Không nhấm nháp, không có gì thưởng thức
Mọi buồn phiền, mọi tiếc nuối đã qua
Đừng trái chúng ra, hãy gom chúng lại
và nhanh vào để cho nó đỡ đau
Nhỏ dần, chặt dần, rồi sẽ tan biến, rất mau
............................................
1. Trái tim - Máy bơm
Người ta hay nói đến trái tim như biểu tượng của yêu thương, nhất là các nhà thơ. Nói dối. Họ có gì cho trái tim chứ, họ biết nó cần gì không. Hãy nghĩ đến trái tim một cách đơn giản hơn, như chính nó là vậy, một cái máy bơm. Với các động vật khác cái máy bơm đó được hoạt động trong điều kiện thuận lợi, ưu ái - phần lớn nhất là nằm ngang trái tim. Con người, một động vật đứng thẳng, thân thẳng, cái máy bơm làm việc vất vả quá, theo chiều cao để đưa máu đi nuôi cơ thể. Cả ngày thế làm sao nó chịu được. Vì thế trong một ngày cố gắng dăm ba lần cho nó được nghỉ ngơi, hoặc nằm mươi mười lăm phút, hoặc ngồi ngửa gác chân cao lên, cho mọi phần cơ thể gần ngang với trái tim hơn.
2. Trẻ khỏe - Bôi trơn
"Câu hỏi đơn giản là vì sao ta ăn, thức ăn lại tiêu hoá được, nuôi cơ thể chúng ta. Vì có dung dịch men tiêu hoá (rất thông minh, biết phân biệt và lựa chọn) tiết ra qua thành thực quản, dạ dày, ruột, các bộ phận tiêu hoá. Vì thế mà nó cần có nước, ướt. Khi thành các bộ phận tiêu hoá bị khô, các men đó hoạt động kém hiểu quả, bớt thông minh và còn không ngăn được chất độc ở thức ăn ngấm vào cơ thể" - nói đến đây anh bạn tôi rút trong túi áo chai cái chai bẹt, ngửa cổ nhấp một ngụm, rồi nói tiếp "Cứ 30 phút tôi lại bôi trơn các thành ống, bể chứa trong người tôi. Bôi trơn bề mặt" . Thảo nào con lạc đà trông nó già, nó uống rất nhiều nước, dự trữ nước trong người thì nhiều nhưng bôi trơn bề mặt thì không. Anh bạn tôi cùng tuổi tôi, mà trông trẻ hơn tôi đến chục tuổi. Mà cuộc sống của anh ấy thì vất vả lắm, bây giờ vẫn đun than thì biết rồi đấy và trước sau là rải rác ba bà, đáng sợ. Giờ là tập ba. Thế mà vẫn trẻ, trông vẫn hạnh phúc. Đi đâu anh ta là vẫn cứ đều đặn lấy cái chai nhỏ làm một ngụm nước, vẫn cứ bôi trơn.
3. Hiện tại-Quà tặng
Một trong những sai lầm của con người là nghĩ có thể sửa đổi được quá khứ dù là trong ý muốn với câu than vãn "Giá như". Cả một quá trình không hề đơn giản. Thay đổi một chút trong quá khứ, mọi sự kiện sẽ thay đổi, móc nối kéo theo nhau như những con bài Domino được xếp vậy. Có bao nhiêu cái ngẫu nhiên, bao chuyện có thể xảy ra. Có ai yêu thông cảm với người giàu không nhỉ. Chắc là không, ghen ghét thì có. Không có gì đảm bảo là sau thời gian đủ lâu ta có được như hiện tại ta có. Giá hồi đó ta biết mua miếng đất ấy, rẻ thối thì đã giàu lắm rồi. Ối giời, bao nhiêu kịch bản với những kết cục khác nhau có thể viết tiếp được. Vì vậy hãy chấp nhận, sống sâu và khỏe trong hiện tại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét