Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

ABC-Facebook Focus

- Hôm nay đọc lại "Bài Thơ của Thái Bá Tân về Hòang Sa". Lưu Quang Vũ viết 50 vở kịch, muốn đổi hết sang một bài thơ, không được. Người Anh và là người bạn tôi, TS KHKT Trần Bách cũng " Dẫu làm trăm cả bài thơ " cũng không thấy có dành được một bài cho mình. Tôi không quen đọc thơ Thái Bá Tân, nhưng đọc được một bài này tôi muốn gửi đến bác Tân " Мое восхищение и Cпасибо ". Bác Tân đã có bài thơ không chỉ cho mình mà cho mọi người, đầu tiên là cho các em nhỏ. 


SANG NĂM TỚI HOÀNG SA!
Gần hai nghìn năm trước,
Năm 70 Công Nguyên,
Quân đế quốc La Mã
Xóa sổ Israen.
Toàn bộ dân Do Thái
Bị trôi dạt khắp nơi,
Bị truy bức, khinh bỉ,
Không được xem là người.
Nhưng người dân Do Thái,
Mặc dù sống tha phương
Vẫn ngày đêm ngong ngóng
Được trở về quê hương.
Gặp nhau, họ luôn nói,
Dù đang ngày hay đêm:
“Sang năm ta trở lại
Thành Jerusalem!”
Lời chào, lời chúc ấy,
Cũng là một lời thề,
Đã giúp họ sống sót
Chờ đến ngày trở về.
Và ngày ấy đã đến.
Nhà nước Israel
Cuối cùng được khôi phục,
Thủ đô Jerusalem.
Tôi đã đến nước ấy,
Hòa mình giữa thủ đô.
Ngưỡng mộ một dân tộc
Yêu công lý, tự do.
*
Vừa lên mạng, chợt thấy
Một blogger nước nhà
Nói một câu tương tự:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”
Một câu nói cực đúng,
Cấp thiết và cực hay.
Biển đảo ta giặc chiếm.
Không thể ngồi khoanh tay.
Khí phách dân Đại Việt
Đâu thua kém người ta.
Vậy thì hãy cùng hẹn:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”
Hãy nói câu nói ấy
Trong giao tiếp ngày thường:
Vâng, chung ta cùng hẹn
Đến Hoàng Sa thân thương!
Quyết bảo vệ Tổ Quốc
Và biển đảo nước nhà.
Thế nhé, ta hẹn nhé:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”
---------
Một năm qua
-Chúng ta vẫn loay hoay mắc kẹt
Tìm nguyên nhân luôn ở bên ngoài
Vẫn hứa hẹn và tránh không giao hẹn
Nghe quen quen lòng thấy đỡ bất an
-Chúng ta nói nhiều, thương yêu quá ít
Những ghét ghen đố kỵ lại quá thường.
Nói Tâm Linh nhưng không hề buông bỏ
ham muốn đời thường vì .... "Trần cũng giống Âm"
-Chúng ta muốn nhiều nhưng ngại học
Thích kiễng chân, che dấu, thích khen
Thích quan tâm thực ra là soi mói
Thích biết mọi điều chỉ trừ chính mình thôi

TRÚ MƯA 
------------
trời đâu đổ ụp cơn mưa
Lại chia hai nửa ướt khô thế này
em chạy mưa đuổi đến đây
Làm tôi cũng bị ướt lây, bắt đền
Liếc sang gió lạnh em run
Áo quần dán chặt, bồn chồn lòng tôi
Ghét ghê, chỗ trú chật rồi
Đằng nào em đã ướt người còn đâu
Mưa to chắc sẽ không lâu
Tạnh mưa đổi áo cho nhau em về
---------
Ai bánh khúc đây
-Trót ngủ sớm, đêm về chợt thức
Có tiếng rao vẳng dưới phố mờ
" Ai bánh khúc đây ", tôi trở mình thở nhẹ
Lặng dõi theo từng tiếng một xa dần

Tiếng rao dài mênh mang ngân khoảng cuối
Rồi chơ vơ, tan biến hút đêm sâu
Còn lại tôi một mình trong đêm phố
Qua nhà em rao khe khẽ "Anh đây "
--/--
Thôi thì đi đến ngã ba
Đêm khua vắng lặng quay về hay không
Mờ mờ ánh sáng bên đường
Có ai vẫn thức vẫn đương mong chờ
Có ai ngủ thiếp đi chưa
Mượn đêm quên sáng quên trưa quên chiều
Hôm nay còn được bao nhiêu
Ngày mai còn lại bao nhiêu là ngày

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét