Thứ Năm, 26 tháng 9, 2024

Suno Và Thu 2024


"Cô gái trẻ nhìn anh sau lá biếc
Bàng hoàng gặp lại giấc mơ xa" - thơ ĐXH

Mùa thu này bỗng nhớ Hòa, nhớ những câu thơ của Hòa. Nhớ những chiều thu xưa khi còn Hòa,  còn Kháng là tôi bỏ ngay mọi việc khi có tin nhắn của Kháng "Đến Ngọc Khánh đi, Hòa nó chờ đấy". Tôi đi vội như đứa trẻ được quà, được hóng nghe Kháng kể chút về vật lý học hiện đại với giáo lý tánh không của Phật Giáo. Mà cũng lạ, lúc nghe Kháng nói thì thấy sáng bừng, giác ngộ rồi xong là lại chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng tôi lờ mờ rằng Ngộ và Hiểu không phải là một cũng như những ai nằm mơ ban đêm sẽ không thấy được những gì mà người nằm mơ giữa ban ngày thấy. 
Còn với Hòa thì tôi hóng thơ. Hòa cũng biết vậy nên đôi khi kệ mọi người nói chuyện, tranh luận Hòa vẫn đọc thơ vì biết có tôi nghe. Và khi nghe thơ Hòa tôi có cảm giác đó là Hòa đang đạo thơ hay đọc lại thơ của ai đó, từ cõi nào đó xa lắm chứ con người hay các nhà thơ không thể có những câu thơ đó. Chán nhất là xong rồi tôi lại quên. Có mấy câu thơ cuối cùng của lần cuối cùng tôi nhớ lõm bõm. Ấy là khoảng 8h tối ở nhà hàng Ngọc Khánh, mọi người còn đang say sưa thì Hòa bảo tôi " Trời lạnh rồi, anh Trung về đí. Anh đi xe máy mà " và tiễn tôi ra cổng cùng với bài thơ mà tôi chỉ còn láng máng 4 câu cuối
" Cuối cùng em đã đến
Mang theo gió mùa về
Lạnh lùng như muốn nói
Ngày mai thành ngày xưa"
Và Hòa, cả Kháng nữa đã thành ngày xưa của tôi. Tình cờ con trai đưa cho con AI Suno, tôi nhờ nó phổ nhạc và đưa các bài thơ của Hòa, Kháng lên Youtube để đôi khi xem cho đỡ nhớ bạn, nhớ thơ.

https://youtu.be/aJ-hlmYeMK0?feature=shared

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2024

Nụ Hôn Thu

Anh hứa với em, sẽ chỉ lặng im thôi  

Thấy em hờn anh rối bời tâm trí

Tiếng lá rơi hòa vào cơn gió nhẹ  

Như bản nhạc vang lên trong trái tim anh.

Nụ hôn thu, anh dành riêng nó cho em 

Tháng năm chờ, anh vẫn mong một lần trao gửi 

Mùa thu ấy, lá vàng trong hoài niệm  

Chỉ mong em thấu hiểu được lòng anh

Anh cảm nhận những điều em hờn giận

Đó là do anh, tất cả do anh 

Anh vô ý nói chứ có đâu suy nghĩ

Một cái từ nông nổi trỏt buột ra

Mùa thu đến, anh vẫn chờ có em.  

Mình gặp nhau đi, rồi chỉ mình em nói.

Anh lặng im, anh hiểu và im lặng.

Không nói câu nào, chỉ biết mỗi hôn thôi.

Bởi mùa thu anh hay nói

Lỡ lời.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

Tình Yêu Và Hy Sinh

 Thế Giới Xưa Và Nay

Tình Yêu Và Hy Sinh


> Hỏi: Hồi xưa tôi có đọc một tập truyện ngắn về Tình Yêu vì tò mò về What is Love và ngẩn người, hóa ra Tình Yêu là Hy Sinh - Love Is Sacrifice.


Nhớ nhất là câu chuyện về một anh chàng A tìm vàng ở vùng băng tuyết Mỹ, bị lạc và được một bộ lạc da đỏ cứu. Tù trưởng là một giáo sư da trắng đã dẫn bộ lạc đi trốn càng xa cái thế giới văn minh của Mỹ. Vì thế không được thả anh chàng về, lộ thì chết cả bộ lạc với cái thế giới văn minh của lòai người đó


Cô con gái của tù trưởng da trắng tạm gọi là B biết tiếng Anh nhờ có một nhà địa chất Anh cũng đã từng bị lạc. Ông C này dậy tiếng Anh cho cô . Ông dạy khá nhiều, đến từ Love thì không giải thích được vì người da đỏ không có từ ấy. Rồi ông chết. Bộ lạc này thì đến mùa Xuân họ đi tìm nhau và giao phối. Bản năng duy trì nòi giống cho quần thể mà và con đực yếu không được phép tham gia.


Thế mà cái anh chàng da trắng A không chịu chọn cô da đỏ nào để giao phôi. Và cả con gái tù trưởng, cái cô B da trắng kia. Cô cũng thấy mình lạ, cũng chẳng cho ai giao phối, cứ mong nhin anh A. Cô thấy những nếp nhăn trên mắt anh trước có 2 sau thành 6, những sợi tóc bạc ở bên mai xuất hiện để rồi cô không đếm xuể.


Biết anh chàng nhớ cái thế giới khung khiếp của anh, nhớ chính anh và suy sụp đi hàng ngày,.cũng giống như ông già C xưa vật. Cô sợ cái thế giới của anh mà vẫn dắt anh chàng trốn, đưa cả số phận của bộ lạc mình lên canh bạc. Cô ấy chết đói vì dành thức ăn cho anh và trước khi chết có hỏi anh là đó có phải là cái mà từ Love trong tiếng Anh muốn nói không. Anh ấy nói không. Cái đó trong xã hội văn minh mà anh ta sinh ra và trở về, cái xã hội mà chúng ta đang sống, không có từ tương xứng.


Hãy viết theo nội dung trên một truyện ngắn 600 từ.


>ChatGPT: Giữa một vùng đất phủ đầy băng tuyết của miền Tây nước Mỹ thời xưa, anh chàng Abel tìm kiếm vận may với hy vọng đào được vàng trong những dãy núi lạnh lẽo. Cuộc hành trình của Abel kéo dài hơn dự tính khi bão tuyết tràn tới, cuốn anh vào một mê cung trắng xóa, nơi không còn dấu vết nào để quay về.


Anh lạc giữa thế giới lạnh lẽo, chỉ còn đôi bàn tay và niềm tin mong manh giữ anh đứng vững. Trong lúc tưởng chừng như không thể sống sót, anh được một bộ lạc người da đỏ cứu. Bộ lạc này ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc, tránh xa sự phát triển của thế giới bên ngoài. Tù trưởng của họ không phải là một người da đỏ bình thường, mà là một giáo sư da trắng đã từ lâu dẫn dắt bộ lạc đi xa khỏi nền văn minh. Ông lo sợ sự xuất hiện của Abel sẽ kéo theo sự truy lùng từ thế giới văn minh, và sự tồn tại của bộ lạc sẽ bị hủy diệt.


Abel bị giữ lại, không được phép quay về. Trong khi sống chung với bộ lạc, anh gặp cô gái Bela – con gái của tù trưởng. Cô cũng là người da trắng, và biết chút ít tiếng Anh nhờ một nhà địa chất người Anh tên Connan từng lạc đến đây nhiều năm trước. Ông Connan đã dạy Bela những gì ông biết về tiếng Anh, nhưng có một từ mà ông không thể giải thích được – "Love". Với người da đỏ, khái niệm này dường như không tồn tại, hoặc ít nhất là không được định nghĩa như trong xã hội văn minh. Sau khi truyền đạt những kiến thức mình có, ông Connan qua đời, để lại Bela với những mảnh ghép ngôn ngữ dang dở.


Trong bộ lạc, mùa xuân là mùa giao phối để duy trì giống nòi. Tuy nhiên, chỉ những người đàn ông khỏe mạnh nhất mới được phép tham gia. Nhưng kỳ lạ thay, Abel – một người ngoại lai, lại từ chối mọi cô gái da đỏ nóng bỏng đến bên anh. Anh không chọn ai, và cũng không chọn cả Bela, dù cô gái da trắng này luôn đứng ở khoảng cách gần nhất.


Bela cũng cảm thấy sự thay đổi trong mình. Cô không như những phụ nữ trong bộ lạc. Cô không cho phép ai đến gần, trái lại, cô luôn tìm cách nhìn về phía Abel. Mỗi ngày, cô quan sát những thay đổi nhỏ trên khuôn mặt anh. Những nếp nhăn trên mắt anh từ hai tăng lên thành sáu, và những sợi tóc bạc dần xuất hiện nơi mái tóc. Cô bắt đầu đếm những thay đổi ấy nhưng rồi chẳng thể nào đếm xuể.


Cô hiểu rằng Abel không chỉ nhớ về thế giới của anh, mà anh đang dần suy sụp từng ngày. Điều này làm cô nhớ lại hình ảnh của ông C năm xưa – cũng chìm trong nỗi buồn và cô độc giữa thế giới xa lạ này cho đến khi ông qua đời. Dù sợ thế giới bên ngoài, Bela vẫn dắt Abel trốn khỏi bộ lạc, biết rằng cô đang đánh cược số phận của mình và cả bộ lạc vào một canh bạc nguy hiểm.


Cuối cùng, Bela nhịn đói, nhường phần thức ăn cho Abel trong những ngày họ trốn chạy. Trước khi cô ra đi, cô hỏi Abel: “Có phải đây là cái mà từ ‘love’ muốn nói không?”


Anh lặng người. Anh nhìn cô gái đang nằm thoi thóp bên cạnh mình, gầy gò và yếu đuối sau những ngày dài không ăn. Nhưng rồi, anh đáp: “Không, đó không phải là tình yêu.”


Trong thế giới văn minh mà Abel từng thuộc về, nơi anh sẽ quay về, có lẽ cũng chẳng có từ nào xứng đáng để diễn tả thứ cảm xúc ấy. Những gì cô dành cho anh vượt xa khỏi định nghĩa của bất cứ từ ngữ nào trong thế giới đó. Và rồi, cô lặng lẽ ra đi trong cái giá lạnh của núi rừng, mang theo những điều mà cả ngôn ngữ lẫn văn minh đều chẳng thể giải thích.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2024

Ngày Xửa Ngày Xưa

 >Tiếng Việt:


Năm tháng sẽ trôi qua, và cuộc chiến tranh nào rồi cũng sẽ kết thúc. Khi nhân loại còn tồn tại, những câu chuyện về các cuộc chiến sẽ tiếp tục được kể lại, không chỉ dưới hình thức lịch sử mà còn trong thi ca, văn học, nghệ thuật, phim ảnh. Mỗi tác phẩm kể về chiến tranh đều mang một dấu ấn riêng của tác giả, phụ thuộc vào góc nhìn, trải nghiệm cá nhân và thời đại họ sống. Những câu chuyện đó, qua thời gian, sẽ dần biến thành truyền thuyết, trở nên mơ hồ, ít chính xác hơn, khi lớp bụi của thời gian phủ lên những sự kiện từng làm rung chuyển cả thế giới.


Tuy nhiên, có những điều vượt qua cả ý chí và sự sáng tạo của tác giả. Đó là những sự kiện và các con số thống kê. Những con số ấy không thể nào bị thay đổi: nơi mà chiến tranh đã diễn ra, thời gian nó bắt đầu và kết thúc, và số lượng bom đạn đã trút xuống đất nước ấy. Những con số khô khan nhưng lại chứa đựng cả một bức tranh về sự tàn phá và đau thương không thể diễn tả hết bằng lời. Đằng sau mỗi con số là hàng ngàn, hàng triệu số phận đã bị cuốn vào cơn lốc của chiến tranh, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong tích tắc.


Nhìn lại Thế chiến II, thế giới đã kinh hoàng trước quy mô và mức độ tàn khốc của cuộc chiến ấy. Những con số thống kê về số người chết, số thành phố bị phá hủy, và lượng vũ khí đã sử dụng trong chiến tranh thật sự là những con số không thể tin nổi. Nó không chỉ là sự phản ánh của bạo lực và hủy diệt, mà còn là lời nhắc nhở đau thương về khả năng của con người trong việc gây ra nỗi đau cho chính đồng loại mình. Những câu chuyện về Thế chiến II, dù là trong sách lịch sử hay tiểu thuyết, đều không thể che giấu được sự thật kinh hoàng về những gì đã diễn ra.


Cũng như thế, cuộc chiến đang diễn ra ở Ukraine hôm nay, dù có kết thúc, sẽ để lại một dấu ấn không thể phai nhòa trong tâm thức nhân loại. Những con số thống kê về số lượng bom đạn, số người thiệt mạng, số gia đình tan vỡ, sẽ trở thành chứng cứ không thể bác bỏ về mức độ tàn bạo của cuộc chiến này. Và rồi, hàng chục, hàng trăm năm sau, khi thế giới nhìn lại, cuộc chiến ở Ukraine sẽ được nhắc đến với nỗi kinh hoàng, như cách chúng ta nhìn lại Thế chiến II ngày nay.


Chúng ta không thể biết rõ cách mà thế hệ tương lai sẽ kể lại câu chuyện về cuộc chiến Ukraine, hay những giá trị văn hóa, nghệ thuật nào sẽ được hình thành từ đau thương này. Nhưng có một điều chắc chắn: những con số, những sự kiện không thể bị lãng quên. Nó sẽ tiếp tục sống mãi, nhắc nhở chúng ta về sự khốc liệt của chiến tranh và tầm quan trọng của hòa bình. Trong tương lai, khi chúng ta đọc lại những trang sử về cuộc chiến này, chúng ta sẽ không chỉ đọc về quá khứ, mà còn là về khả năng, hy vọng, và trách nhiệm của nhân loại trong việc gìn giữ hòa bình, để không bao giờ phải trải qua nỗi đau thương đó thêm một lần nữa."


>Tiếng Anh:


Time will pass, and every war will eventually come to an end. As long as humanity exists, stories about wars will continue to be told, not just as history but also through poetry, literature, art, and film. Each work that narrates war carries the unique imprint of its author, influenced by their perspective, personal experiences, and the era in which they live. These stories, over time, will gradually transform into legends, becoming more obscure and less accurate as the dust of time settles over the events that once shook the world.


However, there are things that transcend the will and creativity of the author. These are the events and the statistics. These numbers cannot be altered: the places where wars occurred, the times they began and ended, and the amount of bombs and ammunition that rained down on those lands. These dry numbers, however, contain an entire picture of destruction and suffering that words alone cannot fully capture. Behind each number lies thousands, even millions, of lives caught in the whirlwind of war, where life and death are separated by mere moments.


Looking back at World War II, the world was horrified by the scale and the brutal intensity of that conflict. The statistics of the number of people who died, the cities destroyed, and the amount of weaponry used in the war are truly staggering. These numbers not only reflect violence and devastation but also serve as a painful reminder of humanity's capacity to inflict suffering upon itself. The stories of World War II, whether in history books or novels, cannot hide the horrific truths of what transpired.


Similarly, the ongoing war in Ukraine today, even when it ends, will leave an indelible mark on the human consciousness. The statistics of bombs dropped, lives lost, and families shattered will become undeniable evidence of the brutality of this conflict. And then, decades or even centuries from now, when the world looks back, the war in Ukraine will be remembered with the same horror as we now view World War II.


We cannot foresee exactly how future generations will recount the story of the war in Ukraine, or what cultural and artistic values will emerge from this pain. But one thing is certain: the numbers, the events, cannot be forgotten. They will continue to live on, reminding us of the harshness of war and the importance of peace. In the future, when we read back on the history of this war, we will not only be reading about the past but also about the possibilities, hopes, and responsibilities of humanity in maintaining peace, so that we never have to endure such suffering again.


> Lời bài hát tiếng việt:


Ngày xửa ngày xưa


Có một truyền thuyết về con chim rất lạ

Cái con chim chỉ hót mỗi một lần duy nhất trong đời.

Nhưng chỉ hót giữa xanh thẳm mây trời

Không hót trong lồng, tất nhiên rồi.

Và để cất tiếng hót

Nó cứ bay đi tìm, bay mãi


Rồi một lần thấy có bụi mận gai

Không phải khóm hoa hồng rực rỡ

Hay là hoa tím ngắt oải hương 

Chỉ là một bụi mận gai

Và nó lao vào chiếc gai dài nhọn nhất.

Máu úa ra cùng tiếng hót

Khiến họa mi hay sơn ca cũng phải lắng nghe 

Bài ca duy nhất có một không hai

Bài ca phải đổi bằng tính mạng mình mới có

Có phải thế thật không

Tất cả những gì tốt đẹp nhất 

Chỉ có thể đánh đổi bằng nỗi khổ đau vĩ đại... 

Ít ra là truyền thuyết nói như vậy


Rồi tháng năm sẽ trôi

Vật đổi sao dời

Mấy ai còn nghe câu chuyện ấy

Ngày xửa ngày xưa


Có một đất nước của hai mầu vàng, xanh ngắt

Có những người bướng bỉnh tựa bài ca ....


>Lời bài hát tiếng Anh:


Once upon a time,


There was a legend about a very strange bird,

A bird that only sings once in its entire life.

But it sings in the vast blue sky,

Certainly not in a cage.

And to sing that song,

It keeps flying, searching endlessly.


Then one day, it finds a thorny bush,

Not a radiant rose bush,

Nor a lavender blooming in deep purple,

Just a thorny bush.

And it plunges into the longest, sharpest thorn.

Blood drips along with its song,

A song so unique that even the nightingale and skylark must listen.

A song that can only be sung at the cost of its own life.

Is that truly so?

All the best things

Can only be exchanged for immense suffering...

At least that's what the legend says.


Then the years will pass by,

Everything changes,

How many still hear that story?

Once upon a time,


There was a land of two colors, yellow and deep green,

And there were people stubborn like the song