BÀI CA NGƯỜI LÍNH
(Truyện ngắn 1 về chiến tranh Nga – Ukraine)
Tuyết rơi xuống Novy Les tối hôm ấy dày đến mức ánh đèn đường vàng nhợt cũng trở thành những cột sáng ngắn, như bị kéo xuống đất bởi sức nặng vô hình của mùa đông. Elena Sokolova đứng trước cửa sổ căn phòng trọ, hai tay bấu vào mép rèm. Làn hơi thở mỏng tan chạm vào kính lạnh rồi tản ra, giống như lời xin lỗi không bao giờ nói thành.
Tháng ba năm đó, những cơn gió từ phía nam vẫn chưa tìm được đường đến Bryansk. Đêm nào rừng thông cũng kêu khẽ như tiếng vật vã của những linh hồn lạc lối. Elena bắt đầu tin rằng mình đang sống chung với thứ gì đó. Không phải người. Không phải bóng tối. Là cái gì nằm giữa cả hai.
Người ta bảo: Ở đất nước này, người chết không rời đi. Họ ở mãi, vì còn điều dang dở.
Elena biết quá rõ điều đó.
1. CHUYẾN TÀU THÁNG GIÊNG
Alexay 31 tuổi, độc thân, thất nghiệp. Như hàng ngàn đàn ông nghèo vùng ngoại vi Nga, anh đi lính không vì gì cả ngoài một phép tính đơn giản: số tiền được trả trong hai năm phục vụ trong quân đội mà một kỹ sư bình thường như anh không dám mơ tới. Ở thế giới của những người đứng ngoài guồng máy dầu khí, chiến tranh đôi khi còn dễ sống hơn hòa bình.
Elena gặp Alexay trên chuyến tàu từ Bryansk về Oryol, nơi dọc hành lang toa, những người lính trẻ bám víu vào tay nắm lạnh buốt, còn người dân nghèo bán những túi thức ăn để đổi chút tiền lẻ.
Cô nói trước:
— Anh muốn ăn chút gì không?
Alexay lúng túng. Elena đặt vào tay anh miếng bánh mì đen dày cộp và một lát mỡ muối. Cả hai ngồi xuống bậc cửa toa tàu. Gió lạnh hun hút nhưng vodka rẻ tiền khiến mặt họ ửng lên.
Đến nửa chai vodka, Elena nhìn Alexay hồi lâu, rồi hỏi:
— Anh có muốn… đăng ký kết hôn không?
Alexay ho sặc, nghĩ cô đùa. Nhưng Elena không hề cười. Trong mắt cô có sự mệt mỏi đến mức chỉ còn lại bản năng sinh tồn.
— Người ta nói… vợ của lính sẽ được trợ cấp nếu chồng chết. Tôi cần tiền. Anh thì… cần ai đó ký tên cho anh, để hồ sơ của anh không bị xếp cuối danh sách.
Alexay im lặng rất lâu. Anh không phải người ngu. Anh biết đây là một “giao dịch”, một kiểu quan hệ lạnh lẽo như sắt thép trượt trên đường ray. Nhưng ánh mắt Elena dịu và mỏi, không giống kẻ săn mồi. Giống một người đang trôi giữa dòng nước xiết và cố bám vào bất kỳ tảng đá nào.
Cuối chuyến tàu, Elena dúi vào tay anh một túi thực phẩm: bánh mì đen, khoai tây, xúc xích rẻ, cùng hai chai vodka.
— Để… phòng khi anh cần.
Alexay chỉ kịp nói một tiếng “cảm ơn”.
Một tuần sau, họ đứng trong phòng đăng ký kết hôn ở Bryansk. Không có hoa. Không có nhẫn. Chỉ có hai chữ ký, vội vã và câm lặn
2. BÓNG TRÊN KHUNG CỬA
Alexay chính là người đã tự tay đăng ký, ghi tên Elena làm người thụ hưởng duy nhất trong hồ sơ quân nhân—để nếu anh chết, cô còn có chút tiền mà sống tiếp.
Nhưng sau khi Alexay hy sinh, gia đình anh lập tức kiện Elena. Họ nói cô chỉ là “vợ dịch vụ”, rằng anh bị “dụ dỗ”, rằng chữ ký trong hồ sơ “không hợp lệ”.
Tòa xử.
Elena thua trắng.
Khoản grobovye – “tiền quan tài”, thứ duy nhất Alexay để lại – bị gia đình anh giành mất.
Đêm đó, đêm đầu tiên sau khi thua vụ kiện, Elena mơ thấy Alexay.
Anh đứng ở cuối hành lang toa tàu, mờ như phủ hơi sương. Vẫn chiếc áo khoác cũ màu xanh olive, vai áo loang vết bụi. Elena gọi tên anh – nhưng giọng cô nghẹt lại như bị ai bóp.
Anh bước đến, bàn tay lạnh như xuyên qua da thịt.
Anh không trách. Không giận. Chỉ nhìn cô bằng ánh mắt của người biết trước tất cả nhưng vẫn ký tên để bảo vệ cô – dù chỉ bằng vài đồng tiền đền bù.
“Elena…”
Giọng anh tan vào gió.
Cô tỉnh dậy giữa căn phòng trọ ẩm ướt, tuyết ngoài trời rơi dày.
Và Elena hiểu: đó là lời từ biệt đầu tiên.
Nhưng không phải lời cuối.
3. TIẾNG NÓI Ở NGHĨA TRANG
Trong làng, người ta thì thầm:
— Góa phụ đen đấy. Không biết nó cưới bao nhiêu thằng rồi.
Elena cúi đầu đi thẳng đến nghĩa trang Novy Les. Lần đầu sau bốn tháng, cô đứng trước mộ Alexay.
Gió rít qua rừng thông. Một giọng khàn khàn, như từ đất sâu vọng lên:
“Không phải ghét.”
Elena đông cứng người.
— Aliosha? Anh… ở đây?
Gió lại thổi. Cành thông rung mạnh như cái nhún vai của kẻ không còn thân xác.
Rồi tiếng thì thầm thứ hai:
“Tại sao không đến thăm tôi?”
Elena bật khóc.
Cô biết mình đã biến Alexay – một con người lẻ loi, chân thật – thành phần trong một phép tính tuyệt vọng.
Nghĩa trang im phăng phắc.
Và khi cô quay lại, cô thấy Aleksandr – người lính làng bên – đứng cách đó vài mét, lặng lẽ nhìn.
Elena có cảm giác Alexay đang đứng giữa họ.
Một sợi dây vô hình, căng như chốt súng.
4. LỜI XIN LỖI Ở GA BRYANSK
Đêm hôm ấy, Alexay lại đến trong mơ. Anh đứng giữa sân ga cũ, nơi đoàn tàu quân sự rỉ sét.
“Họ không rời khỏi đây.”
— Ai?
“Những người chết. Những người bị quên.”
Anh nhìn thẳng vào cô:
“Cô có nhớ tôi không?”
Elena gật đầu, nước mắt đầm đìa.
“Cô xin lỗi vì tôi chết?
Hay xin lỗi vì cô không yêu tôi?”
Câu hỏi như mũi khoan.
Elena choàng tỉnh.
Trên tường phòng trọ, một bóng dài hiện lên – đôi vai gầy, cái cổ hơi cúi như Alexay. Không di chuyển. Không biến mất.
Chỉ chờ cô đối diện.
5. NGƯỜI LÍNH TRẺ Ở PHÒNG 17
Bệnh viện huyện mùa xuân đầy thương binh. Elena lau hành lang khu hồi sức khi nghe:
— Có cậu lính trẻ không thân nhân. Từ Kurgan.
Kurgan – nơi đàn ông nghèo coi quân đội là giải pháp cuối.
Trong phòng 17, chàng trai trẻ nằm bất động. Bàn tay trái cậu có sẹo bán nguyệt hệt như Alexay.
Elena run bắn.
Một tiếng thì thầm:
“Đừng bỏ tôi lần nữa…”
Không ai trong phòng nói.
Chỉ có bóng trên tường đang co lại rồi trải dài ra.
Elena bước vào, nói run run:
— Nếu anh là Alexay… hãy nói.
Không có âm thanh.
Nhưng từ trong trái tim cậu lính, Elena nghe:
“Cứu cậu ấy. Đừng để thêm một người chết trong im lặng.”
Lần đầu tiên, Elena hiểu: Alexay không muốn trách móc hay phán xét.
Anh muốn cô chuộc lại lỗi lầm.
6. CHIẾC GHẾ TRONG PHÒNG TRỌ
Elena chăm sóc cậu lính tên Mikhail. Không cha mẹ. Không nhà. Một bản sao khác của những người như Alexay.
Một tối, Mikhail nói:
— Cháu thấy cô ngồi cạnh giường… nhưng cũng thấy một người đàn ông đứng sau cô. Nhìn rất buồn.
Elena nghẹn lại.
Đêm đó, trong phòng trọ của cô, chiếc ghế ở góc phòng bị kéo ra giữa nền nhà.
Cô thì thầm:
— Alexay… anh muốn tôi làm gì?
Bóng tối sau lưng chuyển động.
Một câu nhẹ như tro tàn:
“Sống tử tế. Phần còn lại… để tôi.”
Đêm ấy, lần đầu tiên cô không sợ bóng đêm.
7. LỜI CUỐI Ở NOVY LES
Cuối xuân, Elena trở lại nghĩa trang. Không còn tuyết. Chỉ còn cỏ đỏ héo và đá mộ lạnh.
— Aliosha… cảm ơn anh.
Gió thổi, mang mùi nhựa thông ấm.
Một bàn tay vô hình đặt lên vai cô.
“Đi đi.
Sống phần của cô và phần của tôi.”
Elena mở mắt.
Không còn bóng. Không còn giọng nói.
Alexay đã rời đi.
Không phải vì tha thứ.
Mà vì cô cuối cùng đã hiểu.
8.Vĩ Thanh
Trở về Bryansk, chiếc ghế trong phòng trọ đứng đúng vị trí cũ.
Không còn bóng.
Không còn tiếng thì thầm.
Elena nhìn vào gương.
Không còn là góa phụ đen.
Không còn là người đàn bà săn trợ cấp.
Không còn là kẻ sợ quá khứ.
Chỉ còn một con người nhỏ bé, từng bị cuốn vào cỗ máy chiến tranh, nay lần đầu học cách sống lại.
Ngoài trời, tuyết tan thành nước.
Và đâu đó giữa rừng thông xám của Bryansk,
một linh hồn mỉm cười
https://youtu.be/-27qMo6hHvk?si=_1D4rUwYddZIhfyt