Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

Tình Yêu Và Hy Sinh

 Thế Giới Xưa Và Nay

Tình Yêu Và Hy Sinh


> Hỏi: Hồi xưa tôi có đọc một tập truyện ngắn về Tình Yêu vì tò mò về What is Love và ngẩn người, hóa ra Tình Yêu là Hy Sinh - Love Is Sacrifice.


Nhớ nhất là câu chuyện về một anh chàng A tìm vàng ở vùng băng tuyết Mỹ, bị lạc và được một bộ lạc da đỏ cứu. Tù trưởng là một giáo sư da trắng đã dẫn bộ lạc đi trốn càng xa cái thế giới văn minh của Mỹ. Vì thế không được thả anh chàng về, lộ thì chết cả bộ lạc với cái thế giới văn minh của lòai người đó


Cô con gái của tù trưởng da trắng tạm gọi là B biết tiếng Anh nhờ có một nhà địa chất Anh cũng đã từng bị lạc. Ông C này dậy tiếng Anh cho cô . Ông dạy khá nhiều, đến từ Love thì không giải thích được vì người da đỏ không có từ ấy. Rồi ông chết. Bộ lạc này thì đến mùa Xuân họ đi tìm nhau và giao phối. Bản năng duy trì nòi giống cho quần thể mà và con đực yếu không được phép tham gia.


Thế mà cái anh chàng da trắng A không chịu chọn cô da đỏ nào để giao phôi. Và cả con gái tù trưởng, cái cô B da trắng kia. Cô cũng thấy mình lạ, cũng chẳng cho ai giao phối, cứ mong nhin anh A. Cô thấy những nếp nhăn trên mắt anh trước có 2 sau thành 6, những sợi tóc bạc ở bên mai xuất hiện để rồi cô không đếm xuể.


Biết anh chàng nhớ cái thế giới khung khiếp của anh, nhớ chính anh và suy sụp đi hàng ngày,.cũng giống như ông già C xưa vật. Cô sợ cái thế giới của anh mà vẫn dắt anh chàng trốn, đưa cả số phận của bộ lạc mình lên canh bạc. Cô ấy chết đói vì dành thức ăn cho anh và trước khi chết có hỏi anh là đó có phải là cái mà từ Love trong tiếng Anh muốn nói không. Anh ấy nói không. Cái đó trong xã hội văn minh mà anh ta sinh ra và trở về, cái xã hội mà chúng ta đang sống, không có từ tương xứng.


Hãy viết theo nội dung trên một truyện ngắn 600 từ.


>ChatGPT: Giữa một vùng đất phủ đầy băng tuyết của miền Tây nước Mỹ thời xưa, anh chàng Abel tìm kiếm vận may với hy vọng đào được vàng trong những dãy núi lạnh lẽo. Cuộc hành trình của Abel kéo dài hơn dự tính khi bão tuyết tràn tới, cuốn anh vào một mê cung trắng xóa, nơi không còn dấu vết nào để quay về.


Anh lạc giữa thế giới lạnh lẽo, chỉ còn đôi bàn tay và niềm tin mong manh giữ anh đứng vững. Trong lúc tưởng chừng như không thể sống sót, anh được một bộ lạc người da đỏ cứu. Bộ lạc này ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, tránh xa sự phát triển của thế giới bên ngoài. Tù trưởng của họ không phải là một người da đỏ bình thường, mà là một giáo sư da trắng đã từ lâu dẫn dắt bộ lạc đi xa khỏi nền văn minh. Ông lo sợ sự xuất hiện của Abel sẽ kéo theo sự truy lùng từ thế giới văn minh, và sự tồn tại của bộ lạc sẽ bị hủy diệt.


Abel bị giữ lại, không được phép quay về. Trong khi sống chung với bộ lạc, anh gặp cô gái Bela – con gái của tù trưởng. Cô cũng là người da trắng, và biết chút ít tiếng Anh nhờ một nhà địa chất người Anh tên Connan từng lạc đến đây nhiều năm trước. Ông Connan đã dạy Bela những gì ông biết về tiếng Anh, nhưng có một từ mà ông không thể giải thích được – "Love". Với người da đỏ, khái niệm này dường như không tồn tại, hoặc ít nhất là không được định nghĩa như trong xã hội văn minh. Sau khi truyền đạt những kiến thức mình có, ông Connan qua đời, để lại Bela với những mảnh ghép ngôn ngữ dang dở.


Trong bộ lạc, mùa xuân là mùa giao phối để duy trì giống nòi. Tuy nhiên, chỉ những người đàn ông khỏe mạnh nhất mới được phép tham gia. Nhưng kỳ lạ thay, Abel – một người ngoại lai, lại từ chối mọi cô gái da đỏ nóng bỏng đến bên anh. Anh không chọn ai, và cũng không chọn cả Bela, dù cô gái da trắng này luôn đứng ở khoảng cách gần nhất.


Bela cũng cảm thấy sự thay đổi trong mình. Cô không như những phụ nữ trong bộ lạc. Cô không cho phép ai đến gần, trái lại, cô luôn tìm cách nhìn về phía Abel. Mỗi ngày, cô quan sát những thay đổi nhỏ trên khuôn mặt anh. Những nếp nhăn trên mắt anh từ hai tăng lên thành sáu, và những sợi tóc bạc dần xuất hiện nơi mái tóc. Cô bắt đầu đếm những thay đổi ấy nhưng rồi chẳng thể nào đếm xuể.


Cô hiểu rằng Abel không chỉ nhớ về thế giới của anh, mà anh đang dần suy sụp từng ngày. Điều này làm cô nhớ lại hình ảnh của ông C năm xưa – cũng chìm trong nỗi buồn và cô độc giữa thế giới xa lạ này cho đến khi ông qua đời. Dù sợ thế giới bên ngoài, Bela vẫn dắt Abel trốn khỏi bộ lạc, biết rằng cô đang đánh cược số phận của mình và cả bộ lạc vào một canh bạc nguy hiểm.


Cuối cùng, Bela nhịn đói, nhường phần thức ăn cho Abel trong những ngày họ trốn chạy. Trước khi cô ra đi, cô hỏi Abel: “Có phải đây là cái mà từ ‘love’ muốn nói không?”


Anh lặng người. Anh nhìn cô gái đang nằm thoi thóp bên cạnh mình, gầy gò và yếu đuối sau những ngày dài không ăn. Nhưng rồi, anh đáp: “Không, đó không phải là tình yêu.”


Trong thế giới văn minh mà Abel từng thuộc về, nơi anh sẽ quay về, có lẽ cũng chẳng có từ nào xứng đáng để diễn tả thứ cảm xúc ấy. Những gì cô dành cho anh vượt xa khỏi định nghĩa của bất cứ từ ngữ nào trong thế giới đó. Và rồi, cô lặng lẽ ra đi trong cái giá lạnh của núi rừng, mang theo những điều mà cả ngôn ngữ lẫn văn minh đều chẳng thể giải thích.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét