Đôi Khi Trời Mưa - Quang và Nina
(Miền không chiến tuyến)
1.
Quang.
Quang đến Fremantle vào mùa gió biển gào lên từng cơn trên những mái nhà cũ kỹ. Thành phố cảng phía tây nước Úc nằm trải dài bên bờ Ấn Độ Dương như một vùng ký ức xa xăm của châu Âu cổ. Từ ô cửa sổ căn phòng trọ thuê lại trong một ngôi nhà gỗ màu xám tro, Quang nhìn thấy những con mòng biển lượn vòng trên trời, xa xa là cánh buồm nhỏ như dấu phẩy của một câu thơ đang viết dở.
Anh đến đây không phải để trốn chạy. Anh từng nói với Trâm như thế, khi họ uống chia tay sau sau buổi khiêu vũ cuối cùng ở Hà Nội. Anh cần một nơi để bắt đầu, nhưng anh muốn ra đi với một điều gì đó rõ ràng – không phải danh tiếng, không phải tiền bạc, mà chỉ đơn giản là cảm giác mình không còn là “người đàn ông luôn thất bại”.
Giấy tờ hành nghề kiến trúc được công nhận nhanh chóng hơn anh nghĩ. Một hãng nhỏ chuyên tu bổ các tòa nhà cổ mời anh làm việc. Anh lao vào những bản vẽ và những viên gạch gỉ sét như một người lạc vào mê cung thân thuộc. Mỗi buổi chiều, anh đi bộ ra biển, để mặc cát len vào giày, gió táp vào má, và biển thở những câu chuyện dài không lời.
Rồi một chiều mùa xuân, khi thành phố tổ chức lễ hội ngoài trời, anh nghe thấy bản nhạc Tango bật lên. Giữa quảng trường đá trắng là những bước xoay tròn, những bàn tay dang rộng, những thân hình lướt qua nhau như sóng. Cô ấy bước ra – mái tóc vàng buộc cao, thân hình thanh mảnh như được rút từ một bản phác ballet.
2.
Nina.
Cô nhìn anh sau bài nhảy đầu tiên. Không một lời, chỉ ánh mắt như một lời mời thử sức. Sau đó, trong một lớp khiêu vũ cộng đồng ở Cottesloe, họ gặp lại. Cô là người hướng dẫn cho lớp – một cựu vũ công ballet đến từ Saint Petersburg, chuyển sang học vật lý trị liệu sau một chấn thương đầu gối không phục hồi.
- Anh từng nhảy Latin? – cô hỏi, mắt nhướng nhẹ.
- Không chuyên nghiệp. Chỉ là từng tìm cách thoát khỏi chính mình.
Nina mỉm cười. Nụ cười không hoàn toàn vui.
Họ bắt đầu nhảy cùng nhau. Những bước Cha-cha, Rumba, rồi cả Tango kiểu mới. Cô dạy anh đếm nhịp bằng tiếng Nga. Anh bật cười mỗi lần phát âm sai. Nhưng trong những vòng xoay, có điều gì đó giữa họ dần rõ ràng – không phải là lửa đam mê, mà là hơi ấm của những người đã đi qua vùng giá lạnh. Nina cũng tỏ ra ngạc nhiên về khả năng khiêu vũ của anh.
- Anh từng thi đấu khiêu vũ chưa?– Nina hỏi.
- Có một lần đúng nghĩa ”.
- Và cô ấy đâu?
- Không còn ở đây.
Anh không biết mình trả lời vậy là đúng hay sai. Có một nỗi nghẹn nơi lồng ngực, như điệu nhạc còn thiếu nốt cuối cùng, như vũ điệu thiếu bước kết.
Một tối, sau buổi diễn nhỏ ở nhà văn hóa địa phương, Nina kể cho anh nghe về chiến tranh:
- Anh ấy chết ở Irpin. Bạn trai tôi. Một người lính tình nguyện. Tôi không thể ngăn anh ấy. Tôi chỉ biết mình không thể sống trong một đất nước như vậy nữa.
Quang lặng đi. Anh chưa bao giờ trải qua mất mát như thế. Vợ anh đã rời bỏ anh, nhưng là vì sự thay đổi đến chóng mặt với Việt nam mà anh không theo kịp, không phải vì đạn pháo.
- Còn em thì sao? Em chạy trốn?
- Không. Em rời đi để không bị biến thành một người khác. Rất nhiều bạn em cũng vậy. Chúng em không phản bội nước Nga. Chúng em chỉ không muốn phản bội chính mình.
Quang hiểu. Đột nhiên anh nhớ đến những người bạn cũ từng nói với anh: "Mày không đủ đàn ông để giữ một gia đình." Họ không biết anh đã giữ bao lâu, và đã cố gắng đến mức nào. Anh không phản bội ai cả. Anh chỉ chọn sống sót, giữ lại mình.
Thời gian trôi qua, họ mở một lớp khiêu vũ nhỏ buổi tối trong nhà thờ cũ đã bỏ không. Lớp học có những người tị nạn Ukraine, một vài người Nga phản chiến, một cặp vợ chồng Việt già sang Úc đoàn tụ với con. Ở đó, không ai hỏi quá khứ của ai. Tất cả chỉ đếm bước và lắng nghe nhịp nhạc.
Một cô bé Ukraine mười hai tuổi tên Alina, mắt xanh và tóc nâu, từng khóc suốt buổi học đầu tiên. Cô bé bảo mẹ: “Con không thể nhảy với bạn người Nga kia được.” Nhưng rồi, trong một buổi tập chung, Alina bắt gặp ánh mắt của Ivan – một cậu bé Nga gầy và nhút nhát, cũng đang sợ hãi như cô. Họ bắt đầu nhảy cùng nhau.
Quang và Nina đứng nhìn từ xa. Nina nói: “Trẻ con dễ tha thứ hơn người lớn.”
Quang mỉm cười: “Vì chúng chưa học cách thù hận.”
Lại có một lần anh dạy một nhóm học viên nhí. Một bé gái hỏi: “Thầy ơi, khiêu vũ có phải là chiến đấu không?”
Anh bật cười:
- Không. Khiêu vũ là lùi lại một nhịp, để người kia được tiến lên.
- Vậy ai thắng?
- Không ai. Hoặc cả hai.
Bé gái gật gù. Quang nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi.
Một chiều mưa, Nina bước vào căn hộ Quang, tay cầm hai ly cacao nóng. Cô không mặc đồ tập mà chỉ khoác áo len xám, tóc buông xõa, mặt không son phấn.
- Em mệt - Cô nói - Không phải vì cơ thể. Mà vì nhớ. Có khi em nhớ nước Nga đến phát điên. Nhưng em không thể quay về. Em không còn quê hương nữa.
Quang không nói gì. Anh kéo ghế cho cô ngồi, đặt tay lên vai cô, và chỉ ngồi như thế, im lặng.
Sau đó, họ bắt đầu sống cùng nhau. Không ràng buộc, không hứa hẹn. Chỉ là những bữa sáng có trứng và cà phê. Những tối nghe nhạc Schubert trong phòng khách, ánh đèn vàng nhòe mờ. Những đêm mưa Fremantle đập vào mái ngói cũ, và họ nằm cạnh nhau, chạm tay mà không cần nói điều gì.
Một ngày, hội đồng thành phố tổ chức một cuộc thi khiêu vũ nghệ thuật vì hòa bình. Quang và Nina đăng ký. Họ đặt tên cho bài biểu diễn là Miền không chiến tuyến. Trang phục giản dị: trắng – xám – ánh bạc. Không phông nền. Không hiệu ứng. Chỉ có hai người trên sân khấu, kể lại bằng điệu nhảy cuộc hành trình từ chia rẽ đến thấu hiểu.
Khi màn biểu diễn kết thúc, khán giả đứng dậy vỗ tay. Alina và Ivan cũng đứng đó, mắt sáng lên như gương. Cô bé quay sang cậu bé: "Chúng ta cũng nhảy như họ nhé?”
Nina quay sang Quang, khẽ nói: “Chúng ta không thể làm thế giới ngừng chiến tranh. Nhưng chúng ta có thể làm nó dịu lại – một chút, bằng điều này.”
Quang gật đầu. Anh từng nghĩ mình phải rời Việt Nam để trở thành một ai đó mới. Nhưng giờ anh hiểu – chính anh, với những vết thương cũ, mới là người mà thế giới này cần. Không phải một anh hùng. Chỉ là một người biết lắng nghe, và biết chuyển động.
Cuối năm, họ tổ chức một buổi dạ hội nhỏ ở nhà thờ cũ. Mỗi người mang theo một món ăn từ quê hương mình. Có bánh cuốn Việt, có borscht Nga, có bánh mận Ukraine. Âm nhạc vang lên. Người già, người trẻ, người nói tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Việt – cùng nhau xoay tròn trong căn phòng không biên giới.
Ngoài cửa, gió biển Fremantle vẫn thổi. Lại những giọt mưa. Nina ôm lấy anh. Anh nghe tiếng thầm thì như tiếng mưa :" Quang ơi. Em muốn mình già đi cùng nhau, trong một thành phố có mưa”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét