Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Cần Một Câu Thơ

ABC Morning Cafe
( Cần Một Câu Thơ )
============
- Anh Vũ trước khi mất có tâm sự là anh có 50 vở kịch. Giá mà tất cả kịch đó đổi lấy một câu thơ.
- Có những bài thơ hay hay thật -Và còn dài nữa được khen hay-Nhưng không có nổi một câu thơ đọng lại-Trong lòng ai khi đã đọc xong rồi-Không ám ảnh cũng như không thể thuộc-Để ngâm nga tưởng đó thơ mình
KHi Mr. Trần Ninh Hồ phê bình Thơ Ngài Trần Sỹ Kháng: " Có những câu thơ nhưng không có được bài thơ " tôi chúc mứng Thi Nhân. Khi buồn tôi hay lên Hồ Tây, không với ai mà với câu của Kháng
" Ta đi tìm Thị Lộ
Em còn chờ Ức Trai "
Và chỉ cần có hai câu thơ ngắn-Quá Khứ và Hiện Tại lại đan xen-Cảm ơn bạn học cùng, nhà Vật Lý quê Thanh Chương xứ Nghệ-Cũng đắm say Hà Nội, cũng như tôi-Rồi người làm có thể không ai nhớ-nhưng câu Thơ cứ còn đấy thay người.
Có câu Thơ tôi nhớ tên Tác giả, và tôi cũng chỉ cần một câu của ông thôi để thức dậy bắt đầu một ngày mới như câu thơ của Nhà Thơ Khalif người LIban
" Cám ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta lại thêm một ngày nữa để yêu thương "
Hay câu thơ của Mai Thảo
" Sao Không hạt cát Sông Hằng ấy
Ôm giữ trong lòng cả Đại Dương "
Cũng có câu thơ tôi không nhớ tên Tác giả, cũng là câu thơ về Thời GIan
" Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm chữa dễ mấy ai quên "
Và Xuân Diệu, được gọi là Hoàng Tử Thi Ca Việt một thời cũng không có được câu nào hơn về tình cảm của ông và của quần chúng nhân dân , đối với những ngày đầu Cách mạng, những ngày đầu thành lập chế độ dân chủ cộng hòa, những ngày đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông đã phải đã phải mượn ĐẠO THƠ
" Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy
Nghìn năm chưa dễ đã ai quên "
Và đó chính lại là điều tôi khâm phục và nghiêng mình trước ông.
- Tôi cũng đang tìm một câu thơ. Của ai không quan trọng. Tôi trăn trở và không làm nổi. Hôm có vụ Biển Đông có một câu Thơ lạc vào tôi hay từ lòng tôi bật ra. Không quan trọng. Câu Thơ không hay. Nhưng tôi thấy cần thiết. Trong Nguy có Cơ.
Bạn Trần Hoài Văn có nhắc tôi về Nguy Cơ của Dân Tộc. Cảm ơn Văn và cảm ơn những người bạn tôi sửa cho tô, hay cho tôi câu thơ về Nguy Cơ, về Thế Sự ( cả ảnh dải đất hình S và Biển Đông mà tổ tiên chúng ta để lại ).
***
Bạn Lâm Thu Hiền cũng Cmt : Anh Trung Tran ơi! Câu "trong nguy có cơ" thì em tương đối hiểu, như trong họa có phúc vậy. Nhưng "chữ Cơ màu đỏ từ nơi tim mình" thì em không hiểu hết. Sao CƠ lại từ TIM. Nhiều lần em thấy anh post cái dải đất hình chữ S màu đỏ này với câu trên, em định hỏi rồi lại thôi. Hôm nay lại thấy anh post. Anh giải thích cho em và những người có cùng thắc mắc nhưng ngại hỏi biết nhé! Anh viết trên status í, đừng viết trong comment. Em cám ơn anh.
Trả lời: Thực ra câu thơ của tôi viết cũng như những thơ khác, nó cẩu thả như vô thức vậy, tự nó. Đôi khi đọc lại cứ như của người khác vậy. Nhưng trên Blog của tôi nó được treo hai năm nay. Và có một bạn ở Canada gửi thư nhắc tôi là chữ CƠ đọc tiếng Pháp là COEUR ( Trái Tim )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét