ông kia cũng chỉ là gửi con ở nơi tin cậy thôi. Sau
này các cậu lớn lên thu xếp được với các bà vợ sẽ đón con về. Mà cũng kỳ lạ. Ra
toàn con trai như những hợp đồng chuyên nghiệp ấy. Anh đến với cô ta cũng là do
sự thu xếp của một người muốn trả ơn. Người đó biết rõ anh là đích tôn mà không
có con trai nối dõi hay thừa hưởng gia tài. Các cụ thì nói là bất hiếu. Lúc ăn
cơm người đàn bà đó xuất hiện và có thể do cảnh vật thiên nhiên, có thể do chai
rượu thuốc mà anh thấy say, thấy thèm. Rồi lần sau tự anh tìm đến nhà cô ta.
Nhìn bọn trẻ con, chơi với chúng xong anh đưa tiền bảo mua quà cho chúng rồi
phóng xe về.
Hồi xưa còn lên bục giảng Hậu hay nhắc với sinh viên
câu nói mà anh ưa thích: " Con người có thể hài lòng sống trọn vẹn cuộc đời
với vài câu hỏi ". Bây giờ các câu hỏi đó không còn, chỉ còn các câu trả lời.
Câu trả lời bao giờ cũng sẵn mà phần nhiều để thôi đi câu hỏi ấy. Và câu trả lời
cho câu thơ anh viết ngày nào: " Cứ day dứt mãi không ra, Mình là ai, ai
là Ta, là Mình " lại là " Mình là thằng tốt nhất trong thế giới xấu
và là người tồi nhất trong thế giới tốt ". Bây giờ anh được tự do rồi. Anh
muốn dành nguyên vẹn mình cho cái thế giới tốt dù là người tồi nhất đi nữa. Anh
muốn bẻ quẻ số phận của mình ở những năm còn lại cuộc đời.
3.
HIỀN
Thực ra muộn còn hơn không. Khi anh đi làm chuyên
gia ở Algerie xưa hai vợ chồng đã thống nhất là dành ba năm lo kinh tế, nhà cửa,
lương khô để sau có thể trở về sống thảnh thơi lương thiện. Anh sẽ chuyên tâm
vào chuyên môn khoa học yêu thích và vợ anh, cô giáo dạy văn có thể yên tâm đẻ
thêm cho anh đứa con trai cho có chị có em. Nhưng mọi việc không xuôi xẻo. Chuyến
hàng xe máy anh đặt mua ở một công ty bên Nhật bị phá sản. Ba năm tích cóp mất
hai, chỉ đủ lo có được một ngôi nhà bốn tầng trong ngõ hẹp. Lại thêm Hiền bị xảy
thai rồi phải dao kéo can thiệp, hết khả năng của người phụ nữ. Rồi mọi thứ
thay đổi nhanh quá, như hình ảnh Hà Nội ấy. Ai còn nhớ được một Tiến sỹ lách
chiếc xe máy cũ qua ngõ đông với cái cặp sách cũ ngày nào nay lại là một giám đốc
trong một biệt thự sang trọng ở Linh Đàm. Những đồng tiền anh kiếm được khi nhảy
ra ngoài hình như cũng không là gì so với vợ anh trong lĩnh vực bán hàng đa cấp
và buôn bán cổ phiếu. Đã thế có lần Hiền nói :" Tiền em kiếm được đúng ra
còn sạch hơn trăm lần tiền của anh. Đồng tiền có được là do những phân tích, những
quyết định mua bán, kinh doanh chính xác chứ không phải do móc ngoặc, tham
nhũng, phong bì, hối lộ. Mà Thầy đã nói. Dính tới đất sợ lắm. Ông Vượng ở trên
bộ cũng phải nhờ Thầy đến vá cái long mạch bị đứt ở Ninh Bình. Các dự án xây
các khu sinh thái du lịch rồi đào phá núi vôi ở đấy là do ông ấy ký. Còn bác
Tân nữa mới khổ chứ. Mãi rồi cái Trang nó mới hết ghen, cho đón đứa con trai
bác ấy gửi bên ngoài về, có hợp đồng hẳn hoi chấm dứt với mẹ đẻ nó, nghe nói
cũng là một hợp đồng chuyên nghiệp cho những sếp không có con trai. Hôm làm lễ
ra mắt họ hàng thì cô em cái Trang kêu luôn là thằng cu giống hệt cậu thư ký
riêng của Sếp. Hàng giả. Khổ thế, mất mặt. Thầy cũng nói với em là dính vào đất
là cẩn thận, trả giá ".
Đấy là Hiền lo cho chồng. Những dự án, giao dịch ngầm,
chạy chọt, đút lót, lại quả...luôn đồng hành cùng sự nghiệp của chồng. Bây giờ
ra khỏi cuộc chơi được là tốt hơn bao người rồi, biết đâu lại thành vật tế thần.
" Mọi cái qua rồi. Bây giờ mình cứ làm những gì thích và lo giữ sức khoẻ,
đi du lịch thăm thú các nước, chụp ảnh. Còn nếu thích thì anh xem quản tất cái
phần chứng khoán này thay em vậy. Em sẽ phải sang Úc với con Hà để lo nhà cửa bên
ấy " - Hiền nói với chồng vậy.
Hiền rất hiểu đàn ông. Bảo họ ăn chay, niệm Phật
hàng ngày hay chăm trẻ như mình là không thể. Hiền cũng rất hiểu chồng. Dù sao
những năm tháng vất vả cũng đã qua, chỉ còn chuyện mong có đứa con trai của người
đàn ông thì đâu lại là chuyện thêm, thường, xa xỉ được. Thôi không nặng nề. Một
thời con trai, hai thời con gái. Thời của người con gái đã xong. Trong Tình giờ
chỉ còn lại cái lớn nhất, cái Nghĩa. Đấy là những lúc bình thường của Hiền với
những suy nghĩ bình thường. Cũng còn những lúc khác Hiền theo dõi, dò xét xem Hậu
quan hệ với những ai. Có dịp bà vợ ông giám đốc còn cố tiếp xúc những người con
gái đó và khích lệ. Tất nhiên là cũng khó vì các cô nàng cảnh giác. Cũng có lúc
Hiền úp úp mở mở nói với chồng là có thêm đứa con nào cũng hay. Bên Mỹ người ta
còn sang tận mình nhận thêm con nuôi. Hậu càng lảng sang chuyện khác, nói mình
có con rồi, mình đẻ ít thì dồn cho con nó để nhiều, mình ăn lộc như trong bán
hàng đa cấp của Hiền ấy. Hiền thì cứ vẫn trĩu nặng trong lòng một điều không thể
nói ra được, làm sức khoẻ Hiền xấu đi. Hà không phải con Hậu. Con bé là kết quả
của một cơn say nắng khi Hiền đi hội lớp xưa ở Hạ Long. Cũng chỉ đúng một tối ở
nhà nghỉ sau khi cả hội đi KaraOke. Lúc đầu cô vẫn mong đó là con của Hậu. Nhưng
càng lớn đôi mắt nheo và cái miệng trễ của con gái càng giống người bạn học
cùng lớp xưa đó.
4.
HẬU
VÀ TRÂM
Con Paublo chạy ra loăng quăng vẫy đuôi. Hai người
đàn bà cũng bước ra. Con mèo nằm trong cái giỏ trên tay một người ngẩng đầu
nhìn Hậu như dò hỏi. Còn người đàn bà lại có đôi mắt đen, cái nhìn là lạ có vẻ
như đang mơ màng, chìm đắm vào một nơi nào đó rất xa đằng sau Hậu. Cũng rất tự
nhiên Lucia trao đổi với anh mấy câu rồi nhờ luôn anh đưa người đàn bà có tên
là Trâm đó về, cũng trên đường về nhà anh.
Cửa xe mở, con Paublo đã nhảy tót lên rồi nhảy ra ghế
sau như chiếm chỗ. Hậu cười :" Mời chị lên xe ". Cô nàng đỏ mặt nói :
" Dạ, gọi em là Trâm thôi anh ạ ". Xe chuyển bánh, họ nói chuyện với
nhau về mèo và chó. Hậu thú thật là xe và chó là của vợ. Anh bây giờ nghỉ việc
coi như đóng vai người quản gia cho vợ đang ở xa nhà thôi. Anh tiện tay bật nhạc
cho đỡ trống. Giọng ca của Ramazzotti ngân vang. Trâm khen hay và nói là lần đầu
được nghe giọng ca sỹ Ý này. Tiếng nhạc làm anh nhớ tới dáng người đàn bà lúc
bước ra cùng Lucia. Một chuyển động thân, một bước chân mèo, đi như không đi,
như ngồi trên một cái ghế Ảo thả chân. Trâm nói :" Bản nhạc Rumba hay quá.
Em lại đang cần nó ". Hoá ra Trâm đang chuẩn bị tham gia cuộc thi
DanceSport lứa tuổi dưới 50 ở Hải Phòng. Sẽ chọn vũ điệu Rumba.
- Hay thế, Rumba - Hậu nói mắt liếc kín đáo xuống
cái đầu gối và phần đùi trắng tròn thừa ra dưới cái váy ngắn. Rồi cái cổ, những
đường cong và cái vai rất cần cho cái Vũ điệu Latin khêu gợi đó. Anh như thấy lại
cái dáng đi đẩy thân và hông của cô nàng buổi sáng đó. chuyển động cứ như một
ngòn gió hoang lạc vào, mát rượi. " Cô Trâm mà nhảy Rumba sẽ rất đẹp.
Latin đẹp ở Nữ. Rumba, Vũ điệu của các feelings gợi, lưỡng lự, bộc lộ, quay đi
và tha thứ. Nam chỉ là để đỡ giúp Nữ thực hiện thôi. Không như các điệu
Standart mà Nam lại là chính, lộ, che. Nữ chỉ theo cho khớp thôi. Bao giờ thi
thì mời tôi đi xem nhé " - Hậu dừng xe, đền đỏ.
- Giữa tháng Mười anh ạ. Hay chiều nay anh đến Câu lạc
bộ của em đi. Anh vừa kể về Rumba, về Khiêu vũ những điều mà không chắc ai biết
đâu. Chắc anh nhảy giỏi lắm - Trâm ngừng nhìn Hậu có chút tò mò rồi nói tiếp -
Hôm nay là ngày đầu thầy giáo ghép đôi cho em Patner mới. Ông cũ thì bị đụng xe
bó bột chân tháng trước. Ông này thầy lôi được về từ Tuyên Quang đấy. Em cũng
chưa gặp. Các tỉnh họ cũng đam mê cái môn này lắm. Anh không tham gia à - Hiền
liếc nhẹ người đàn ông cho nàng đi nhờ xe.
- Tôi bận mà, công tác ở tỉnh xa, mới nghỉ việc một
tuần nay. Tôi cũng có mấy người đi nhảy, mê lắm. Họ cũng bảo đi học nhảy rồi đi
chơi các sàn cho vui.
- Đúng rồi, anh bảo chị đi. Hai anh chị đến tham gia
Câu lạc bộ của em, ngày mai lại bắt đầu lớp cơ bản mới rồi.
- Bà xã không nhảy đâu, với lại vợ tôi chủ yếu ở bên
Úc. Vợ chồng đứa con gái định cư ở Úc mà.
- Không sao, anh cứ thử đến xem. Hay chiều nay đi. Đến
xem thôi. Thấy được thì ngày mai anh đi học.
Ngày mai. Có lẽ thôi vì anh chưa trả lời tin nhắn của
Yến cho buổi Yến hẹn ngày mai, ngày sinh nhật của cô kế toán xưa. Năm đó ngày
này anh chỉ bảo Yến đi chọn một phòng VIP đôi cho hai người ở phố Đào Tấn. Họp ở
Daewoo xong anh ra với Yến. Hai người ngồi ăn, những món Tây, ăn kiểu Tây, kiểu
cách. Chỉ lúc cuối có điện thoại anh phải về. Anh cầm cốc rượu đi sang bên Yến
ngồi đối diện. Chạm cốc. Rồi anh hôn nhẹ lên má Yến, rồi tuột môi nhanh xuống
môi cô gái trẻ. Rồi họ hôn nhau lẫn vị say chát ngọt của rượu. Một cái hôn thôi
rồi chia tay để dành ngày mai. Tháng sau Yến chuyển về tổng công ty ở Hà Nội và
lấy chồng.
Ngày mai thế nào. " To be or not to be " -
Anh phân vân. Mọi thứ đã qua, Yến trẻ quá, tuổi con anh. Trong khi các quan chức
tuổi anh toàn ganh so và khoe các cô nàng trẻ mình có thì anh lại ngại. Cái đàn
ông trong anh cần đàn bà nhưng lại mặc cảm với con gái. Cảm thấy có gì không được.
Vẫn có một cái gì ngăn anh lại. Cũng nhiều lần ở cái công đoạn Z của vụ chiêu
đãi hay hay các dịch vụ Massage tươi mát của các đối tác, của cấp dưới anh hay
làm các em chân dài tưng hửng. Không vượt được hàng rào tâm lý. Anh bỗng cần một
cái cớ để không gặp lại Yến. Không đi đến đâu cả, không có lợi cho Yến. Còn cho
anh ? Khoảng trống chưa cạn trong anh không thể lấp bằng cả những năm tháng còn
dài của Yến được. Sẽ phải tìm cái gì khác ổn và đỡ áy náy hơn. Tự dưng anh liếc
qua gương tìm khuôn mặt người đàn bà ngồi bên này. Đẹp, buồn và hiền. Với những
đường cong thì anh đã bị thuyết phục trước khi lên xe. Kể tìm được một Patner
nhảy với thân hình này không dễ. “ Lại phiêu lưu rồi “ – Hậu tự mắng mình và
thay đĩa nhạc Valse Italia. Nhạc Valse nó bồng bềnh bay xa hơn chứ Rumba nó
riêng tư quá, gợi quá, rung quá, khiêu quá.
- Bản nhạc Valse hay quá.
- Chiều nay tôi cũng rỗi. Cô nhắn địa chỉ và thời
gian vào máy tôi nhé. Tôi sẽ mang các đĩa có các bài Rumba và Valse Ý đến, file
MP3 cả. Nghe thôi chứ chưa chắc đã hợp cho nhảy. Phải vào Klaus Hallen, kho nhạc
khiêu vũ thể thao trên mạng của Đức mới có nhạc khiêu vũ chuẩn được.
Về đến nhà, con Paublo mừng rỡ. Nó mới là chủ nhà, như
biết hết mọi thứ để đâu. Hậu bật Viber trên máy tính. Trên màn hình thấy khuôn
mặt Hiền. Chắc cũng vừa đi đâu về. Vợ chồng trao đổi mấy câu như thường lệ cho
an tâm. Con chó nghe tiếng gọi chạy ra với bà chủ. Nó nhớ.
5.
GIẤC
MƠ
Cơm trưa xong Hậu bật nhạc rồi ngủ lúc nào không biết.
Tiếng nhạc Rumba lại đưa anh trở về ngày ấy, ba năm trước cứ như trong một
trailer phim nước ngoài mà anh là diễn viên, là đạo diễn và lại là khán giả
luôn. Có một nhân vật nữa đóng cùng. Một cô gái xinh đẹp.
……Trời mưa nhẹ. Cô gái bước lên chiếc xe sang trọng
của anh. Anh bật nhạc. Tiếng nhạc Rumba gọi và gợi. Rồi để phá vỡ những thói
quen của một nhân viên với Sếp anh bắt đầu kể chuyện. Cô gái cũng cười. Cũng lạ,
không có chuyện lãng mạn như trong phim, trong tiểu thuyết như cả hai đều tưởng.
Toàn nhưng chuyện quen thuộc đàn ông hay nói ở công ty. Đàn bà có thể không nói
nhưng cũng hiểu. Chuyện không thể thiếu được trong thế giới kinh doanh ngày
nay, không thì người ta xây các khu nhà nghỉ, khách sạn, các dịch vụ chiều người
cho ai. Cho các giáo sư, các nhà khoa học chắc.
Chuyện anh được chiêu đãi tươi mát ra sao. Rồi chuyện
cười ra nước mắt anh vì không biết xoay xở một lúc hai cô chân dài, anh phá tan
bầu không khí khô cứng và làm nó thấy tự nhiên như việc ân ái là một việc hết sức
tự nhiên của con người thôi. Anh bảo anh không được tự do, là người sống chỉn
chu và có nguyên tắc, đúng giờ về nhà và đi chơi đâu vợ cũng kè kè bên cạnh và
thời gian ở nhà ít lắm, không chăm sóc thường xuyên cho cô gái được. Cô gái cười
và nói là hiểu rằng anh bận thật và phút giây này là riêng duy nhất hiếm hoi được
tận hưởng niềm vui bên anh. Cô cũng nói về những cố gắng của anh che chở cho cô
trong công ty, những ghen ghét đố kỵ, tháo gỡ cho cô trong những công việc,
thoát khỏi những thèm muốn của bọn đàn ông, mà đôi lần đã đưa anh vào khó xử cả
với các cấp trên.
Xe tới nơi, ôi một không gian thật đẹp thoáng mát và
vô cùng tinh tế từng ngôi nhà riêng biệt có hàng rào, có những hàng dây leo hoa
nở rộ vàng ươm, hồng biếc, tim tím rủ xuống hàng rào thật dịu dàng và nên thơ.
Mỗi ngôi nhà hạnh phúc đó đều có hai chiếc xe đạp để cho các đôi tình nhân đạp
sóng đôi trên các con đường quanh co đẹp như mơ của cả khu resort này.
Ngôi nhà có chiếc giường rộng mênh mông ở giữa phòng
chăn gối trắng muốt và có một cái đi văng cho hai người ngồi ăn kiểu ngả ngốn của
các vương hầu quyền quý nhìn ra bể bơi riêng. Một thảm cỏ xanh biếc có một cái
xích đu và hai cái ghế bọc thảm nhung êm dịu vài cuốn sách để đó. Xa xa dòng
sông cuộn chảy uốn khúc ẩn dưới những rặng đồi cây xanh mướt.
Nhà vệ sinh như một cung điện tiện nghi, sau hai
cánh cửa kính trong suốt có một bể tắm tiên ngoài trời thật riêng biệt, yên
tĩnh và tự do.
Anh đứng ngắm cảnh hồ. Cô gái bước ra từ nhà tắm, nhẹ
nhàng ôm anh từ sau lưng. Chiếc khăn to choàng người cô buông dần ra, rơi xuống
ghế. Anh cũng cứng dần lên trong những cái vuốt ve. Anh thấy đói và hơi mệt sau
chặng đường xa và đang đợi đồ ăn. Nhưng rồi cũng không đợi được anh quay lại ôm
ghì cô gái. Cô nhắm nghiền mắt. Những cái hôn ngọt, quấn quýt mơn man rồi nhịp
điệu tăng dần bởi sự kích thíc. Cô khóc, lệ cứ tràn ra trên má chảy xuống để
pha thêm vị mặn vào cái hôn, say đắm nồng nàn. Những dòng nước ứa chảy ra như
tích tụ bởi bao năm tháng mong chờ, hờn tủi, bắt đền. Anh không chịu được nữa vội
giữ tay cô: " Từ từ thôi em, kẻo …" , và cả hai dừng lại cùng ngắm cảnh
thiên nhiên đẹp quá, rồi như nam châm anh lại ghì chặt cô vào lòng, ép người cô
vào góc phòng và trong tư thế đó anh đi sâu vào ....
Có tiếng gõ cửa. Người phục vụ mang đồ ăn tới, anh vội
rời cô gái và ra trả tiền, một chút tiền boa thêm. Cái đói đã thu hút đôi Tình
nhân vào bữa ăn ngon tuyệt vời, một chút khoai tây nghiền với bơ , đậu và hành
tây cà chua thịt bò bỏ lò tái.
Ăn xong rồi hai người cuộn tròn trong chiếc chăn,
anh bật điều hòa ấm lên và cả hai trút bỏ hết quần áo ôm chặt nhau lại. Cô gái
nói : " Từ từ anh, mình vừa mới ăn xong", nhưng anh không đợi được nữa
anh vội áp người lên trên cô, đi sâu vào trong, cảm giác thật tuyệt cuốn đi
trong cơn lốc xoáy đó và hòa tan ân ái .....
Anh nói anh muốn ngủ. Nhưng rồi hai người chẳng ai
ngủ được. Dư âm của cuộc ân ái làm họ tỉnh và cùng nói chuyện thật lâu, rồi anh
lại tìm cô và đi sâu vào một lần nữa.
Sau đó anh ngủ lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy
trong mơ màng anh biết cô gái không ngủ, nằm ngắm anh. Cô nói là từ lúc gặp anh
mấy năm trước anh phong trần, già đi nhiều quá. Hai bên mai đã bạc. Trước tóc dầy
đen nhánh. Khoé mắt cũng thêm hai nếp nhăn. Chỉ ánh mắt, cái nhìn vẫn như xưa,
hiền, đau đáu và như nhớ một cái gì xưa. Không biết Tình yêu là thế nào nhưng
ánh mắt đó đã xoá đi tất cả những người con trai trẻ mà cô gặp, đang theo đuổi
cô đến hôm nay. Đến hôm nay thôi vì mai sẽ khác. Ánh mắt của anh và tất cả những
gì với anh cô sẽ cất chôn sâu xuống một chỗ thật kín trong Tâm hồn. Và họ quấn
lấy nhau cho trọn vẹn hôm nay.…
6.
YẾN
Phải dậy thôi, Hậu tự bảo mình. Coi như đã trôi qua
một tuần đệm rồi, đã sửa lại cái vườn, đi bảo dưỡng chiếc Mazda, thay các loại
đèn chiếu sáng tiết kiệm, làm vệ sinh nhà bếp, nhà xí, vứt đi một loạt chai lọ
và quần áo cũ và hôm nay là cho Paublo đi làm đẹp. Một khoảng lặng đủ để buông
rũ, quên đi cái cuộc sống quá khứ của một Giám đốc, một Sếp, một Gì nữa.....
không quan trọng. Chỉ còn từ mai là dọn sách vở thôi. Một cảm giác buồn là lạ.
Mai sẽ lại động đến giá sách, những bài báo khoa học dang dở, luận án Phó Tiến
Sỹ xưa, các quyển sách viết cùng đồng nghiệp. Thôi mà, hôm nay đã. Chiều ghé
qua bể bơi mua vé tháng để bắt đầu từ mai xuống nước, rồi qua chỗ CLB Khiêu Vũ
đưa cho Trâm bộ đĩa của Klauss Hallen và nhân tiện xem cái món nhảy Đầm đó thế
nào. Hình ảnh người đàn bà đi nhờ xe lại hiện lên cùng với một ý nghĩ là giá Yến
không trẻ quá như vậy, cũng khiêu vũ và độc thân như cô Trâm này. " Rõ vớ
vẩn, ai bảo độc thân mà tưởng bở " - Hậu tự buồn cười với suy nghĩ của
mình. Thôi không độc thân thì cũng tự do như mình lúc này vậy. Anh nhìn lên tường
treo ảnh hai vợ chồng anh và vợ chồng con gái. Hôm nọ trò chuyện Online với mọi
người bên Úc thấy một bà khách bảo Hà: " Có con là yêu nhất con rồi. Người
Việt nước mắt chảy xuôi cháu ạ ". Con Hà phản ứng quay lại nói với đứa bé
ba tháng trong tay : " Sao thế được, con không thể lấy chỗ của Ba trong mẹ
được đâu. Ba con đã trong mẹ ba năm, con mới ba tháng mà ".
Nghĩ miên man mốt lúc, tay với quyển Vô hồn-Duhless
của Sergey Minaev. Chắc tuần này sẽ đọc xong. Tuần tới sẽ nhẩn nha với các truyện
của Haruki Murakami mà anh đã bê về một đống hôm qua. Có lẽ bắt đầu từ "
Thế giới trong gương " vậy.
Có điện thoại. Hậu cầm lên rồi đặt xuống, mặc kệ. Có
thể phải đổi số phone, mua sim mới, phải xoá đi cái thế giới tiền bạc, danh vọng,
địa vị, gái điếm… và vô nghĩa. " Yến cũng vậy nhé em, mình chia tay rồi mà
dù rằng em không thuộc thế giới bại hoại đó. Bình an nhé em trong cái thế giới
của em, có yêu thương, có gia đình, có chồng con em nhé, như thời xưa ấy "
- Anh nhớ tới cái ốc đảo ở sa mạc. Nước ở đó trong ngon và tinh khiết. Anh nhắn
tin cho Yến nói là không thể gặp nhau được. Tin nhắn khá dài. Những rạo rực
thèm khát không còn đọng lại, chỉ còn tình thương, tình người. Yến hiểu mà. Anh
và Yến, hai thế hệ, hai bên dốc khác nhau của cuộc đời, người lên, người xuống,
không thể cùng nhau đâu. Quy luật tự nhiên mà Em.
Có tin nhắn. Trâm dặn anh đến khoảng trước 6 giờ. Có
thể cô sẽ tìm cho anh Patner hợp chiều cao và trẻ để tập.
Buổi chiều ở tầng ba của Trung tâm văn hoá thể thao
quận Hồng Mai, mọi người đang tập các bước theo thầy dậy, mấy người khác thì đến
xem. Trâm bỗng dừng lại chạy ra hành lang nghe điện thoại : " Anh đến muộn
chút à, đường đông à. Không sao. Em đang tập. Anh đến cứ lên thẳng tầng ba nhé
".
Đã quá nửa tiếng rồi. Trâm lại chạy ra gọi điện thoại.
Không thấy trả lời. " Không sao, chắc ông ấy có gì đột xuất. Ngày mai em cứ
đến học nhé, về chị sẽ gọi cho ông ấy. Ông ấy nhiều tuổi nhưng trông khoẻ, dáng
thanh niên. Ở đây chẳng ai bằng ". Trâm đi đến nói với cô gái đang đứng tựa
ở cửa sổ, tay cầm chiếc Samsung vỏ xanh biếc nhìn ra đường. Bỗng dưng Trâm ngẩn
người, kêu:
- Ơ, Yến , sao em lại khóc.
7.
THÊM
Trong nhà Hậu buổi tối, con Paublo đã ăn xong đi năm
trước." Thôi, quên chuyện sinh nhật của Yến đi, quên cả Trâm và những giai
điệu Rumba nữa. Cứ coi là mình bị mất điện thoại và phải dùng Sim mới ". -
Hậu tự nhủ. Anh nằm dài trên Divan, đọc tiếp quyển truyện của tác giả người
Nga. Hôm nay phải đọc xong. Kỷ lục thật. Một quyển truyện đọc trong mười năm.
Anh mua nó rồi đọc mấy trang đầu lúc còn ở trường rồi anh bỏ dở, bỏ ra làm
ngoài, rời giảng đường, sinh viên, khoa học. Anh đã thành nhân vật trong truyện
khi nào. Bây giờ anh đọc truyện thấy chính mình, thấy những khuôn mặt quen qua
một lớp người giàu thành đạt, “ kinh tởm và đê tiện ”. Cái thế giới của anh tuần
trước, nơi mà nhân cách con người được phơi bày hết ra trong truyện. Chỉ có tiền.
Không có tiền, không gái. Không có tiền, không bạn. Không có tiền không có ký kết,
không hợp đồng giao kèo nào cả. Nhưng cái “ Nhân vật tôi trong truyện ” lại
luôn khao khát được trò chuyện với cô gái Julia hiền dịu, lại ao ước được trở lại
là mình xưa.
Cuối cùng anh cũng đọc xong quyển truyện đó, gấp lại,
ra khỏi truyện. " Em cũng ra nhé Yến. Nhưng sẽ là có hai truyện riêng em
nhé. Em tự viết truyện cho em. Anh cũng vậy. Hai con đường. Con đường của em
còn dài mà như bài thơ anh viết khi Yến chuyển về Hà Nội ấy ". - Anh như lại
thấy Yến, ánh mắt nhìn anh đau đáu. Bài thơ anh vẫn nhớ.
Con
đường dừng lại, xé đôi
Ngã
ba đứng lặng, hai người nhìn nhau
Tại
sao nơi ấy khởi đầu
Lại
là đường thẳng, biết đâu thế này
Tưởng
rẳng rượu vẫn mãi say
Tưởng
rằng tình mãi vẫn đầy mắt nhau
Thôi
mà lỗi của ai đâu
Bình
an em nhé, đi mau...Ai chờ .
Sau đó anh đọc tiếp một truyện của Haruki Murakami
có tên " Sinh nhật của nàng ". Thế giới khác xưa quá. Thế giới siêu
thực quá. Anh ngủ thiếp đi, không mơ gì cả. Nửa đêm đói, dậy nấu mì ăn
Hình như mọi việc thế là xong, thế là xoá đủ. Ngày
mai dùng thêm số phone mới. Đúng là khó thì thật khó mà dễ thì cũng thật dễ.
Người nghèo và giầu đều có những bất an khác nhau. Nghèo thì nghĩ là mình cố có
tiền sẽ hết khổ, còn có hy vọng. Còn người có tiền, không còn phải lo đến cơm
áo gạo tiền nữa thì sao nhỉ với cái bất an đeo bám ấy. Vợ anh đơn giản là ăn
chay, niệm Phật, đọc kinh nhưng cũng rất thoáng. Hiền nghĩ đàn ông khác đàn bà.
Mà đàn bà cũng thế thôi, mỗi người phải tự tìm ra cái hợp tạng của mình.
Cái Tạng của Hậu, anh sực nhớ. Lâu lắm rồi không làm
thơ sau cái bài thơ cuối cùng cho Yến ấy. Thơ của đàn ông nó cũng như là một
khoảng lặng của cuộc đời, là những giây phút sững lại, với ai là chỗ trú ẩn, với
ai là nhà tù, với ai lại lại để nói thầm với ai. Anh cầm bút, định ghi mấy ý
thoáng qua nhưng lại thấy vô nghĩa, chán phèo. Hậu thở dài ngửa người trên ghế
hít sâu vào. Anh thấy hình ảnh Yến đứng ở cửa sổ sàn tập chiều qua và anh đã
lùi ngay theo phản xạ rồi như bỏ chạy xuống xe. Không dám ngẩng lên. Bây giờ điềm
tĩnh lại rồi, nói gì đi chứ với em. Anh viết được bài thơ. Có bốn câu kết
Xoá anh đi, tên anh và tất cả
Có giữ chăng, chỉ lời chúc thầm thôi
Hạnh phúc đi anh xin đấy
Không
gì làm đau em, đã xoá anh hết, khỏi em.
Xoá rồi, ngủ thôi. Hậu vứt cái Iphone lên bàn. Chỉ
còn mấy số điện thoại người thân, gia đình và liên quan công việc giấy tờ thôi.
Số điện thoại của Yến và những tin nhắn cũng không còn, cả cái tin nhắn chiều
qua lúc anh bỏ chạy vào xe sau khi thấy cô ở sàn tập. Anh đánh xe ra xa tìm chỗ
vắng để viết tin nhắn. Không, cả một lá thư, tuy ngắn : " lá thư cuối, em
đừng trả lời nhé... ".
Và Hậu ngủ thiếp đi với cảm giác ra khỏi được các cuộc
chơi rồi, kể cả cuộc chơi ú tim ngọt ngào với cô gái trẻ chỉ hơn con anh có hai
tuổi. Anh rỗng rồi. " Sắc sắc Không không ", ý nghĩa của cái Sắc vỏ
ngoài cái bình lại là phần Không rỗng trong nó.
Trong căn phòng khách đèn chưa tắt, trên Divan một
người đàn ông nằm dang chân ngủ sóng soài, hai tay vòng qua ôm đầu ngủ như một
người vừa sau chuyến đi xa về, thật thoải mái. Bình hoa cúc gần tàn trên bàn
nhưng những cánh hoa vẫn vàng ánh.
Trong góc nhà một con chó Tây giống như một cây nấm
trắng với bộ lông hai lớp xoăn và mềm mại như lụa cũng cuộn tròn ngủ. Có điều
khác người kia, nó hay động đậy. Chó có nằm mơ không nhỉ, hay chỉ mỗi có người.
Ngoài sân, gió đang vờn khẽ đưa những âm thanh đêm.
Có cả chút hương mùa thu phảng phất.

