TÌNH YÊU VÀ TỰ HÀO
Cuộc họp tổng kết cuối năm vừa tan, cả đơn vị rủ nhau đi nhậu. Không khí ban nãy trong phòng họp còn nặng như chì, vậy mà chỉ một lúc sau đã ồn ào, náo nhiệt, bàn ghế xếp sát nhau, bia bọt tràn ly. Chúng tôi cười nói, nhưng trong lòng vẫn còn vướng lại cái cảm giác khó xử nào đó.
Người khiến chúng tôi bận tâm chính là hắn. Trong cuộc họp, chúng tôi đã phê bình hắn nhiều lắm. Nào là chậm trễ trong công việc, nào là ăn mặc lôi thôi, nào là chưa hòa đồng, nào là quên không tắt điện, nào là dùng nước hoal... Nào là... nào là. Cứ thế, từng ý kiến vun vút như mũi tên, mà mũi tên nào cũng chính xác đến mức tàn nhẫn. Hắn ngồi im, thỉnh thoảng mỉm cười ngượng nghịu gật đầu. Đến lúc bỏ phiếu bình bầu danh hiệu lao động tiên tiến, lá phiếu của hắn cũng không chọn hắn. Cuối cùng, hắn là người duy nhất trượt. Cái "chấm đen" để bảng thành tích bớt tròn trịa.
Ấy vậy mà lúc ngồi vào bàn nhậu, hắn lại tỏ ra vui vẻ hơn cả. Cười to, nói nhiều, rót bia đầy ly, khuôn mặt hồn nhiên đáng ghét mọi khi lại đầy thỏa mẵn và lại hình như có vẻ tự hào nữa. Đồ hâm. Hắn gần như không thèm để ý đến cảm giác của chúng tôi và rồi chúng tôi nhìn nhau, tự dưng đâm thấy cụt hứng vì đáng lẽ cái cảm giác đó phải thuộc về chúng tôi, chỉ của chúng tôi, hắn sao có quyền.
Đến khi chạm cốc, hắn bất ngờ nói:
– Hôm nay tôi phải uống, phải ăn mừng. Lâu lắm rồi tôi mới làm được một việc tốt để tự hào.
Chúng tôi ngạc nhiên. Hắn thì làm được gì tốt chứ.
Hắn cười, mắt lấp lánh sau lớp men bia:
– Tôi làm được cho mọi người vui, điều mà tôi luôn mong muón thực hiện bao lâu. Thấy các cậu lúc phê bình tôi, mắt ai cũng sáng rực lên tràn ngập hạnh phúc. Lúc tôi trượt, tôi còn nhìn thấy nó trong mắt mọi người.
Chúng tôi im lặng. Hắn nói tiếp, giọng chậm lại, như để khắc từng chữ:
– Thế là tôi làm được một việc tốt rồi và rất tự hào về mình. Thôi chúng ta cạn cốc mừng cho tôi.
Không khí chợt trùng xuống. Mỗi người cầm ly mà thấy nặng nề. Chúng tôi bối rối, vừa thương, vừa xót.
Hắn yêu chúng tôi thật. Nghĩ lại thì đúng như thế, nhiều lần rồi nhưng chúng tôi không nhận ra. Hắn có biết nói từ yêu bao giờ đâu. Cả cái từ tự hào cũng như không có trong tự điển ngôn ngữ của hắn. Có lần hắn còn bảo những thứ đó dành cho các nhà thơ, bây giờ là cho các ca sĩ, MC. Hắn nói ra cảm giác thấy sao ấy.
Nhưng hắn không tự hào về chúng tôi – những kẻ đã quá quen nói như MC, không nói không chịu được.Hắn chỉ tự hào về tình yêu mà hắn dành cho chúng tôi, một tình yêu hơi ngây ngốc, hơi chua chát, nhưng trong sáng đến nỗi khiến chúng tôi nghẹn lời, tình yêu luôn cần một điều kiện để nhận ra nó. Đó Là Sự Hy Sinh.
Đêm đó, men bia chẳng còn làm chúng tôi hứng khởi nữa. Mỗi ánh nhìn trao nhau đều vương lại chút xấu hổ. Chỉ có hắn vẫn cười, vẫn nâng cốc. Hắn bảo:
– Uống đi! Chúng ta đã có một năm thật sự “thành công”. Mọi người tự hào. Tôi cũng tự hào theo cách của mình chứ.
Tiếng cười của hắn hòa lẫn trong tiếng ly chạm nhau chan chát. Nhưng sau nụ cười, chúng tôi thấy một nỗi buồn như đọng lại trong đáy mắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét