Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

SAO EM LẠI KHÓC

( Truyện Ngắn của Trần Đức Trung )
*****
Giọt sáng tràn qua sóng sánh.
Xâu mãi rồi, vẫn trượt không vào.
Thời gian trôi, lỗ kim nhỏ lại.
Sợi chỉ nào vương vấn không thôi.
( Thơ Trần Đức Trung )
1.
TRÂM
Luýnh quýnh thế nào mà Trâm trượt chân ở cầu thang sáng nay và dẫm lên con Bonmi nằm ở bậc cầu thang. Cũng may cô kịp với vào tay vịn rồi mới buông ra nên ngã không đau. Chiếc Iphone vẫn giứ được ở tay kia, âm thanh như lại to lên rõ rệt : " Được rồi, chiều nay đến sớm tập lại bước Spot Turn nhé...". Nhưng Trâm không nghe thấy gì nữa. Con mèo Tây nhỏ giống Scottish tai cụp lông màu ghi có sọc xám bị dẫm nảy lên như một quả bóng, kêu một tiếng khô nghẹn, rơi xuống giãy mấy cái, rồi nằm yên, miệng sùi máu. Trâm lồm cồm quay lại rên rỉ kêu. Con mèo vẫn thở. Cô ngồi phệt xuống bậc cầu thang gọi đến Bệnh viện chó mèo. Họ bảo là phải mang mèo đến cho họ. Trong xe Taxi Trâm vừa vuốt ve con mèo đang nằm yên thở vừa nói : " Cho xin lỗi nào, Bonmi. Không sao đâu, con sẽ khoẻ mà ". Thấy con mèo hé mắt nhìn, cô cũng bình tâm hơn. Trâm gọi điện đến công ty nói ốm nghỉ rồi lấy gương ra soi. Những giọt nước mắt đã khô, gò má trái có vết bầm tím nhẹ. Cô phớt lại chút kem lên má và thêm chút son môi, tự nhủ :" Không sao mà. Bonmi sẽ khỏi. Cũng may mà mình không ngã gẫy chân nữa, may thật. Chiều nay lại phải tập các kỹ thuật quay, đẩy hông, vuốt chân rồi".
2.
HẬU
Chiếc Mazda trắng dừng lại trong sân Bệnh viện chó mèo. Một con chó được thả xuống. Một người đàn ông trong chiếc áo phông màu cam cầm một quyển sách và chiếc Iphone bước xuống ra ngồi ở ghế vườn bệnh viện ngắm cái bể xi măng hình con thuyền thả bèo có những con cá vàng to bơi lượn. Con chó Tây giống Bichon Frise như một cây nấm trắng với bộ lông hai lớp xoăn và mềm mại như lụa chạy quanh quẩn các gốc cây, hít hít như tìm kiếm vật gì, chẳng để ý đến chủ. Còn sớm. Anh chờ cô bác sỹ quen người Pháp đến khám và tiêm cho con Paublo này. Vợ anh đã gọi điện cho Lucia dặn dò và tán gẫu về mọi chuyện đàn bà, về Paublo rồi. Cô vợ đang đi Thái cùng hội bạn trong công ty bán hàng đa cấp rồi sang Úc luôn với cô con gái vừa đẻ bé gái đầu lòng. Hậu mới nghỉ hưu. Trước đó anh là giám đốc ban quản lý dự án xây dựng ở một tỉnh phía Bắc. Từ tuần này trở đi anh là người về giữ nhà thay vợ. Hôm nay mang con chó cưng của vợ đi khám, chải lông và tắm định kỳ. Có quyển truyện đọc dở cách đây hơn chục năm anh mang theo đọc tiếp. Đã chục năm rồi không sờ tới quyển truyện nào dù là mỏng, không đi xem một bộ phim nào thực sự. Mọi thứ đều vội vã như những cái bắt tay, những bài phát biểu, những ký kết hợp đồng, lẫn hết. Lẫn cả như những lúc làm chuyện ấy, lẫn các em, khuôn mặt, cơ thể, những nhà nghỉ, bãi biển, những cơn say nắng nhạt...
Con Paublo bỗng chạy lại chân anh. Hậu gấp quyển truyện, ngẩng lên. Một người đàn bà ôm cái giỏ đựng con mèo bước vào. Có gì bất chợt nhỉ hôm nay, bây giờ, lúc này. Những ngày mưa dài đầu Thu đã hết như chưa từng có. Một ngày nắng vàng rung rinh và người đàn bà đó xuất hiện, chuyển động như một cơn gió lạc thoảng qua thinh lặng, khẽ khàng khuất sau cách cửa phòng khám, cứ như không có sự tồn tại của Hậu. Anh chợt nhớ tới những hình ảnh như cảnh phim thoáng qua. Mới tuần trước, giờ này anh mới từ xe bước lên phòng, chào hỏi các nhân viên của mình rồi bước vào phòng giám đốc. Bây giờ thì trong phòng, trên cái ghế đó là một người khác, do trên bổ nhiệm về. Trước đó cậu ta cũng là giám đốc một công ty con khác đã bị sát nhập. Nghe nói chạy về đây cũng tốn kém. Ai đó còn nói cậu này sành gái lắm. Các em chân dài trong công ty của cậu trông sạch nước cản đã lần lượt được phục vụ giám đốc và tiếp các tour khách quan trọng. Về đây thì không cần. Cái đó do bên B lo chiêu đãi. Anh ở bên A, lại là sếp nên luôn được chăm sóc đặc biệt ở những khu nhà nghỉ, khách sạn, những Resot sang trọng với những em chân dài cao cấp dành cho VIF.
Tất cả những cái đó đều đã qua, cứ như một chuyến bay dài và anh đã trở về nhà, hạ cánh an toàn. Chỉ gần mười năm ra làm với cương vị giám đốc Hậu đã có được một lượng tài sản mà suốt đời một cán bộ giảng dạy Đại học dù có học vị Tiến sỹ cũng không mơ tới. Cũng nhờ Tân bạn học thời sinh viên lại là quan cao đã kịp lôi Hậu ra khỏi cái nghề dạy học ở trường Đại học Xây dựng thì mới được như vậy. Tân thì lại không may, sếp của Hậu. Đang lên voi, tiền tấn, chuyên đi với các đoàn lãnh đạo và về cắt băng khánh thành, nói chuyện chỉ đạo các nơi thì đột nhiên lại xuống chó. Đời chẳng biết thế nào. Thêm nữa là chuyện thằng con, báo chí lại thừa dịp. Dậu đổ bìm leo...
Con chó bỗng vẫy đuôi quay ngoắt chạy ra cổng. Hậu đứng lên chưa đi theo đã thấy nó ríu rít vào cùng Madame Lucie. Cô bác sỹ người Pháp bảo Hậu cứ ngồi chơi đợi Paublo một lát và giơ tay vẫy vẫy con chó. Con chó còn ngoái lại nhìn Hậu yên tâm rồi chạy theo người đàn bà vừa khuất sau hành lang bệnh viện.
Lại có tin nhắn. Hậu thờ ơ xem rồi xoá ngay đi. Không có gì quan trọng cả. Tin nhắn rủ đi chơi xa, tin nhắn mời đi Cafe, KaraOke, mời mọc chuyện đầu tư, làm ăn. Cả tin nhắn của một em người Thái ở nhà nghỉ trên hòn đảo Sơn La. Hậu muốn xoá đi tất cả, xoá hết dấu vết mười năm ấy, những vui buồn, hẫng hụt, những ký kết , những hoan lạc. Anh như ông lão Giăng - Van giăng trong " Những người khốn khổ " của nhà văn Pháp, có một gia tài lớn và sẽ phải nghĩ làm gì tiếp. Hậu đã qua đêm một lần với một cô nàng mẹ của sáu đứa con của năm ông bố. Nhưng anh cẩn thận để không dính, không trở thành người bố thứ sáu. Các ông kia cũng chỉ là gửi con ở nơi tin cậy thôi. Sau này các cậu lớn lên thu xếp được với các bà vợ sẽ đón con về. Mà cũng kỳ lạ. Ra toàn con trai như những hợp đồng chuyên nghiệp ấy. Anh đến với cô ta cũng là do sự thu xếp của một người muốn trả ơn. Người đó biết rõ anh là đích tôn mà không có con trai nối dõi hay thừa hưởng gia tài. Các cụ thì nói là bất hiếu. Lúc ăn cơm người đàn bà đó xuất hiện và có thể do cảnh vật thiên nhiên, có thể do chai rượu thuốc mà anh thấy say, thấy thèm. Rồi lần sau tự anh tìm đến nhà cô ta. Nhìn bọn trẻ con, chơi với chúng xong anh đưa tiền bảo mua quà cho chúng rồi phóng xe về.
Hồi xưa còn lên bục giảng Hậu hay nhắc với sinh viên câu nói mà anh ưa thích: " Con người có thể hài lòng sống trọn vẹn cuộc đời với vài câu hỏi ". Bây giờ các câu hỏi đó không còn, chỉ còn các câu trả lời. Câu trả lời bao giờ cũng sẵn mà phần nhiều để thôi đi câu hỏi ấy. Và câu trả lời cho câu thơ anh viết ngày nào: " Cứ day dứt mãi không ra, Mình là ai, ai là Ta, là Mình " lại là " Mình là thằng tốt nhất trong thế giới xấu và là người tồi nhất trong thế giới tốt ". Bây giờ anh được tự do rồi. Anh muốn dành nguyên vẹn mình cho cái thế giới tốt dù là người tồi nhất đi nữa. Anh muốn bẻ quẻ số phận của mình ở những năm còn lại cuộc đời.
3.
HIỀN
Thực ra muộn còn hơn không. Khi anh đi làm chuyên gia ở Algerie xưa hai vợ chồng đã thống nhất là dành ba năm lo kinh tế, nhà cửa, lương khô để sau có thể trở về sống thảnh thơi lương thiện. Anh sẽ chuyên tâm vào chuyên môn khoa học yêu thích và vợ anh, cô giáo dạy văn có thể yên tâm đẻ thêm cho anh đứa con trai cho có chị có em. Nhưng mọi việc không xuôi xẻo. Chuyến hàng xe máy anh đặt mua ở một công ty bên Nhật bị phá sản. Ba năm tích cóp mất hai, chỉ đủ lo có được một ngôi nhà bốn tầng trong ngõ hẹp. Lại thêm Hiền bị xảy thai rồi phải dao kéo can thiệp, hết khả năng của người phụ nữ. Rồi mọi thứ thay đổi nhanh quá, như hình ảnh Hà Nội ấy. Ai còn nhớ được một Tiến sỹ lách chiếc xe máy cũ qua ngõ đông với cái cặp sách cũ ngày nào nay lại là một giám đốc trong một biệt thự sang trọng ở Linh Đàm. Những đồng tiền anh kiếm được khi nhảy ra ngoài hình như cũng không là gì so với vợ anh trong lĩnh vực bán hàng đa cấp và buôn bán cổ phiếu. Đã thế có lần Hiền nói :" Tiền em kiếm được đúng ra còn sạch hơn trăm lần tiền của anh. Đồng tiền có được là do những phân tích, những quyết định mua bán, kinh doanh chính xác chứ không phải do móc ngoặc, tham nhũng, phong bì, hối lộ. Mà Thầy đã nói. Dính tới đất sợ lắm. Ông Vượng ở trên bộ cũng phải nhờ Thầy đến vá cái long mạch bị đứt ở Ninh Bình. Các dự án xây các khu sinh thái du lịch rồi đào phá núi vôi ở đấy là do ông ấy ký. Còn bác Tân nữa mới khổ chứ. Mãi rồi cái Trang nó mới hết ghen, cho đón đứa con trai bác ấy gửi bên ngoài về, có hợp đồng hẳn hoi chấm dứt với mẹ đẻ nó, nghe nói cũng là một hợp đồng chuyên nghiệp cho những sếp không có con trai. Hôm làm lễ ra mắt họ hàng thì cô em cái Trang kêu luôn là thằng cu giống hệt cậu thư ký riêng của Sếp. Hàng giả. Khổ thế, mất mặt. Thầy cũng nói với em là dính vào đất là cẩn thận, trả giá ".
Đấy là Hiền lo cho chồng. Những dự án, giao dịch ngầm, chạy chọt, đút lót, lại quả...luôn đồng hành cùng sự nghiệp của chồng. Bây giờ ra khỏi cuộc chơi được là tốt hơn bao người rồi, biết đâu lại thành vật tế thần. " Mọi cái qua rồi. Bây giờ mình cứ làm những gì thích và lo giữ sức khoẻ, đi du lịch thăm thú các nước, chụp ảnh. Còn nếu thích thì anh xem quản tất cái phần chứng khoán này thay em vậy. Em sẽ phải sang Úc với con Hà để lo nhà cửa bên ấy " - Hiền nói với chồng vậy.
Hiền rất hiểu đàn ông. Bảo họ ăn chay, niệm Phật hàng ngày hay chăm trẻ như mình là không thể. Hiền cũng rất hiểu chồng. Dù sao những năm tháng vất vả cũng đã qua, chỉ còn chuyện mong có đứa con trai của người đàn ông thì đâu lại là chuyện thêm, thường, xa xỉ được. Thôi không nặng nề. Một thời con trai, hai thời con gái. Thời của người con gái đã xong. Trong Tình giờ chỉ còn lại cái lớn nhất, cái Nghĩa. Đấy là những lúc bình thường của Hiền với những suy nghĩ bình thường. Cũng còn những lúc khác Hiền theo dõi, dò xét xem Hậu quan hệ với những ai. Có dịp bà vợ ông giám đốc còn cố tiếp xúc những người con gái đó và khích lệ. Tất nhiên là cũng khó vì các cô nàng cảnh giác. Cũng có lúc Hiền úp úp mở mở nói với chồng là có thêm đứa con nào cũng hay. Bên Mỹ người ta còn sang tận mình nhận thêm con nuôi. Hậu càng lảng sang chuyện khác, nói mình có con rồi, mình đẻ ít thì dồn cho con nó để nhiều, mình ăn lộc như trong bán hàng đa cấp của Hiền ấy. Hiền thì cứ vẫn trĩu nặng trong lòng một điều không thể nói ra được, làm sức khoẻ Hiền xấu đi. Hà không phải con Hậu. Con bé là kết quả của một cơn say nắng khi Hiền đi hội lớp xưa ở Hạ Long. Cũng chỉ đúng một tối ở nhà nghỉ sau khi cả hội đi KaraOke. Lúc đầu cô vẫn mong đó là con của Hậu. Nhưng càng lớn đôi mắt nheo và cái miệng trễ của con gái càng giống người bạn học cùng lớp xưa đó.
4.
HẬU VÀ TRÂM
Con Paublo chạy ra loăng quăng vẫy đuôi. Hai người đàn bà cũng bước ra. Con mèo nằm trong cái giỏ trên tay một người ngẩng đầu nhìn Hậu như dò hỏi. Còn người đàn bà lại có đôi mắt đen, cái nhìn là lạ có vẻ như đang mơ màng, chìm đắm vào một nơi nào đó rất xa đằng sau Hậu. Cũng rất tự nhiên Lucia trao đổi với anh mấy câu rồi nhờ luôn anh đưa người đàn bà có tên là Trâm đó về, cũng trên đường về nhà anh.
Cửa xe mở, con Paublo đã nhảy tót lên rồi nhảy ra ghế sau như chiếm chỗ. Hậu cười :" Mời chị lên xe ". Cô nàng đỏ mặt nói : " Dạ, gọi em là Trâm thôi anh ạ ". Xe chuyển bánh, họ nói chuyện với nhau về mèo và chó. Hậu thú thật là xe và chó là của vợ. Anh bây giờ nghỉ việc coi như đóng vai người quản gia cho vợ đang ở xa nhà thôi. Anh tiện tay bật nhạc cho đỡ trống. Giọng ca của Ramazzotti ngân vang. Trâm khen hay và nói là lần đầu được nghe giọng ca sỹ Ý này. Tiếng nhạc làm anh nhớ tới dáng người đàn bà lúc bước ra cùng Lucia. Một chuyển động thân, một bước chân mèo, đi như không đi, như ngồi trên một cái ghế Ảo thả chân. Trâm nói :" Bản nhạc Rumba hay quá. Em lại đang cần nó ". Hoá ra Trâm đang chuẩn bị tham gia cuộc thi DanceSport lứa tuổi dưới 50 ở Hải Phòng. Sẽ chọn vũ điệu Rumba.
- Hay thế, Rumba - Hậu nói mắt liếc kín đáo xuống cái đầu gối và phần đùi trắng tròn thừa ra dưới cái váy ngắn. Rồi cái cổ, những đường cong và cái vai rất cần cho cái Vũ điệu Latin khêu gợi đó. Anh như thấy lại cái dáng đi đẩy thân và hông của cô nàng buổi sáng đó. chuyển động cứ như một ngòn gió hoang lạc vào, mát rượi. " Cô Trâm mà nhảy Rumba sẽ rất đẹp. Latin đẹp ở Nữ. Rumba, Vũ điệu của các feelings gợi, lưỡng lự, bộc lộ, quay đi và tha thứ. Nam chỉ là để đỡ giúp Nữ thực hiện thôi. Không như các điệu Standart mà Nam lại là chính, lộ, che. Nữ chỉ theo cho khớp thôi. Bao giờ thi thì mời tôi đi xem nhé " - Hậu dừng xe, đền đỏ.
- Giữa tháng Mười anh ạ. Hay chiều nay anh đến Câu lạc bộ của em đi. Anh vừa kể về Rumba, về Khiêu vũ những điều mà không chắc ai biết đâu. Chắc anh nhảy giỏi lắm - Trâm ngừng nhìn Hậu có chút tò mò rồi nói tiếp - Hôm nay là ngày đầu thầy giáo ghép đôi cho em Patner mới. Ông cũ thì bị đụng xe bó bột chân tháng trước. Ông này thầy lôi được về từ Tuyên Quang đấy. Em cũng chưa gặp. Các tỉnh họ cũng đam mê cái môn này lắm. Anh không tham gia à - Hiền liếc nhẹ người đàn ông cho nàng đi nhờ xe.
- Tôi bận mà, công tác ở tỉnh xa, mới nghỉ việc một tuần nay. Tôi cũng có mấy người đi nhảy, mê lắm. Họ cũng bảo đi học nhảy rồi đi chơi các sàn cho vui.
- Đúng rồi, anh bảo chị đi. Hai anh chị đến tham gia Câu lạc bộ của em, ngày mai lại bắt đầu lớp cơ bản mới rồi.
- Bà xã không nhảy đâu, với lại vợ tôi chủ yếu ở bên Úc. Vợ chồng đứa con gái định cư ở Úc mà.
- Không sao, anh cứ thử đến xem. Hay chiều nay đi. Đến xem thôi. Thấy được thì ngày mai anh đi học.
Ngày mai. Có lẽ thôi vì anh chưa trả lời tin nhắn của Yến cho buổi Yến hẹn ngày mai, ngày sinh nhật của cô kế toán xưa. Năm đó ngày này anh chỉ bảo Yến đi chọn một phòng VIP đôi cho hai người ở phố Đào Tấn. Họp ở Daewoo xong anh ra với Yến. Hai người ngồi ăn, những món Tây, ăn kiểu Tây, kiểu cách. Chỉ lúc cuối có điện thoại anh phải về. Anh cầm cốc rượu đi sang bên Yến ngồi đối diện. Chạm cốc. Rồi anh hôn nhẹ lên má Yến, rồi tuột môi nhanh xuống môi cô gái trẻ. Rồi họ hôn nhau lẫn vị say chát ngọt của rượu. Một cái hôn thôi rồi chia tay để dành ngày mai. Tháng sau Yến chuyển về tổng công ty ở Hà Nội và lấy chồng.
Ngày mai thế nào. " To be or not to be " - Anh phân vân. Mọi thứ đã qua, Yến trẻ quá, tuổi con anh. Trong khi các quan chức tuổi anh toàn ganh so và khoe các cô nàng trẻ mình có thì anh lại ngại. Cái đàn ông trong anh cần đàn bà nhưng lại mặc cảm với con gái. Cảm thấy có gì không được. Vẫn có một cái gì ngăn anh lại. Cũng nhiều lần ở cái công đoạn Z của vụ chiêu đãi hay hay các dịch vụ Massage tươi mát của các đối tác, của cấp dưới anh hay làm các em chân dài tưng hửng. Không vượt được hàng rào tâm lý. Anh bỗng cần một cái cớ để không gặp lại Yến. Không đi đến đâu cả, không có lợi cho Yến. Còn cho anh ? Khoảng trống chưa cạn trong anh không thể lấp bằng cả những năm tháng còn dài của Yến được. Sẽ phải tìm cái gì khác ổn và đỡ áy náy hơn. Tự dưng anh liếc qua gương tìm khuôn mặt người đàn bà ngồi bên này. Đẹp, buồn và hiền. Với những đường cong thì anh đã bị thuyết phục trước khi lên xe. Kể tìm được một Patner nhảy với thân hình này không dễ. “ Lại phiêu lưu rồi “ – Hậu tự mắng mình và thay đĩa nhạc Valse Italia. Nhạc Valse nó bồng bềnh bay xa hơn chứ Rumba nó riêng tư quá, gợi quá, rung quá, khiêu quá.
- Bản nhạc Valse hay quá.
- Chiều nay tôi cũng rỗi. Cô nhắn địa chỉ và thời gian vào máy tôi nhé. Tôi sẽ mang các đĩa có các bài Rumba và Valse Ý đến, file MP3 cả. Nghe thôi chứ chưa chắc đã hợp cho nhảy. Phải vào Klaus Hallen, kho nhạc khiêu vũ thể thao trên mạng của Đức mới có nhạc khiêu vũ chuẩn được.
Về đến nhà, con Paublo mừng rỡ. Nó mới là chủ nhà, như biết hết mọi thứ để đâu. Hậu bật Viber trên máy tính. Trên màn hình thấy khuôn mặt Hiền. Chắc cũng vừa đi đâu về. Vợ chồng trao đổi mấy câu như thường lệ cho an tâm. Con chó nghe tiếng gọi chạy ra với bà chủ. Nó nhớ.
5.
GIẤC MƠ
Cơm trưa xong Hậu bật nhạc rồi ngủ lúc nào không biết. Tiếng nhạc Rumba lại đưa anh trở về ngày ấy, ba năm trước cứ như trong một trailer phim nước ngoài mà anh là diễn viên, là đạo diễn và lại là khán giả luôn. Có một nhân vật nữa đóng cùng. Một cô gái xinh đẹp.
……Trời mưa nhẹ. Cô gái bước lên chiếc xe sang trọng của anh. Anh bật nhạc. Tiếng nhạc Rumba gọi và gợi. Rồi để phá vỡ những thói quen của một nhân viên với Sếp anh bắt đầu kể chuyện. Cô gái cũng cười. Cũng lạ, không có chuyện lãng mạn như trong phim, trong tiểu thuyết như cả hai đều tưởng. Toàn nhưng chuyện quen thuộc đàn ông hay nói ở công ty. Đàn bà có thể không nói nhưng cũng hiểu. Chuyện không thể thiếu được trong thế giới kinh doanh ngày nay, không thì người ta xây các khu nhà nghỉ, khách sạn, các dịch vụ chiều người cho ai. Cho các giáo sư, các nhà khoa học chắc.
Chuyện anh được chiêu đãi tươi mát ra sao. Rồi chuyện cười ra nước mắt anh vì không biết xoay xở một lúc hai cô chân dài, anh phá tan bầu không khí khô cứng và làm nó thấy tự nhiên như việc ân ái là một việc hết sức tự nhiên của con người thôi. Anh bảo anh không được tự do, là người sống chỉn chu và có nguyên tắc, đúng giờ về nhà và đi chơi đâu vợ cũng kè kè bên cạnh và thời gian ở nhà ít lắm, không chăm sóc thường xuyên cho cô gái được. Cô gái cười và nói là hiểu rằng anh bận thật và phút giây này là riêng duy nhất hiếm hoi được tận hưởng niềm vui bên anh. Cô cũng nói về những cố gắng của anh che chở cho cô trong công ty, những ghen ghét đố kỵ, tháo gỡ cho cô trong những công việc, thoát khỏi những thèm muốn của bọn đàn ông, mà đôi lần đã đưa anh vào khó xử cả với các cấp trên.
Xe tới nơi, ôi một không gian thật đẹp thoáng mát và vô cùng tinh tế từng ngôi nhà riêng biệt có hàng rào, có những hàng dây leo hoa nở rộ vàng ươm, hồng biếc, tim tím rủ xuống hàng rào thật dịu dàng và nên thơ. Mỗi ngôi nhà hạnh phúc đó đều có hai chiếc xe đạp để cho các đôi tình nhân đạp sóng đôi trên các con đường quanh co đẹp như mơ của cả khu resort này.
Ngôi nhà có chiếc giường rộng mênh mông ở giữa phòng chăn gối trắng muốt và có một cái đi văng cho hai người ngồi ăn kiểu ngả ngốn của các vương hầu quyền quý nhìn ra bể bơi riêng. Một thảm cỏ xanh biếc có một cái xích đu và hai cái ghế bọc thảm nhung êm dịu vài cuốn sách để đó. Xa xa dòng sông cuộn chảy uốn khúc ẩn dưới những rặng đồi cây xanh mướt.
Nhà vệ sinh như một cung điện tiện nghi, sau hai cánh cửa kính trong suốt có một bể tắm tiên ngoài trời thật riêng biệt, yên tĩnh và tự do.
Anh đứng ngắm cảnh hồ. Cô gái bước ra từ nhà tắm, nhẹ nhàng ôm anh từ sau lưng. Chiếc khăn to choàng người cô buông dần ra, rơi xuống ghế. Anh cũng cứng dần lên trong những cái vuốt ve. Anh thấy đói và hơi mệt sau chặng đường xa và đang đợi đồ ăn. Nhưng rồi cũng không đợi được anh quay lại ôm ghì cô gái. Cô nhắm nghiền mắt. Những cái hôn ngọt, quấn quýt mơn man rồi nhịp điệu tăng dần bởi sự kích thíc. Cô khóc, lệ cứ tràn ra trên má chảy xuống để pha thêm vị mặn vào cái hôn, say đắm nồng nàn. Những dòng nước ứa chảy ra như tích tụ bởi bao năm tháng mong chờ, hờn tủi, bắt đền. Anh không chịu được nữa vội giữ tay cô: " Từ từ thôi em, kẻo …" , và cả hai dừng lại cùng ngắm cảnh thiên nhiên đẹp quá, rồi như nam châm anh lại ghì chặt cô vào lòng, ép người cô vào góc phòng và trong tư thế đó anh đi sâu vào ....
Có tiếng gõ cửa. Người phục vụ mang đồ ăn tới, anh vội rời cô gái và ra trả tiền, một chút tiền boa thêm. Cái đói đã thu hút đôi Tình nhân vào bữa ăn ngon tuyệt vời, một chút khoai tây nghiền với bơ , đậu và hành tây cà chua thịt bò bỏ lò tái.
Ăn xong rồi hai người cuộn tròn trong chiếc chăn, anh bật điều hòa ấm lên và cả hai trút bỏ hết quần áo ôm chặt nhau lại. Cô gái nói : " Từ từ anh, mình vừa mới ăn xong", nhưng anh không đợi được nữa anh vội áp người lên trên cô, đi sâu vào trong, cảm giác thật tuyệt cuốn đi trong cơn lốc xoáy đó và hòa tan ân ái .....
Anh nói anh muốn ngủ. Nhưng rồi hai người chẳng ai ngủ được. Dư âm của cuộc ân ái làm họ tỉnh và cùng nói chuyện thật lâu, rồi anh lại tìm cô và đi sâu vào một lần nữa.
Sau đó anh ngủ lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy trong mơ màng anh biết cô gái không ngủ, nằm ngắm anh. Cô nói là từ lúc gặp anh mấy năm trước anh phong trần, già đi nhiều quá. Hai bên mai đã bạc. Trước tóc dầy đen nhánh. Khoé mắt cũng thêm hai nếp nhăn. Chỉ ánh mắt, cái nhìn vẫn như xưa, hiền, đau đáu và như nhớ một cái gì xưa. Không biết Tình yêu là thế nào nhưng ánh mắt đó đã xoá đi tất cả những người con trai trẻ mà cô gặp, đang theo đuổi cô đến hôm nay. Đến hôm nay thôi vì mai sẽ khác. Ánh mắt của anh và tất cả những gì với anh cô sẽ cất chôn sâu xuống một chỗ thật kín trong Tâm hồn. Và họ quấn lấy nhau cho trọn vẹn hôm nay.…
6.
YẾN
Phải dậy thôi, Hậu tự bảo mình. Coi như đã trôi qua một tuần đệm rồi, đã sửa lại cái vườn, đi bảo dưỡng chiếc Mazda, thay các loại đèn chiếu sáng tiết kiệm, làm vệ sinh nhà bếp, nhà xí, vứt đi một loạt chai lọ và quần áo cũ và hôm nay là cho Paublo đi làm đẹp. Một khoảng lặng đủ để buông rũ, quên đi cái cuộc sống quá khứ của một Giám đốc, một Sếp, một Gì nữa..... không quan trọng. Chỉ còn từ mai là dọn sách vở thôi. Một cảm giác buồn là lạ. Mai sẽ lại động đến giá sách, những bài báo khoa học dang dở, luận án Phó Tiến Sỹ xưa, các quyển sách viết cùng đồng nghiệp. Thôi mà, hôm nay đã. Chiều ghé qua bể bơi mua vé tháng để bắt đầu từ mai xuống nước, rồi qua chỗ CLB Khiêu Vũ đưa cho Trâm bộ đĩa của Klauss Hallen và nhân tiện xem cái món nhảy Đầm đó thế nào. Hình ảnh người đàn bà đi nhờ xe lại hiện lên cùng với một ý nghĩ là giá Yến không trẻ quá như vậy, cũng khiêu vũ và độc thân như cô Trâm này. " Rõ vớ vẩn, ai bảo độc thân mà tưởng bở " - Hậu tự buồn cười với suy nghĩ của mình. Thôi không độc thân thì cũng tự do như mình lúc này vậy. Anh nhìn lên tường treo ảnh hai vợ chồng anh và vợ chồng con gái. Hôm nọ trò chuyện Online với mọi người bên Úc thấy một bà khách bảo Hà: " Có con là yêu nhất con rồi. Người Việt nước mắt chảy xuôi cháu ạ ". Con Hà phản ứng quay lại nói với đứa bé ba tháng trong tay : " Sao thế được, con không thể lấy chỗ của Ba trong mẹ được đâu. Ba con đã trong mẹ ba năm, con mới ba tháng mà ".
Nghĩ miên man mốt lúc, tay với quyển Vô hồn-Duhless của Sergey Minaev. Chắc tuần này sẽ đọc xong. Tuần tới sẽ nhẩn nha với các truyện của Haruki Murakami mà anh đã bê về một đống hôm qua. Có lẽ bắt đầu từ " Thế giới trong gương " vậy.
Có điện thoại. Hậu cầm lên rồi đặt xuống, mặc kệ. Có thể phải đổi số phone, mua sim mới, phải xoá đi cái thế giới tiền bạc, danh vọng, địa vị, gái điếm… và vô nghĩa. " Yến cũng vậy nhé em, mình chia tay rồi mà dù rằng em không thuộc thế giới bại hoại đó. Bình an nhé em trong cái thế giới của em, có yêu thương, có gia đình, có chồng con em nhé, như thời xưa ấy " - Anh nhớ tới cái ốc đảo ở sa mạc. Nước ở đó trong ngon và tinh khiết. Anh nhắn tin cho Yến nói là không thể gặp nhau được. Tin nhắn khá dài. Những rạo rực thèm khát không còn đọng lại, chỉ còn tình thương, tình người. Yến hiểu mà. Anh và Yến, hai thế hệ, hai bên dốc khác nhau của cuộc đời, người lên, người xuống, không thể cùng nhau đâu. Quy luật tự nhiên mà Em.
Có tin nhắn. Trâm dặn anh đến khoảng trước 6 giờ. Có thể cô sẽ tìm cho anh Patner hợp chiều cao và trẻ để tập.
Buổi chiều ở tầng ba của Trung tâm văn hoá thể thao quận Hồng Mai, mọi người đang tập các bước theo thầy dậy, mấy người khác thì đến xem. Trâm bỗng dừng lại chạy ra hành lang nghe điện thoại : " Anh đến muộn chút à, đường đông à. Không sao. Em đang tập. Anh đến cứ lên thẳng tầng ba nhé ".
Đã quá nửa tiếng rồi. Trâm lại chạy ra gọi điện thoại. Không thấy trả lời. " Không sao, chắc ông ấy có gì đột xuất. Ngày mai em cứ đến học nhé, về chị sẽ gọi cho ông ấy. Ông ấy nhiều tuổi nhưng trông khoẻ, dáng thanh niên. Ở đây chẳng ai bằng ". Trâm đi đến nói với cô gái đang đứng tựa ở cửa sổ, tay cầm chiếc Samsung vỏ xanh biếc nhìn ra đường. Bỗng dưng Trâm ngẩn người, kêu:
- Ơ, Yến , sao em lại khóc.
7.
THÊM
Trong nhà Hậu buổi tối, con Paublo đã ăn xong đi năm trước." Thôi, quên chuyện sinh nhật của Yến đi, quên cả Trâm và những giai điệu Rumba nữa. Cứ coi là mình bị mất điện thoại và phải dùng Sim mới ". - Hậu tự nhủ. Anh nằm dài trên Divan, đọc tiếp quyển truyện của tác giả người Nga. Hôm nay phải đọc xong. Kỷ lục thật. Một quyển truyện đọc trong mười năm. Anh mua nó rồi đọc mấy trang đầu lúc còn ở trường rồi anh bỏ dở, bỏ ra làm ngoài, rời giảng đường, sinh viên, khoa học. Anh đã thành nhân vật trong truyện khi nào. Bây giờ anh đọc truyện thấy chính mình, thấy những khuôn mặt quen qua một lớp người giàu thành đạt, “ kinh tởm và đê tiện ”. Cái thế giới của anh tuần trước, nơi mà nhân cách con người được phơi bày hết ra trong truyện. Chỉ có tiền. Không có tiền, không gái. Không có tiền, không bạn. Không có tiền không có ký kết, không hợp đồng giao kèo nào cả. Nhưng cái “ Nhân vật tôi trong truyện ” lại luôn khao khát được trò chuyện với cô gái Julia hiền dịu, lại ao ước được trở lại là mình xưa.
Cuối cùng anh cũng đọc xong quyển truyện đó, gấp lại, ra khỏi truyện. " Em cũng ra nhé Yến. Nhưng sẽ là có hai truyện riêng em nhé. Em tự viết truyện cho em. Anh cũng vậy. Hai con đường. Con đường của em còn dài mà như bài thơ anh viết khi Yến chuyển về Hà Nội ấy ". - Anh như lại thấy Yến, ánh mắt nhìn anh đau đáu. Bài thơ anh vẫn nhớ.
Con đường dừng lại, xé đôi
Ngã ba đứng lặng, hai người nhìn nhau
Tại sao nơi ấy khởi đầu
Lại là đường thẳng, biết đâu thế này
Tưởng rẳng rượu vẫn mãi say
Tưởng rằng tình mãi vẫn đầy mắt nhau
Thôi mà lỗi của ai đâu
Bình an em nhé, đi mau...Ai chờ .
Sau đó anh đọc tiếp một truyện của Haruki Murakami có tên " Sinh nhật của nàng ". Thế giới khác xưa quá. Thế giới siêu thực quá. Anh ngủ thiếp đi, không mơ gì cả. Nửa đêm đói, dậy nấu mì ăn
Hình như mọi việc thế là xong, thế là xoá đủ. Ngày mai dùng thêm số phone mới. Đúng là khó thì thật khó mà dễ thì cũng thật dễ. Người nghèo và giầu đều có những bất an khác nhau. Nghèo thì nghĩ là mình cố có tiền sẽ hết khổ, còn có hy vọng. Còn người có tiền, không còn phải lo đến cơm áo gạo tiền nữa thì sao nhỉ với cái bất an đeo bám ấy. Vợ anh đơn giản là ăn chay, niệm Phật, đọc kinh nhưng cũng rất thoáng. Hiền nghĩ đàn ông khác đàn bà. Mà đàn bà cũng thế thôi, mỗi người phải tự tìm ra cái hợp tạng của mình.
Cái Tạng của Hậu, anh sực nhớ. Lâu lắm rồi không làm thơ sau cái bài thơ cuối cùng cho Yến ấy. Thơ của đàn ông nó cũng như là một khoảng lặng của cuộc đời, là những giây phút sững lại, với ai là chỗ trú ẩn, với ai là nhà tù, với ai lại lại để nói thầm với ai. Anh cầm bút, định ghi mấy ý thoáng qua nhưng lại thấy vô nghĩa, chán phèo. Hậu thở dài ngửa người trên ghế hít sâu vào. Anh thấy hình ảnh Yến đứng ở cửa sổ sàn tập chiều qua và anh đã lùi ngay theo phản xạ rồi như bỏ chạy xuống xe. Không dám ngẩng lên. Bây giờ điềm tĩnh lại rồi, nói gì đi chứ với em. Anh viết được bài thơ. Có bốn câu kết
Xoá anh đi, tên anh và tất cả
Có giữ chăng, chỉ lời chúc thầm thôi
Hạnh phúc đi anh xin đấy
Không gì làm đau em, đã xoá anh hết, khỏi em.
Xoá rồi, ngủ thôi. Hậu vứt cái Iphone lên bàn. Chỉ còn mấy số điện thoại người thân, gia đình và liên quan công việc giấy tờ thôi. Số điện thoại của Yến và những tin nhắn cũng không còn, cả cái tin nhắn chiều qua lúc anh bỏ chạy vào xe sau khi thấy cô ở sàn tập. Anh đánh xe ra xa tìm chỗ vắng để viết tin nhắn. Không, cả một lá thư, tuy ngắn : " lá thư cuối, em đừng trả lời nhé... ".
Và Hậu ngủ thiếp đi với cảm giác ra khỏi được các cuộc chơi rồi, kể cả cuộc chơi ú tim ngọt ngào với cô gái trẻ chỉ hơn con anh có hai tuổi. Anh rỗng rồi. " Sắc sắc Không không ", ý nghĩa của cái Sắc vỏ ngoài cái bình lại là phần Không rỗng trong nó.
Trong căn phòng khách đèn chưa tắt, trên Divan một người đàn ông nằm dang chân ngủ sóng soài, hai tay vòng qua ôm đầu ngủ như một người vừa sau chuyến đi xa về, thật thoải mái. Bình hoa cúc gần tàn trên bàn nhưng những cánh hoa vẫn vàng ánh.
Trong góc nhà một con chó Tây giống như một cây nấm trắng với bộ lông hai lớp xoăn và mềm mại như lụa cũng cuộn tròn ngủ. Có điều khác người kia, nó hay động đậy. Chó có nằm mơ không nhỉ, hay chỉ mỗi có người.
Ngoài sân, gió đang vờn khẽ đưa những âm thanh đêm. Có cả chút hương mùa thu phảng phất.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

NGUY VÀ CƠ 2015

Bài viết của Đỗ Đình Khang
**********************************
Trong những ngày cuối tháng 6 đầu tháng 7 vừa qua cả nước ta phải chịu một đợt thời tiết nóng gần như chưa từng xảy ra trong vài chục năm qua, thế rồi trên facebook ( fb) lại thêm “quả bom tấn”- “ Nhịp Điệu Thời Gian” của Triết gia, nhà thơ Paul Nguyễn Hoàng Đức phả sức nóng bỏng rẫy tưởng như muốn cháy cả trường facebook (fb). Thế rồi thời gian trôi qua mau các cơn nóng cũng dịu dần, tôi bận quá cũng ít ghé vào fb, thỉnh thoảng mới đảo qua chủ yếu là xem các bạn mình viết gì. Sáng nay vừa vào fb tôi thấy anh bạn Trần Đức Trung treo lơ lửng một cái bảng to gần như một tấm áp phích với 2 chữ NGUY CƠ đậm nét bên cạnh tấm bản đồ Việt Nam tô màu đỏ, kèm theo hai câu “ Trong nguy luôn có cơ thôi. Chữ cơ màu máu ở nơi tim mình”. Mới xem tấm áp phích chưa rõ tác giả muốn gửi thông điệp gì đến khán giả và người đọc,mà chưa thấy các “ còm sĩ” lên tiếng. Tác giả viết “ Trong nguy luôn có cơ thôi”, đúng, rất đúng, nhất trí luôn cho nhanh, vậy thì còn gì phải nói thêm nữa. Nhưng không, cái câu này lại gắn bên cạnh tấm bản đồ Việt Nam vậy thì tác giả muốn nói đến vận Nước rồi. Vận Nước đang lâm nguy trước thù trong và giặc ngoài, giặc ngoài thì đang rình rập ở Biển Đông, thù trong thì các tập đoàn tham nhũng đang đục khoét đất nước đến khốc liệt. Vậy thì CƠ ở đâu, theo tôi chưa bao giờ nước ta lại được sự ủng hộ rộng rãi và mạnh mẽ như hôm nay. Nay đến cả cựu thù như tập đoàn cầm quyền nước Mỹ cũng quay sang ủng hộ nhân dân ta, sẵn sàng giúp đỡ ta trên nhiều lĩnh vực: phát triển kinh tế, củng cố an ninh Quốc phòng, đồng thuận trong mục đích giữ gìn hòa bình ở Biển Đông,… hãy xem cuộc đón tiếp nồng hậu TBT Nguyễn Phú Trọng của Tổng thống và các nghị sĩ Mỹ đang diễn ra trên đất Mỹ thì rõ. Tổng Thống Obama hầu như nhất trí cao với những đề xuất hợp tác giữa hai nước do TBT Nguyễn Phú Trọng nêu ra, Phó TT Mỹ Biden mở tiệc chiêu đãi long trọng TBT Trọng và các thành viên trong đoàn, kết thúc diễn văn chào mừng đoàn VN bất ngờ nhất là Phó TT Biden còn lẩy hai câu Kiều của nhà thơ Nguyễn Du nữa chứ “ Trời còn để có hôm nay/ Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời.”. Thật là rất hay, rất bất ngờ và cũng rất Mỹ. Ai đó đã nói câu “ Chơi với Mỹ thì phải hiểu Mỹ”. Nước Nga người bạn tri kỷ truyền thống luôn rộng vòng tay giúp đỡ đất nước ta không có vùng cấm trong bất cứ lĩnh vực nào từ hợp tác trong quân sự đến kinh tế, mà chỉ có Việt nam mới được đặc ân như vậy (Tổng Thống và Thủ Tướng Liên Bang Nga đã nói như vậy). Phải nói thêm rằng quan hệ hợp tác ấy nhiều nước thèm đến nhỏ rãi ra cũng không có được. Nước ta đã ký và đang bàn để ký các hiệp ước hợp tác song phương và đa phương với các nước và nhóm nước, trong đó nếu thực hiện thành công sẽ mang lại nhiều lợi ích to lớn đột biến cho nền kinh tế, cho phát triển đất nước. Vậy thì tại sao chúng ta không nắm lấy cơ hội vàng này để thúc đẩy hưng thịnh đất nước. Theo tôi chữ CƠ mà Trần Đức Trung viết ở đây là cơ hội đấy. Biết vận dụng cơ hội, chính là biết “chơi thời gian” như triết gia, nhà thơ Nguyễn Hoàng Đức đã từng viết rất chí lý. Trong cuộc đấu tranh sinh tử để chống hai loại kẻ thù như đã nói ở phần đầu bài này nhiều khi những con dân nước Việt phải hy sinh xương máu của mình để dành chiến thắng, có lẽ đó cũng là cái ý trong câu “ Chữ cơ màu máu ở nơi tim mình” mà Trần Đức Trung muốn gửi gắm đến mọi người trên tấm áp phích NGUY CƠ. Sau hết tôi muốn nói các nước có thể đồng thuận và ủng hộ chúng ta trong vấn đề Biển Đông nhưng các nước sẽ không có cách nào để ủng hộ chúng ta chống thù trong “giặc tham nhũng”, phải tự nhân dân ta làm thôi.
(Đỗ Đình Khang)

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Cần Một Câu Thơ

ABC Morning Cafe
( Cần Một Câu Thơ )
============
- Anh Vũ trước khi mất có tâm sự là anh có 50 vở kịch. Giá mà tất cả kịch đó đổi lấy một câu thơ.
- Có những bài thơ hay hay thật -Và còn dài nữa được khen hay-Nhưng không có nổi một câu thơ đọng lại-Trong lòng ai khi đã đọc xong rồi-Không ám ảnh cũng như không thể thuộc-Để ngâm nga tưởng đó thơ mình
KHi Mr. Trần Ninh Hồ phê bình Thơ Ngài Trần Sỹ Kháng: " Có những câu thơ nhưng không có được bài thơ " tôi chúc mứng Thi Nhân. Khi buồn tôi hay lên Hồ Tây, không với ai mà với câu của Kháng
" Ta đi tìm Thị Lộ
Em còn chờ Ức Trai "
Và chỉ cần có hai câu thơ ngắn-Quá Khứ và Hiện Tại lại đan xen-Cảm ơn bạn học cùng, nhà Vật Lý quê Thanh Chương xứ Nghệ-Cũng đắm say Hà Nội, cũng như tôi-Rồi người làm có thể không ai nhớ-nhưng câu Thơ cứ còn đấy thay người.
Có câu Thơ tôi nhớ tên Tác giả, và tôi cũng chỉ cần một câu của ông thôi để thức dậy bắt đầu một ngày mới như câu thơ của Nhà Thơ Khalif người LIban
" Cám ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta lại thêm một ngày nữa để yêu thương "
Hay câu thơ của Mai Thảo
" Sao Không hạt cát Sông Hằng ấy
Ôm giữ trong lòng cả Đại Dương "
Cũng có câu thơ tôi không nhớ tên Tác giả, cũng là câu thơ về Thời GIan
" Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chữa dễ mấy ai quên "
Và Xuân Diệu, được gọi là Hoàng Tử Thi Ca Việt một thời cũng không có được câu nào hơn về tình cảm của ông và của quần chúng nhân dân , đối với những ngày đầu Cách mạng, những ngày đầu thành lập chế độ dân chủ cộng hòa, những ngày đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông đã phải đã phải mượn ĐẠO THƠ
" Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy
Nghìn năm chưa dễ đã ai quên "
Và đó chính lại là điều tôi khâm phục và nghiêng mình trước ông.
- Tôi cũng đang tìm một câu thơ. Của ai không quan trọng. Tôi trăn trở và không làm nổi. Hôm có vụ Biển Đông có một câu Thơ lạc vào tôi hay từ lòng tôi bật ra. Không quan trọng. Câu Thơ không hay. Nhưng tôi thấy cần thiết. Trong Nguy có Cơ.
Bạn Trần Hoài Văn có nhắc tôi về Nguy Cơ của Dân Tộc. Cảm ơn Văn và cảm ơn những người bạn tôi sửa cho tô, hay cho tôi câu thơ về Nguy Cơ, về Thế Sự ( cả ảnh dải đất hình S và Biển Đông mà tổ tiên chúng ta để lại ).
***
Bạn Lâm Thu Hiền cũng Cmt : Anh Trung Tran ơi! Câu "trong nguy có cơ" thì em tương đối hiểu, như trong họa có phúc vậy. Nhưng "chữ Cơ màu đỏ từ nơi tim mình" thì em không hiểu hết. Sao CƠ lại từ TIM. Nhiều lần em thấy anh post cái dải đất hình chữ S màu đỏ này với câu trên, em định hỏi rồi lại thôi. Hôm nay lại thấy anh post. Anh giải thích cho em và những người có cùng thắc mắc nhưng ngại hỏi biết nhé! Anh viết trên status í, đừng viết trong comment. Em cám ơn anh.
Trả lời: Thực ra câu thơ của tôi viết cũng như những thơ khác, nó cẩu thả như vô thức vậy, tự nó. Đôi khi đọc lại cứ như của người khác vậy. Nhưng trên Blog của tôi nó được treo hai năm nay. Và có một bạn ở Canada gửi thư nhắc tôi là chữ CƠ đọc tiếng Pháp là COEUR ( Trái Tim )

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Con chuột nhắt 2015


- Thế quái nào mà nhà tôi lại có một con chuột nhắt. Chưa nhìn thấy nhưng nải chuối Tây để ở bàn ăn sáng nay đã thấy vết răng chuột. Tôi hỏi cô em đến thăm cách đối phó chuột. Cô nàng lại bảo đừng nói tên " chuột ". Nó luôn nghe trộm, thấy nhắc tên nó chột dạ nó sẽ cảnh giác. Thôi, phải đặt cho con này một cái tên. Đã thế thì đặt luôn một cái tên người nổi tiếng mà lại cùng mầu da. Thôi, ta sẽ gọi mày là Obama nhé và theo dõi xem hành động của ngài như thế nào mà thế giới ra nông nỗi này.

- Cái lớn nhất với đất nước của Obama là quyền lợi chứ làm gì có thù, có bạn, có Tình yêu như người Việt hay nghĩ, như các nữ nhà thơ hay viết. Mà quyền lợi của Mỹ là gì. Đó là sức mạnh đồng bạc xanh, lòng tin vào nó để dùng nó trao đổi, cầm giữ. Mà cái đó lại phụ thuộc vào sức mạnh kinh tế, quân sự toàn cầu của Mỹ.

- Obama thừa thông minh để hiểu là sự đe doạ là ở TQ. Nhưng chưa nghĩ ra cách đối phó thì hãy làm suy yếu anh Nga và trục lợi nhờ vụ Ucraina và giá dầu giảm. Lợi đơn, lợi kép. Kinh tế Mỹ lên nhờ đó đảng Dân chủ có thể hy vọng lấy lại chút cân bằng. EU và đồng Euro suy thoái sẽ càng cần vai trò của Mỹ và Đôla.

- Tất nhiên đó chỉ là chiến thuật tình thế thôi và rồi cuộc chơi cũng phải kết thúc để còn đối phó Tàu.  Mà cũng chẳng làm gì thêm được anh Nga cường quốc hạt nhân này. Anh này đất rộng lắm dầu. Anh ta bán bớt cho Tàu là lại có tiền bơm ra cứu đồng rup. Cũng trong nguy có cơ. TT Putin tận dụng Nguy này để có Cơ cho dân Nga thay đổi, phải nghĩ chuyện tự làm ra của cải vật chất chứ cứ trông trờ và bán tài nguyên mãi sao.

Khi thu hết lợi cho nước Mỹ rồi, nước Nga vẫn còn, tất nhiên, thì nước Mỹ sẽ thôi và Obama lại hôn Putin

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Thế giới với những Khoảng trống Bất an

-Buổi sáng thứ 7 đẹp trời, ra ngồi tập thở ở Hồ Thành Công, người đi bộ từng dòng, người khiêu vũ từng bãi, người tập Yoga từng đống...và dăm ba người ngồi thơ như mình. Trong Yoga cũng như trong Thiền nói " Thở sẽ thay đổi cuộc sống của bạn ". Đúng thật. Từ hôm qua đến hôm nay bắt đầu tập bài Yoga của anh bạn GS TSKH Khả Cúc Vương​ cho thấy bụng đỡ đau hẳn, ngủ ngon và mọi thứ mạch lạc hơn.
- Truyền thuyết kể rằng có một vị Hoàng tử vợ đẹp con khôn, giàu sang phú quý, số phận của ông là ước mơ của bao người. Thế mà ông cứ khổ sở vì nỗi Bất an. Nó đeo bám ông từng giây phút, trong cái đầu của ông ấy mà các nhà Triết Học, nhà Thơ, nhà Xã hội học ta gọi là vấn đề của Thế giới Tinh thần còn các nhà Khoa học gọi là vấn đề Khoa học Tâm lý.
Osho có nói rảng chuyện bất an đó có thể xảy ra với người giàu và người nghèo. Với người nghèo đỡ hơn vì học cho là nguyên nhân đó do không có tiền. Có tiền thì sẽ bình an. Người giàu thì cũng chia làm hai. Loại A thì quá bận bịu với những Nghĩa vụ có trên vai hay những Đam mê. Ví dụ danh tướng Anibal thuộc loại đầu nhưng Khoảng trống Tinh Thần của ông đã có mục tiêu mà cha ông để lại là đánh bại Rome và xây dựng Đế Quốc Bắc Phi. Các Nhà Khoa học, các nhà Nghệ thuật cũng vậy, Khoảng Trống Tinh Thần của họ cần được lấp đầy bằng các sản phẩm. Loại B thì rất tệ , bế tắc vì sống nhàn và không có Động lực ( Motivation ) cũng không biết nguyên nhân của Bất An Tinh thần từ đâu. Các bế tắc của mọi người đều giống nhau là tim nguyên nhân ở bên ngoài.
Vị Hoàng tử đi ra ngoài để tìm nguyên nhận. Bên ngoài thì vô thường. Cũng thế thôi thì người này ổn, người kia không. Vậy thôi và tìm ở chính mình. Có cái Thân và cái Đầu thôi. Phải thử do cái nào.
Đầu tiên là do cái Thân làm bất an cái Đầu. Vậy phải trị nó, hành xác, nhịn ăn cho nó còn da bọc xương xem sao. Không ăn thua. Vẫn bất an.
Vậy phải thử ngược lại, cứ phải ăn cho cái thân khoẻ mạnh đã và thay đổi trạng thái Tinh thần, đưa nó về Không, Buông bỏ, Không ham muốn.... Con Người khổ vì Bản ngã. Giới Tự nhiên sướng. Trở lại với Tự nhiên, tiến tới Vô Ngã....nhưng vẫn sống, vẫn Thở để thấy " Mầu nhiệm sự sống có trong một hơi thở ". Hoàng tử ngồi dưới gốc cây Bồ đề Thiền định và Đắc Đạo.
Đó chính là lý do các nhà triết học coi Phật giáo gốc như một triết lý Vô Thần khác với các tôn giáo khác lấy Đức Tin vào Thượng đế, hoặc Đấng toàn năng làm nền tảng căn bản. Nhưng trong Phật giáo niềm tin về một chủ thuyết nào đó nằm ngoài tầm nhận thức thì không thể chấp nhận. Đức Phật cho rằng, chúng ta không nên đặt niềm tin vào bất cứ một học thuyết nào dù học thuyết đó chúng ta được đọc nó trong kinh điển, hoặc được dạy bởi một vị thầy nào. .
Về sau Phật giáo phát triển theo hướng Duy Tâm của các ông Di Lặc và hai anh em Thế Thân, Vô Trước, trong những luận giải như Câu Xá luận giải thích quy luật và sự liên kết của các giác quan nhờ vào thức ẩn tàng và từ tập hợp của năm giác quan trước (tiền ngũ thức), thế giới bên ngoài sẽ tạo nên khi tàng thức huân tập bởi "chủng tử", hay là kết quả của các việc làm tốt xấu trong quá khứ. Một điểm quan trọng khác của các nhà tư tưởng Duy thức là ba tính chất ảo, giả tạm, và hiện thực của các hiện tượng.
Có thể nói Trí Tuệ và Tình Thương là đôi mắt của Phật giáo. Tình Thương nhé, đừng lẫn với Tình Yêu, một Ảo tưởng hay có trong thơ, phim ảnh.

- Thôi, còn gạch cuối, nhớ tấm gương của Phật Tổ, Thiền Định.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Morning Cafe về Thơ


- Bỗng dưng lại quan tâm đến Thơ Văn Việt Nam từ khi nào vậy chứ lũ bạn thì từ lâu chúng đã thoát rồi, không lăn tăn và cũng chẳng thấy thiếu hụt gì cả. Toàn những đứa ở Phổ thông học Văn dốt, vào được ĐH học KH Kỹ Thuật thì mừng rú, thoát nợ. Nhớ đến môn Văn thời phổ thông như một ám ảnh. Thơ thì còn kinh nữa.

Thế mà gặp lại nhau gần chục năm trước sau những thăng trầm cuộc sống, té ra trong bọn lại có một đứa có Card Visit, đã thế lại dài ngoẵng. Cái chức danh học vị PGS TS Vật lý hắn dấu phía sau, trưng cái danh “ Nhà Thơ, Hội viên HNV VN “ lên đầu làm tôi tò mò. Tất nhiên còn một thông tin nữa “ ĐT “ lấp lửng nhưng tôi chẳng quan tâm. Bọn đàn ông thì nghĩ là “ Đại Tá “. Cánh đàn bà mê thơ chắc cho là “ Độc Thân “. Cho chết.
- Thế rồi tôi được hắn tặng tập thơ “ Lý rượu xanh “. Cái tôi ghét nhất nhưng vì hắn là bạn tôi nên không tôi ngại nói là lời giới thiệu tán tụng của một nhà thơ nào đó chắc nổi tiếng nhưng lạy trời tôi chưa đọc bài nào của ông ta . Cái trò này của các tập thơ Việt có cũng được nhưng nên để cuối tập như một phụ lục ai xem thì xem chứ để lên đầu lố bịch quá làm tôi ngại không mở tiếp được nữa. Kiểu cũng như một lần Friedric sang nói chuyện ở VN, bà phụ trách chương trình mở màn thao thao giới thiệu về ông. Tôi sốt ruột định bỏ về may rồi có một bạn trẻ ngồi bên tôi giơ tay lên nói : “ Chúng tôi đến để nghe ông ấy nói chứ không phải nghe ai nói về ông ấy “. Có tiếng vỗ tay. Tôi vỗ tay.
- Thế rồi sau bao lâu dọn nhà tôi lại thấy tập thơ chưa đọc. Tôi mở ra thấy bài “ Tràng an này “. Tôi đọc và ngỡ ngàng. Có Thơ. Tôi gọi điện cho hắn chúc mừng. Hắn nói đọc hết tập chưa. Tôi bảo xong, có một bài Thơ. Hắn tự ái. Tôi nói : “ Có ông có được một bài mà “. Hắn sung sướng.
Và đã có một Trần Sỹ Kháng thì Thơ chắc còn. Tôi bắt đầu quan tâm. Có Nguyễn Hoàng Đức. Thế đàn bà làm thơ. Chắc cũng có Thơ. Tôi vẫn đang tìm. Hôm nay vào thăm nhà AN, thấy em viết, đem về treo
Ngày Tận Thế Huyền Bí
(Thơ của AN)
=======
Tôi không thể làm thi sĩ
Vì những bản tụng ca hay nhất trên đời
Các thi nhân đã dốc cạn rồi.
Họ cũng viết hết lời ai oán
Mở cho người xem vực thẳm tâm hồn
Băng tuyết phủ trái tim rực lửa
Và những giấc mơ say đắm cũng từng chôn.
Mặt trời bình minh mặt trời hoàng hôn
Vẫn chỉ một mặt trời không đổi
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Không ở lại nghe nhân loại khóc tro tàn.
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Thế giới kia ngày mới đang sang.
***
Nguồn http://ainu.blogtiengviet.net/2015/…/01/ngay_t_n_th_huy_n_bi

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

ABC Morning Cafe - Mồng 4 tết

-Nhận được Mail của anh bạn vừa mới được trở thành hội viên hội VN Hà Nội với bài viết của Ngô Minh về Thơ. Đọc xong thấy cũng thông cảm với người làm văn chương. Ngô Minh viết thực quá :" .... Bán thơ , ở góc độ lãng tử là một từ đẹp, thậm chí rất đẹp. Tản Đà thi sĩ từng “gánh thơ lên bán Chợ Trời” ! Hàn Mặc Tử thì rao : ” Ai mua trăng ta bán trăng cho”. Bán thơ cũng như bán trăng , là bán cái trinh tuyết của tâm hồn . Bán là cách nói cho có vẻ đời thực, chứ thơ, cũng như trăng là thứ chỉ để ngắm, để tặng, để dâng hiến .. Ngay cả chuyện ra tiệm sách mua một tập thơ của ai đó rồi về tặng người yêu, mượn thơ người khác trao gửi tình cảm của mình cũng là chụyện bất đắc dĩ lắm . Một lần cách đây đã nhiều năm, tôi bươn bả ra hiệu sách ở đường Trần Hưng Đạo, Huế mua cuốn thơ của đại thi hào Targor kẻo sợ hết. Cô bán sách xinh đẹp nhìn tôi tủm tỉm cười rồi đột nhiên hỏi :” Anh mua thơ mần chi ?”. Trời ơi, người đã đẹp lại hỏi “chết người” như rứa, mần răng mà trả lời ! Tôi đoán chắc là sách hết liền xuống giọng cấu khẩn và biến baó :”Ờ, ơ.., tôi mua thơ để tặng cô bạn gái, chị làm ơn..”. Tôi chưa hết câu người đẹp đã cười khanh khách và phán một câu xanh rờn :” Anh phải tự làm lấy thơ mà tặng người yêu, ai lại đi mua thơ người khác để tặng, kỳ chết ” ! Dường như câu nói đó đã xui tôi làm thơ.. ! ".

-Đọc đến đây tôi đã thấy nhà thơ sáng tác rồi. Chắc chắn ông làm thơ vì không làm thì không được chứ không phải do cô bán hàng xui đâu. Cùng lắm là cái cớ thôi. Một cái cớ vô lý đẹp. Các nàng thích nịnh, tạo cảm hứng cho dòng thơ nịnh. Sắp tới đến Noel rồi, khối nàng cho cảm hứng để khối nhà thơ nịnh khen. Chắc chẳng ai làm thơ mắng. Các nhà thơ thì đang loay hoay tìm cớ ra thơ. Rõ khổ.

Thực ra thơ có nhiều dòng cũng như kịch vậy. Paul Nguyễn Hoàng Đức​ có nói : Bi kịch mới là kịch. Hài kịch chỉ là mua vui, giải trí để mấy cái đầu chim sẻ khen hay và cười thôi ( Xin lỗi triết gia vì tôi nhớ lõm bõm ý lời anh như vậy ). Thơ cũng vậy. Người Việt hay thích thơ Puskin, thich thơ dễ dãi mà. Nhưng những bài kha khá của ông họ thích cũng toàn những bài thất tình. Heine cũng vậy, toàn thơ thất tình, có gì hay đâu mà sao lắm người thich thế.

Hoá ra là lòng tham và tiếc nuối thôi. Tham những cái chưa có, mù mờ. Tiếc những cái có rồi mất đi, thế là thơ. Chỉ khi nó không còn rõ nữa, mờ mịt thơ mới có chỗ len vào. Thơ nó cũng khôn lắm. Cũng như năng lượng Tâm linh ấy. Cái dạng năng lượng ấy nó chọ ai đó. ai đó mà trong tâm thức còn khoảng trống và gieo vào, biến họ thành nhà ngoại cảm. Người khôn quá, đầy chữ, đầy tiền, đầy quyền, nó ngại. Cái năng lượng thơ ấy cũng vậy, nó chọn ai đó cũng có khoảng trống, cái loại dành cho thơ và mượn gieo thơ vào. Cả hai loại người đó hình như hành động xong chẳng nhớ gì. Người Nghệ sỹ không nhớ nổi một con đường, Người lên đồng không nhớ mình nói và làm gì. " Nhà thơ thật lại nhớ thơ mình thật sao " - Tôi hỏi Trần Sỹ Kháng. Thi sỹ họ Trần lúng túng. Thôi để hỏi Tây Hồ Ngọc Nữ vậy. Kháng may quá, còn có người nhớ thơ mình. Tôi chạnh lòng nghĩ đến Tài Trung, thằng bạn cùng tên cùng tuổi. Chị của Trung toàn kêu là giá hai đứa Trung này cộng lại chia đôi thì quá tuyệt, một thằng Đức, Một Tài. Một gia đình vợ con. Một ở vậy với các em. Một thích nói về khoa học. Một lại thơ.

" ...Lâu rồi có đọc mấy quyển sách của Nguyễn Trần Bạt, thấy câu " Giới trí thức Việt Nam bị tha hoá. Dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo về tương lai ". Tôi dừng đúng ở trang đó, gấp lại không đọc tiếp nữa. Các quyển sách tôi đưa cho một số người bạn được coi là trí thức bảo họ đọc trước đi, khi nào xong trả lại để tôi đọc và cho tôi ý kiến chủ quan về nhận định trên. Chẳng thấy họ hồi âm gì cả, sách thì cũng mất tiêu.

Tôi cũng thôi không quan tâm đến thuật ngữ " Trí thức " trong câu trên. Nó chẳng liên quan đến mình, một người thích đủ thứ nhưng ghét một thứ - cái giá sách. Cần lên thư viện, mượn của ai lo trả nên phải lo đọc, đọc như ăn vụng, yêu vụng ấy. Sách để trên giá của mình yên tâm quá nên chẳng nghĩ chuyện vội đọc làm gì. Giá sách hình như có ý nghĩa trang trí nhiều hơn. Thằng bạn cố tri của tôi, cùng tên, cùng tuổi, cùng nghiên cứu sinh ở Kharkov, lại ít nhiều cùng chuyên môn, Nguyễn Tài Trung thì ngược lại. Sách nhiều ơi là nhiều. Nhà thì như một thư viện với một nửa là sách khoa học, một nửa là văn học. Các giá sách luôn được cơi nới đến tận trần. Tài Trung chẳng quan tâm đến cái câu mà tôi trăn trở. Chúng tôi luôn ngược nhau mà. Nhà PGS TS NGƯT (phó giáo sư tiến sỹ nhà giáo ưu tú) độc thân này như một thư viện cho tôi và một số người, như một quán rượu cho tất cả. Cái ý thứ hai mới là chính - Người không biết uống rượu thì chớ đến, không được vào. Chị em cũng không ngọai lệ. Trên tường có treo một cái bảng và chủ nhà viết các bài thơ khi uống rượu, hôm sau xóa đi. Ai đọc, nhớ được thì muốn bảo của mình cũng không sao vì chưa đăng ký bản quyền, nhưng không được dùng giấy bút chép hay chụp trộm. Trung có viết tặng riêng tôi một bài thơ và tôi vứt đâu lúc đêm về chân nam đá chân siêu. Hôm sau tôi bắt hắn viết lại. Hắn không nhớ. Tôi cũng không nhớ. Hai anh em đều tiếc. Trung bảo tôi: " Đời người chỉ cần gặp được một người, viết được một bài thơ thế mà ông đánh mất ". Chúng tôi uống thên rượu, rất nhiều rượu cho say để lấy lại bài thơ nhưng không được. Tôi ngủ, còn hắn khóc, cứ nức nở như trẻ con. Hắn vẫn bảo tôi là " Trí ngủ " và câu nói của ông Trần Bạt nọ không liên quan gì đến tôi, quên đi. Còn hắn khóc thì là thường xuyên, những lúc say rượu. Từ hồi còn ở Kharkov cơ. Hồi đó tòan rượu quốc lủi do bố cô sinh viên Nga, bạn gái Nina của hắn nấu ở quê.

 Năm năm trước tôi đang vui chơi nhảy nhót tối ở sân công viên Hồ Thành Công thì có điện thoại của Trung :" Đức Trung ở đâu, đến đi, tao cô đơn quá ". Giọng nghe thấy lạ, không đùa. Tôi gọi Taxi đến ngay chung cư Trung Hòa. Bấm mãi hắn mới ra mở cửa. Yếu quá rồi, sinh khí hết. Tôi nhìn thấy quyển sách và chai rượu dở trên bàn. Tôi ngủ đêm ở đấy, đến sáng có người nhà hắn qua. Hắn còn dậy tiễn tôi ... bằng rượu.

Mấy hôm sau Uyển dạy cùng ở trường Bách Khoa gọi lúc tôi đang lên lớp :" Tài Trung nó đi rồi, ông biết chưa".

Tiễn đưa Tài Trung xong tôi sực nghĩ đến một người. Nina không biết bây giờ ra sao ".  " - trích từ " Những chuyện với ba gạch đầu dòng - Bản Tango Italiano NXB HNV 2014 "

-Một đất nước xưa ra ngõ gặp anh hùng, ra phố gặp nhà thơ. Ngày nay ra đường thấy tên đường anh hùng, ra phố thấy tên phố nhà thơ.

Sống bao năm ở Hà Nội mà đi vẫn lạc...
===
Hôm nọ tình cờ gặp Hà, cũng học Liên xô về, cháu Trung. Tôi nói với Hà là bao giờ đến thăm thắp hương cho Trung và tiện dành nhiều thời giờ xem lại các sách vở viết lách của hắn. Biết đâu lại có thư hay địa chỉ một người tình cũ nào của Trung không. Mọi người trong họ quan tâm nhất điều này vì biết đâu Trung có để quên lại gì trên thế gian này không, ngoài những quyển sách về Sức bền và Cơ học kết cấu mà chẳng mấy ai còn đọc nữa. Tôi thì hy vọng tìm được quyển sách Trung đã đề " Di chúc tặng Đức Trung ". Tác giả là người khác, rất nổi tiếng. Có điều mỗi trang sách đều kèm thêm một trang giấy dán đính vào với những nét chữ ngoáy lia lịa, đôi khi lại kèm cả tiếng Nga, tiếng chửi bậy. Tôi nhớ và như hiện lên những dòng hắn viết, kể cả nét chữ vội vàng, nguyệch ngoạc " Ai đẻ ra mày, ai nuôi mày mà mày viết như vậy, đồ vô học ..."

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

ABC Vấn Đề

Nghiên cứu dao động tự do của dầm có kích thước mặt cắt ngang với giá trị không chắc chắn
( Nguyễn văn A, Nguyễn văn B, Nguyễn văn C ...)
----------------
Tóm tắt : Trong bài báo nghiên cứu tính toán khoảng giới hạn của tần số thứ nhất dao động uốn của dầm [ € ', € " ] từ khoảng giới hạn cho trước kích thước [ D', D'' ] của mặt cắt ngang d(x).
Bài toán thuận cho trước d(x) tìm € được tính theo công thức Rayleigh và so sánh với kết quả tính bằng phương pháp phần tử hữu hạn FEM.
Bài toán ngược tìm cận trên cận dưới của khoảng tần số được giải từ các bài toán tìm cực trị theo thuật giải di truyền cho tần số trong công thức Rayleigh.
Kết quả được so sánh với kết quả tính toán dựa trên Định đề Omega ( Omega Proposition )
----
1. Đặt vấn đề
- Ý nghĩa của tính toán tần số dao động tự do của kết cấu và vấn đề cộng hưởng.
- Các phương pháp tính tần số và biên độ dao động tự do ( Phương pháp phần tử hữu hạn, Ansys, Công thức Rayleigh )
- Các phương pháp tính toán mềm giải bài toán với các giá trị không chắc chắn
*Bài toán kinh điển
y = f ( x ) - Hàm số
S = f [ d(x) ] - Phiếm Hàm
*Bài toán với khoảng giá trị không chắc chắn tương ứng ( Bài toán mờ )
[ y ', y'' ] <== [ x', x'' ]
[ S', S'' ] <== [ D* (x), D**( x) ].
*Tính giới hạn trên và dưới của tần số thứ nhất S'', S' là giải hai bài toán tối ưu S max và S min.
2. Xác định giới hạn trên của tần số S trong bài toán tố ưu S = Smax = S''
Tìm d(x) trong khoảng [ D* (x), D**( x) ] cho S = max ( có thể lấy [ D*(x), D**( x) ] từ kích thước danh nghĩa D và dung sai b : [ D-b, D+b ]
Phương pháp Gradient với hàm phạt.
Áp dụng công thức điều kiện cần tối ưu theo Định đề Omega ( Hỏi tác giả TS Bùi Hải Lê T. 0913574956 )
Thuật giải di truyền.
3. Xác định giới hạn dưới của tần số S trong bài toán tố ưu S = Smin= S'
4. Áp dụng công thức Rayleigh làm thí nghiệm số xây dựng miền quan sát ( miền các giá trị ) Thể Tích-Tần số
5. Áp dụng mô hình mờ Mandani giải bài toán mờ cho Thể tích tính giới hạn trên dưới của Tần số.
6. Kết luận
7. Tài liệu tham khảo.
======
Chú thích
1.
Cho A, B, C : có 3 loại dầm
- Dầm thép mặt cắt hình chữ nhật
- Trục tròn
- Dầm liên tục

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Học và Tư duy - Đại Học Nguyễn Trãi

Nói chuyện về  Học và Tư duy
--------------------
https://vi-vn.facebook.com/tran.ductrung.967
- Sáng nay tôi có buổi nói chuyện ở trường ĐH Nguyễn Trãi về chủ đề Tư duy trong việc học tận phố Phạm Văn Đồng. Hơi xa, hơi ngại. May quá Giáo sư TSKH Thiếu tướng Vương Khả Cúc đến đưa tôi đi. Ông bạn cùng tuổi này đặt các mục tiêu cuộc đời lên bàn như đặt các món ăn và từ từ ăn hết, không sót cái gì. 1234 ( 1 vợ, 2 con,  3 tầng biệt thự, 4 bánh xe ).

- Tư duy cần không gian cho nó. Sự chật hẹp gây ra bởi cảm xúc, bởi đám đông, bới kỹ năng, cả bởi kinh nghiệm nữa rồi nhiều yếu tố xáo động bất an khác cản trở Tư duy. Nó có được khi lùi ra xa, bóc tách, may ra.

Cũng như hơi thở, Tư duy là của riêng mỗi người. Còn lại như không phải.

Phần sau hơi mang tính chuyên môn: Tư duy và Tính toán mềm. Tôi cũng chỉ giới thiệu qua về Logic mờ và Điều khiển mờ, Giải thuật di truyền và Tối ưu Đa mục tiêu theo các yêu cầu : What, How, How to use.

Nói chung trong bài nói chuyện tôi đều trình bày theo 3 ý : 1/ Cái gốc, 2/ phép suy luận ( Logic rõ và Fuzzy ) đê ra cành ngọn và 3/ mục đích đặt trước.

Anh Cúc cũng phát biểu sau đó. Cuộc đời anh là một ví dụ cho những điều đó

Bà hiệu trưởng PGS TS Nguyễn Thị Thuân có lên cảm ơn diễn giả và có nói là những điều nghe trình bầy lạ và bổ ích. Bà cũng nói thêm là không dám xin bài trình bầy của tôi vì đó là một sản phẩm trí tuệ. Trời ạ, sản phẩm gì, phần lớn tôi cũng toàn xin bác Google với lại như tổng thống Franklin nói " ngọn nến của tôi sáng, lửa của nó thắp sang ngọn nến của bạn, nhưng không vì thế mà nó tối đi "

- Lúc đi ăn trưa xong, ngồi Cafe mọi người nghe GS Cúc đọc những bài thơ trong tập thơ " Hương Tóc " của anh vừa in. Những bài thơ của anh sâu sắc, ý nghĩa và thật quá, như con người anh, như một huyền thoại, một chuyện cổ tích. Mọi người nghe đều xúc động và cảm thấy Hạnh Phúc.
Ai đó nhắc tới Trần Sỹ Kháng và Nguyễn Hoàng Đức. Tôi nói thơ họ dòng khác.

" Thế thơ anh Trung ở dòng nào, có thật không ? ". Tôi trả lời " Chắc chẳng ở dòng nào cả đâu. Nhưng nó thật, rất thật. Chỉ có điều là cho một thế giới khác "

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Nguyễn Tài Trung Thanh Chương

ABC Morning Cafe
 Nguyễn Tài Trung
 4============
- Lâu quá không rời Hà Nội rồi. Nếu ngày mai phải đi thăm nơi nào của dải đất hình chữ S này ? Câu hỏi tự nhiên từ đâu rơi xuống đầu. Cốc Cafe sáng đặt xuống. Đức Thọ Hà Tĩnh chăng, sẽ lại qua Ngã Ba Đồng Lộc thắp hương. Thôi, một lần đủ rồi. Tiện nghe nói Thi sỹ Trần Sỹ Kháng vừa lên đời con xe, đi chơi về thăm quê hắn vậy. Thanh Chương Nghệ An, thăm Tài Trung luôn. Sẽ cùng Kháng thắp nén hương cho Trung và tưới rượu cho hắn đỡ khát. 

- Tình cờ hôm qua mới biết Hà là cháu gọi Tài Trung bằng cậu ruột. Thế là có manh mối rồi. Sau khi Tài Trung mất tôi cũng chẳng có được liên hệ nào với người thân của Tài Trung. Điều những người thân quan tâm Tài Trung là .... hắn có để lại đứa con nào không. Với Nina thì không rồi. Tôi hứa tặng Hà tập truyện ngắn mới in, có truyện về " Nguòi bạn cùng tên cùng tuổi " đào hoa này. Một nhà khoa học, một lãng tử bợm rượu, một con mọt sách, mọt thơ, một " Ngọn sóng đơn độc " đã biến mất lúc nào trong biển đời bao la.

- Trích từ " Những truyện ngắn với ba gạch đầu dòng - Bản Tango Italiano - NXB HNV 2014 " ( Sách có bán ở nhà sách Trí Đức 808 Láng HN )

Người bạn cùng tên, cùng tuổi
----------------------------

-Lâu rồi có đọc mấy quyển sách của Nguyễn Trần Bạt, thấy câu " Giới trí thức Việt Nam bị tha hoá. Dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo về tương lai ". Tôi dừng đúng ở trang đó, gấp lại không đọc tiếp nữa. Các quyển sách tôi đưa cho một số người bạn được coi là trí thức bảo họ đọc trước đi, khi nào xong trả lại để tôi đọc và cho tôi ý kiến chủ quan về nhận định trên. Chẳng thấy họ hồi âm gì cả, sách thì cũng mất tiêu.

-Tôi cũng thôi không quan tâm đến thuật ngữ " Trí thức " trong câu trên. Nó chẳng liên quan đến mình, một người thích đủ thứ nhưng ghét một thứ - cái giá sách. Cần lên thư viện, mượn của ai lo trả nên phải lo đọc. Sách để trên giá của mình yên tâm quá nên chẳng nghĩ chuyện vội đọc làm gì. Giá sách hình như có ý nghĩa trang trí nhiều hơn. Thằng bạn cố tri của tôi, cùng tên, cùng tuổi, cùng nghiên cứu sinh ở Kharkov, lại ít nhiều cùng chuyên môn, Nguyễn Tài Trung thì ngược lại. Sách nhiều ơi là nhiều. Nhà thì như một thư viện với một nửa là sách khoa học, một nửa là văn học. Các giá sách luôn được cơi nới đến tận trần. Tài Trung chẳng quan tâm đến cái câu mà tôi trăn trở. Chúng tôi luôn ngược nhau mà. Nhà PGS TS NGƯT (phó giáo sư tiến sỹ nhà giáo ưu tú) độc thân này như một thư viện cho tôi và một số người, như một quán rượu cho tất cả. Cái ý thứ hai mới là chính - Người không biết uống rượu thì chớ đến, không được vào. Chị em cũng không ngọai lệ. Trên tường có treo một cái bảng và chủ nhà viết các bài thơ khi uống rượu, hôm sau xóa đi. Ai đọc, nhớ được thì muốn bảo của mình cũng không sao vì chưa đăng ký bản quyền, nhưng không được dùng giấy bút chép hay chụp trộm. Trung có viết tặng riêng tôi một bài thơ và tôi vứt đâu lúc đêm về chân nam đá chân siêu. Hôm sau tôi bắt hắn viết lại. Hắn không nhớ. Tôi cũng không nhớ. Hai anh em đều tiếc. Trung bảo tôi: " Đời người chỉ cần gặp được một người, viết được một bài thơ thế mà ông đánh mất ". Chúng tôi uống thên rượu, rất nhiều rượu cho say để lấy lại bài thơ nhưng không được. Tôi ngủ, còn hắn khóc, cứ nức nở như trẻ con. Hắn vẫn bảo tôi là " Trí ngủ " và câu nói của ông Trần Bạt nọ không liên quan gì đến tôi, quên đi. Còn hắn khóc thì là thường xuyên, những lúc say rượu. Từ hồi còn ở Kharkov cơ. Hồi đó tòan rượu quốc lủi do bố cô sinh viên Nga, bạn gái Nina của hắn nấu ở quê.
- Năm năm trước tôi đang vui chơi nhảy nhót tối ở sân công viên Hồ Thành Công thì có điện thoại của Trung :" Đức Trung ở đâu, đến đi, tao cô đơn quá ". Giọng nghe thấy lạ, không đùa. Tôi gọi Taxi đến ngay chung cư Trung Hòa. Bấm mãi hắn mới ra mở cửa. Yếu quá rồi, sinh khí hết. Tôi nhìn thấy quyển sách và chai rượu dở trên bàn. Tôi ngủ đêm ở đấy, đến sáng có người nhà hắn qua. Hắn còn dậy tiễn tôi ... bằng rượu.
Mấy hôm sau Uyển dạy cùng ở trường Bách Khoa gọi lúc tôi đang lên lớp :" Tài Trung nó đi rồi, ông biết chưa".
Tiễn đưa Tài Trung xong tôi sực nghĩ đến một người. Nina không biết bây giờ ra sao.

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Thế giới với những khoảng trống (Thực tại - Ảo)

<> 3 Câu hỏi :
- Đâu là thực, đâu là ảo theo nghĩa tượng tượng ?
- Ảo có cần không ?
- Ví dụ trong KH ?
Hai câu hỏi đó tôi đặt ra cho mình xưa khi còn đam mê KH và sau này khi quan tâm đến Nghệ Thuật, Văn Thơ và tham gia vào các trang mạng, cái thế giới ảo đó.
<>Trả lời theo 3 gạch đầu dòng
Câu 1 :
Bóc tách Ảo khỏi Thực là khó. Đó cũng chính là điều mà Đinh lỹ Godel đã chứng minh. Trước đó từ lâu câu đố của Trang Tử trong ' Mộng Hồ Điệp " cũng không có ai trả lời được đến giờ
"Khi ngủ mơ là bướm
Lúc tỉnh thấy là người
Giấc mộng xưa Trang Tử
Đến bao giờ mới thôi" - Trích từ tập thơ " Trời Đùa "
Tất nhiên nếu ta coi người là thật thì bướm là ảo và ngược lại. Do lòng tin của con người thôi. Tôi cũng đã thử rồi.
" Tôi nói đùa thế mà ai khóc
Nói thật thì lại cứ không tin ".
Lý trí đã khó phân biệt nữa là cảm xúc. Con người vốn giàu trí tưởng tượng mà.
Câu 2;
Ảo Thực quấn quýt nếu không muốn nói là lẫn lộn. Nó giúp cho sự cân bằng. Cũng vì cuộc sống mà ta gọi là Thực đó đôi khi khó quá để sống. Hồi xưa chơi với Rachid, cậu giáo sư dạy hóa Ấn độ, tôi được cậu ấy giải thích là cái phim Ấn độ đó rất cần cho người Ấn. Có thể sau một ngày họ tới rạp xem và hóa thân vào anh chàng cơ nhỡ được công chúa yêu. Vô lý, nhưng đối với họ lúc đó là thật và họ HP. Khi rạp sáng ai nấy đều mãn nguyện. Nó như liều thuốc làm khỏe mạnh thân tâm, nó lành. Đỡ phải học Thiền Quán.
Trong Too, trong FB cũng vậy. Một chút tình người thật của Ai đó trong cái thế giới ảo đó giúp cho Ai đó lấy lại được cân bằng, để lại sống tiếp không ngã lòng. Cần chứ
Câu 3 :
- Ví dụ 1 về Di chuyển V ( Virtual Deplacement )
Đó là di chuyển tưởng tượng nhưng nó lại liên quan đến điều kiện cân bằng của vật. Tất nhiên là " Tượng tượng trên nền cái Thật ". Ai học Cơ học có thể xem lại " Nguyên lý di chuyển khả dĩ " quen thuộc để tính chuyển vị của kết cấu theo cong thức Mohr. Khi hệ dao động tự do, tần số riêng cũng có thể xác định qua công thức Reley với các di chuyển V trong đó.
- Ví dụ 2 về quá trình tối ưu
Theo nguyên lý cực đại Pontryagin điều kiện cần tối ưu thông qua một hàm số Hamilton H liên quan tới trạng thái thực cho và một trạng thái bóng đi kèm (Associated)
- Ví dụ 3 về Logic mờ
Không kể đến việc trên tập nền số thực chúng ta tạo ra số ảo ( i =sqrt (-1) ) mà còn có thể xây dựng các tập mờ bằng lời mà thực chất là rất chủ quan. ai đưa ra thì coi là thật, người khác thì coi là ảo.
Cuối cùng hình như trong không gian ảo chúng ta tự do hơn, bình an hơn và ... Thật Hơn
Với những ai muốn đi vào KH hay NT không thể không biết tưởng tượng Ảo và biết hạ cánh về với Thực tại Thật

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Không làm thơ tình nữa

1.
Lâu không viết thơ tình
Rồi cũng quen hết nhớ
Không chấp và Buông bỏ
Như Bài ca Hoạ mi
----
Ta sinh ra làm người
Có lẽ chỉ một lần
Rồi mắt nhắm tay xuôi
Chắc cũng một lần thôi
Dù ta là ai nữa
Có ngu nhất trên đời
Cũng có thể sống vui
Như bất kỳ ai đó
Sướng và khổ do mình
Không đổ cho ai khác
Suy cho cùng mọi thứ
Do ham muốn mà thành
Chỉ có mỗi Bình an
Lại là điều cần nhất
Nhưng tìm đâu miền đất
Neo trú Tâm hồn ta.
Hãy biết lùi ra xa
Để dịu đi cảm xúc
Cái nhỏ không thấy nữa
Nhiều thành ít, rõ lên.
Buông dần, buông cho hết
Thấy còn hai thứ thôi
Hai báu vật làm người
Của riêng mình thôi đấy
Thực ra chỉ có vậy
Không liên quan đến ai
Trong ta suốt cuộc đời
Hơi Thở và Ý Nghĩ.
Hãy luôn chăm sóc chúng
Ta sẽ có Bình an
Mặt Hồ không gợn sóng
Soi thấu cả đáy trong...
2.
Nào không làm thơ tình
Làm vè cho con trẻ
Giống như La Fontain
Quan trọng nhất nó Lành
---
Trên bãi cỏ bờ ao
Có một bầy ếch ở.
Ăn no rồi dửng mỡ
Ếch chúa giảng Thánh hiền
Trời vì chúng ta có
Đất vì chúng ta thành
Chúng mình và trời đất
Cần cho nhau, vì nhau
Một con ếch sáng dạ
Đưa ra thêm ý hay
Côn trùng và cây trái
Cũng vì ta không sai
.
Thình lình trong bụi rậm
Một con rắn bò ra
Nuốt chửng con ếch đó
Mải học không chay ngay
3.
Thôi thơ tình trai gái
Để lớp trẻ nó làm
Rồi chúng lại vậy thôi
Những lầm sai ta mắc
Mà ta đâu có hết
Có có khối thơ hay
Lung linh trăng đáy giếng
Chuyện tình hoa hồng gai
----
Chuyện đã từ lâu lắm
Trái đất còn hoang vu
Toàn cỏ cây muông thú
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ
Có con chim bé nhỏ
Ngày kiếm ăn bên hồ
Đêm co chân rụi mỏ
Lên cành gai bơ vơ
Cái cây như biết nhớ
Những lần chim bay xa
Lá cành đều ủ rũ
Gai khóc nhựa ứa ra
Những đêm thanh chim hát
Bên cành gai đung đưa
Bản tình ca muôn thuở
Trái đất trong giấc mơ
Rồi một lần hạn hán
Cây cỏ héo xác xơ
Muông thú bỏ đi cả
Hồ cũng đã cạn khô
Thương cành gai héo úa
Xót những chiếc lá rơi
Chim bay đi tìm nước
Ngậm về tưới mớm cây
Một ngày chim kiệt sức
Mỏ khô cánh rã rời
Cố bay về lần cuối
Cây ơi, cây gai ơi
Và con chim bé nhỏ
Lao ngực vào cành gai
Máu tuôn ra tưới ướt
Cho cây lại xanh tươi
Còn xác con chim đó
Hoá thành bông Hoa Hồng
Chuyện cuối năm tôi kể
Ai có nghe được không
Thì cho Like một cái
4
Thôi không làm thơ tình
Lại phải cứ nhắc mình
Thơ gì như ngọn gió
Để gọi sóng nhấp nhô
Trả lại sự bình yên
Mặt nước soi thấu đáy
Thôi đi Thơ, vô duyên
Không thấy ? Hồ đang Thiền.
5.
Không làm thơ tình nữa
Cai được cả tháng rồi
Cảm thấy đời cực đẹp
Lòng nhẹ bẫng nguyên sơ
" Trời Đùa ", Thơ cũng đùa
Thế mà mình tưởng thật
Cái khoảng trống bơ vơ
Lấp bằng thơ vô ích
Còn ai đùa dại nữa
Hãy còn câu Amen
Còn câu Nam Mô niệm
Chắn các nẻo Thơ tình
Và quả táo chưa cắn
Aurevoir Eva
Cuộc đời tour ngược lại
Ta trở về chính ta
6.
Dẹp thơ tình sang bên
Bỗng nhớ lời mẹ dặn
Và nhớ nữa lời ru
Những nỗi lo mẹ đấy
....
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong
May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không
Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi
Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi
Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm
Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng
7.
Thơ cũng thật dễ nguôi
Bình an từng năm chữ
Quên dần những chuyện cũ
Lòng như dòng sông xuôi
***
Dòng sông nay êm trôi
Xuôi lòng về biển khơi
Không quanh co ghềnh thác
Cũng không còn sâu nông
Kìa ai đừng hái lá
Thả thuyền đánh thức sông
Thuyền thơ vương bờ cỏ
Dòng sông vẫn trong mơ
8.
Không viết thơ tình nữa
Thế là nhẹ cả người
Ăn cơm như giả bữa
Đêm ngủ thật thảnh thơi
Cứ như Tiên thật rồi
......
Hãy tự hào chính mình
Có ước mơ nho nhỏ
Có nắm xôi thằng Bờm
Bát cháo hành Thị Nở.
Yêu, yêu mãi tự do
Khó, phiền buông theo gió
Để thấy đời rất đẹp
Như thuở đầu, nguyên sơ
Ta tự hào chính mình
Thích lấy nhàn làm lãi
Không theo được giống ai
Những điều ngu ngốc lớn
9.
Đâu chỉ có mỗi thơ
Luẩn quẩn tình trai gái
Còn bao nhiêu cái khác
Lấp lánh như sao mai
-----
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao
Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên
Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên
Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu
Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu
Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi
Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
10.
Không làm thơ tình nữa
Đọc Bát Nhã Chân Kinh
Nhắm mắt ngồi suy ngẫm
Tự mình với chính mình
----
Đâu chỉ có mỗi thơ
Luẩn quẩn tình trai gái
Còn bao nhiêu cái khác
Lấp lánh như sao mai
Sóng nọ so sóng kia
Thấy lòng đau sóng sánh
Trong muôn vàn lấp lánh
Chao đảo mất bình yên
Thực ra lẽ tự nhiên
Sóng nào cũng từ nước
Cũng cùng chung sau trước
Sắc nào cũng là Không
Empty is Form
Form is Empty