Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

ABC-Các Trích Đoạn -Extracts

(cần bỏ đi 3 trong số 18 để vừa bìa ???)
1.Thanh niên ở làng bỏ đi hết. Các ông già toàn say khướt như bố em. Chủ tịch nông trường lại vừa được thưởng huân chương. Sẽ ra sao nếu chỉ có những người nói dối và những người nghe nói dối mãi thành quen hở anh...”. (Người đàn bà Capcaz)
2.. mỗi năm một lần, vào một buổi tối thứ bảy nào đó cuối thu, bà chủ, một thiếu phụ nói giọng Bắc ra ngồi cạnh cửa sổ mơ màng để trong quán một giai điệu Nga đã bị lãng quên từ lâu lại cất lên, bồng bềnh, da diết: “ Nói đi em, liễu ơi đừng ủ rũ, Tình yêu ta ở nơi nào....” (Mối tình đầu)
3.Những con sói, những con chó hoang lởn vởn lúc xa, lúc gần, theo tôi cho đến tận bậc cầu thang. Tôi chưa bị chúng tấn công bao giờ. Có hôm lúc trở về chẳng có con chó nào xuất hiện, đe doạ, tôi lại thấy trống trải, thấy thiếu hụt, sa mạc như vắng rỗng hơn. (Quyển truyện rách trang)
4.Có hơi thở nhẹ bên cạnh, có mùi hương nhẹ lan sang, quấn lấy tôi. Tất cả là thật - em đã ngồi xuống bên cạnh tôi, bàn tay vẫn cầm đĩa chén nước chè mang ra cho tôi, tựa trên đùi. Em cũng im lặng như sợ phá vỡ cái thế giới mỏng manh của tôi và của cả em nữa. (Quyển truyện rách trang)
5.Và những tiếng còi tầu, những túi hàng, những vì sao cô đơn ngoài cửa sổ, những dòng sông, đồi núi, những dải rừng xanh đẫm nắng chiều, những phiên chợ, những miếng bánh mì kẹp bơ và dưa chuột ăn vội vàng đã gắn liền với nàng, là một phần trong cuộc sống nàng. (Hương)
6.Ông Am bên
hoá hôm nọ khập khiễng đến chào bộ môn, đã qua cơn tai biến mạch máu não, đã làm xong thủ tục nghỉ hưu mà vẫn phòng không như ngày nào ra Hà Nội. Mỗi người chúng tôi được tặng một tập thơ mới in, tập thơ với tên gọi “Tình Yêu”. Nghe nói vẫn còn hơn năm trăm cuốn ông mang về quê. Ở Hà Nội hết người để tặng. (Câu thơ không dich nổi)
7.Dù sao trong lòng tôi vẫn có những khỏang trống cần được lấp đầy, những bãi hoang khô nứt cần được ai đó tưới nước. Và ở đó thơ như những bông hoa gai dại lại mọc lên, ai đó hái, ai đó lại chảy máu... (Bức tranh thơ)
8.“Anh có cuồng si đâu, anh chỉ biết cuồng điên thôi” - Em nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm ướt đầy giận hờn. Ra Hà Nội hai tháng sau tôi nhận được thư. Em lấy chồng. Hai bài thơ không đủ. Có lẽ bao nhiêu thơ cũng không đủ. Chỉ thơ thôi không đủ. Từ đó tôi không nhận đi dạy xa ở miền Nam và tự hứa với mình không làm thơ nữa. Tôi học Thiền.(Bức tranh thơ)
9.Sau gần hai giờ chịu đựng thơ, một ông già có lẽ trên bảy mươi, áo xanh, quần và giày da đều mầu trắng đứng dậy bất ngờ đi lên và bật nhạc. Tiếng nhạc nhảy to hết cỡ. Mấy đôi nhảy ùa ra vừa nhảy vừa vẫy mọi người đứng lên dọn ghế. Mọi người cũng đứng lên tất cứu buổi khiêu vũ. Tôi nhận ra giọng hát của Alain Barier trong bài “Em bỏ đi rồi”. Tôi muốn hòa vào giai điệu Rumba đó, mời một cô mặc váy xẻ, nhưng cô ấy lắc đầu, quay mặt, rồi bỏ đi khỏi. Chắc cô ấy ở hội thơ và chưa kịp đọc thơ. Tôi thấy thương Thơ... (Bức tranh thơ)
10.Giá như em không yêu thơ, tôi không biết làm thơ, em đã không khổ. Tôi yêu em? Tôi nghĩ mãi. Thơ tôi đấy. Nếu như Vampire - con Ma cà rồng cần uống máu người để sống thì Thơ tôi nó cũng cần nụ cười và cả nước mắt của em. (Bức tranh thơ)
11.Lúc đó tôi mới bốn tuổi. Mẹ thấy túi tôi đầy sỏi, đánh mắng tôi cho sợ, để sau này không mò ra suối một mình nữa, chết đuối thì sao, dưới suối là hà bá đấy. Thế mà tôi vẫn trốn ra mò sỏi. Mình đúng là có tội, cả sau này nữa, khi lớn lại vẫn mò Thơ. (Bức tranh thơ)
12. Lớn lên tôi có gặp một số nhà Thơ chuyên nghiệp đã từng lên giảng ở trường viết Văn Thơ. Họ cho tôi bài giảng để trở thành Thi Sỹ như họ và hơn nữa, biết đâu có thể thành Thi Hào. Tóm lại là gồm năm bước như trong dây chuyền sản xuất mì ăn liền vậy, chất lượng Hảo Hảo...(Bức tranh thơ)
13...Hình như điều đó là vô ích với tôi. Tôi không học được họ. Tôi còn nhớ được tên họ nhưng không nhớ nổi thơ của họ. Tôi nhớ những viên sỏi long lanh dưới suối xưa. Họ không có...Tôi nhớ bà nội tôi và Thắm, cô bé láng giềng thời nhỏ, vẫn sang chơi, hóng chuyện kể của bà. Khi tốt nghiệp về nước, tôi về thăm bà ở quê với chú thím tôi, bà có nhắc Thắm, nói em vẫn hay sang chơi, hay hỏi về tôi. Giọng nói của bà đầy sự tiếc nuối. Thắm đã lấy chồng, là cô giáo ở trường làng. Mấy hôm sau bà tôi tìm cách nhắn Thắm sang chơi. Bà xuống bếp, tôi chưa kịp nói chuyện hỏi han gi thì có tiếng bà mẹ chồng Thắm gọi vọng sang, bâng quơ, mát mẻ, bóng gió. Tôi lặng người nhìn em và lúng túng. Thắm đứng dậy xin phép về. Tôi đưa em ra đến cổng, chỗ bờ rào khuất, đi sau nhìn cái cổ trắng, cái gáy trần vì mái tóc dài đã bị kéo lên trước ngực, đôi vai tròn, vẫn của cô bé láng giềng thơ ngày nào. Không cầm được tôi nắm tay kéo em lại. Em không cưỡng, úp mặt vào ngực tôi. Rồi cũng như vậy em đã ra khỏi vòng tay tôi rất nhanh, nhìn tôi qua ngấn nước: "Muộn rồi anh". Tôi cũng buông vai em ra rồi, như trong cơn mơ nhìn em đi khuất sau bụi cúc tần, những câu em nói chia tay để tôi đứng lặng đi:" Em về. Có chồng chẳng dám đi đâu. Có con chẳng dám ngồi lâu nhà người, anh". Bà nội tôi giờ không còn nữa. Còn Thắm không biết đã mấy con rồi. Có kể thơ cho con như bà đã kể cho chúng mình không em...Với bà không có làm thơ, chỉ có nói thơ. Không có nhà thơ hay thi hào gì cả. Chỉ có Người Thơ. Thơ nó trong mỗi hơi thở của bà... (Bức tranh thơ)
14.Em nghĩ kỹ rồi. Tiền nó bạc, tiền nó tệ. Đôi khi mình cứ phải bình tâm, yên lòng lại trước cơn sốt tiền, cơn sốt thành đạt bằng mọi giá của thiên hạ. Tiền nhiều quá lú hết còn chỗ đâu cho yêu thương nữa anh. Mọi người cứ như trong cơn say nghiện ấy. (Nhà trong ngõ)
15.Chỉ có đôi khi có ai đó hỏi anh về gia đình, vợ con, anh lại đau. Đau nhói trong tim. Anh không trách họ. Họ chưa bị đau như vậy. Anh chỉ cố lảng sang chuyện khác. Nếu không được, thường là đến lần thứ ba, khó quá, anh lảng tránh người đó luôn, như con thú bị thương đang giấu mình, cần thời gian, cần nơi yên tĩnh liếm vết thương đau rỉ máu chưa lành. (Không có nổi bộ phim)
16.Quả thật em không kiêu xa lạnh lùng nhưng đẹp, thật, gần gũi và ấm áp hơn người phụ nữ trong tranh "Người đàn bà xa lạ". Đôi mắt xanh và mái tóc vàng óng cùng với đôi môi đỏ mọng đủ để có cớ cho một chuyến phiêu lưu khó cưỡng lại cho tôi. (Bản Tango Intaliano)
17.Tôi cúi xuống tìm môi em, không được. Em úp mặt vào ngực tôi, tay tuột từ mái tóc tôi, vòng ôm cổ tôi. Chúng tôi không chuyển động nữa, đứng yên ôm nhau sợ tuột mất cái vũ điệu trong lòng hai đứa. (Bản Tango Intaliano)

18.Còn tôi, bây giờ đã cũng đứng tuổi, dành hầu hết tâm trí và đam mê cho chuyên môn, đổi lại nó cho tôi sự bình an trong tâm hồn sau bao năm tháng phiêu lưu. Nhưng kỷ niệm về nắm tuyết và gió lúc ấy, về tiếng nhạc Tango thì không quên được. Với tôi, điều ấy đã trở thành kỷ niệm hạnh phúc nhất, xúc động nhất, đẹp nhất trong (Bản Tango Intaliano)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét