Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025

Nhớ Pautovski

 Lẵng Quả Thông 


Ngày đó, con bé Elin mới tám tuổi. Mỗi kỳ nghỉ hè, mẹ lại gửi nó về sống với bà ở vùng fjord hẻo lánh – nơi những vách núi cao soi bóng xuống mặt nước xanh thẳm như gương. Ở đó, không có điện thoại, không có xe buýt, chỉ có rừng thông, cỏ thạch thảo, và một cái hồ nhỏ in đầy mây trắng.

Elin thường đi bộ vào rừng một mình, mang theo cái lẵng để lượm quả thông và vài lát bánh mì. Một hôm, khi đi xa hơn mọi ngày, con bé nghe thấy một tiếng đàn piano.

Tiếng đàn không lớn, chỉ như gió lướt qua các cành thông. Elin đi theo âm thanh ấy, đến một căn chòi nhỏ bằng gỗ, rêu phủ mái, cửa khép hờ. Qua khe cửa, nó thấy một ông lão tóc bạc, ngồi quay lưng, đang chơi đàn trên chiếc piano cũ, xung quanh là chim rừng đậu kín khung cửa sổ.

Elin đứng yên nghe. Rồi như bị tiếng nhạc cuốn đi, nó thở khẽ một tiếng.

Người nhạc sĩ dừng lại, quay lại nhìn.

— Cháu không làm phiền chứ?

Ông mỉm cười, mời Elin vào. Họ không nói nhiều. Chỉ là ông hỏi nó tên gì, và rồi lại đàn tiếp. Ông nói:

— Ở đây, không có ai nghe nhạc, ngoài chim. Nhưng hôm nay, ta đàn cho cháu nữa.

Từ đó, mỗi tuần một lần, Elin đến ngồi dưới gốc cây thông trước căn chòi. Ông đàn, nó lắng nghe. Họ không bao giờ hỏi nhau gì cả. Có một lần ông lão hỏi tên và ngày sinh nhật của cô bé. Còn chỉ có nhạc, và gió.

Vào cuối kỳ nghỉ, ông đưa cho Elin một mảnh giấy, nói:

 — Đây là tên một bản nhạc ta đang viết dở. Nó chưa có nốt nào cả. Nhưng cái tên thì đã có từ lúc cháu xuất hiện. Khi nào cháu 18 tuổi, nó sẽ đến với cháu.

Elin đọc:

“Til Elin – første lytter”

(“Gửi Elin – người lắng nghe đầu tiên”)

Năm ấy, hè kết thúc, Elin không còn quay lại vùng fjord nữa.

Mười năm sau…khi Elin tròn 18 tuổi, cả nhà đi nghe nhạc trong nhà hát trang trọng ở Oslo, dàn nhạc trình bày lần đầu tiên tác phẩm của Geirr với lời nhắn của tác giả "Dành tặng cho cô bé Elin lúc tròn 18 tuổi".

Khi bản nhạc có tên “Til Elin” vang lên, tất cả lặng đi. 

Vài năm sau…

Elin trở lại vùng rừng xưa. Con đường nhỏ dẫn vào căn chòi giờ mọc đầy dương xỉ và hoa tím dại. Cô không còn là cô bé năm nào, nhưng vẫn giữ thói quen đi bộ một mình, mang theo một lát bánh mì và một bản nhạc.

Căn chòi không còn nữa. Nhưng ở nơi đó, cô nghe thấy điều lạ lùng nhất:

 Gió thổi qua rừng thông, rung lên những nốt nhạc âm thầm.

Như thể ông vẫn đang đàn.

Như thể rừng chưa từng quên tiếng của ông.

Cô ngồi xuống, đặt tay lên rêu đá, nhắm mắt, và thầm nói:

— Cháu vẫn đang nghe, Geirr ạ.

Một con chim nhỏ bay ngang qua, đậu xuống nhánh cây. Và trong khoảnh khắc ấy, mùa hè xưa hiện về – nguyên vẹn như chưa bao giờ rời đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét