Ta chào ngươi, Năm 2026,
khi màu xám không còn là dự báo
mà là sơn quét thẳng lên gương mặt thế giới này.
Tự bao giờ tất cả đã quen
khi các Thánh nhân luôn ra đi rất vội.
như thể cái thiện luôn phải xin phép để tồn tại.
Còn cái ác,
không ồn ào,
nó đến chậm, rất chậm,
mang găng tay lịch sự
và nụ cười theo đúng cái quy trình show diễn
Những “tam hắc nhân”.
Không sinh ra từ trong bóng tối,
chúng bước ra từ ánh đèn sân khấu, hội trường,
từ các bài diễn văn in dài dấu đóng
mang những mệnh đề vô nghĩa đến muôn nơi
từ những tràng pháo tay toan tính, tiếng cười
Các dân tộc,
nhân danh tự nguyện,
được mài nhẵn như con ốc vít,
lắp vào những cỗ máy
không ai chịu trách nhiệm khi nó nghiền nát con người.
Chúng ta cùng nhau
khai tử những từ ngữ mà ông cha đã dùng
để sống không xấu hổ:
đạo đức — thành khẩu hiệu,
lương tâm — thành đồ cổ,
xâm lược — được gọi là trật tự,
tự vệ — phải chứng minh bằng máu.
Anh hùng?
Họ bị đẩy xuống sân khấu hài,
đội mũ hề,
để kẻ tráo trở lên ngôi vua,
để tàn bạo đi theo sau đó
1938 —
năm của sự giả vờ không biết.
Và hôm nay, có phải
năm của sự biết rất rõ
nhưng vẫn giả vờ không nghe.
Thế giới,
ngươi già hơn,
nhưng trưởng thành thì chưa hề đâu nhé.
Mà có thể nào là mãi mãi.
Có đêm nào ký được hợp đồng vĩnh viễn với bóng tối.
Lịch sử —
dù bị bóp méo —
vẫn nhớ cách quay lại đúng hướng.
1945 —
khi nhân loại thở ra sau cơn nghẹt thở.
1954 —
khi một dân tộc nhỏ
từng chối bỏ cúi đầu trước định mệnh viết sẵn.
1975 —
khi chiến tranh, dù ngoan cố,
vẫn phải rút lui trước ý chí sống của con người
Vậy còn ngươi thì sao,
2026?
Ngươi sẽ là dấu hỏi run rẩy
hay là dấu chấm than chịu trách nhiệm, dám không?
Ngươi sẽ đứng về phía
những con người còn biết đỏ mặt
hay những kẻ với màu xám đã quen?
Ta không hỏi để chờ câu trả lời.
Ta hỏi
để nhắc lại thôi
rằng lịch sử không tự viết,
và năm tháng
không bao giờ vô tội
cho lịch sử luôn là sám hối
https://youtube.com/shorts/9X1DrZQ2dX0?si=410ZVw7PkFcFMqW4
Năm 202?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét