Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Nguyễn Tài Trung Thanh Chương

ABC Morning Cafe
 Nguyễn Tài Trung
 4============
- Lâu quá không rời Hà Nội rồi. Nếu ngày mai phải đi thăm nơi nào của dải đất hình chữ S này ? Câu hỏi tự nhiên từ đâu rơi xuống đầu. Cốc Cafe sáng đặt xuống. Đức Thọ Hà Tĩnh chăng, sẽ lại qua Ngã Ba Đồng Lộc thắp hương. Thôi, một lần đủ rồi. Tiện nghe nói Thi sỹ Trần Sỹ Kháng vừa lên đời con xe, đi chơi về thăm quê hắn vậy. Thanh Chương Nghệ An, thăm Tài Trung luôn. Sẽ cùng Kháng thắp nén hương cho Trung và tưới rượu cho hắn đỡ khát. 

- Tình cờ hôm qua mới biết Hà là cháu gọi Tài Trung bằng cậu ruột. Thế là có manh mối rồi. Sau khi Tài Trung mất tôi cũng chẳng có được liên hệ nào với người thân của Tài Trung. Điều những người thân quan tâm Tài Trung là .... hắn có để lại đứa con nào không. Với Nina thì không rồi. Tôi hứa tặng Hà tập truyện ngắn mới in, có truyện về " Nguòi bạn cùng tên cùng tuổi " đào hoa này. Một nhà khoa học, một lãng tử bợm rượu, một con mọt sách, mọt thơ, một " Ngọn sóng đơn độc " đã biến mất lúc nào trong biển đời bao la.

- Trích từ " Những truyện ngắn với ba gạch đầu dòng - Bản Tango Italiano - NXB HNV 2014 " ( Sách có bán ở nhà sách Trí Đức 808 Láng HN )

Người bạn cùng tên, cùng tuổi
----------------------------

-Lâu rồi có đọc mấy quyển sách của Nguyễn Trần Bạt, thấy câu " Giới trí thức Việt Nam bị tha hoá. Dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo về tương lai ". Tôi dừng đúng ở trang đó, gấp lại không đọc tiếp nữa. Các quyển sách tôi đưa cho một số người bạn được coi là trí thức bảo họ đọc trước đi, khi nào xong trả lại để tôi đọc và cho tôi ý kiến chủ quan về nhận định trên. Chẳng thấy họ hồi âm gì cả, sách thì cũng mất tiêu.

-Tôi cũng thôi không quan tâm đến thuật ngữ " Trí thức " trong câu trên. Nó chẳng liên quan đến mình, một người thích đủ thứ nhưng ghét một thứ - cái giá sách. Cần lên thư viện, mượn của ai lo trả nên phải lo đọc. Sách để trên giá của mình yên tâm quá nên chẳng nghĩ chuyện vội đọc làm gì. Giá sách hình như có ý nghĩa trang trí nhiều hơn. Thằng bạn cố tri của tôi, cùng tên, cùng tuổi, cùng nghiên cứu sinh ở Kharkov, lại ít nhiều cùng chuyên môn, Nguyễn Tài Trung thì ngược lại. Sách nhiều ơi là nhiều. Nhà thì như một thư viện với một nửa là sách khoa học, một nửa là văn học. Các giá sách luôn được cơi nới đến tận trần. Tài Trung chẳng quan tâm đến cái câu mà tôi trăn trở. Chúng tôi luôn ngược nhau mà. Nhà PGS TS NGƯT (phó giáo sư tiến sỹ nhà giáo ưu tú) độc thân này như một thư viện cho tôi và một số người, như một quán rượu cho tất cả. Cái ý thứ hai mới là chính - Người không biết uống rượu thì chớ đến, không được vào. Chị em cũng không ngọai lệ. Trên tường có treo một cái bảng và chủ nhà viết các bài thơ khi uống rượu, hôm sau xóa đi. Ai đọc, nhớ được thì muốn bảo của mình cũng không sao vì chưa đăng ký bản quyền, nhưng không được dùng giấy bút chép hay chụp trộm. Trung có viết tặng riêng tôi một bài thơ và tôi vứt đâu lúc đêm về chân nam đá chân siêu. Hôm sau tôi bắt hắn viết lại. Hắn không nhớ. Tôi cũng không nhớ. Hai anh em đều tiếc. Trung bảo tôi: " Đời người chỉ cần gặp được một người, viết được một bài thơ thế mà ông đánh mất ". Chúng tôi uống thên rượu, rất nhiều rượu cho say để lấy lại bài thơ nhưng không được. Tôi ngủ, còn hắn khóc, cứ nức nở như trẻ con. Hắn vẫn bảo tôi là " Trí ngủ " và câu nói của ông Trần Bạt nọ không liên quan gì đến tôi, quên đi. Còn hắn khóc thì là thường xuyên, những lúc say rượu. Từ hồi còn ở Kharkov cơ. Hồi đó tòan rượu quốc lủi do bố cô sinh viên Nga, bạn gái Nina của hắn nấu ở quê.
- Năm năm trước tôi đang vui chơi nhảy nhót tối ở sân công viên Hồ Thành Công thì có điện thoại của Trung :" Đức Trung ở đâu, đến đi, tao cô đơn quá ". Giọng nghe thấy lạ, không đùa. Tôi gọi Taxi đến ngay chung cư Trung Hòa. Bấm mãi hắn mới ra mở cửa. Yếu quá rồi, sinh khí hết. Tôi nhìn thấy quyển sách và chai rượu dở trên bàn. Tôi ngủ đêm ở đấy, đến sáng có người nhà hắn qua. Hắn còn dậy tiễn tôi ... bằng rượu.
Mấy hôm sau Uyển dạy cùng ở trường Bách Khoa gọi lúc tôi đang lên lớp :" Tài Trung nó đi rồi, ông biết chưa".
Tiễn đưa Tài Trung xong tôi sực nghĩ đến một người. Nina không biết bây giờ ra sao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét