"Cô gái trẻ nhìn anh sau lá biếc
Bàng hoàng gặp lại giấc mơ xa" - thơ ĐXH
Mùa thu này bỗng nhớ Hòa, nhớ những câu thơ của Hòa. Nhớ những chiều thu xưa khi còn Hòa, còn Kháng là tôi bỏ ngay mọi việc khi có tin nhắn của Kháng "Đến Ngọc Khánh đi, Hòa nó chờ đấy". Tôi đi vội như đứa trẻ được quà, được hóng nghe Kháng kể chút về vật lý học hiện đại với giáo lý tánh không của Phật Giáo. Mà cũng lạ, lúc nghe Kháng nói thì thấy sáng bừng, giác ngộ rồi xong là lại chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng tôi lờ mờ rằng Ngộ và Hiểu không phải là một cũng như những ai nằm mơ ban đêm sẽ không thấy được những gì mà người nằm mơ giữa ban ngày thấy.
Còn với Hòa thì tôi hóng thơ. Hòa cũng biết vậy nên đôi khi kệ mọi người nói chuyện, tranh luận Hòa vẫn đọc thơ vì biết có tôi nghe. Và khi nghe thơ Hòa tôi có cảm giác đó là Hòa đang đạo thơ hay đọc lại thơ của ai đó, từ cõi nào đó xa lắm chứ con người hay các nhà thơ không thể có những câu thơ đó. Chán nhất là xong rồi tôi lại quên. Có mấy câu thơ cuối cùng của lần cuối cùng tôi nhớ lõm bõm. Ấy là khoảng 8h tối ở nhà hàng Ngọc Khánh, mọi người còn đang say sưa thì Hòa bảo tôi " Trời lạnh rồi, anh Trung về đí. Anh đi xe máy mà " và tiễn tôi ra cổng cùng với bài thơ mà tôi chỉ còn láng máng 4 câu cuối
" Cuối cùng em đã đến
Mang theo gió mùa về
Lạnh lùng như muốn nói
Ngày mai thành ngày xưa"
Và Hòa, cả Kháng nữa đã thành ngày xưa của tôi. Tình cờ con trai đưa cho con AI Suno, tôi nhờ nó phổ nhạc và đưa các bài thơ của Hòa, Kháng lên Youtube để đôi khi xem cho đỡ nhớ bạn, nhớ thơ.
https://youtu.be/aJ-hlmYeMK0?feature=shared
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét