Bài viết của Đỗ Đình Khang
**********************************
Trong những ngày cuối tháng 6 đầu tháng 7 vừa qua cả nước ta phải chịu một đợt thời tiết nóng gần như chưa từng xảy ra trong vài chục năm qua, thế rồi trên facebook ( fb) lại thêm “quả bom tấn”- “ Nhịp Điệu Thời Gian” của Triết gia, nhà thơ Paul Nguyễn Hoàng Đức phả sức nóng bỏng rẫy tưởng như muốn cháy cả trường facebook (fb). Thế rồi thời gian trôi qua mau các cơn nóng cũng dịu dần, tôi bận quá cũng ít ghé vào fb, thỉnh thoảng mới đảo qua chủ yếu là xem các bạn mình viết gì. Sáng nay vừa vào fb tôi thấy anh bạn Trần Đức Trung treo lơ lửng một cái bảng to gần như một tấm áp phích với 2 chữ NGUY CƠ đậm nét bên cạnh tấm bản đồ Việt Nam tô màu đỏ, kèm theo hai câu “ Trong nguy luôn có cơ thôi. Chữ cơ màu máu ở nơi tim mình”. Mới xem tấm áp phích chưa rõ tác giả muốn gửi thông điệp gì đến khán giả và người đọc,mà chưa thấy các “ còm sĩ” lên tiếng. Tác giả viết “ Trong nguy luôn có cơ thôi”, đúng, rất đúng, nhất trí luôn cho nhanh, vậy thì còn gì phải nói thêm nữa. Nhưng không, cái câu này lại gắn bên cạnh tấm bản đồ Việt Nam vậy thì tác giả muốn nói đến vận Nước rồi. Vận Nước đang lâm nguy trước thù trong và giặc ngoài, giặc ngoài thì đang rình rập ở Biển Đông, thù trong thì các tập đoàn tham nhũng đang đục khoét đất nước đến khốc liệt. Vậy thì CƠ ở đâu, theo tôi chưa bao giờ nước ta lại được sự ủng hộ rộng rãi và mạnh mẽ như hôm nay. Nay đến cả cựu thù như tập đoàn cầm quyền nước Mỹ cũng quay sang ủng hộ nhân dân ta, sẵn sàng giúp đỡ ta trên nhiều lĩnh vực: phát triển kinh tế, củng cố an ninh Quốc phòng, đồng thuận trong mục đích giữ gìn hòa bình ở Biển Đông,… hãy xem cuộc đón tiếp nồng hậu TBT Nguyễn Phú Trọng của Tổng thống và các nghị sĩ Mỹ đang diễn ra trên đất Mỹ thì rõ. Tổng Thống Obama hầu như nhất trí cao với những đề xuất hợp tác giữa hai nước do TBT Nguyễn Phú Trọng nêu ra, Phó TT Mỹ Biden mở tiệc chiêu đãi long trọng TBT Trọng và các thành viên trong đoàn, kết thúc diễn văn chào mừng đoàn VN bất ngờ nhất là Phó TT Biden còn lẩy hai câu Kiều của nhà thơ Nguyễn Du nữa chứ “ Trời còn để có hôm nay/ Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời.”. Thật là rất hay, rất bất ngờ và cũng rất Mỹ. Ai đó đã nói câu “ Chơi với Mỹ thì phải hiểu Mỹ”. Nước Nga người bạn tri kỷ truyền thống luôn rộng vòng tay giúp đỡ đất nước ta không có vùng cấm trong bất cứ lĩnh vực nào từ hợp tác trong quân sự đến kinh tế, mà chỉ có Việt nam mới được đặc ân như vậy (Tổng Thống và Thủ Tướng Liên Bang Nga đã nói như vậy). Phải nói thêm rằng quan hệ hợp tác ấy nhiều nước thèm đến nhỏ rãi ra cũng không có được. Nước ta đã ký và đang bàn để ký các hiệp ước hợp tác song phương và đa phương với các nước và nhóm nước, trong đó nếu thực hiện thành công sẽ mang lại nhiều lợi ích to lớn đột biến cho nền kinh tế, cho phát triển đất nước. Vậy thì tại sao chúng ta không nắm lấy cơ hội vàng này để thúc đẩy hưng thịnh đất nước. Theo tôi chữ CƠ mà Trần Đức Trung viết ở đây là cơ hội đấy. Biết vận dụng cơ hội, chính là biết “chơi thời gian” như triết gia, nhà thơ Nguyễn Hoàng Đức đã từng viết rất chí lý. Trong cuộc đấu tranh sinh tử để chống hai loại kẻ thù như đã nói ở phần đầu bài này nhiều khi những con dân nước Việt phải hy sinh xương máu của mình để dành chiến thắng, có lẽ đó cũng là cái ý trong câu “ Chữ cơ màu máu ở nơi tim mình” mà Trần Đức Trung muốn gửi gắm đến mọi người trên tấm áp phích NGUY CƠ. Sau hết tôi muốn nói các nước có thể đồng thuận và ủng hộ chúng ta trong vấn đề Biển Đông nhưng các nước sẽ không có cách nào để ủng hộ chúng ta chống thù trong “giặc tham nhũng”, phải tự nhân dân ta làm thôi.
(Đỗ Đình Khang)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét