Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2024

Sóng Theta

 Sóng Theta

" Chỉ một ngón gõ xuống phím đàn, một nốt

Âm thanh sao rung cả không trung

Chỉ một viên sỏi rơi xuống nước

Sóng theo nhau đến tận vô cùng "

1. TRUNG TÂM KHÍ CÔNG

Thế là đã 4 năm rồi tôi bị bệnh dạ dày, cuộc sống đồng hành với cơn đau bụng, chữa hết tây lại đông y mà chẳng ăn thua. Tình cờ lại gặp một người khuyên nên chuyển sang chữa Tâm linh, cụ thể là đến Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng khí công trường sinh ở đầu ngõ 12 phố Khuất Duy Tiến, tel. 02435535589, cũng không xa nhà tôi lắm, tội gì mà không thử. 

Bà giám đốc của Trung tâm cũng không hỏi han bệnh của tôi gì nhiều. Ở đây họ khám bệnh theo cách Tâm linh. Bà ấy ngồi ghế trước mặt tôi, nhắm mắt, thấu thị một lát rồi nói tôi có một khối khí ở vùng bụng dưới mỏ ác làm tắc mạch nhâm khiến tỳ khí bị lệch đi rồi từ đó dẫn đến phát bệnh ở phần Trung tiêu và Hạ tiêu của bụng. Sau khi làm thủ tục hồ sơ bệnh nhân, có phác đồ trợ khí tôi cầm lên phòng tầng trên và được một thầy trông còn trẻ chữa cho khoảng nửa tiếng. Thầy nhắm mắt và tôi ngồi ghế đối diện cũng nhắm mắt. Được hai tuần với chi phí không đáng kể chỉ với mấy trăm ngàn tôi đã cảm thấy sức khoẻ khá lên, đi Bệnh viện Hữu Nghị khám lại thì các chỉ số xét nghiệm đều cải thiện. Tiền liệt tuyến  từ 38 gr giảm xuống còn 32 gr. Tôi mừng lắm và lại tiếp tục đến Trung tâm để được trợ khí mỗi sáng.

Rồi một hôm vừa bước vào phòng lễ tân của Trung tâm đến cái giá lấy dép thay giầy tôi xuýt bị vấp phải một ông. Tôi nghe tiếng xin lỗi, tiếng rất trầm lạ, cứ như âm thanh bị nuốt cục vào ấy, khó diễn tả. Cũng không kịp để ý vì còn mải tìm hồ sơ trị bệnh cùng cô thư ký. Lúc bước tầng hai không hiểu sao tôi bị trẹo chân nhẹ, phải giữ tay vịn cầu thang và chúc đầu xuống thì thấy mấy cán bộ và cả bà giám đốc Trung tâm đang ngồi nói chuyện với một ông có mái tóc xoặn, cái ông va vào tôi ở chỗ giá dép. Ông ấy ngước lên nhìn tôi rất nhanh. Tôi cũng bước lên nhanh tầng ba vào phòng nơi tôi vẫn ngồi để ông thầy trợ khí. Ở đây người ta không nói chữa bệnh mà là trợ khí vào người bệnh và nhờ đó khí huyết lưu thông, kinh mạch cũng thông, bệnh lui dần. Tất cả gói gọn trong câu của Hải Thượng Lãn Ông " Thông bất thống ( nghĩa là đau, bệnh - TG ), thống bất thông "

Tôi ngồi ghế trước ông thầy, nhắm mắt, để tay xoè trên đầu gối, chầm chậm thở. Mọi thứ như không còn tồn tại ngoài hơi thở. Đúng vậy, " Thượng Đế cho ta thành người với hai bảo vật mang theo để đi hết cuộc đời là Hơi thở và Ý nghĩ. Hãy nương tựa vào chúng, chỉ hai thứ đó thôi, không có gì khác nữa đâu ".

Cùng với hơi thở sâu đều chậm nhẹ những ý nghĩ xáo động, những lo âu tạp niệm tan dần tôi như chìm dần vào một thế giới khác. Mấy lần trước tôi có lúc ngủ gật, có lúc như bồng bềnh lạc vào mây mới lạ. Lần này tôi thấy mọi thứ rất rõ, cả hình ảnh, cả âm thanh, những trailer trong một bộ phim như được tua lại. Bộ phim về một lần lang thang của tôi ở miền Nam Ba Lan năm xưa.

2. TRAILER 

Trước mặt tôi là bảng giờ tàu hoả đi các tỉnh từ Warszawa. Nàng kéo tay tôi rồi chỉ chuyến tàu đi Krosno lúc 20 h và đến nơi là 6 h 30. Tôi vừa đón vợ từ Moscow sang và còn phải chờ những bịch hành nàng nghe bạn khuyên đánh sang bị chậm. Tôi đành gọi điện báo cho bà chị họ ở West Berlin là hoãn ghé thăm anh chị khi trở về Algerie, nơi tôi đang có hợp đồng giảng dạy. Trong lúc chờ đợi hàng họ, đi chơi Warszawa lại gặp cậu cháu học bên đó. Nó đưa cho hai túi hàng và khuyên cô chú đi về Krosno, một thị trấn tận miền biên giới Đông Nam Ba Lan bán chợ phiên cuối tuần chạy lắm, vừa có tiền, vừa du lịch ngắm cảnh thì sẽ ấn tượng sâu sắc về đất nước và con người hơn. Tôi có hỏi về sự an toàn thì nó cười : " Ba Lan chứ có phải Liên Xô đâu. Tất nhiên cô chú cần cẩn thận ".

Thế là hai xe kéo, hai bịch hàng ở sân ga được một ông Ba Lan giúp đưa lên tàu. Tôi còn đeo thêm một ba lô nữa. Tàu vắng vẻ. Chúng tôi ngủ quên lúc nào, để rơi cả hai hộp ga xịt tự vệ lăn lóc dưới sàn. Đến 6 giờ sáng thì vợ chồng tôi xuống ga Krosno và kéo hàng ra chợ họp ở sân vận động..."

( Có tiếng chân ai đó đi vào phòng rồi lại im ắng. Chắc lại thêm một bệnh nhân đến ngồi chờ. Tôi vẫn nhắm mắt thở đều và rồi hiện tại lại chìm đi, những hình ảnh năm xưa lại trở lại, rõ dần...)

....Nàng mặc cái áo Blouson đỏ tôi mua ở Paris, đẩy túi hàng màu đen, mái tóc đen xoăn dày lộ ra khỏi cái khăn choàng Nga, tung tăng trên con phố nhỏ với những ngôi nhà vườn sau những hàng rào, bụi cây, cành táo. Đi hết dãy phố, nóng quá nàng kéo tụt khăn xuống vai. Có mấy người đi vượt lên chúng tôi. Một ông ngoái lại nói :

- Pani có cần tôi đẩy giúp không, rẽ phải đến ngã tư kia là chợ rồi đấy.

Đến ngã tư thì thấy bãi đất rộng mênh mông. Chợ họp ở tận bãi bên đầu kia, lều, xe ô tô, người tấp nập, văng vẳng là tiếng loa thông báo hướng dẫn lẫn quảng cáo cùng tiếng nhạc nữa. Chúng tôi cảm ơn cái ông đẩy hộ xe hàng và dừng lại nghỉ ăn sáng đã, còn bọn họ nhảy xuống bãi và cùng chạy đuổi nhau sang chợ. Ăn xong thì có lại có mấy người đi qua hỏi " Pani có gì bán không ? ". Thế là vợ tôi không kịp uống nước mở ngay túi hàng ra. Này thì một đống màu sắc vải vóc: áo phông nữ, khăn mùi xoa, quần xịp nữ...Nàng giơ từng cái lên nói giá rồi cứ như không phải là bán nữa mà là phát. Mọi người ở đâu lại kéo đến giơ tay tới tấp, cầm, xem. Một ông mặc áo phông màu vàng liền yêu cầu bà con chuẩn bị sẵn tiền cho đủ, xếp hàng mua xong trả tiền ngay cứ như ở trong cửa hàng ấy. Tôi nhắc vợ là bán cùng một giá cho gọn nhé, đừng tham, kì kèo và lùi xa chút để bao quát. Bên kia đường có một ngôi nhà nhỏ và có một ông lão ngồi nhìn qua cửa. Tôi hơi lo là mình bán hàng ngay ở đường thế có hợp pháp không, nhỡ lại ông ấy khó chịu rồi sinh chuyện.

Mấy cậu con trai hỏi cái bịch của tôi có gì. Tôi mở ra toàn áo gió. Tôi nói một giá chẵn cho đỡ phải trả lại và thế là cũng lãi gấp đôi giá lấy rồi. Tôi bán vèo cái hết thì trời đổ mưa ào một cái. Mọi người ù té chạy sang bên kia đường. Tôi đang lúng túng với xe kéo và vợ thì có một cái ô to xòe ra che cho nàng. Cái ông lão bên đường ấy. Nhìn kỹ thì ông ấy cũng hiền. 

Mưa tạnh, trời hửng nắng đẹp, mọi việc mua bán lại tiếp tục, lại xếp hàng, lại vẫn cái ông đứng nhắc mọi người. Còn ông lão mang ô che biến mất khi nào. Chắc ông này đã yên tâm về hai người châu Á với hàng họ không bị ướt rồi. Chắc tối nay ông ta sẽ kể cho Đức Chúa nghe. Dân Ba Lan đi Đạo mà.

Và tôi lại nhớ không quên cái hình ảnh nàng sung sướng tung cái xịp cuối cùng lê trời xòe tay kêu hai tiếng: "  Nhem ma " ( tiếng Ba Lan là Hết rồi -TG). Mọi người ồ lên có chút tưng hửng rồi giải tán. Nói chung người mua được, người không đều hỉ hả. Tôi cảm ơn cái ông " trật tự viên " và vợ tôi lấy một cái áo, cái quần xịp đã để riêng ra lúc mưa tặng ông ấy mang về làm quà cho vợ. Ông ấy cười và trả tiền. Vợ tôi cứ nài. Tôi cầm tiền, sau đó nói với vợ : " Ông ấy có làm thuê đâu nên không nhận. Dân Ba Lan họ thế mà cho đơn giản ".

Chúng tôi thong dong sang xem chợ rồi vào quán ăn thấy cô nàng bán hàng đã xúng xính trong cái áo phông mua được của vợ tôi rồi. Vợ tôi cười khen vừa và đẹp với cô ấy. Cô nàng cười lại sung sướng.

3. HƯNG

Thế rồi tuần sau, lại đúng phiên chợ, vợ chồng tôi lại lấy hàng xuống bán, vẫn loại hàng đó đã bão hoà trên Warszawa, lại bày ra đúng ở chỗ cũ. Vợ tôi bán hàng cũ còn phần tôi thì là một chồng áo gió. Đang bán hàng thì có một người Việt xuất hiện chào và hỏi chuyện tôi, giọng khàn đục lạ kỳ. Anh ta thấp hơn tôi nhưng trông chắc nịch trong bộ Jean sờn bạc, tóc xoăn dày, má lại xanh râu quai nón. Một bộ đội nằm vùng đây ( tên chỉ những người Việt sang sống tự do làm ăn ở LX và Đông Âu hồi đó - TG ). Tôi hơi thoáng ngại nhưng xung quanh đông người Ba Lan nên yên tâm từ tốn đáp là vợ chồng chúng tôi từ trên Warszawa xuống tranh thủ phiên chợ này thôi trong lúc chờ tuần sau  rời Ba Lan sang Algerie. Anh này tự xưng tên là Hưng, nói là sống ở đây :

- Tuần trước nghe nói có đôi người Việt đến bán hàng rẻ lắm, tôi phải đóng cửa hàng lại. Anh chị để tôi bán cho, bán phá giá rẻ thế nó phí đi - Anh ta nói rồi đứng ra bán hộ. Anh ấy thạo tiếng Ba Lan và có một cái gì đó như mối liên kết vô hình với những người mua, họ không kì kèo, mặc thử gần như đúng cỡ anh chọn cho. Tôi chỉ việc thu tiền. Phải nói là bán giá cao hơn tôi định nhiều. Bán hết hàng anh chàng mời chúng tôi lên cái xe Fiat xanh đỗ bên kia đường và chở  ra ga. Hãy còn hai tiếng nữa mới đến giờ tàu về Warszawa. Tôi mời anh vào quán và lúc xuống xe nói khẽ với vợ là có lẽ biếu anh ấy ít tiền đã giúp mình bán lãi và cũng là cách xin lỗi anh ấy vì mình đã đến phá giá lần trước. Trong lúc nâng cốc tôi nói ý định thì anh ấy gạt đi. Anh ấy nói biết tôi, đã gặp một lần ở Bộ Môn Cơ Học Máy của tôi mấy năm trước và lại nhận ra ngay.

Hoá ra mấy năm trước có một giáo viên ĐH Quân sự ở Vĩnh Yên về báo cáo đề tài Nghiên cứu sinh ở Bộ Môn tôi và có thêm mấy đồng nghiệp sỹ quan nữa đi cùng trong đó có một thượng uý tóc xoăn là cái anh Chí Hưng này. Khi đó tôi là thư ký buổi báo cáo nên Hưng nhớ. Tôi cũng vẫn nhớ cái đề tài khoa học đó về điều khiển dải tần của kết cấu. Hình như tôi có đặt câu hỏi về các tần số thấp liên quan đến sóng não Theta với những hiệu ứng chữa bệnh hay thần giao cách cảm, những giấc mơ, những mách bảo từ đâu đó mà ai đi vào khoa học hay nghệ thuật ít nhiều đều trải nghiệm. Hưng nói là nhớ hết cái lần gặp gỡ xưa đó. Hưng cũng không giấu diếm kể vắn tắt số phận của mình sao lại xô đẩy đến cái vùng miền Nam xa xôi này.

Hưng đi NCS ở Ba Lan thì vợ sang thực tập báo chí ở LX. Khi LX tan rã anh tìm cách đón vợ sang Ba Lan thì cô nhà báo đi tuột sang Đức theo một người đàn ông khác. Họ cũng chưa có con cái. Hưng bỏ công việc nghiên cứu vượt biên sang Đức tìm vợ và nửa năm sau trở về tay trắng. Anh kéo cái tay trái áo gió lên để lộ ra cánh tay gân guốc rắn rỏi với một vết sẹo sẫm, một vết dao chém. Anh bị đuổi học và bỏ về miền Nam xó xỉnh Ba Lan này buôn bán để sống, " để quên hết những quá khứ, để tái sinh lại thành một người mới dưới cái tên Adam ". 

Lúc đó thấy vợ chồng tôi có vẻ ái ngại, thương xót Hưng khẽ lắc đầu cười bảo là không sao đâu. Tái sinh là phép mầu của Chúa mà. Anh chỉ một cậu ngồi bàn xa: " Nó người Nam Tư đấy, bên ấy cũng loạn lắm. Nó cũng vừa lấy một cô vợ Ba Lan. Từng con người phải luôn tái sinh lại. Đất nước cũng vậy thôi. Ba Lan là như vậy ".

Lúc chia tay tôi có hỏi về gia đình ở Việt Nam. Anh bảo bố mất, còn mẹ sống với ông anh sinh đôi. Lúc đẻ ra đáng nhẽ anh chết ngạt rồi nhưng cứu được nhưng số phận cũng đã định rồi. Ông anh sinh đôi cũng tên là Hưng, chỉ khác đệm thôi. " Mà đúng ra cũng chỉ nên có một ông ấy thôi là đủ. Mẹ tôi đẻ ông ấy ra trước, tôi ra sau suýt chết ngạt, lại ra đúng giờ kỵ, nuôi khó lắm. Cứ để mọi người nghĩ rằng tôi đã chết, mất tích, đã bị xảy như bao người con Việt khác. Không nhiều nên người ta ít nói thôi, nhưng cũng không ít đâu. " - Hưng nói, giọng đục trầm đến lạ, âm thanh như bị nuốt vào cổ ấy dù nghe rất rõ.

- " Đấy là mọi người, thế còn mẹ và ông anh " - Vợ tôi thốt lên.

- " Hai anh em tôi vẫn trao đổi với nhau mà, chắc là bởi cái sóng não Theta ấy phải không anh "....

Có bàn tay chạm khẽ vào tay tôi, đánh thức tôi ra khỏi cái quá khứ xưa ở miền Nam Ba Lan ấy. Tôi gật đầu chào ông thầy chữa bệnh và đứng dậy nhường chỗ cho người khác.

Lúc xuống tầng một thấy còn mỗi Vân cô thư ký. Tôi hỏi cô ấy về người đàn ông tóc dày xoăn lúc nãy. Hoá ra là một bệnh nhân được thày Chưởng môn chữa cho lâu lắm rồi và thu nhận làm đệ tử khoá đầu tiên. Ông Hưng này cũng chữa được bệnh cho nhiều người lắm. Ông ấy sống ở Ninh Bình và sáng nay qua thăm Trung tâm. Cuối tháng này Trung tâm lại tổ chức đi Nho Quan Ninh Bình thụ khí. Thày Chưởng môn tìm thấy cột khí Linh lắm ở bìa rừng.

4. VỸ THANH

Thấm thoắt một tháng trôi qua, bệnh tình tôi đỡ hẳn. Bàng quang, Tiền liệt tuyến, Đại tràng có vẻ ổn. Các cơn đau ở phần Hạ tiêu ( bụng dưới ) không thấy  nữa, ngủ ngon hơn. Một ông bệnh nhân đã khỏi rồi, chỉ đến chữa lần cuối mà tôi gặp chỗ gửi xe thì khuyên tôi nên thay đổi quan niệm và cách sống. Cụ thể là cần cân bằng phục hồi Âm Dương. Bệnh là do mất Chân Âm đấy. Kể ra cũng đúng, tôi thì Dương vượng quá, tính hay vội vàng nóng nảy. Ông ấy bảo cần tập thở sâu, giữ hơi lâu đưa khí xuống phần bụng và tập đi bộ kiểu hành thiền sao cho chân trụ vững thân đẩy lên thả chân kia xuống rồi dùng thân nén kiểu Cucaracha ( giết nát một con gián ấy ). Kể ra ông ấy nói cũng có lý. Mấy năm trước còn sống ở Láng Hạ sáng hay tối tôi hay chạy sang hồ Thành Công nhảy nhót, cầm hết tay bà nọ cô kia, cứ một ông phải đến bốn năm bà, Chân Âm tha hồ dồi dào. Từ hồi chuyển về Thái Thịnh ở, xa, ngại, mất hết Chân Âm, ốm.

Hôm sau tôi ngồi trợ khí. Nhớ lời ông hôm qua dặn cứ hít sâu hơi xuống bụng duy trì sâu đều chậm nhẹ. Rồi tôi thấy nhẹ bỗng, mọi thứ tan dần. Và một điều kỳ diệu xảy ra. Có tiếng nhạc Valse, bản Sóng Danube rất khẽ nhưng nghe rất rõ. Không thể là trí tưởng tượng ra từng tiết tấu, giai điệu, hoà âm như vậy được. Và rồi tiếng nhạc dừng. Tôi vẫn chìm trong hơi thở nhẹ, chờ tiếng nhạc nó quay lại. Không có âm thanh nào khác trong phòng ngoài tiếng quạt gió.

Rồi một hôm vắng bệnh nhân, tôi chữa xong về sớm. Trên đường về bỗng lại nghe thấy bản nhạc hôm nọ. Tôi đi chậm dừng xe vào để cố nắm bắt giai điệu đó từ đâu. Hình như từ trong sân này. Có mấy ông bà đang lai nhau súng sính áo quần giày dép rẽ vào.  Một ông thì kêu :" Em trang điểm lâu quá, thế là lỡ mất điệu Valse Vienne rồi "

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2024

Suno Và Thu 2024


"Cô gái trẻ nhìn anh sau lá biếc
Bàng hoàng gặp lại giấc mơ xa" - thơ ĐXH

Mùa thu này bỗng nhớ Hòa, nhớ những câu thơ của Hòa. Nhớ những chiều thu xưa khi còn Hòa,  còn Kháng là tôi bỏ ngay mọi việc khi có tin nhắn của Kháng "Đến Ngọc Khánh đi, Hòa nó chờ đấy". Tôi đi vội như đứa trẻ được quà, được hóng nghe Kháng kể chút về vật lý học hiện đại với giáo lý tánh không của Phật Giáo. Mà cũng lạ, lúc nghe Kháng nói thì thấy sáng bừng, giác ngộ rồi xong là lại chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng tôi lờ mờ rằng Ngộ và Hiểu không phải là một cũng như những ai nằm mơ ban đêm sẽ không thấy được những gì mà người nằm mơ giữa ban ngày thấy. 
Còn với Hòa thì tôi hóng thơ. Hòa cũng biết vậy nên đôi khi kệ mọi người nói chuyện, tranh luận Hòa vẫn đọc thơ vì biết có tôi nghe. Và khi nghe thơ Hòa tôi có cảm giác đó là Hòa đang đạo thơ hay đọc lại thơ của ai đó, từ cõi nào đó xa lắm chứ con người hay các nhà thơ không thể có những câu thơ đó. Chán nhất là xong rồi tôi lại quên. Có mấy câu thơ cuối cùng của lần cuối cùng tôi nhớ lõm bõm. Ấy là khoảng 8h tối ở nhà hàng Ngọc Khánh, mọi người còn đang say sưa thì Hòa bảo tôi " Trời lạnh rồi, anh Trung về đí. Anh đi xe máy mà " và tiễn tôi ra cổng cùng với bài thơ mà tôi chỉ còn láng máng 4 câu cuối
" Cuối cùng em đã đến
Mang theo gió mùa về
Lạnh lùng như muốn nói
Ngày mai thành ngày xưa"
Và Hòa, cả Kháng nữa đã thành ngày xưa của tôi. Tình cờ con trai đưa cho con AI Suno, tôi nhờ nó phổ nhạc và đưa các bài thơ của Hòa, Kháng lên Youtube để đôi khi xem cho đỡ nhớ bạn, nhớ thơ.

https://youtu.be/aJ-hlmYeMK0?feature=shared

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2024

Nụ Hôn Thu

Anh hứa với em, sẽ chỉ lặng im thôi  

Thấy em hờn anh rối bời tâm trí

Tiếng lá rơi hòa vào cơn gió nhẹ  

Như bản nhạc vang lên trong trái tim anh.

Nụ hôn thu, anh dành riêng nó cho em 

Tháng năm chờ, anh vẫn mong một lần trao gửi 

Mùa thu ấy, lá vàng trong hoài niệm  

Chỉ mong em thấu hiểu được lòng anh

Anh cảm nhận những điều em hờn giận

Đó là do anh, tất cả do anh 

Anh vô ý nói chứ có đâu suy nghĩ

Một cái từ nông nổi trỏt buột ra

Mùa thu đến, anh vẫn chờ có em.  

Mình gặp nhau đi, rồi chỉ mình em nói.

Anh lặng im, anh hiểu và im lặng.

Không nói câu nào, chỉ biết mỗi hôn thôi.

Bởi mùa thu anh hay nói

Lỡ lời.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

Tình Yêu Và Hy Sinh

 Thế Giới Xưa Và Nay

Tình Yêu Và Hy Sinh


> Hỏi: Hồi xưa tôi có đọc một tập truyện ngắn về Tình Yêu vì tò mò về What is Love và ngẩn người, hóa ra Tình Yêu là Hy Sinh - Love Is Sacrifice.


Nhớ nhất là câu chuyện về một anh chàng A tìm vàng ở vùng băng tuyết Mỹ, bị lạc và được một bộ lạc da đỏ cứu. Tù trưởng là một giáo sư da trắng đã dẫn bộ lạc đi trốn càng xa cái thế giới văn minh của Mỹ. Vì thế không được thả anh chàng về, lộ thì chết cả bộ lạc với cái thế giới văn minh của lòai người đó


Cô con gái của tù trưởng da trắng tạm gọi là B biết tiếng Anh nhờ có một nhà địa chất Anh cũng đã từng bị lạc. Ông C này dậy tiếng Anh cho cô . Ông dạy khá nhiều, đến từ Love thì không giải thích được vì người da đỏ không có từ ấy. Rồi ông chết. Bộ lạc này thì đến mùa Xuân họ đi tìm nhau và giao phối. Bản năng duy trì nòi giống cho quần thể mà và con đực yếu không được phép tham gia.


Thế mà cái anh chàng da trắng A không chịu chọn cô da đỏ nào để giao phôi. Và cả con gái tù trưởng, cái cô B da trắng kia. Cô cũng thấy mình lạ, cũng chẳng cho ai giao phối, cứ mong nhin anh A. Cô thấy những nếp nhăn trên mắt anh trước có 2 sau thành 6, những sợi tóc bạc ở bên mai xuất hiện để rồi cô không đếm xuể.


Biết anh chàng nhớ cái thế giới khung khiếp của anh, nhớ chính anh và suy sụp đi hàng ngày,.cũng giống như ông già C xưa vật. Cô sợ cái thế giới của anh mà vẫn dắt anh chàng trốn, đưa cả số phận của bộ lạc mình lên canh bạc. Cô ấy chết đói vì dành thức ăn cho anh và trước khi chết có hỏi anh là đó có phải là cái mà từ Love trong tiếng Anh muốn nói không. Anh ấy nói không. Cái đó trong xã hội văn minh mà anh ta sinh ra và trở về, cái xã hội mà chúng ta đang sống, không có từ tương xứng.


Hãy viết theo nội dung trên một truyện ngắn 600 từ.


>ChatGPT: Giữa một vùng đất phủ đầy băng tuyết của miền Tây nước Mỹ thời xưa, anh chàng Abel tìm kiếm vận may với hy vọng đào được vàng trong những dãy núi lạnh lẽo. Cuộc hành trình của Abel kéo dài hơn dự tính khi bão tuyết tràn tới, cuốn anh vào một mê cung trắng xóa, nơi không còn dấu vết nào để quay về.


Anh lạc giữa thế giới lạnh lẽo, chỉ còn đôi bàn tay và niềm tin mong manh giữ anh đứng vững. Trong lúc tưởng chừng như không thể sống sót, anh được một bộ lạc người da đỏ cứu. Bộ lạc này ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, tránh xa sự phát triển của thế giới bên ngoài. Tù trưởng của họ không phải là một người da đỏ bình thường, mà là một giáo sư da trắng đã từ lâu dẫn dắt bộ lạc đi xa khỏi nền văn minh. Ông lo sợ sự xuất hiện của Abel sẽ kéo theo sự truy lùng từ thế giới văn minh, và sự tồn tại của bộ lạc sẽ bị hủy diệt.


Abel bị giữ lại, không được phép quay về. Trong khi sống chung với bộ lạc, anh gặp cô gái Bela – con gái của tù trưởng. Cô cũng là người da trắng, và biết chút ít tiếng Anh nhờ một nhà địa chất người Anh tên Connan từng lạc đến đây nhiều năm trước. Ông Connan đã dạy Bela những gì ông biết về tiếng Anh, nhưng có một từ mà ông không thể giải thích được – "Love". Với người da đỏ, khái niệm này dường như không tồn tại, hoặc ít nhất là không được định nghĩa như trong xã hội văn minh. Sau khi truyền đạt những kiến thức mình có, ông Connan qua đời, để lại Bela với những mảnh ghép ngôn ngữ dang dở.


Trong bộ lạc, mùa xuân là mùa giao phối để duy trì giống nòi. Tuy nhiên, chỉ những người đàn ông khỏe mạnh nhất mới được phép tham gia. Nhưng kỳ lạ thay, Abel – một người ngoại lai, lại từ chối mọi cô gái da đỏ nóng bỏng đến bên anh. Anh không chọn ai, và cũng không chọn cả Bela, dù cô gái da trắng này luôn đứng ở khoảng cách gần nhất.


Bela cũng cảm thấy sự thay đổi trong mình. Cô không như những phụ nữ trong bộ lạc. Cô không cho phép ai đến gần, trái lại, cô luôn tìm cách nhìn về phía Abel. Mỗi ngày, cô quan sát những thay đổi nhỏ trên khuôn mặt anh. Những nếp nhăn trên mắt anh từ hai tăng lên thành sáu, và những sợi tóc bạc dần xuất hiện nơi mái tóc. Cô bắt đầu đếm những thay đổi ấy nhưng rồi chẳng thể nào đếm xuể.


Cô hiểu rằng Abel không chỉ nhớ về thế giới của anh, mà anh đang dần suy sụp từng ngày. Điều này làm cô nhớ lại hình ảnh của ông C năm xưa – cũng chìm trong nỗi buồn và cô độc giữa thế giới xa lạ này cho đến khi ông qua đời. Dù sợ thế giới bên ngoài, Bela vẫn dắt Abel trốn khỏi bộ lạc, biết rằng cô đang đánh cược số phận của mình và cả bộ lạc vào một canh bạc nguy hiểm.


Cuối cùng, Bela nhịn đói, nhường phần thức ăn cho Abel trong những ngày họ trốn chạy. Trước khi cô ra đi, cô hỏi Abel: “Có phải đây là cái mà từ ‘love’ muốn nói không?”


Anh lặng người. Anh nhìn cô gái đang nằm thoi thóp bên cạnh mình, gầy gò và yếu đuối sau những ngày dài không ăn. Nhưng rồi, anh đáp: “Không, đó không phải là tình yêu.”


Trong thế giới văn minh mà Abel từng thuộc về, nơi anh sẽ quay về, có lẽ cũng chẳng có từ nào xứng đáng để diễn tả thứ cảm xúc ấy. Những gì cô dành cho anh vượt xa khỏi định nghĩa của bất cứ từ ngữ nào trong thế giới đó. Và rồi, cô lặng lẽ ra đi trong cái giá lạnh của núi rừng, mang theo những điều mà cả ngôn ngữ lẫn văn minh đều chẳng thể giải thích.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2024

Ngày Xửa Ngày Xưa

 >Tiếng Việt:


Năm tháng sẽ trôi qua, và cuộc chiến tranh nào rồi cũng sẽ kết thúc. Khi nhân loại còn tồn tại, những câu chuyện về các cuộc chiến sẽ tiếp tục được kể lại, không chỉ dưới hình thức lịch sử mà còn trong thi ca, văn học, nghệ thuật, phim ảnh. Mỗi tác phẩm kể về chiến tranh đều mang một dấu ấn riêng của tác giả, phụ thuộc vào góc nhìn, trải nghiệm cá nhân và thời đại họ sống. Những câu chuyện đó, qua thời gian, sẽ dần biến thành truyền thuyết, trở nên mơ hồ, ít chính xác hơn, khi lớp bụi của thời gian phủ lên những sự kiện từng làm rung chuyển cả thế giới.


Tuy nhiên, có những điều vượt qua cả ý chí và sự sáng tạo của tác giả. Đó là những sự kiện và các con số thống kê. Những con số ấy không thể nào bị thay đổi: nơi mà chiến tranh đã diễn ra, thời gian nó bắt đầu và kết thúc, và số lượng bom đạn đã trút xuống đất nước ấy. Những con số khô khan nhưng lại chứa đựng cả một bức tranh về sự tàn phá và đau thương không thể diễn tả hết bằng lời. Đằng sau mỗi con số là hàng ngàn, hàng triệu số phận đã bị cuốn vào cơn lốc của chiến tranh, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc.


Nhìn lại Thế chiến II, thế giới đã kinh hoàng trước quy mô và mức độ tàn khốc của cuộc chiến ấy. Những con số thống kê về số người chết, số thành phố bị phá hủy, và lượng vũ khí đã sử dụng trong chiến tranh thật sự là những con số không thể tin nổi. Nó không chỉ là sự phản ánh của bạo lực và hủy diệt, mà còn là lời nhắc nhở đau thương về khả năng của con người trong việc gây ra nỗi đau cho chính đồng loại mình. Những câu chuyện về Thế chiến II, dù là trong sách lịch sử hay tiểu thuyết, đều không thể che giấu được sự thật kinh hoàng về những gì đã diễn ra.


Cũng như thế, cuộc chiến đang diễn ra ở Ukraine hôm nay, dù có kết thúc, sẽ để lại một dấu ấn không thể phai nhòa trong tâm thức nhân loại. Những con số thống kê về số lượng bom đạn, số người thiệt mạng, số gia đình tan vỡ, sẽ trở thành chứng cứ không thể bác bỏ về mức độ tàn bạo của cuộc chiến này. Và rồi, hàng chục, hàng trăm năm sau, khi thế giới nhìn lại, cuộc chiến ở Ukraine sẽ được nhắc đến với nỗi kinh hoàng, như cách chúng ta nhìn lại Thế chiến II ngày nay.


Chúng ta không thể biết rõ cách mà thế hệ tương lai sẽ kể lại câu chuyện về cuộc chiến Ukraine, hay những giá trị văn hóa, nghệ thuật nào sẽ được hình thành từ đau thương này. Nhưng có một điều chắc chắn: những con số, những sự kiện không thể bị lãng quên. Nó sẽ tiếp tục sống mãi, nhắc nhở chúng ta về sự khốc liệt của chiến tranh và tầm quan trọng của hòa bình. Trong tương lai, khi chúng ta đọc lại những trang sử về cuộc chiến này, chúng ta sẽ không chỉ đọc về quá khứ, mà còn là về khả năng, hy vọng, và trách nhiệm của nhân loại trong việc gìn giữ hòa bình, để không bao giờ phải trải qua nỗi đau thương đó thêm một lần nữa."


>Tiếng Anh:


Time will pass, and every war will eventually come to an end. As long as humanity exists, stories about wars will continue to be told, not just as history but also through poetry, literature, art, and film. Each work that narrates war carries the unique imprint of its author, influenced by their perspective, personal experiences, and the era in which they live. These stories, over time, will gradually transform into legends, becoming more obscure and less accurate as the dust of time settles over the events that once shook the world.


However, there are things that transcend the will and creativity of the author. These are the events and the statistics. These numbers cannot be altered: the places where wars occurred, the times they began and ended, and the amount of bombs and ammunition that rained down on those lands. These dry numbers, however, contain an entire picture of destruction and suffering that words alone cannot fully capture. Behind each number lies thousands, even millions, of lives caught in the whirlwind of war, where life and death are separated by mere moments.


Looking back at World War II, the world was horrified by the scale and the brutal intensity of that conflict. The statistics of the number of people who died, the cities destroyed, and the amount of weaponry used in the war are truly staggering. These numbers not only reflect violence and devastation but also serve as a painful reminder of humanity's capacity to inflict suffering upon itself. The stories of World War II, whether in history books or novels, cannot hide the horrific truths of what transpired.


Similarly, the ongoing war in Ukraine today, even when it ends, will leave an indelible mark on the human consciousness. The statistics of bombs dropped, lives lost, and families shattered will become undeniable evidence of the brutality of this conflict. And then, decades or even centuries from now, when the world looks back, the war in Ukraine will be remembered with the same horror as we now view World War II.


We cannot foresee exactly how future generations will recount the story of the war in Ukraine, or what cultural and artistic values will emerge from this pain. But one thing is certain: the numbers, the events, cannot be forgotten. They will continue to live on, reminding us of the harshness of war and the importance of peace. In the future, when we read back on the history of this war, we will not only be reading about the past but also about the possibilities, hopes, and responsibilities of humanity in maintaining peace, so that we never have to endure such suffering again.


> Lời bài hát tiếng việt:


Ngày xửa ngày xưa


Có một truyền thuyết về con chim rất lạ

Cái con chim chỉ hót mỗi một lần duy nhất trong đời.

Nhưng chỉ hót giữa xanh thẳm mây trời

Không hót trong lồng, tất nhiên rồi.

Và để cất tiếng hót

Nó cứ bay đi tìm, bay mãi


Rồi một lần thấy có bụi mận gai

Không phải khóm hoa hồng rực rỡ

Hay là hoa tím ngắt oải hương 

Chỉ là một bụi mận gai

Và nó lao vào chiếc gai dài nhọn nhất.

Máu úa ra cùng tiếng hót

Khiến họa mi hay sơn ca cũng phải lắng nghe 

Bài ca duy nhất có một không hai

Bài ca phải đổi bằng tính mạng mình mới có

Có phải thế thật không

Tất cả những gì tốt đẹp nhất 

Chỉ có thể đánh đổi bằng nỗi khổ đau vĩ đại... 

Ít ra là truyền thuyết nói như vậy


Rồi tháng năm sẽ trôi

Vật đổi sao dời

Mấy ai còn nghe câu chuyện ấy

Ngày xửa ngày xưa


Có một đất nước của hai mầu vàng, xanh ngắt

Có những người bướng bỉnh tựa bài ca ....


>Lời bài hát tiếng Anh:


Once upon a time,


There was a legend about a very strange bird,

A bird that only sings once in its entire life.

But it sings in the vast blue sky,

Certainly not in a cage.

And to sing that song,

It keeps flying, searching endlessly.


Then one day, it finds a thorny bush,

Not a radiant rose bush,

Nor a lavender blooming in deep purple,

Just a thorny bush.

And it plunges into the longest, sharpest thorn.

Blood drips along with its song,

A song so unique that even the nightingale and skylark must listen.

A song that can only be sung at the cost of its own life.

Is that truly so?

All the best things

Can only be exchanged for immense suffering...

At least that's what the legend says.


Then the years will pass by,

Everything changes,

How many still hear that story?

Once upon a time,


There was a land of two colors, yellow and deep green,

And there were people stubborn like the song

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2024

THĂM HS TRƯƠNG THẢO

 25-7-2024

Cái Đẹp Cứu Tâm Hồn Chúng Ta

Thăm xưởng vẽ HS Trương Thảo 

- Cũng như lần trước, lần này tôi mời giáo sư Nguyễn Xuân Lạc đi cùng để hai thầy giáo từng dạy cùng tôi ở khoa cơ khí bách khoa nói chuyện với nhau về cái đẹp cho tôi ngồi hóng nghe. Hồi bé mẹ mắng mãi là trẻ con cứ thích hóng chuyện người lớn mà tôi không chừa được. Rồi lớn lên cũng vậy. Tính thích lang thang và hóng chuyện có lẽ do trời phạt hay trời  đùa, tôi không biết nữa. Nhớ hồi sang học ở BK Kharkov, ngồi đọc sách cứ thấy bồn chồn là tôi lại lang thang ở quảng trường trung tâm thành phố, ngắm người, ngắm cảnh rồi có lần bỗng thấy một ngách nhỏ khuất vắng. Thế là tôi rẽ vào, đi một đoạn thì bên trái là tòa nhà to nhưng cũ kỹ, nhìn lên thấy dòng chữ "Дом Учёных - Tòa nhà của các bác học ". Vừa lúc đói bụng tôi hỏi người qua lại thì trong tòa nhà đó có Cafe và có  cả nhà ăn. Tôi vào ăn thấy ngon và rẻ hơn nhiều ở trường nhiều quá. Từ đó tôi chăm đến ăn và lúc ngồi ăn hóng chuyện các ông bác học ấy, nghe lõm bõm thôi. Rồi tôi còn lên cả sảnh vào hội trường ngồi xem họ trình bày và tranh luận, cũng lõm bõm, cố ghi nhớ nhưng không hiểu. Cũng chẳng ai để ý đến tôi. Trần nhà thì toàn hình các thiên thần, cứ như trong viện bảo tàng, cảm giác trở lại thế kỷ 16. Một thế giới khác hẳn. Ra khỏi đó, chỉ mấy bước chân là thế giới thực tại, văn minh, vội vã, chật ních không còn chỗ cho tư duy nữa.

Sau này tôi hay hóng chuyện nhất là ở những chỗ túm tụm người ta chém gió về bóng đá, ở Kharkov thường là ở công viên, ở Odessa là ở quảng trường. Ở Odessa cũng để lại cho tôi một kỷ niệm là lúc cao trào nghe cãi nhau so sánh danh thủ Meskhi với Oganesian tôi bị móc mất cái ví cộm ở túi sau. Cũng từ đó tôi không có ví, nó là một thứ xa lạ đối với tôi. Tôi dùng giấy gấp lại thành ví như hồi lên 6 để đựng tiền. Nó có 3 ngăn, tiền lẻ, tiền chẵn, thứ quan trọng.

Về cuộc sống tôi hóng được nhiều nhất là trên các chuyến tàu hỏa Warszawa-Moscow, Warszawa-Berlin, Warszawa-Praha và nhất là Warszawa-Krakow, về thế giới, về nước Nga, người Nga.


- Hai người thầy có hỏi chuyện tôi nhưng tôi không biết nói gì về hội họa. Tôi chỉ Thấy và Cảm nhận thôi mà hai cái đó lại rất riêng tư như bài thơ tôi viết. 


Họa là vũ điệu sắc mầu

Thơ là vũ điệu vần câu ngôn từ

Đời là vũ điệu thực hư

Yêu là vũ điệu nằm mơ ban ngày.


- Thơ và Tranh với tôi có gì giống nhau ? Có, nó đều là vũ điệu, là chuyển động và âm nhạc.

Nó có gì khác nhau ? Có, tranh thì tôi thích đọc mà thơ chỉ thích xem.


Ấn tượng ngày 25-7- 2024 này sau khi rời xưởng vẽ không phải là các bức vẽ về hoa hay những gì khác kể cả bức tranh vẽ hành giả Thích Minh Tuệ theo phong cách Trương Thảo mà là bức tranh một người phụ nữ. Tôi không nói là nó đẹp hay người phụ nữ đó đẹp, cái đó là thừa mà là nó luôn như gần, thật và sống. Người phụ nữ trong tranh đó cũng như đang hóng chuyện của họa sĩ. Có phải thế chăng mà hôm nay họa sĩ lại có bài thơ của người ở tận Paris đó.

÷==+

Paris, thứ ba 25/06/2024


Em yêu anh hơn cả những vần thơ

Bao ngôn từ cũng không thể diễn tả

Những xúc động tràn đầy của những khi vội vã

Bởi em sợ hoàng hôn bên này sẽ là đêm của nơi anh


Em yêu anh thao thức cùng bình minh

Muốn tặng anh những tia nắng đầu tiên của mùa hè bỏng cháy

Những lá vàng của thu , những bông tuyết trắng của đông

Và sắc thắm xuân về


Em yêu anh ngày cũng như đêm

Những vần thơ thì thầm đan nỗi nhớ

Lóng lánh như những sợi tơ trời

Em gửi vào trong gió cuốn về phương anh


Em yêu anh muốn biến lời thơ dịu êm

Thành ngựa thiêng dạo bước chốn kinh thành

Và vạn nhịp , vó ngựa phi ngàn  dặm 

Hạnh phúc làm sao khi quấn quýt tiếng lòng


Em yêu anh

Em yêu anh ngày và đêm đã hòa thành một

Dù anh ở đâu

Lúc nào

Anh cũng trong mơ

Lúc nào

Anh cũng trong thơ

Trong em!


 Paris, mardi 25/06/2024


Je t'aime plus que les vers poétiques

Aucun mot ne peut décrire

Les émotions débordantes de ces moments précipités

Car j'ai peur que le crépuscule ici soit la nuit là-bas


Je t'aime en veillant avec l'aube

Je veux t'offrir les premiers rayons de l'été brûlant

Les feuilles dorées de l'automne, les flocons de neige de l'hiver

Et les couleurs éclatantes du printemps


Je t'aime jour et nuit

Les poèmes murmurés tissent des souvenirs

Étincelants comme les fils du ciel

Que j'envoie vers toi dans le vent


Je t'aime et veux transformer les vers doux

En chevaux sacrés parcourant la capitale

Et mille rythmes, les sabots galopant mille lieues

Quel bonheur d'être enlacés par ces voix intérieures


Je t'aime

Je t'aime jour et nuit fusionnés

Peu importe où tu es

À tout moment

Tu es dans mes rêves

À tout moment

Tu es dans mes poèmes

Et

En moi!


NH

÷÷÷

Tu Me Manques

https://youtu.be/zXJBT1B25GI?si=f4V1LW9BfMdkT9KB


Nhớ Anh

https://youtu.be/4mq7RGaJ_ac?si=wdHMSZHFYkfacRWh

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2024

Đôi Mắt Lá Răm

 Mắt lá răm

Vẻ đẹp VN và Algerie


" HN nóng. Hôm qua vừa kết một bạn Face mới. Bạn ấy không ở VN và quan tâm VN. Cũng là dân kỹ thuật và nghiên cứu về FEM, cái môn xưa tôi có dạy ở Bechar-Algerie. Thôi, viết mấy dòng về VN thay lời chào và chúc. " - Trần Đức Trung


Con mắt lá răm không như mắt bồ câu ngơ ngác mà nhìn mãi lại chỉ còn đọng lại cảm giác ngu ngơ ngớ ngẩn của con búp bê hay vô hồn trong phim hoạt hình Nhật bổn. MLR một mí nhưng đuôi dài mà sắc, ướt. Mắt phượng cũng na ná  đuôi lại xếch lên. Mắt phượng mày ngài như trong tuồng tàu ấy, chỉ hợp với võ đường hay Hàng Ngang, Hàng Đào những dịp múa Lân Trung Thu. Các loại công tử Hà thành hay các cụ Minh triết trông chạy mất dép. 


Mắt lá răm con gái  đăm đắm buồn ngập ngụa yêu thương, sâu lắng, biết gọi, biết trách. Con gái mắt lá răm chắc là hậu duệ Thị Mầu. Có nó thôi khỏi cần thôi miên, khỏi cần mua các lại bùa yêu khác nhau cũng như quên luôn cái gọi là công- dung- ngôn- hạnh. MLR đảo ngược tất cả, làm cho người can đảm trở thành nhút nhát, kẻ hèn bỗng dưng lại điệu đà mạnh bạo, đại gia bỗng chán tiền chỉ muốn đi tu còn sư thì đổi lại...muốn hoàn tục, MC các loại thì thành nói lắp và ca sỹ hát nhạc đồng quê nghe như hát Rap. 


Khổ cái lại bị bọn kinh doanh sui rằng một cặp mắt to đen láy mới đẹp, do vậy giá trị của mắt lá răm bị bóp méo. Chúng ta không còn được bắt gặp những con mắt lá răm đẹp và có hồn nữa. Phần vì  nhiều cô mắt lá răm còn ngượng ngùng với cặp mắt của mình, sợ bọn bạn ghét nên cố tô vẽ thật đậm để cho mắt được to hơn thậm chí đi phẫu thuật tạo mí mắt để thành mắt hai mí, chứ nhất định không chịu mang tiếng là đa tình lẳng lơ. Thế là chỉ béo bọn thẩm mỹ viện Hàn.  


Cùng với sự nóng lên của trái đất, cạn kiệt tài nguyên đất và nước, sự vô hồn trong thế giới xác ướp ngự trị, đôi mắt lá răm lông mày lá liễu chỉ còn thấy trong thơ.


"  Ai mang đôi mắt lá răm. 

Hớ hênh qua ngõ cấy nhầm vào tôi. 

Người đi rồi người dưng ơi. 

Còng lưng tôi hái một đời vị cay " - Phạm Trọng Tuấn

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2024

The Little Princess 22-6-24

LITTLE PRINCESS 

PREFACE

First of all, I have to apologize to some people who know me and have given genuine care and advice about things that are clear  to everyone, but I am still stuck. Often this interest is expressed through the question of whether it is reasonable for a person working in the field of science and technology to read and write about things that have nothing to do with his knowledge. They advised me to spend my time on more useful things, like things that can be measured, and if not, then I should focus on the necessary relationships in this society. There are also people who are sincere and impatient with the person I am, as if I fell from the sky. Indeed, in those days I was often confused and did not remember how I answered, except for one random answer that Gauss said that Pushkin gave him more ideas than Pascal. This happened when I was young.

Now that I'm older, I don't see anyone asking this question anymore, but I ask myself the same things people asked me before, and then maybe I'll find the answer to these questions. Sometimes I think that I need a long journey, even a mental one, not to learn more about this distant place, but to escape from this time-space, and from there I can look back on myself and on this world. And I thought about a distant place, about a planet. This is not the planet of the Little Prince. This is another planet, the planet of the Little Princess.

But my intention was interrupted, because a great war was going on in this world with all the cruelties that people could think of. Although I knew that the history of mankind has always been one of wars for land and rights, I was still shocked. My thoughts seemed to focus on the land, where in winter the fields were covered with snow, and in summer they were bright yellow with sunflowers and folk songs full of sadness. It’s like an invisible thread connects me with the country in which I lived, studied and loved for more than ten years of my youth. When it is hurt, it hurts me too... and then I suddenly realized that the invisible string connecting me with the outside world, albeit a very distant one, is called Love.

In fact, there are many definitions for the word 'Love'. The last definition I remember was given by the French writer Saint-Exupéry, who implicitly refers to the example of the Little Prince and the rose with four tiny thorns. 

I re-read The Little Prince to calm myself down when the war has been going on in Europe over two years and to tune myself to being in a distant planet, from there I shall calmly look back and see our world in which we live with our wisdom and illusions.

 As for me, like Poetry, Fairy Tales are the truest, most real things... but for another world

Then what is an Adult? I don't know for sure yet. Children are the same. Adults are similar only in two things: firstly, no one is like the others, and secondly, they were once children. In addition, it is ultimately seen that adults can be divided into two types: one type still has a child inside with whom to talk, respond and think. Children naturally ask questions. To answer them, adults must have the same way of thinking as children, both the way of thinking and their own language, short and clear - this is first of all. The other type does not have such a child inside.

Representatives of the first type can probably still read the story of this French writer. They say that while flying into space, the French astronaut took this story with him to read, feel the asteroid with a red rose tree, sheep and even volcanoes. Then, before uniting the EU with the euro, France printed a 50-franc coin with the image of the hat featured on the first page of the storybook The Little Prince.

In fact, when people fly into space to get closer to the stars to see them more clearly, they also see themselves and humanity more clearly. No one has ever gone into space and come back and said they saw any new stars or asteroids. By chance you cannot find it, and the same thing if you are looking for it. First, we must believe that it exists somewhere in this universe. The same thing happened with this asteroid, which no one has yet given a name.

Isn’t that why, when we feel anxious or restless, we often look at the sky, as little Anne Frank wrote in her diary: “I see the world gradually turning into savagery,... it will destroy everything, . ...but if you look at the sky, think that everything will be fine, that the cruelty will end, that peace and tranquility will come to an end. Peace will return." 

I went out onto the balcony and looked at the starry night sky. It feels like there is a blinking star, as if calling me to write, or rather, to write down what, if we look from this star, our eyes will not become clouded, and we will see what, being on our earth, we cannot see.

1.

THE ASTEROID

Someone said the Little Princess was the Little Prince's twin sister and so everyone said so. In fact, in the asteroid belt of the solar system between Jupiter and Saturn where the Little Prince's Asteroid B612 is located, there is no permanent residence of the Little Princess's asteroid. It often wanders, sometimes far away into the outer solar system, close to Saturn, Neptune and the dwarf planets, sometimes flying into the inner solar system where Mercury, Venus, Mars, and Earth are located.  Only once in a while will it pass through the main asteroid belt. Astronomers also saw it once but didn't think about naming it. No one names something without knowing when they will see it again, without knowing where it will go, especially if it is the name of a star. Since the number of names is limited, it would be more meaningful to name things that are not actually real but that many people believe are real.

There is also an astronomer who calls the Little Princess's asteroid a lonely star. This man often writes poetry. If we remove the word "loneliness", humanity will lose half of its poetry and become clearly poorer. The little princess did not feel lonely or rather did not understand what it was. People only know the feeling of loneliness when they have someone by their side and then leave. In other words, lonely people are people who were once not lonely. Here the little princess was like that from the beginning, alone on the asteroid, no one lost or missed her. The fact that she is said to be the twin sister of the Little Prince was also suggested by the geographer who lived on the asteroid 330 that the Little Prince passed before coming to our earth. He suggested that there had been a collision that caused the star to become two asteroids. To prove it, we need to take pictures of those two asteroids and put them together to see if they match, like the picture of Africa and America in geography, like two pieces of a picture.

2

THE LAKE

The Little Princess's asteroid is much larger than the Little Prince's asteroid. There is enough room for a small pond with grass around it and many flowering plants of various colors. Wherever there is water, there are fish, this lake is no exception. On Earth, it can be easily explained that the reason high mountain lakes also have fish is because in the past they were also seas or rivers with fish and then due to the earth's crust shifting, they rose to become lakes. high in the mountains and carrying fish. fish. follow up. Physicists think differently. They think that there is actually no vacuum in the universe, but the matter there is too thin, like dust, gas, plasma or..... even fish eggs, who knows. Moving or not moving the earth's crust is not important. All you need is water and fish eggs.

In this tranquil lake resides a small fish. Its elusive form requires keen eyes to discern. It glides gracefully among the purple flower petals that float upon the water’s surface. Sometimes, it remains motionless near the mossy shore, evading detection. But when the little Princess approaches, she stirs the water with her gentle hand, coaxing ripples that signal the fish’s presence. At dawn, it vanishes mysteriously, only to reappear under the shimmering star clusters of the night. But no matter how mischievous, the Little Princess would recognize that cheeky fish. It seemed as though the fish had been waiting just for that moment, so when the Little Princess splashed water on that spot, it darted toward her. She cupped her hands to scoop up water and the fish, which swam in the puddle within her palm. 

All the stars and the whole universe seemed to follow the fish into the little girl's palm. It is true that there are games that people play every night. They are busy with each other, are repetitive but do not get bored until they fall asleep.

Then the girl bent down to release the sleeping fish back into the lake. While it slept, the fish still seemed to rest in the palm of her little hand, while the Little Princess raised her eyes to gaze at the stars. The stars continued to weave their stories, and the girl gradually drifted into a peaceful sleep

(to be continued)










Thứ Ba, 18 tháng 6, 2024

Nói Chuyện Với Họa Sỹ Trương Thảo

 Con người và Cảm giác


"Con người được hình thành cùng với các giác quan cho những cảm giác khác nhau với thế giới bên ngoài. Là con người đúng nghĩa cần có đi kèm với cảm giác tự do có bởi mỗi con  người là sản phẩm nghệ thuật của thượng đế và vì thế chúng khác nhau như hai giọt nước để bằng mắt không phải ai cũng phân biệt được. Diễn tả bằng lời lại càng không thể."


Có cuộc gọi qua Mesenger.

- A lô, Trung nghe đây.

- Chào Đức Trung, anh Thảo đây. Có khỏe không, sáng nào rỗi thì 10h ghé qua xưởng vẽ của anh giờ dọn về 13 Cửa Nam nhé. Có nhiều tranh mới anh vẽ để Trung thử xem và chia sẻ ý kiến.

- Hay quá anh ạ. Nhưng để hôm nào trời mát đã rồi em qua đưa giáo sư Nguyễn Xuân Lạc đến cùng thăm xưởng vẽ của anh và muốn nghe hóng các anh nói. Giải trí thì đúng là không cần học nhưng thưởng thức thì lại cần mà cái đó em không có, em cũng muốn học thưởng thức dù chỉ học mót thôi. À mà anh có vẽ tranh về sự kiện ông hành giả Thích Minh Tuệ không.

- Có vẽ đấy, để anh gửi qua Messenger Trung xem nhé.

 - Ôi, em thích dù không hiểu lắm. Em không hiểu lắm về hội họa nhưng các bức tranh của anh làm em thich, nó như một sự giao hoan của màu sắc.

- Một ý nghĩ hay đấy.

- Em có lần đến phòng tranh của anh hồi nó còn ở Kim Liên, ngắm các bức tranh về hoa và lúc về có viết 4 câu để giữ lại cảm giác đó:

"Họa là vũ điệu sắc mầu

Thơ là vũ điệu vần câu ngôn từ

Đời là vũ điệu thực hư

Yêu là những lúc nằm mơ ban ngày"

Mà thực ra trong câu đầu có cả ba câu sau đấy.

- Hay, ý nghĩ đó chắc Trung có từ trước nữa.

- Vâng, nhưng không nói thành lời được, chỉ là cảm giác thôi, cảm giác có một cái gì rất khác biệt và rất tự do. Cái cảm giác lần đầu tiên em xuống chuyến tầu Moscow-Warszawa, tay giữ cái vali kéo lên quảng trường và rồi đứng sững ngẫng đầu lên trời hít một ngụm đầy hơi, hít cái cảm giác tự do mênh mông. Cái cảm giác mình có thể làm mọi thứ miễn là không gây phiền cho ai và họ mặc kệ mình. Có lẽ cái cảm giác khoảng trống tự do đó là khởi đầu cho nghệ thuật anh nhỉ.

- Có thể lắm chứ, đặc biệt khi ở Paris thì rất rõ. Cũng có thể vì lẽ đó Van Gogh ở Hà Lan không vẽ được gì và chỉ thấy mình khi ở Kinh đô Ánh sáng Paris hấp dẫn vằn nhân nghệ sỹ khắp thế giới. Còn Modigliani từ Italy, Picasso từ Tây Ban Nha, Kandinsky, Malevich, Chagall từ Nga , Fujita từ Nhật, Mai Trung Thứ , Trần Đức Thảo và rất nhiều người từ Việt Nam qua các thời kỳ . Vì sao vậy?  Có thể có nhiều nguyên nhân nhưng chắc có một nguyên nhân CẢM GIÁC TỰ DO !

-Chắc chắn rồi anh. Em nhớ có lần buổi tối máy bay transit ở Charles de Gaulle, lớ ngớ em lại đi ra ngoài và thế là phải tự mình phải chuyển sang Orly Sud mà buổi sáng mới có bus đưa. Em ngủ ở divan, nửa đêm thấy đôi trai gái kéo nhau vào divan bên. Kệ, cứ ngủ, xem sex chán lắm. Sáng dậy thấy chúng vân nằm để nguyên hiện trường và rồi một cậu cảnh sát cầm dùi cui đến giục dậy. Hai đứa chậm chạp dậy mắc quần áo giúp nhau rồi còn ôm hôn nữa. Chúng đi ra cửa, cậu cảnh sát đi theo tiễn rồi quay lại.

- Paris là thế đó.

- Mấy bức tranh anh gửi cho em ở Messenger em thích, chắc quen phong cách màu sắc tranh của anh rồi. Nhưng em vẫn muốn nghe ý kiến của anh Lạc. Bởi người ta bảo là không chỉ xem tranh mà còn cần biết đọc tranh mà đọc thì em kém lắm. Người cũng vậy, em cũng chỉ biết xem thôi, mãi vẫn không biết đọc. 

À mà anh Thảo ơi, em qua Paris 2 lần nhưng cái cảm giác tự do đến kỳ lạ chỉ có ở đó mà em  thấy lại là ở trong cái thùng. Anh đọc lại cái đoạn này nhé:


"Chủ nhật dậy muộn, Khiêm vẫn ngủ. Hải đi dạo  chợ giời. Chắc chắn là không gặp người quen, anh nghĩ vậy. Khiêm sống ở đây thì còn phải ngại, chứ mình chỉ ghé qua, ngại gì, có ai biết mình là ai đâu. Thực ra đó mới là cái cảm giác kỳ diệu nhất mà con người có thể có được. Bình thường ta muốn tìm nơi quen biết, muốn mọi người nhận ra ta. Muốn gọi mọi người, muốn nói " Ta đây ". Thôi, có cơ hội hiếm hoi rồi, không ai biết mình cả, không người quen, không đồng nghiệp, học trò, có thể vứt vào xó cái thứ cảm giác cái " Ta đó ". Hải nghĩ rồi băng qua đường.

Trong chợ mọi người xúm đông vào các cái thùng cao đến ngực, nhưng lại không ai nhìn ai, còn mải thò tay lao đầu vào bới quần áo, giầy, tất, túi, đủ loại tạp hoá trong đó ... và mỗi một cái lấy ra bất kỳ đều có giá là 6 Fr, nghĩa là nếu lấy ra đôi giày dây buộc vào nhau làm một thì bằng giá cho một chiếc giày rời.

Hải cũng chẳng biết mua gì nhưng cũng thử len vào đào bới trong thùng xem. Liệu có cái gì chờ mình không. Không biết là cái gì mình cần trong đống thùng vải vóc quần áo cũ lẫn với trăm thứ bà rằn, giày dép, túi xách, bàn là...Hải lại gần một thùng và giống như mọi người, vắt mình qua thành thùng, chúi đầu, xọc tay và bới. Trong cái không gian của cái thùng hàng này mọi thứ trở nên đơn giản quá. Anh nhặt được cái đồng hồ, ngắm nghía, nó vẫn chạy nhưng khác giờ. Ạnh chỉnh lại giờ rồi trả lại vào thùng, xới lên. Ai đó vứt sâng anh một cái khăn và cái túi. Ạnh cũng chẳng buồn ngước đầu lên nhưng cũng với cầm xem hình thêu. Thích như là đi xem viện bảo tàng tranh Ermitage hồi sinh viên ấy. Chưa chừng còn thích hơn với cảm giác rất lạ là ở đây không ai biết mình, là ai, tên gì, làm nghề gì, không phải diễn với ai. Đành rằng cuộc sống là một vở kịch. Người ta diễn với nhau. Và sự lầm lẫn chính là ở đó, con người mất hết sinh lực khi diễn, khi phải làm vừa lòng một ai đó mà mình rất khinh ghét, nhưng kịch bản đòi hỏi phải bộc lộ sự ngược lại. Và nếu có thể chọn một từ, chỉ một thôi để nói về sự sống diễn đó của con người thì có lẽ không ngoài chữ " Bất An". Chỉ khi không diễn, có thể trút bỏ vai của mình hay như trong truyện Liễu Trai, con thú tìm chỗ riêng không ai để trút bỏ tất cả cái hoá trang, trở lại Nguyên Thần của mình, chỉ những lúc đó là Hạnh Phúc và Bình An ngập tràn. Và hình như chính ở cái không gian thùng này anh như tìm thấy mình, đơn giản, không chút băn khoăn, hoài niệm, không chút chữ nghĩa, sách vở.

Hải vớ được một cái áo trẻ con khá đẹp, in cánh buồm. Không biết là lên mấy thì vừa. Bên kia có một bà ngước sang nhìn. tung chiếc áo sang đó. Ông bên cạnh anh chọn được mấy thứ kết thúc cuộc mua sắm, cầm hàng ra trả. Người vào thế chỗ ông là một phụ nữ vì có một mùi hương đi cùng, mùi Chanel Coco mà Angelika, cô nhân viên thư viện trường ĐH Bechar vẫn dùng. Mắt Hải đang nhìn thẳng xuống nhưng sao vẫn cảm thấy đôi mắt to đen Arab ở bên cạnh nhìn sang. Họ có một lợi thế thấy sau cái Niqab ( khăn che mặt của người Arab ) còn lại mỗi đôi mắt, có thể khá tự do cười nói, dò xét người khác. Hải gạt mọi ý nghĩ về đàn bà ra và lại tập trung vào công việc, xục tay xuống bới đống vải vóc. Cũng phải tìm được một cái gì để mua chứ, để nhớ. Có lẽ trong cuộc đời sợ nhất không phải là cái nghèo, cái dốt. Anh sợ nhất sự nhàm chán đơn điệu. Mà sự nhàm chán đơn điệu thì mới là phần lớn trong cuộc đời. Đôi khi đó lại là những nhàm chán hoành tráng, những tiệc tùng, chúc tụng vinh danh và cả những gì thực ra rất tuyệt đến mức con người hay lạm dụng một cách dễ dãi thừa thãi nữa.

... Đang lan man với những suy nghĩ bỗng tay trái Hải chạm vào một vật ấm dịu. Bàn tay của người phụ nữ như có một dòng điện làm Hải rùng mình. Các đống tạp hoá phía trên che đậy cho hai bàn tay đang quấn lấy nhau. Những ngón tay Hải vuốt xoa từng ngón tay kia. Những ngón tay không để móng dài và mềm ấm. Bàn tay của người phụ nữ cũng chủ động ôm ấp quấn quýt bàn tay anh. Anh bỗng nhớ tới bộ phim vừa xem hôm qua trên TV chiếu bữa ăn có đôi nam nữ để chân dưới gầm bàn ăn cọ xoa nhau. Phía trên mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, mọi người vẫn ăn, tranh luận không để ý đến chuyện ăn vụng của đôi chân dưới gầm bàn. Hình như ăn vụng có cái ngon lạ thật. Không biết chủ nhân của bàn tay kia ra sao nhưng bàn tay đó vuốt ve đáp lại bàn tay anh cho những cảm giác thật trìu mến. Hai bàn tay còn lại của hai người vẫn khua khoắng phía trên, với, cầm, giơ, ngắm, vứt các thứ có trong thùng đi.

Một lúc sau có một cậu vác từ đâu một bịch hàng đứng len vào chỗ hai người, đổ hàng vào thùng. Hai bàn tay họ rời nhau và cũng tuột luôn nhau. Cũng không còn thấy mùi nước hoa nữa. Không phải một mà là hai người khác len vào giữa họ và bắt đầu công việc bới tìm. Hải kết thúc công việc với một cái khăn quàng Nga tìm được. Chiếc khăn to xanh sẫm có in hình hoa mờ nhạt màu ghi. Đẹp thật nhưng ngắm nghía mãi chẳng biết dùng làm gì. Để treo lên tường thay tranh cũng không ổn. Thôi thả lại vào thùng. Đến lúc về rồi, Khiêm chắc đã ngủ dậy...." - Trích từ "Hoa oải hương, NXB HNV "

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2024

ĐÔI KHI TRỜI MƯA

 Truyện ngắn viết xong 15-3-2024 

"-Không viết tiếp nữa đi anh.

Truyện như dang dở nỡ đành thế sao.

-Nữ nào giống được em đâu. 

Còn nam phiên bản bạc mầu của anh".

1.

TRÂM & QUANG

Có tiếng nhạc xa xa. Ai mở nhạc sớm vậy, lại đúng bản nhạc Valse chậm thi giải Dancesport Thanh Hóa mở rộng vừa rồi. Trâm kéo góc chăn phủ lên chỗ ngực để hở cho khỏi lạnh và ngước nhìn cái huy chương vàng dây xanh treo trên tường. Thế là bộ sưu tập huy chương của nàng đã lên tới hai mươi vàng bạc rồi. Đồng không tính, không treo. Mà chiếc huy chương lần đầu ấy, chiếc huy chương đồng không biết mình để đâu rồi, một cặp, của Trâm và của Quang. Hôm sau khi thi đấu về Quang mời nàng đi ăn trưa ở quán nổi hồ Trúc Bạch. Không như mọi lần gặp nhau ở lớp học, lần này Quang nói nhiều hơn. Trong lớp học khiêu vũ anh ít nói và mọi người gọi anh là Quang Thóc hoặc có người quen mồm chỉ gọi Thóc. Quang không giận.

Người ít nói thì thường ít bạn ít thù.

Quang đôi khi trả lời bằng cái gật, cái lắc đầu, nhún vai, huơ tay nhưng nhiều nhất lại là cái nhìn thôi. Cái nhìn chăm chú, cái nhìn chờ đợi, cái nhìn xin lỗi và cái nhìn là lạ. Tập bài bước với Quang ở lớp mãi rồi Trâm cũng quen đi. Ít nói cũng tốt, đôi họ không cãi nhau như các đôi nhảy khác. Ngôn ngữ cơ thể tưởng chừng không đủ để cãi nhau nhưng nếu biết nghe sẽ hiểu, sẽ thấy nó còn nói được nhiều điều hơn ngôn ngữ lời. Có điều biết nghe nó là một điều khó đối với người Việt, đúng hơn là người Kinh, một tộc người không có truyền thống khiêu vũ, Trâm nghĩ vậy. 

Không phải ai đến với khiêu vũ cũng theo cách giống nhau. Nhiều người tìm đến khiêu vũ vì thích vận động với âm nhạc và có thể giao lưu, cái mà thể dục nhịp điệu hay Yoga không có. Cũng nhiều người tìm đến khiêu vũ vì yêu cái đẹp. Rồi cũng có người tìm đến khiêu vũ như một nơi, một khoảng thời gian trú ẩn cho nguyên thần hồi lại sau các căng thẳng của cuộc đời. Trâm có lẽ có cả ba lý do trên và vì thế nàng đã bỏ hẳn thể dục nhịp điệu, giảm nhiều thời gian của Yoga, Quang thì khác.

Lần này Quang nói  nhiều hơn thường lệ. Khiêu vũ thể thao cần ba thứ, thời gian, đam mê và tiền bạc, mà cái đầu tiên ấy lại không dành cho Quang. Anh vội. Một huy chương là đủ để Quang khẳng định một điều là anh vẫn có thể làm được những gì mình muốn sau cuộc hôn nhân tan vỡ và Quang như đã có được bát cháo lú chuyển sinh để quên hết mọi quá khứ của tiền kiếp, tái sinh vào một con người mới. Trâm thoáng chạnh lòng khi nghe anh nói tiếp về khiêu vũ : " Khoảng trống trong các ô nhịp người ta lấp đầy bằng âm thanh, trong không gian thì lấp đầy bằng các chuyển động và nếu cùng một lúc thì đó là khiêu vũ " , nhưng nàng vẫn cầm chiếc huy chương đồng Quang trao lại. Nàng cũng học được Quang, không nói gì, chỉ cầm lấy cái hộp con có đựng chiếc huy chương, nhìn Quang khẽ gật đầu. 

Hai người trao đổi cái nhìn với đủ cả những cảm thông, trìu mến, chấp nhận và rồi Trâm quay nhìn ngoài hồ và thốt lên: " Mưa".

Ngoài trời vẫn nắng vàng, chỉ là mặt hồ lại có những lốm đốm phá đi sự trơn mịn của mặt nước để báo sự hiện diện của mưa. Rồi chỉ một lúc sau gió mạnh lên và mưa ập đến xối xả trút nước xuống. Tiếng mưa cũng rào rào từng cơn. Có chuyển động, có âm thanh nhưng không có vũ điệu. Không gian không còn nữa. Chỉ có màn mưa dày như kéo cả bầu trời ghì xuống mặt hồ.

Vũ điệu cần có không gian để chao lượn, nâng hạ, trượt lướt  và vì thế trông người vũ công chuyển động cứ như có những sợi dây vô hình đỡ cho thân luôn được treo, cho  chân được thoát. Thêm nữa là cái cảm giác kỳ lạ xuất hiện khi năng lượng  tích tụ do căng xoắn hểt mức cho các bó cơ đàn hồi và cả các phần nâng treo lên của cơ thể cùng được buông xả ra để tạo thành chuyển động. Cái đó mới đây Trâm đã thấy Quang có. Trâm vẫn nhìn mưa và cảm giác Quang không nhìn mưa như nàng. Quang đang nhìn đi đâu ấy xa lắm, đằng sau cơn mưa.

Thế rồi Quang chia tay với Dancesport, với Quang của Việt Nam sang Úc định cư. Trâm chuyển sang tập với những giai dẫn nhảy chuyên nghiệp được thày cô trong lớp học ghép đôi cho. Họ có nhiều huy chương và quan hệ với các giám khảo của cuộc thi. Họ  cũng có nhiều kỹ thuật nâng cao của Dancesport nhưng cái cảm giác mà Trâm có được với Quang ở những buổi tập cuối của hai người thì không có nữa, chỉ như một giấc mơ thoảng qua. Chắc không bao giờ có nữa, Trâm nghĩ. Liệu có thể nuôi dưỡng được giấc mơ bằng đam mê của người khác không nhỉ? Câu hỏi hay đến với nàng lúc tập Dancesport, thường là khi ngoài trời mưa.

Sau  Quang là đến Lâm, một giai gà nòi thi đấu trong đội dẫn nhảy trong lớp của đôi vũ sư, kiện tướng và cũng là trọng tài các giải thi Dansport. Với Lâm nàng được ngay huy chương vàng về Valse chậm này, ngay ở giải Hà Nội, nó treo kia. Còn cái huy chương vàng kia là thi cùng với Huy, cũng Valse chậm ở giải Bắc Ninh vì Lâm đã được ghép đôi với nữ khác theo xếp sắp của thày cô huấn luyện viên cho giải thi sau quan trọng hơn ở TP HCM. Trâm  nhớ hết các giải, các nơi tổ chức, nhớ cả giám khảo và những khoảnh khắc kiêu hãnh trên bục khi nhận giải. Chỉ có điều sao nàng không nhớ nổi một vũ điệu nào cả, chúng nhòe hết, cả những partner nữa cũng vậy. Nhắm mắt không nhớ nổi, không hình dung ra. 

Sao thế nhỉ ? Nhắm mắt chỉ thấy chùm huy chương vàng treo trên tường kia. Những hơn hai mươi chiếc, nhiều quá để không còn chỗ cho một vũ điệu nào trong tâm trí cả.

Thảo nào cái Thu học cùng lớp nhất định từ chối sắp xếp của thầy cô vào đội thi. Nó mê chuyển động cùa Slowfox và lại gặp một ông cũng trùng đam mê, thế là kết và cùng tập đi tập lại với nhau chủ yếu vũ điệu đó. Ông Long truyền thụ lại cho nó những gì mà khi Luca Barrichi sang Việt Nam dậy. Với đôi này khiêu vũ là nghệ thuật, nó vị chính nó chứ không cần đến huy chương. Bây giờ nghe đâu ông ấy sống ở Nha Trang. Năm thì mười họa ông Long ra Hà Nội và tìm Thu, họ lại thuê riêng sàn giờ trống buổi trưa để tập Slowfox. Còn Trâm, sau cái huy chương đồng ở giải Cần Thơ mấy tháng trước, nàng đã từ giã thi đấu, đến tuổi rồi. Thể thao cũng như người phụ nữ ấy, có thì.

Trâm vẫn đến lớp tập, được ghép đôi lúc người nọ, người kia và thường là nhảy kém hơn. Họ rủ nàng ra sàn khiêu vũ. Đàn ông dễ hơn, ra đó họ có thể mời người nọ người kia. Họ là người dẫn, chủ động. Phụ nữ thì khó thật. Thói quen thuộc bước để bàn chân đặt đúng nhịp xuống sàn của nàng cưỡng lại mọi tác động bên ngoài. Latin đã vậy. Standart thì khỏi nói. 

Và  quan trọng nhất là nàng mất cảm giác.

Cái cảm giác không phải ở chân mà ở đâu đó phía trên cơ thể, phần thân, như dòng điện lan truyền từ vai gáy xuống lưng ấy, cái cảm giác lần đầu có trong vũ điệu Boston mà Luận dẫn nàng tối mùa thu đó ở sân nhà anh chị Dũng Ngọc, cái giai điệu của bài " Tennessee Waltz " với giọng ca hờn dỗi trách móc của Connie Francise. Nàng luôn mơ thấy âm thanh của bài ca, mơ thấy gió thu, cả mùi hương lan trong sân vườn, chúng dìu nàng những bước đi chéo hông ngoài của Boston, cái vũ điệu của một thời xưa, cái thời chưa có Dancesport ấy. Nhưng không chỉ có thế, dìu nàng đi còn có một cái khác nữa, một đôi mắt của một người đàn ông ngồi bên cái bàn dưới gốc cây xa xa dõi nàng không rời. Cơ thể nàng mách thế, một dòng điện vô hình lan tỏa gáy lưng vai, lúc rạo rực, lúc ớn lạnh....

Có tiếng tiếng nhạc điện thoại giục giã. 

- A lô.

- Trâm à, dậy chưa. Chị Thảo đây. Lâu quá không gặp, đến hai năm rồi ấy. Hôm nay có rỗi không. Sinh nhật chị Hà mọi đi nhảy sáng nay ở Quan Thánh rồi đi ăn trưa ở hồ. 

- Chị Thảo à - Trâm lứu lưỡi không biết nói gì - Mọi người vẫn khoẻ cả chứ.

- Vẫn ổn, vẫn còn đủ cả, chỉ có anh Hiển bị đụng xe năm ngoái gẫy chân, giờ đi tập tễnh Rumba tại chỗ. Hôm nọ con Thu nó đến chơi mới biết hai cô học Dancesport cùng nhau. Thôi, chị phải đi có việc sớm, lưu số của chị lại nhé. Tìm mãi mới được số của cô. Bye nhé.

- Dạ, em chào chị.

Trâm thả điện thoại, duỗi tay nhắm mắt. Lại nghe thấy tiếng nhạc Valse vọng lại. Hình như cũng với giai điệu này Luận đã cầm tay Trâm, cái lần đầu tiên nàng khiêu vũ ở nhà chị Thảo, ba năm trước...và khi đó còn một người đàn ông khác ngồi kín đáo ở xa nhìn nàng đau đáu.

Mấy năm trước, Lệ cô bạn học từ thời phổ thông của Trâm sống ở Sài Gòn ra Bắc chơi có rủ Trâm tối thứ sáu đến nhà anh chị Dũng Ngọc ở Ngã Tư Vọng bên dòng sống Sét ở Ngã Tư Vọng. Anh Dũng là con ông bác của Lệ, nhà rộng, sân rộng. Họ có mỗi đứa con trai thì đi công tác ở nước ngoài mang cả vợ con theo. Sân nhà anh chứa được phải đến hai mươi người và quá nửa là bạn học với nhau từ phổ thông đã nghỉ hưu tụ tập tuần hai buổi. Cánh đàn ông phần đông ngồi phòng khách cùng anh Dũng chủ nhà xem bóng đá, bia rượu và tranh luận đủ mọi chuyện thơ văn, thế sự. Đàn bà chị em thì mở nhạc nhảy ở ngoài sân. Chị Ngọc dạy mọi người cả chân nữ chân nam. Chị ngắm nghía Trâm: " Ôi con bé này, dễ đến mười mấy năm không gặp rồi. Mà người thế này thì cần gì học nhảy, cứ đứng đi lên, đi xuống, lắc lư cái ghi ta là khối anh chết." - Chị cũng không hỏi gì về gia đình Trâm, chắc Lệ đã kể hết cho mấy anh chị rồi. Chỉ lúc ra ngồi ở bên bàn dưới gốc cây chị Ngọc mới nói khẽ với Trâm: "Trong cánh đàn ông ấy có hai cậu trẻ nhất cũng độc thân đấy. Cái cậu mặc áo hoa vừa đi với em Boston là hoạ sỹ, cậu Luận, trai tân. Cậu mặc áo phông xanh tên là Lập, em bạn anh Dũng, mới ở Nga về. Vợ bên ấy mang con theo một đại gia sang nước khác rồi. Cậu ấy về mở một công ty thương mại  ở ngay bên kia đường cùng ông anh..."

Tiếng nước xối vào người xua đi tất cả những suy nghĩ lộn xộn như khách không mời mà đến, xua đi cả hình cái bức tranh vẽ dở trên cái khung vải trong cái Galeria trên tầng hai ngõ phố Trần Hưng Đạo ấy. Mới có khuôn mặt Trâm của Trâm thôi còn lại Luận chưa vẽ được. Họa sỹ cần trải nghiệm mà. Nếu lúc đó Luận khác đi, cái nhìn khác đi, một cái gì đó khác đi thì mọi thứ có thể khác đi. Lúc đó Luận lại nhìn Trâm, đôi mắt, cái miệng của người họa sỹ chuyên nghiệp làm nàng sợ và bỗng dưng vùng dậy bỏ chạy. Cái áo nàng để lại được Luận kín đáo trả lại tháng sau. Có thể họa sỹ đã trải nghiệm một cái body chuẩn hơn của mình rồi...

Mặc gì bây giờ nhỉ ? Cái bộ màu xanh hồi được giải nhất cuộc thi Dancesport Hải Phòng ? Không được, nổi quá. Bộ đen, không được, quý bà quá. Bộ đỏ sẫm, quá nghiêm túc... Bộ đen trên hồng này ư... kiếu Blackpin, đồng tính quá, hay là mặc quần áo phông vậy, cái bộ đen như hồi đi tập với ở Hồng Mai với Quang ấy. Đây rồi, Trâm xỏ chân và kéo quần lên. Hơi vất vả, vòng bụng phải bé đi vài phân nữa thì tốt hơn. Cái áo phông đen cổ rộng ngang vẫn ổn, trông vẫn trẻ, hở  chút vai tròn dễ làm tổn thương người khác. Kệ. Hay là cái áo cổ tròn có khóa kéo lưng. Ai kéo. Thôi để lúc khác. Chốt lại là quần đen, áo phông đen, không thể giản dị hơn và rồi Trâm quay lưng ra gương ngoái phía sau lưng, một chút chuyển động, một chút ngúng nguẩy, hài lòng, thế này thì ai bảo đã  năm mươi nào...

2.

LẬP

- Em nhớ lên sớm nhé, có con Trâm đấy.

- Dạ - Lập trả lời chị Thảo và tắt máy. Một ý nghĩ lạc vào đầu anh: " Trâm à...Liệu có nên cảm thấy mình may mắn hơn trong phim không. "  Đúng ra anh chỉ thấy Trâm một lần duy nhất ở sân nhà anh Dũng chị Ngọc cách đây hai năm rồi. Lần đó anh chỉ ngồi tiếp chuyện với anh Dũng còn Trâm đi hết vũ điệu nọ vũ điệu kia với các chị và vởi cậu họa sỹ đeo cái dây chuyền vàng to, mặc áo hoa vàng, rồi hai người họ về cùng. 

Hình như lúc dắt xe ra cổng Trâm ngoái lại chào mọi người nhưng ánh mẳt dừng lại nhìn mình khang khác. Hình như chị Thảo nói gì với Trâm. Hình như mình bị hâm nặng rồi, nghĩ lẩm cẩm rồi, cuối cùng anh tự kết luận để ngắt những suy nghĩ cứ dồn dập trong đầu, ngắt cả cái hình ảnh, ánh mắt, đôi vai và những đường cong của người đàn bà đó. Có điều anh không ngắt hết được các hình Trâm. Đọng lại trong tâm trí Lập lại là hình cái bàn chân nhỏ xinh của Trâm trong cái giầy quai đen với cái ý nghĩ kỳ quặc " Trời thu về đêm đi xe nhanh gió lạnh, chân không đi tất dễ cảm lắm ". Đúng là ý nghĩ của kẻ hâm, Lập đành thú nhận, nhớ gì không nhớ lại nhớ bàn chân khi nó nhấc lên trong vũ hình Rumba mà ông họa sĩ xoay đỡ để người phụ nữ ngửa hoặc nghiêng thân ra và thế rồi nó đeo bám đóng đinh trong đầu anh, theo cả anh vào giấc ngủ của sau tối mùa thu ấy. 

Một đêm trong giấc mơ anh đã ân ái với một người phụ nữ. Giấc mơ dài và ngọt ngào nhưng khi tỉnh giấc anh không sao tua nó lại được để nhớ, để nhấm nháp. 

Chỉ nhớ rằng giấc mơ bắt đầu từ bàn chân người phụ nữ và kết thúc ở đâu thì anh chịu không nhớ nổi. Chỉ biết rằng trong cuộc giao hoan đó có cả bãi cỏ, bờ sông với những bông hoa rừng và một sự êm đềm trìu mến của hai cơ thể quyện vào nhau, tan chảy vào nhau. Chỉ biết rằng cái cảm giác bồng bềnh của chúng như trong mây, như cùng trôi trong làn nước, cùng nhịp nhàng thả văng căng hồi thật đắm say làm sao. 

Trong cơn mơ anh còn thấy mình như lạc vào một thế giới khác, thời gian ở đó trôi cũng khác, đủ dài đủ lâu bằng cả một đời người, đủ bù cho cả một đời người với bao khổ đau và hẫng hụt.

Giấc mơ của Lập bắt đầu từ bàn chân nhỏ bé ứng với cỡ giày cỡ 36 và triền miên theo giai điệu của nước để rồi kết thúc lúc nào, chỗ nào chẳng nhớ được nữa chỉ là anh lúc nửa tỉnh miệng lại hé ra như muốn tìm ngậm thêm chút mùi vị ngọt ngào của môi, của nước và cỏ.

Giấc mơ Lập kết thúc bằng những giọt mưa. Anh tỉnh dậy ngoái đầu nhìn qua cửa sổ. Trời mưa.

Sau này anh cố hình dung lại người phụ nữ trong mơ đó không được, không có gì rõ cả trừ bàn chân mà anh thấy rõ là của Trâm. Những hình ảnh khác của Trâm cũng nhòe dần thậm chí anh nghĩ rằng đến lúc nào gặp lại  có lẽ anh chỉ chắc chắn nhận ra nhờ đôi bàn chân đó.

Vốn là người được học vật lý ở Nga nên Lập nghĩ cách giải mã cái lý của sự vật một cách duy lý. Anh tìm  đọc Phân tâm học về giấc mơ và tình dục. Theo Phân Tâm Học giấc mơ cũng như nhu cầu tình dục là một trong những cơ chế phòng vệ của con người. Nhưng giấc mơ đến trong giấc ngủ và không phải ai cũng có được nó. Không thú nhận sự thật là một cơ chế phòng vệ  phổ biến hơn. Freud cho là chúng là cần thiết, là một cơ chế phòng vệ của cơ thể trước những nghịch cảnh trong đời thực.

Chẳng là sau lần ở nhà anh Dũng về đó lại có vợ cũ anh gọi điện về yêu cầu anh không gọi điện sang cho con, nó đã có một người bố khác và có em gái rồi, có cuộc sống của nó.  Rồi bức ảnh Nguyệt gửi kèm có Trường, người bạn làm ăn của Lập xưa chụp cùng cu Thắng và con em nó. Hai anh em đều có chung nét của Trường. Thực ra hồi đó Lập cũng từng bất ngờ khi Nguyệt thông báo đã có thai, nhưng hạnh phúc có con lớn quá khiến những băn khoăn về thời gian và cái thai có chút trong đầu anh tan ngay. Anh đã chụp lại ảnh cu Thắng ở tấm ảnh ba người mà Nguyệt gửi qua Zalo đó rồi cho cất vào album " Gia đình " trong điện thoại để những lúc trống vắng lấy ra xem, những bức ảnh của Nguyệt và Lập, rồi cả cu Thắng nữa từ ngày nó sinh ra. Cuộc sống đôi khi cần như một bộ phim vậy, đoạn buồn, cảnh buồn có thể tua nhanh, đoạn vui thì tua đi tua lại ... để sống tiếp.

Rồi cuối cùng là vụ đụng xe tuần trước. Dù sao mọi thứ đều có kết thúc, sự xui xẻo cũng vậy, kiểu gì mọi thứ sẽ qua đi, Lập chỉ nghĩ được đến thể, chỉ có cái hông vẫn còn đau, thôi lên ngồi nghe nhạc vậy, ngắt mình ra khỏi những luẩn quẩn ấy. Anh tìm bật Youtube để cái giai điệu Italiano lại tràn ngập trong phòng, xua đi mọi thứ trong đầu. Sau trận ốm Covid di chứng để lại là sức khỏe và trí nhớ anh bị sụt giảm đi nhiều. Anh lại nghĩ rằng như thế cũng là may, thế là quên đi được, tự dưng xóa được trong đầu những ám ảnh, những nỗi buồn khó vượt qua... dịu đi cả những khao khát đam mê bất tận của đàn ông. 

Có điều khi sức khỏe anh hồi phục chút, trí nhớ cũng phục hồi dần thì anh lại nhớ đến Trâm, mà đúng hơn là thân hình của người phụ nữ đó thôi chứ hai người đã tiếp xúc với nhau đâu. Đêm đó về anh  nhớ Trâm, đúng hơn là nhớ cái bàn chân, hông, vai và cái đáy lưng ong của cô trong vũ điệu Rumba với bản nhạc " Đôi khi trời mưa " của ban nhạc " Secret Garden ". Anh nhớ cả ánh mắt cô nhìn anh khi Luận nghiêng đỡ xoay Trâm ngả người. " Sao chưa nói với Trâm câu nào nhưng cái cảm giác cô ấy rất gần gũi với ta vậy, nhưng có lẽ không phải cô ấy mà là cơ thể thì đúng hơn " - Lập có lúc tự hỏi mình - Đầu tiên anh nghĩ tới ánh mắt cái nhìn của Trâm. Không, cái đó chỉ có trong thơ, trong bức tranh của tây mà là nó nhàm quá, xưa quá rồi. Có một cái gì thật hơn không, làm rộn ràng trái tim anh, đánh thức một cái gì đó trong anh vậy ngoài cái bàn chân ám ảnh. Cái gì ấy luôn vương lại trong tâm trí  khi anh nhìn bức tranh vẽ thiếu nữ của họa sỹ Tô Ngọc Vân, cái như chỉ có ở phụ nữ Việt Nam hay sao ấy. Cái lưng cong, cái hông, chắc vậy. " Cái thứ mà nó làm cho kẻ can đảm bỗng trở thành hèn nhát và kẻ hèn nhát bỗng thành người hùng " - Hình như mình đọc cái câu đó ở đâu nhỉ, Lập tự hỏi.

Quyển sách anh mới đọc nhất là quyển của Hawkin về " Động học cơ thể " có nói về cơ thể, về ngôn ngữ của nó. Hóa ra trong sách nói là chính cơ thể chứ không phải cái miệng lưỡi hay đôi mắt mới không biết nói dối, chính nó mới làm lộ hết. Anh lại nhớ đến cái lưng vai và các chuyển động thân của Trâm hôm đó, không phải là khiêu vũ, hình như nó nói gì với anh.

" Khi người đàn ông nhìn sau lưng người phụ nữ rất chăm chú thì anh ta sẽ mất ngủ "- Hình như đó là lời thoại trong một bộ phim Mỹ nào mà Lập không nhớ tên....

Còn giấc mơ thu ấy, dù vô cớ, vô lý hay là ngẫu nhiên không thôi, dù bao lần khi nhắm mắt anh tưởng tượng ra bàn chân số cỡ 36 với hy vọng nó sẽ lại thấy trong giấc ngủ và giấc mơ đó lại hiện ra tiếp nối nó. Nhưng không, mãi vẫn không. Có lẽ giấc mơ đã rời không gian mơ đó sang không gian khác. Biết đâu nó đang ở không gian thực mà ta không nhận ra, Lập nghĩ vậy.

Nhưng nói cho cùng liệu có phải cái mơ hồ phi logic đó lại chính là sợi dây vô hình buộc nối các mảnh ghép lang thang, là cái mô liên kết các số phận. Cuộc hôn nhân của Lập với Nguyệt thực ra đã được cả hai tính toán kỹ lưỡng dựa trên những cơ sở của sự hoàn hảo, sự phù hợp cả về con người, cả về gia đình, cả về quan hệ nhưng rồi lại đổ vỡ. Nó để lại trong anh một cảm giác bất an khiến những quan hệ của anh với phụ nữ khác không thể đi đến cuối được. 

Cái tính cởi mở, thân thiện, mộc mạc, dễ gần  để anh luôn có thể có một ai đó bên cạnh. Nhưng mãi cũng chỉ là có thể thôi. Sự thân mật gần gũi của họ tiến triển rất nhanh, mười phần được tám và rồi... dừng chết dí ở khoảng cách hai phần cuối cùng. Hết cô nọ rồi cô kia không ai hiểu mình phải làm gì để lấp cho xong hai phần  cuối đó. Lập cũng loay hoay. Mà càng cố duy trì quan hệ họ càng xa nhau, mọi cảm xúc dần nguội lạnh. Đúng là để làm ấm nóng nước lên thì dễ dàng nhưng để sôi nước, bốc hơi từ trong lòng được khó quá, cứ thiếu một cái gì đó mà bằng lý trí không tìm ra được. Khi mơ hồ không biết nó là gì ngưởi ta hay dùng một từ Duyên, cái từ mơ hồ đến mức không ai còn nghĩ đến chuyện giải thích nó. Liệu nó có liên quan gì đến giấc mơ đêm thu ấy không, đôi khi ý nghĩ lại đến với Lập, thường là khi trời mưa.

Sáng hôm sau trời thu đỏng đảnh, Lập đi sớm tránh cơn mưa hay đến bất chợt. Đến gần Hồ Tây lúc phanh gấp khi đèn đỏ Lập suýt đụng cô nàng quần đùi đen, áo cộc trắng. Hai sắc màu dung môi làm mọi thứ loè loẹt sẽ trở nên lộng lẫy, nhợt nhạt sẽ thành nhẹ nhàng và dửng dưng hay dớ dẩn sẽ thành dụ dỗ. Cô  nàng còn cười xin lỗi lúc lách len lên suýt chạm xe anh, cái giọng của người Đức Thọ Hà Tĩnh : " Em vội, em phải đi làm mối cho hai người đang cần ". Nghe thì biết vậy thôi chứ anh chẳng tin. Làm mối mà như vậy thì có mà " bắn không tên đền đạn ". Với lại sau đó đèn xanh, cô còn quay sang chào rồi lướt đi. Lập đi sau một đoạn liếc sang thì thấy cô rẽ vào sàn Quan Thánh. Làm mối mà ở đấy à, ở sàn khiêu vũ, ở nơi người ta chia tay à, Lập như lầm bầm trong miệng. Đã lấm tấm những hạt mưa lạc sớm.

3.

SÀN QUÁN THÁNH

Nấn ná ở tầng một tòa nhà xem họ chơi bóng bàn một chút để nhớ lại một thời đã qua của mình rồi Lập mới lên tầng 3 có sàn khiêu vũ và bà bán vé. Trong sàn chẳng có ai cả ngoài cái cô đi làm bà mối ấy gặp ở chỗ đèn xanh đèn đỏ ấy. Cô nàng đang đứng tạo dáng ngửa cong vẹo người trước gương và đong đưa  một mình. Chắc cô nàng tập Dancesport, một loại hình khiêu vũ của các vận động viên đang tràn vào  Việt Nam từ hai chục năm nay thay cho nhảy đầm hay khiêu vũ xã hội của các quý ông, quý bà. 

" Nếu ai đó có thể hiểu được tại sao cái vũ điệu Valse này mà nữ không chịu đứng thẳng cho tự nhiên thong dong ngay ngắn, lại cứ ưỡn bụng ngửa lưng vặn xoay người ngoái sang bên cũng như xem Opera thấy người bị đạn ngã xuống còn dướn lên hát rồi mới chết thì người đó xứng đáng được mời vào vị trí bộ trưởng bộ văn hóa " - Lập thoáng nghĩ trong đầu. - " May cho cô nàng còn có một khán giả là mình ". Hình như cô nàng cũng cảm thấy thể hay sao ấy mà những chuyện động có vẻ điệu đà hơn.

Một lúc sau chắc mệt nàng đến chỗ cái túi đặt trên bàn cũng gần chỗ anh ngồi, lấy điện thoại xem tin nhắn rồi các ngón tay nhí nhoáy cứ vương vào mắt anh khiến Lập phải quay đầu ra cửa như để xem có khách nữa đến chưa. Các ngón tay cô này đẹp quá, mà cô ta có cả mười ngón. Hình như cô nàng đoán ra anh nghĩ gì nên dừng tay rồi ngẳng đầu nhìn anh cười chào thân thiện :" Chào anh. Hóa ra anh cũng đi khiêu vũ à ". Lập cười :" Đi lạc vào đây thôi mà cũng để tránh mưa, à thế hai người kia đâu, hai người mà cô định làm mối ấy ". 

" Con bạn em đấy, nó đam mê khiêu vũ thể thao, đam mê thi đấu, có đủ loại huy chương với đủ loại cạ nhưng đến tuổi phải xuống núi, từ giã sự nghiệp vận động viên, phải trưởng thành rồi, phải khiêu vũ cho riêng mình thôi và tất nhiên phải tìm thêm ai đó cũng hoàn cảnh và đam mê âm nhạc và vận động để ra sàn vốn nữ thừa nam thiếu. Em có ông trưởng phòng cũng cùng chí hướng, lại hợp tuổi nữa nên hẹn ông ấy ra xem mặt, xem chân nhưng ông ấy vừa lại báo tin là có chuyện đột xuất của gia đình nên không đến được. À mà anh có bạn nhảy chưa. Anh với con bạn em thì có khi còn hay hơn ông trưởng phòng nhiều, ông ấy hơi thấp. Con Trâm lại gặp may rồi " - Cô nàng đến hồn nhiên.

Lập nghe nói thế cũng thích nhưng rồi lại không dám chắc lắm, năm mươi, năm mươi thôi nhất là về cái chuyện hợp tuổi. Anh với Nguyệt hợp cả tuổi, cả mệnh mà rồi vẫn chia tay. Từ bao năm nay cuộc đổ vỡ hôn nhân đó vẫn làm anh nhức nhối dù sự chia tay khá văn minh để giữ bình tĩnh đến  cuối, để nói câu chúc nhau may mắn. May mắn thì Nguyệt đã có được ngay, hay đúng là đã chủ động có sẵn, Lập thì không. Anh bị hụt hẫng và hình ảnh cu Thắng vẫn ám ảnh đến nỗi  khi xem nó trong file "Album GĐ" anh thường tự nhủ "hôm nay xem đi, xem no cho cả ngày đi rồi thôi", nhưng vẫn không thôi được. Mà không chỉ cu Thắng, cả Nguyệt, cả anh nữa, cả cái khoảng thời gian có cái gọi là gia đình nữa, là một phần trong cuộc đời anh, một phần trong máu thịt anh rồi, cứ để nguyên đó vậy. Cũng có thể coi cuộc đời như những bộ phim riêng rẽ chứ không phải là một bộ phim dài nhiều tập. Bây giờ Nguyệt đang đóng trong bộ phim khác. Bộ phim của họ đã kết thúc, sớm hơn với cảnh kỳ nghỉ cả nhà ở Sochi, happy end mà. Chuyện xảy ra sau đó là bộ phim khác của Nguyệt và con mà Lập không có vai. Chỉ có điều các bộ phim không thể đan xen để cả các nhân vật đụng đụng nhau ....sẽ không đau. 

Liệu còn có bộ phim nào có vai cho mình không nhỉ - Lập đôi khi tự hỏi.

Cô gái cho điện thoại vào túi và hỏi anh về vốn liếng khiêu vũ. Anh nói:

- Tôi trước có biết chút đi lên đi xuống, sang trái sang phải rồi giơ tay cao cho nữ quay , nhưng lâu lắm không đi...

- Ô thế là quá nhiều cho một vũ điệu Rumba  rồi. Anh đứng lên đi.

Cô nàng lấy Ipad trong túi ra mở vũ điệu Rumba, cho dừng, cho anh xem, bắt đứng cho giống vũ công nam ấy và nói: 

- Rumba là vũ điệu của nữ, nữ phô nữ tính, lộ cái đẹp của cơ thể trong các vũ hinh của nghệ thuật chuyển động. Các nam thì nên phô nam tính, đầu tiên chủ yếu làm tay vịn đỡ cho nữ chuyển động và quay là tốt lắm rồi. Anh về tìm trên mạng các ảnh tượng thần Hy Lạp bẳt trước mà đứng, vững và luôn để cả trọng tâm cơ thể rơi xuống một chân, xuống gót chân trụ ấy, chân kia tự do chạm đất nhưng không tì xuống đất để có thể nhấc lên ngay khi cần. Trong tĩnh là chân trụ đã có động là chân đợi bước rồi. Nam bắt đầu thế đã để còn ra chỗ sàn  đông được chứ quen đứng để trọng tâm cơ thể rơi xuống xa cả hai chân thành tật khi ra chỗ đông chỉ có ngồi xem. Còn làm sao có chuyển động nối từ thế đứng một chân này sang thế kia thì xem video mà luyện, chú ý làm sao để không có lực va đập xuống sàn tạo ổ gà là mất thăng bằng đấy. Khi thực hiện bước cần tránh dậm ấn mũi chân xuống sàn sẽ sinh ra phản lực dư sóc. Bước đi khiêu vũ của người khác của Robot là cứ như không bước lên sàn thật mà bước nửa vời lên cái sàn ảo ỏ trên sàn thật nửa phân rồi sức hút trái đất sẽ hoàn thành nốt bước ". Cô nàng nói xong làm mẫu chuyển động cho Lập xem. Có vẻ anh làm được, Lập nghĩ. Cũng một phần là Lập đã chơi khá nhiều môn thể thao nhất là thời ở Nga lại mê trượt băng.

Cô nàng bảo anh lấy điện thoại chụp cái hình vũ điệu Rumba trên Ipad để về nhà tìm rồi học. " Em hết vốn rồi, con Trâm nó sẽ lo tiếp cho anh. Em còn lo đối phó với anh bạn ở Nha Trang. Còn bài của bọn em đây, điệu Slowfox khó hơn nhiều.  Cứ hai tháng một lần anh ấy bay ra để thử lắp ráp hai đứa, gần năm rồi, mới được nửa bài ". Cô nàng cho Lập xem vũ điệu Slowfox trên Youtube:" Cái này khó hơn Rumba nhiều, nhưng anh bạn em thích, đành vậy, nhảy với ai điệu gì cũng được nhưng không được cùng ai động đến Slowfox hay Valse chậm. Anh ấy tinh lắm. Chỉ vài bước thôi đã nhận ra có gì pha trộn ngay rỗi phải dỗ đến mệt " - Cô nàng thở dài và xoay ngưới dướn đi mấy bước dạo của Slowfox trên sàn. 

Nhìn chuyển động còn đầy nữ tính của cô nàng Lập sực nhớ lời thoại trong một bô phim Pháp xưa :"Khiêu vũ không chỉ là kỹ thuật, là phong cách mà còn là tính cách" và những định kiến của anh về thế giới khiêu vũ thể thao cũng như quan niệm về thói kiêu hãnh xen lẫn tính kẻ cả lây của dân Trang An nghe chừng không ổn lắm.

Cuối cùng thì mọi người cũng đến, dễ đến hơn chục người, chị Thảo, chị Ngọc, anh Dũng, anh Hiển...đủ cả và đi cuối là Trâm. Mọi người mừng rỡ thấy Lập, Trâm cũng nhìn anh, gật đầu chào. Vẫn cái nhìn, cái miệng mà năm ấy anh thấy ở sân nhà anh Dũng chị Ngọc khi cô nghiêng người quay đầu về phía anh ngồi trong cái vũ hình Rumba, trong vòng tay của Luận. Thu, cái cô làm mai mối ấy thì mừng ra mặt khi biết Lập, Trâm đã quen nhau trước và kéo Trâm sang ngồi bàn mình thì thầm.

Các bàn gần như đã kín, trên sàn đã có mấy người ra khởi động một mình hoặc tập đôi. Đó là các vận động viên khiêu vũ thể thao. Có thể nhận ra họ ngay trong các bộ trang phục đen gọn gàng. Nữ có thể trang phục màu sắc khác nhưng phần đông mặc quần để rõ dáng và các đường thân,  đường chân. Thể thao cần sức khỏe, chính xác.

Nhạc vũ điệu Latin nổi lên. Đã có một ông áo hoa đeo cà vạt đến mời Trâm. Thu thì ra nhảy với một cậu mặc đồ đen, dân khiêu vũ thể thao.  Mọi người lục tục rủ nhau đứng lên. Chị Ngọc kéo Lập đứng dạy. Rốt cuộc ai cũng có đôi cả. Nữ đông hơn nên đành có những đôi hai nữ nhảy với nhau. Hết vũ điệu nọ đến vũ điệu kia mà Lập vẫn bị luẩn quẩn với các quý bà còn Trâm thì bị các quý ông đến mời túm. Đôi khi trong một vài vũ điệu đi vòng quanh sàn ánh mắt họ mới chạm nhau để rồi lại khuất đi. Duy chỉ có đến vũ điệu Rumba  khi Trâm được một người  quen có dáng chuyên nghiệp đến mời  nhảy cạnh ngay bàn nước thì Lập chúi xuống điện thoại ra vẻ bận rộn để có cớ không đứng lên nhảy rồi chỉ ngồi xem. Mọi thứ như lại trở về mùa thu ấy ở sân nhà anh chị Dũng Ngọc bên bờ sông Sét, lại bản nhạc " Đôi khi trời mưa " của ban nhạc " Secret Garden ", lại ánh mắt Trâm nhìn Lập khi người nam nghiêng đỡ xoay Trâm ngả người. Không biết ánh mắt nói gì nhưng nó tìm anh. Lập ngờ ngợ vậy. Khi hết nhạc Trâm không về chỗ mà đi ra ngoài. 

Nhạc dừng khá lâu để rồi bà chủ sàn nhảy tay cầm micro xuất hiện giới thiệu sinh nhật của một khách nhảy mà hội bạn thân đã chuẩn bị trước một sự kiện mini với tặng hoa, chụp ảnh. Trong tiếng nhạc "Happy Birthday" mọi người  đều bước ra sàn chúc mừng. Tốp thì cầm tay nhau nhún nhảy theo vòng  tròn, đôi thì cầm tay đưa nhau theo một vũ điệu Latin, cũng dăm ba người nhảy solo một mình. Lập  không tiện ngồi, anh đứng dậy và kệ đôi chân. Nó đưa anh đi,...nhưng không ra sàn mà về phía cửa ra vào.

4.

VĨ THANH

Sảnh bên ngoài sàn vắng tanh không có một ai vì buổi sáng này có mấy hội đông chị em tình cờ cùng đến khiêu vũ nên các quý ông đi lẻ không bị bơ vơ lại kéo ra bàn nước tán gẫu như mọi hôm. Chỉ cần kiên nhẫn ngồi uống nước dăm ba buổi là hóng được khối chuyện về thế giới khiêu vũ, từ chuyện tình của vua nhảy đầm Bảo Đại với vũ nữ Lý Lệ Hà đến hậu trường của các cuộc thi khiêu vũ thể thao hiện đại. Không chỉ những chuyện phiếm mà cả những ngóc ngách cái trò chơi ma mị của âm nhạc và chuyển động này, những sự khác nhau của thể thao và nghệ thuật, không thiếu chuyện gì mà họ không say sưa .... lúc ế. 

Bên ngoài thấy những hạt mưa đua nhau đập vào cửa kính.

Từ cửa sàn khiêu vũ ra rẽ trái là hành lang  balcon dài rộng nhìn xuống bể bơi ở tầng một.       Một người phụ nữ đứng vịn tay lan can nhìn xuống bể bơi.

Một người đàn ông đi đến nhìn thấy người phụ nữ đó liền sững lại ngập ngừng.

 "Một cơ hội...duyên... cơ thể không nói dối ... ", bao ý nghĩ lộn xộn cùng trong giây phút đã đến trong đầu Lập, đưa anh đến gần nàng và cất tiếng rất khẽ nhưng rõ :"Chào Trâm".

Người phụ nữ vẫn đứng yên, tay vẫn vịn lan can, vẫn cúi đầu nhìn xuống bể bơi. Chỉ có một tiếng nói cũng rất khẽ nhưng rõ đủ để cho anh nghe thấy, một mình anh nghe thấy:" Sao anh không mời em? ".

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2024

MỘT GÓC HÀ NỘI

 Một Góc Hà Nội


Tản văn viết về một góc Hà Nội qua con mắt người tỉnh lẻ ngoại đạo lắm chuyện nhưng hay nuối tiếc khi thấy

"Hà Nội càng ngày càng xa.

Hồn xưa dần tuột khỏi tà áo em"


1.

Háo Hức.

Sáng nay lên mạn Hồ Tây, xong việc rẽ qua sàn Quần Ngựa uống nước và cũng là để cho cơ thể nó được nghe nhạc một chút. Tình cờ ngồi cạnh tôi là một vũ sư. Anh ta đang hướng dẫn Tango cho một phụ nữ trông dáng rất quý bà. Nhìn anh ta chuyển động, nhìn cả những bước đi nữa bỗng thấy tiếc, thấy thời gian trôi nhanh thật, thoắt cái hơn 20 năm khi tôi đã nhìn thấy vũ sư này lần đầu ở vũ trường Lý Nam Đế. Khi đó tôi mới trở về Việt Nam. Khi đó khiêu vũ nó khác lắm. Thời đó những bước đi đơn giản hơn, gần gũi hơn và như vũ sư huyền thoại Victor Silvestor nói từ đầu thế kỷ trước về khiêu vũ là chuyển động ngay ngắn, thong dong, thăng bằng như khi đi dạo chơi với những khoảnh khắc dừng để đợi nam dẫn và đợi nữ theo. Dừng thì nên hãm thả chân tự do bên cạnh chân trụ ở trạng thái chờ kiểu như dến với tương lai là từ hiện tại chứ không từ quá khứ. Hình như thời đó khiêu vũ gần với con người hơn và làm con người gần với nhau hơn, cái thời chưa có kinh doanh và truyền thông thao túng, chưa có các phong trào thi hoa hậu và thi khiêu vũ thể thao vội vã, rầm rộ như bây giờ.

Những ký ức xưa như trở lại.

Thời đó tôi còn thích phiêu lưu, đúng hơn là lang thang, bàn chân phải có nốt ruồi mà. Mà đúng như trong các bài hát, đi đâu cũng nhớ Hà nội. Hà Nội trong tôi như một cô gái ấy, mong manh và đằm thắm. Khi trở về sau bao năm xa cách tôi lại háo hức muốn khám phá em, nhấm nháp không muốn bỏ sót góc khuất nào. Thói quen háo hức này giống như khi đến một thành phố nào là tôi cứ phải nhảy lên tàu điện hoặc xe bus đã rồi ngồi cho nó chở đi khắp nơi mà ngắm. Nơi nào tò mò thì xuống xem ngó tận nơi. Đấy là theo bề rộng chứ còn chiều cao nữa cũng thôi thúc tôi không kém. Tôi đã leo lên cái núi ở giữa thủ đô Tbilici ngay sáng sớm hôm sau giữa trời tuyết khi vừa bay đến từ chiều hôm trước và nhìn thấy núi từ máy bay, nó khêu gợi quá. Đêm ngủ mà chỉ mơ leo lên nó. Hồi sinh viên sang đến Liên Xô là nghĩ ngay đến chuyện leo lên tòa nhà của ĐH Tổng hợp Lomonosov trên đồi Lenin mà ngắm toàn cảnh cho no mắt. Ước mơ đó chỉ đến khi làm nghiên cứu sinh tôi mới thực hiện được . Đến Bratislava, Berlin, Paris hay các thành phố có tháp cao là phải nghĩ cách leo lên cho xong mới an lòng.

Rồi ngay tuần đầu từ Ba Lan về Việt Nam, về lại Hà Nội, tôi đã rong xe máy khắp nơi tìm lại chút mình xưa. Len lỏi các phố cổ nữa, đến lại cái ngõ chợ phố Hàng Chiếu nhưng không còn thấy cô béo bán bún ốc để vừa ăn vừa ngắm cô, một vẻ đẹp phụ nữ Việt đang hiếm dần. Hà nội thay đổi nhiều quá, đường phố, xe cộ, con người....Qua Tăng Bạt Hổ thấy sàn chứng khoán, cái thứ xưa tôi còn ở Việt nam không thấy có, tôi cũng rẽ vào xem rồi làm quen với mấy người, rồi rủ nhau sang quán Cafe bên cạnh nói chuyện. Hóa ra sáng họ đi Cafe xong rồi đi ra ngồi ở sàn chứng khoán, mua mua bán bán, tối cũng lại lên sàn nhưng là sàn khiêu vũ bên kia đường, sàn Tăng Bạt Hổ. Thế là tôi bỏ sàn nọ sang ngó nghiêng sàn kia.


2.

Sàn Tăng Bạt Hổ

Sàn có tên Discovery nằm trên tầng 3, trong khuôn viên Cung Văn Hóa Thể Thao -Thanh Niên Hà Nội. Lên đó tôi như lạc vào một nơi tranh tối tranh sáng, nửa cũ nửa mới. Vào đó chỉ cần nhìn những bộ bàn ghế cao mang phong cách quán bar trong sàn nhảy là hiểu được một phần quá khứ của nó. Nghe nói lúc đầu mở sàn họ định chuyên về Disco nhưng không cạnh tranh nổi với sàn New Century ở phố Tràng Thi. Sau này họ chuyển sang phong cách cổ điển và chú trọng vào việc chọn âm nhạc. Dân có tuổi trên phố sành và kén nhạc mà. Họ cũng đổi thay đổi bài nhạc liên tục. Từ đó tôi hay rẽ qua uống nước nghe nhạc và có những bản nhạc nó không cho tôi ngồi yên, buộc tôi phải rời bàn nước bước xuống sàn chạy và chao lướt. Tôi rất thèm lấy lại cảm giác ở trên sân băng thời học Liên Xô xưa.

Người lên khiêu vũ thường có ba loại: Đi đôi, đi nhóm và đi lẻ ngồi xem như tôi. Đi đôi thì tuyệt vì yên tâm về sự gắn bó và sở hữu lẫn nhau được an toàn do địa hình, không tiện cho người thứ ba gây nhiễu. Do sàn có những lô cao, có bậc tạo sự riêng tư nên giao lưu, làm quen hay mời nhau khiêu vũ ở sàn thực ra không thuận lợi cho dân đi lẻ dù đi lẻ cũng không hiếm và thường thường là các quý ông ngồi xem và nhâm nhi cafe, nghe nhạc, ít ai dám bước xuống sàn thấp kiểu như đấu trường Rome ấy.

Cũng có các bà, các cô đi lẻ nhưng họ ngồi ngay khu thấp cạnh sàn, cạnh lối vào nơi đã có các giai dẫn đợi tiếp, khiến cho một quý ông lẻ loi nào cũng thấy ngần ngại đến. Tôi hay thấy một bà già ăn mặc rất kiểu cách đi lò dò với một giai dẫn nhảy. Họ nói rằng ông cạ ấy mất hay già rồi. Nhưng nếu ngược lại mà người phụ nữ không còn nhảy được nữa thì người đàn ông sẽ thế nào. Tôi nghĩ và bỗng thấy bùi ngùi. Rồi nhớ lại chuyện một lần tôi đi sớm thế lên mạn Bờ Hồ. Lúc tôi qua Nguyễn Công Trứ thấy có bánh khúc cô Lan và xuống mua. Một cụ ông mua một gói và hỏi tôi đi xe đến Hòa Mã gần đấy. Cụ thấy tôi nghĩ là anh chạy xe ôm. Tôi bào không sao và cũng không xa, tiện đường lên tôi đưa đi.

Tôi thả cụ xuống một nhà cũ có cổng và chờ xem cụ có đi tiếp không. Cụ bấm chuông và một cụ bà lọm khọm đi ra. Cụ ông đưa cho cụ bà gói nhỏ và nói : " bánh khúc cô Lan mà mình thích đấy "

Tôi tiện chở cụ lên bờ hồ và được nghe cụ ông tâm sự. Hóa ra xưa, lâu lắm rồi, hồi trẻ họ nhảy Tango, Valse với nhau, ở sàn phố Hàng Buồm ấy. Nhảy tối về hay ăn quà phố, cụ bà thích Lục Tào Xá và Trôi Tàu. Có hôm đi nhảy sáng thì cụ bà lại đòi bánh khúc cụ ông....

Có thể nói là lên Cafe sàn Tăng Bạt Hổ tôi vẫn cảm giác có một Hà Nội xưa, một góc khuất cất giữ những gì nhẹ nhàng, tinh tế, kín đáo, cả những giai điệu Tây cũng vậy, ... khiến tôi khi ở đó cũng trở nên e dè, không để những cảm xúc quê mùa bộc lộ ra nhất là ở đôi mắt, không xuýt xoa hoặc vỗ tay hoặc rồ lên khi thấy có gì hay và nhất là khi nghe nhạc không dám lắc lư đong đưa vai theo nó như thời ở Liên Xô. Tuy nhiên nhiều lúc bản nhạc Valse hay Slowfox nó thôi thúc quá khiến tôi không kìm được. Này thì Hà Nội tế nhị này, này thì thanh lịch này, tôi quên hết, coi nó như cái đinh để chạy xuống sàn và cứ thế chao lướt quanh sàn, cứ như không có ai. Được cái thói quen rê bóng, đảo thân, dướn và dừng của tôi khá thạo nên chẳng va vào ai bao giờ. Ơn giời. Cũng chẳng có cô nào chạy ra chạy một mình trên sàn như tôi để rồi kết đôi, cùng chao lướt theo dòng nhạc như trên sân băng ở công viên Gorki thành phố Kharkov xưa tôi học ấy.

Nói gì thì nói, Tăng Bạt Hổ vẫn là nơi cất giữ nhiều kỷ niệm của tôi để mỗi lần đi qua thấy tiếc. Sàn đã đóng cửa mấy năm nay rồi. Không biết bà cụ ăn mặc diêm dúa bây giờ còn không, chắc không đi nhảy nữa đâu, hồi cuối trông bà cũng già lắm rồi, chỉ đi lò dò. Rồi cái ông mặc áo hoa vàng ngồi lô xa với một cô bạn khá hiền và xinh đi đâu. Ông ấy chỉ ngồi xem còn cô bạn thì có lúc xuống đi với giai dẫn. Chỉ khi đèn tắt họ mới xuỗng với nhau trong vũ điệu Slow....Nói chung sàn Tăng Bạt Hổ đọng lại trong tôi như những áng văn chương về Hà Nội, cảnh nhẹ nhàng, người cũng nhẹ nhàng, không là truyện ngắn vì không có các biến cố.

Biến cố thì ở các sàn khác, nơi có dân tứ xứ nhà quê như tôi.


3.

Sàn Lý Nam Đế.

Về Việt Nam tôi dần gặp lại các bạn học xưa. Có một tết họ rủ đến thăm thày Thắng dạy toán chúng tôi ở trường cấp 3 Bến Tre Phúc Yên. Nhà thầy ở phố Lý Nam Đế. Chúng tôi đang nói chuyện thì vợ thầy cùng với mấy cô bạn từ trên gác xuống chào và họ đi khiêu vũ. Hóa ra bên cạnh là khách sạn Lý Nam Đế, có sân to rộng để xe và sàn khiêu vũ ở tàng hai. Thầy Thắng, cậu con rể, một Việt Kiều ở Ba Lan và ông bạn đến chơi là người Hà Nội gốc. Họ kể cho chúng tôi, dân nhà quê lên lập nghiệp về thế giới khiêu vũ Hà nội.

Hóa ra khiêu vũ ( Nhảy Đầm, Dancing) là văn hóa châu Âu được du nhập vào Việt Nam cùng với dòng tân nhạc theo chân của đội quân viễn chinh Pháp. Đó là vũ điệu đi cùng với các giai điệu Valse, Tango Chahacha và Rumba. Cái thuật ngữ "Nhảy Đầm" mà người Việt gọi khiêu vũ là do thời Pháp cái hình thức hoạt động văn hóa này hấp dẫn vì có các " Madame - Quý Bà " biết giơ tay điệu đà. Tất nhiên là cũng sẽ xuất hiện các quý ông sành điệu, lịch lãm... biết cúi mời, biết cầm tay và biết hôn tay. Đó chính là sự khác biệt giữa các các hoạt động văn hóa dạ hộivà hoạt động thể thao, giữa các quý ông và các vận động viên. Còn nói đến các quý ông Việt nam, đến khiêu vũ không thể không nhắc tới ông vua Bảo Đại và quý bà Lý Lệ Hà cùng mối tình của họ.

Khiêu vũ, thi Hoa hậu và Tâm linh là các lĩnh vực khác hẳn nhau nếu không nói là ngược nhau nhưng số phận chúng lại song hành. Thời Pháp cả 3 thứ đều được phát triển. Sau khi thắng và đuổi Pháp đi cả 3 thứ đều cấm. Báy giờ thì cả 3 thứ ấy đều trăm hoa đua nở.

Cái mốc cho sự trở lại của 3 thứ ấy có thể tính từ năm 1983. Khiêu vũ thì là từ sàn 23 phố Quang Trung sau đến 88 phố Hàng Buồm. Khiêu vũ thay đổi nhiều khi lớp trẻ thích những điệu nhảy mạnh mẽ hơn và không bó hẹp trong các điệu valse, tango, chachacha, rumba... Tất nhiên các vũ trường cho đám trẻ ham cảm giác mạnh cũng đi liền với các chất kích thích tạo những dư luận khác nhau. Rồi ngày 28-4-2007 vũ trường New Century khai trương ở 10 phố Tràng Thi bị công an can thiệp vì không chỉ chuyện sử dụng ma túy. Ngoài ra khiêu vũ phát triển là do các chủ sàn phần lớn là những người từng đi nhảy đầu tư và họ nhằm vào đối tượng khách bình dân có tuổi chứ không chỉ cho riêng những người tầng lớp khá giả hay những người thích các hoạt động văn hóa một thời. Sàn Lý Nam Đế là dành chủ yếu cho tầng lớp trí thức Hà Nội.

Buổi sáng hôm đó ở nhà thầy Thắng tôi còn được nghe bao chuyện về khiêu vũ. Tính tôi thích khám phá nên ngay sáng hôm sau đã một mình lên sàn Lý Nam Đế. Cảm giác sàn đẹp thoáng lịch sự. Mà cũng phải, ở đây hay có đám cưới nên không khí trên sàn cứ như cảnh đám cưới hay dạ hội sự kiện nào đó. Nhiều người đến là cô giáo tha thướt áo dài, nam thì trông ai cũng như đi xem mặt. Nhạc ở đây có vẻ du dương êm, hợp với các quý bà, quý ông nên không thấy bóng các vận động viên khiêu vũ thể thao. Mà hồi đó phong trào khiêu vũ thể thao cũng như các cuộc thi chưa phát triển rầm rộ. Trên sàn người ta còn đến cúi đầu mời nhau, còn cúi đầu chào khi buông tay. Cũng năm đó tôi đi dự đám cưới ở phố Phạm Ngũ Lão và tiệc đứng, khiêu vũ.

Trở về Việt Nam tôi chứng kiến sự thay đổi trong cuộc sống, dần dần rồi sàn khiêu vũ không còn là nơi mang tính cách chỉ của các quý ông quý bà của tầng lớp thượng lưu, yêu văn hóa âm nhạc và chuyển động gặp gỡ làm quen mời nhau mà là một hình thức vận động thể thao kiểu như thể dục nhịp điệu hay tập gym. Thêm nữa là sự du nhập của môn khiêu vũ thể thao ( thi đấu ) vào Việt Nam, các vũ sư chủ yếu lại là các vận động viên khiêu vũ thể thể thao dạy bài bước trên sàn thi đấu đã kết thúc cái gọi là khiêu vũ truyền thống của xã hội thượng lưu xưa cùng với cái văn hóa giao tiếp mời dẫn cảm ơn.

Bây giờ ăn cưới chỉ là ăn không có khiêu vũ. Khiêu vũ là một hình thức của vận động vui chơi có nhạc. Nhạc cũng chẳng quan trọng mà là nhịp gõ sao cho to, cho rõ để đi đúng bước, cho khớp nhau. Nhảy Đầm được thay bằng Nhảy Nhót hay Nhún Nhảy

Và chẳng có lý do gì để tồn tại các sàn khiêu vũ theo phong cách cổ điển, các phong cách tây đầm còn rơi rớt lại. Các sàn kiểu đó lần lượt đóng cửa. Sàn Lý Nam Đế cũng vậy. Các sàn khác mang phong thái của khiêu vũ công viên và khiêu vũ thể thao ôn lại các bài các bước cho khớp nhau.

Cũng như khiêu vũ thôi, thế giới chùa chiền, thi hoa hậu cũng vậy. Hôm nọ cô bạn rủ đi chùa Ba Vàng. Tôi bảo sẽ đi nhưng nàng hãy đi tập khiêu vũ thể thao một khóa cho xong đi đã. Đi thi hoa hậu thì tôi không đặt ra. Tôi không muốn làm khó cho ai cả.

Khổ cái là biến dễ thành khó, biến đơn giản thành phức tạp lại là cái con người đang đua nhau.

- Thế chùa chiền anh nói giống khiêu vũ và hoa hậu cái gì.

- Giống mà, đi chùa thay vì tự tu tự độ năng cao tâm tính thì truy cầu xin xỏ. Khiêu vũ thì thay vì nam dẫn, dắt, dìu nữ thì lại học thuộc bài và đồng diễn rồi từ người chơi ở các buổi vui thì biến thành khán giả khó tính khi không có Patner học cùng những bước đã lập trình. Muốn quên bài quên bước quên nhịp để chơi cũng khó vì bị hiệu ứng Jadhe " khi có cái búa trong tay thì thấy mọi thứ đều như cái đinh " ấy... Cái khác là chùa chiền chưa tổ chức các cuộc thi thầy, thi chùa, thi sư, thi phật tử.

---

Thể thao cần sức mạnh và chính xác. Nó như mang tính hạt với những cân đong đếm rõ ràng, cũng như có thể thuật toán hóa thành từng bước nối tiếp nhau theo một trình tự của bài. Nó bộc lộ tính nhân công và đi kèm là sự khiên cưỡng. Nó khó và đó là điều con người muốn đạt được.

Nghệ thuật thì khác, cần cái hồn, mang tính sóng khó nắm bắt mà chỉ có thể cảm nhận được thôi. Đó là trong chuyển động tiến thẳng

khi ta bước lướt và hãm dừng níu bàn chán đột ngột trên sàn rồi có thể cảm nhận cái lực quán tính vẫn tác dụng vào phần thân trên như muốn kéo ta đi tiếp. Hiệu ứng đà kéo của lực quán tính đó được Luca Baricchi dùng và nói về cái hồn khiêu vũ như là " diễn tả đam mê của phần đứng theo phương ngang ".

Và còn nữa, hiệu ứng con lắc ngược ấy khi vươn thẳng duổi thân lên cao nhất, rồi một chút lệch tâm khiến thân trên mất thăng bằng bị đổ tạo chuyển động và chân tự do tạo bước đỡ cho khỏi ngã. Nó được nhà thơ Scotland Bernard Shaw mô tả khiêu vũ như là " bộc lộ sự khát khao dướn bay lên thắng sức hút của trái đất ". Khát khao thôi chứ sao thắng được. Khiêu vũ cũng như thơ thôi, chỉ là khát khao chứ không thực hiện được. Hay có thể chúng đúng, thắng được nhưng là " cho một thế giới khác " như nhà thơ Pháp " Baudelaire đã nói.

÷÷÷

Khiêu vũ - Thể thao và Nghệ thuật

Thể thao cần sức mạnh và chính xác. Nó như mang tính hạt với những cân đong đếm rõ ràng, cũng như có thể thuật toán hóa thành từng bước nối tiếp nhau theo một trình tự của bài. Nó bộc lộ tính nhân công và đi kèm là sự khiên cưỡng. Nó khó và đó là điều con người muốn đạt được.

Nghệ thuật thì khác, cần cái hồn, mang tính sóng khó nắm bắt mà chỉ có thể cảm nhận được thôi. Đó là trong chuyển động tiến thẳng

khi ta bước lướt và hãm dừng níu bàn chán đột ngột trên sàn rồi có thể cảm nhận cái lực quán tính vẫn tác dụng vào phần thân trên như muốn kéo ta đi tiếp. Hiệu ứng đà kéo của lực quán tính đó được Luca Baricchi dùng và nói về cái hồn khiêu vũ như là " diễn tả đam mê của phần đứng theo phương ngang ".

Và còn nữa, hiệu ứng con lắc ngược ấy khi vươn thẳng duổi thân lên cao nhất, rồi một chút lệch tâm khiến thân trên mất thăng bằng bị đổ tạo chuyển động và chân tự do tạo bước đỡ cho khỏi ngã. Nó được nhà thơ Scotland Bernard Shaw mô tả khiêu vũ như là " bộc lộ sự khát khao dướn bay lên thắng sức hút của trái đất ". Khát khao thôi chứ sao thắng được. Khiêu vũ cũng như thơ thôi, chỉ là khát khao chứ không thực hiện được. Hay có thể chúng đúng, thắng được nhưng là " cho một thế giới khác " như nhà thơ Pháp " Baudelaire đã nói.