Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Không làm thơ tình nữa

1.
Lâu không viết thơ tình
Rồi cũng quen hết nhớ
Không chấp và Buông bỏ
Như Bài ca Hoạ mi
----
Ta sinh ra làm người
Có lẽ chỉ một lần
Rồi mắt nhắm tay xuôi
Chắc cũng một lần thôi
Dù ta là ai nữa
Có ngu nhất trên đời
Cũng có thể sống vui
Như bất kỳ ai đó
Sướng và khổ do mình
Không đổ cho ai khác
Suy cho cùng mọi thứ
Do ham muốn mà thành
Chỉ có mỗi Bình an
Lại là điều cần nhất
Nhưng tìm đâu miền đất
Neo trú Tâm hồn ta.
Hãy biết lùi ra xa
Để dịu đi cảm xúc
Cái nhỏ không thấy nữa
Nhiều thành ít, rõ lên.
Buông dần, buông cho hết
Thấy còn hai thứ thôi
Hai báu vật làm người
Của riêng mình thôi đấy
Thực ra chỉ có vậy
Không liên quan đến ai
Trong ta suốt cuộc đời
Hơi Thở và Ý Nghĩ.
Hãy luôn chăm sóc chúng
Ta sẽ có Bình an
Mặt Hồ không gợn sóng
Soi thấu cả đáy trong...
2.
Nào không làm thơ tình
Làm vè cho con trẻ
Giống như La Fontain
Quan trọng nhất nó Lành
---
Trên bãi cỏ bờ ao
Có một bầy ếch ở.
Ăn no rồi dửng mỡ
Ếch chúa giảng Thánh hiền
Trời vì chúng ta có
Đất vì chúng ta thành
Chúng mình và trời đất
Cần cho nhau, vì nhau
Một con ếch sáng dạ
Đưa ra thêm ý hay
Côn trùng và cây trái
Cũng vì ta không sai
.
Thình lình trong bụi rậm
Một con rắn bò ra
Nuốt chửng con ếch đó
Mải học không chay ngay
3.
Thôi thơ tình trai gái
Để lớp trẻ nó làm
Rồi chúng lại vậy thôi
Những lầm sai ta mắc
Mà ta đâu có hết
Có có khối thơ hay
Lung linh trăng đáy giếng
Chuyện tình hoa hồng gai
----
Chuyện đã từ lâu lắm
Trái đất còn hoang vu
Toàn cỏ cây muông thú
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ
Có con chim bé nhỏ
Ngày kiếm ăn bên hồ
Đêm co chân rụi mỏ
Lên cành gai bơ vơ
Cái cây như biết nhớ
Những lần chim bay xa
Lá cành đều ủ rũ
Gai khóc nhựa ứa ra
Những đêm thanh chim hát
Bên cành gai đung đưa
Bản tình ca muôn thuở
Trái đất trong giấc mơ
Rồi một lần hạn hán
Cây cỏ héo xác xơ
Muông thú bỏ đi cả
Hồ cũng đã cạn khô
Thương cành gai héo úa
Xót những chiếc lá rơi
Chim bay đi tìm nước
Ngậm về tưới mớm cây
Một ngày chim kiệt sức
Mỏ khô cánh rã rời
Cố bay về lần cuối
Cây ơi, cây gai ơi
Và con chim bé nhỏ
Lao ngực vào cành gai
Máu tuôn ra tưới ướt
Cho cây lại xanh tươi
Còn xác con chim đó
Hoá thành bông Hoa Hồng
Chuyện cuối năm tôi kể
Ai có nghe được không
Thì cho Like một cái
4
Thôi không làm thơ tình
Lại phải cứ nhắc mình
Thơ gì như ngọn gió
Để gọi sóng nhấp nhô
Trả lại sự bình yên
Mặt nước soi thấu đáy
Thôi đi Thơ, vô duyên
Không thấy ? Hồ đang Thiền.
5.
Không làm thơ tình nữa
Cai được cả tháng rồi
Cảm thấy đời cực đẹp
Lòng nhẹ bẫng nguyên sơ
" Trời Đùa ", Thơ cũng đùa
Thế mà mình tưởng thật
Cái khoảng trống bơ vơ
Lấp bằng thơ vô ích
Còn ai đùa dại nữa
Hãy còn câu Amen
Còn câu Nam Mô niệm
Chắn các nẻo Thơ tình
Và quả táo chưa cắn
Aurevoir Eva
Cuộc đời tour ngược lại
Ta trở về chính ta
6.
Dẹp thơ tình sang bên
Bỗng nhớ lời mẹ dặn
Và nhớ nữa lời ru
Những nỗi lo mẹ đấy
....
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong
May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không
Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi
Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi
Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm
Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng
7.
Thơ cũng thật dễ nguôi
Bình an từng năm chữ
Quên dần những chuyện cũ
Lòng như dòng sông xuôi
***
Dòng sông nay êm trôi
Xuôi lòng về biển khơi
Không quanh co ghềnh thác
Cũng không còn sâu nông
Kìa ai đừng hái lá
Thả thuyền đánh thức sông
Thuyền thơ vương bờ cỏ
Dòng sông vẫn trong mơ
8.
Không viết thơ tình nữa
Thế là nhẹ cả người
Ăn cơm như giả bữa
Đêm ngủ thật thảnh thơi
Cứ như Tiên thật rồi
......
Hãy tự hào chính mình
Có ước mơ nho nhỏ
Có nắm xôi thằng Bờm
Bát cháo hành Thị Nở.
Yêu, yêu mãi tự do
Khó, phiền buông theo gió
Để thấy đời rất đẹp
Như thuở đầu, nguyên sơ
Ta tự hào chính mình
Thích lấy nhàn làm lãi
Không theo được giống ai
Những điều ngu ngốc lớn
9.
Đâu chỉ có mỗi thơ
Luẩn quẩn tình trai gái
Còn bao nhiêu cái khác
Lấp lánh như sao mai
-----
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao
Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên
Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên
Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu
Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu
Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi
Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
10.
Không làm thơ tình nữa
Đọc Bát Nhã Chân Kinh
Nhắm mắt ngồi suy ngẫm
Tự mình với chính mình
----
Đâu chỉ có mỗi thơ
Luẩn quẩn tình trai gái
Còn bao nhiêu cái khác
Lấp lánh như sao mai
Sóng nọ so sóng kia
Thấy lòng đau sóng sánh
Trong muôn vàn lấp lánh
Chao đảo mất bình yên
Thực ra lẽ tự nhiên
Sóng nào cũng từ nước
Cũng cùng chung sau trước
Sắc nào cũng là Không
Empty is Form
Form is Empty

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét