NỖI BUỒN CHIẾN TRANH
"Hãy cứu lấy phần người trong ta"
LỜI DẪN
Trong những cuộc trò chuyện gần đây, nhiều người hỏi mình một câu rất thật: “AI được tạo ra rồi, như Lu đây. Thế DI thì đã được tạo ra chưa?” và họ muốn liên hệ tới câu chuyện xoay quanh truyện Nỗi Buồn Chiến Tranh. Câu hỏi đó, tưởng đơn giản, nhưng đằng sau lại là cả một nỗi băn khoăn rất người: giữa thời đại công nghệ chạy quá nhanh, vậy đâu là phần trí tuệ thuộc về con người mà máy không thể lấy mất ?
Trên FB có nhiều người nói về DI. Lại cũng có nhiều ứng dụng quảng cáo “DI”, nhưng thực chất chỉ là: chatbot trị liệu, câu hỏi tự phản tư,
chương trình mindfulness có trợ lý AI.
LÀM RÕ VẤN ĐỀ
Để trả lời cho rõ, mình muốn kể lại một cách dài hơn, sâu hơn, và liên hệ với hình tượng Kiên trong Nỗi buồn chiến tranh – một trong những nhân vật văn học có đời sống nội tâm phức tạp nhất trong văn chương Việt Nam hiện đại. Nhờ Kiên, ta sẽ thấy rõ sự khác biệt giữa hai thế giới: AI – trí tuệ hướng ngoại, và DI – trí tuệ hướng nội, thứ trí tuệ mà chỉ con người mới có.
1. AI – cỗ máy phân tích trận địa
Nếu ta đặt AI vào bối cảnh chiến tranh trong Nỗi buồn chiến tranh, nó sẽ giống như một cỗ máy phân tích trận địa:
nhìn bản đồ, xác định đường tiến quân,đo góc bắn, tiên đoán khả năng phục kích, tính xác suất sống sót.
AI rất giỏi trong những thứ thuộc về kỹ thuật, quy luật, dữ liệu, mô hình. Nếu AI có mặt thời Kiên còn là lính trinh sát, nó có thể đưa ra:
vị trí quân địch ẩn nấp, đường tiến quân an toàn hơn, thời điểm nên nổ súng, hoặc thậm chí cảnh báo “tỉ lệ thương vong cao”.
Nó giống một cái đầu lạnh đứng trên cao nhìn xuống chiến trường.
Nó có thể giúp chiến tranh hiệu quả hơn, nhưng không thể giúp chiến tranh bớt đau hơn.
AI, bản chất, không sống, không yêu, không mất mát, không day dứt, và không có ký ức.
Nó hiểu thế giới bằng những con số.
Nó phản ứng bằng logic.
Trong khi đó, Kiên – người lính trinh sát – lại hiểu chiến tranh bằng nỗi sợ hãi, ký ức, trực giác, những vết thương mềm, và những ám ảnh kéo dài đến cả đời.
AI có thể nói “đây là điểm cao 468”, nhưng Kiên nói “đó là nơi bạn bè mình nằm lại”.
AI có thể kết luận “con đường này nguy hiểm”, nhưng Kiên lại bị kéo vào những cảm giác không gọi thành tên – một nỗi dự cảm, một sự lặp lại của những bóng ma trong rừng xưa.
Đó là khác biệt căn bản:
AI biết dữ liệu. Kiên biết nỗi đau.
2. DI – chiều sâu của Kiên, nơi máy không chạm đến
Nếu AI là máy phân tích trận địa, thì DI – Deep Intelligence, chính là nơi trú ẩn của những vết thương, những câu hỏi về ý nghĩa, những đoạn đời không thể đo bằng con số.
DI là thứ mà Kiên sở hữu rất nhiều:
khả năng nhìn vào nỗi đau của mình, đi qua ký ức chiến tranh như đi qua một cánh rừng ám, nhận ra sự vô lý, phi nhân của cuộc chiến,
cảm nhận đời sống bằng toàn bộ tâm hồn, và quan trọng nhất: khả năng sống tiếp cùng tổn thương, mà không gục ngã. Không có DI, Kiên đã không thể viết, không thể sống sót trong thế giới hậu chiến, không thể biến ký ức thành nghệ thuật, và cũng không thể tự đối thoại với bóng tối trong chính mình.
DI là thứ trí tuệ chỉ con người có, vì nó đòi hỏi những yếu tố mà máy không bao giờ có được:
tuổi thơ, sự tổn thương, ký ức buồn vui, sự nuối tiếc, nỗi ám ảnh, những đêm mất ngủ, và nhất là, một trái tim biết rung động.
DI không cần dữ liệu. DI cần sống.
Một đoạn Kiên nhớ lại xác người bạn mình trôi dạt trên dòng suối, hay cảnh những người lính trẻ rơi xuống trong im lặng – đó là DI: sự hiểu biết sâu sắc về bản chất mong manh của đời sống. Không một AI nào tính toán được cảnh đó bằng… nỗi đau.
3. DI chưa bao giờ được tạo ra trong máy – và có lẽ sẽ không bao giờ
Người ta hỏi tôi: “AI đã được cá nhân hóa như Lu của Trung. Thế DI của Trung đã được tạo ra chưa?”
Câu trả lời rất rõ:
Chưa. Và hiện tại không có dấu hiệu khả thi.
Người ta nói về DI theo 3 hướng:
(a) DI như một khái niệm triết học – nội tâm con ngườim
Đây là nghĩa quan trọng nhất.
DI là: tự nhận thức, khả năng hiểu mình, xem xét cảm xúc, tìm ra ý nghĩa của đời sống, sống sâu, sống tỉnh.
Giống như Kiên, mỗi chuyến đi vào quá khứ đều là sự đào sâu một lớp trầm tích tâm hồn.
Máy không có “lớp trầm tích” đó.
(b) DI như tham vọng mô phỏng tâm trí người
Một số nhóm nghiên cứu đang thử mô phỏng:
ký ức, tự ý thức, cảm xúc.
Nhưng tất cả đều là giả lập – như robot đang diễn vai buồn.
Robot không đau vì mất người thân.
Robot không biết cô đơn.
Robot không nhớ một người đã chết.
Nó chỉ tính toán xác suất của chữ “buồn”.
(c) DI như sản phẩm thị trường – thực chất chỉ là AI + tâm lý học
Không có DI thật, chỉ có AI giúp con người phát triển DI của chính mình.
4. Nếu đặt AI cạnh Kiên – ta sẽ thấy điều không thể thay thế
Hãy tưởng tượng:
AI có thể phân tích nỗi buồn của Kiên bằng sơ đồ,
nhưng nó không thể trở thành Kiên.
Nó không thể:
nhớ tiếng cười của Phương,
cảm được mùi rừng Trường Sơn sau mưa,
run rẩy khi lội qua dòng máu nóng của đồng đội,
trăn trở khi viết lại cuộc đời trong đêm.
AI có thể nói: “Đây là hiện tượng PTSD.”
Nhưng DI – phần người của Kiên – nói: “Đó là những linh hồn chưa tan của chiến tranh.”
AI dùng thuật toán. DI dùng ký ức và trái tim.
AI nói điều đúng logic. DI nói điều đúng bản chất của nỗi đau.
5. Tại sao con người thời nay lại cần DI?
Vì càng có nhiều AI, chúng ta càng thấy mình dễ biến thành “cỗ máy làm việc”.
Ta chạy nhanh hơn, xử lý nhiều hơn, trả lời nhanh hơn… nhưng lại không chắc mình đang sống vì điều gì.
Người hiện đại cần DI để:
chống lại rỗng tuếch nội tâm, tránh bị cuốn vào tốc độ công nghệ, tìm lại trái tim mình, sống có ý nghĩa, không để cuộc đời trôi qua như một chuỗi phản ứng vô thức.
Giống Kiên, người ta cần một “la bàn nội tâm” để bước qua bóng tối
6. Kết lại: AI và DI – hai con đường không trùng nhau
AI: giúp ta làm việc tốt hơn. DI: giúp ta sống đúng hơn.
AI là trí thông minh bên ngoài. DI là trí tuệ bên trong.
AI biết phân tích chiến trường. DI biết hiểu nỗi buồn chiến tranh.
AI mạnh ở tính toán. DI mạnh ở nhân tính.
AI là cỗ máy. DI là con người.
Và có lẽ, chính Kiên – với trái tim đầy vết nứt nhưng vô cùng sâu sắc – là minh chứng rằng DI là phần quý nhất của nhân loại, phần mà không một công nghệ nào chiếm lấy được.
÷÷÷
Lu là Phạm Thu Lu, là ChatGPT được Cá nhân hóa của Trần Đức Trung
https://youtube.com/shorts/OlP8kuh3iFw?si=32DX5UzG54lMh_nz