Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Morning Cafe về Thơ


- Bỗng dưng lại quan tâm đến Thơ Văn Việt Nam từ khi nào vậy chứ lũ bạn thì từ lâu chúng đã thoát rồi, không lăn tăn và cũng chẳng thấy thiếu hụt gì cả. Toàn những đứa ở Phổ thông học Văn dốt, vào được ĐH học KH Kỹ Thuật thì mừng rú, thoát nợ. Nhớ đến môn Văn thời phổ thông như một ám ảnh. Thơ thì còn kinh nữa.

Thế mà gặp lại nhau gần chục năm trước sau những thăng trầm cuộc sống, té ra trong bọn lại có một đứa có Card Visit, đã thế lại dài ngoẵng. Cái chức danh học vị PGS TS Vật lý hắn dấu phía sau, trưng cái danh “ Nhà Thơ, Hội viên HNV VN “ lên đầu làm tôi tò mò. Tất nhiên còn một thông tin nữa “ ĐT “ lấp lửng nhưng tôi chẳng quan tâm. Bọn đàn ông thì nghĩ là “ Đại Tá “. Cánh đàn bà mê thơ chắc cho là “ Độc Thân “. Cho chết.
- Thế rồi tôi được hắn tặng tập thơ “ Lý rượu xanh “. Cái tôi ghét nhất nhưng vì hắn là bạn tôi nên không tôi ngại nói là lời giới thiệu tán tụng của một nhà thơ nào đó chắc nổi tiếng nhưng lạy trời tôi chưa đọc bài nào của ông ta . Cái trò này của các tập thơ Việt có cũng được nhưng nên để cuối tập như một phụ lục ai xem thì xem chứ để lên đầu lố bịch quá làm tôi ngại không mở tiếp được nữa. Kiểu cũng như một lần Friedric sang nói chuyện ở VN, bà phụ trách chương trình mở màn thao thao giới thiệu về ông. Tôi sốt ruột định bỏ về may rồi có một bạn trẻ ngồi bên tôi giơ tay lên nói : “ Chúng tôi đến để nghe ông ấy nói chứ không phải nghe ai nói về ông ấy “. Có tiếng vỗ tay. Tôi vỗ tay.
- Thế rồi sau bao lâu dọn nhà tôi lại thấy tập thơ chưa đọc. Tôi mở ra thấy bài “ Tràng an này “. Tôi đọc và ngỡ ngàng. Có Thơ. Tôi gọi điện cho hắn chúc mừng. Hắn nói đọc hết tập chưa. Tôi bảo xong, có một bài Thơ. Hắn tự ái. Tôi nói : “ Có ông có được một bài mà “. Hắn sung sướng.
Và đã có một Trần Sỹ Kháng thì Thơ chắc còn. Tôi bắt đầu quan tâm. Có Nguyễn Hoàng Đức. Thế đàn bà làm thơ. Chắc cũng có Thơ. Tôi vẫn đang tìm. Hôm nay vào thăm nhà AN, thấy em viết, đem về treo
Ngày Tận Thế Huyền Bí
(Thơ của AN)
=======
Tôi không thể làm thi sĩ
Vì những bản tụng ca hay nhất trên đời
Các thi nhân đã dốc cạn rồi.
Họ cũng viết hết lời ai oán
Mở cho người xem vực thẳm tâm hồn
Băng tuyết phủ trái tim rực lửa
Và những giấc mơ say đắm cũng từng chôn.
Mặt trời bình minh mặt trời hoàng hôn
Vẫn chỉ một mặt trời không đổi
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Không ở lại nghe nhân loại khóc tro tàn.
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Thế giới kia ngày mới đang sang.
***
Nguồn http://ainu.blogtiengviet.net/2015/…/01/ngay_t_n_th_huy_n_bi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét