Truyện ngắn viết xong 15-3-2024
"-Không viết tiếp nữa đi anh.
Truyện như dang dở nỡ đành thế sao.
-Nữ nào giống được em đâu.
Còn nam phiên bản bạc mầu của anh".
1.
TRÂM & QUANG
Có tiếng nhạc xa xa. Ai mở nhạc sớm vậy, lại đúng bản nhạc Valse chậm thi giải Dancesport Thanh Hóa mở rộng vừa rồi. Trâm kéo góc chăn phủ lên chỗ ngực để hở cho khỏi lạnh và ngước nhìn cái huy chương vàng dây xanh treo trên tường. Thế là bộ sưu tập huy chương của nàng đã lên tới hai mươi vàng bạc rồi. Đồng không tính, không treo. Mà chiếc huy chương lần đầu ấy, chiếc huy chương đồng không biết mình để đâu rồi, một cặp, của Trâm và của Quang. Hôm sau khi thi đấu về Quang mời nàng đi ăn trưa ở quán nổi hồ Trúc Bạch. Không như mọi lần gặp nhau ở lớp học, lần này Quang nói nhiều hơn. Trong lớp học khiêu vũ anh ít nói và mọi người gọi anh là Quang Thóc hoặc có người quen mồm chỉ gọi Thóc. Quang không giận.
Người ít nói thì thường ít bạn ít thù.
Quang đôi khi trả lời bằng cái gật, cái lắc đầu, nhún vai, huơ tay nhưng nhiều nhất lại là cái nhìn thôi. Cái nhìn chăm chú, cái nhìn chờ đợi, cái nhìn xin lỗi và cái nhìn là lạ. Tập bài bước với Quang ở lớp mãi rồi Trâm cũng quen đi. Ít nói cũng tốt, đôi họ không cãi nhau như các đôi nhảy khác. Ngôn ngữ cơ thể tưởng chừng không đủ để cãi nhau nhưng nếu biết nghe sẽ hiểu, sẽ thấy nó còn nói được nhiều điều hơn ngôn ngữ lời. Có điều biết nghe nó là một điều khó đối với người Việt, đúng hơn là người Kinh, một tộc người không có truyền thống khiêu vũ, Trâm nghĩ vậy.
Không phải ai đến với khiêu vũ cũng theo cách giống nhau. Nhiều người tìm đến khiêu vũ vì thích vận động với âm nhạc và có thể giao lưu, cái mà thể dục nhịp điệu hay Yoga không có. Cũng nhiều người tìm đến khiêu vũ vì yêu cái đẹp. Rồi cũng có người tìm đến khiêu vũ như một nơi, một khoảng thời gian trú ẩn cho nguyên thần hồi lại sau các căng thẳng của cuộc đời. Trâm có lẽ có cả ba lý do trên và vì thế nàng đã bỏ hẳn thể dục nhịp điệu, giảm nhiều thời gian của Yoga, Quang thì khác.
Lần này Quang nói nhiều hơn thường lệ. Khiêu vũ thể thao cần ba thứ, thời gian, đam mê và tiền bạc, mà cái đầu tiên ấy lại không dành cho Quang. Anh vội. Một huy chương là đủ để Quang khẳng định một điều là anh vẫn có thể làm được những gì mình muốn sau cuộc hôn nhân tan vỡ và Quang như đã có được bát cháo lú chuyển sinh để quên hết mọi quá khứ của tiền kiếp, tái sinh vào một con người mới. Trâm thoáng chạnh lòng khi nghe anh nói tiếp về khiêu vũ : " Khoảng trống trong các ô nhịp người ta lấp đầy bằng âm thanh, trong không gian thì lấp đầy bằng các chuyển động và nếu cùng một lúc thì đó là khiêu vũ " , nhưng nàng vẫn cầm chiếc huy chương đồng Quang trao lại. Nàng cũng học được Quang, không nói gì, chỉ cầm lấy cái hộp con có đựng chiếc huy chương, nhìn Quang khẽ gật đầu.
Hai người trao đổi cái nhìn với đủ cả những cảm thông, trìu mến, chấp nhận và rồi Trâm quay nhìn ngoài hồ và thốt lên: " Mưa".
Ngoài trời vẫn nắng vàng, chỉ là mặt hồ lại có những lốm đốm phá đi sự trơn mịn của mặt nước để báo sự hiện diện của mưa. Rồi chỉ một lúc sau gió mạnh lên và mưa ập đến xối xả trút nước xuống. Tiếng mưa cũng rào rào từng cơn. Có chuyển động, có âm thanh nhưng không có vũ điệu. Không gian không còn nữa. Chỉ có màn mưa dày như kéo cả bầu trời ghì xuống mặt hồ.
Vũ điệu cần có không gian để chao lượn, nâng hạ, trượt lướt và vì thế trông người vũ công chuyển động cứ như có những sợi dây vô hình đỡ cho thân luôn được treo, cho chân được thoát. Thêm nữa là cái cảm giác kỳ lạ xuất hiện khi năng lượng tích tụ do căng xoắn hểt mức cho các bó cơ đàn hồi và cả các phần nâng treo lên của cơ thể cùng được buông xả ra để tạo thành chuyển động. Cái đó mới đây Trâm đã thấy Quang có. Trâm vẫn nhìn mưa và cảm giác Quang không nhìn mưa như nàng. Quang đang nhìn đi đâu ấy xa lắm, đằng sau cơn mưa.
Thế rồi Quang chia tay với Dancesport, với Quang của Việt Nam sang Úc định cư. Trâm chuyển sang tập với những giai dẫn nhảy chuyên nghiệp được thày cô trong lớp học ghép đôi cho. Họ có nhiều huy chương và quan hệ với các giám khảo của cuộc thi. Họ cũng có nhiều kỹ thuật nâng cao của Dancesport nhưng cái cảm giác mà Trâm có được với Quang ở những buổi tập cuối của hai người thì không có nữa, chỉ như một giấc mơ thoảng qua. Chắc không bao giờ có nữa, Trâm nghĩ. Liệu có thể nuôi dưỡng được giấc mơ bằng đam mê của người khác không nhỉ? Câu hỏi hay đến với nàng lúc tập Dancesport, thường là khi ngoài trời mưa.
Sau Quang là đến Lâm, một giai gà nòi thi đấu trong đội dẫn nhảy trong lớp của đôi vũ sư, kiện tướng và cũng là trọng tài các giải thi Dansport. Với Lâm nàng được ngay huy chương vàng về Valse chậm này, ngay ở giải Hà Nội, nó treo kia. Còn cái huy chương vàng kia là thi cùng với Huy, cũng Valse chậm ở giải Bắc Ninh vì Lâm đã được ghép đôi với nữ khác theo xếp sắp của thày cô huấn luyện viên cho giải thi sau quan trọng hơn ở TP HCM. Trâm nhớ hết các giải, các nơi tổ chức, nhớ cả giám khảo và những khoảnh khắc kiêu hãnh trên bục khi nhận giải. Chỉ có điều sao nàng không nhớ nổi một vũ điệu nào cả, chúng nhòe hết, cả những partner nữa cũng vậy. Nhắm mắt không nhớ nổi, không hình dung ra.
Sao thế nhỉ ? Nhắm mắt chỉ thấy chùm huy chương vàng treo trên tường kia. Những hơn hai mươi chiếc, nhiều quá để không còn chỗ cho một vũ điệu nào trong tâm trí cả.
Thảo nào cái Thu học cùng lớp nhất định từ chối sắp xếp của thầy cô vào đội thi. Nó mê chuyển động cùa Slowfox và lại gặp một ông cũng trùng đam mê, thế là kết và cùng tập đi tập lại với nhau chủ yếu vũ điệu đó. Ông Long truyền thụ lại cho nó những gì mà khi Luca Barrichi sang Việt Nam dậy. Với đôi này khiêu vũ là nghệ thuật, nó vị chính nó chứ không cần đến huy chương. Bây giờ nghe đâu ông ấy sống ở Nha Trang. Năm thì mười họa ông Long ra Hà Nội và tìm Thu, họ lại thuê riêng sàn giờ trống buổi trưa để tập Slowfox. Còn Trâm, sau cái huy chương đồng ở giải Cần Thơ mấy tháng trước, nàng đã từ giã thi đấu, đến tuổi rồi. Thể thao cũng như người phụ nữ ấy, có thì.
Trâm vẫn đến lớp tập, được ghép đôi lúc người nọ, người kia và thường là nhảy kém hơn. Họ rủ nàng ra sàn khiêu vũ. Đàn ông dễ hơn, ra đó họ có thể mời người nọ người kia. Họ là người dẫn, chủ động. Phụ nữ thì khó thật. Thói quen thuộc bước để bàn chân đặt đúng nhịp xuống sàn của nàng cưỡng lại mọi tác động bên ngoài. Latin đã vậy. Standart thì khỏi nói.
Và quan trọng nhất là nàng mất cảm giác.
Cái cảm giác không phải ở chân mà ở đâu đó phía trên cơ thể, phần thân, như dòng điện lan truyền từ vai gáy xuống lưng ấy, cái cảm giác lần đầu có trong vũ điệu Boston mà Luận dẫn nàng tối mùa thu đó ở sân nhà anh chị Dũng Ngọc, cái giai điệu của bài " Tennessee Waltz " với giọng ca hờn dỗi trách móc của Connie Francise. Nàng luôn mơ thấy âm thanh của bài ca, mơ thấy gió thu, cả mùi hương lan trong sân vườn, chúng dìu nàng những bước đi chéo hông ngoài của Boston, cái vũ điệu của một thời xưa, cái thời chưa có Dancesport ấy. Nhưng không chỉ có thế, dìu nàng đi còn có một cái khác nữa, một đôi mắt của một người đàn ông ngồi bên cái bàn dưới gốc cây xa xa dõi nàng không rời. Cơ thể nàng mách thế, một dòng điện vô hình lan tỏa gáy lưng vai, lúc rạo rực, lúc ớn lạnh....
Có tiếng tiếng nhạc điện thoại giục giã.
- A lô.
- Trâm à, dậy chưa. Chị Thảo đây. Lâu quá không gặp, đến hai năm rồi ấy. Hôm nay có rỗi không. Sinh nhật chị Hà mọi đi nhảy sáng nay ở Quan Thánh rồi đi ăn trưa ở hồ.
- Chị Thảo à - Trâm lứu lưỡi không biết nói gì - Mọi người vẫn khoẻ cả chứ.
- Vẫn ổn, vẫn còn đủ cả, chỉ có anh Hiển bị đụng xe năm ngoái gẫy chân, giờ đi tập tễnh Rumba tại chỗ. Hôm nọ con Thu nó đến chơi mới biết hai cô học Dancesport cùng nhau. Thôi, chị phải đi có việc sớm, lưu số của chị lại nhé. Tìm mãi mới được số của cô. Bye nhé.
- Dạ, em chào chị.
Trâm thả điện thoại, duỗi tay nhắm mắt. Lại nghe thấy tiếng nhạc Valse vọng lại. Hình như cũng với giai điệu này Luận đã cầm tay Trâm, cái lần đầu tiên nàng khiêu vũ ở nhà chị Thảo, ba năm trước...và khi đó còn một người đàn ông khác ngồi kín đáo ở xa nhìn nàng đau đáu.
Mấy năm trước, Lệ cô bạn học từ thời phổ thông của Trâm sống ở Sài Gòn ra Bắc chơi có rủ Trâm tối thứ sáu đến nhà anh chị Dũng Ngọc ở Ngã Tư Vọng bên dòng sống Sét ở Ngã Tư Vọng. Anh Dũng là con ông bác của Lệ, nhà rộng, sân rộng. Họ có mỗi đứa con trai thì đi công tác ở nước ngoài mang cả vợ con theo. Sân nhà anh chứa được phải đến hai mươi người và quá nửa là bạn học với nhau từ phổ thông đã nghỉ hưu tụ tập tuần hai buổi. Cánh đàn ông phần đông ngồi phòng khách cùng anh Dũng chủ nhà xem bóng đá, bia rượu và tranh luận đủ mọi chuyện thơ văn, thế sự. Đàn bà chị em thì mở nhạc nhảy ở ngoài sân. Chị Ngọc dạy mọi người cả chân nữ chân nam. Chị ngắm nghía Trâm: " Ôi con bé này, dễ đến mười mấy năm không gặp rồi. Mà người thế này thì cần gì học nhảy, cứ đứng đi lên, đi xuống, lắc lư cái ghi ta là khối anh chết." - Chị cũng không hỏi gì về gia đình Trâm, chắc Lệ đã kể hết cho mấy anh chị rồi. Chỉ lúc ra ngồi ở bên bàn dưới gốc cây chị Ngọc mới nói khẽ với Trâm: "Trong cánh đàn ông ấy có hai cậu trẻ nhất cũng độc thân đấy. Cái cậu mặc áo hoa vừa đi với em Boston là hoạ sỹ, cậu Luận, trai tân. Cậu mặc áo phông xanh tên là Lập, em bạn anh Dũng, mới ở Nga về. Vợ bên ấy mang con theo một đại gia sang nước khác rồi. Cậu ấy về mở một công ty thương mại ở ngay bên kia đường cùng ông anh..."
Tiếng nước xối vào người xua đi tất cả những suy nghĩ lộn xộn như khách không mời mà đến, xua đi cả hình cái bức tranh vẽ dở trên cái khung vải trong cái Galeria trên tầng hai ngõ phố Trần Hưng Đạo ấy. Mới có khuôn mặt Trâm của Trâm thôi còn lại Luận chưa vẽ được. Họa sỹ cần trải nghiệm mà. Nếu lúc đó Luận khác đi, cái nhìn khác đi, một cái gì đó khác đi thì mọi thứ có thể khác đi. Lúc đó Luận lại nhìn Trâm, đôi mắt, cái miệng của người họa sỹ chuyên nghiệp làm nàng sợ và bỗng dưng vùng dậy bỏ chạy. Cái áo nàng để lại được Luận kín đáo trả lại tháng sau. Có thể họa sỹ đã trải nghiệm một cái body chuẩn hơn của mình rồi...
Mặc gì bây giờ nhỉ ? Cái bộ màu xanh hồi được giải nhất cuộc thi Dancesport Hải Phòng ? Không được, nổi quá. Bộ đen, không được, quý bà quá. Bộ đỏ sẫm, quá nghiêm túc... Bộ đen trên hồng này ư... kiếu Blackpin, đồng tính quá, hay là mặc quần áo phông vậy, cái bộ đen như hồi đi tập với ở Hồng Mai với Quang ấy. Đây rồi, Trâm xỏ chân và kéo quần lên. Hơi vất vả, vòng bụng phải bé đi vài phân nữa thì tốt hơn. Cái áo phông đen cổ rộng ngang vẫn ổn, trông vẫn trẻ, hở chút vai tròn dễ làm tổn thương người khác. Kệ. Hay là cái áo cổ tròn có khóa kéo lưng. Ai kéo. Thôi để lúc khác. Chốt lại là quần đen, áo phông đen, không thể giản dị hơn và rồi Trâm quay lưng ra gương ngoái phía sau lưng, một chút chuyển động, một chút ngúng nguẩy, hài lòng, thế này thì ai bảo đã năm mươi nào...
2.
LẬP
- Em nhớ lên sớm nhé, có con Trâm đấy.
- Dạ - Lập trả lời chị Thảo và tắt máy. Một ý nghĩ lạc vào đầu anh: " Trâm à...Liệu có nên cảm thấy mình may mắn hơn trong phim không. " Đúng ra anh chỉ thấy Trâm một lần duy nhất ở sân nhà anh Dũng chị Ngọc cách đây hai năm rồi. Lần đó anh chỉ ngồi tiếp chuyện với anh Dũng còn Trâm đi hết vũ điệu nọ vũ điệu kia với các chị và vởi cậu họa sỹ đeo cái dây chuyền vàng to, mặc áo hoa vàng, rồi hai người họ về cùng.
Hình như lúc dắt xe ra cổng Trâm ngoái lại chào mọi người nhưng ánh mẳt dừng lại nhìn mình khang khác. Hình như chị Thảo nói gì với Trâm. Hình như mình bị hâm nặng rồi, nghĩ lẩm cẩm rồi, cuối cùng anh tự kết luận để ngắt những suy nghĩ cứ dồn dập trong đầu, ngắt cả cái hình ảnh, ánh mắt, đôi vai và những đường cong của người đàn bà đó. Có điều anh không ngắt hết được các hình Trâm. Đọng lại trong tâm trí Lập lại là hình cái bàn chân nhỏ xinh của Trâm trong cái giầy quai đen với cái ý nghĩ kỳ quặc " Trời thu về đêm đi xe nhanh gió lạnh, chân không đi tất dễ cảm lắm ". Đúng là ý nghĩ của kẻ hâm, Lập đành thú nhận, nhớ gì không nhớ lại nhớ bàn chân khi nó nhấc lên trong vũ hình Rumba mà ông họa sĩ xoay đỡ để người phụ nữ ngửa hoặc nghiêng thân ra và thế rồi nó đeo bám đóng đinh trong đầu anh, theo cả anh vào giấc ngủ của sau tối mùa thu ấy.
Một đêm trong giấc mơ anh đã ân ái với một người phụ nữ. Giấc mơ dài và ngọt ngào nhưng khi tỉnh giấc anh không sao tua nó lại được để nhớ, để nhấm nháp.
Chỉ nhớ rằng giấc mơ bắt đầu từ bàn chân người phụ nữ và kết thúc ở đâu thì anh chịu không nhớ nổi. Chỉ biết rằng trong cuộc giao hoan đó có cả bãi cỏ, bờ sông với những bông hoa rừng và một sự êm đềm trìu mến của hai cơ thể quyện vào nhau, tan chảy vào nhau. Chỉ biết rằng cái cảm giác bồng bềnh của chúng như trong mây, như cùng trôi trong làn nước, cùng nhịp nhàng thả văng căng hồi thật đắm say làm sao.
Trong cơn mơ anh còn thấy mình như lạc vào một thế giới khác, thời gian ở đó trôi cũng khác, đủ dài đủ lâu bằng cả một đời người, đủ bù cho cả một đời người với bao khổ đau và hẫng hụt.
Giấc mơ của Lập bắt đầu từ bàn chân nhỏ bé ứng với cỡ giày cỡ 36 và triền miên theo giai điệu của nước để rồi kết thúc lúc nào, chỗ nào chẳng nhớ được nữa chỉ là anh lúc nửa tỉnh miệng lại hé ra như muốn tìm ngậm thêm chút mùi vị ngọt ngào của môi, của nước và cỏ.
Giấc mơ Lập kết thúc bằng những giọt mưa. Anh tỉnh dậy ngoái đầu nhìn qua cửa sổ. Trời mưa.
Sau này anh cố hình dung lại người phụ nữ trong mơ đó không được, không có gì rõ cả trừ bàn chân mà anh thấy rõ là của Trâm. Những hình ảnh khác của Trâm cũng nhòe dần thậm chí anh nghĩ rằng đến lúc nào gặp lại có lẽ anh chỉ chắc chắn nhận ra nhờ đôi bàn chân đó.
Vốn là người được học vật lý ở Nga nên Lập nghĩ cách giải mã cái lý của sự vật một cách duy lý. Anh tìm đọc Phân tâm học về giấc mơ và tình dục. Theo Phân Tâm Học giấc mơ cũng như nhu cầu tình dục là một trong những cơ chế phòng vệ của con người. Nhưng giấc mơ đến trong giấc ngủ và không phải ai cũng có được nó. Không thú nhận sự thật là một cơ chế phòng vệ phổ biến hơn. Freud cho là chúng là cần thiết, là một cơ chế phòng vệ của cơ thể trước những nghịch cảnh trong đời thực.
Chẳng là sau lần ở nhà anh Dũng về đó lại có vợ cũ anh gọi điện về yêu cầu anh không gọi điện sang cho con, nó đã có một người bố khác và có em gái rồi, có cuộc sống của nó. Rồi bức ảnh Nguyệt gửi kèm có Trường, người bạn làm ăn của Lập xưa chụp cùng cu Thắng và con em nó. Hai anh em đều có chung nét của Trường. Thực ra hồi đó Lập cũng từng bất ngờ khi Nguyệt thông báo đã có thai, nhưng hạnh phúc có con lớn quá khiến những băn khoăn về thời gian và cái thai có chút trong đầu anh tan ngay. Anh đã chụp lại ảnh cu Thắng ở tấm ảnh ba người mà Nguyệt gửi qua Zalo đó rồi cho cất vào album " Gia đình " trong điện thoại để những lúc trống vắng lấy ra xem, những bức ảnh của Nguyệt và Lập, rồi cả cu Thắng nữa từ ngày nó sinh ra. Cuộc sống đôi khi cần như một bộ phim vậy, đoạn buồn, cảnh buồn có thể tua nhanh, đoạn vui thì tua đi tua lại ... để sống tiếp.
Rồi cuối cùng là vụ đụng xe tuần trước. Dù sao mọi thứ đều có kết thúc, sự xui xẻo cũng vậy, kiểu gì mọi thứ sẽ qua đi, Lập chỉ nghĩ được đến thể, chỉ có cái hông vẫn còn đau, thôi lên ngồi nghe nhạc vậy, ngắt mình ra khỏi những luẩn quẩn ấy. Anh tìm bật Youtube để cái giai điệu Italiano lại tràn ngập trong phòng, xua đi mọi thứ trong đầu. Sau trận ốm Covid di chứng để lại là sức khỏe và trí nhớ anh bị sụt giảm đi nhiều. Anh lại nghĩ rằng như thế cũng là may, thế là quên đi được, tự dưng xóa được trong đầu những ám ảnh, những nỗi buồn khó vượt qua... dịu đi cả những khao khát đam mê bất tận của đàn ông.
Có điều khi sức khỏe anh hồi phục chút, trí nhớ cũng phục hồi dần thì anh lại nhớ đến Trâm, mà đúng hơn là thân hình của người phụ nữ đó thôi chứ hai người đã tiếp xúc với nhau đâu. Đêm đó về anh nhớ Trâm, đúng hơn là nhớ cái bàn chân, hông, vai và cái đáy lưng ong của cô trong vũ điệu Rumba với bản nhạc " Đôi khi trời mưa " của ban nhạc " Secret Garden ". Anh nhớ cả ánh mắt cô nhìn anh khi Luận nghiêng đỡ xoay Trâm ngả người. " Sao chưa nói với Trâm câu nào nhưng cái cảm giác cô ấy rất gần gũi với ta vậy, nhưng có lẽ không phải cô ấy mà là cơ thể thì đúng hơn " - Lập có lúc tự hỏi mình - Đầu tiên anh nghĩ tới ánh mắt cái nhìn của Trâm. Không, cái đó chỉ có trong thơ, trong bức tranh của tây mà là nó nhàm quá, xưa quá rồi. Có một cái gì thật hơn không, làm rộn ràng trái tim anh, đánh thức một cái gì đó trong anh vậy ngoài cái bàn chân ám ảnh. Cái gì ấy luôn vương lại trong tâm trí khi anh nhìn bức tranh vẽ thiếu nữ của họa sỹ Tô Ngọc Vân, cái như chỉ có ở phụ nữ Việt Nam hay sao ấy. Cái lưng cong, cái hông, chắc vậy. " Cái thứ mà nó làm cho kẻ can đảm bỗng trở thành hèn nhát và kẻ hèn nhát bỗng thành người hùng " - Hình như mình đọc cái câu đó ở đâu nhỉ, Lập tự hỏi.
Quyển sách anh mới đọc nhất là quyển của Hawkin về " Động học cơ thể " có nói về cơ thể, về ngôn ngữ của nó. Hóa ra trong sách nói là chính cơ thể chứ không phải cái miệng lưỡi hay đôi mắt mới không biết nói dối, chính nó mới làm lộ hết. Anh lại nhớ đến cái lưng vai và các chuyển động thân của Trâm hôm đó, không phải là khiêu vũ, hình như nó nói gì với anh.
" Khi người đàn ông nhìn sau lưng người phụ nữ rất chăm chú thì anh ta sẽ mất ngủ "- Hình như đó là lời thoại trong một bộ phim Mỹ nào mà Lập không nhớ tên....
Còn giấc mơ thu ấy, dù vô cớ, vô lý hay là ngẫu nhiên không thôi, dù bao lần khi nhắm mắt anh tưởng tượng ra bàn chân số cỡ 36 với hy vọng nó sẽ lại thấy trong giấc ngủ và giấc mơ đó lại hiện ra tiếp nối nó. Nhưng không, mãi vẫn không. Có lẽ giấc mơ đã rời không gian mơ đó sang không gian khác. Biết đâu nó đang ở không gian thực mà ta không nhận ra, Lập nghĩ vậy.
Nhưng nói cho cùng liệu có phải cái mơ hồ phi logic đó lại chính là sợi dây vô hình buộc nối các mảnh ghép lang thang, là cái mô liên kết các số phận. Cuộc hôn nhân của Lập với Nguyệt thực ra đã được cả hai tính toán kỹ lưỡng dựa trên những cơ sở của sự hoàn hảo, sự phù hợp cả về con người, cả về gia đình, cả về quan hệ nhưng rồi lại đổ vỡ. Nó để lại trong anh một cảm giác bất an khiến những quan hệ của anh với phụ nữ khác không thể đi đến cuối được.
Cái tính cởi mở, thân thiện, mộc mạc, dễ gần để anh luôn có thể có một ai đó bên cạnh. Nhưng mãi cũng chỉ là có thể thôi. Sự thân mật gần gũi của họ tiến triển rất nhanh, mười phần được tám và rồi... dừng chết dí ở khoảng cách hai phần cuối cùng. Hết cô nọ rồi cô kia không ai hiểu mình phải làm gì để lấp cho xong hai phần cuối đó. Lập cũng loay hoay. Mà càng cố duy trì quan hệ họ càng xa nhau, mọi cảm xúc dần nguội lạnh. Đúng là để làm ấm nóng nước lên thì dễ dàng nhưng để sôi nước, bốc hơi từ trong lòng được khó quá, cứ thiếu một cái gì đó mà bằng lý trí không tìm ra được. Khi mơ hồ không biết nó là gì ngưởi ta hay dùng một từ Duyên, cái từ mơ hồ đến mức không ai còn nghĩ đến chuyện giải thích nó. Liệu nó có liên quan gì đến giấc mơ đêm thu ấy không, đôi khi ý nghĩ lại đến với Lập, thường là khi trời mưa.
Sáng hôm sau trời thu đỏng đảnh, Lập đi sớm tránh cơn mưa hay đến bất chợt. Đến gần Hồ Tây lúc phanh gấp khi đèn đỏ Lập suýt đụng cô nàng quần đùi đen, áo cộc trắng. Hai sắc màu dung môi làm mọi thứ loè loẹt sẽ trở nên lộng lẫy, nhợt nhạt sẽ thành nhẹ nhàng và dửng dưng hay dớ dẩn sẽ thành dụ dỗ. Cô nàng còn cười xin lỗi lúc lách len lên suýt chạm xe anh, cái giọng của người Đức Thọ Hà Tĩnh : " Em vội, em phải đi làm mối cho hai người đang cần ". Nghe thì biết vậy thôi chứ anh chẳng tin. Làm mối mà như vậy thì có mà " bắn không tên đền đạn ". Với lại sau đó đèn xanh, cô còn quay sang chào rồi lướt đi. Lập đi sau một đoạn liếc sang thì thấy cô rẽ vào sàn Quan Thánh. Làm mối mà ở đấy à, ở sàn khiêu vũ, ở nơi người ta chia tay à, Lập như lầm bầm trong miệng. Đã lấm tấm những hạt mưa lạc sớm.
3.
SÀN QUÁN THÁNH
Nấn ná ở tầng một tòa nhà xem họ chơi bóng bàn một chút để nhớ lại một thời đã qua của mình rồi Lập mới lên tầng 3 có sàn khiêu vũ và bà bán vé. Trong sàn chẳng có ai cả ngoài cái cô đi làm bà mối ấy gặp ở chỗ đèn xanh đèn đỏ ấy. Cô nàng đang đứng tạo dáng ngửa cong vẹo người trước gương và đong đưa một mình. Chắc cô nàng tập Dancesport, một loại hình khiêu vũ của các vận động viên đang tràn vào Việt Nam từ hai chục năm nay thay cho nhảy đầm hay khiêu vũ xã hội của các quý ông, quý bà.
" Nếu ai đó có thể hiểu được tại sao cái vũ điệu Valse này mà nữ không chịu đứng thẳng cho tự nhiên thong dong ngay ngắn, lại cứ ưỡn bụng ngửa lưng vặn xoay người ngoái sang bên cũng như xem Opera thấy người bị đạn ngã xuống còn dướn lên hát rồi mới chết thì người đó xứng đáng được mời vào vị trí bộ trưởng bộ văn hóa " - Lập thoáng nghĩ trong đầu. - " May cho cô nàng còn có một khán giả là mình ". Hình như cô nàng cũng cảm thấy thể hay sao ấy mà những chuyện động có vẻ điệu đà hơn.
Một lúc sau chắc mệt nàng đến chỗ cái túi đặt trên bàn cũng gần chỗ anh ngồi, lấy điện thoại xem tin nhắn rồi các ngón tay nhí nhoáy cứ vương vào mắt anh khiến Lập phải quay đầu ra cửa như để xem có khách nữa đến chưa. Các ngón tay cô này đẹp quá, mà cô ta có cả mười ngón. Hình như cô nàng đoán ra anh nghĩ gì nên dừng tay rồi ngẳng đầu nhìn anh cười chào thân thiện :" Chào anh. Hóa ra anh cũng đi khiêu vũ à ". Lập cười :" Đi lạc vào đây thôi mà cũng để tránh mưa, à thế hai người kia đâu, hai người mà cô định làm mối ấy ".
" Con bạn em đấy, nó đam mê khiêu vũ thể thao, đam mê thi đấu, có đủ loại huy chương với đủ loại cạ nhưng đến tuổi phải xuống núi, từ giã sự nghiệp vận động viên, phải trưởng thành rồi, phải khiêu vũ cho riêng mình thôi và tất nhiên phải tìm thêm ai đó cũng hoàn cảnh và đam mê âm nhạc và vận động để ra sàn vốn nữ thừa nam thiếu. Em có ông trưởng phòng cũng cùng chí hướng, lại hợp tuổi nữa nên hẹn ông ấy ra xem mặt, xem chân nhưng ông ấy vừa lại báo tin là có chuyện đột xuất của gia đình nên không đến được. À mà anh có bạn nhảy chưa. Anh với con bạn em thì có khi còn hay hơn ông trưởng phòng nhiều, ông ấy hơi thấp. Con Trâm lại gặp may rồi " - Cô nàng đến hồn nhiên.
Lập nghe nói thế cũng thích nhưng rồi lại không dám chắc lắm, năm mươi, năm mươi thôi nhất là về cái chuyện hợp tuổi. Anh với Nguyệt hợp cả tuổi, cả mệnh mà rồi vẫn chia tay. Từ bao năm nay cuộc đổ vỡ hôn nhân đó vẫn làm anh nhức nhối dù sự chia tay khá văn minh để giữ bình tĩnh đến cuối, để nói câu chúc nhau may mắn. May mắn thì Nguyệt đã có được ngay, hay đúng là đã chủ động có sẵn, Lập thì không. Anh bị hụt hẫng và hình ảnh cu Thắng vẫn ám ảnh đến nỗi khi xem nó trong file "Album GĐ" anh thường tự nhủ "hôm nay xem đi, xem no cho cả ngày đi rồi thôi", nhưng vẫn không thôi được. Mà không chỉ cu Thắng, cả Nguyệt, cả anh nữa, cả cái khoảng thời gian có cái gọi là gia đình nữa, là một phần trong cuộc đời anh, một phần trong máu thịt anh rồi, cứ để nguyên đó vậy. Cũng có thể coi cuộc đời như những bộ phim riêng rẽ chứ không phải là một bộ phim dài nhiều tập. Bây giờ Nguyệt đang đóng trong bộ phim khác. Bộ phim của họ đã kết thúc, sớm hơn với cảnh kỳ nghỉ cả nhà ở Sochi, happy end mà. Chuyện xảy ra sau đó là bộ phim khác của Nguyệt và con mà Lập không có vai. Chỉ có điều các bộ phim không thể đan xen để cả các nhân vật đụng đụng nhau ....sẽ không đau.
Liệu còn có bộ phim nào có vai cho mình không nhỉ - Lập đôi khi tự hỏi.
Cô gái cho điện thoại vào túi và hỏi anh về vốn liếng khiêu vũ. Anh nói:
- Tôi trước có biết chút đi lên đi xuống, sang trái sang phải rồi giơ tay cao cho nữ quay , nhưng lâu lắm không đi...
- Ô thế là quá nhiều cho một vũ điệu Rumba rồi. Anh đứng lên đi.
Cô nàng lấy Ipad trong túi ra mở vũ điệu Rumba, cho dừng, cho anh xem, bắt đứng cho giống vũ công nam ấy và nói:
- Rumba là vũ điệu của nữ, nữ phô nữ tính, lộ cái đẹp của cơ thể trong các vũ hinh của nghệ thuật chuyển động. Các nam thì nên phô nam tính, đầu tiên chủ yếu làm tay vịn đỡ cho nữ chuyển động và quay là tốt lắm rồi. Anh về tìm trên mạng các ảnh tượng thần Hy Lạp bẳt trước mà đứng, vững và luôn để cả trọng tâm cơ thể rơi xuống một chân, xuống gót chân trụ ấy, chân kia tự do chạm đất nhưng không tì xuống đất để có thể nhấc lên ngay khi cần. Trong tĩnh là chân trụ đã có động là chân đợi bước rồi. Nam bắt đầu thế đã để còn ra chỗ sàn đông được chứ quen đứng để trọng tâm cơ thể rơi xuống xa cả hai chân thành tật khi ra chỗ đông chỉ có ngồi xem. Còn làm sao có chuyển động nối từ thế đứng một chân này sang thế kia thì xem video mà luyện, chú ý làm sao để không có lực va đập xuống sàn tạo ổ gà là mất thăng bằng đấy. Khi thực hiện bước cần tránh dậm ấn mũi chân xuống sàn sẽ sinh ra phản lực dư sóc. Bước đi khiêu vũ của người khác của Robot là cứ như không bước lên sàn thật mà bước nửa vời lên cái sàn ảo ỏ trên sàn thật nửa phân rồi sức hút trái đất sẽ hoàn thành nốt bước ". Cô nàng nói xong làm mẫu chuyển động cho Lập xem. Có vẻ anh làm được, Lập nghĩ. Cũng một phần là Lập đã chơi khá nhiều môn thể thao nhất là thời ở Nga lại mê trượt băng.
Cô nàng bảo anh lấy điện thoại chụp cái hình vũ điệu Rumba trên Ipad để về nhà tìm rồi học. " Em hết vốn rồi, con Trâm nó sẽ lo tiếp cho anh. Em còn lo đối phó với anh bạn ở Nha Trang. Còn bài của bọn em đây, điệu Slowfox khó hơn nhiều. Cứ hai tháng một lần anh ấy bay ra để thử lắp ráp hai đứa, gần năm rồi, mới được nửa bài ". Cô nàng cho Lập xem vũ điệu Slowfox trên Youtube:" Cái này khó hơn Rumba nhiều, nhưng anh bạn em thích, đành vậy, nhảy với ai điệu gì cũng được nhưng không được cùng ai động đến Slowfox hay Valse chậm. Anh ấy tinh lắm. Chỉ vài bước thôi đã nhận ra có gì pha trộn ngay rỗi phải dỗ đến mệt " - Cô nàng thở dài và xoay ngưới dướn đi mấy bước dạo của Slowfox trên sàn.
Nhìn chuyển động còn đầy nữ tính của cô nàng Lập sực nhớ lời thoại trong một bô phim Pháp xưa :"Khiêu vũ không chỉ là kỹ thuật, là phong cách mà còn là tính cách" và những định kiến của anh về thế giới khiêu vũ thể thao cũng như quan niệm về thói kiêu hãnh xen lẫn tính kẻ cả lây của dân Trang An nghe chừng không ổn lắm.
Cuối cùng thì mọi người cũng đến, dễ đến hơn chục người, chị Thảo, chị Ngọc, anh Dũng, anh Hiển...đủ cả và đi cuối là Trâm. Mọi người mừng rỡ thấy Lập, Trâm cũng nhìn anh, gật đầu chào. Vẫn cái nhìn, cái miệng mà năm ấy anh thấy ở sân nhà anh Dũng chị Ngọc khi cô nghiêng người quay đầu về phía anh ngồi trong cái vũ hình Rumba, trong vòng tay của Luận. Thu, cái cô làm mai mối ấy thì mừng ra mặt khi biết Lập, Trâm đã quen nhau trước và kéo Trâm sang ngồi bàn mình thì thầm.
Các bàn gần như đã kín, trên sàn đã có mấy người ra khởi động một mình hoặc tập đôi. Đó là các vận động viên khiêu vũ thể thao. Có thể nhận ra họ ngay trong các bộ trang phục đen gọn gàng. Nữ có thể trang phục màu sắc khác nhưng phần đông mặc quần để rõ dáng và các đường thân, đường chân. Thể thao cần sức khỏe, chính xác.
Nhạc vũ điệu Latin nổi lên. Đã có một ông áo hoa đeo cà vạt đến mời Trâm. Thu thì ra nhảy với một cậu mặc đồ đen, dân khiêu vũ thể thao. Mọi người lục tục rủ nhau đứng lên. Chị Ngọc kéo Lập đứng dạy. Rốt cuộc ai cũng có đôi cả. Nữ đông hơn nên đành có những đôi hai nữ nhảy với nhau. Hết vũ điệu nọ đến vũ điệu kia mà Lập vẫn bị luẩn quẩn với các quý bà còn Trâm thì bị các quý ông đến mời túm. Đôi khi trong một vài vũ điệu đi vòng quanh sàn ánh mắt họ mới chạm nhau để rồi lại khuất đi. Duy chỉ có đến vũ điệu Rumba khi Trâm được một người quen có dáng chuyên nghiệp đến mời nhảy cạnh ngay bàn nước thì Lập chúi xuống điện thoại ra vẻ bận rộn để có cớ không đứng lên nhảy rồi chỉ ngồi xem. Mọi thứ như lại trở về mùa thu ấy ở sân nhà anh chị Dũng Ngọc bên bờ sông Sét, lại bản nhạc " Đôi khi trời mưa " của ban nhạc " Secret Garden ", lại ánh mắt Trâm nhìn Lập khi người nam nghiêng đỡ xoay Trâm ngả người. Không biết ánh mắt nói gì nhưng nó tìm anh. Lập ngờ ngợ vậy. Khi hết nhạc Trâm không về chỗ mà đi ra ngoài.
Nhạc dừng khá lâu để rồi bà chủ sàn nhảy tay cầm micro xuất hiện giới thiệu sinh nhật của một khách nhảy mà hội bạn thân đã chuẩn bị trước một sự kiện mini với tặng hoa, chụp ảnh. Trong tiếng nhạc "Happy Birthday" mọi người đều bước ra sàn chúc mừng. Tốp thì cầm tay nhau nhún nhảy theo vòng tròn, đôi thì cầm tay đưa nhau theo một vũ điệu Latin, cũng dăm ba người nhảy solo một mình. Lập không tiện ngồi, anh đứng dậy và kệ đôi chân. Nó đưa anh đi,...nhưng không ra sàn mà về phía cửa ra vào.
4.
VĨ THANH
Sảnh bên ngoài sàn vắng tanh không có một ai vì buổi sáng này có mấy hội đông chị em tình cờ cùng đến khiêu vũ nên các quý ông đi lẻ không bị bơ vơ lại kéo ra bàn nước tán gẫu như mọi hôm. Chỉ cần kiên nhẫn ngồi uống nước dăm ba buổi là hóng được khối chuyện về thế giới khiêu vũ, từ chuyện tình của vua nhảy đầm Bảo Đại với vũ nữ Lý Lệ Hà đến hậu trường của các cuộc thi khiêu vũ thể thao hiện đại. Không chỉ những chuyện phiếm mà cả những ngóc ngách cái trò chơi ma mị của âm nhạc và chuyển động này, những sự khác nhau của thể thao và nghệ thuật, không thiếu chuyện gì mà họ không say sưa .... lúc ế.
Bên ngoài thấy những hạt mưa đua nhau đập vào cửa kính.
Từ cửa sàn khiêu vũ ra rẽ trái là hành lang balcon dài rộng nhìn xuống bể bơi ở tầng một. Một người phụ nữ đứng vịn tay lan can nhìn xuống bể bơi.
Một người đàn ông đi đến nhìn thấy người phụ nữ đó liền sững lại ngập ngừng.
"Một cơ hội...duyên... cơ thể không nói dối ... ", bao ý nghĩ lộn xộn cùng trong giây phút đã đến trong đầu Lập, đưa anh đến gần nàng và cất tiếng rất khẽ nhưng rõ :"Chào Trâm".
Người phụ nữ vẫn đứng yên, tay vẫn vịn lan can, vẫn cúi đầu nhìn xuống bể bơi. Chỉ có một tiếng nói cũng rất khẽ nhưng rõ đủ để cho anh nghe thấy, một mình anh nghe thấy:" Sao anh không mời em? ".