Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

ABC - FB thơ


Thơ FB 2013
~~~~~|~|~~~~~
Bây giờ là 8h ngày cuối năm 2013, tạm xong mọi việc chuẩn bị năm mới. Vào FB xem. Nhưng ghi chép về Khoa Học, Nghệ Thuật và Con Người sẽ để dành sang năm mới xử lý. Còn Thơ ? Kịp, Tìm được một số bài thơ, mình cũng làm và dịch một số bài. Ba thứ ấy có thể lưu xem để chuyển sang Blog. Năm qua thế cũng nhiều rồi.

Thơ chọn được trên FB 
******************************
Những điều sỉ nhục và căm giận
(Lưu Quang Vũ)
-----------------
(Bao năm rồi đấy Vũ ơi
Thơ anh đau dứt lòng tôi thế này -Trần Đức Trung)

Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Cho những cuộc chiến tranh
Đẩy con em ra trận

Những điều sỉ nhục và căm giận
Một xứ sở
Nhà tù lớn hơn trường học
Một dân tộc có nhiều gái điếm nhất thế giới
Có những cái đinh để đóng vào ngón tay
Có những người Việt Nam
Biết mổ bụng ăn gan người Việt

Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn

Nỗi sỉ nhục buốt lòng
Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng
Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng
Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng
Khi người mình yêu
Nói vào mặt mình những lời ti tiện
Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch
Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn

Khinh mọi người và tự khinh mình
Như chính tay ta đã gây ra mọi việc
Và tất cả không cách nào cứu vãn

Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất
Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh
Những nền văn minh chạy theo dục vọng
Những guồng máy xấu xa chà đạp con người

Đi suốt một ngày
Giữa rác rưởi và chết chóc
Luôn thấy bị ném bùn lên mặt
Nói làm sao được nữa những lời yêu

SANG NĂM TỚI HOÀNG SA!
( Thái Bá Tân )
---------------
Gần hai nghìn năm trước,
Năm 70 Công Nguyên,
Quân đế quốc La Mã
Xóa sổ Israen.

Toàn bộ dân Do Thái
Bị trôi dạt khắp nơi,
Bị truy bức, khinh bỉ,
Không được xem là người.

Nhưng người dân Do Thái,
Mặc dù sống tha phương
Vẫn ngày đêm ngong ngóng
Được trở về quê hương.

Gặp nhau, họ luôn nói,
Dù đang ngày hay đêm:
“Sang năm ta trở lại
Thành Jerusalem!”

Lời chào, lời chúc ấy,
Cũng là một lời thề,
Đã giúp họ sống sót
Chờ đến ngày trở về.

Và ngày ấy đã đến.
Nhà nước Israel
Cuối cùng được khôi phục,
Thủ đô Jerusalem.

Tôi đã đến nước ấy,
Hòa mình giữa thủ đô.
Ngưỡng mộ một dân tộc
Yêu công lý, tự do.

Vừa lên mạng, chợt thấy
Một blogger nước nhà
Nói một câu tương tự:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”

Một câu nói cực đúng,
Cấp thiết và cực hay.
Biển đảo ta giặc chiếm.
Không thể ngồi khoanh tay.

Khí phách dân Đại Việt
Đâu thua kém người ta.
Vậy thì hãy cùng hẹn:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”

Hãy nói câu nói ấy
Trong giao tiếp ngày thường:
Vâng, chung ta cùng hẹn
Đến Hoàng Sa thân thương!

Quyết bảo vệ Tổ Quốc
Và biển đảo nước nhà.
Thế nhé, ta hẹn nhé:
“Sang năm tới Hoàng Sa!”

Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
(thơ VTR)
-----------
Đêm qua...
Trăng nhớ Vọng Nguyệt Lầu
Sóng biển cuộn mình,nhớ Hải Âu
Schubert nhớ nốt trầm Dạ Khúc
Khắc khoải chân trời,nhớ bóng câu!

Đêm qua..
Bạch Mã nhớ đồng xanh
Thương nhớ gọi nhau, tiếng Vạc sành
Động Hoàng Hoa nhớ chàng Từ Thức
Quay quắt cõi lòng...
Em nhớ Anh !!!

Anh nhỉ
( La Lan )
----------
Chẳng năm nào như năm nay, anh nhỉ!
Mưa cứ rơi dả diết như không hè
Ngày nắng nóng em dong xe xuống phố
Đến tán vàng lá sấu cũng im ve

Chẳng mùa nào như mùa này , anh nhỉ!
Nắng với mưa ai bảo tại ông trời
Nóng thế này ai người yêu nhau nữa
Nhưng đêm mưa về lại thèm tiếng "Nhóc ơi"

Chằng có gì là không thể, anh nhỉ!
Chiều Chủ nhật mưa em thảng thốt thấy cầu vồng
Đâu phải tháng Bẩy bắc cầu Ô Thước
Em hứng sao trời đợi biển chảy về sông

Chẳng có gì giống thế, anh nhỉ!
Em đi tìm quên ở khắp nẻo đường đời
Ngay cả những chuyện hàng đêm em vẫn kể
Vẫn nhạt nhòa cả nỗi chơi vơi

Chẳng có người nào giống anh, anh nhỉ!

Thơ Trần Đức Trung
******************
Một năm qua
-----------
Chúng ta vẫn loay hoay mắc kẹt
Tìm nguyên nhân luôn ở bên ngoài 
Vẫn hứa hẹn và tránh không giao hẹn
Nghe quen quen lòng thấy đỡ bất an

Chúng ta nói nhiều, thương yêu quá ít
Những ghét ghen đố kỵ lại quá thường.
Nói Tâm Linh nhưng không hề buông bỏ
ham muốn đời thường vì .... "Trần cũng giống Âm"

Chúng ta muốn nhiều nhưng ngại học
Thích kiễng chân, che dấu, thích khen
Thích quan tâm thực ra là soi mói
Thích biết mọi điều chỉ trừ chính mình thôi

Facebook
-----------
Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ

Gửi ...
-------
Ai cũng nghĩ trăm năm là hữu hạn
Ai cũng vôi vàng, như không có ngày mai
Rồi đua nhau từng phút từng giây
Để nửa đời đã nếm đủ hết rồi

Ta châm chạp như con lừa ngu ấy
Thấy cánh lá rơi cũng còn ngỡ nụ hôn
Vụng được một tí cũng coi như kho báu
Thấy nụ cười em vẫn huyền bí diệu kỳ

Ta đã viết bao nhiêu thơ tình ấy
và bao nhiêu truyện nữa có yêu đương
Nhưng hôm nay cô đơn bên hồ vắng
Bỗng nao lòng ta đã biết gì đâu

Mối tình đầu - mối tình cuối
---------------------------
Đầu tiên ta sẽ quen dần, 
thế rôi ta sẽ quên lần đầu tiên,
nghĩa là cái cũ đã lành,
thời gian như thể đã thành thuốc tiên
Trái tim dỗ mãi, bình yên
Đôi khi nó thúc ứa lên giọt sầu
Mối tình nào cũng là đầu, 
chỉ thêm đánh dấu trước sau thôi mà, 
MTĐ B sau MTĐ A,

Mối tình nào cũng như là đầu tiên, 
Cũng đều là có giận hờn, 
Cũng đều có những vui buồn nhớ nhung, 
duy Mối Tình Cuối lạ lùng, 
Sợ nơi cuối đến không cùng với nhau

Gmark-Zuckerberg
---------------------
Trẻ người non dạ mảng chơi
Nghĩ ra một thứ lòai người tớn lên
Thời gian thực quý hơn tiền
Lại đem vung vãi triền miên thế này

Nghĩ lại thì nó cũng hay
Người quen tôi gặp nơi này, may sao
Bao năm chẳng có lúc nào
đến nhà nhau được, hỏi chào cũng không
Nhắn tin, xem ảnh, trải lòng
FB hý hoáy là xong, diệu kỳ
Tiếc là bác sỹ hiếm ghê
Quanh đi quẩn lại những nghề lông bông
Dạy học, nghiên cứu văn phòng ...
Giá trong FB có ông docteur
ai mà biết được, nói nhờ
Trong FB có người chờ làm quen
Nếu không là Bác Sỹ Nam
Thì Nữ cũng được, không hâm tốt rồi

Nhớ Hẹn
------
Thế giới Nội tâm nguyên sơ tĩnh lặng
Nơi bến neo an trú Nguyên thần
Những vết đau sẽ dần dần lành lại
Đứng lên nào đi, sẽ qua cả mà thôi

Lại trở về, nói nghe và đúng lúc
biết lặng im trong vở diễn cuộc đời
Lòng ngẩn ngơ vẫn không sao hiểu nổi
Những khen chê bày đặt đương thời

Tiến Bộ nào làm tan hoang trái đất
Trí Tuệ nào làm cạn kiệt tâm hồn 
Một thế gian như đang trong cơn nghiện
Và đáng thương cho hai chữ con người

Có thể đến lúc nào trái đất sau ngày hủy diệt
Để hồi sinh lại những yêu thương
Cho tôi trở lại kịp cái ban đầu ấy
Chúng mình đã hẹn rồi em nhớ nhé đừng quên

Lá Nho Diêu Bông
------------------
Thì ra cái lá diêu bông 
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho

Hoa Sữa
-----------
Tôi thích ngửi mùi hương Hoa sữa
Mùi phố đêm, dịu dịu, mùi em
Có lẽ khi giận nhau có gì cần sai đúng
Chỉ cần đến bên cây Hoa sữa ngồi yên với anh

Có bông hoa quyện mùi thơm và nhựa sữa
Lại còn biết làm thơ, làm bánh, biết ru
Lại đôi khi biết giận hờn biết khóc
Biết chờ tôi và biết ... Đòi tôi

Mượn ý Puskin 
----------------
Không gọi Ông, nàng buột miệng gọi Anh
Và cả hai ta đều sững sờ chết lặng
Tôi cầm tay nàng hôn, Quý bà kính mến
Mà trong lòng thầm khẽ nói yêu Em

Dóng Sông
----------
Dòng sông nay đã êm trôi
Xuôi dòng về nơi biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông

Kìa ai lại đùa hái lá, 
Thả Diêu Bông xuống dòng sông.
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ.
Dòng sông vẫn chảy trong mơ...

Slow Walz
---------
Như không còn ai, chỉ có hai người
Ai biết được mình nhìn nhau như thế
Không thể nào, mà cứ như nuốt hết
Cả đôi môi em, cả mái tóc bồng bềnh

Bàn tay tôi vuốt nâng các ngón
mềm mại em và ấm áp thân yêu
Những mệt mỏi buồn đau số phận
Như được xoa dịu đỡ đi nhiều

Tíêng nhạc im, xong rồi, bừng tỉnh
Lại trở về nơi góc khuất cuối xa
Giai điệu Slow thấy em và ai đó
Còn tôi ngồi nhớ hơi ấm những ngón tay

Tình Băng Giá
---------------
Người say không biết nhớ 
và người điên không biết buồn
Tôi " say " nửa , nửa kia là " đắm "
Tôi nửa " điên ", nửa lại " dại " khờ em

Mẹ
---
Tiếng nói đầu tiên của con là gọi Mẹ, 
và bé tìm đòi bằng được trong tay
Có hơi mẹ bé mới yên giấc ngủ
Giữ mẹ yêu với bầu sữa ngọt lành

Và tiếng gọi mẹ vẫn theo em khi lớn
Những lúc đau ngã vấp, một mình
Có lúc khóc, lúc gượng kìm không khóc
Chỉ bật lên tiếng gọi mẹ, mẹ ơi

Cây Bàng
----------
trước cửa có cây bàng
sau cửa có ai không
chắc là cây bàng biết
không nói ta mách thu
thu sẽ không đến nữa
để cho bàng bơ vơ
cả người sau cánh cửa
cứ đứng đấy mà chờ

Gửi
----
Em đỡ chưa, sao lại ốm
Thôi không ra ngoài trời lạnh lắm, cuối năm
Giữ bàn tay sao cho ấm nhé
Cứ cho là tôi nhờ ốm nó đến thăm

Đã bốn hôm rồi hôm nay là ngày cuối
Nó sẽ rời em như thế đủ rồi
Nào kể lại nàng ốm thế nào 15 phút
Ta thấy rồi, trán nóng vậy, miệng khô

Bài ca về tôi
(Dựa theo ý thơ Дербенев Леонид)
------------------------------------
Em à.
Ai , tôi không hề quen biết
Đã buông tin tôi sướng lắm, giàu sang
Luôn may mắn, chẳng có gì phiền muộn
Và thành công hơn tất cả mọi người.

Nhưng, như tất cả thôi, cũng vậy
Tôi cũng đi trên mặt đất, lang thang 
Cầu mong sao số phận thương xót với
Cho tôi xin chút hạnh phúc con người

em nghĩ có thiên đường dành riêng tôi đó
nơi buồn đau sầu khổ chẳng còn đâu
Em có biết, những chiều cô đơn lắm
Tôi lang thang rên rỉ, đôi khi.

Cũng đôi lúc cuộc sống này khó quá
Cả không may, bất hạnh đến bất ngờ
Tôi chỉ biết thở dài rồi nói
Không sao đâu, ai cũng thế mà thôi

Ai cũng diễn, cũng hoá trang, chuẩn mực
Chỉ những khi đau, mệt mỏi quá chừng
Tìm nơi trốn cho Nguyên Thần hồi lại
Có hay không nơi đó vậy - Tình em

Ốm
----
Ho quá
(Thank My Heart)
Lại ngứa cổ, như muốn ho lại nấc.
Thở nhẹ nào, khe khẽ lắng nghe
Cơn ho ơi, đi tiếp đi, ta là bạn
Dừng lại, rồi nữa nhé ..hơ, hụ, ho...
Xong rồi ư, mệt rũ ra, lạ thật
Cứ như vừa ... có được ... , mơ hồ ...
Giấc ngủ đến tiếng ru ân ái
Như có ngón tay dài xoa tóc vuốt môi tôi

Nhớ Tuyết
----------
Trời buông màn tuyết buông nhè nhẹ
Kéo đất lại gần trao ái ân
Một mầu ngắng nguyên sơ tinh khiết
Một bản nhạc câm sâu lắng dịu hiền

Có bông tuyết lạc rơi gò má
Tôi ngẩng đầu nhắm mắt đỡ cái hôn
Thấy mơn man giá băng êm ái
Mình lại mình như tuyết lạc thôi

Bao trăn trở lo âu phiền muộn
Tuyết xoa đi phủ kín mắt môi cằm
Đánh đổi nhé ta thành bông tuyết trắng
Tìm má em rơi xuống đọng, tan ra

Một Chiều
----------
Hiểu anh có đâu quan trọng,
Yêu anh cũng vậy thôi em.
Cái cần nhất là trái tim anh còn yêu đấy,
Kệ, một chiều cũng chẳng khác gì đâu,
Không đòi hỏi, vậy đâu cần chạy trốn,
Đứng đợi, dõi chờ cầu Hạnh phúc cho em, 
Nếu dòng xoáy cuộc đời xô em dạt ngã, 
anh sẽ đến cùng, ôm chặt, giữ … gặp may

Tình Muộn
-----------
Em, tình muộn bởi vì em quá bận
Cơm áo gạo tiền, sách vở, lập thân
Khi đã vững chút rồi trong cuộc sống
Lại giật mình, có đứa đã tập hai.

Em, tình muộn vì sinh vào giờ ấy
Cả đường tay, với cả bói bài Tây
để em ngại hoặc người ta ngại
Mệnh, tuổi em sao lại vậy Cô ơi

Em, tình muộn vì là anh, anh đấy
Trời xui em lại đọc thơ anh
Lại để anh cầm tay, thấy mình trong ánh mắt
Để bóng hình anh không gạt nổi khỏi lòng

Chiếc ghế
----------
Có chiếc ghế đã qua bao chứng kiến
Một cuộc hẹn hò, hay đỡ ai mỏi gối dừng chân
Ta cũng muốn đến ngồi yên một lát
Rồi sẽ đi, nhưng mi đừng kể cho ai đó về ta

Cái lạnh từ bên trong áo nào ấm được.
Có chăng là ngụm rượu đốt lòng anh.
Cái chai không mang mấy lời cầu nguyện
Anh thả rồi không biết đến tay ai

Cứ nói thu đi nhưng nó đi đâu nhỉ
Thơ vẫ quen lấp lửng chẳng đến cùng
Nhưng cũng được để mùa đông, cần giá rét
Cho hơi ấm tìm nhau, hoà trốn vào nhau

Mùa Thu Vàng
(nghĩ lại hồi đi học ở Kharkov mình trốn học hơi nhiều)
---------------------------------
Ngoài kia tranh đã đổi mầu
Bầu trời, mặt đất hoà nhau sắc vàng
Có hai tiết giữa nhỡ nhàng
Thôi thì trốn vậy rẽ ngang vào rừng
Mùi Thu quyến rũ lạ lùng
Ở đâu em đợi đã từng trăm năm
Tôi đi tìm chỗ em nằm
Để tôi trao nụ hôn làm hồi sinh
Cứ như trong giấc mộng tình
Lang thang bỏ học một mình trong Thu

Em mơ
--------
Hôm qua em ngủ có mơ không
Có thấy trời xanh với mây hồng
Có thấy lạ lùng như có lúc
Hơi thở sâu dừng níu giữ buông

Sáng nay em dậy lúc soi gương
Có thấy trên môi vị gì vương
Có thấy thân quen và khác lạ
Có thấy trong lòng một khúc ca

Thu Hư 
----------
Ai hư như Thu
Làm nhớ như Thu 
Tôi không thể nói
Buồn Thu không vơi

Ai mách với Thu
Là tôi buồn đấy
Để Thu đến vậy
Kéo tôi đi chơi

Lang thang phố vắng
Rồi đến công viên
Dập dìu tiếng nhạc
Tôi nhìn thấy em

Bắt đền Thu đấy
Tưởng đã qua rồi
Thế mà Thu lại
Khiến tôi bồi hồi

Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
------------------------
-Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
(Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him)

-Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
Nhớ bàn tay lạnh để anh cầm
Anh chẳng dám xoa cho tay ấm
Gió đông về, từng ngụm rét giá băng

Cố thử
-------
-A million words would not bring you back, I know because I've tried. Neither would a million tears, I know because I've cried.

Có một triệu lời dù em có nói
Cũng không đưa quay lại được anh rồi
Em đã thử, không chỉ một lần, đã thử
Và anh như ảo ảnh lại xa thêm

Có một triệu giọt lệ rơi cũng vậy
Có đẫm ướt khăn gối đệm đêm dài
Em đã thử, khóc bao lần đã thử
Để nghẹn lòng nước mắt chảy vào Tim

Và em vẫn không tin những gì huyền bí
Cả đường tay, mệnh tuổi, quân bài
Em đã thử rồi bao lần đã thử
Một đáp bài - không có anh được, vẫn không tin

Đọc thơ Olga Bergoltz
------------------------
Có bài ca về dòng sông, có dòng sông vẫn chảy
Anh vẫn có nghe và có lúc đi qua
Cũng có lúc bồi hồi sực nhớ
Giọng em ca, chim hót, chiều tà

Em giờ ở đâu, có khác xưa, tha thứ
Mọi chuyện gì để hai đứa cha tay
Chắc lỗi ở anh, anh vẫn luôn nóng vội
cuốn theo mình những bão tố đam mê

Chỉ những chiều một mình đứng lặng
Bên dòng sông nhuộm ánh vàng rơi
Thấy đôi trẻ yêu nhau dạo bước
Anh cầu chúng sao đừng có chia đôi
Ai bánh khúc đây

Rao đêm
----------
Trót ngủ sớm, đêm về chợt thức
Có tiếng rao vẳng dưới phố mờ
" Ai bánh khúc đây ", tôi trở mình thở nhẹ
Lặng dõi theo từng tiếng một xa dần

Tiếng rao dài mênh mang ngân khoảng cuối
Rồi chơ vơ, tan biến hút đêm sâu
Còn lại tôi một mình trong đêm phố 
Qua nhà em rao khe khẽ "Anh đây "

Thôi thì đi đến ngã ba
Đêm khua vắng lặng quay về hay không
Mờ mờ ánh sáng bên đường
Có ai vẫn thức vẫn đương mong chờ
Có ai ngủ thiếp đi chưa
Mượn đêm quên sáng quên trưa quên chiều
Hôm nay còn được bao nhiêu
Ngày mai còn lại bao nhiêu là ngày

Đôi Mắt
---------
Đôi khi mệt mỏi vô cùng
Những cơn chao đảo trong lòng rồ điên
Nhưng em ánh mắt dịu hiền
Đưa tôi trở lại Bình yên ngày nào

Đôi bờ - bài hát Nga
--------------------
(Lời bài hát ai dịch sai đi quá. 
Thực nó buồn hơn, đâu dễ vậy tình yêu 
Chỉ là ước mơ, là những gì không có
Giấu vào trong giai điệu một bài ca).

Đêm về mưa, cỏ đẫm sương 
Xung quanh tất cả như dường bảo tôi
Rằng tôi hạnh phúc nhất đời
Trái tim mách bảo nhầm rồi, không đâu
Hai bờ của dòng sông sâu
Hai người chung một nỗi sầu hai nơi

Cầu vồng
---------
Có hay không những con đường cao vút
ở trong mơ và ở những lời ru.
và hôm nay một điều kỳ diệu
Sau cơn mưa lấp lánh ánh cầu vồng

Đàn chim xanh bay xa xa mãi
Những giấc mơ trên đôi cánh bảy màu 
Tôi lại đi nhặt tìm những vì sao
Để thả vào biển mây trời xanh thẳm

Đàn chim xanh bay cao cao mãi.
Con đường càng lên cao
Tôi muốn tìm
Trong đàn chim còn có chỗ khuyết nào

Tôi muốn cùng bay đi tìm
Những sắc mầu diệu kỳ cuộc sống
và đến một ngày, cánh chim khép lại
cũng an lòng mình đã có bay

Những màu sắc cầu vồng rất đẹp trên bầu trời
Tôi đã thấy trên đôi môi em đó
Và nụ hôn em trao trong giây phút
Để tôi yên lòng mình đã có được Yêu

Trăng Ru
----------
À ơi cái ngủ đi đâu
Để tôi thức mãi ngẩng đầu nhìn trăng
Trăng ơi mắc võng anh nằm
Và ru anh giấc mộng vàng đi em

Trăng
------
Ngày xửa ngày xưa ấy 
Con người chưa biết nhiều 
Hình như chỉ biết yêu 
Cho đó là cần nhất

Có một nàng xinh thật 
Lại cũng rất nết na 
Và bao nhiêu tài hoa 
Trời cũng dành em hết

Cánh con trai đều chết 
Chỉ muốn mỗi em thôi
Em chẳng chịu nhận lời 
Vì có ai toàn vẹn

Thế là em bị phạt 
Trời nhốt lên không trung 
Tất cả được ngắm cùng 
Mỏi cổ, rồi lấy vợ

Tình yêu là thế đó 
Con người nay khôn hơn 
Xấu sẽ thành đẹp luôn 
Có tiền là xong hết

Chỉ tôi không chịu biết 
Vẫn cứ ngước nhìn trăng 
Khi trăng đầy cũng vậy 
Cả khi lúc trăng vơi

Khoảng Lặng 
-------------
Chấm lặng xuống dòng cho ý mới
Bản nhạc cần nốt lặng ngừng âm 
Mỗi vòng Valse cũng cần lặng dừng chờ chao tiếp
Góc phố nào tôi đã đứng lặng, thấy em

Những Khoảng Lặng trong đời tôi, đôi lúc 
Có trong thơ hay trong nó là thơ

Chấm lặng, cho câu thơ xuống dòng
Nốt lặng, để ta dừng ngân, lấy hơi hát tiếp
Đứng lặng, khi ta sững sờ và ...do ai đó
Khoảng lặng, thật cần vì cho mỗi mình ta

Trong khoảng lặng thời gian như ngừng trôi
Không quá khứ cũng chẳng nghĩ tương lai
Và vở diễn của một người lại cũng là khán giả
Thoát được rồi, ta về lại chính ta

Trong Tĩnh yên như có tiếng ngân xa
Không, nó rất gần, từ sâu lòng ta đó
Những chuyện cổ tích xưa rơi lạc
Lại trở về trong Khoảng Lặng hôm nay.

Chuyện Ngày Xưa
------------------
Tôi lại nhớ chuyện xưa ngày ấy 
Đám cháu quây quần bên bà nội xem tay 
Đến lần tôi bà cười móm mém 
Đường quý nhân rõ thẳng, tốt thay

Mấy chị trêu quý nhân là tiên nữ 
Em mình thích gái đẹp, ăn ngon 
Tiên có phép, chắc tha hồ ước 
Giầu có rồi có nghĩ đến chị không

Năm tháng qua bà không còn nữa 
Đám cháu thì mỗi đứa một nơi 
Có ai nhớ những gì bà kể 
Và suy tư những đường nét ở tay

Chỉ có tôi là người hay mơ mộng 
Vẫn tìm nàng tiên nữ ở trong mơ 
Không có phép mà là người thật
Xinh và hiền như những vần thơ

Người đó biết hoà chung dòng nước mắt 
Biết trộn đều cho đậm tiếng cười 
Biết đỡ tôi nhưng khi lỡ bước 
Biết yêu cùng những cái tôi yêu

Và từ đó thấy những gì tốt đẹp 
Tôi lại dành ra gán cho người 
Bôn ba khắp chốn phương trời 
Không quên nổi cổ tích thời ấu thơ

EYA 
------
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng 
(thơ Vũ Cao)
Cái năm xưa ấy tôi mười bảy 
Em mới một thôi, mới hết bò 
Học nói không sao ra tiếng chú 
O oe cũng chỉ E Y A

Đường càng xa tuổi đỡ xa 
Chuyện trong cổ tích như là có tôi 
Đừng cười Chú sợ nó rơi 
Để môi Anh đỡ trọn lời năm xưa

Chuyện Người Cha
(mượn ý bài viết trong "Suối nguồn yêu thương")
------------------------------------------------
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao

Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên

Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên

Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu

Giới thở dài, tình yêu 
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu

Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi

Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong

Con Êch Và Con Bọ Cạp
------------------------
Lại một mùa yêu đến
Bạn tình bên kia dòng
Làm sao mà qua được
Để thoả nỗi thèm mong

May quá thấy con ếch
Bọ cạp như cởi lòng
Chở ta qua dòng nhé
Ếch có bạn tình không

Ếch lùi xa ngần ngại
Mẹ ta dặn trên đời
Tránh dây dưa bọ cạp
Nó cắn là chết tươi

Bọ cạp cứ năn nỉ
Ta cắn ngươi được gì
Bạn tình ta bên đó
Giúp ta đi, giúp đi

Ếch ngẩn ra suy nghĩ
Cái lý này khó sao
Bọ cạp cần tình yêu
Mình giúp đâu nguy hiểm

Và thế là con ếch
Cõng bọ cạp qua dòng
Đến giữa dòng bọ cạp
Cắn ếch và chết cùng

Sự Tích Hoa Hồng
-------------------
( Tình cờ tôi lạc vào em, 
thấy bông hồng đẫm nắng vàng hoàng hôn, 
dại khờ lại hái trộm luôn, 
để gai rạch mấy vết buồn thành thơ
Những chuyện ngày xửa ngày xưa
Có theo em đến bây giờ không em )

Chuyện đã từ lâu lắm 
Trái đất còn hoang vu 
Toàn cỏ cây muông thú 
Trăng cũng buồn ngẩn ngơ

Có con chim bé nhỏ 
Ngày kiếm ăn bên hồ 
Đêm co chân rụi mỏ 
Lên cành gai bơ vơ

Cái cây như biết nhớ 
Những lần chim bay xa 
Lá cành đều ủ rũ 
Gai khóc nhựa ứa ra

Những đêm thanh chim hát 
Bên cành gai đung đưa 
Bản tình ca muôn thuở 
Trái đất trong giấc mơ

Rồi một lần hạn hán 
Cây cỏ héo xác xơ 
Muông thú bỏ đi cả 
Hồ cũng đã cạn khô

Thương cành gai héo úa 
Xót những chiếc lá rơi 
Chim bay đi tìm nước 
Ngậm về tưới mớm cây

Một ngày chim kiệt sức 
Mỏ khô cánh rã rời 
Cố bay về lần cuối 
Cây ơi, cây gai ơi

Và con chim bé nhỏ 
Lao ngực vào cành gai 
Máu tuôn ra tưới ướt 
Cho cây lại xanh tươi

Còn xác con chim đó 
Hoá thành bông Hoa Hồng 
Valentine tôi kể em 
có nghe thấy không

Thơ Dịch 
********
-Nhiều người coi thơ của Mallarmé là một trong những thơ khó đọc nhất, khó dịch nhất từ tiếng Pháp sang tiếng Anh.

Xuất hiện
(Mallarme')
-----------
Trăng buồn bã. Các thiên thần khóc lóc
Ôm đầu mơ tĩnh lắng những bông hoa 
Hơi bốc nhẹ những gì chết chóc
Tiếng nghẹn ngào trắng mượt ánh nhung xanh 
- Ngày hái lộc của nụ hôn thứ nhất 
Cơn mộng mơ làm đau đớn hết cả ta
Chút say đắm của mùi hương buồn bã
Chẳng có gì đọng lại đã qua
Trong con tim không vấn vương mơ ước 
Ta đi thôi, mắt dán xuống hè đường 
Phố hoàng hôn, nắng vàng bay trên tóc 
Em lại bất ngờ xuất hiện, nhoẻn cười 
Ta lại nhớ có nàng tiên nón sáng 
Trên giấc mơ lấp lánh của trẻ thơ
Bàn tay vuốt qua đi để lại
Từng bó sao trắng tuyết thơm lừng

TÌNH CUỐI
(Fyodor Ivanovich Tyutchev)
-------------
Kỳ lạ thay khi cuộc đời qua bên dốc
Bỗng dại khờ lại say đắm lại yêu
Bừng ánh sáng ban ngày tiễn biệt
Của mối tình muộn nắng ban chiều

Nửa bầu trời đang phủ đầy u ám
Nơi đằng tây lại ngời ánh hào quang
Chậm lại đã phút giây chiều muộn
Để thêm nào chút vị ngọt yêu thương.

Trong người ta đã không còn sức lửa
Nhưng tim say đắm chẳng hề vơi
tình yêu ta, tình muộn màng, tình cuối!
Vẫn ngọt ngào nhưng vô vọng, em ơi.

Biết làm sao giải thích
(Y. V. Drunina)
-------------------
Giải thích cho người mù sao được
Họ sinh ra và chỉ thấy một màu
Sao biết được mùa xuân xen lẫn
và ánh cầu vồng, liệu có thể hình dung?
Biết làm sao nói cho người điếc
vì từ ban đầu đã điếc lặng như đêm
Vẻ dịu êm của tiếng viôlôngxen
Hay cơn giông khi giữa trời sấm sét?
Biết làm sao giải thích cho anh, tội nghiệp
Anh sinh ra, đã vô cảm lạnh tanh
Vẻ bí ẩn của một diệu kỳ trên trái đất
Được gọi là, em nói nhé, Tình Yêu

Có những phút giây...
( Bloc )
--------
Có giây phút những lo âu tan biến
Những nguy cơ như chưa từng có bao giờ
Và trên vai như có cánh tay ai đặt
Mắt ai nhìn chăm chú mắt ta

Trăn trở cuộc đời đột nhiên biến mất 
Thật giản đơn như bị quẳng xuống vực sâu …
Có bảy sắc mầu lung linh vui sướng 
Trong ánh cầu vồng dần hiện giữa trời xanh

Giai điệu sống reo ngân lên gợi nhớ
Lại thì thầm chạm cõi yếu lòng ta
Dây thụ cầm được căng ra hết mức
Những âm thanh tràn ngập khắp tâm hồn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét