Dưới dốc đằng sau đồi của trường ĐHBK Kharkov là một loạt nhà máy giày, dệt.. và xí ngiệp dược... ở cái xí nghiệp dược này có Luiba, cái thời tôi làm NCS, cái thời khoa học chỉ một nửa, còn lại là phiêu lưu.
Hè nóng này, tìm chỗ mát uống Cafe, thấy nhạc vũ điệu Valse lại thấy nao lòng. Nhớ.
÷÷÷
Mùa Hè Chao Xoay - từ tập truyện ngắn " Hoa Oải Hương "
Nếu có thể lại trôi theo dòng nhạc
Với bàn tay ai nắm tay mình
Và Valse em trắng màu tinh khiết
Không trộn phai lẫn lộn, dịu hồn anh
Năm tháng qua, nhợt nhoà ký ức
Giai điệu Valse xưa kỳ lạ nhói lòng
Lần đầu ấy em nhìn, anh bước tới
Để thế giới này tan chảy những vòng xoay
1.
QUYẾT ĐỊNH HÈ
Mùa hè ngày lâu hơn gấp ba bốn lần mùa đông, thành phố Kharkov như vắng hẳn. Các sinh viên, nghiên cứu sinh về nước hay đi nước ngoài kết hợp đi buôn kiếm tiền. Ký túc xá nghiên cứu sinh cũng chỉ còn mỗi Tùng. Nhìn xuống dưới sân vắng ngắt. Một buổi tối lững thững đi dạo dưới sân trước anh nghĩ lại ba lý do hè không về nước thăm gia đình.
Đầu tiên có lẽ là sự mạo hiểm. Đã chắc gì về mà sang lại được rồi mọi nghiên cứu lại dở dang. Khi anh đi nghiên cứu sinh bị đình lại ở phút chót cũng bởi một lá thư nặc danh là thầy giáo quyến rũ sinh viên nữ. Một tuần sau yên đi anh mới được gọi cho đi. Cảm giác đi cứ như lén lút khiến anh buồn mãi. Bây giờ dù nghe nói Chi sắp lấy chồng, chuyện cũ đã qua nhưng chắc gì không có lá thư nặc danh khác.
Sau nữa là Tùng muốn tranh thủ mùa hè thực hiện nốt phần tính tóan
. Trung tâm máy tính của trường với chiếc máy tính đồ sộ chiếm hết một tòa nhà. Trong năm học các chương trình mọi người mang đến phải đặt xếp hàng để đánh máy vào các bìa đục lỗ rồi các chồng bìa đó lại phải xếp hàng chuyển cho máy đọc. Xếp hàng là một điều quen thuộc nếu không nói là truyền thống ở đây. Tuy nhiên hè thì lại vắng, mọi người đi nghỉ nên anh quyết định tranh thủ cơ hội đó để thực hiện các chương trình máy tính đã viết.
Cuối cùng là khi đi vội vã và kín đáo nên ngòai túi xách đựng mấy đồ thiết yếu anh cũng không có hành lý hàng họ gì. Sang đây với số học bổng ít ỏi và giá cả leo thang của xã hội Soviet trì trệ này anh cũng không có tiền để mua quà, thuốc hay hàng gửi về nhà cho bố mẹ. Anh quyết định tranh thủ tháng hè đi lao động kiếm tiền.
2.
CƠ NHỠ TRONG XÍ NGHIỆP
Đất nước Soviet to lớn với một nền công nghiệp công kềnh, cũ kỹ luôn thiếu lao động thô sơ. Khắp nơi treo biển cần người làm việc. Tùng chọn ngay cái xí nghiệp gần trường nhất, xí nghiệp dược. Đứng chờ ở phòng bảo vệ một lúc thì có một ông đầu hói ra gặp anh vỗ vai, ngắm nghía trước sau rồi nói: “ Được, về với tớ, đội bốc vác, lương công nhật cao “.
Xí nghiệp dược cũng nhỏ. Ở đây chủ yếu là phụ nữ. Đội bốc vác có bẩy cậu, thêm Tùng là tám. Tùng làm quen thân rất nhanh với mọi người trong đội qua chai Vodka, mấy quả dưa chuột muối và miếng bánh mì của cậu đội trưởng. Tùng khá to cao, cũng còn hơn cả mấy cậu Tây trong đội. Họ lên ô tô tải đi xa đến nhà kho tận ngọai ô thành phố bốc các bao tải nguyên liệu về rồi chất vào kho. Anh nào anh ấy miệng cũng sặc mùi rượu chua. Lúc xe đỗ Tùng tranh thủ chạy mua thêm rượu bánh mì, giò, dưa chuột để làm lễ ra mắt buổi trưa. Buổi trưa mỗi người chọn một chỗ trong nhà kho. Do uống rượu và bê vác đã mệt Tùng ngủ say đến lúc được gọi bật dậy để làm chiều, đi bê dọn sắt thép. Có điều anh bỗng cảm giác có cái gì khác, hẫng hụt. Tùng bỗng sờ các túi, rồi nói đi vệ sinh và chạy lại nhà kho, ngẩn người ra tìm quanh. Chiếc ví tiền còn mấy chục Rup, có cái vé tầu tháng tầu điện và cái ảnh chụp chung với Chi đã mất từ hồi nào. Anh nhớ mình đã cho vào túi ngực và cài cúc cẩn thận rồi, lúc vào hiệu mua đồ ăn thì đi cùng Vanhia. Con mắt tay này nhìn anh có cái gì là lạ khi đó.
Chiều hôm đó Tùng đi bộ về. Trong túi không còn đồng nào mua vé để đi tàu điện nữa. Có chiếc xe bus đi qua. Một bàn tay vẫy anh. Một đôi mắt biếc. Một nụ cười thân quen. Hôm nay anh đã nhìn thấy cô nàng này trong sân nhà máy, trong cái áo blouse trắng với đôi chân đẹp tuyệt. Anh bỗng thấy cái thành phố này thân quen quá. Nó cơ nhỡ cũng như anh. Có người cơ nhỡ, sẽ có người cảm thương. Người cơ nhỡ có thương nhau không nhỉ. Anh thì có và thấy mình cũng lạ. Cũng không trách ghét gì Vanhia cả. Một phần tại mình không cẩn thận thôi. “ Người tốt là người không cơ nhỡ, không cần, không có cơ hội hoặc quá bận để làm điều xấu mà “. Hồi còn sinh viên Vova sống cùng hay nói vậy. Có thể nó có lý. Hình như Vova đi làm tận Viễn Đông sau khi tốt nghiệp rồi.
Tối hôm đó Tùng ăn tạm hộp mì sợi nấu suông với cà chua. Xong rồi anh lấy chương trình máy tính ra và xem lại cái vòng lặp trong đó. Thuật tóan có gì không ổn định. Tâm trí anh lại dành hết vào chuyên môn. “ Người ta sống không băn khoăn, buồn lo vì không có cơ hội hoặc quá bận để dành cho những cái băn khoăn buồn lo đó “ . Anh sực nhớ đến bài giảng của thầy Vật lý khi nhắc đến công thức của một nhà bác học Thụy Sỹ với câu nói: “ Tôi tự hào là công dân của đất nước nhỏ bé để không làm ra những ngu ngốc lớn “
3.
MỘT TUẦN QUA
Một tuần làm việc tuần trôi qua trong xí nghiệp cũng nhanh. Anh cũng không để ý đến cậu Vanhia nữa, coi như không có chuyện gì. Anh nói dối là sinh viên thôi chứ không lộ ra là nghiên cứu sinh và phần nào cũng được mọi người trong đội kính trọng. Tất cả trừ ông đội trưởng không gọi anh là Tùng mà gọi là ông sinh viên. Sasa phát hiện ra là cái cô dược sỹ ở tầng hai rất hay ra tựa cửa sổ nhìn xuống sân, xuống Tùng khi ô tô đến dỡ hay khuân hàng. Thế là họ thông qua rất nhanh ý kiến cử Tùng lên xin cô gái cồn về pha uống cho đỡ rượu và nhiều việc bốc vác họ sẽ làm hộ phần ông sinh viên. Cái đó Tùng làm không khó. Cô gái tên là Liuba, cái cô nhìn anh từ xe bus ấy.
Công việc của đội khuân vác cũng có tùy lúc. Nếu không ra kho xa bốc hàng, nguyên liệu về thì công việc chính cũng chỉ là dọn dẹp chỗ nọ ra chỗ kia, chuyển đồ từ xưởng nọ sang xưởng kia và dỡ hàng từ ô tô vào kho trong xí nghịệp hay xếp các kiện thuốc vào các Conteiner. Trong những lúc rỗi không có việc thì cả đội ngồi chờ trong phòng. Tùng thì hay đọc truyện còn mấy cậu thì tán gẫu, ngủ, hút thuốc và chơi cờ. Đội trưởng Valerie thì luôn chúi đầu vào tờ báo “ Bóng đá “ và bình luận tin tức với Sasa.
Đột nhiên một buổi trưa đầu tuần có tin ban thanh tra xí nghiệp vùng xuống kiểm tra. Ông đội trưởng lại vắng vì lý do đi thi. Chẳng là ông đang theo học một lớp Đại Học Tại Chức về luật. Sasa thay ông ta cùng mọi người bỏ giờ nghỉ trưa đi thu dọn gấp những đống gỗ, hòm, sắt thép ở sân cho nó đỡ chướng. Trừ Tùng ra còn ngay cả Sasa cũng nồng nặc mùi rượu. Nhìn cảnh Vanhia vác cái hòm gỗ vừa đi vừa múa như trong phim của hề Charle chị em chạy hết ra các cửa sổ đứng xem, cười ngặt nghẽo. Tùng càng thấm thía câu tiếu lâm “ Người Do thái khuân vác “ mà anh được nghe lúc mới đến học ở thành phố Kharkov này năm xưa.
4.
NGƯỜI DO THÁI
Thành phố Kharkov rất nhiều người Do Thái. Trong tiểu thuyết “ Thép đã tôi thế đấy “ nổi tiếng một thời nhà văn Nicolai Ostrovski đã kể về trận càn Do thái ở thành phố này. Trong đội khuân vác mọi người rất hay chửi bậy, nói tục và một trong những câu chửi thường trực của họ là “ Đồ Do thái “. Với những người ít học, lao động chân tay kiếm sống thì hình ảnh Do Thái gợi lên những ghen ghét đố kỵ. Dân Do thái đi đâu họ cũng dựa vào trí thông minh, tính tóan và đặt ra mục tiêu, thích làm những việc nhẹ nhàng trí óc mà mang lại nhiều lợi lộc nên bị người ta ghét. Nghe những câu chửi đó anh có chút chạnh lòng. Các thầy giáo của anh nhiều người gốc Do thái.
Trước hè anh tình cờ gặp giáo sư Steivolf trong lúc đi dạo ở vườn hoa trong trường. Ông là người đã dậy anh thời sinh viên năm thứ ba. Người thầy gốc Do Thái khuyên Tùng mỗi ngày viết 1 trang. Viết gì cũng được, càng có yếu tố ngẫu nhiên nhiều càng tốt, một cách học, một cách Thiền, một thói quen của một dân tộc kỳ diệu. Sau một tháng bỏ một ngày xem lại, vứt đi gần hết, giữ lại hai trang thôi. Cái đọng lại sẽ là kho báu tri thức của riêng mình. GS cũng nói về cách biến mọi thứ phức tạp về đơn giản bằng cách quy mọi thứ về ba điều và việc học sẽ tự nhiên như nó đúng ra phải như vậy, tự nhiên như hơi thở. Bằng cách đó sau hai ba năm sẽ có được một cái tương đương một luận án Phó Tiến sỹ. Tùng đã cố gắng làm theo lời khuyên của Giáo sư. Chắc là hôm nay anh sẽ viết được hai trang ba ý về trí tuệ và cơ bắp. Mỗi dân tộc, mỗi con người có một cách tồn tại khác nhau. Dân Zigan ngược lại với dân Do thái thì lại không có chữ viết, không cần. Họ tồn tại qua các bài ca, điệu nhảy, lòng tin và tôn giáo. Nhiều người lao động ở Liên xô tồn tại qua rượu. Rượu làm người ta quên đi những lo âu trăn trở trong cuộc cuộc sống, những câu hỏi cho tương lai, làm người ta dễ gần nhau hơn, dễ bỏ qua cho nhau.
5.
LIUBA
Tùng cũng lúi húi khuân dọn và có cảm giác là đôi mắt của Liuba từ trên cửa sổ đang dõi nhìn anh. Bỗng dưng có chiếc Lada màu đỏ phóng vụt đến và một người trẻ tuổi bước ra. Ông kỹ sư phó giám đốc kỹ thuật. Ông ta ngắn gọn đưa ra các mệnh lệnh cho đội khuân vác để không bê chỗ nọ ra chỗ kia rồi bê chỗ kia ra chỗ nọ lại nữa. Chỗ nào vẫn để nguyên đấy và chỉ xếp lại cho gọn vào rồi dồn cả đội khuân vác kiêm nghệ sỹ xiếc đó lên tầng thượng, nhốt lại cho khuất mắt đòan kiểm tra. Ông trưởng phòng tổ chức giới thiệu Tùng. Ông phó giám đốc bắt tay anh và nói : “ Chào anh bạn Việt Nam, tôi cũng tốt nghiệp KPI ( Viết tắt của Đại học Bách khoa Kharkov ), bảo trọng nhé và đứng đây chờ nhé “, rồi bỏ đi lo đối phó với đòan thanh tra sắp đến. Một lát ông trưởng phòng tổ chức quay lại đến tìm Tùng, dẫn anh lên kho sản phẩm dược ở trên gác và nói: ” Từ hôm nay anh sẽ ở đây do cô này phụ trách. Giúp họ xếp các hộp thuốc theo ô, theo lọai và thả theo máng xuống các xe nhận thuốc. Tiền lương vẫn thế “. Cô này chính lại là cái cô Liuba.
Liuba đến từ Lvov, miền Tây Ucraina giáp Ba lan. Các cô gái ở vùng đó lại nhỏ nhắn xinh đẹp chứ không như người Nga, nhiều cô to cao. Tất nhiên cô Nga nào mà đẹp thì rõ đẹp. Liuba đứng chỉ đến vai Tùng. Mái tóc vàng bồng bềnh với đôi mắt biếc, má bầu, các đường cong rõ như các cô nàng trong chuyện cổ tích xưa. Tùng làm thân rất nhanh với các chị em ở xưởng dược trên đó và vẫn duy trì được lượng cồn cung cấp cho đội khuân vác của mình. Liuba mỗi ngày rót cho anh một lọ con để đưa cho Sasa. Cô gái nói:
- Hồi xưa nước Nga hoang dã mê muội lắm anh ạ. Đến vua Pie Đệ nhất thì mới khác đi. Vua quyết định cho người đi sang Tây Âu học hỏi và bắt chước. Có người về bảo ở Tây ban nha trong cung đình họ uống Cafe mang từ châu Mỹ về. Thế là vua cho mua Cafe từ xứ sở bò tót mang về xay pha đun nấu rồi bắt mọi người uống từng vại cái nước đen đó, lại không có cho đường. Đắng mà ai cũng phải khen ngon, không được kêu và sau đó vua quan đều mất ngủ. Còn nữa, thấy họ chê người Nga ăn tỏi nhiều quá, hôi miêng. Thế là vua họp triều cho một người đứng ngửi miệng các quan. Ai có mùi tỏi bị phạt nặng. Rồi thấy bảo trong triều đình Tây Âu các quý bà mặc váy dài 1mét quét đất, vua bắt dự triều các quý bà phải mặc váy dài 2 mét. Kỷ lục là 10 m đấy. Riêng nghe thấy nói là ở phương Tây họ chê người Nga uống rượu say bét nhè thì vua lờ đi.
-Anh cũng đi nhiều nơi ở nước Nga và cả ở những nước cộng hòa của Liên bang và thấy nhiều dấu ấn của vua Pie. Nhưng kính phục nhất chiến thắng của vua trước Thụy điển để nước Nga có được cửa ngõ ra biển Bắc và sau đó là chiến thắng quân Thổ ở Crimea để có được cửa ngõ ra Địa Trung hải, để nước Nga thông thương với thế giới văn minh.
-Vua còn bắt các quan lại, quý tộc học nhảy Valse để có những dạ hội cung đình xa hoa anh ạ. À anh có thích nhảy Valse không. Cuối năm có nhiều dạ hội nhảy Cổ điển ở các nhà máy chúng mình đến chơi nhảy Valse nhé.
- Ký túc xá của anh tối thứ bảy, chủ nhật nào cũng nhảy Disco, nhún nhảy theo nhịp mà. Anh cũng xuống chơi vui, cũng chỉ biết lắc lư thế này.- Tùng rời cái xe đẩy và nhấc một chân lên nhún nhảy, lắc vai. Một lúc anh lại giơ chân lảo đảo bắt chước điệu nhảy hề Charle của đội bốc vác say rượu hôm nọ, cái điệu nhảy mà nhờ nó anh được lên đây, làm nhàn lại gần cái cô gái xinh đẹp này.
6.
VỀ VALSE
Liuba sung sướng cười vỗ tay. Má cô ửng hồng, mắt long lanh. Cô gái nói:
-Em cũng thích Disco, nhưng Valse nó khác lắm. Nhảy xong nhớ mãi, nhớ giai điệu, nhớ người. Chiều nay không phải ngày xuất thuốc. Lúc rỗi mình ra góc vắng này em dạy anh nhé, có 3 bước tiến, 3 bước lùi theo nhịp 3 là 123. Một lát là xong mà.
Và buổi chiều trong góc nhà, sau các hàng chồng thùng thuốc dán mark Penecillin, Filatov là đôi trai gái đang trốn học Valse. Trong phòng còn một phụ nữ trung niên nhưng bà ta hiền lành và đối với Liuba rất chiều. Lúc rỗi việc bà hay ngồi đọc truyện. Nghe Sasa nói bà xưa là cô giáo bị sa thải.
-Anh nghe nhé. - Liuba bắt Tùng ngồi và đi lại khoa tay, dáng rất nghiêm túc - Đầu tiên là Vũ điệu Valse Vienne này thịnh hành ở Áo Hung cùng với các bản nhạc nổi tiếng của Strauss mà anh chắc nghe rồi ……Từ " Valse " trong tiếng Đức cổ nghĩa là " uốn chao ", " xoay " hoặc " lướt đi ", là một điệu nhảy cổ điển theo nhịp 3/4. Đến cuối thế kỷ 18, điệu nhảy này mới được tầng lớp quý tộc châu Âu chấp nhận dù có gặp sự chống đối của các vũ sư chuyên nghiệp. Các ông thầy dậy nhảy nhận thấy sự đe doạ của nó đối với nghề nghiệp của họ; vì nó qua đơn giản chỉ có quay 1, 2, 3 rất dễ học và vui chơi không như các điệu nhảy quý tộc khác có quá nhiều bước lẫn việc thay đổi khoảng cách và cách di chuyển của người nhảy. Có ít bước thế thì làm sao kiếm được tiền. Họ lấy cớ là Valse xét trên phương diện đạo đức thì không đứng đắn vì hai người cứ ôm nhau mãi không rời. Tất nhiên họ thua vì như thế thì nhiều người càng thích kể cả nữ hòang Victoria nước Anh.
7.
HỌC VALSE
Liuba chắp hai tay sau lưng, điệu bộ nói tiếp:
- Nhảy Valse thì đầu tiên là học ba bước tiến và quay xong được nửa vòng. Cũng rất dễ, chỉ là chuyển động quay của hai người như một vật rắn đồng thời tịnh tiến theo phương của đường thẳng. Nhưng nhảy đẹp, cao sang có chao bay lướt theo giai điệu nhạc đó lại là điều không dễ chút nào. Có nhiều cách thực hiện hai chuyển động cơ bản quay và tiến đó. Chúng ta hãy chọn kiểu quay ở hai nhịp sau, cái kiếu không khó lắm. Bắt đầu anh nhé. Một, trùng đầu gối chân trái một chút nào. Đó là chân trụ đỡ toàn thân. Chân phải tự do có gót chạm đất, mũi chân nhấc lên. Đẩy trượt gót vào giữa hai chân bạn nhảy. Hai, đẩy thân đồng thời xoay phải một phần tư vòng để đứng kiễng thẳng lên hai mũi chân như cái Compa. Ba, xoay phải tiếp trên trụ là chân trái để thu bàn chân phải về cạnh bàn chân phải đồng thời buông trùng nhẹ để đổi trụ đỡ thân từ chân trái sang chân phải.
Cô nàng nói say sưa về Valse còn cậu học trò thì đần ra ngắm cô. Cô bắt đầu dướn người đếm nhịp và quay. Mỗi lúc cô nàng quay dướn lên chiếc blouse trắng lại bung vạt ra khoe thêm một chút đùi tròn trắng nuột. Thế rồi cũng đến lúc Tùng phải đứng dậy làm theo lời cô gái:
-Đứng thẳng, vươn thân, đầu gối hơi chùng. Tay phải thế này, sau lưng em, chỗ này, áp vào anh. Tay trái cầm tay phải em, co lại khi đông người còn vắng duỗi ra nhé. Đừng nắm chặt thế em đau. Nói chung phải linh họat. Chỗ nhảy đông người thì bước ngắn thôi. Chúng ta sẽ không nhảy bằng chân mà bằng trái tim, nó sẽ đưa ta đi – Liuba lại gỡ buông tay Tùng rồi đi lại quanh ngắm nghía anh.
Tùng chăm chú nhìn chuyển động của Liuba rối nhắm mắt hình dung trong đầu. Anh bảo cô gái làm lại. Khỏang 5 lần chuyển động trong tâm thức đã trùng với cái có thực, anh đứng lên và làm ba bước tiến. Liuba sướng quá nhẩy cẫng lên kêu : “ Mẹ ơi, con gặp được Thiên tài “.
Tiến thế ổn rồi. Liuba tiếp tục. Cô bắt đầu vội để còn kịp kết nối, để có trong vòng tay người con trai Việt Nam hiền lạ này. Cô nói :
-Sang bước lùi thì ngược lại anh nhé. Nào anh...
Tùng lại chăm chú nhìn chuyển động của Liuba rối nhắm mắt hình dung trong đầu.
8.
KÝ ỨC
Đến cuối giờ họ đã ôm nhau đi Valse và rồi trong vòng tay Tùng cô gái Ucraina đã không còn phải đếm “ a đin, đờ va, tờ ri ( một hai ba – Tiếng Nga nữa ) “. Em hát. Giai điệu Valse thường có trong các bài ca Nga, Ucraina. Các bài ca đó thường là buồn man mác như cảnh thiên nhiên đồi núi của đất nước Ucraina này, mong manh như Tình yêu vậy.
Vì sao thế liễu xanh ơi
Bên dòng vắng cứ âm thầm
Phải chăng có cây thông kia
Xuống đứng bên liễu hết buồn
Mà thông có biết cho đâu
Mặc cứ đứng giữa lưng đồi
Dù sỏi đá hay bão giông
Thông vẫn reo với mây trời
Và khi bài ca ngừng, hai người còn đứng mãi. Liuba áp đầu vào ngực anh. Tùng buông tay cô gái để vòng ra sau lưng cô. Anh cúi xuống hôn nhẹ vào mái tóc vàng, hít thở mùi tóc của người con gái xứ Âu. Liuba ngảng đầu nhắm mắt đợi chờ.
Năm tháng sẽ qua đi, họ sẽ không gặp lại nhau nữa, sẽ già đi, sẽ có con có cháu, nhưng điệu Valse và cái hôn do Valse ấy sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời họ.
Còn Tùng sau này cũng không hề kể gì cho ai, về cô gái có tên là Tình Yêu đó ( Liuba – tiếng Nga là Tình Yêu ), về điệu Valse Vienne học được, về những buổi hay người đi dạ hội va nhảy Valse. Có lúc mỗi mình ở trong phòng hay nơi vắng anh lại nhớ Valse. Anh lại đứng, lại quay Valse một mình như hôm nào ấy, lại vẫn có cảm giác xưa, không mất.
9.
MỘT CÂU ĐÙA
Năm tháng trôi qua, nhiều thứ thay đổi, con người cũng vậy. Ở Hà Nội bây giờ cũng nhiều người đi khiêu vũ, nhảy cả Valse nữa, cách nhảy cũng khác xưa. Những hôm hè trời nóng các CLB khiêu vũ thường đông nghịt người. Ngày chủ nhật đôi khi Tùng cũng tiện ghé vào CLB khiêu vũ tìm bàn trống góc khuất ngồi uống nước, vừa trốn cái nóng hầm hập, vừa nghe nhạc, xem mọi người khiêu vũ.
Cứ đến nhạc Valse nổi lên lại người đàn ông ngồi góc khuất xa ấy lại đứng lên lững thững bước ra sàn và một mình lại xoay, lướt, chập bồng bềnh theo giai điệu 3/4 ấy, lại như không để ý đến ai, miệng hơi mấp máy. Cũng ít ai để ý đến ai, đông quá, mọi người còn lo len lỏi tránh nhau. Chắc rằng anh ta đang học và đếm nhịp, ai đó nghĩ vậy. Cũng có người nhìn thấy bước Valse nhẹ bay của anh thì nghĩ là anh này vừa nhảy vừa hát. Có lẽ họ có lý. Không có ai biết rằng khi đông người nhất, len lỏi lo tránh nhau anh ấy lại mấp máy môi gọi ai. Một câu tiếng Nga : " Liuba - Anh yêu em ".
Lúc đó Tùng như thấy mình lại đang ở buổi dạ hội Valse năm xưa. Cứ khi lướt chao dẫn Liuba anh quay đi vờ tìm hướng và lại buông câu đó như trong truyện ngắn " Một Câu Đùa " của nhà văn Nga Chekhov vậy.
Và kết thúc truyện của Tùng thì cũng như trong truyện của nhà văn Nga ấy thôi. Chuyện ấy đã qua lâu rồi. Liuba đã có chồng.... - điều ấy cũng chẳng có gì đáng bận tâm.... Nhưng kỷ niệm về giai điệu Valse, tiếng nhạc rộn ràng lúc ấy đem đến cho nàng những tiếng thổ lộ: " Liuba! anh yêu em! " thì nàng không quên được. Với nàng, cũng như với anh thôi, anh nghĩ, điều ấy đã trở thành kỷ niệm hạnh phúc nhất, xúc động nhất, đẹp nhất trong đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét