August 27 Dat Le viết: Anh Trung ơi,hàng ngày cứ trước khi go to bed mà Anh cho một hoặc vài cái gạch đầu dòng thì quý quá...
*******************************************************
139------------------
Khuất Nguyên và Ngư Phủ
Khuất Nguyên bị đày xuống Giang Nam, gặp người đánh cá. Ông này phục Khuất Nguyên học rộng, biết nhiều nhưng mỗi lần ông nghe Khuất nguyên than thở thì ông tỏ ra không tán thành, hỏi mỉa mai:
- Ngài là quan sao mà đến nông nổi này?
- Người đời đục cả, chỉ một mình ta trong. Người đời say cả, chỉ một mình ta tỉnh. Vì thế mà ta bị đày tới đây!
- Ngài đã biết người đời đục thì ngài không nên giữ mình trong sạch, người đời say thì thì ngày cũng nên uống vài chén cho say luôn thể. Còn như người đời đục, chỉ một mình mình trong, người đời say, chỉ một mình mình tỉnh thì không phải cách rồi!
- ông nói gì vậy? Trắng nói là đen, đen
nói là trắng; Ngọc cho là Đá, Đá cho là Ngọc; Phượng Hoàng cho là Quạ, Quạ cho là Phượng Hoàng. Quân tử cho là tiểu nhân, tiểu nhân cho là quân tử ư ? Lẽ nào lại như vậy được ?
- Thế thì phải rồi! Tấm thân ngài bị đọa đày như thế chính là vì ngài muốn phân biệt rành rọt. Ngài đã một lòng cứu nước cứu dân, lẽ ra ngài phải trà trộn vào đám tiểu nhân, dần cảm hóa họ. Ngài định thay đổi cuộc đời, lẽ ra ngày phải dấn thân vào chỗ tối mà làm cho sáng, chứ sao cứ cho cuộc đời là bẩn thỉu, người đời là nhơ nhớp ? Thành ra ngài là một người đứng giữa không trung, đầu không chạm trời, chân không bén đất!
- Kẻ tắm gội, đã thay quần áo, không thể lại nhảy xuống vũng bùn! Không thể như thế được.
Ngư phủ nói:
- Ngài làm không được như thế thì như thôi vậy! Tôi câu cá, còn ngài thì hãy cày ruộng mà sinh nhai. Nhà vua không cần chúng ta thì chúng ta cũng không cần nhà vua. Tội gì để thân mình sầu khổ, để đời bôi nhọ!
Khuất Nguyên nghe cũng có lý, nhưng làm được. Làm ruộng thì cả đời ông chưa hề. Vả lại ngư phủ tu dưỡng đã lâu năm, chứ ông bây giờ mới tu khó lắm
Ngư Phủ mỉm cười đạp mái chèo quay đi và hát rằng:
" Nước sông Thương lang, trong thay!
Nước sông Thương lang, đục thay!
Trong thì giặt mũ,
Đục thì rửa chân tay....."
Còn Khuất Nguyên nhảy xuông sông Tương mà trầm mình.
CMT
Tôi Post bài này gửi đến những người bạn tôi một lời chúc năm mới tốt lành. Trên đời có nhân quả và luân hồi. Mọi thứ rồi sẽ thay đổi, những thứ đang tồn tại đều có lý của nó, khi nó qua đi cũng vậy, bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông. Và phải có một nghề để sống, đừng như cái ông Khuất Nguyên kia chẳng có nghề ngỗng gì. Ông Bethoven bét ra cũng chơi đàn để có tiền mua bánh mì. Thời nào cũng vậy thôi, cần làm để sống và cho mình đã rồi hãy nghĩ xa xôi.
" ... Trong " Âm mưu và Tình Yêu " của Schiler có đoạn ông bố nói cô con gái hãy đứng dậy và bỏ đi khỏi quê hương vì : " Nơi nào cũng cần người lao động, bố con mình sẽ làm việc và sẽ sống "
- Voltair cũng ca ngợi lao động, coi đó là cứu cánh cho tâm hồn.
- Ông " Ngư Phủ " không cảm hoá được Khuất Nguyên, tiếc thay
137------------------
Bé Ly
Đang định đi có việc thì Phượng đến chơi lại mang theo cả con gái, cô tân cử nhân kinh tế ở Canada về. Bé Ly hỏi về VN, cháu muốn lời khuyên.. Tôi cũng chẳng biết cái gì, thôi cũng nghĩ ra 3 điều, thế đã:
- Vài google gõ Inner Space và kết nối sinh họat, chú ý nghe dự nghe khác khóa học về Nghệ Thuật sống của các chuyên gia nước ngòai. Tránh xa các lớp Kỹ Năng sống đang mọc lên theo kiểu KD đa cấp hay những thứ có tính phong trào, lá cải như trên TV.
- Đi học Yoga ( hoặc thiền ), học bơi và KV ở các trung tâm có người nước ngòai dạy trên nên tiếng Anh để giữ được thăng bằng Thân Tâm ở VN
- Có thời giờ đọc một số sách của tác giả Nguyễn Trần Bạt, Phạm Quỳnh, Hòang Minh Tường, Nguyễn Ngọc Tư, Nguyễn Huy Thiệp, còn dành thời giờ đọc Lý Quang Diệu. Đã ở VN thì sẽ tiếp cận với Đạo Phật, bé đọc Nguyễn Tường Bách nhé, cuôi cùng là các bài thơ 5 chữ của Thái Bá Tân.
Thôi, con gái thế thôi. Bạn trai cũng học kinh tế ở HK. Chán thật, thế KH & CN dành cho ai, các trẻ em ở nông thôn hay cho những người không đủ điểm vào Ngọai Thương , Y , KT à. Tôi lại nhỡ đến lời Lý Quang Diệu " Để cạnh tranh được, Trung Quốc tập trung vào giáo dục thế hệ trẻ, lựa chọn những người giỏi nhất hướng vào khoa học và công nghệ, tiếp theo là kinh tế, quản trị kinh doanh và tiếng Anh ". Có lẽ ta không theo kiểu Nhật, Hàn mà thich kiểu kinh tế dich vụ của Thái, nhàn hơn, it nhất đi học không phải vẽ kỹ thuật hay xuống xưởng, làm thí nghiệm, quá khổ ... và cần gì cạnh tranh, khi nào cạn kiệt tài nguyên, hết cái bán sẽ tính sau
136------------------
Những sự thật lịch sử về Thế chiến II
Ý kiến họ rất khác nhau. Có lẽ ít có ý kiến khách quan được. Và nó rất tế nhị. Khi tôi học bà giáo tiếng Nga dặn tôi là đừng nhắc tới Stalin trước mặt người Nga vì có thể người thân họ đã bị ông ấy giết. Tôi hỏi, những người đó có tốt không. Bà ấy nói là ưu tú. Tôi hỏi có nhiều không, bà ấy khóc.
-Cần bao dung và khép lại quá khứ vì không thay đổi được quá khứ
-Cần không lặp lại những sai lầm đã có trong tương lai
- Cần nâng cao dân trí " ...một số giai cấp xã hội nhất định lợi dụng sự ngu dốt của nhân dân " - Lenin, Tham khảo thêm: Lênin toàn tập, Nxb Tiến Bộ, Matcova, 1978-1981, tập 12, 18
135------------
Con Người
-Trong Con Người có hai cái hình thành gọi là Thế Giới Quan và Nhân Sinh Quan. Họ sống với hai cái đó suốt cuộc đời.
- Với con người cũng có ba nấc của Hoạt động Tư duy. Nấc đầu là chấp nhận : là những Tiên đề, Nguyên lý, Giả thuyết ... trong khoa học , là những Niềm tin trong tôn giáo. Nấc sau là những phép suy luận. Nấc cuối cùng là kết quả đó phù hợp với thực tế
- Tất nhiên nấc đầu con người khác nhau có quyền đưa ra những chấp nhận khác nhau. Đến nấc về suy luận và logic là lủng củng, mâu thuẫn. Điều đó dẫn tới không có kết quả nào phù hợp vạn năng trong thực tế. Khoa học dũng cảm thừa nhận và các công trình khoa học nghiêm túc đều kèm với phạm vi ứng dụng. Đức Phật cũng vậy khi nói về Chân lý tương đối. Nói cách khác mỗi con người là một thế giới riêng, tránh áp đặt khiên cưỡng.
134----------------
Mồng Ba Tết
- Chuyện tối qua đã. Ăn cơm xong loay hoay quyết định ở nhà tối để cài lại PC và để gỡ chặn FB. Tải lại Google Crome rồi không ăn thua, thay các mã trong DSN cũng vậy. Còn cách nào nữa. Điện thoại lại réo. Thôi, nhớ lời Thánh nhân dạy " không quan trọng hoá sự vật ", đi chơi đã, mọi người đang chờ, cũng gần, ngay bên Hào Nam.
- 10 phút sau là mình đã có mặt. Hoá ra mọi người đã ăn xong cả rồi thế mà nói là chờ mình chưa ăn, điêu thế. Đáng lẽ là " phần mình ". Thảo nào mà cô BS gọi cho mình rồi lúng túng đưa máy cho anh luật sư. Chắc BS nói dối còn xấu hổ, chứ Luật sư thì... Họ không đi tìm sự thật mà là sáng tạo ra sự thật. Anh chàng LS này lại mở miệng ra thơ chứ, thảo nào.
- Ngồi nói chuyện về SK, hoá ra thuốc Tây nó làm giảm hệ miễn dịch. Ho, uống khỏi, sau đó lại ho, tăng liều. Chết tôi rồi. Cũng như cái viên Via gì đấy mà mấy ông bạn tôi khoe rồi ông nào ông ấy còn xác ve sau này. Giải pháp tình thế là xong là rồi lại để đẻ ra tình thế ngiêm trọng hơn và cứ thế. Chán nhất là cứ nhiều lần rồi thành nghiện giải pháp tình thế, cứ như mọi điều trong cuộc sống bây giờ ấy.
Còn chàng LS cũng đang đau dạ dày, có vẻ vẫn thèm ăn lắm. Mắt vẫn không rời mấy đồ ăn đồ uống mà nàng BS chắc mang từ xứ sương mù về. Chết chưa, ai bảo bênh cho lắm kẻ có tội vào
Hết chuyện con cái nói sang chuyện sức khỏe. Tôi kể lại chuyện cái ông diến giả người Ấn nói chuyện ở trung tâm UCIE tuần trước, năm ngoái bị bệnh tim. Đến bệnh viện BS không mổ mà lại bảo là vì cái đầu. Có ai đó làm ông ấy tổn thương hay ngược lại ông ấy là người gây ra. Cái tổn thương đó nó không mất đi đâu mà nó chìm vào trái tim. Trái Tim đau. Ông ấy ngồi nhớ lại, sau mấy ngày lục ra trong ký ức. Tiếp theo theo chỉ dẫn BS ông ấy nhắm mắt, thở, sống lại khoảnh khắc đáng tiếc xưa rồi vở diễn trong tâm trí được viết tiếp một cách tích cực. Họ tha thứ cho nhau. Phép Mầu. Ông ấy khỏi bệnh.
Thắng nói là chuyện đó giống như chuyện các cựu chiến binh Mỹ ở VN sau chiến tranh bị tâm thần, bị giày vò trong tâm. Họ trở lại VN xưa làm các điểu tốt, sám hối và khỏi bệnh.
Có khác đấy. Các cựu chiến binh không luôn bị chuyện xưa đeo bám trong đầu. Còn ông người Ấn, nó lặn sâu vào trong tim. Cần một chút kiến thức của Phân Tâm Học ở đây
133------------
Bài học ở nước ngoài
- Dặn con gái khi sang Mỹ học năm xưa là cho ba biết một câu về nước Mỹ . Con gái nhắn về là ở Mỹ họ không quen khẳng định mà chỉ quen nói đến những khả năng có thể.
- Cậu út nói về điểm học môn đâu tiên. Cứ tưởng được điểm cao vì dồn hết thời gian tâm huyết vào môn đó. Điểm lại thấp vì không phải ý nào cũng tham chiếu rõ vào hệ thống tài liệu của trường Kingston xứ sương mù, nơi cậu đang học.
- Hôm nay cậu cháu gọi điện từ LA về chúc tết bác, sung sướng thông báo thêm là bị điểm kém môn Statistic nhưng học được bài học. Các con số thống kê tính ra đều quá tuyệt vời để ra quyết định đầu tư. Đáng lẽ là phải ghi ngờ chứ, bài học của công ty Madoff đấy thôi. Thư cháu viết : " Thì cháu cũng bảo cả lũ bạn đèu làm quyết định sai hết, là tất cả đã quên luôn câu ông thầy dặn buổi đầu là không tuyệt đối tin vào cái gì trừ khi đã trải nghiệm, kể cả những lời ông thầy nói mà "
--/--
Tôi bảo cháu:
Và bài học của bác khi đi học ở LX xưa. GS nói vào trường không phải học đúng sai mà là to nhỏ và dám buông bỏ những đại lượng bé hơn.
Và Đức Phật đã từng nói: “Đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy từng được nghe nói đến, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy được quảng bá rộng rãi, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy do truyền thống để lại, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy được kinh điển truyền tụng, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy do một vị giáo chủ nói ra, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ do suy đoán, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ do suy luận, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì mình thấy điều đó có lý, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều đó phù hợp với thành kiến, quan điểm nhận thức của mình, đừng nên tin bất cứ điều gì chỉ vì điều ấy do thầy mình nói ra. Nhưng chỉ khi nào tự mình biết rằng những điều đó là không đúng, những điều đó không chính đáng, những điều đó bị người hiền trí phê phán, và khi chấp nhận, khi thực hành sẽ đưa đến tai hại và khổ đau thì các ngươi hãy từ bỏ những điều đó. Khi nào chính các người biết rằng những điều đó là chân chính, những điều đó không bị chê trách, những điều đó được người hiền trí khen ngợi, những điều đó khi được chấp nhận và thực hành sẽ dẫn đến an lạc hạnh phúc, thì các người phải nỗ lực mà thực hành” (Kinh Kalama, Tăng Chi Bộ kinh I).
Và chúc mưng cháu được điểm kém nhưng có một bài học cần thiết cho cuộc đời
132----------------
thăm anh Lân
- Như thường lệ cuối năm lại đến thăm anh Lân. Anh Thân bận với bầy cháu ngoại về ăn Tết. Rủ anh Lạc đi vậy. Anh Lân đã chuyển nhà đến Làng Việt Kiều Châu Âu . Anh vẫn thế , vẫn nói năng khó khăn, tay co quắp sau lần đột quỵ. Thấm thoắt đã hơn 10 năm và " dòng sông uốn khúc " vẫn chảy. Với một ngón tay, nhất dương chỉ vẫn đưa anh đi khắp các nẻo đường các dòng sông trên thế giới. Chuyển động của vẫn là chuyển động cơ bản tịnh tiến và xuay từ giường đến cái ghế ngồi trước bàn máy tính.
- Anh Lạc cũng như anh Lân đã qua ngưỡng 80. Nhưng vị GS cứ như không quan tâm đến tuổi tác. Vẫn dáng đi nhanh nhẹn, giọng nói sang sảng và say sưa bận bịu với một lô học trò trong đó có 3 cô NCS, với các nghiên cứu và lại thêm cái món khoa học tâm linh nữa cho nó gần hơn với phu nhân Đặng Kim Nhung của GS.
- Tôi tranh thủ hỏi anh một chút về Thượng Đế theo cách nhìn của trường phái năng lượng của chị Nhung, theo cách nhìn của TS Đỗ Xuân Thọ , về nguyên nhân suy thoái của Đạo Phật ở Ấn Độ, về quan hệ của thuyết Nhân Quả và Luân Hồi với Vũ Xứng.
- Thực chất những cái khác nhau đó đều không xung đột, thậm chí có thể kết nối với nhau. Với chị Nhung đó là " Năng lượng tình thương ", với anh cái mô liên kết đó là những phép tư duy bất định ( mềm) với phép tính SXTK và Fuzzy Logic
131-------------
Tam đoạn luận - Syllogism
- Một nhiệm vụ của các trường ĐH hàng đầu là đào tạo ra các nhà lãnh đạo quốc gia.
- Chỉ số trên sàn chứng khoán là hàn thử biểu đo sức khoẻ của trạng thái kinh tế, chính trị một Quốc Gia
- Vậy thì sinh viên học trong trường Đại Học hàng đầu cần tham gia để hiểu và trải nghiệm về thực tế trên sàn chứng khoán
--/--
Xem ví dụ :
Major premise: All mortals die.
Minor premise: All men are mortals.
Conclusion: All men die.
**Xem ** “Elite - Tinh Hoa quyền lực. Đó là - Một tầng lớp trong lý luận chính trị và xã hội, là một nhóm nhỏ những người kiểm soát một số lượng không cân xứng của sự giàu có của quốc gia hoặc quyền lực chính trị "
Cơ sở cho quyền lực ưu tú thành viên là sức mạnh thể chế, cụ thể là một vị trí có ảnh hưởng trong một tổ chức tư nhân hoặc công cộng nổi bật. Một nghiên cứu của giớitinh hoa quyền lực ở Mỹ dưới thời George W. đã xác định vị trí 7314 thể chế quyền lực bao gồm 5778 cá nhân. Một nghiên cứu sau này của xã hội Mỹ cho biết kết quả thống kê
- Tuổi : Lãnh đạo doanh nghiệp trung bình khoảng 60 tuổi. Thủ trưởng cơ sở, pháp luật, giáo dục và tổ chức dân sự trung bình khoảng 62 tuổi. Các thành viên Chính phủ, khu vực khoảng 56.
-Giới tính : Phụ nữ hầu như không đại diện trong lãnh đạo công ty trong các tầng lớp phụ nữ về thể chế và chỉ đóng góp khoảng 20 phần trăm trong lĩnh vực chính trị. Họ làm xuất hiện nhiều hơn trong vị trí hàng đầu khi nói đến các vấn đề văn hóa, giáo dục.
-Giáo dục : Gần như tất cả các nhà lãnh đạo giáo dục đại học với gần một nửa có trình độ tiên tiến. Khoảng 54 phần trăm của các nhà lãnh đạo doanh nghiệp lớn và 42 phần trăm của các tầng lớp chính phủ là sinh viên tốt nghiệp của 12 các trường đại học hàng đầu có uy tín.”
--------------
Tánh không
- Đức Phật quán thấy rằng không thể có một thực thể độc lập, tự chủ và trường tồn được. Bất cứ một hiện tượng nào được phát sinh ra cũng đều phải nhờ vào một sự kết hợp của nhiều nguyên nhân và nhiều điều kiện. Sự vắng mặt của một thực thể độc lập và trường tồn ấy của mọi hiện tượng gọi là sự trống không hay tánh không của chúng . Khám phá ấy của Đức Phật liên quan đến toàn bộ quá trình hiểu biết chung của con người - từ tâm linh, triết học cho đến khoa học, riêng đối với Phật Giáo thì sự ứng dụng của khái niệm này đã đóng một vai trò then chốt trong việc tu tập nhằm mục đích giúp con người thoát khỏi khổ đau.
- “Quả thật đấy là một khái niệm kỳ lạ, nếu như thế giới này và chính “cái tôi”, những thực thể đầy màu sắc đó, đang hiện diện, đang hiện hữu một cách không chối cãi được, nhưng thật ra lại không có, chỉ là hư không: thì phải là điên rồ một cách thật tàn bạo mới dám chủ trương một sự phi lý đến như vậy! Nhất định cái khái niệm đáng nể ấy, cái chủ thuyết hư vô ấy của phương Đông có thể chỉ là “một trào lưu thời đại” mang tánh cách tạm thời trên xứ sở chúng ta, bởi vì nó còn đang phải tự vạch ra cho nó một lối đi trong khu rừng gồm toàn là những khái niệm rỗng tuếch của chúng ta để tìm ra một vị thế rõ rệt thiết lập trên một sự xác thực hoàn toàn mới mẻ! ” - Patrick Carré, học giả , nhà dịch thuật kinh sách Phật Giáo, nhà văn Pháp
- Đức Phật nêu lên tánh không như là một thể dạng tối thượng của tâm thức không có gì vượt hơn được và xem đấy như là một phương tiện mang lại sự giải thoát, và chính Ngài cũng đã xác nhận rằng mình luôn thường trú trong tánh không ngày càng sâu xa hơn.
Bất cứ một phép tu nào mang chút dấu vết của sự bám víu vào “cái tôi” và “cái của tôi” đều ít nhiều đã tách rời ra khỏi Đạo Pháp và chỉ có thể xem đấy như là những phương tiện “thiện xảo” giúp người tu tập có thể đến “gần hơn” với Đạo Pháp thế thôi.
129---------
Cái đẹp
- Cái đẹp là một phạm trù mỹ học, trong đó phản ánh và đánh giá những hiện tượng của hiện thực và những tác phẩm nghệ thuật đem lại cho con người một cảm giác khoái lạc về mặt thẩm mỹ, biểu hiện dưới hình thức cảm tính.
- Cái đẹp gây cho ta sững sờ, nhưng làm thế để nhắc nhở chúng ta về định mệnh chung cuộc của mình, đem chúng ta trở lại con đường đã đi, đổ tràn đầy niềm hy vọng mới mẻ, cho chúng ta can đảm sống trọn vẹn quà tặng độc đáo của Thượng Đế là cuộc đời.
- Cái đẹp khiến kẻ hèn trở thành anh hùng, người anh hùng trở thành đứa nhút nhát, khiến cho kẻ giầu lại đòi học làm thơ, còn nhà thơ thì đi mua dầu dừa
128---------------
Hoang đường
" Khi ta gọi nó Hoang Đường
Nghĩa là nó thực lạ thường khó tin
Chắc là không dính đến minh
Hơi đâu đọc thứ linh tinh rẻ tiền " - Trần Đức Trung
" Em đã hoang đường từ cổ đại
Anh cũng thần tiên tự xuống đời
Đôi ta một lứa đôi tài tử
Ngự mỗi thiên thần ở mỗi ngôi " -Mai Thảo
- Khi tìm cái gì, nghiêm cứu cái gì con người tập trung cao độ, đau đáu vào một cái đó. Rồi có thể lúc nào đó, có thể là lúc tắm như Archimed, lúc ngủ, nghĩa là bất kỳ lúc nào có thể, ngay cả khi ta đã thôi nghĩ về nó, Cái Nó ấy đột ngột xuất hiện trong đầu ta.
Ta cứ như được ai đó mách bảo tìm nó hay là nó được xui tìm đến với ta. Nó cứ như được cất giữ từ nơi sâu tối nhất trong Tâm ta tìm cách bật loé lên. Nó cứ như ở bên ngoài ta trong tầng " Không gian Tâm Thức " ngoài Vũ trụ rơi vào đầu ta.
- Một giả thuyết cho tầng " Không gian tâm thức " là thông tin được mã hoá nhờ sóng và lưu trữ trong tuyến Tùng trong não. Khi con người chết sóng đó vẫn tồn tại như một con người mà thầy Việt gọi là Hồn. Hồn Lão Tử vẫn truyền và trao đổi nhũng công cụ khí cho người tập Trường Sinh Khí Công của ông. Nếu chỉ một người nói về hiện tượng thì không có gì lạ. Nhưng trùng hợp nhiều người thì thật là hoang đường. Vì sao mọi người khác nhau tập và niệm gọi " Kim cương Linh ngọc ", thấy nó lại hiện ra không phải như hình viên Kim cương hay viên ngọc mà lại là hình hoa sen
- Và câu thơ của Xuân Quỳnh
"Trái Tim em ....biết yêu Anh cả khi chết đi rồi "
Có hoang đường không Em !!!
127---------
Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi
(Có hai loại người. Loại đầu biến to thành nhỏ, nhỏ thành không có gì. Loại sau thì ngược lại)
1/ Bản chất
- Hạnh phúc phụ thuộc ý nghĩ của chúng ta. Cái mà chúng ta chán và thất vọng, có người lại đang mơ ứơc đấy. Đừng quá quan trọng sự vật và bản thân. Hãy nhìn thế giới mờ và lung linh một chủt, thế giới của những khả năng chứ không phải của những khẳng định.
- Quá khứ là cái đã qua và đã cho ta tất cả những cái ta có trong hiện tại. Hãy biết chấp nhận hiện tại và hơn nữa hãy biết tận hưởng nó. Đừng băn khoăn tương lai vì nó là bất định.
-Liên quan đến thế giới bên ngòai là các giác quan, trong đó quan trọng nhất là tai và mắt , nghĩa là ngôn ngữ. Hãy tập giữ và nghe những gì cho ta hạnh phúc bình an.
2/ Lựa chọn
-Không phải những gì ta mong muốn mà những gì ta lựa chọn và chấp nhận quyết định cuộc sống của mình. Hãy tập trước mỗi hành động, suy nghĩ chèn thêm từ “ lựa chọn “ vào trước (ví dụ thay vì nghĩ tôi đọc quyển sách này hãy nghĩ tôi “ lựa chọn” đọc quyển sách này. Trong kinh doanh người ta gọi đó là “chi phí cơ hội ” – chọn cái nọ thôi cái kia ) .
-Chừng nào ta chịu trách nhiệm hòan tòan về một việc gì đó thì ta có quyền kiểm sóat nó. Viện lý do đổ lỗi cho người khác tước đi sức mạnh của mình. Chịu trách nhiệm trước hết về những cảm xúc của mình. Không ai có thể can thiệp vào tâm trạng của mình trừ phi bạn cho phép họ làm như vây.
-Chọn cách nghĩ tích cực và những niềm tin có sức mạnh thế giới của bạn “tự nhiên sẽ thay đổi” theo chiều tốt hơn.
3/ Tâm trí-Niềm tin
-Tâm trí con người không thể phân biệt một trải nghiệm trong thực tế và một trải nghiệm sống động trong tưởng tượng. Hãy lụyện tâp trong tâm trí trước.
-Trước khi đạt được kết quả thật sự bạn phải đại nó trong hình dung và tâm trí đã., phải thử luyện tập nhiều lần cho nó thành kỹ năng (trong công việc và trong quan hệ ứng xử người với người ).
-Không có chủ đông trong tâm trí ta sẽ rơi vào bị động trong môi trường thực
126---------
Lòng tin-Đức tin-Nghi ngờ
-Thấy trên các Blog truyền nhau bài viết về " ba người thầy vĩ đại ". Mình cũng share về FB xem đã, được chuyển sang tranductrungabc, trụ được với thời gian sẽ đến với tranductrungcba
-BA NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI
Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"
Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.
Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."
Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.
Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"
Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.
Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến đã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"
Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"
Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.
Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.
- Tran Ductrung
*Với lòng tin ta sống dễ dàng hơn và ra đi cũng nhẹ nhàng hơn ( W. Szymborska )
*Nhưng lòng tin đặt vào đâu. Tôi tìm hỏi Đạo Phật, Đạo Lão, các tôn giáo khác. Câu hỏi đơn giản nên cũng cần câu trả lời thoả đáng. Câu trả lời của TS Đặng Kim Nhung trùng với trả lời của HG Phạm Kim : " lòng tin ở chính mình ". Hoá ra cuộc hành trình đời ta lại chính là vào thế giới trong ta để tìm cái gốc tọa độ " inner space " mà tựa vào. Bác Kim và chị Nhung cũng đều trùng hợp bổ sung thêm cần " đức tin ở Thượng Đế ". Đặt lòng tin cạnh đức tin, đúng là sống dễ dàng hơn thật.
*Nhưng trí thức khoa học đâu có dễ dàng. Decart yêu cầu : " mọi thứ băt đầu từ ngờ, chỉ mỗi một điều không ghi ngờ chính là sự ghi ngờ ". Nghe ngại quá. Nhưng quen dần cũng xong theo nghĩa " Ghi ngờ = Ghi nhận + Tư duy khoa học + Kết luận " như trong bài giảng của GS Nguyễn Xuân Lạc về PPL xưa. Tiếc rằng do không đủ thời gian trong việc bố trí các môn học, người ta bỏ môn học đó đi để dành chỗ cho các môn học khác như ứng dụng một phần mềm KT nào đó, để SV ra trường có thể đi làm ngay ... như một người thợ
125---------
Cô giáo Văn ơi
(Không biết cô còn nhớ đến ... Thày tôi ... - Bài hát nhạc vàng)
- Vào tường của LTH thấy treo bài viết lấy từ báo về chủ đề Yêu và Yên. Ai cũng khen hay, mình thì cứ như đứa trẻ con trong truyện cổ Anderxen, chẳng thấy gì cả. Chết thật, phải xem lại mình thôi.
-Trời cho cái nọ thì thôi cái kia. Cho mình một chút năng khiếu các môn tự nhiên thì chẳng cho chút khả năng văn chương nào cả. Mà mình lại sinh ra là người Việt, lại Nam định, vốn coi văn chương chữ nghĩa lên đầu. Văn là người mà. Hồi học phổ thông sợ cô Văn hơn sợ Ma cà rồng. Sợ đến bây giờ. Nhìn thằng bạn ngồi cạnh làm bài văn cô cho ngon lành, hết trang nọ trang kia. Hết giờ thu bài mà nó cố ngoáy thêm gần bằng cả bài mình. Tất nhiên toán thì nó gọi mình bằng cụ. Cô Văn mê thầy Toán cũng đành phải hứa giúp mình, nhưng cũng yêu cầu mình viết chữ cho đẹp tí, to tát đàng hoàng vào. Thế là mình viết chữ thật to, cách nhau thật rộng. Bài văn dài hẳn ra. Sau nữa mình thỉnh thoảng lại chép lại cả một đoạn đã viết phần trên xuống phần dưới. Bài văn của mình đã vượt được ngưỡng một trang. Thày Toán rất tự hào với học trò yêu của mình. Mình tốt nghiệp với các điểm tổng kết cao nhất kể cả điểm văn công thầy rồi đi học LX. Thế là Good Bye my Love - Văn Chương VN. Sang đó mới biết thầy toán cũng GB cô Văn đi yêu cô Hoá biết làm các món bánh ngon. Tệ thật.
-Con gái học ĐHXHNV ở VN. Hồi năm
thứ 3 cho 4 SV Mỹ sang học đổi lấy 4 SV mình sang Mỹ. Lần này thì lũ ngố Tây phải nhờ con tôi làm bài hộ. Truyện ngắn có mấy trang, vẻn vẹn hai ba nhân vật làm sao mà nộp được bài Bình giảng 10 trang viết. Bọn này nhiều lắm cũng chỉ được hơn trang là cùng. Bài thơ " Đèo Ngang " vẻn vẹn có một mẩu mấy đốt ngón tay các hình ảnh, tiểu tiết, chạm trổ, làm sao mà bình được, viết được mấy trang. Kết thúc thử nghiệm 4 tháng học ở VN về nước chúng mừng quá.
Đấy là viết và đọc thôi, không thích, bỏ. Sợ nhất là nghe nói chuyện. Mình kinh nghiệm tìm chỗ xa, đeo kính lim dim. Mọi người thấy nghĩ là đang chăm chú suy ngẫm lắm. Được cái lúc bừng tỉnh vỗ tay thì cũng vỗ không kém ai.
Xem trên VT một ông nói về Kinh tế Đầu Tư. Không nhớ được ông ấy tour bài bao lần, nói lâu thế như tụng kinh trên chùa, mà mình thì chỉ cần quy lại một điều, mua hay bán, trồng con gì, nuôi cây gì. Ấy chết, lại viết nhịu rồi. Lại nhớ đến cô giáo Văn rồi
124---------
Ăn cưới
-Ốm vẫn đi ăn cưới. Ai thấy cũng kêu khác quá, già, ốm ... rồi ai cũng yêu cầu " nhấp tí ", " làm tí ". Mình thì vốn đã không có bản lĩnh. Lúc khỏe đã vậy, ốm càng vậy.
-Hoá ra cô dâu, cháu ngoại của ông chú ruột của tôi, hoa hậu vô tuyến truyền hình năm kia lấy cậu kỹ sư. Thôi lấy dân kỹ thuật vậy cho nó lành.
-Có một cô chào mình, không nhận ra, tưởng là người cơ quan cô dâu, truyền hình. Hoá ra là mẹ cô dâu, Hiền, em họ tôi. Đẹp thế nhưng không so với thím tôi được. Năm 56, ông bà nội tôi tìm vợ cho chú. Bà nội thì chỉ thích dâu đẹp. Cái nết về bà sửa cho còn cái đẹp là trời cho, không thay được. Hồi đó chưa có thầm mỹ viện mà. Bà lại cứ căn từ bà ra làm chuyện kén vợ của chú bộ đội tham gia Điện biên phủ trở nên khó.
Mãi rồi người ta giới thiệu cho một cô bán vải ở phố Khách trên. Chú tôi đến mua vải thì mất điện, có cái đèn dầu thì cô bán vải lại đẩy ra phía chú. Phải mua đến 3 lần đi mua chú mới ngó được mặt cô. Còn thím tôi thì từ lần đầu đã thấy rõ mặt anh bộ đội, mê luôn. Đám cưới hồi đó toàn hát. Tôi nhớ bài "Qua miền Tây Bắc hát " đến mấy lần, chú tôi cũng phải hát. Chú phải nhờ thêm mấy chú bộ đội khác nữa hát cùng
123---------
Hội thọai
- Vì sao anh buồn ? Ồ cũng như chiếc máy tính thôi. Phải tắt và khởi động lại.
-Nếu ai đó mất đi bố mẹ từ nhỏ, họ bỏ lỡ cơ hội biết cái tình thương vô điều kiện có trên trái đất này.
-Thuyền nằm lại bến sẽ an toàn, nhưng đó không phải mục đích của nó để nó được sinh ra.
122---------
Đêm Qua
-Chờ điện thoại của K. Mở FB thấy bài thơ viết chều nay trước khi vào trường về tiếng rao quà đêm qua. Bây giờ tối rồi, phố xá còn đầy người, Thái Thịnh thì đông nghịt các tụ điểm, cửa hàng. Muộn nữa, đêm sâu mới đến lượt hàng rong đi. Im ắng, có thể lại nghe tiếng rao quà rong.
-Tôi vốn không quen làm thơ, sửa thơ. Thơ cho thơ, thơ là tự nó. Tôi chỉ biết ghi lại hộ nó thôi. Thử ghi lại một lần, những gì nghe, nghĩ thấy trong đêm qua, dọc phố Thái Thịnh rồi đến Láng Hạ cắt ngang, sang bên kia đường phố khác, cứ thế mình đi rao mà)
-Trót ngủ sớm, đêm về chợt thức
Có tiếng rao vẳng dưới phố mờ
" Ai bánh khúc đây ", tôi trở mình thở nhẹ
Lặng dõi theo từng tiếng một xa dần
Tiếng rao dài mênh mang ngân khoảng cuối
Rồi chơ vơ, tan biến hút đêm sâu
Còn lại tôi một mình trong đêm phố
Qua nhà em rao khe khẽ "Anh đây "
--/--
Thôi thì đi đến ngã ba
Đêm khua vắng lặng quay về hay không
Mờ mờ ánh sáng bên đường
Có ai vẫn thức vẫn đương mong chờ
Có ai ngủ thiếp đi chưa
Mượn đêm quên sáng quên trưa quên chiều
Hôm nay còn được bao nhiêu
Ngày mai còn lại bao nhiêu là ngày
121---------
Con giai phố cổ - Nguyễn Việt Hà
-Ăn sáng là ăn cho mình
-Ăn trưa là ăn cho bạn
-Ăn tối là ăn cho kẻ thù
Tất cả đàn ông HN đều thích ăn sáng. Họ yêu chính mình. Họ cũng cố gắng ăn tối ... cho vợ
120---------
Bắt ruồi
Cậu em gửi tin nhắn bàn về việc GD bọn trẻ : " đứa trẻ nào nhà mình cầm đũa bắt được ruồi thì sẽ có thể làm được mọi việc trên đời ". Tôi đoán là ahh chàng cưụ SV Havard vừa xem bộ phim Mỹ có ông võ sư Nhật cầm đũa tập bắt ruồi. Mình xem từ tám hoánh rồi. Cũng học được nhiều từ bộ đó nhưng chi tiết bắt ruồi không để ý.
Hôm chủ nhật cả nhà tụ tập thăm ông bà hàng tuần. Bọn trẻ con phải trả bài.
- Mua keo dính đũa - đáp án của Phúc Anh gửi tứ LA gửi về
- Bôi mật vào đũa - Đức Minh từ London
- Hai cách trên chỉ đúng với câu hỏi :" tạo công cụ bắt ruồi ". Nhà trên tầng 20 ruồi đâu mà bắt. Mà may ra có một con lạc vào thì có mà bắt bằng mắt.
Sau đó bọn trẻ ít tuổi hơn còn đang ở VN chưa kịp đi tị nạn GD phải ngồi nghe cậu giảng về nghệ thuật kinh doanh bắt ruồi.
119---------
Hớ Hênh
- Thế là đã đọc xong " Con giai phố cổ " của Nguyễn Việt Hà, đem trả cho Hiền rồi. Cũng lưu lại được gần một trang giấy những trailer dù mất thời giờ gõ bàn phím. Việt Nam Thư Quán rồi xem có bản mềm không để chỉ dùng Copy và Paste cho tiện, nhưng không được. Còn từ khoá nào sót không. Có rồi, Keywords " Hớ Hênh "
-Thấy một em hớ hênh thế là chia ra ba phe. Một phe lên án, phẫn nộ. Phe này thường là các chị em. Cũng có anh em, chỉ chẳng biết họ nói có thật không, nhưng thôi không suy đoán làm gì cho mệt. Phe khác thì bộc lộ ít hơn nhưng ủng hộ cái tự do cá nhân của con người vì suy cho cùng " Hớ Hênh tại mắt anh tinh, chứ anh mắt kém hớ hênh là gì ". Phe cuối ngày càng đông, mắt kém thì đã có kính, có công cụ chụp để like, để share. Thử xem Marilyn Monroe hớ hênh ấy.
-Truyền thông, báo chí, TV thì không hớ hênh. Nhiều khi lột hết, hết cả ý nghĩa của hớ hênh, làm khô cạn trí tưởng tượng của con người.
Tốt phô ra, xấu xa đậy lại. Thế mà một tạp chi của trí thức lại hớ hênh đăng bài một cậu NCS Pháp bảo vệ xong luận án TS ở ta về nước nói linh tinh rằng ở ta không có khoa học lịch sử vì họ quan niệm đã là KH thì không mang tính giai cấp, còn ai dùng nó vào đâu tùy mục đích, thành quả của nó là của chung nhân lọai. Như gió ấy, có thể dùng để chạy thuyền, có thể dùng lật thuyền. Hồi xưa LX đã cấm đóan Điều Khiển Học, Di Truyền Học vì coi đó là KH tư sản, làm nền KH đó bị tụt lùi mất 10 năm.
118---------
Ngày chủ nhật nắng thơm Dầu dừa
-Về đến nhà, vào thang máy thấy một ánh mắt lạ nhìn chào. Mình cũng chào lại bằng nụ cười niệm chiếu của Hư Linh Công, gửi đến em một lời chúc ngày chủ nhật kỳ diệu. Đến tầng
7 em đi ra và nhìn, gửi lại tôi một nụ cười. Linh thật, cho là nhận mà.
-Tôi bấm nút đi tiếp lên tầng 20, cảm giác không một mình trong thang máy, vẫn mùi dầu dừa thơm ngát phảng phất lâng lâng, thích thật.
-Về đến nhà đặt nồi cơm nếp với lạp xườn cậu em vừa làm quà, bật nhạc tràn ngập căn phòng. Mùi dầu dừa từ mái tóc cô gái vẫn như quấn quýt theo vào. Lúc bê bát cơm ra đi van ăn để còn theo dõi TV thì thấy trên bàn cạnh mấy quyển sách " Hạnh Phúc bằng bất cứ giá nào " em tặng hôm nọ. Cạnh đó là lọ dầu dừa gửi từ SG ra. Sáng mở ra xem thử, thấy thơm ngon, cho tay vào lấy một cục nếm thử, không chết, rồi bôi chùi tất vào tóc, rồi quên khuấy mất cả đóng nắp. Trong thang máy mùi tóc mình mà cứ tưởng mùi tóc ai. Thảo nào cô gái ấy cứ nhìn mình vẻ như bồi hồi, là lạ.
117---------
Anatole France
- Bạn học nói bằng cách nói, học bằng cách nghiên cứu, học chạy bằng cách chạy, học làm việc bằng cách làm việc; chỉ trong cùng một cách, bạn học được yêu bằng yêu thương .
" You learn to speak by speaking, to study by studying, to run by running, to work by working; in just the same way, you learn to love by loving"
-Để hoàn thành một việc lớn chúng ta cần không chỉ hành động, cần mơ ước; không chỉ có kế hoạch mà còn cả lòng tin.
"To accomplish great things, we must not only act, but also dream; not only plan, but also believe"
- It is well for the heart to be naive and the mind not to be.
"Thật tuyệt vời để trái tim ngây thơ nhưng cái tâm thì không"
--/--
And Me, I learn to speak, to study, to learn, to write ... by loving (TDT)
116---------
Văn & Thơ
- "Văn xuôi là là những từ viết theo thứ tự tốt nhất của chúng" còn "Thơ là những từ tốt nhất viết theo thứ tự tốt nhất của chúng" - (Taylor Coleridge)
- Eliot đưa ra cấu trúc sóng thơ. Chắc là văn xuôi dài quá nên chịu. Biển mênh mông để có sóng thần, nhưng ai biết rõ từ đâu và bao giờ
-Với tôi, chịu ảnh hưởng của nhà toán học Rumanie về lý thuyết hoàn thiện với các dòng chảy nên muốn thay từ " thứ tự " của Taylor Coleridge trên bằng " Dòng Chảy ". Cũng không nhất thiết phải có sóng Eliot. Muộn rồi.
Dòng sông nay đã yên rồi
Xuôi dòng về với biển khơi
Không còn quanh co ghềnh thác
Cũng không còn nữa sâu nông
Kìa Ai lại đi hái lá
Thả thuyền đánh thức dòng sông
Thuyền thơ lạc vương bờ cỏ
Dòng sông vẫn chảy trong mơ
--/--
Samuel Taylor Coleridge ( 1772 - 1834) nhà phê bình văn học và triết học Anh
115---------
Tối 31/12/2013
-Có hai cách sống: Một là thấy mọi vật đều kỳ lạ, cách còn lại là không thấy gì lạ cả.
(A. Einstein)
-Có hai ngày kỳ diệu cho con người: Một là ngày ta sinh ra, hai là ngày ta hiểu được ý nghĩa của việc ta đã sinh ra.
(Bài Ca Họa Mi 2013)
-Có hai lựa chọn đón 2014 : Một là nằm xem TV, gọi điện thoại và ôm IPad, Hai là không nằm xem TV, không gọi điện thoại và không ôm Ipad
114---------
???
-Cha đẻ của PC là Ông Trương Trọng Thi, người Pháp gốc Việt, chế tạo ra Micral là máy tính cá nhân đầu tiên trên thế giới. Một bản mẫu của nó hiện được trưng bày trong Viện bảo tàng máy tính Boston (Mỹ). Chiếc máy này ra đời ở Pháp hơn một năm trước máy Altair của công ty Mỹ MITS Electronics.
-Cha đẻ phát minh ra máy ATM trong hệ thống ngân hàng đó là ông Đỗ Đức Cường, người Việt chuyên gia của Citibank (Mỹ).
-Bổ đề cơ bản cho các dạng tự đẳng cấu do Robert Langlands và Diana Shelstad phỏng đoán được Ngô Bảo Châu, nhà Toán học người Việt chứng minh và nhờ đó ông nhận giải thưởng toán học Fields.
Hai phát minh về PC và máy ATM trên đã thay đổi đời sống của nhân loại nhưng ít người Việt biết đến hai ông đó.
Còn bổ đề được tài năng toán học trẻ Ngô Bảo Châu chứng minh chẳng thay đổi gì cuộc sống của ai cả. Nó cũng chẳng thay đổi gì toán học. Nó chứng minh một điều là người Việt rất giỏi giải những bài toán mà các nhà toán học thế giới đặt ra, một truyền thống của nền GD VN
113---------
PNVN
Thấy trên tường em treo : " ....phụ nữ chỉ cần được yêu thương và có cảm giác an toàn "
-Em thôi, vì thấy em viết thế. Phụ nữ rất khác nhau. Họ chỉ giống nhau một điều là họ không bao giờ mơ ước một điều duy nhất. Bi kịch là bài toán đa mục tiêu đó với lời giải Pareto luôn khập khiễng, nghĩa là được cái nọ mất cái kia như trong truyện " Miếng da lừa " của Bazac ấy. Hai cái " được yêu thương " và " cảm giác an toàn " chắc em biết qua " Lý thuyết hồi quy " có độ tương quan rất yếu, trong một chừng mực có thể coi chúng độc lập. Còn hai mục tiêu " Anh hùng " và " Trung Hậu " thì là xung đột nhau đấy. Anh hùng đồng nghĩa với chiến thắng tất cả trừ chính mình. Ra đường là gặp phụ nữ anh hùng, còn cái người phụ nữ biết thua, biết nhường, nhớ lời mẹ dậy thủa xưa " Cơm sôi rút lửa " chắc bị chị em tẩy chay, bỏ xứ đi hết rồi.
http://en.wikipedia.org/wiki/Pareto_analysis
-Trong " Lều Chõng " Ngô Tất Tố viết về một cô gái không thành duyên với một người. Không sao, còn khối người. Ai dè chàng sau đỗ TS vinh quy về làng. Cô vợ anh ta thành bà TS phu nhân. Thấy thế nàng kia tiếc, ngất sửu, con cá sảy là con cá to. Sao lúc trong tay mình trông nó lại không hòanh tráng như trong tay người.
-Bi kịch của PN VN là :
Luôn so sánh, lấy nhau rồi so sánh nhiều hơn - Yêu không xuất phát từ trái tim mà luôn tính toán - Lấy để cho người khác nhìn vào.
Cũng không trách được họ mà, đàn ông VN cũng thế thôi, người gàn, hâm hếm lắm.
112---------
Đám đông
"Chúng ta không thể thắng được lũ ngu vì chúng đông quá" -Einstein
" Ta thắng hay Nguyễn Huệ thắng "- Nguyễn Ánh hỏi cận thần. Câu trả lời là Chúa Ánh thắng vì Nguyễn Huệ dùng người giỏi còn Nguyễn Ánh dùng người thường mà người thường bao giờ cũng sẵn hơn ( Xem truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp)
"Chúng ta có thể kiếm nhiều tiền từ lũ ngu vì chúng đông quá"- Bầu nói với Sao, các thủ lĩnh bán hàng đa cấp nói với nhau, các đại gia chạm cốc và cười ...Đau xót
111---------
Khoa học và Nghệ Thuật
- Người ta nói KH cũng như NT phục vụ con người. Nhưng con người vốn rất khác nhau, muốn hại nhau, áp đặt nhau. Vậy phục vụ loại nào. Đến đây thì không rõ. Đất nước mà KH và NT là một niềm tự hào như LX, thì cũng có không biết bao bi kịch cho các nhà KH và NT. Các nhà di truyền học và điều khiển học, những nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ ... lần lượt bị nếm trải với một lý do đó là KH và NT tư sản.
-Cũng như Tình yêu vậy, bản thân KH và NT vì nó, cho chính nó. Cũng như gió ấy, nó có thể đưa buồm đi và cũng có thể lật thuyền. Nó không có lỗi.
-Đôi vợ chồng nghệ sỹ trên băng Oleg Protopopov và Ludmila Belousova là thần tượng của người dân Xô Viết năm 1979 đã rời bỏ Liên Xô sang Thụy Sỹ định cư. Giải thích lý do của mình họ nói rất ngắn gọn : Nghệ Thuật cần tự do.
110---------
Tình yêu một chiều
Trong tình yêu của đàn ông có 3 loại :
- Quan trọng nhất là người phụ nữ yêu họ thế nào
-Quan trọng nhất là người phụ nữ hiểu họ thế nào
-Quan trọng nhất là họ yêu người đó như thế nào, một chiều từ họ, không lý giải được.
Loại cuối thì trong truyện Tây và Tàu nhiều lắm. Ví dụ là anh chàng Doblin trong " Hội chợ phù hoa " của Thakeray hay Vương Tử Tây Hạ trong " Minh Nguyệt Đao " của Cổ Long.
Viết thêm
----------
Tôi cũng tìm cho truyện của mình một anh chàng lai Tây lai Tầu vậy "...Cũng còn sót lại ở đời nay một anh chàng Trương Chi với một tình yêu đơn phương, tuyệt vọng. Nghị là đồng nghiệp của Tùng nhưng không có được những cái để phụ nữ cho điểm . Mặc dù hát hay nhưng chỉ là hát dân ca, lại xấu trai, nói lắp. Anh yêu thầm Chi và tôn thờ mối tình của cô đối với Tùng. Khi mối tình Tùng – Chi bị phá vỡ, Nghị là người phản kháng và bị đi tù, sau bị tâm thần, về quê sống. Một mẫu người không chấp nhận thực tế, không thích nghi được cuộc sống vốn lẫn lộn pha trộn trắng đen .... "-
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/?cat=683092
109---------
Dọn Sách
- Còn mấy ngày nữa thì hết năm. Phải dọn dần nhà, dọn rác và dọn sách thôi. May quá từ lâu đã không mua báo rồi. Đỡ được một khoản dọn.
- Phòng cậu út quang hẳn, trước khi đi đã dọn rồi mà. Nào là “ Học làm giàu “, “ Kỹ năng mềm “, “ 21 Chìa khóa kinh doanh “ rồi các sách về kỹ thuật, Thiền, Yoga, Tôn giáo, lại cả Chứng khoán nữa. May quá sang London học mới dứt bỏ hẳn được thói quen đọc sách đó. Có thể gọi đấy là bệnh của người Soviet chăng. Trên ghế quảng trường, công viên, nhà ga, cửa hàng, tàu điện ngầm cứ thấy những con người gật gù dán mắt vào các trang đầy chữ, không biết đến thế giới thay đổi như thế nào, đất dưới chân sắp sụp đến nơi. Vova, cậu bạn cùng phòng nói : “ Dân Nga luôn thế mà. Họ mà bớt đọc đi thì họ lại giết thời giờ vào rượu mất “.
- Tôi cũng có hơn gì đâu, cũng lây phải người Nga tính đó. Sau có tuổi hiểu ra khôn hơn, tự hứa 1 tuần không được đọc quá 1 quyển cho đỡ lú. Còn dở trang, lướt, ngó dưới 10 phút thì thôi, vẫn được. Cố gắng tâm niệm “ Thời giờ là vàng ngọc “. Cũng lâu quá không thấy cô học trò NCS của mình đến gặp rồi. Chắc vẫn đang đọc. Kể ra mình cũng nặng lời khi nói với em là chừng nào còn nói từ “ Đọc “ thì đừng đến gặp thày. Thiếu gì từ khác.
Viết thêm
../..
-Có ý kiến ở nước Nga cho rằng thư viện Lenin nên dọn dẹp cho thoáng. Các sách VH Soviet chỉ nên giữ lại 10 quyển vì nó giống nhau, vẫn nhân vật ấy, chỗ này khoác áo ông giám đốc, chỗ kia ông bác sỹ v.v.
-Kể cũng khó trách người đọc. Ngay cả toán học là KH về Tiết Kiệm thời giờ. Nói dông dài cả mấy trang mà nó dùng một công thức mô tả là xong, thế mà nó cũng loạn lên như rừng rậm ấy. Nhóm Bourbaki có cố gắng mấy cũng không làm quang được
http://en.wikipedia.org/wiki/Nicolas_Bourbaki.
-Hồi còn lên Oran chơi có gặp lại Mohamed, cung NCS ở Kharkov xưa. Hắn nói trong kinh Coran có hết rôi, các sách khác chỉ là cung cấp các ví dụ thôi. Mà ví dụ thì cần gì nhiều đâu, mấy cái là đủ. Hắn tặng mình một quyển, lúc về lại để quên. Về đến Bechar vào thư viện thấy có quyển mỏng hơn nhiều, thích quá. Kinh nhất là sách dầy. Mình tin ở Goethe khi ông nói: " Con người có thói quen pha nước vào mực ". Thay vì đọc dở sách ra cứ phải tìm những chỗ không đọc để bỏ qua, khổ thế đấy.
108---------
Noel
-Chiều tự nhiên lại có anh bạn hẹn đến chơi, xách một túi theo, toàn các tập thơ mới in kịp tặng cuối năm. Tôi nhận một quyển cho tôi và 5 quyển nữa để tặng các bạn quen. 5 quyển đó cũng có chữ ký của tác giả, chỉ không có tên người nhận. Thơ tìm người mà và tin là người cũng tìm thơ. Tôi xem hóa ra có rất nhiều bài đã đăng báo, đọc ở các hội văn nghệ, thơ.
-Thử nghĩ xem, mình có ý nghĩ gì mới về thơ hôm nay. Có rồi. Có những bài thơ rất riêng tư, người viết không tặng ai cả, cho chính mình. Đấy là những bài thơ thành thật nhất, nói dối mọi người chứ ai lại dối cả mình. Esenin viết cho riêng mình, khi ai đọc được thì đã muộn rồi
Chết chẳng có gì là lạ
Nhưng sống cũng có gì mới mẻ hơn đâu
Giá ông viết , chia sẻ cái đó ở hội thơ thì đâu đến nỗi.
Cũng có những bài thơ tặng riêng cho một, chỉ một người mà thôi. Dối nhiều hay ít là người mình tặng là ai, có thích nghe mình nói dối không, mình hiểu người ấy thế nào. Viết đến đây tôi lại nhớ đến Lưu Quang Vũ. Thơ anh rất riêng tư, rất thật. Và tất nhiên, anh cũng mong được những bài thơ ai viết nói viết cho anh, thì cho chính anh thôi, tôi nghĩ.
-Có những bài thơ ngay ở tên bài tưởng viết cho mình hay cho một người nhưng thực ra tác giả làm chung cho đòng bào, cho đám đông, theo phong trào, kiểu như đi thi và hình bóng ban giảm khảo luôn ở bên, để họ dễ chấm, hoặc như kiểu như gọi điện thoại cho một người nhưng nói rất to để nhưng người ngồi quanh nghe thấy, và đấy mới là cái chính. Trần Sỹ Kháng gọi đó là Thơ mậu dịch. Thế mà cũng gọi là nhà thơ, lại còn khoe học sinh giỏi văn ngày xưa, giải 2. Tôi không không đồng ý với anh. Cái đó chúng mình được dạy rồi mà, Thơ Vị Nhân Sinh, Nghệ Thuật vị nhân sinh
--/--
Thôi, để hôm nào vào thăm khoa NN, ở đấy các cô giáo thích thơ lắm. 5 quyển chắc tặng xong, có khi còn thiếu. BHT thì thôi. Ăn cơm rồi lên phố đã, vào quán cafe nghe nhạc. Thơ và nhạc nó phá nhau.
"... Chú ruột của Chi cũng là nhà thơ. Mỗi lần sinh nhật bố chú lại đọc tặng một bài thơ, nếu đi vắng thì gửi thơ đến, các bài thơ đều na ná giống nhau. Các bác, các chú khác cũng đọc thơ chúc mừng, ca ngợt bố. Chú Mùi thư ký của bố chép lưu cẩn thận tất cả thơ thành một tập dày. Anh Dương nhìn thấy chỉ kêu: ”Khiếp thật ”. Cũng có cả đôi bài viết khen Chi nhưng cô đọc thấy xấu hổ, cái gì cũng nói quá lên. Chú Mùi giải thích cho Chi : “ Đã là thơ thì ý phải khái quát hoá, ngôn ngữ phải được chọn lọc, phải cường điệu, phải có tứ thơ, nghĩa là phải đúng luật “. Chi không cãi những vẫn thấy thế nào ấy. Hồi học năm thứ hai có một anh học kiến trúc bố là đại sứ ở nước ngoài cứ theo Chi, có lần tặng cô một bưu ảnh nổi của Tây in hình đôi trai gái như thiên thần trên con ngựa có cánh, dưới viết đè nắn nót dòng thơ: ” Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gíó, cho trời sao êm rụng một đêm hoa”. Chi thấy ngường ngượng rồi cho anh ấy lặng luôn. Dương bảo Chi : ”Em khó tính quá ,thôi không thích thì cho anh, sinh nhật cái Hiền anh chưa có gì tặng “. Chi cho luôn, khái quát mà, cho ai cũng được, tặng ai cũng được, nhưng trong đáy lòng sâu thẳm Chi vẫn mong có một cái gi riêng cho cô, chỉ riêng cho cô không lẫn với ai..."
cmt
Tran Ductrung bây giờ ra chỗ đông người, để quên đi thử cuộc đời mình ta, để trong giai điệu thiết tha, bay lên như tất cả là hư vô, không trách móc không đợi chờ, không không sắc sắc dìu đưa ai nào
107---------
Khoa học-Nghệ thuật -Tâm lý
(Sưu Tầm)
-Khoa học (tiếng Anh: science) là toàn bộ hoạt động có hệ thống nhằm xây dựng và tổ chức kiến thức dưới hình thức những sự giải thích, tiên đoán về sự vật và có thể kiểm tra.
- Nghệ thuật (tiếng Anh: art) là những hoạt động của con người và những sản phẩm do những hoạt động đó tạo ra mang nhiều trí tưởng tượng bắt nguồn từ khả năng tác động sự sáng tạo của con người.
Mỹ học, một nhánh của triết học (khoa học của các khoa học), là nơi khảo sát bản chất của nghệ thuật, và những khái niệm có liên quan như tính sáng tạo và sự diễn dịch.
Theo như Hegel thì có 7 môn nghệ thuật chính: Văn học, Âm nhạc, Hội họa, Điêu khắc, Kiến trúc, Sân khấu & Khiêu vũ, Điện ảnh.
- Tâm lý học được định nghĩa một cách rộng rãi như là "khoa nghiên cứu những hành vi và những tiến trình tâm thần của con người".
Tâm lý học vừa được nghiên cứu một cách khoa học lẫn phi khoa học. Tâm lý học chủ đạo ngày nay đa phần đặt nền tảng trên thuyết thực chứng, thông qua những phân tích định lượng và sử dụng những phương pháp khoa học để thử và bác bỏ những giả thuyết. Tâm lý học có khuynh hướng chiết trung, sử dụng và tiếp thu kiến thức thu thập được từ nhiều ngành khoa học khác để hiểu và lý giải hành vi của con người. Nhiệm vụ nghiên cứu của Tâm lý học: -Nghiên cứu bản chất của các hiện tượng tâm lý.-Nghiên cứu mối quan hệ giữa các hiện tượng tâm lý đó.-Nghiên cứu vai trò, chức năng của tâm lý đối với hoạt động của con người.
106---------
Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
-Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
(Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him)
-Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
Nhớ bàn tay lạnh để anh cầm
Anh chẳng dám xoa cho tay ấm
Gió đông về, từng ngụm rét giá băng
-Vì sao nỗi nhớ cứ về đêm
(thơ VTR)
----------
Đêm qua...
Trăng nhớ Vọng Nguyệt Lầu
Sóng biển cuộn mình,nhớ Hải Âu
Schubert nhớ nốt trầm Dạ Khúc
Khắc khoải chân trời,nhớ bóng câu!
Đêm qua..
Bạch Mã nhớ đồng xanh
Thương nhớ gọi nhau, tiếng Vạc sành
Động Hoàng Hoa nhớ chàng Từ Thức
Quay quắt cõi lòng...
Em nhớ Anh !!!
105---------
Đi tìm thời gian đã mất -theo Wikipedia
-"Đi tìm thời gian đã mất", tiểu thuyết của nhà văn Pháp Marcel Proust, được Tạp chí Time bình chọn vào trong số mười cuốn sách vĩ đại nhất mọi thời đại.
-....Đi tìm thời gian đã mất là công cuộc đi tìm cái tôi, với muôn ngàn bóng dáng, luôn luôn thay hình đổi dạng...ký ức là một sức mạnh sáng tạo như Proust đã viết: "Những thiên đường thật là những thiên đường đã mất". Những tư tưởng này được gợi ý phần nào từ tư tưởng triết học của Henri Bergson về yếu tố thời biến của thời gian, và trùng hợp với yếu tố tiềm thức của Sigmund Freud...
-Tiếc thay cho Nguyễn Khải không để lại được tác phẩm nào kiểu đó, có cái tên " Đi tìm cái tôi đã mất " của ông nhưng đó lại không là tác phẩm văn chương nghệ thuật.
104---------
Sáng thứ bảy
- Bể bơi nghỉ, chữa hệ thống nước nóng. Trời giá rét đi bể khác thì xa. Thôi thay bằng ra công viên hồ Thành Công vậy, tập Thiền. Không khí Noel, nhạc, khiêu vũ rộn ràng. Hồi còn ở Láng Hạ gần, ngày nào mình cũng ra đây dạo hồ. Từ hồi về Thái Thịnh xa hơn không ra nữa. Chọn bài Thiền "Sea Game" của Ấn Độ, trao là nhận mà. Bằng ánh mắt tôi trao lời chúc Giáng Sinh, năm mới đến những ai trong tầm mắt mình. Cũng không có ý thức, nhưng ánh mắt mình lại toàn bỏ qua các ông, đi tìm ánh mắt các nàng. Không phải tại mình, mình không cố ý, không có ý thức mà , đôi mắt nó tự tìm một cách vô thức. Một nàng nhận ánh mắt của tôi, bước đến bảo tôi dẫn. Làm sao giải thích là mình đang tập một thứ khác. Đành vậy, cầm tay em lạnh ngắt, vừa dắt vừa niệm thầm là em đừng căng thẳng, đừng chùng lom khom đầu gối mà đứng thẳng lên, cho trục Tý Ngọ Sinh Lực thẳng lên trời ,cho kiêu hãnh, thăng bằng, cho hai nhập thành một trong tiếng nhạc, tiếp nhận, đừng cưỡng lại những gì trời đất cho ... Hiệu quả cũng bất ngờ, tay cô nàng đang lạnh ngắt đã ấm lên. Hết nhạc buông tay em ra, em như bừng tỉnh, ngỡ ngàng, cái nhìn nuối tiếp. Em không biết là huyệt Lao Cung của em đã được nhận chút của tôi. Thôi kệ, chắc sẽ còn ấm được nửa tiếng, hơi ấm tôi trao cho em và cũng đã được nhận lại rôi. Không chỉ thế, hình như mái tóc em thỏang mùi dầu dừa. Cũng có thể do minh huyễn hoặc vì hôm nay mình định đi mua nó.
-Lên phố mua dầu dừa của một ông tận TP HCM mang ra bán, đã giới thiệu ở FB. Thực ra mình muốn có một cái cớ để bắt mình lên phố thăm khu Bờ Hồ, ông ấy lại hẹn gặp ở ngay đền Ngọc Sơn, tiện quá. Cả mấy tháng không lên đó rồi. Thầy Dũng bảo là anh năng lên thắp hương ở đền Ngọc Sơn và niệm. Đặc biệt là từ 15 đến 20 hàng tháng, cứ từ 9 đến
12 h. Lúc đó linh khí tụ về. Tôi có nói với bạn bè, rủ họ cùng đi được mấy lần rồi thôi. Thế mà hội bạn lại chịu khó đi tận Nho Quan Ninh Bình để thụ khí, ngủ qua đêm nữa. Các cậu ấy giải thich khí vào nhiều cũng chết, phải có cân bằng Âm Dương mới ổn. Mấy đứa còn kéo nhau vào tận Long An. Đúng là bụt chùa nhà không thiêng. Tôi thắp hương chắp tay ở Tháp Bút cầu cho cậu út ở London thi cử trôi chảy đợt thi tới, rồi vào thắp hương trong đền. Xong ngẩng lên thấy các dòng chữ treo tường về Hưng Đạo Vương, có ghi quê Người là ở Làng Tức Mạc Nam Định . Quê cha đất tổ đấy, mà mình toàn lang thang quê người, con cái giờ cũng lại vậy đứa ở Mỹ đứa ở Anh, chảng biết gì gốc gác " Quê Hương là chùm khế ngọt "cả. Mà ba ở lại cũng hơn gì, chúng bảo, chỉ trốn vào Khoa Học, vào Văn Chương, Âm nhạc lông bông, nhắm mắt với thời cuộc. Thậm chí TV cũng không xem. Sao họ Trần lại như mình vậy. " Cho con xin lỗi "- tôi khấn.
-Lúc loay hoay với lọ dầu dừa. Nghe nói bôi nó xong thì có muốn tóc rụng cũng khó. Chẳng thấy nói nó có tác dụng chống xoăn không chứ của mình cứ xoăn tít lại, ghét quá.
103---------
Thiền Động như Y và Y như Thiền Động
Sáng nay có điện thọai. Nói chuyện với bác Kim về Thiền Động Osho. Ghi lại ý bác cho khỏi quên rồi lên Hồ Gươm. Lên đấy đã rồi tính sau.
-Đầu tiên của luyện tập là tập trung ý thức toàn bộ não vào một đối tượng khai dẫn đến sự nghỉ ngơi thư giãn tổng thể, sao cho không có bất kỳ căng thẳng nào trong lòng. Hơi thở càng sâu đến tận Đan Điền ở rốn, đều, nhẹ và chậm thì năng lượng sống bắt đầu trỗi dậy. Nếu không xác định được đối tượng thì lấy hơi thở làm nó. Cứ tập trung vào nó nhiều lần sẽ thành quen và sẽ không còn cảm giác ý thức về việc thở nữa. Đó là ta đã nhập thiền
-Khi tâm hồn yên tĩnh, ta có thể tự phân tích mình, quyền năng tiềm ẩn kỳ diệu mới phát sinh và nảy nở. Trong yên tĩnh hãy lắng nghe cơ thể. Nó liên tục cho các hướng dẫn, nó là tiếng nói nhỏ bé tĩnh lặng không quát tháo. Nó còn khôn ngoan hơn ta, đừng chen vào cách thức của nó.
- Năng lượng thức tỉnh có rất nhiều con đường và mỗi con đường đều có thể được dùng với bao nhiêu phương pháp. Với tâm trí có ý thức ta chỉ chọn được con đường dài đến độ ta chết trước khi đạt tới. Tâm trí vô thức bao giờ cũng chọn con đường ít trở ngại nhất. Đó là toán học cần thiết về sự tiết kiệm bên trong của tâm trí. Vô thức bao giờ cũng chọn con đường ngắn nhất
102---------
Sức Khỏe
-Cách đây 5,6 năm tình cờ gặp bác Kim ở nhà anh Ngữ, Tiến Sỹ thực phẩm chức năng ở Canada về. Câu chuyện xoay quanh về bệnh tật, cách chữa, cách sông mà đối với tôi rất cần. Có cái gì đó không ổn với mình, bạn bè gặp nó cũng phải kêu, ánh mắt, cái mà nhiều người kêu nhất, rồi những nếp nhăn, những sợi tóc bạc, dáng đi … tất nhiên. Nhưng quan trọng nhất đối với tôi là hay quên, mọi đam mê ham muốn đi đâu hết thay cho một sự thờ ơ và bất an. Đi khám định kỳ thì các chỉ số tồi quá. Anh Ngữ chuẩn bị cho tôi hết lọai thuốc nọ thuốc kia mà về đến nhà là quên không uống, chán không uống. Bác Kim cầm tay tôi, giật mình nói sinh lực trong Đan Điền cạn rồi.
-Tôi gặp riêng bác, có lẽ vì vẫn còn một chút mê tín trong người, tin là có điều kỳ diệu. Và tôi đã không nhầm. Bác đã bị bệnh viện trả về vì căn bệnh hiểm nghèo của lòai người –ung thư phổi, di căn tuyến giáp và còn nhiều thứ tồi tệ khác. Người ta nói bác còn nhiều nhất 2 tháng để làm những điều mình muốn. Và bác đã học Hư Linh Công theo Tài liệu của Diệp Hồng Văn, học say sưa và gần mười năm trôi qua bác phục hồi dần, không còn dấu hiệu gì của một người bệnh xưa. Xét nghiệm cho mọi chỉ số tuyệt vời. Bác hạnh phúc, cái năng lượng của hạnh phúc đó tràn ngập căn phòng khách tôi thấy mỗi khi đến thăm bác, lan sang cả gia đình, con cháu, mọi người xung quanh.
-Anh Lạc cũng vậy. Những lúc gặp các vấn đề KH không giải được, hay phải chấm một bài báo KH, một LA TS tôi lại gặp anh với ba câu hỏi, và vị GS gần 80 tuổi này lại giảng giải cho tôi, cho tôi 3 câu trả lời tuyệt vời. Anh vẫn say sưa cập nhật những vấn đề mới mà tôi đã ngại, buông đi từ lâu. Lần nào về tôi cũng thỏa mãn với kết quả học và vẫn có chút xấu hổ về mình. Chị Nhung vợ anh khuyên tôi học Raja Yoga. Tôi tìm hiểu, hóa ra nó đòi hỏi mỗi điều – Sự Tinh Khiết. Ôi cái này mình kém lắm.
Làm một mình cực than, rủ bạn bè lại chẳng có ai chịu. Câu trả lời của họ là ông cứ thử trước đi, được chúng tôi theo. Bó tay chấm com. Có nhiều con đường mà, cuối tôi vẫn tự ngụy biện bào chữa cho sự kém cỏi mảng chơi a dua của mình và vào FB để tìm người cùng học.
101---------
Một câu hỏi
-Năm 2005 đã được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc chính thức gọi là Năm quốc tế về vật lý và là Năm Einstein. Có cuộc thi viết về Einstein cho các bạn trẻ học sinh và sinh viên. Con gái có tham gia. Một phần là có thể trao đổi với tôi, người đã tốt nghiệp Vật lý kỹ thuật ở BK Kharkov Liên xô. Khi cháu hỏi điều gì tôi ấn tượng nhất về Einstein, một điều thôi. Tôi đã trả lời là Einstein lúc cuối đời có ân hận vì đã đưa ra thuyết tương đối khiến mọi người sùng bái, hút hết những nhân lực trí tuệ vào đó mà đáng lẽ những trí tuệ đó có thể san ra những ngành khác giúp ích loài người nhiều hơn. Tôi chắc chắn đây là tôi nghe ai đó nói thời SV, nhưng không nhớ rõ là là thầy nào, khả năng là thầy Triết vì đó là GS Triết và lại là TS Vật lý. Giờ thầy giảng đường bao giờ cũng chật kín.
-Khi cháu hỏi tôi cụ thể Einstein nói hay viết ở tài liệu nào thì tôi bí. Tôi tim gặp nhà Vật Lý GS Nguyễn Hoàng Nghị, một người khó tính nghiêm khắc đến khó chịu cũng học khoa tôi trước đó. Anh Nghị nói câu đó cũng có nghe nhưng không rõ tài liệu. Nhưng người nói ra câu đó chỉ có thể là Thiên Tài của các Thiên Tài. Nếu không phải Einstein thì ai có thể chứ. Tôi cảm ơn anh nhưng không thoả mãn
-Cho đến nay tôi vẫn còn nợ con gái câu hỏi này. Có thể biết đâu có điều kỳ diệu, ai đó giúp tôi ...?
100---------
Con người và bố mẹ
-Khi người ta hay nhấn mạnh cái tính đặc thù, hay quên lờ đi cái gốc. Mandela đã dành cuộc đời mình để làm sáng tỏ một chân lý hiển nhiên "Người" da đen và "Người" da trắng cũng chỉ là "Người".
-Thử theo cách đi ngược nữa về nguồn thì Con Người và Con Chó cũng là Con, là động vật có vú nghĩa là đẻ rất ít. Vì thế để tồn tại giống nòi cần nuôi con, cho con bú, truyền cho con những kỹ năng sống: Đề phòng nguy hiểm của thế giói bên ngoài và học kiếm ăn. Chỉ khi nào xong mới thả con đi sống độc lập, tự lo.
-Vì biết tư duy nên con người còn có thể truyền cho con cả nhưng kinh nghiệm sống và tư duy để nó mang đi theo và nhớ đến người đã sinh ra, đã nuôi, đã mong mỏi.
99----------
Nghệ Thuật cân bằng và giai điệu Bolero của Raven
Những âm thanh cứ như từ đâu đến đỡ nâng ta, kéo ta đi. Không cưỡng được.
1. Đứng một chân trụ - chân treo chạm hờ đất
- Đứng có tay vịn, nhìn gương ở tư thế thoải mái nhất, hai chân khép duỗi thẳng không đầu gối, hai gót chạm, chú ý cảm giác trọng lượng toàn thân rơi xuống hai gót, hai mũi chân tách tạo góc. Thu treo một chân mũi hờ mặt đất nhờ khớp cổ chân, khớp đầu gối. Chân kia đỡ toàn trọng lượng. Khi đó hông phải lựa để trọng tâm để rơi vào gót chân trụ. Hít thở sâu đều chậm nhẹ và đồng thời nghĩ đến dòng hơi thở cho đến tận gót chân 3 lần rồi trở về. Sau đổi lại chân, chuyển đổi mũi - gót, miệng niệm " thăng bằng nào ".
-Nhìn gương để chỉnh sửa dáng thân, tránh các yếu tố lom khom, khi đổi chân nhanh và mượt.
-Làm nhiều lần đến khi không xô vẹo, thăng bằng được thì bỏ dần tay vịn ra.
2. Thăng bằng treo thân
- Đứng chụm hai chân thu gót, ta tách mũi. Hơi chùng đầu gối xuống, lưng thân vẫn giữ thẳng (chỉ sử dụng 3 khớp - hông, gối, cổ chân).
- Chuyển trọng tâm sang chân phải nhờ khớp hông, chân trái buông, vặn nhẹ chân trái để cạnh trong chạm đất ở phần trên, gót treo cách đất.
-Từ từ duỗi dần chân phải nâng thân lên cao nhất ( nghiêng người, lựa trọng tâm, dùng các cơ và khớp để giữ thăng bằng ). Lên cao nhất niệm " dừng lại chút nào " rồi từ từ tour ngược lại cho chân trái : hạ thân chùng chân phải cho mũi chân trái chạm đất, chuyển dần trọng tâm sang gót trái và nâng dần thân lên, miêng niệm ( mũi, gót, nâng, dừng ).
*Âm: gót, khớp, chùng.
*Dương: mũi, cơ, căng.
*Hợp nhất: dừng.
"Thân trong bài tập được chia làm đôi, nửa căng và nửa chùng nhờ : lựa đẩy vị trí trọng tâm chỗ rốn (1), mũi - gót (2), khớp hông - khớp đầu gối - khớp cổ chân (3)"
3. Chân treo ở bài đầu được giữ nguyên vị trí gối , nâng thả phần cẳng và bàn chân về phía trước cho chạm phần ngoài mũi và đẩy thân để dồn trọng lượng cơ thể xuống gót đồng thời buông thả chân trụ thành chân treo.
98----------
Họ Trần
-Trời mưa lạnh đọc tản văn của Trần Sỹ Kháng chẳng ấm lên chút nào, lại thấy đói bụng. Đói không ngủ được, nằm đọc để cho buồn ngủ cũng không xong. Thử đọc thêm một chút, chữ Nhẫn đâu.
-" ... Kho ngôn từ đó ta tuôn ra bất tận, đặc sánh như mật ong, vừa cao sang, vừa ngạo mạn và khác lạ vời người đời. Đôi khi lại xuất hiện loại ngôn từ vừa xù xì, thô ráp, dân dã, nguyên khai bản địa. Những ngôn từ đó tưởng người đời đã quên lãng lâu rồi, đã trầm lắng kết tinh thành ngọc thạch. Loài người thường mải mê có bốn việc: Mua, bán, tranh và Tụng. Còn trầm tích vẫn tự rên rỉ, tự hát ca và tự ru những đứa con của mình - thi ca.
... những người làm văn chương và dạy văn xưa nay đều là “Những chén trà được rót ra từ một ấm trà đã pha sẵn”. Những gì họ trao cho học sinh và xã hội loài người là những món thức ăn thừa của những người đi trước. Người trước nhai rồi bón cho người sau. Nhiều khi nghe mà ta thấy ghê ghê. Mặc dù đấy là sự thật.
...Sản phẩm của thi ca là thi phẩm và nhạc phẩm. Nó là nghiệp quả của người nghệ sỹ. Nghiệp quả của một nghệ sỹ trong vô lượng kiếp trước đây thành “nhân” cho kiếp này. Đó là “Số mệnh”. Số mệnh của một người tại kiếp hiện tiền (đang sống) là một hàm số Y = F (X1, X2, X3). Y là số mệnh, nó phụ thuộc vào ba biến số, đó là X1 - Nghiệp quả của vô lượng kiếp trước được linh hồn mang tải đến kiếp hiện tiền. X2 là những sự biến động một cách vô thường trong cuộc sống hiện tại, do tự nhiên và xã hội mang ảnh hưởng đến mọi chúng sinh. Và X3 là nghiệp quả do bản thân chúng sinh đó tạo ra, có ý thức hoặc không có ý thức (gồm thân nghiệp, ý nghiệp và khẩu nghiệp) trong kiếp này. Những người có “Trí Huệ” là người biết trả lời 2 câu hỏi cho mỗi kiếp người. Hai câu hỏi đó là: Làm gì để sống và sống để làm gì?. Làm nghề gì cũng được, miễn là “Chính Nghiêp”, theo 8 lẽ sống đã được Đức Bản Tôn Thích Ca Mâu Ni Phật tuyên dạy. X3 có ý nghĩa lớn lao nhất và quyết định nghiệp lực của con người đó cho những kiếp sau. X3 có thể hóa giải một phần hoặc toàn phần những nghiệp chướng có trong X1 nếu người đó biết tu hành và tích góp công đức. Nếu không có X3 thì coi như uổng một kiếp làm người. Và buông xuôi cho Số Mệnh, tức là buông xuôi theo X1 - tức là cứ sống theo Luật Nhân - Quả, mà người đời gọi là Định Mệnh..
"... vì sao ta lại có siêu nhiên kho tàng ngôn từ được thể hiện qua thi ca. Là vì ta bao năm trời trong kiếp này đã đọc sách gần như không biết mệt và không nghỉ ngày nào. Ta bắt đầu đọc sách khi còn để chỏm, và nghề ta hành đầu tiên là “Nghề đọc sách trên lưng bò”. Văn hóa của ta được nhen nhóm trên đồng cỏ rợn xanh khoáng đạt, trên êm ả chiều quê mây trời xây lũy đắp thành, tự do tự tại, hóa hóa hiện hiện, diệt diệt sinh sinh … Ta học đầu tiên là ở mây trời và khát vọng được tiêu dao như mây, thoảng không như gió. Khi lớn lên, ta được bay trên nhiều tầng mây. Tầng mây trên cao trằng như cánh đồng ai đang phơi bông. Mắc dù dưới đó gió bão đang thét gào. Ta chiêm nghiệm được chúng sinh càng ở tầng trời thấp thì hỗn độn và khổ đau càng nhiều. Nghiệp lực càng thấp thì chướng nạn càng lắm. Ta học hỏi và nuốt vội nuốt vàng đến bội thực những ngôn từ và ý nghĩa của nó từ trong các Kinh Điển của Phật Gia, từ các trước tác của các nhà triết học, của các nhà văn hóa kim cổ đông tây. Có những Trường thiên tiểu thuyết, có đến hàng ngàn trang, khi đọc xong, ta chỉ học được một vài chữ mà thôi. Ta ki cọp đưa vào kho tàn ngôn ngữ của ta mà nó chưa từng có trong đó. Và tuyệt nhiên ta không bao giờ đọc “cái gọi là văn hóa” thuộc một trào lưu hay một hệ thống tư tưởng nào đó không có đẳng cấp của Triết học (tức là không có tính Khoa học). Và thậm chí còn nghiêm cấm cháu con ta không đọc những tác phẩm có sắc màu xám ngoét của tham sân si. Ta khước từ xem những cái mà người ta gọi là “Dòng văn học” này hay “Trường phái nghệ thuật nọ” dựa trên những hiểu biết thô thiển về “Vật chất và ý thưc” khi không hề có một tri thức tối thiểu nào về vật lý. Hệ quả của những Học thuyết đó là lấy những tầng lớp có trí tuệ thấp kém nhất trong chúng sinh làm “Giai cấp lãnh đạo”. Lợi dụng sự ngây ngô khờ dại của lớp người nghiệp thâm trọng, tâm thô thiển này làm đội quân “Tiên phong” để đập phá và cướp giật quyền lợi của những người biết lao động hơn mình. Hệ quả của Học thuyết đó làm chậm bước tiến của nhân loại. Tạo nên một xã hội loài người lười nhác, ỷ lại, sợ trách nhiệm và làm giàu bằng ăn cắp từ quốc khố, tham nhũng và bất lương. Cái đó thì nhạc sỹ họ Phan chưa biết ở ta. Chưa biết nguồn gốc của kho ngôn từ siêu nhiên mà ta từng tung ra để xài nhưng rất tính toan và hà tiện..."
-Chết thật, coi trời bằng vung, các nhà thơ khác như hạt cát. Coi thơ thành " Phản Thơ " cũng là người họ Trần Nam Định. Có lẽ họ Trần đông, chỉ có anh là khiêm nhường nhất đấy, Mầu ơi.
97----------
Đàn Bà Hà Nội
-Gió chiều lạnh, nhưng ven hồ chỗ này vắng, lại không thấy lạnh. Dựng xe tìm chỗ ngồi tập bài Thiền bên hồ Tây. Người ta bảo linh khí đây rất tốt, thụ khí được có thể chữa lành các vết đau.
-Bỗng dưng nghe đâu có tiếng ca vọng lại " ...bờ vai ơi đừng có..". Nhớ ra rồi, bài " Em về tinh khôi ". Tôi nghĩ đến em. Tôi nhớ. Em ở đâu giờ này, em cũng nói đến bờ vai, cũng như bao phụ nữ Hà Nội vậy ... Và ?
Ước mơ của đàn bà thật đơn giản. Cũng như đàn ông khi "mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ", cũng tưởng đâu có gì là ghê gớm, tưởng dễ. Không đâu.
Sao thế nhỉ, sao với bao nhiêu người, sao với cả...., vẫn mãi chỉ là ước mơ. Có bao nhiêu câu bắt đầu từ chữ " Vì " có thể viết ra. Bên kia lại vọng sang bài hát khác, hát về chia tay. Các ca sỹ là thế mà. Không bỏ nhau sao thành Sao được. Thế là có ngay một chữ " Vì " rồi. Vì bài hát nó xui em. Vì em phải lên giọng cho đúng nhạc. Vậy bắt đền nó ấy chứ kêu gì bờ vai.
Có cái giá phải trả khi muốn thành sao. Sao nhiều, hằng hà sa số nhưng sao nào chẳng cô đơn.
-Chàng trai có vẻ dân tỉnh lẻ, nhìn đồng hồ, nhìn trời, lắc đầu rồi tắt nhạc bỏ đi, những bước dài. Chắc đợi không được. Tôi chợt thấy Hà Nội cũng giống một cô gái quá, còn chưa đầy đặn, không tự tin, cố giấu kín những run rẩy thèm khát, đam mê dưới cái vẻ kiêu xa, tinh tế của người Hà Thành mà nếu ở một nơi khác có lẽ sẽ bung ra để thành những cơn bão, để bù lại, để trao, để nhận, để nuốt chìm. Ở đây Em luôn nhớ, và giữ vẻ kín đáo, một chút dối lừa chính minh, luôn đến muộn trong các cuộc hẹn, luôn có các lý do, nhưng thực quyến rũ, cô đơn như không biết tựa vào đâu. Giá như... Thật nực cười, làm gì có phép mầu. Sóng hồ chao, lại thấy cơn gió nhẹ, như câu thơ của Trần Sỹ Kháng đọc khi nào
...Trăng thanh tao hao gầy
Tây hồ sóng mờ say
Tóc mây buông gió lạnh
Mảnh mòn đâu bờ vai...
96----------
Ly rượu xanh- Trần Sỹ Kháng
-Biết Kháng có viết Prose, bảo gửi cho một bài, một thôi xem thử nó thế nào có như những cái lá cải khác không. Hồi còn học ở BK Kharkov mấy đứa cứ gọi đùa hắn là Aleksandr Blok. Hắn thich Blok chứ tôi chịu, không hợp với ông này, thich Puskin hơn, cái thơ dành cho học sinh phổ thông mới lớn. Đấy là thằng Vova nó nói tôi như vậy. Thấy tôi đọc " Những người khốn khổ " nó còn bảo sách dành cho trẻ em dưới 14 tuổi, tức thật. Lần đầu tiên tôi đọc Prose là lúc lên năm
thứ 3, đọc trong tạp chí " Tuổi trẻ " Vova mua, bài viết của cô học sinh lên mười, viết về con đường. Còn nhớ là cô bé viết là sao con đường ngày đã như vậy, đêm cũng không được nghỉ, vẫn có những xe đi trên mình nó ...Đọc xong tôi chịu Vova, thú nhận chắc mình chỉ lên mới lên 9 thôi. Ông Tản Đà nói rồi mà, người mình không biết giỏi cái gì nhưng được cái trẻ lâu.
" Dẫu 25 triệu chưa người lớn
Dù 4000 năm vẫn trẻ con "
-Ipad báo có thư. Mở ra đâu phải tản văn. Lại thơ. Thơ trong FB nhiều lắm, chọn cất đi được khối. Thiếu là thiếu Prose cơ. Mới có một bài của nlsmmldt để đưa vào Salon ABC, bài về Gác Xép.
-Nhưng thôi bài thơ này cũng đúng là thơ của Trần Sỹ Kháng đây. Về VN chẳng còn tí Blok xưa nào, âm lịch quá rồi
Trời ạ, hắn lại không dùng font chữ Tây, dùng Vn Time. Mình lại phải convert lại
Ly Rượu xanh
Trăng cóng lạnh dầm sương vẫn đợi
Chơi vơi Văn Miếu mỏi mòn Tây Hồ
Cô đơn quá, Em đừng bỏ ta kiếp này
Thương thay Văn Hóa Tràng An xưa còn xa ngái
Trăng vào đi cạn ly cùng ta
Nhấp rượu xanh đã sang mùa chát mặn
Ly trông ngón người tôi yêu nhất
Em về chăng ngẩn ngơ mây chiều
Cạn ly đi đêm đã tàn chưa?
Trăng cứ hứa mai Em đến trước
Ta lại có tràn ly xanh khác
Chắc đủ đầy say trọn kiếp ta
95----------
Một chút về Bùi Giáng
-Có thể viết rất dài, như Goethe nói, đổ thêm nước vào mực. Người Đức vốn, mạch lạc, tiết kiệm nên họ cố gắng tránh điều đó. Thêm nữa tiếng Đức là tiếng kỳ lạ nếu không nói là kỳ diệu. Danh từ đều viết hoa, trật tự các từ trong câu đều theo thứ tự và viết cứ như trả lời các câu hỏi. Người Pháp không, còn người Việt thì tràn lan một cách đáng sợ, đến nỗi người Pháp phải gọi bằng Cụ.
-Em đọc bài anh viết về 3 dòng thơ : Tượng Trưng, Hiện Tượng và Hiện Sinh sẽ thấy Bùi Giáng bơi lội trong hai dòng sau. Ông này giỏi tiếng Pháp. Cũng may ông ấy chủ yếu làm thơ nên không pha nước vào làm gì. Chứ ông ấy mà viết tản văn thì chết.
Đặc biệt, về Phenomenology - Hiện tượng học - là một trường phái triết học mô tả thực tại khách quan bằng lối ví von ngôn từ ẩn dụ, mà chỉ tác giả mới hiểu mình nói gì, nó là sự trú ẩn tâm lý trong ngôn ngữ. Nó được 2 ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện đưa vào hầu hết các tác phẩm văn thơ, cũng như những dịch phẩm của họ cho chương trình đào tạo ở đại học ở Miền Nam trước 75. Nó là các trào lưu Triết học của phương Tây khi con người tự do trong suy nghĩ, trong cái tôi được giải phóng lại bơ vơ. Kiểu như con người có nhiều dây trói, quen rồi, lúc bỏ dây trói ra lại đứng không vững ấy. Câu hỏi Why không có ở đây, chỉ What và How thôi còn được.
-Thực ra Bùi Giáng không làm thơ, thơ có trong người ông ấy. Trịnh Công Sơn cũng vậy trong âm nhạc.
Về Bùi Giáng lắm người ca tụng ông lên mây. Hỏi ra thì họ không giải thích được hay dở cái gì, thậm chí không biết ông viết gì. Phần đông cũng chỉ là thấy những người hiểu biết khen rồi mình cũng làm theo, kiểu Gustave
le Bon - tâm lý đám đông lây nhiễm.
--/--
Mình không thích thơ Bùi Giáng vì hợp với dòng trữ tình hơn, cũng chưa nát rượu và điên như như mấy ông bạn. May cho mình là dân kỹ thuật, còn hai con mắt vẫn nhìn cả hai, dù đeo kính viễn số hai, vẫn phương trình giải hàng ngày kiếm cơm
94----------
Chạy Trốn
-Vạn vật cũng như Cuộc sống là Vô Thường. Nó liên tục chao đảo, bất ngờ, điên rồ và bão tố. Những mầm bão hình thành ngay từ trong lòng sự vật như " trong mầm non có mầm cái chết - và nụ hôn đầu báo trước chia tay ". Con người thật nhỏ bé và bàng hoàng. Hôm qua là Ông, mai đã là Thằng. Tôi đã đứng lặng ở Warsaw năm đó nhìn cần trục móc cổ tượng Dzersinski rồi thả rơi xuống cho vỡ tan ở Quảng trường trong tiếng hò reo của của người dân. Lòng không khỏi bùi ngùi, bỏ đi. Dạo mấy bước nữa ở góc phố, vỉa hè bán la liệt các Huân chương xen lẫn các đồ lót, tạp hoá.
Sang thăm ông bạn bên kia sông. Loay hoay hàng tiếng mới tìm được nhà, còn đâu cây gạo cũ làm mỗc để rẽ xuống. Cũng chẳng còn cái ao nào cả. Ra đón mình phải vịn tường, miệng lắp bắp. Một thời hoành tráng lắm, sau những cơn đột quỵ, đấu đá, sự cố gia đình, vợ, con cái, bệnh tật ra thế này. Chỉ còn biết nhìn nhau cười.
-Chạy đi đâu, trú ẩn ở đâu, và lấy đâu ra bến neo Tâm hồn ta run rẩy và mệt mỏi, đầy tổn thương. Công nghệ khắp nơi, thế giới phẳng, con người gần nhau hơn, chia sẻ nhiều hơn những bất an, trì độn, kinh nghiệm tàn phá cái trái đất này cho nhanh, cho cạn kiệt mọi tài nguyên của nó, sinh lực của con người như trong " The Modern Time " của Chaplin.
Thử lùi xa xem. Vào Google Map vậy, rồi click . Cái chấm nhỏ bé cô đơn trong vũ trụ to dần ra, hành tinh của chúng ta. Cứ như trong bài Thiền khi nhập vào Hư Tĩnh vậy. Đồi núi xuất hiện, thành phố xuất hiện, đám đông, đường phố nữa. Một đám đông Robot biết sinh sản cho đông hơn, mọi quy trình được đưa vào hệ thống.
"...cả tình người đều lượng hoá những phép đo,
ai cô đơn lạc loài như con số,
một hay một nghin có gì khác đâu hơn..."
Các Robot vẫn nhún nhảy, nhưng con khác vẫn vỗ tay, bình chọn, ấn nút. Có các Robot bị mắc lỗi bỏ chạy, các dòng chạy. Có người chạy vào cửa Tâm linh, vào các Tôn giáo. Có người tìm đến thế giới Nội Tâm, Thiền Định. Ai đó tìm được chỗ trú trong Tình Yêu, Khoa Học hay Nghệ Thuật. Thoát khỏi Cuộc sống và những Nội dung của nó có lẽ sẽ Bình an hơn. Cửa đền, chùa chật ních, chen vào để tim thoát. Thoát không dễ dù có lẩm bẩm " Sắc Sắc Không Không " hay " Pháp Vô Ngã, Nhân Vô Ngã " , để lúc mệt đi dòng nước mắt vẫn trào ra, vẫn còn hơi ấm của con tim.
-Như cảnh trong một bộ phim, mọi người chạy toán loạn, các nhà thơ, nhà văn, nhà nghệ thuật thì khỏi nói. Tôi thấy có các dòng, các bóng
Tượng Trưng - Symbolism có Baudelaire ...
Hiện sinh - Existentialism có Jean Paul Sartre
Hiện tượng học - Phenomenology có Martin Heidegger ...
Thấy cả hai ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện trong dòng cuối đó. Chạy để điên chữ, điên nghĩa, để lại sau lưng những chao đảo, cám dỗ của cuộc sống. " Người điên không biết nhớ, người say không biết buồn", có hỏi Bùi Giáng thì cũng như vạch đầu gối ra thôi, hỏi để mà hỏi, thích câu trả lời thế nào thì tự mà có.
"... Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu rất xa.
Gọi tên là một hai ba,
Ðếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm."
Không ai hiểu ông nói cái gì? Nếu thich mơ hồ hiểu cái ông muốn nói - ông đến từ hư vô và sẽ trở về từ cõi hư vô.
Ông này còn kéo cả Trịnh Công Sơn và mấy ông khác theo. Có Hoàng Cầm mượn cớ bận bịu với Lá Diêu Bông nên chẳng chịu theo họ.
"Giữa ngã ba đường ba ngả sông
Ngả nào thì đục ngả nào trong
Hãy còn một ngả ta bơi đứng... "
Viết thêm:
--/--
Cái anh bạn học, nhà Vật lý, Đại tá, nhà thơ Trần Sỹ Kháng vừa gọi điện. Qua quýt mấy chuyện thăm hỏi sức khởe, chuyện nghiệm thu đề tài KH, lại về cái món Nano, đang hot, rồi xong là sang chuyện Tình, rồi Thơ. Anh chàng này hay thật, khi tỉnh thì lại say sưa nhất. Khi say thì cũng chẳng khác Bùi Giáng tí nào, cũng tóc tai, cũng rượu, cũng em, tâm thần nặng. Hắn chạy đến. Mà tập thơ của hắn lại có tên " Ly rượu xanh ". Cái loại rượu này hình như nó có trong " Hiệp Khất Hành " của Kim Dung ấy.
93----------
Một chút về Giáo Dục
-Trên FB đang từ chuyên đề dầu dừa và mái tóc dài của cô giáo, mọi người lại chuyển ngoắt sang tranh luận về cho con em học trường công hay trường QT. Đáng yêu thật. Có ai đó sốt ruột cmt là toàn các mù xem voi. Thực ra khi đánh giá một đối tượng cần tuân theo một hệ thống phân tích, nếu lượng hoá ( cho điểm ) được thì tốt rồi kết nhập đánh giá chung là bước cuối cùng. Nhưng thế thì lại sa vào chuyên nghiệp mất rồi. Nghiệp dư mới vui chứ.
- Thực ra ước mơ về những đứa con mình là giống nhau nhưng cái mục đích cụ thể các gia đình khác nhau. Có những người phải chấp nhận xuất phát từ hoàn cảnh riêng. Ví dụ mẹ là cô giáo trường nào thì đưa con vào đấy học cho tiện thiên thời địa lợi nhân hoà. Cũng có thể do hoàn cảnh khó khăn kinh tế thì chọn trường vừa với chi phí của mình. Còn nếu không phải những trường hợp trên thì giải pháp cho con vào học trường QT rồi đi du học sau 18 tuổi là giải pháp ưu tiên với những trường QT có Chủ.
-Tuy nhiên tất cả còn tuỳ tính cách trời cho của bé. Những cái phôi khác nhau mà có một cái khuôn, sẽ có những xung đột. Bố mẹ cần hiểu con mình để ra quyết định lựa chọn. Hai vợ chồng bạn tôi đều là TS có hai con gái. Bé đầu sinh ở Paris, về học Chu Văn An ngon lành, tính rất thuần. Xong ĐH đi tu nghiệp vừa đi tu nghiệp ở Paris. Bé sau mới lớp Năm và là mối lo của hai vợ chồng vì tính cháu không thuần, hay hỏi, vặn vẹo, cái mà các cô giáo ở trường trường công lập rất ghét. Cuối cùng họ chọn cho cháu vào trường Pháp và sau một tuần sung sướng nói với tôi. Châu được học chứ không là phải bị dạy nữa rồi bác a. Cháu được hỏi. Và đặc biệt là họ rất chú ý đến sách vở, đọc viết của cháu. Những quyển sách, truyện dạy về yêu thương, làm người tốt mà hạnh phúc cháu đọc , thành thói quen viết và sung sướng. Cháu được học những giá trị thật.
--/--
Viết thêm:
Cháu gọi bằng tôi bằng bác hồi xưa học ở trường Công, trường điểm. Một hôm TV chiếu giờ giảng lớp cháu. Hôm sau gặp bé tôi hỏi sao con không giơ tay phát biểu, cháu trả lời là cả lớp hầu như đều giơ tay, nhưng chỉ những bạn giơ tay trái và giơ thế này thì mới được gọi. Các bạn ấy trong đội luyện tập trước.
Và đó cũng là bài học tuổi thơ đã theo bé suốt đời.
92----------
Viết cho mình
-Như đã viết trong FB, GS Lev Israelevich Steivolf, người thầy Do Thái dạy tôi môn học "Cân bằng máy" một lần đi dạo với tôi ở công viên trong trường ĐHBK Kharkov có kể cho tôi về dân tộc Do Thái của mình. Đó là viết hàng ngày, đọc và bỏ bớt, thải đi hàng tuần. Cái đọng lại sẽ là kho báu tri thức của riêng mình. GS cũng nói cho tôi về cách biến mọi thứ đơn giản về phức tạp bằng cách quy mọi thứ về ba điều và việc học sẽ tự nhiên như nó đúng ra phải như vậy, tự nhiên như hơi thở, cân bằng như một miếng cứng kiềng 3 chân, đơn giản như một vòng xoáy Valse,..
-Sau này, những thất vọng hay đúng hơn là những thất bại trong mọi lĩnh vực về tôn sùng Logic đã làm nhiều nhà KH bơ vơ. Việc mềm (fuzzy) hoá, thích nghi hoá Logic Aristot theo hướng Logic mờ của L. Jahde hay theo hướng Đại Số Rào Chắn (Hedge Algebra) cũng không tránh được những khiên cưỡng của con người và tôi vẫn coi đó chỉ là những GPTT.
-Có lẽ chỉ còn biết tựa vào Thuyết Tiến Hoá của Darwin với hai 2 toán tử chính : Sinh sản và Đào thải. Quy luật Sinh sản trong thế giới phẳng của công nghệ, trong không gian cuộc sống ảo của truyền thông, Net, FB gần như không còn Rào Chắn vì ở đây yếu tố ngẫu nhiên (tính chất quan trọng nhất của tự nhiên) được tôn trọng . Nhưng nếu Quy luật Đào thải (Ý thức của con người đặt ra để thanh lọc) không hoạt động thì thay vì Tiến hoá sẽ dẫn đến Tha hoá, như đàn Khủng Long to xác hồi nào tràn ngập hành tinh chúng ta, như Đạo Phật được quần chúng hoá, như Nhân loại bây giờ. Tiếc thay
91----------
Lời thoại trong phim nước ngoài và thơ
- Nói chuyện với Tuấn về Einstein khi ông cho rằng ông là người Đức, người Mỹ, người Do Thái, có gì quan trọng đâu. Quan trọng ông là " Một Con Người " viết hoa. Cuối cùng nói chuyện về Mendela, về câu viết của Phạm Lũ Ẩn trong bài viết “Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn - Bạn có thể không bẩm sinh mà học giỏi, nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay, nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp, nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba, và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó".
-Chuyện nọ xọ chuyện kia thì cậu nhóc đang " Tị nạn Giáo dục " ở Marshal School of Business Cali gọi về trao đổi với bố về học thuyết KT của Samuelson, về môn Golf, môn kiếm, về phim ảnh, về luật, về lung tung cả. Thấy Tuấn nói cho con nhắc cả đến "Thế Giới Phẳng " , về " hai quyển sách mới của Nguyễn Trần Bạt ", đúng là lộn xộn như nồi lẩu. Trong lúc đó tôi xem bộ phim trên HBO, chẳng biết đầu đề là gì, phim hành động, có yêu, tất nhiên, có những cảnh và lời hấp dẫn tôi.
Chỉ nửa tiếng vừa xem phim vừa nghe câu chuyện cậu em với đứa con xong, mình đã tưởng như vừa qua một giờ học ở Havard . Thôi chú tâm xem tiếp cô gái đang yêu này trên màn hình . Người ta bảo xem mỗi bộ phim nước ngoài ít nhiều, nếu người xem muốn, cũng đọng lại được 3 lời thoại, 3 điều trong lòng. Thử xem có đúng không nhé. Bộ phim Tâm lý , xem không hết đầu hết đũa nên cố nhớ cũng chỉ được một. Thử dịch xem sao. Dịch thoáng thôi, tự do như thơ vậy.
-A million words would not bring you back, I know because I've tried. Neither would a million tears, I know because I've cried.
Có một triệu lời dù em có nói
Cũng không đưa quay lại được anh rồi
Em đã thử, không chỉ một lần, đã thử
Và anh như ảo ảnh lại xa thêm
Có một triệu giọt lệ rơi cũng vậy
Có đẫm ướt khăn gối đệm đêm dài
Em đã thử, khóc bao lần đã thử
Để nghẹn lòng nước mắt chảy vào Tim
Và em vẫn không tin những gì huyền bí
Cả đường tay, mệnh tuổi, quân bài
Em đã thử rồi bao lần đã thử
Một đáp bài - không có anh được, vẫn không tin
90----------
Đan xen nhưng không tan trộn Xấu và Đẹp, Ác và Thiện, Tối và Sáng ...
-“Khi Mallarmé nói về một vật nào đó rằng nó “thuần túy” (pure) là ông nghĩ tới sự “thuần khiết” (pureté) của nó với tư cách là bản chất, điều này nghĩa là không có cái gì từ ngoài làm vẩn đục được nó” (Hugo Friedrich)
- “Tất cả những đặc điểm khác của thơ hiện đại đều được quy tụ lại trong quan niệm này mà Mallarmé đã dùng và truyền lại cho hậu thế: bỏ qua kinh nghiệm thường ngày, những nội dung giáo huấn hay thực dụng, những chân lý thực tế, những tình cảm mỗi người thường có, những say sưa của con tim. Việc từ bỏ tất cả những yếu tố này cho phép thơ tha hồ thi thố sức mạnh ngôn từ ma thuật của mình.” (Hugo Freidrich).
-Không những không đối lập Đẹp và Xấu như hai phạm trù triệt tiêu nhau. “Những bông hoa ác”, tập thơ nổi tiếng của Baudelaire làm nên một cuộc cách mạng trong quan niệm thẩm mỹ trong thi ca. Đẹp Xấu cũng cần có nhau, đan xen nữa nhưng không tan trộn, mất cái gốc của rêng nó. Đó chính là Tư tưởng của Logic Mờ của Jahde cũng như Đại Số Hedge của N. C. Hồ và V. N. Lân
“Linh hồn ta u ẩn tựa ban đêm
Ta chưa rõ nữa là người khác rõ” (Xuân Diệu)
89----------
"Thế Giới như tôi nhìn thấy-The World as I See It"-Albert Einstei
-Khi người ta hỏi Thiên tài này là ông biết gì về chính trị mà trong quyển sách này lại viết nhận xét về hệ thống bầu cử của nước Mỹ, của Châu Âu, viết về giáo dục, về quân đội và chiến tranh, về nghệ thuật ..., ông trả lời là ông đến với chính trị hơn các nhà chính trị vì ông biết Vật Lý, ông đến với các lĩnh vực khác cũng vậy.
-Theo tôi ông còn hơn những người trong lĩnh vực đó là ông không bị mắc kẹt trong những dây dợ, rác rưởi trói buộc mà lĩnh vực đó đã tạo ra. Như Phạm Quỳnh viết trong " Thượng Chi Văn Tập " là trí tuệ, tư duy luôn bay xa về phía ánh sáng để từ đó nhìn thấu suốt mọi vấn đề.
-Người Do Thái muốn biết đến ông như một Người Do Thái, mong đón ông về làm tổng thống đầu tiên của nhà nước Israel lúc mới thành lập. Nhưng ông không. Ông trước hết là một Con Người và khái niệm Tổ Quốc cho ông có lẽ không chỉ giới hạn ở Trái Đất chúng ta mà là toàn Vũ Trụ . Ông nói: "Tôi không thể tưởng tượng một Thượng đế, kẻ tưởng thưởng và trừng phạt những tạo vật của mình, hay có môt ý chí mà chúng ta trãi nghiệm với chính mình. Tôi cũng không có thể cũng không muốn nghĩ đến việc một con người tồn tại sau cái chết thân thể của mình; hãy để những linh hồn yếu đuối, từ sự sợ hãi hay tự ngã ngớ ngẫn, yêu mến tư tưởng ấy. Tôi hài lòng với sự huyền bí của đời sống vô tận và với sự tỉnh thức và đại cương cấu trúc diệu kỳ của thế giới hiện hữu. cùng với sự cố gắng cống hiến để lĩnh hội phần mình, bởi vì nó mãi mãi là quá bé nhỏ, của Chân Lý đã tự biểu hiện trong thiên nhiên".
Viết thêm: Hôm qua em hỏi tôi về "điều kỳ diệu" và "phép màu" hay những điều mà ta hay nói giờ như "linh". Chúng có khác nhau nhưng chắc cùng một cái nôi sinh ra đó là sự bí ẩn. Cái đó có viết trong quyển sách của Einstein rồi. Ông chia con người thành hai loại. Một loại thấy các điều là kỳ lạ. Một loại chẳng thấy kỳ lạ gì. Và trở về VN thấy bao nhiêu điều kỳ lạ hàng ngày để từ đó có những điều kỳ diệu mà.
88----------
Gặp Gỡ
(Đại tá PGS Trần Minh mang cái rượu gì mà sáng nay dậy đau đầu quá. Hôm nay còn bao việc phải làm. Phải viết hai trang về Control Theory, chép ra thôi vì nghĩ cả tuần qua trong đầu rồi. Nhưng trước hết cho ba gạch về bữa nhậu tối qua không đến chiều quên lại quên sạch. Nhớ ra rồi)
-Cashtan nghĩa là cây Phong, tất cả lũ đều nói vậy. Có lẽ truyện ngắn ảnh hưởng đến mình nhất lại là truyện " Cây phong non trùm khăn đỏ " của Aimatov. Ai đó dịch sai quá rồi nghe mãi cái sai quen đi nghĩ là đúng. Thóii quen của người Việt trong mọi lĩnh vực. "Тополёк в красной косынке”! phải là " Cây Dương con trùm khăn đỏ chứ ".
-Xuất khẩu của Nga chỉ ngang với các nước thuộc Thế giới thứ ba, còn GNP thì ngang Canada, nghĩa là chưa bằng 15% GDP của Mĩ. Nga không có sức mạnh mềm, không có thung lũng Silicon, không có Hollywood, không có Wall Street hay các trường đại học chất lượng cao. Buồn quá.
-Những người đã học ở Nga về thì nhớ nước Nga. Nhưng yêu nước Nga nhất thì lại là những người chưa từng sang Nga, lại có rất nhiều bạn tre. Cái phát hiện đó khiến mọi người tranh cãi. Chỉ có một giải thích là đó là những người còn quá mơ mộng, còn chút của " Lão ngồi mơ nước Nga ". Còn chúng tôi thì:
" Năm tháng qua bụi và bão tố
Đã xua tan mơ ước thuở nào
Đã quên rồi giọng của em hiền dịu
Và những vẻ đường nét diệu huyền Em "
87----------
Lộn xộn quá
- Bản lĩnh nào, phải dứt khỏi những dòng thơ ma quái của trường phái " Thơ Symbolism ". Lây thì chết. Các ông ấy có ai sướng đâu. Từ Baudelaire đến Paul Valerie, từ Bích Khê đến Đinh Hùng. Hồi học phổ thông mình đã được học cách lên án cái loại thơ phú " Nghệ Thuật Vị Nghệ thuật " đó rồi sao. Phải vị Nhân Sinh chứ. Không biết anh bạn bác sỹ nha khoa của mình bây giờ lang thang ở các hội thơ nào. Hồi đó đi hàn răng tiện làm cho anh chàng mấy bài thơ ca ngợi cuộc sống, con người, tình yêu, làm mẫu thôi. Bác sỹ chép lại, xong trồng lại như trồng răng ấy ra bao bài khác. Mang đó đi đọc ở các hội thơ rồi nhân tiện trồng răng cho các cụ. Đủ răng, không lọt hơi các cụ đọc thơ nó mới mượt, mới tròn giọng.
-May quá, ở các sân khác nhau ít sang thăm nhau, có sang thì được coi ngay là ngoại đạo, không chấp. Chứ ở LX thì lung tung xoè cả. Ông thầy GS dậy Triết mình xưa lại là TS vật lý, quên mất tên ông ấy rồi. Chỉ nhớ là thương binh, chân đi khập khiễng. Người thầy hướng dẫn NCS và là người anh thân thiết của tôi Grinev lại là kiện tướng trong đội tuyển vật toàn Liên bang. Ông PGS Pinski dậy SB lại là trọng tài bóng đá quốc gia. Có lẽ cái lộn xộn đó bắt đầu từ Lomonoxov, đã là nhà KH lại còn viết văn, làm thơ. Thật lạ.
-Nhóm hội học Vật Lý ở BK Kharkov gọi điện hẹn tối đi tụ tập. Cớ thì luôn sẵn. Lần này Hiển nó ở Vũng Tàu ra. Có hội thảo về một cuốn sách mới dịch của anh bạn nhà Vật lý này. Sách kinh tế chính trị, nhà xuất bản Trí thức. Cái này thì mọi người lại quan tâm ít nhất. Tất cả chú ý dồn vào hai món ăn Nga, cũng là của bé Nga, vợ Lịch cò chuẩn bị : thịt gói bột Pelmeni và xúp cà chua bắp cải Borsch
Giống như mùi vị xưa quá, hai món này thời SV , ngon quá trời ạ. PGS Vật Lý, Đại Tá, Nhà Thơ Trần Sỹ Kháng buột miệng kêu. Tôi bảo Kháng
“Trời đã chết” chỉ còn lại hư không,
Trong hư không chính ta là trời đó
Nào chạm cốc nào các con trời say nhé
Rồi lấp đầy bụng Việt những món Nga
86----------
Tại em nhắc tới Paris đấy
Để khiến thơ tôi lại nao lên
-Nhiều người coi thơ của Mallarmé là một trong những thơ khó đọc nhất, khó dịch nhất từ tiếng Pháp sang tiếng Anh.
-Nếu Baudelaire làm thơ chỉ mải chúi vào tâm hồn mình, thế giới của mình nên thơ của ông khó đọc cho những người thích sự dễ dãi, những người quen " Nghệ thuật vị nhân sinh " mà thực chất là " Nghệ thuật chiều con người ".
Mallarme' thì không vô tâm vậy. Ông thực sự gây khó cho quần chúng, đám đông. Thơ không phải nói (dire), không phải hiểu (comprendre), mà là gợi (suggérer)
-Mon men mãi, loay hoay mãi, hết Baudelair đến Paul Valéry, rồi lại Mallarme' mà vẫn cứ " Không ". Thôi kết thúc để trở về với mọi người. Dù sao cũng dịch thử một bài sau một tuần phiêu lưu vào thế giới " Nghệ Thuật Vị Nghệ Thuật " . Chọn bài này của Mallarme' vậy.
Apparition
La lune s'attristait. Des séraphins en pleurs
Rêvant, l'archet aux doigts, dans le calme des fleurs
Vaporeuses, tiraient de mourantes violes
De blancs sanglots glissant sur l'azur des corolles.
- C'était le jour béni de ton premier baiser.
Ma songerie aimant à me martyriser
S'enivrait savamment du parfum de tristesse
Que même sans regret et sans déboire laisse
La cueillaison d'un Rêve au coeur qui l'a cueilli.
J'errais donc, l'oeil rivé sur le pavé vieilli
Quand avec du soleil aux cheveux, dans la rue
Et dans le soir, tu m'es en riant apparue
Et j'ai cru voir la fée au chapeau de clarté
Qui jadis sur mes beaux sommeils d'enfant gâté
Passait, laissant toujours de ses mains mal fermées
Neiger de blancs bouquets d'étoiles parfumées.
Xuất hiện
Trăng buồn bã. Các thiên thần khóc lóc
Ôm đầu mơ tĩnh lắng những bông hoa
Hơi bốc nhẹ những gì chết chóc
Tiếng nghẹn ngào trắng mượt ánh nhung xanh
- Ngày hái lộc của nụ hôn thứ nhất
Cơn mộng mơ làm đau đớn hết cả ta
Chút say đắm của mùi hương buồn bã
Chẳng có gì đọng lại đã qua
Trong con tim không vấn vương mơ ước
Ta đi thôi, mắt dán xuống hè đường
Phố hoàng hôn, nắng vàng bay trên tóc
Em lại bất ngờ xuất hiện, nhoẻn cười
Ta lại nhớ có nàng tiên nón sáng
Trên giấc mơ lấp lánh của trẻ thơ
Bàn tay vuốt qua đi để lại
Từng bó sao trắng tuyết thơm lừng
85----------
Thơ chỉ là thơ- La poésie n’a qu’elle mênu
-Tự nhiên hôm nay lại nhớ những bài thơ của Baudelaire đầy tưởng tượng, mộng mơ, âm nhạc, vũ trụ, huyền ảo,kinh hoàng... , Đọc rõ thấy xao xuyến những không sao làm được thể Thơ Tượng Trưng - Symbolisme đó, cũng không dịch được. Dịch nó lại phá, hỏng mất cả nhạc điệu lẫn biểu tượng.
-Không nhớ được câu thơ ai đã viết về Baudelaire. Viết theo kiểu thơ người Việt quen rồi
Tượng Thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
-Thôi, ta tìm thăm lại cái miếu thờ bỏ vắng đó vậy. Đây rồi, có bài cuối ngày -La fin de la journée
Sous une lumière blafarde
Court, danse et se tord sans raison
La Vie, impudente et criarde.
Aussi, sitôt qu'à l'horizon
La nuit voluptueuse monte,
Apaisant tout, même la faim,
Effaçant tout, même la honte,
Le Poète se dit: «Enfin!
Mon esprit, comme mes vertèbres,
Invoque ardemment le repos;
Le coeur plein de songes funèbres,
Je vais me coucher sur le dos
Et me rouler dans vos rideaux,
Ô rafraîchissantes ténèbres!
(Thôi kệ cứ dịch đại xem sao)
Dưới ánh sáng mờ, chẳng biết vì sao
Cứ dập dìu xoắn, quẩn múa quay như thế
Cuộc sống này, tráo trâng la lối.
Và chân trời cũng đã trở mình
Màn đêm đến với bao gợi cảm,
Để xua đi cái đói, mọi điều,
Xóa luôn cả những gi xấu hổ
Và Nhà thơ thốt một tiếng: "Cuối cùng »
Tâm trí ta cũng như xương cốt
Khao khát, mong chờ được nghỉ ngơi
Trái tim đầy những mộng mơ tang tóc
Ta ngả cái lưng buông duỗi thế thôi
Cuốn gửi mình vào trong chiếc màn đêm
Ôi! bóng đêm mát rượi, bóng đêm
(Dịch vớ dịch vẩn, làm hỏng luôn cái chất "symbols" của Baudlaire rồi)
84----------
Cái Đinh
-Cha đẻ của Logic Mờ Jahde đã nói đúng : " Khi có cái búa trong tay thì người ta chỉ thấy mọi thứ là cái .... đinh ". Tác giả của " Fuzzy Logic and Hedge Algebra " không nhìn thấy tên quyển sách của Nguyễn Trần Bạt. Cũng chẳng mở ra để xem một trang nào, anh ta cứ chăm chú vào hình tam giác trên bìa sách, có vẻ đó lại là một membership function của tập mờ khối trong tương lai. Với anh bạn này thì mọi thứ đều " Mờ " hết, cả hai cô thư ký KH kia cũng chỉ là những đối tượng " Mờ ". Các nàng có cười hay không cười thì đối với nhà toán học cũng thế thôi.
-Archimed chết đến nơi rồi không lo, cứ lo mấy cái hình Tam giác
-Còn anh chàng AQ thì cũng chẳng hơn gì nhà toán học bạn tôi và ông Archimed. Bị xử chết mà vẫn cứ buồn phiền vì vẽ vòng tròn không được tròn lắm.
83----------
Ám ảnh
-Con trai ông bạn ham đọc sách quá, trong phòng nó ngổn ngang là sách. Không nói được. Bố thì lèo tèo mấy quyển để kê nồi. Có ai đến mượn thì mừng lắm, kể cả những quyển có chữ ký của tác giả. Không trả lại thì còn mừng hơn. Khỏe người. Tôi gật gù nói là nhà tôi cũng không có giá sách. Sách để trong hộp giấy lúc sửa nhà, chẳng muốn dở ra nữa. Cần cho ra ngay đồng nát, kể cả sách của mình viết. Khỏe người.
-Ngồi tìm giải pháp cai sách cho chàng trai. Cuối cùng cũng tìm ra. Cho nó đi sang nước ngòai học vậy. Tị nạn giáo dục, tị nạn sách dich. Thế mà thành công, cai được. Cậu này cũng bản lĩnh. Trước khi đi nó hứa là trong hai tháng làm giấy tờ chờ thủ tục không đông đến sách và giữ được lời hứa
-Hãy làm rỗng cái đầu, may ra mới có chỗ cho cái gì tốt đẹp. Con người khác nhau ở 3 điều : Phân biệt, Lựa chọn và Kết nối. Một dân tộc cũng vậy thôi. Sự nhồi nhét thông tin từ tiểu học khiến cái đầu bị lú hết, khả năng phân biệt không còn nói chi đến Lựa chọn và Kết nối.
3 gạch thêm:
-------------
-Sáng nay gọi điện cho GS Lạc. Băn khoăn phân biệt giữa hai từ : Haunt và Obsession theo nghĩa đeo bám, ám ảnh. Anh nói từ đầu là từ nguyên tiếng Anh, còn từ sau đã là từ quốc tế rồi.
-Vợ thày Lạc, chị Nhung hỏi thăm vết bỏng chân của tôi và dặn ở nhà thì cởi băng ra Cho Lành vì vi khuẩn hay sinh ra nơi bong tối., khi nào khỏi đến chơi. Có quà của chị, một cuốn sách mới xuất bản “ Kind Heart - Tâm Lành “. Tôi hiểu chị viết về gì. Về những giá trị, giá trị sống, giá trị một con người, giá trị của ngôn ngữ. Nó đơn giản và thường bị che lấp bới những từ Hot như Cung Cầu, Kỹ Năng ….đang tràn ngập các hiệu sách.
-Tìm một quyển sách khó như tìm một người bạn. Vì trong biển cả đám đông ấy, câu thơ làm dở vẫn cứ trôi
83----------Thêm
Ai mua Thơ tôi bán Thơ cho
-Nhận được Mail của anh bạn vừa mới được trở thành hội viên hội VN Hà Nội với bài viết của Ngô Minh về Thơ. Đọc xong thấy cũng thông cảm với người làm văn chương. Ngô Minh viết thực quá :" .... Bán thơ , ở góc độ lãng tử là một từ đẹp, thậm chí rất đẹp. Tản Đà thi sĩ từng “gánh thơ lên bán Chợ Trời” ! Hàn Mặc Tử thì rao : ” Ai mua trăng ta bán trăng cho”. Bán thơ cũng như bán trăng , là bán cái trinh tuyết của tâm hồn . Bán là cách nói cho có vẻ đời thực, chứ thơ, cũng như trăng là thứ chỉ để ngắm, để tặng, để dâng hiến .. Ngay cả chuyện ra tiệm sách mua một tập thơ của ai đó rồi về tặng người yêu, mượn thơ người khác trao gửi tình cảm của mình cũng là chụyện bất đắc dĩ lắm . Một lần cách đây đã nhiều năm, tôi bươn bả ra hiệu sách ở đường Trần Hưng Đạo, Huế mua cuốn thơ của đại thi hào Targor kẻo sợ hết. Cô bán sách xinh đẹp nhìn tôi tủm tỉm cười rồi đột nhiên hỏi :” Anh mua thơ mần chi ?”. Trời ơi, người đã đẹp lại hỏi “chết người” như rứa, mần răng mà trả lời ! Tôi đoán chắc là sách hết liền xuống giọng cấu khẩn và biến baó :”Ờ, ơ.., tôi mua thơ để tặng cô bạn gái, chị làm ơn..”. Tôi chưa hết câu người đẹp đã cười khanh khách và phán một câu xanh rờn :” Anh phải tự làm lấy thơ mà tặng người yêu, ai lại đi mua thơ người khác để tặng, kỳ chết ” ! Dường như câu nói đó đã xui tôi làm thơ.. ! ".
-Đọc đến đây tôi đã thấy nhà thơ sáng tác rồi. Chắc chắn ông làm thơ vì không làm thì không được chứ không phải do cô bán hàng xui đâu. Cùng lắm là cái cớ thôi. Một cái cớ vô lý đẹp. Các nàng thích nịnh, tạo cảm hứng cho dòng thơ nịnh. Sắp tới đến Noel rồi, ai cho cảm hứng để tôi tìm vần.
-Một đất nước xưa ra ngõ gặp anh hùng, ra phố gặp nhà thơ. Ngày nay ra đường thấy tên đường anh hùng, ra phố thấy tên phố nhà thơ.
Còn mình sao lại làm thơ nhỉ, có ai cần đâu. Ngay cả muốn nịnh một chút cũng ngại họ mắng là vô duyên như Xuân Hương xưa ấy, mắng ác quá, đàn bà Việt Nam mà, xưa đã thế : " ra đây chị dạy làm thơ ". Thôi mình làm cho mình vậy, mình cần thôi. Thật vậy chẳng có ai cần, chẳng có ai chờ, chẳng có ai để tặng đâu.
Làm Thơ
--/--
Ba ơi, sao lại làm thơ?
Thời nay ai có dại khờ ngồi nghe.
Con ơi, lắm kẻ ngây si,
Ba trong số đó có gì lạ đâu.
Anh ơi, thơ có từ lâu.
Người ta làm hết, còn đâu anh làm.
Em ơi, một chút muộn màng,
để anh viết nốt dở dang thuở nào.
Con ơi, nhà vốn đã nghèo
mà sao con lại dính vào với thơ.
Mẹ ơi, bởi tiếng mẹ ru
theo con đi đến bây giờ mẹ ơi.
Chông chênh một kiếp làm người
có Thơ, Em đã không rời đỡ tôi.
82----------
Mắt bão
(Mải xem bộ phim " Minh Nguyệt Đao " trên TV. Cổ Long viết lạ thật. Kim Dung còn tìm Logic, tạo xâu chuỗi sự kiện, một kiểu sherlock home, thì Cổ Long hoàn toàn phá cách. Như một vũ điệu ấy, không còn nhịp bước, những dây trói, chỉ còn những chuyển động và những dừng hãm đổ hướng bất ngờ. Tôi đã đọc 4 quyển sách của Nguyễn Trần Bạt xưa và cảm giác ngờ ngợ cách viết đó. Hoàn toàn tự do. Cũng không phải là hậu hiện đại (postmodernism) như Nguyễn Huy Thiệp. Bùi Quang Minh nói đó là cách viết " suy tưởng ". Thử viết xem có được không. Viết về bão vậy )
- Trong mắt bão là " Khoảng Lặng " lạ lùng * Con ngươi nó, khoảng trời trống rỗng * Có lớp mây dầy xoáy phủ xung quanh * làm con mắt trông càng kinh sợ. * Con mắt này do nước biển bốc hơi * Và không khí chung quanh tụ lại * Rồi trái đất quay tròn mang nó tới.
-Khi xuất hiện, nó như hiền lành lắm * lúc nó qua rồi mưa gió mới nổi lên * Mắt bão rõ thì xoáy quanh càng mạnh * Chỉ trong tâm lại thấy một Bình yên
-Và có Ta lại đi tìm mắt bão * Để trú vào tránh bão tố cuộc đời * Để thấy được giữa chơi vơi vô vọng * Ta buông neo vào nơi giữa tâm Ta.
81----------
Cứ Tưởng
-Thấy trên Notifications của FB có ảnh BS Quang Bùi ở bên dòng sông Lào. Trả lời tin nhắn của mình là có Lamtoi bên đó nhiều không thì BS bảo là bên đó nữ toàn Lamtoi một mình. Thế thì sang đó làm gì. Thế mà mình cứ tưởng như trong bài hát " ớ chàng trai đó ơi ... ". Đúng là nhà văn nói láo, nhà báo nói hay, còn nhạc sỹ thì ... biết nói gì, biết nói để người khác tưởng bở.
-Nhưng chỉ đâu riêng mình. Họ cũng tưởng bở. Họ nghĩ sang mình sẽ thấy phụ nữ mặc áo dài thướt tha mọi nơi có thể. Có đâu. Đến đám cưới cô dâu còn chẳng mặc nữa là. Rồi ngồi ở nhà lại hình dung phụ nữ Arap ra ngoài choàng kin mít. Thật vớ vẩn, thế thì son phấn thời trang bán đi đâu. Rồi về NĐ hôm kia mua đặc sản bánh gai. Biết ngay là mua đi HN. NĐ ai ăn.
-Và con người. Nhớ lại ở Ba Lan năm đó ngủ gật xe lao xuống bãi. Gọi điện chẳng có bạn bè HN nào đến cả. Mấy chú người khu 4 thì bỏ vệc đi tìm mình luôn, mà lại toàn những đứa mình không thân. Sau này biết chúng nó bị đi tù vì mua phải ô tô ăn cắp, tôi phóng xe đến nhà tù, mua mấy đồ ăn tiếp tế. Đến nơi lại thấy chúng cùng hội tù đang chơi bóng bàn, đứa thì học đàn hát, béo trắng ra, thoả mãn.
Và cứ tưởng Hà Nội là thanh lịch. Có vẻ bóng bảy, giầy dép, kiểu cách đi đứng đấy nhưng thử va chạm xem. Nhưng nói thế chính là nói chính mình chăng. Đã sống bao năm ở HN rồi, cái đáng thay đổi thì lại không, vẫn cứ nhà quê thô kệch. Cái cần giữ thì lại mất dần. Cái ngọn lửa hoang dại trời nhóm vào trong lòng ta ấy.
--/--
Chỉ sáu chữ trong mỗi câu
Quà ăn kiểu người Hà Nội
Từng âm thanh nhẹ khẽ rơi
Gợi lên nỗi nhớ một thời
Chỉ sáu chữ trong một câu
Vẫn còn gì chưa buông đủ
Yêu ai cũng không yêu hết
Ghét thì, một chút thế thôi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Tiết tấu nhẹ ru lòng người
Khung nhạc vẫn như lơ lửng
Tìm đâu những nốt phiêu lưu
Chỉ sáu chữ trong một câu
Không làm ai rơi nước mắt
Không làm bật dậy tiếng cười
Buồn vui không đầy không vơi
Chỉ sáu chữ trong một câu
Buông dần từng hai âm tiết
Không có cô đơn lẻ một
Liệu còn mình thật trong hai
Chỉ sáu chữ trong một câu
Bình yên *nhà trong ngõ * vắng
Như con chim nhỏ bị thương
Như tâm hồn người Hà Nội
(Chú thích: xem "GIẢI MÃ NHỮNG CÂU THƠ SÁU CHỮ TRONG QUỐC ÂM THI TẬP TỪ NGẢ ĐƯỜNG NGỮ ÂM HỌC LỊCH SỬ" của Trần Trọng Dương - TC Hán Nôm, số 01/2013
80----------
Showbiz và Public Crowd Viet
-Trên VTV6 đang có chương trinh : " Điểm nóng và sự nổi tíếng " nói về các hiện tượng truyền thông Hot, những lo ngại của phụ huynh, về các sự tung hô nổ tiếng, tai tếng, phù phiếm, những trò, chiêu. Ví dụ xoay quanh BT và NT. Ý kiến tất nhiên là có 3 rồi : Yes, No, tí Y tí N. Chưa có ý nào là : hãy chấp nhận những cái Tôi nổi loạn đó nhưng hướng nó chảy về hướng có ích cho XH , vì đơn giản là XH đang mất hướng. Nếu có nói về hướng, về đích, về dự báo thì cũng là nói để mà có nói, khỏi quên nói. Mấy nhà kinh doanh " Kỹ năng mềm " hay " Kinh Doanh Đa Cấp "hôm nọ trên vô tuyến đưa hôm nay không thấy có mặt. Chắc là đó là sân khác. Họ là đa hướng, không theo một hướng nào hết, hay đâu cũng là hướng vậy.
Các thính giả trẻ ngồi nghe đôi khi cười rộ lên. Chắc không ít fan của Sao.
-Có cô tên Trang Hạ nói về thị trường nghệ thuật và truyền thông, về các ông bầu, những người không ra mặt, những người thu hoạch nhiều nhất. Cô này lùi đủ xa để thấy mọi thứ đều là tương đối, những cái ẩn sau. Đang ở giai đoạn quá độ mà, chấp nhận đi.
Có cô nhà báo nữa chuyên viết về các Sao Showbiz. Tất nhiên hỏi cô ấy thì cũng chẳng khác gì vào hiệu ăn hỏi người bán hàng là ở đây có món nào ngon không. Cô ấy còn nói, là quan trọng là những đóng góp sau này cho xã hội. Chắc ý là làm từ thiện hay đóng thuế thu nhập của các Sao đây. Trả lời câu hỏi về trách nhiệm, lương tâm của người làm báo và ý kiến riêng của cô ấy khi viết của một bạn gái trẻ đưa ra, thì lại được anh của vô tuyến đỡ cho và lái đi cho dịu một cách chuyên nghiệp.
Còn một anh cũng làm báo nữa nói rất hay, trôi chảy nhưng nghe xong tôi chẳng nhớ gì. Đàn ông họ khôn mà.
-Khi có một khoảng đất trống bỏ không thì sẽ có cái lấp đầy. Vì ta không lựa chọn trồng hoa, thì cây cỏ dại sẽ mọc. Khi không còn nói về Đặng Thuỳ Trâm hay Ngô Bảo Châu, về Ước mơ và Danh dự, về Giá trị và Mục đích cuộc sống, về Gia đình và Sự nghiệp thì truyền thông sẽ lấp đầy bằng những từ bằng những từ như Đam mê, Hot,... và những tên tuổi BT, NT, ĐVH...
Con người có những quyền lựa chọn, quan tâm khác nhau. Nhưng chính những lựa chọn khác nhau đó đã phân hoá con người, giá trị và số phận của họ.
Có rất nhiều cách nhìn khác nhau, nhưng có điện thoại của T. Xong, nhân tiện hỏi cách nhìn của một người đã học ở Havard thì thế nào. T. nói ngay là quy lại chỉ có hai : 1- Giá Trị, 2- Cung Cầu. Mọi người đang thiên về Cung Cầu thôi. Đám đông mà. Cũng như trên Sàn hôm hôm qua đổ xô mua KBC ấy. Hôm nay tưng hửng, mất hàng tỉ. Cung cầu thay đổi nhanh lắm. Chỉ những giá trị thật còn lại. Xong, tôi nhớ đến câu nói của Rotsin với Cachia rồi " Năm tháng sẽ trôi qua, những cuộc chiến tranh sẽ thôi gào thét và những cuộc cách mạng sẽ im ắng dần, chỉ còn lại bất diệt là trái tim em run rẩy, dịu dàng và tràn đầy trìu mến yêu thương” . Tôi thiên về đầu tư giá trị với những thước đo giá trị của mình.
Khi có một khoảng thời gian 6 tiếng ngồi trước MT cho hôm nay. Chết rồi, thế là mất nửa tiếng rồi. Thời giờ còn lại phải dành cho cuốn sách ĐKH của Nguyễn Thị Phương Hà và từ đó có được một trang cất đi. Gọi điện cho Lân hãy gói những công bố của Lân ở TC QT vào một folder gửi cho mình.
Kệ TV vẫn mở, họ vẫn tranh luận, vẫn ngồi nghe, trên TV và chắc còn rất nhiều trước TV. Nhưng không ai nói là đám đông nhiều thời giờ quá không biết làm gì. Loanh quanh cũng chỉ ngồi trước TV, MT mà vào đấy loanh quanh cũng chỉ có mấy thứ ấy. Một sự nghèo nàn cho các lưạ chọn.
"...Lại vẫn còn vài người đến muộn đang loay hoay len vào thu xếp chỗ ngồi. Có một ông Tây đứng ở bậu cửa ngó ngang ngó dọc mãi rồi bỏ đi. Nếu ông ấy gặp tôi ngòai phố và hỏi tôi là nên đi đâu, xem gì ở nơi này thì tôi sẽ không ngần ngại cho ông ta mấy lời khuyên là đến Văn Miếu, chùa Một Cột, gò Đống Đa, đi xem múa rối nước, những nơi mà tôi hầu như không đến bao giờ..."-
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/2012/12/20/barcc_tranh_thaiớng
79----------
thơ Đ. Đ. Bốn trong vườn La Lan
-Vào vườn Em thấy mọi người xúm đông lại. Thơ Đồng Đức Bốn. Hình như mình có nghe tên ông này mấy lần. Đúng rồi, thấy Nguyễn Huy Thiệp có viết ở đâu đó là vốn từ ông này vẻn vẹn có khoảng 600 từ. Lúc đó mình rất ngạc nhiên, không phải là về ông Đồng Đức Bốn mà về Nguyễn Huy Thiệp. Nhà văn này uyên bác đủ mọi thứ, kiến thức lịch sử thì không tính rồi, còn y thuật, võ thuật, ..., nay lại cả thống kê nữa, cũng cân đo đong đếm, định lượng như dân kỹ thuật mình. Thảo nào chỉ viết văn chứ không làm thơ.
-Nhớ hồi mới đi NCS về có đến chơi với Nguyễn Tài Trung. Ngồi nói chuyện với vợ chồng GS Nguyễn Tài Cẩn và Nona Stankevich về ngữ văn mình đã ngạc nhên khi thấy họ giảng giải về phưong pháp thống kê và máy tính. Thực ra trong lĩnh vực văn học cũng còn nhiều người mà những phương pháp tư duy của KH Tự Nhiên không hề xa lạ. Sau này đến chơi với Bich, thấy Bích kể một lô tên. Nhớ được mỗi tên Trương Tửu, Phan Ngọc. Bích thì tất nhiên rồi. Mình chưa nghe Bích giảng về văn học nhưng xui anh Phác ở gần Thanh Xuân đi dự giờ của thầy Bích. Anh ấy về ngẩn người ra - " Thực ra vẫn là giảng Văn nhưng chẳng khác gì giảng Toán, có cả Vật lý, Lịch sử, Địa lý, mọi thứ có tất ".
-Anh Phát cũng có nhắc đến Đồng Đức Bốn một lần và liên hệ tới Bùi Giáng. Tôi nói là em cũng không gặp ông này bao giờ, cũng không biết có nhà thơ họ Bùi và hồi học phổ thông chỉ có mỗi lần được 4/5 về bình giảng thơ của Chế Lan Viên và cũng là bê của hai đứa ngồi hai bên rồi past vào thôi. Cô giáo dạy văn biết nhưng còn đang mê thầy dậy toán mà thầy ấy hay chơi bóng bàn, giải toán cho tờ " Toán học tuổi trẻ " và thuê truyện kiếm hiệp đọc cùng mình. Bây giờ mới quen được một nhà thơ họ Bùi là Bùi Huy Phát. Anh Phát bảo thế mà cũng đòi làm thơ. Trịnh Công Sơn cũng chịu ảnh hưởng của Bùi Giáng đấy " còn hai con mắt nhìn người một con ". À ông Trịnh thì tôi biết. Cạnh nhà tôi là quán KaraOke. Hôm nào họ chẳng mở.
--/--
EM BỎ CHỒNG VỀ Ở VỚI TÔI KHÔNG?
(Đồng Đức Bốn)
Xa một ngày bằng triệu mùa đông
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Nỗi nhớ em cồn cào như biển
Nơi em ở tôi đi và tôi đến
Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn
Con muỗm xanh trên sóng lúa rập rờn
Mùi cỏ dại vẫn ven bờ nước đắng
Tình của em như một tờ giấy trắng
Mãi bây giờ tôi mới viết thành thơ
Tình của em như lối rẽ bất ngờ
Tôi đi đến trọn đời còn chưa biết
Dẫu cho đến tận cùng cái chết
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Tôi không tin rằng trong bão dông
Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng
Và tôi tin rằng trong cát bỏng
Em - Cây xương rồng vẫn nở hoa
Em ở gần vợ tôi lại ở xa
Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất
Và tôi tin tình em là có thật
Những lúc buồn tôi mới viết thành thơ
Và niềm vui có khi đến bất ngờ
Tôi lại hát ru em ngủ
Nhà của em ở giữa phường Trung Tự
Cây tháp nước bồn hoa còn nhớ chỗ ta ngồi
Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa vẫn nở mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Bản Tango Mưa
(Trần Đức Trung)
--/--
Không thể nói là tôi không biết
Màu đợi chờ trong đôi mắt em
Thăm thẳm đến nao lòng rối bước
Tiếng thở dài như khẽ trong đêm
Chuyện người ta đâu dính đến mình
Cảnh vợ chồng nhà ai chẳng vậy
Anh người quê, cô Hà Nội
Tiếng rít điếu cày và bản nhạc Tango
Những âm thanh ngược nhau đến sợ
Đằng đẵng trôi cuộc sống đời thường
Tôi mở cửa đi về nâng thật khẽ
Ngại hoà thêm tiếng động sang bên
Ai xui tôi trớ trêu
làm người hàng xóm
Ai xui trời đổ mưa,
quần áo phơi lại xui người cất hộ
Ai xui tôi viết những dòng thơ dang dở
Ai xui tôi cũng yêu nhạc Tango
78----------
Nhân Quả và ĐKH
- Bây giờ sau chữ Nhẫn mọi người hay nói Nhân - Quả. Nó như một cái thuật ngữ Hot có tác dụng mạnh vào đám đông nhiều hơn là một Triết lý. Thực ra nó là nửa triết lý, nửa còn lại bù bằng những ví dụ. Mà những ví dụ thì luôn có những ví dụ ngược lại, chỉ có cái là ta biết lờ đi thôi. Nghĩa là nó chẳng chứng minh được gì ngoài cái xuôi tai và vì thế nó trông cậy vào Niềm Tin (không thắc mắc, tranh luận). Niềm tin là cơ sở của Tín Ngưỡng chứ không phải của Khoa Học.
-Khoa học xây dựng những mô hình Nhân - Quả cho cỗ máy của tự nhên mà thực chất là Có gì ( Input ) và Được gì ( Output ). Vấn đề là yếu tố thời gian tham gia ở đây ra sao.
Với Hệ Động Lực có thời điểm đầu và cuối của quá trình. Cũng có thể gọi đó là Hệ Nhân Quả ( The Causal System ) thì Nhân dẫn đến Quả là một quá trinh trôi theo thời gian t ( time-domain state space ). Bài toán đầu tiên có ý nghĩa là bài toán " Tác Động Nhanh " để cực tiểu hoá khảng thời gian đó " T ". Sau bài toán đó là các bài tán mà chất lượng của quá trình có thể được đánh giá qua các phiếm hàm Lagrange hay Maier.
Với Hệ Tương Tác ( tạm gọi vậy vì chưa tìm ra thuật ngữ, có khả năng gọi là Hệ Động Học ) thì không có yếu tố thời gian. Nhân là Quả luôn hay đúng hơn Nhân ra Quả luôn
-Tài liệu
Sách của PGS TS Nguyễn Thị Phương Hà "Điều khiển hiện đậi"
76----------
Quà Tặng
"Cảm ơn quà tặng em đưa
Đọc mình cứ ngỡ ai vừa ngồi bên"
Sáng qua đi chợ hậu đậu thế nào lúc lấy gửi xe máy ở chỗ chật để ống bô nóng bỏng làm mất mảng da chân. Tức quá, thế là hết đi bơi mấy ngày. Hoá ra mình chưa có kỹ năng. Phải xuống bên trái chứ, tuỳ tiện quá. Nhận được tin nhắn, có người biếu sách, hai quyển. Có thế chứ. Ngày hôm nay vẫn là một quà tặng mà. Cuống lên. Lại tham rồi. Rồi đã tự bảo đến chỉ ngồi uống nước, nghe, nhìn, thế mà lại nói suốt, vô duyên. Không phải lỗi tại mình, tại cái quán Cafe nó yên tĩnh quá, chẳng có âm nhạc hay nhảy nhót gì cả.
-Thời giờ đi bơi sáng nay thay bằng đọc quyển sách quà tặng đó " Sống Tận " - Tận hưởng niềm vui trong từng hơi thở. Mình đã trải qua nó rồi mà. Cuốn sách như một người bạn cũ đến thăm và trò chuyện. Cái mình thích trong cuốn sách này đó là nó được viết một cách nhẹ nhàng, tâm sự bằng những từ ngữ của con người, đời thường, tránh những được những từ tù mù huyền bí hay thấy trong các sách Tâm Linh của các ông Thich Tiếng Tàu. Những lý giải khá tự nhiên dễ chấp nhận, cũng không lạm dụng những hình ảnh, những ví dụ để diễn giải cho đám đông như một số sách khác.
Thông điệp với những dòng chữ ở trang bìa được xuyên ẩn trong mỗi trang. Cuốn sách sẽ rất bổ ích cho những ai chưa tiếp xúc và mắc kẹt với những ấn phẩm về " Kỹ năng sống " tràn ngập trên thị trường sách.
Có lẽ chương I - Sống Tận lại là phần đặc sắc nhất của cuốn sách.. Có thể đọc xong cả cuốn sách đó người đọc nên trở lại chương đó để suy ngẫm về tất cả những điều đã đọc và đặc biệt về Thiền Định. Nhưng thôi, cái đó còn tuỳ người.
- Thôi, mình nói cho mình thôi, không nói thay. Cái mình thích nhất trong cuốn sách về Tâm Linh không phải những cái nó viết mà là những cái nó không viết như trong các sách khác. Không có nói nhiều đến Duyên, Căn, Nghiệp Quả, Kiếp Trước, Kiếp Sau và những điều huyền bí khác. Thực chất cái gì cũng có thể có trong cái vũ trụ này nhưng khả năng xảy ra ( sác xuất ) rất khác nhau, nhưng ta đâu có Nhẫn đến mức độ phung phí thời gian, cái vô giá chỉ chảy theo một chiều, không lấy lại được. Ngày mai sẽ có một cô nàng chân dài đến tìm mình, tuỳ mình ... cũng có thể có chứ, nhưng khả năng ấy cũng giống như ngày mai có vết bỏng lành ngay để đi bơi được. Bận tâm làm gì.
Cuốn sách dành cho giây phút hiện tại, cho kiếp này phải làm gì để Tận hưởng Quà Tặng của Tạo Hoá. Đó là được một kiếp Làm Người. Mà con người thực ra có cái gì nhỉ. Có hơi thở để sống và cân bằng, có ý nghĩ để lựa chọn cho khôn những cái nên và không nên, có hành động để có lợi cho mình và những người xung quanh. Thế thôi. Để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói : " Có lẽ ta đã sống và sống cũng được, đã Sống Tận"
-Giống như đọc một sản phẩm KH, Luận Án tốt nghiệp, cao học và ngay cả TS ai cũng quen có dăm ba góp ý về hình thức một cách hình thức.
Phần bìa gấp làm kém quá , ai lại bìa sẫm, chữ sẫm chẳng đọc được.
Kết bài nên để tận trang, đừng để chân lửng.
75----------
mt Bùi QM
- Người Nga ngố nhưng tục ngữ của họ không ngố như : " Nếu người đàn bà mang HP đến cho người đàn ông thì trời có muốn cũng không làm cho người đàn bà này khổ được và ngược lại , Nếu người đàn bà mang đau khổ đến cho người đàn ông thì trời có muốn cũng không làm cho người đàn bà này sướng được ". Tôi đọc câu ấy trong FB của BQM lúc ngồi ăn ở Hồ Tây với hội ở Viện KH. Thế là chị em phản đối ầm ầm. Về nhà xem lại hoá ra mình nhầm. Thay vì từ " đàn ông "mình đọc nhầm là " ông chồng "
-Tuyết Đặng cmt : "Người Nga rất nhân hậu. Đức tính này là rất đáng quý chứ có phải không anh"
-Người ngố thì thường nhân hậu. Em xem " The Idiot - Thằng Ngốc " của Dostoevsky chưa. Có phim đấy. Ở ta cũng có những người đó nhưng người mình không gọi là ngố, cũng không gọi là nhân hậu mà là " Khác Người "
74----------
Một chút về Nghệ Thuật
- a /“ Nhịp thơ nảy ra từ hồn thơ một cách gần như vô tình . Nếu để tâm suy nghĩ vè nhịp điệu khi làm một bài thơ sẽ bị lạc lõng và không đi tới kết quả gì “ - Goethe.
(Dance cũng thế thôi, ở VN lo cho đúng nhịp vì nó dễ thống nhất, dễ chấm. Cái này dành cho duyệt binh thì đúng hơn).
-b/ "Tác phẩm Nghệ thuật rất cần những cặp mắt khác lạ của những tâm lý khác lạ – bởi những cặp mắt cũ – những tâm lý cũ chỉ cho ta thấy những gì đã quen thấy “ . -Freud.
(Có người quen thành nghiện, có người quen thành chán. Có người giới thiệu tôi đi xem bộ phim nói là hay. Có điều hỏi diễn viên hoá ra quen thuộc, nổi tiếng mà tôi đã xem ở phim khác.
Có thể mình sai, cứ thích cái lạ cơ. Ở VN nó không chiếu phim của dân Arap nhỉ. Hồi xưa được xem mấy bộ phim của Pakistan, Thổ, Iran lạ hoắc, thích thế.
Người mình nghiện phim Mỹ mất rồi, còn biết cả đời tư các ngôi sao nữa. Các bộ phim Việt cũng được làm theo hướng kiểu Mỹ để thành Mỹ rởm. Công nghệ Holywood hiện đại còn rất ít chỗ cho suy tư đen, trắng.
Cái giá của hiện đại công nghiệp, dây chuyền, chuyên nghiệp trong Nghệ Thuật Thứ Bảy cũng như trong các lĩnh vực khác, ... Cũng như thơ thôi, như câu nói của Goethe “ Các nhà thơ hiện đại cho thêm nhiều nước là vào mực của họ “ ).
-c/ “ Trí tuệ con người cần luôn phải khởi động lại. Cái đẹp luôn khác thường “ .-Charles Baudelaire.
(Bao người viết về cái đẹp nhưng chỉ tán thì nhiều hơn. Không ai qua được những gì Baudelaire đã viết. Và nếu chỉ chọn một câu thì ông ta viết gì nhỉ. À, Nghệ Thuật nó làm ta ngỡ ngàng, cái đẹp làm đứa bé trở nên dũng cảm, người anh hùng lại bỗng dưng nhút nhát. Ta bỗng thấy ta, hiểu ta hơn một chút ... )
73----------
Bệnh mất ngủ
- a/Tôi gặp An ở nhà anh bạn tôi. An chia sẻ nỗi buồn là mất ngủ kinh niên. Thế là cả hội xúm vào chủ đề đó. Mà hội này hầu hết là hội " Biết đủ thứ ". Biết chẳng chịu để dành gì cả. Tôi thì thua hết, chỉ hơn họ có mỗi cái biết gió cát ở Sahara và cái hoang vu của Siberi. Có lẽ vì thế muốn ngủ tôi chỉ nghĩ tới hai nơi đó là một lúc ngủ ngay.
- b/Mọi người nói chán rồi, hết từ Tây y sang Đông y, từ sách đến mạng. Thực ra cũng là thừa vì anh chàng An này có kho kiến thức còn bằng 10 lần mọi người gộp lại cơ mà đều đã thử cả chứ không ăn theo nói leo như thên hạ. Nào đi bộ thở trước khi đi, ăn hạt sen, bấm huyệt, massage, nằm đọc sách triết học ... Tôi giới thiệu cho anh một bài Thiền cổ xưa với công cụ khí là " Linh Cầu Mê Tẩu " để ngủ. Không ăn thua, anh ta còn dùng những bài thiền mạnh hơn mà vẫn cứ thao láo cả đêm.
-c/"Tớ nghĩ ra rồi, đi xem phim. Đang có liên hoan phim không biết là Nga hay Mỹ đó" - Anh Dũng chủ nhà nói.
-" Genial" - Tôi nhìn anh mà ngưỡng mộ, thế mà mình nghĩ không ra. Thực ra tôi cứ xem phim là một nửa thời gian ngủ gật. Có thể do sự đơn điệu của phim ảnh bây giờ chăng, có thể vì trong rạp thiếu không khí. Cũng có lúc không buồn ngủ mà phải ra vẻ ngủ gật để đôi bạn ngồi bên họ ... tự nhiên.
72----------
La Lan:Vừa ngẫu hứng viết mấy dòng chưa ráo
Treo tường em cho có nắng được không
Khô rồi, treo về tường nhà mình, thank em
-Thực ra tự do chỉ có trong hơi thở và ý nghĩ của ta vì nó không ảnh hưởng đến " quyền tự do thở và nghĩ theo ý mình " của người khác. Ta thấy ai đó cần giúp. Ta có được tự do giúp không, chưa chắc vì điều đó có thể vi phạm " quyền tự do không nhận giúp của con người ". Chia sẽ cũng vậy thôi. Nói tóm lại quyền tự do chỉ có " tàm tạm " khi điều đó không liên quan đến người khác. Tàm tạm thôi vì mọi người vẫn thấy và có thể khó chịu, vẫn liên quan đến mắt của họ. Nghĩa là họ thấy và bị phản cảm. Chung quy cũng là " không liên quan đến người khác & họ không thấy ". Nghĩa là nó hoàn toàn là của riêng ta, của tạo hoá cho riêng ta - "Hơi Thở và Ý Nghĩ. Hãy sử dụng một cách thông minh hơi thở và ý nghĩ cho mình để có được khỏe mạnh cân bằng thân tâm, bình an và hạnh phúc" để sống tiếp, đi tiếp cho thăng bằng, mạch lạc, không hụt hẫng, không trượt, không trách móc.
- Nhưng trong cuộc sống để tồn tại, sống sót thì phải làm rất nhiều việc liên quan đến người khác. Có một cách nhìn về con người của kinh tế hàng hoá. Muốn tồn tại được phải có gì để bán. Bán gì đây, ai chẳng có trừ mấy bác làm thơ. Nhưng cái luật Trade-Off lại luôn gây ra tâm lý bị thiệt thòi, chưa kể những
đong đưa lôi thôi giữa bên A và bên B. Bán hàng đa cấp cũng ngại thật, bạn bè nó hay bỏ chạy. Có một cái gì mua bán chỉ phụ thuộc chính các quyết định của mình không. Có đấy. Chứng khoán. Con PVS tháng trước mới 14.5 hôm nay đã 17.5 rồi.
-Lại nhớ lại câu nói của NTB :" Trí thức bị tha hoá vì nó không có khả năng dự báo ". Chết thật, cách đây 2 năm gặp ông bạn chủ tịch hiệp hội vàng ở đám cưới nói về khả năng vàng lên 50. Thế là vui miệng lại kể lại cho mấy người quen. Hôm qua gặp một đứa gọi mình đi khao vì nó mua hết vàng giá 46 số tiền bán xe hồi đó. Cái xe đó sau bị tai nạn, may quá, của đi thay người.
Đừng cố dự đoán tương lai. Hãy thử nhìn lại thời gian cách đây hơn 10 năm trước đây. Khi đó:
-Mark Zuckerberg, ông chủ của FB đang học cấp 3 và đến thăm VN là một mức ước viển vông với cậu ta.
- Hy Lạp là một quốc gia mạnh về kinh tế
- Kinh tế Nga bên bờ vực phá sản
- AOL thống trị thế giới Internet
- Apple chỉ là một trò đùa ở Thung lũng Silicon
- General Motors đang ở đỉnh cao của mọi thời đại
- Enron được vinh danh là một trong những tập đoàn đáng ngưỡng mộ nhất nước Mỹ
- Giá vàng ở VN là 400k một chỉ
- Tăng Minh Phụng là một tấm gương doanh nhân.
-Cổ phiếu Ree là bluechip dắt dẫn thị trường
Sự thay đổi trên trái đất này không chỉ diễn ra nhanh, mà cái chính là bất ngờ. Bài toán phi tuyến của thế gian và loài người đang ở gần những singulair point (điểm tai biến theo cách dịch của GS Tạ Quang Bửu). Hãy học cách đối phó với mọi tình huống thay vì cứ cố gắng dự đoán tương lai. Bởi vì không ai, không một ai có thể nói trước được cái gì tương lai nắm giữ. Bất kỳ một sụ thay đổi nào cũng tạo ra sóng. Nhà KH và TT là người biết khai thác sóng đó.
--/--
Lại phải tập nhìn thế giới theo một cách khác mềm hơn. Ví dụ như động đất khi xưa người ta cho rằng phải xây thật kiên cố chịu được tải động lớn. Và thành công là sau động đất, công trình không bị phá huỷ, thì người an toàn, thế là ổn. Nhưng làm sao dự báo được kẻ thù. Chi bằng khi có động đất cứ để cho công trình bị phá hủy nhưng người thì an toàn, nghĩa là phải có những phần nhà chấp nhận hy sinh để hấp thụ bớt năng lượng tải động, tránh được cú đánh nguy hiểm, rồi phục hồi sau. Nhưng thôi, đó lại là chuyện KH của thế giới. Ta xây xong trông hoành tráng rồi lo bán được coi như xong. Động đất chưa chắc dính tới nhà ta. Mà dính thì có riêng nhà mình chết đâu. Vô tư đi.
71----------
Những triết lý nửa vời trong FB
-Có lẽ không đâu lắm triết lý như ở FB VN. Người ta khi chán nó thì mượn câu của Goether " Mọi triết lý đều là mầu xám chỉ có cây đời mới mãi xanh tươi " mà không biết là ông này là vua triết lý, triết lý để phục vụ vương triều Weimar. Lenin thì nói " Mọi sự so sánh là khập khiếng ... ". Câu đó ở VN nhiều người hay nói và dừng ở sau chữ " khiễng " và không đọc tiếp xem Lenin viết gì, ở đâu. Mọi thứ đều nửa vời. Thực ra ý câu ấy là không thể so sánh những thứ khác loại, không cùng thứ nguyên ví dụ quả cam và cái đĩa. Nhưng Mendeleve nói : " Trí tuệ và Khoa học bắt đầu thừ những phép đo " nghĩa là phải so sánh. Có cái gì mâu thuẫn với câu nói của Lenin không. Không, hồi SV thầy giáo tôi, GS Triết học và là PTS Vật lý nói : " Chỉ so sánh trong cùng một tập hợp, nghĩa là quy đổi vào cùng một sân ". Trong toán học gọi là làm mất thứ nguyên riêng đi. Quả cam và cái đĩa cần được quy đổi ra tiền và có thể so sánh.
-Người ta còn rất hay thich nhắc câu :" Mất tiền không là mất gì, mất lòng tin là mất tất cả ". Lại một câu nửa vời. Câu nói của vĩ nhân là :"Mất tiền không là mất gì, mất lòng tin là mất một nửa, mất lòng dũng cảm và danh dự là mất tất cả ".
-"Đám đông bị thuyết phục qua hình ảnh và ví dụ. Mọi con đường tác động và thức tỉnh lý trí của nó đều thất bại"-Gustave Lebon.
Nhưng tác động bằng những lý lẽ nửa vời thì đám đông lại đón nhận hồ hởi
70----------
Cơn Bão Qua
- Cơn bão qua rồi. Chờ ngớt mưa đến gần trưa,
10 h mới đi bơi. Bể bơi chỉ có mấy người phụ nữ. Một nàng đến hỏi mình làm sao để bơi lại không ngụp đầu được, có khó không. Cũng là điều lạ vì từ trước, các buổi sáng khác tôi thường bơi sớm, đông nghịt người thì rất nhiều người lại góp ý tôi nên học bơi ngụp đầu cho giống mọi người, bơi kiểu chẳng nhìn thấy gì cả cứ ngụp về phía trước, đụng nhau để còn trách mắng, kêu ca, xin lỗi và ... làm quen.
Tôi bảo cô nàng ngửa cổ lên là xong. Cô ấy làm được luôn, dễ thật. "Thế thì bơi lúc đông người được đấy, còn nhìn còn tránh được. Mọi hôm em nhìn thấy anh bơi mà không dám hỏi vì mọi người bảo bơi thế là sai. Không ai lại bơi như thế "- Cô ấy nói.
-Cơn bão không theo dự báo. Ai đó bảo chỉ cần đúng được 50% là giỏi rồi. 50% á. Thế thì tung đồng xu sấp ngửa cũng được, lại tiện.
-Gọi điện cho thầy. Thày nói luôn là thầy thấy đang đau đầu gối chân phải. Linh thật. Thôi chiều nay phải đi tập cho hết đau. Chắc có cái gì tắc mà. Thông bất thống và thống bất thông. Thầy kể vừa đi một đoàn về ông Mười ở Nghệ An về. Chết, xuýt định nói là sao liều thế không theo dõi tin có bão à nhưng rồi sực nhớ thôi ngay. Dưới lòng đất, trong rừng xa còn chẳng dấu được thầy nói chi cái bão lồ lộ trên trời.
69----------
Cùng tên, cùng tuổi
-Lâu rồi có đọc mấy quyển sách của Nguyễn Trần Bạt, thấy câu " Giới trí thức VN bị tha hoá. Dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo về tương lai ". Tôi dừng đúng ở trang đó, gấp lại không đọc tiếp nữa. Các quyển sách tôi đưa cho một số người bạn được coi là trí thức bảo họ đọc trước đi, khi nào xong trả lại để tôi đọc và cho tôi ý kiến chủ quan về nhận định trên. Chẳng thấy họ hồi âm gì cả, sách thì cũng mất tiêu.
-Tôi cũng thôi không quan tâm đến thuật ngữ " Trí thức " trong câu trên. Nó chẳng liên quan đến mình, một người thích đủ thứ nhưng ghét một thứ - cái giá sách. Thằng bạn cố tri của tôi, cùng tên, cùng tuổi, cùng NCS ở Kharkov, lại ít nhiều cùng chuyên môn, Nguyễn Tài Trung thì ngược lại. Sách nhiều ơi là nhiều. Nhà thì như một thư viện với một nửa là sách KH, một nửa là VH. Các giá sách luôn được cơi nới đến tận trần. Tài Trung chẳng quan tâm đến cái câu mà tôi trăn trở. Chúng Tôi luôn ngược mà. Nhà PGS TS NGƯT độc thân này như một thư viện cho tôi và một số người, như một quán rượu cho tất cả. Cái ý thứ hai mới là chính - Người không biết uống rượu thì chớ đến, không được vào. Chị em cũng không ngọai lệ. Trên tường có treo một cái bảng và chủ nhà viết các bài thơ khi uống rượu, hôm sau xóa đi. Ai đọc, nhớ được thì muốn bảo của mình cũng không sao vì chưa đăng ký bản quyền, nhưng không được dùng giấy bút chép hay chụp trộm. Trung có viết tặng riêng tôi một bài thơ và tôi vứt đâu lúc đêm về chân nam đá chân siêu. Hôm sau tôi bắt hắn viết lại. Hắn không nhớ. Tôi cũng không nhớ. Hai anh em đều tiếc. Trung bảo tôi: " Đời người chỉ cần gặp được một người, viết được một bài thơ thế mà ông đánh mất ". Chúng tôi uống thên rượu, rất nhiều rượu cho say để lấy lại bài thơ nhưng không được. Tôi ngủ, còn hắn khóc, cứ nức nở như trẻ con. Hắn vẫn bảo tôi là " Trí ngủ " và câu nói của ông Trần Bạt nọ không liên quan gì đến tôi, quên đi. Còn hắn khóc thì là thường xuyên, những lúc say rượu. Từ hồi còn ở Kharkov cơ. Hồi đó tòan rượu quốc lủi do bố cô sinh viên Nga, bạn gái Nina của hắn nấu ở quê.
- Năm năm trước tôi đang vui chơi nhảy nhót tối ở CV Thành Công thì có điện thoại của Trung :" Đức Trung ở đâu, đến đi, tao cô đơn quá ". Giọng nghe thấy lạ, không đùa. Tôi gọi Taxi đến ngay chung cư Trung Hòa. Bấm mãi hắn mới ra mở cửa. Yếu quá rồi, sinh khí hết. Tôi nhìn thấy quyển sách và chai rượu dở trên bàn. Tôi ngủ đêm ở đấy, đến sáng có người nhà hắn qua. Hắn còn dậy tiễn tôi ... bằng rượu.
Mấy hôm sau Uyển dạy cùng BK gọi lúc tôi đang lên lớp :" Tài Trung nó đi rồi, ông biết chưa".
Tiễn đưa Tài Trung xong tôi sực nghĩ đến một người. Nina không biết bây giờ ra sao
68----------
Bão và sóng
- Các sự kiện như những cơn sóng biển đã tan chìm xuống. Cơn bão thật số 14 lại đang đi vào VN.
- Tuần tới viết về sóng vậy.
- Sóng Đầu tư và Sóng Thơ có gì chung không. Hai cái ông Eliot ấy. Thiên tài thực ra là giống nhau. Cái giống nhau mà ta nhận ra ngay là họ khác hẳn chúng ta - Thiên tài không có thời giờ cho những Tư duy vụn vặt phức tạp, những bọt sóng bẩn con.
--/--
*Thomas Stearns Eliot là một nhà thơ, nhà viết kịch, nhà phê bình văn học Anh gốc Hoa Kỳ đoạt giải Nobel văn học năm 1948. Tác phẩm đầu tay: Bản tình ca của J. Alfred Prufrock được coi là một kiệt tác của phong trào thơ hiện đại. Thơ ông có những cấu trúc của sóng (
http://www.poets.org/poet.php/prmPID/18)
67----------
Nadia
- Cả đoàn lưu học sinh rời thành phố Taskent đi nghỉ hè trên núi. Dân khu 4 ở phòng bên đông thế, toàn thức khua tụ tập chơi bài, nói to, hát nữa. Thế mà tôi vẫn ngủ được. Tôi nằm hình dung cảnh đồi núi trời mây xứ Uzbek nơi đây và những cánh chim bồng bềnh rồi ngủ thiếp đi. Mãi nhiều năm sau này tôi mới hiểu là mình vô tình đã thực hiện Quán Tưởng trong Visualization Meditation
Nói chung cảnh biển, núi cao và cánh chim rất hay đến trong giấc ngủ của tôi
" ...Cuối cùng tôi như thấy giấc ngủ của tôi trên cánh cò trắng dập dờn soi bóng nước chiều rồi bay xa, khuất sau lưng đồi thông ven hồ. Tôi bay theo, đuổi đến tận dãy núi Tam Đảo mờ xa có hình nàng tiên vẫn còn xõa tóc gối đầu lên mây ngủ. Tôi đòi nàng trả lại giấc ngủ. Cứ thế tôi bồng bềnh trong mây, ngủ thiếp đi trong chuyện cổ tích xưa mà cô gái hướng dẫn viên du lịch kể chiều nay trên thuyền. Tôi lại lạc vào ngày xưa ... "
-Buổi sáng tôi lại dậy sớm và chạy lên núi. Còn hơn hai tếng mới đến giờ ăn sáng. Tôi như anh chàng Robinson lạc lên hoang đảo muốn khám phá từng phương của nó. Với tôi là sau cái núi cao đó cái có gì và đứng ở trên đó sẽ ra sao. Thế là ngay hôm đầu tôi đã trèo lên. Không khó nhưng lúc xuống phải bò giật lùi nhiều đoạn. Cũng hú vía. Những hôm sau nhìn lên đỉnh núi đó tôi vẫn thấy may, may vì không ngã xuống suối bên, may vì không ai nhìn thấy. Vì từ nhà nghỉ nhìn lên có thể thấy nếu tôi chuyển động.
-Nhưng có một người con gái nhìn thấy tôi trên đó. Nadia chỉ tôi cho mẹ lúc đi dạosáng hôm sau gặp tôi ở bờ suối. Nadia 16 tuổi, kém tôi 2. Một cô gái Nga thật sự, tóc vàng, mắt xanh giữa đất nước Uzbek Trung Á. Mẹ em tin cậy để chúng tôi đi chơi các buổi sáng với nhau. Quả thực trông tôi hồi đấy ai cũng bảo là hiền. Hai đứa cứ như trong phim, hay như trong các truyện của Pautovski vậy. Và mùi của thông, mùi gió, cây dại, mùi tóc, môi của Nadia, tôi không phân biệt được sau đó nữa. Một mùi vị thân thiết mà tôi được trời cho biết. Đúng ra phải là thánh Alah ban vì đó là vùng đạo Hồi
Về Taskent tôi nhơ em không chịu được, có tâm sự với anh Quảng cán bộ đi học. Anh ấy cùng một số anh lớn tuổi không qua được kỳ thi tiếng Nga nên về học ĐH trong nước. Anh ấy rất thông cảm và cùng tôi đến thăm gia đình em. Sau này về Kharkov chúng tôi có thư từ và tôi yêu thơ Nga, còn làm cả thơ bằng tiếng Nga cho Nadia.
Một làn anh Ninh phụ trách đơn vị gặp tôi. Tôi hiểu là mình đã mạo hiểm, thư từ với gái Tây. Cũng chưa lá thư nào bị mất vì tôi đăng ký ở bưu điện, tự ra lấy. Tôi viết cho em một lá thư xin lỗi. Tôi cũng nhận được lá thư cuối của Nadia, ân hận mãi vì em viết trước hôm thi vào nhạc viện. Viết và khóc.
Hôm vừa qua kỷ niệm CM tháng 10, mọi người lại mở bài " Những con gấu trắng " làm tôi lại nao lên. Bên bãi cỏ năm ấy em hát và nhảy cho tôi bài ca trong hiểm chiếu hồi đó. Rồi em chơi Piano và hát cho tôi với anh Quảng ở nhà em. Tôi cũng không gặp lại anh ấy bao giờ. Nghe nói anh tốt nghiệp KTKH Hà Nội rồi về quê ở Nghệ An làm.
--------
Nadia đã hát cho tôi bài hát về những chú gấu, hồn nhiên như cô gái nọ, chỉ có tóc em vàng và đôi mắt xanh, còn tôi thì mắt tóc đen, ngược lại với chàng trai tóc vàng này.
66----------
Lại ăn CM 10 Nga
-Đang định lấy bài kiểm tra ra chấm thì có điện thoại, ra ngay Hồ, chỗ cũ mọi người tụ tập rồi. Thế là lại phải đi. Hội này nó học sau mình lại là khoa khác, khoa tự động hoá nhưng lại hay tụ tập ở nơi gần nhà mình, nên lôi kéo mình vào, hội AP Open mà.
-Có nhà thơ, hội viên hội NVVN, PGS TS, Đại Tá, ... dài dòng lắm. Anh chàng mặc áo đỏ này đọc thơ cho mọi người nghe. Mọi người, toàn những dân kỹ thuật, ù ù cạc cạc, nhưng đều công nhận anh ta là nhà thơ xịn. Anh nào khó tính cũng phải công nhận là ít rởm hơn các nhà thơ bây giờ, có lẽ vì nó có thêm chất KH kỹ thuật vào nên cô đọng, có ý. Tôi thì ngược lại cho rằng anh mang cái KH tự nhiên của mình vào thơ nên thơ nó tự nhiên nghĩa là còn có cái hồn của tự nhiên chứ không sáng tác gò bó ôi a như thơ bây giờ. Ở hội nhà văn VN chắc anh chàng lại nói về công nghệ Nano, các công thức, định lý lằng nhằng. Thảo nào các cô nhà thơ mê tít, còn các nhà phê bình văn học thì ngưỡng mộ và công nhận anh bạn tôi là nhà KH xịn.
-Vẫn Âm suy Dương Thịnh như ngày nào. Vẫn có mỗi một bóng hồng để các chàng đỡ nói tục chửi bậy bằng tiếng Nga. Cái tiếng Nga chửi bậy thì là thô bỉ nhất trên thế giới. Bọn con trai Việt sang Nga học cái đó nhanh lắm. Nhìn ảnh ai bảo đến bây giờ VN mới mất cân bằng giới tính, cho chết, cho bọn con trai nó bớt tinh vi đi.
Kết thúc là nhà thơ sát gái (người mặc áo đỏ) đọc các bài thơ được giải và nổi tiếng. Thơ sao lắm điển tích Tàu thế, lại lắm tiếng Hán quá. Bọn tôi ai cũng biết khá nhiều ngoại ngữ, không kể tiếng Tàu biết qua truyện Kim Dung và phim Chưởng, mà nghe cũng chỉ hiểu chút ít. Thôi biết vừa Tàu thôi, trông gương nhà thơ đấy. Dở hơi sang thơ Đường trông giống Đỗ Phủ rồi, già quá. Thôi, bọn tôi cứ tránh xa cái anh Tàu cho nó trẻ, nó lành.
Nhà thơ đưa tôi mấy bài thơ mới làm nhưng tôi gạt đi. Anh đã có một bài trong Salon thơ của tôi rồi. Mấy bài này không bằng, để đấy đem đi dự thi sang năm vậy.
65----------
Em đã thấy Tuyết chưa
- Tôi biết đến tuyết và yêu nó từ hồi nhỏ, xem " Rừng thẳm tuyết dày ". Thiếu Kiếm Ba, Bạch Như - những nhân vật yêu thích của mình và tình yêu với Tuyết đến từ đó. Đọc truyện " Bão Tuyết " của Puskin, tôi như bị kích thích, mơ tới những điều kỳ diệu với Tuyết sẽ đến với mình.
-Năm học tiếng Nga ở Taskent. Tháng 11. Buổi sáng đó bình thường trong lớp học ở tầng 2 có 6 SV Việt Nam và cô Dina Cemigulova Avach người Tarta đang kiểm tra bài khoá thì Tục ngồi cạnh cửa sổ kêu ầm lên :" Tuyết ". Cô giáo cho cả lớp chạy lên phòng ở tầng trên mặc ấm rồi chạy ra sân. Các lớp khác cũng ùa ra. Không lạnh gì cả. Tôi cho một cục vào miệng nếm, nhạt thếch. Ai đó ném tôi. Tôi cũng ném mọi người. Ném cả cô giáo. Chỉ một lúc Tuyết đã phủ trắng xoá trên sân, trên mái, trên cây. Tôi đã thành nhân vật trong tiểu thuyết của mình rồi
-Và những người tôi gặp, những nhân vật trong tiểu thuyết của cuộc đời ... , trong Tuyết
"... Thế rồi một xe kéo, một túi hàng, Hương lang thang khắp các chợ. Lúc đầu ở Varsava rồi sau đó nàng bạo lên, đi tầu đến các chợ tỉnh xa. Mùa đông đầu tiên xa nhà, những bông tuyết đầu tiên nàng gặp cũng ở ngoài chợ. Hôm đó gần đến Noel, nàng bán hết sạch cả hàng. Rồi tết âm lịch. Ba mươi tết, buổi tối có một người phụ nữ Việt Nam đứng giữa sân ga tỉnh lẻ vắng ngắt, chờ tàu về Varsava, ngửng mặt lên trời đón tuyết rơi. Những bông tuyết mơn man , êm ái tới tấp phủ kín mắt môi nàng, xoa đi những lo âu , buồn tủi . Và những tiếng còi tầu, những túi hàng, những vì sao cô đơn ngoài cửa sổ, những dòng sông, đồi núi, những dải rừng xanh đẫm nắng chiều, những phiên chợ, những miếng bánh mì kẹp bơ và dưa chuột ăn vội vàng đã gắn liền với nàng, là một phần trong cuộc sống nàng..."
------
Và bài thơ năm nào khi mùa đông đầu tiên đến Warsawa, tôi viết trên Tuyết, những dòng thơ chữ nguyệch ngoạc để đưa cho cô gái đó bên đường. Một kỷ niệm. Quên mất tên rồi. Chỉ biết rằng em là cô giáo văn hồi ở VN.
"Ta đi tìm những vần thơ.
Chào anh, tiếng gọi ấm đưa lạ thường.
Xinh xinh hàng xén trên giường,
Nàng bày bán ở góc đường chợ con.
Ba Lan ấy - một mùa đông,
Tuyết rơi lạnh ướt má hồng hàng mi.
Ngón tay găng rách cóng ghê,
Cho ta sưởi ủ vỗ về nhé em.
Gặp nhau một thoáng tha hương,
Gửi nhau một chút tình thương quê nghèo."
--/--
Và điệu Salsa trên Tuyết nữa. Làm mình mê Salsa rồi
vnmusic.com.vn
64----------
Mình là một con người
-CM tháng 10. Người Việt rất thích bài "Đôi bờ" của Nga. Nhưng sao họ lại làm méo nó đi vậy. Nhạc thì chịu, không làm méo được vì nó có tiết tấu, nốt chứ lời thì họ chế biến tuỳ tiện quá, tội cho bài hát Nga. Ở đây lời nó là cái hội thoại giữa cái đầu và trái tim. Cái đầu bảo anh sẽ đến còn trái tim không tin. Chờ mãi, khi cái cái đầu nản thì trái tim lại dỗ là anh sẽ đến. Cuối cùng là hết, cả đầu cả tim cũng thế, và hai người ở hai bờ khác nhau. Thế mà dịch ra điêu thế. Hình như cứ điêu điêu, hoa lá cành thì mới cho là hay. Sợ thật.
-Thôi, bài đôi bờ thì ê a, slow cũng được. Lấy nhạc làm chính, thỉnh thoảng nghe thấy từ Em, Anh cũng sướng rồi. Nhưng còn thơ Puskin nữa. Làm méo mặt trời của thi ca Nga thì quả là quá đáng.
-Ông bạn tôi, nói là bạn nhưng thực ra hơn tuổi tôi nhiều. Lúc mình vào học ĐH thì bác ấy tốt nghiệp về nước. Về hưu bế cháu, rời khoa học kỹ thuật bác lại trở về với những đam mê thời sinh viên, thi ca Nga. Với sự nghiêm túc của một nhà khoa học bác đã phải kêu trời. Tôi có đem bản dịch của bác đưa cho một cô, cô ấy không thích. Nó giống con người Puskin quá, quý tộc, kiêu hãnh, đơn giản, không hoa lá cành ví von. Nàng thích bản dịch mà nhiều người thuộc, người ta hay đọc xưa hơn, nó giống mình hơn, mấy anh trai HN tán gái. Để tôi khỏi mất lòng em bảo : " mình là người Việt Nam mà anh ". Không sai nhưng trước hết " Mình là một con người " - Tôi đáp.
63----------
Có ở đó mới biết
-Giá cả in ngay vào hàng hoá. Người bán hàng ngại bán hàng vì sợ hết. Khắp nơi là xếp hàng vì thế mà nhiều người mang theo sách, truyện, báo tranh thủ đọc, học trong lúc chờ cho đỡ sốt ruột. Mãi rồi thành quen, mọi người cứ ì ra. Cả một dân tộc trở nên trì trệ. Chỉ có đi thì nhanh, cứ như ma đuổi làm mình cũng bị lây, về VN vẫn đi nhanh, không xửa được.
-Say rượu được Gorki kể khá rõ trong truyện " Người Mẹ " cho thời Nga Hoàng thì thời Sô viết cũng thế, thấy say rượu khắp nơi trong nhà máy, trong trường học và ngoài đường. Sau những ngày lễ ô tô Cảnh sát lại đi hót các cậu say khướt nằm lăn vỉa hè, dưới gốc cây, trên tuyết. Họ say để không nghĩ đến ngày mai của họ ra sao.
Trích đọan từ "Bản Tango Intaliano"
"...Cũng như mọi đàn ông trong làng, ông Stephan luôn say khướt. Một lần say về, không chịu nổi sự cằn nhằn của vợ ông đã đập cái chai một nhát vào đầu bà. Bà chết. Mấy ông trong làng đến tạo ra hiện trường giả để xác bà rơi ngã từ gác rơm trong nhà kho xuống đập đầu vào đúng cái đe sắt. "Xong rồi họ cùng cậu cảnh sát uống hết một thùng rượu" - Olia nói. Lúc đó em vừa tốt nghiệp phổ thông".-
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/...
-Người dân không biết gì cuộc sống ở các nước ngòai. Một sự thực là ở các nước tư bản là có thất nghiệp còn ở LX không. Khắp nơi treo biển tìm người làm.
Người ta không tiếc thời giờ nói dối nhưng không đủ thời gian nói thật. Năm 86, khi quen tôi, biết tôi học và nghiên cứu ở LX em muốn tôi kể về đất nước đó. Nghe xong em ngạc nhiên kêu ai cũng khen LX mà tôi lại nói xấu, lại còn học ở đó. Em đã không nhìn vào mắt tôi. Khi kể về mặt trái của xã hội và con người LX trong lòng tôi nhói đau day dứt, thương xót và lo lắng. 5 năm sau LX tan rã, một bi kịch cho một dân tộc vĩ đại, nhân hậu, kỳ lạ, không ra Âu cũng không ra Á. Họ lại phải đi tìm tiếp họ để biết họ là ai và như Evtushenko nói " Dân tộc Nga phải tự thôi. Không đổ mình vào các mẫu khuôn có sẵn ở phương Tây ".
Trích đọan từ " Người Đàn bà Capcaz "
Nhưng cũng như người Nhật bên cạnh, chủng tộc Nga là một chủng tộc mạnh, có khả năng chiến thắng chính mình. Mà họ đã từng làm rồi, gần như cùng thời với Nhật. Không, còn sớm hơn. Pie Đại đế còn làm trước Minh trị thiên hoàng, cho người đi nước ngòai để mang những tinh hoa của thế giới về. Đích thân vua cũng đi học lụyên kim, đóng tàu, kiến trúc.... Nhật cũng vậy, rất trân trọng tư tưởng cải cách của Fukuzawa. Còn ta, có được ông Nguyễn Trường Tộ thì cũng bằng thừa.
62----------
Cấm Yêu
-Đúng quá rồi, tốt nghiệp Phổ thông xong các bạn thân của mình lên đường vào chiến tranh, chẳng biết sống chết thế nào, còn mình sang LX học. Lại còn đòi yêu nữa thì quả là ... không ra thể thống gì. Thực ra trong đoàn VN sang LX tôi lại là thuộc loại ít tuổi nhất, với lại có chững chạc hơn chút cũng chẳng ăn nhằm gì vì hơn 80 lưu học sinh trong đoàn đến Tasken học tiếng Nga chỉ có ngót nghét chục chị. Thế là an tâm thực hiện gương mẫu nội quy "Cấm Yêu" chẳng khó khăn gì cả. Người tốt nhiều khi có lẽ vì không có những điêu kiện làm điều xấu. Tôi ngờ ngợ như vậy chứ tôi đều hiểu Anh Hùng khó vượt qua cửa Mỹ Nhân. Tôi xem từ bé truyện Tàu có Lã Bố, Tây thì nhiều, " Cuộc Chiến thành Troy ", " Taras Bulba " , Ta thì " Tiêu Sơn tráng sỹ ".
-Thực ra nên có thêm nội quy "Cai Yêu" vì trong đoàn có một đôi người HN lén lút yêu nhau từ phổ thông. Sang đây có tách ra cho khác lớp, khác tầng mà vẫn không dứt được. Cũng chưa có chứng cứ rõ ràng nhưng hình như chúng vẫn hay liếc nhau, có lúc còn đứng đợi nhau ở cầu thang.
-Năm học tiếng trôi qua xuôi xẻ. Mấy cậu không có tinh thần tập thể bị phê bình liên tục nhưng cuối cùng thoát, không bị đuổi về. Hè đến cả đoàn đi lên nhà nghỉ ở vùng núi, xong rồi chia tay, tản vào các trường ĐH ở các thành phố khác nhau. Tôi được thông báo về học ở BK Kharkov.
Ở nhà nghỉ, một buổi tối, lãnh đạo đơn vị triệu tập gấp một số người có cả tôi. Chúng tôi men theo đường nhỏ tối om đến bờ suối rồi bao vây. Hai đứa đang hôn nhau. X. phụ trách cờ đỏ vẫy khẩu lệnh xung xông ra và hô lớn :" Bắt quả tang, vi phạm kỷ luật, giơ tay lên ". Hai đứa bất ngờ đứng dậy. Con kia trượt chân suýt ngã xuống suối. Thằng kia nhanh tay đỡ được, ôm lấy rồi ... Hôn. Chúng tôi cũng bị bất ngờ chứng kiến sự liều lĩnh đó, cứ như trong phim. Ai mà chịu được.
61----------------
Những điều đáng ra không nên nhớ
"Mình vay mình hãy riêng mình biết
Để trả cho mình những kiếp sau ..."
(Vũ Hoàng Chương)
-Sang LX học, phải thực hiện cả hai nhiệm vụ: Hồng và Chuyên. Hồng trước, Chuyên sau. Năm thứ hai nghe nói có GS giảng chuyên đề về giải tích hàm bên ĐH tổng hợp. Tôi rủ Sứ đi nghe. Thực ra tôi cần Sứ đi nghe cùng và giảng lại cho tôi vì đối với tôi những vấn đề trình bày trong cuốn sách của Lowrance Schwarz là quá khó, đọc mãi mà không hiểu. Có cậu SV trường TH thấy. Thế là ở BK chúng tôi được cảnh báo là lệch đấy, các cậu coi nhẹ Hồng nặng Chuyên, mà ngay Chuyên cũng không ổn. Mình được phân công học BK sao lại sang TH làm gì, sau này về nước được phân ở Hà Nội lại đòi về quê cho gần nhà thì sao. Ấy là còn cứ hay chúi vào thư viện ở phòng tiểu thuyết, đọc truyện, tiểu thuyết phương Tây. Tại Sứ ấy, không kín đáo gì cả, phải che bớt Chuyên đi cho cân xứng với Hồng. Buổi tối cố gắng la cà ngồi chơi với mọi người nói chuyện, đánh bài .... chứ lúc nào cũng cắm cúi sách vở trong tay, lại tóc dài, đeo kính cận như bác học vậy, hở ra cái là định lý nọ, chứng minh kia. Ai mà chịu được. Nhìn mấy anh năm trên tốt nghiệp rồi ấy, ở lại thêm hai năm thực tập để có thêm thực tế về phục vụ sau này. Thế mà trong số đó anh Th. lại dám nghiên cứu thêm, lại báo cáo các kết quả khoa học trong hội nghị KH chuyên ngành nữa, rồi công bố trên các tạp chí KH nữa. Định bảo vệ luận án TS hả. Nhiệm vụ chỉ là thực tập thôi mà. Họp lên, họp xuống đề nghị kỷ luật hoặc đuổi về đấy thôi.
- Năm
thứ 3 đỡ đi. Lãnh đạo đơn vị lưu học sinh BK cãi cọ, họp hành phê bình tố cáo nhau suốt. Chúng tôi chỉ có 13 đứa học Vật lý, lại ham thể thao nói chung là ổn. Chỉ có một lần họp tổng kết năm học, bình bầu. Phải ai đó có khuyết điểm chứ. Lần này vào Đ. Họp xong lôi rượu ra uống, hết đồng chí rồi, nhẹ cả người, lại mày tao. Đ. nâng cốc nói :" Chúng mày phê bình tao cũng đúng vì tao còn nhiều tội hơn cơ mà không biết hoặc biết cũng lờ đi ". Hắn nhìn sang tôi. Đúng thật, hôm nọ đi xem phim Mỹ ( cấm xem phim TB ). Vào cái rạp khuất bên kia sông thấy Đ. đi với một con Tây. Lờ tôi đi. Mình cũng vậy, sợ nó, nó cũng sợ minh. Hoà. " Nhưng tao chán nhất có những thằng bạn lúc phê bình tao mắt nó sáng lên sung sướng". - Đ. nói tiếp rồi cầm cả chai tu hết phần còn lại.
-Mùa đông năm đó chúng tôi được đến thăm thành phố Tbilixi trên vùng núi Capcaz.
Máy bay hạ cánh lúc nửa đêm, mọi người mệt lạnh đi ngủ ngay. Buổi sáng tôi dậy sớm và nhìn qua cửa sổ, tuyết trắng xoá. Giữa thành phố là một ngọn núi to sừng sững. Tôi ngẩn người ra trước điều kỳ diệu đó – tôi đã nhớ ra rồi. Trên đó có mộ của một nhà quý tộc Nga, bạn của Puskin, của tự do và Những Người Tháng Chạp. Nga Hoàng đã biệt phái chàng sang Iran làm đại sứ để việc ám sát chính trị đỡ ồn ào. Chàng còn một người vợ trẻ mới cưới, con một công tước Grudia mà nhà quý tộc Nga làm quen trên đường đi xuống phía nam. Được tin chồng bị giết, nàng đã khoác áo tang lên đường, sang tận Teheran xa xôi mang xác về an táng trên ngọn núi Tbilixi. Người ta gọi đó là ngọn núi tình yêu và vách đá ở đầu mộ có khắc câu thơ của người vợ trẻ khóc chồng. Câu thơ tôi gặp và đọc được từ những lúc mới sang Liên Xô, còn đang trong năm học tiếng Nga. Tôi đã khóc rồi gắng thử bao lần mà không dịch nổi nó ra tiếng Việt, chỉ có thể giảng giải nghĩa xuông thôi. Có một cái gì đó giống như tiếng gọi từ tiền kiếp thôi thúc tôi leo lên đỉnh núi đó, đến với ngôi mộ, với bài thơ.
Thế là trong lúc mọi người còn ngủ tôi đội tuyết ra đi. Đến gần trưa tôi về, tay xách túi bánh mì và mấy hộp sữa mua ở cửa hàng dưới nhà thì có người hãy còn ngủ, một số đã dậy và xúm lại chơi bài rồi. Chỉ có M. tinh mắt hỏi tôi sao mặt lại bị xước. Tôi như còn đang trong mơ nên đã chỉ lên đỉnh núi và kể lại mọi chuyện. Thấy vẻ mặt M. nghiêm trọng, là lạ tôi thấy ngại, không yên và nói chuyện cẩn thận hơn. Tưởng mọi việc qua đi thì năm sau tôi bị gây khó trong đợt xét ở lại làm chuyển tiếp sinh vì có chuyện trong lối sống. Mãi nhiều năm sau nữa tình cờ tôi mới biết chuyện đó liên quan tới ngọn núi Tbilixi đó. Tôi đã không dậy muộn buổi sáng, không chơi bài, không giống mọi người.
60----------------
Iura và Vova
(Không phải là hồi tưởng mà là đi tìm. Tim mình, tìm người, tìm câu trả lời cho những câu hỏi, tranh cãi từ thuở nào. Nhiều cái mình xưa cứ nghĩ mình đúng, cố chấp. Bây giờ giá được gặp lại ai đó để nói là mình sai rồi, đến bây giờ mình mới hiểu. Thôi bỏ qua nhé, những ai đã biết và cãi nhau với tôi. Tôi xin lỗi)
-Hồi SV, tôi và Khang sống cùng phòng với Iura và Vovo. Iura tính hiền, thích học tiếng Việt. Nói được khối câu lắt léo như câu chào " Rồng đến nhà tôm " hay các câu ngoa ngoắt mà tiếng Việt luôn có sẵn như " Đồ chết tiệt, ngủ trương xác ra hả, dậy đi học thôi ". Nó chỉ nói được thôi, không biết viết. Tôi thử dậy nó làm thơ lục bát, nhưng không thành công. Thơ Nga nó còn chẳng thích, nói chi là thơ Việt. Nói chung đó là một chàng trai tốt bụng, chăm học , đơn giản và đần.
-Vova thì khác hẳn. Đến khổ vì tiếng ghi ta của nó. Cứ bập bùng, hát cả một số bài ca của Vysotxki (*). Nó lại thổi kèn trong đội nhạc của trường. Nó sợ nghe bài hát Việt Nam lắm. Tôi mở " Bài ca 5 tấn " với giọng Bích Liên là mặt nó biến sắc. Lúc nghe ca sỹ lên cao lạc giọng đi, nó bảo có cảm giác rơi xuống vực, sắp tắt thở. Bài " Xa Khơi " hay thế mà nó không nhận ra đó là hát về Tình Yêu mà lại cho là về chủ đề sản xuất. Chỉ có hai bài nó thích đó là " Trống Cơm" và " Tiếng Chày Bom Bo " . Nó lại còn nhún nhảy theo. Vova hay bỏ học, nhưng đọc sách suốt ngày. Đầu giường là một chồng sách đủ các loại, môn học, Yoga, Tôn giáo, thơ và tiểu thuyết. Thấy tôi đọc " Những người khốn khổ " nó bảo đó là dành cho bọn 12 tuổi. Walter Scott tôi mượn về nó cũng chê. Nói chung là đầu nó có vấn đề, thế mà khối gái chết chẳng bù cho thằng kia. Nhưng cũng nhờ Vova mà tôi biết được khối thứ, Shakespesr, Cooper, Zola, Bloc, Byron, Freud... và nhiều thứ của người lớn.
Chúng tôi hay cãi nhau với Vova vì nó toàn khen phương Tây tư bản và bọn quý tộc Nga xưa. Thảo nào trong lớp mọi người gọi nó là tên Mensevich còn tôi gọi nó lịch sự hơn " Ngài Bạch Vệ ". Nó nói rằng nếu không có CM tháng 10 thì nước Nga giờ sẽ hùng mạnh lắm vì lúc đó Nga đã đứng thứ 5 trong các đế quốc và là trẻ nhất , nhiều tài nguyên thiên nhiên và con người, trí tuệ nhất, đà tăng mạnh nhất. Chỉ cần CM dân chủ tư sản nữa để giải phóng sức lao động. Nó còn nói nhiều về nước Nga khác của nó, về nhà tù Siberi, về Đại chiến thế giới II.
"Có con sông mặt đóng băng
Và dòng lũ vẫn dưới lòng sục sôi".
Vova cứ cho rằng sự ngu xuẩn nhất trên thế gian này là trong hơn tháng LX nướng luôn Ucraina, Belarusia to rộng, giàu có vào tay người Đức vì còn lo bắn vào lưng nhau hơn. Cãi nhau, nó lại cùn trích lời Erenbourg : " Nếu mỗi người lính Nga giết được một thằng Đức thì chiến tranh kết thúc từ lâu" hay là :" Trong bất kỳ cuộc chiến tranh nào nhân dân luôn là thua ". Lúc đó tôi điên nó quá, tên bạch vệ chết tiệt ấy, vì dám vin vào thần tượng của tôi.
Sau này nghe nói Volodia tham gia tích cực phong trao cải tổ và hình như có chân trong hội đồng thành phố.
-Năm cuối chúng tôi dọn sang KTX khác, chia tay với Vova, thay đó là Michia, một vận động viên điền kinh có hạng. Còn Iura một hôm được bà chị họ học luật gần đấy giới thiệu cho một cô cùng lớp. Bên trường ấy có dạ hội khiêu vũ. Hôm đó nó đứng trước gương tập đứng, tập nhảy, tập mời, tập cầm tay, tập tán tỉnh. Mình lại là cố vấn KV, cố vấn tình yêu, khai hoá văn minh cho cho Tây mới kỳ chứ. Đi dạ hội khiêu vũ về thấy nó không hồ hởi lắm. Tôi hỏi : " Chắc là bị em chê nhà quê chứ gì ". Nó thổ lộ bằng tiếng Việt :" Có ngược lại thì có. Ô mai xấu, béo, tay ôm em không đủ vòng, không eo, toàn mỡ ".
Tôi cũng không biết hồi đó LX có thẩm mỹ viện hút mỡ làm đẹp cho chị em không, như ta bây giờ ấy.
59----------------
Ký ức CM tháng 10
- Năm thứ ba mình và một SV Việt nam nữa, N. V. Sứ học VL chất rắn, được nhà trường gọi lên chụp ảnh treo ở bảng danh dự trong toà nhà chính. Oách thật. Có điều ảnh mình nó thế nào ấy, mắt to mắt nhỏ, xấu không ra xấu hẳn, trông trẻ con lại có cái gì ngu ngu ấy. Ảnh Sứ thì tuyệt, lại thêm cặp kính cận, cái nhìn đăm chiêu cứ như đang suy ngẫm sâu xa lắm, đầy trí tuệ. Ảnh mình để cạnh trông tội nghiệp quá, cứ như trò với thầy ấy. Nhưng Sứ giỏi thật, chẳng giống ai. Năm thứ hai cậu ta đến gặp GS Glazman muốn được ông ấy hướng dẫn NC. Giống như Weierstrass nhà toán học người Đức, cha đẻ của giải tích toán học xưa, để đuổi bớt những kẻ quấy rầy, ông Glazman bảo Sứ tim quyển " Bài tập lý thuyết toán tử " ông viết và trong một tuần giải hết được thì đến gặp, không thôi. Tôi động viên, không sao, Kovalevskaia xưa cũng chỉ được Weierstrass cho có 3 ngày. Tôi cũng thử giải cùng Sứ mới biết mình dốt thật. Cứ 10 bài tôi chỉ giải được 6,7 và phải mất hàng ngày. Chẳng giúp gì được "Thiên tài " quê ở Nam Hà này, thôi mình đi chợ, nấu ăn, lo hậu cần vậy. Hết tuần Sứ giải gần xong 1000 bài nhưng không đến gặp thầy được. GS Glazman đã tự tử. Ông ấy là người Do Thái.
- Vẫn như hình dung thấy cái bảng danh dự treo các ảnh hồi xưa. Hoá ra ông Hiệu Trưởng hồi chiến tranh là sỹ quan công binh. Thầy chủ nhiệm khoa của tôi, GS Galaskokov là lính xe tăng, lon trung uý, còn thua cả bà giáo khoa hoá tên là Nadezda (giờ tôi quên mất họ của bà) trong quân phục đeo lon đại uý. Hồi đó bà đẹp quá, cứ như diễn viên trong phim " Vùng trời Baltic " ấy.
-Khi tôi làm cộng tác viên khoa học trường BK Kharkov chỉ còn khoảng 10 SV Việt Nam, lại ở Ob khác nên cũng ít gặp. Một lần khoảng mùa thu, có một bà già đến tìm và ngồi chờ tôi ở sảnh KTX. Bà ấy cầm cái ảnh tôi xưa. Qua mấy câu nói tôi nhận ra bà giáo khoa hoá, cô đại uý Bộ binh trên bảng danh dự. Bà ấy hẹn tôi đi thăm mộ một cậu SV thời tôi học tên là Năm, học trò bà ấy, chết bệnh. Cậu ấy cùng trường nhưng khoa khác tôi không biết, với lại hồi đó đông SV Việt Nam lắm.
Ngày chủ nhật tôi dắt tay người mẹ già Nga đó đi thăm đứa con Việt Nam. Xa, phải đi ô tô qua ngoại ô, rừng. Nghĩa trang đẹp quá, như những bài thơ. Mộ Năm được xây, có hàng rào xung quanh trong đó có dành một phần mộ không bên cạnh. Bà Nadia nói là chỗ nghỉ của bà sau này. Không có hương, chúng tôi thắp nến. Tôi có mang theo sơn để sơn lại, nhưng không cần. Ai đó đã sơn, ai đó đã căm hoa vừa xong, chắc chỉ mới hôm qua.
58----------------
Xem phim Nga với các khỏang lặng
(Trên kênh Nga chiếu phim về người cha và những đứa con. Mình xem xong lặng đi. Muốn cùng ai xem mà không có. Sao lại xem phim Nga, dở hơi à, phải xem Mỹ, Tàu, Hàn chứ).
-Một bộ phim nói về ông bố thủy thủ hay xa nhà. Bà vợ chiều con quá. Ông thấy chúng không theo ý mình, giống đàn bà quá. Vợ chồng cãi nhau. Ông mang hai đứa vào rừng, đi câu, săn thú, thằng em phản ứng dữ dội. Một lần ông phạt nó. Nó căm thù và mặc kệ cho ông sa bẫy ngã, cũng không chạy lại giúp ngay mà bỏ về bảo thằng anh. Không ngờ dẫn đến cái chết. Hai anh em mang xác bố trở về thống nhât về câu chuyện bố bị tai nạn với mọi người. Chôn xong thằng anh đi ủng, đội mũ của bố đi vào rừng, kệ thằng em gọi và bà mẹ nhìn như hiểu ra ngờ ngợ về cái chết của chồng. Những fragment đó kéo dài rất lâu, tôi xem mà lặng đi
-Đọan thằng em bị bố phạt cũng vậy. Làm xong việc, hai anh em ngủ nói chuyện với nhau. Đến lúc phải tắt đèn để bố đang thức canh bên ngòai không biết. Màn hình tối đen và chỉ còn tiếng tiếng thì thầm, tiếng khóc của đứa em. Những lời nói trong tối đêm rất ấn tượng và tôi cũng nhắm mắt tưởng có cả minh trong đó, khá lâu.
-Bộ phim thứ hai về đôi vợ chồng có đứa con trai. Mỗi lần con có lỗi là nằm xuống nhận số roi bằng thắt lưng bố quật. Mẹ chỉ biết khóc. Ông bố không may chết. Một lần con hư, mẹ khóc. Đứa con ra lấy thắt lưng của bố đưa cho mẹ : " mẹ hãy đánh như bố xưa ấy ". Cảnh bà mẹ khóc đánh con theo chỉ dẫn của con cho mạnh giống bố đánh xưa tôi xem mà không quên được.
--/--
Những bộ phim Nga nó ám ảnh người xem. Có bộ phim Việt cũng vậy. Bộ phim :" Mùa hè thẳng đứng" của Trần Anh Hùng có đoạn buổi sáng trời mưa, con em dậy thấy thằng anh tựa cột nhà, cái lon hứng nước mưa từ mái dột và hút thuốc. Con em giật thuốc đi nói là bố mẹ hồi xưa nói không được hút thuốc. Thằng anh nói :" Trời mưa bố vẫn đứng tựa hút thuốc chỗ này". Hai anh em đứng im lặng mãi.
Những khoảng lặng vàng đó ở phim Nga, phim Pháp rất hiếm ở phim Mỹ. Nước MỸ cái gì cũng có, tiền bạc, tham vọng, trí tuệ và như Phạm Quỳnh viết trong " Thượng Chi Văn Tập ", họ chỉ thiếu những khỏang lặng, thiếu thời gian thôi. Và họ đã không mất thêm thời giờ với chúng ta, họ thua.
--/--
Vì viết về phim lan man lại nhớ lại bạn học xưa nhân tiện đọc lại bài viết khi xem phim của anh
57----------------
Đi thi thời SV ở LXT
- Toàn thi vấn đáp. Cầm quyển sổ điểm cá nhân vào phòng thi, xoay xở làm sao lúc ra trong sổ tên môn thi, có điểm cao nhất Om лuчнo (5) và chữ ký của thày mới được.
-Môn đầu là hình hoạ. Cả đêm thức xem bóng đá. Mùa đông, tuyết phủ trắng, trời chưa sáng rõ. Vào phòng thi rút đề rồi ngồi luôn ngồi bàn đầu. Tự bảo thi sớm xong rồi về ăn sáng, sẽ tự thưởng cho mình một cốc cmetaнa nữa. Học bổng có 50 rup ăn uống cứ phải đắn đo, nhiều lúc khó nghĩ quá. Không may là ông giáo ngồi ngay bàn thày đối diện lại lôi trong cặp ra và bày bữa sáng của ông ấy lên. Điên thật, mùi thịt, bơ, hành cứ bám lấy mình. Ông ấy hình như muốn chuộc lỗi nên gọi mình lên ăn cùng và hỏi đáp quanh câu hỏi mình có. Rồi cả mấy câu vớ vẩn nữa. Mình cũng chỉ ăn một mẩu bánh có bơ thôi, không xâm phạm đáng kể vào suất ăn của thày. Có phải vì thế không mà ông ấy cho Omлuчнo. Tôi sướng quá nói : " спасибо " rồi chạy ra khỏi phòng. Trời đã sáng hẳn.
-Đến môn Sử. Trời sui khiến thế nào vớ phải câu hỏi Đại Hội Đảng CS LX lần thứ 19. Ngồi mãi cũng thế, có học đâu. Sao mà lắm Đại Hội thế, ai mà nhớ được. Tôi lên trả bài luôn. Bà giáo thì không tập trung nghe vì còn mải ngó dọa phạt SV dở Sparganki ( phao). Tôi nói có lý quá, ĐH 19 là sau ĐH 18 mà ĐH 18 thì hoàn thành tuyệt vời, công trường, nhà máy, trường học đều... Nhân dân nô nức phấn khởi ....Tôi sử dụng vốn tiếng Nga và các từ ngữ trong các bài hát để trả lời ... Mãi rồi bà ấy cũng bảo tôi kết thúc với câu hỏi thêm là ai đọc báo cáo chính trị. Tôi nhìn xuống dưới thấy Natascha vươn vai khoa tay nửa vòng. Chữ C. Tôi nói luôn Cycлoв. Xong câu 1, sang câu 2 thì chết với tôi. Tôi kể cho bà ấy về trận đánh ở vòng cung Cursk. Không phải chỉ như là trong sách sử mà như là trong viện bảo tàng vậy. Tôi mê lịch sử và đánh nhau mà. Thế là xong lịch sử, hú vía. Ngắm nghía điểm bà ấy cho mãi. Đàn bà mà chữ xấu thế
56----------------
Nước Nga
-Sắp CM tháng Mười rồi. Lại nhớ mình hồi SV. Ngày hội, được nghỉ học, xuống sân chơi bóng, ngắm những đôi chân tròn đẹp, những nụ cười , bài ca ... trời đã lạnh nhưng rất thích.
-Vào trang Nuoc Nga. Net có cuộc thi về nước Nga. Nhiều bạn trẻ yêu nước Nga thế mà chưa hề đến nước Nga. Yêu qua văn học, qua phim ảnh, qua bài hát mà say đắm như vậy. Có bạn còn nói mối tình đầu là dành cho Dascha trong truyện và phim "Con đường đau khổ " bạn ấy xem. Trùng hợp với mình đấy. Nhưng sau mình còn xem " Cánh buồm đỏ thắm " cũng mê mẩn em Asol. Sang bên ấy, xem nhiều hơn, gặp nhiều hơn, cứ loạn lên, không đâu vào đâu.
-Lần nghỉ hè sang thăm Tania, thấy đang lau cửa sổ phòng . Nói đùa là để lại một cánh bên, mình đi Tiệp chơi sẽ lau cho. Thế rồi quên khuấy. Chỉ trước khi về nước gặp Tania, nghe em nhắc mới ân hận. Mình kể cũng tệ thật
55----------------
Tiếng vỗ tay và cái tát
-Lâu quá mới qua công viên Hồ Thành Công. Hồi xưa ở Láng Hạ, tối nào mình cũng đi dạo, thấy nhiều bãi khiêu vũ, nhạc rộn ràng. Cuộc sống thật thanh bình đáng yêu. Nhớ một lần dạo xong 2 vòng hồ về qua bãi to ở cổng lúc họ vừa kết thúc nhảy tối, đang thu dọn nhạc loa. Bỗng có một xe sang trọng đi vào sân. Bước xuống 5 người , bà mẹ, hai đứa trẻ khoảng dưới 10 tuổi ăn mặc kiểu Vũ hội La tinh, cậu lái xe cầm theo máy quay, bộ nhạc và một cô có vẻ cô giáo. Tiếng nhạc nổi lên, hai đứa trẻ khởi động, xoay chân. Chuyên nghiệp quá. Đám đông không giải tán mà tạo vòng rộng xem. Vẫn còn sớm, trời đẹp.Thứ bảy.
- Tôi cũng đứng lại xem. Bản nhạc Latin hay quá. Không chỉ hai đứa trẻ nhảy mà xung quanh mọi người cũng lại bắt đầu cầm tay nhau nhún nhảy, lắc lư, te đổ. Cậu bé phấn khích trước những vỗ tay ngưỡng mộ, bắt đầu pha thêm các nhún lắc. Đám đông sung sướng. Cô giáo vỗ tay bắt dừng. Làm lại. Vẫn thế. Cậu bé như bị hút hồn bởi những tiếng vỗ tay, những quằn quại lắc lư của các đôi người lớn cũng vui sướng phụ thêm vào các bước nhảy. Tuyệt thật.
Bà mẹ im lặng từ đầu, bỗng đến tắt nhạc đột ngột. Mọi người sững lại. Bà bước ra đến chỗ con và ... Một cái tát, rồi lôi cậu bé vào xe. Bất ngờ quá. Mọi người phấn nộ. Có tiếng kêu :" Gọi cảnh sát ". Các phản ứng kèm với các kỹ năng suy đoán mà người Việt đã sẵn có bùng lên " Chắc đây là con riêng của chồng, mụ Cám này, sau này trả giá, trời có mắt, đây là phạm điều mấy, điều mấy hiến pháp, chắc chồng nó bỏ đi với chân dài rôi.... ". Chỉ có cô giáo, cậu lái xe và cô bé vẫn tỉnh bơ, cứ như không có ai, không nghe gì, thấy gì. Cô bé vẫn bước dạo một mình nhưng bước Rumba mũi gót, trọng tâm. Một lúc sau bà mẹ dẫn cậu bé ra, nước mắt vẫn đầm đìa. Nhạc lại bắt đầu. Bây giờ đám đông hoàn toàn im lặng, vũ điệu được trình diễn từ đầu đến cuối. Hai đứa trẻ như không biết đến xung quanh, chỉ có chúng với nhau.
Tiếng nhạc dứt. Im ắng chờ đợi. Cô giáo đừng lên vỗ tay, thế là đám đông ào ào vỗ theo. Cậu bé quay nhìn mẹ. Mẹ đứng dang hai tay. Cậu chạy lại ôm mẹ, không biết khóc hay cười, cả hai người
-Giải tán. Có bàn tay ai bên cạnh cầm tay kéo tôi đi. Đến cổng quay lại, mới biết là nhầm tay. Cô ta nói xin lỗi, còn tôi đáp cảm ơn.
--/--
Bước chân lên cầu thang nhà tôi chợt hiểu hai mẹ con họ trong giây phút vừa qua là những người hạnh phúc nhất thế gian này.
"Lại muốn đổi mọi lời khen, ngưỡng mộ
đã nghe nhiều và tưởng đã thành quen
Để có được đòn roi, nhớ quá
lúc con hư mẹ khóc đánh một thời"
54----------------
Thần Tình Yêu-Cupidon
-Cậu bé lại có cánh : luôn bay bổng thay đổi, không chịu ở yên một chỗ
-Có cung tên : chuyên nhằm vào bắn xuyên trái tim người. Đau, chảy máu đã đành. Còn chết chứ. Chẳng là đã có chuyện Romeo và Juliette yêu nhau một tí đã chết, ai cũng biết đấy.
-Là đứa trẻ nên vô tội. Vị thành niên mà, đúng không nlsmlmđt.
(Có điều Cupidon xưa không có mắt. Tình yêu là mù quáng mà. Bây giờ chắc nhãn khoa can thiệp, thấy các ảnh Cupidon lại có mắt, còn hay liếc ngang nữa, hot thật).
53----------------
Về chụp ảnh
-Chiều năm đó, hồi chưa 40, đi dạo một mình trong Jardin du Luxembourg ở Paris. Con đường nào mà anh chàng Marius xưa hay đi dạo nhỉ. Có bức tượng, có cái ghế trống, hàng cây khá thơ . Tôi gọi một ông đi qua, đưa cho ông cái máy Canon nhờ chụp tôi đứng cạnh bức tượng. Xong việc ông ấy trả tôi và nói mấy câu tiếng Việt ngọng. Tôi ngạc nhiên là sao ông ấy biết tôi là Việt Nam. Tôi nói tiếng Pháp khá thạo, mặc bộ CK của lọai trung lưu, tay còn cầm cuốn truyện của nhà xuất bản Halerquin, cao, mũi cũng cao, tóc lại xoăn. Có dấu hiệu gì nhỉ. Ông ấy nói vì tôi nhờ chụp ảnh. Album của người VN nào thì bức ảnh nào cũng phải có họ mới có giá trị. Một nửa là chạm cốc, một nửa là trung tâm của cảnh vật. Tôi sực nhớ tới Album ảnh của Iana cho xem tháng trước. Tòan cảnh hoang vu sa mạc và ốc đảo, những đòan lạc đà, những phiên chợ, không có cậu ta. Album cậu ta chụp mà
-Con trai sang London học, gửi ảnh cuộc sống ở London về, của lớp nó mà chảng thấy nó đâu. Nài mãi nó tự chụp thêm cái bàn tay thôi. Không nhờ ai cả, tự chụp chỉ đến thế. Tư chụp mình thì làm sao lấy được cảnh. Nó cãi lý. Tôi chịu nhưng cảnh London không thì thiếu gì. Tôi vào Google Image lấy một đống gửi cho cậu út, còn đẹp hơn. Nó đành nhương bộ chụp cái ảnh có cảnh với bàn tay. Tay kia còn bầm máy.
-Tôi lấy máy thử chụp, có cả mặt mình lẫn cảnh lủng củng đằng sau. Do kỹ năng thôi.
52----------------
Cái Ấy
- Thông báo cho L. về bảo vệ LATS sắp tới, có mời L. vào làm uỷ viên. Anh chàng TS này hình như chẳng quan tâm lắm. Thảo nào mà có không ít công bố KH ở nước ngoài, đưa vào các sách của nhà xuất bản Nova, có không ít học trò thành TS rồi mà cũng chẳng có cái chức danh học hàm gì cả, đến PGS cũng không.
-Thật kỳ lạ, khác hẳn mọi người ở nước này, luôn quan tâm đến các hoạt động là chính. Mấy ông bạn hội viên hội nhà văn cũng vậy. Ai đó nói với tôi rằng ở ta chỉ có hoạt động văn học chứ không có văn học. Biết làm thế nào được. Trẻ em có đi học, hoạt động học nhưng hình như không học - chúng bị dạy.
-Thôi, có hoạt động Cái Gì Ấy cũng là quý rồi. Hy vọng lúc nào sẽ có chính Cái Ấy
51----------------
Một thoáng VN
-Nhớ năm xưa trở về VN có đến chơi nhà bác ĐT để hỏi mọi chuyện về văn chương và nghệ thuật VN vừa qua có gì mới. Anh nói: " Chúng ta đã thực hiện quần chúng hoá được lĩnh vực đó rồi ".
-Mấy năm sau Tryền thông, quyền lực thứ tư ( ngoài Hành pháp, Tư pháp và Lập pháp) được trang bị công nghệ kỹ thuật số với các điện thoại, máy tính, thiết bị, ngày càng thông minh, rồi mạng, FB, ..., truyền hình Cap.... Không thể kể xiết. 20 năm trước thấy mọi cái đó cứ như trong phim KH viễn tưởng ấy. Vào thang máy thấy 4 người nữa bước vào, không ai kịp nhìn ai, cắm cúi vào cái thiết bị cầm ở tay, bấm, vuốt.
-Đến bây giờ. Mọi thứ phục vụ kiếm tiền và tiêu tiền.
Còn học. Người VN quen học qua thành công chứ không học qua thất bại.
Thất bại à, vứt. Quên ngay. Người thất bại bị lãng quên, coi như chưa từng có. Như vậy chỉ còn toàn những thành công, không còn thất bại, kể cả thất tình. Và thành công nhanh nhất, đến với đồng tiền là tiền ra tiền. Phi thương bất phú mà.
Quần chúng bớt làm thơ đi, đổ xô đi học kiếm tiền, qua các ví dụ thành công của người khác. Cũng chẳng cần đến trường âm nhạc làm gì, bằng cử nhân thanh nhạc có mà chết đói. Thẩm Mỹ học xếp xó. Nghệ sỹ ba lê à. Khiếp. Bây đường phố lên ngôi cùng với các hình xăm, ùa vào các sân khấu, nhà hát, ngồi trên các ghế giám khảo, chiếm lĩnh các màn hình. Nổi tiếng xong trở lại viết sách làm thơ. Rồi mối dây dợ Đại Gia - Nghệ sỹ - Truyền thông được hình thành từ lúc nào ấy. Đại gia tư bản cũng vậy, cần gì biết đến Cochran hay Smith. Mấy ông ấy có nói gì đến nền kinh tế phong bì và chữ ký đâu. Mấy ông sư cũng bắt chước đến với Nghệ sỹ nhưng nghe chừng có vẻ không xuôi xẻ lắm. Phường xướng ca họ chỉ cần "xin một tràng pháo tay thôi" mà.
Quần chúng là vô địch mà. Còn thất bại hả, trốn nợ, gán nhà ... chắc là do không may, có thể đời này, có thể đời trước, có thể do xung nọ, xung kia, tâm linh mà. Thế thôi, chứ có phải do không học đâu, mà học các nguyên lý, các phưong pháp phân tích tài chính, các học thuyết kinh tế làm gì, khó, lâu, vô bổ . " Mọi con đường tác dụng đến quần chúng qua lý trí đều vô ích. Họ quen nghĩ qua các ví dụ và hình ảnh - Gustave Lebon ". Chỉ có ở chung cư Hà Thành Plaza nơi mình sống thì hàng tuần người dọn đồ đi, gán đồ, những giọt nước mắt... Các công ty phá sản. Mà mình đang ở Láng Hạ cũng dọn về đây vì cái công ty tài chính thuê nhà mình nó vỡ nợ, bỏ chạy.
50---------------------
Một chút về tỉ số Paretto
-Cái tuyệt đối không dành cho con người, chỉ dành cho mơ ước thôi. Chúng ta hướng tới nó nhưng không bao giờ đạt tới nó. Như vậy có lẽ tốt hơn, yên tâm hơn. Không gì tệ bằng sự vẹn toàn vì lúc đó chúng ta không biết làm gì ngoài việc sợ mất. Mà cái mất đó là ghê gớm, sụp đổ, là tất nhiên.
-Dương vượng tất sinh Âm trong hình đồ Thái cực. Có lẽ là 10 phần đến 7 hay 8 là đổi chiều. Hôm nay đọc nhận xét cho Tuấn cũng vậy. Khen 8 và chê 2 theo đúng tỉ lệ Paretto. Nhớ hồi còn làm việc với cao học chương trình Việt-Bỉ điểm cao nhất được cho cũng chỉ đến 16/20. Tất nhiên có ngoại lệ. Chủ tịch hội đồng có quyền cho thêm 2 điểm ( nhưng không có quyền hạ ) và ngài GS chủ tịch đã dùng quyền đó cho một học trò của tôi thành 18 điểm. Chúc em HP.
-Tượng thần Vệ nữ cũng chỉ có người, không có tay. Sự thiếu hụt 2/ 10 đó để bức tượng đó còn có mãi với chúng ta.
Yêu ai thì cũng vậy thôi
Mười phần xin để dành hai là vừa
Nói rằng yêu hết tôi ngờ
Ngày sau em lại hờn thù giận ghen.
Khi yêu ai, ngưỡng mộ ai đến mức tuyệt đối 100% có thể sự biến dịch không theo hướng ngược lại như bài thơ trên. Điều gì xảy ra. Người ta ngưỡng mộ thành Thánh rồi.
49-------------------------
Ngày phụ nữ
-Hồi SV tôi có đọc truyện của Jack London về tình yêu của người phụ nữ với một anh đi tìm vàng. Tôi đọc bản dịch tiếng Nga với tên là :" bí mật trái tim phụ nữ ". Tình yêu một chiều, không điều kiện, nó sinh ra để hy sinh, để trao cho người mình yêu. Đối với một người mới lớn lúc đó, tôi nghĩ là nó có. Nhưng ở đâu nhỉ, vùng Klodaisc băng giá trong truyện ấy à.
- Tôi có đọc truyện ngắn của Dương Thu Hương về tình yêu của người vợ với chồng, cũng là con trai của người mẹ rất yêu con. Cả hai người phụ nữ đều anh hùng không ai chịu ai, không ai chịu thua. Người đàn ông bất hạnh đứng giữa.
- Tôi dặn cậu con nuôi hãy tìm người con gái còn biết nói câu nhận là mình sai. Con nói chắc không có đâu. Anh hùng sai sao được, thua sao được.
Phải biết thua chứ. Người ta chỉ có thể học qua thất bại, chứ khó có thể học qua chiến thắng. Cái giá phải trả cho chiến thắng rất lớn, và còn rất lớn về sau. Cần học để cả hai cùng thắng.
Cần học để biết thắng chính mình
Hôm nay nó cưới rồi, mới 26 tuổi.
48-------------------------
Ca nhạc ta
-Mấy năm trước tình cờ thấy trên TV kênh nước ngoài có cuộc thi hát châu Á. Dừng lại kênh này một chút xem sao vì thấy ngồi hàng giám khảo có Sao ca sĩ người Việt trông rất dáng Tài sản quốc gia. Khi thí sinh VN hát xong bài hát VN cô giám khảo Sao Việt nói đầu tiên. Đại loại là khi nghe thí sinh hát ở VN thấy rất ấn tượng, để lại trong lòng người nghe a, b, c, ... Nhưng đây là đem chuông đi xứ người nên cô lo lắm. Thực ra lo lắng là thừa, cô giám khảo Sao Việt khẳng định là nghe xong cô thấy yên tâm rồi và chúc mừng thí sinh.
-Đến lần giám khảo người Indonesia. Ông ta nói ngắn gọn: " Rất tiếc, bạn đã chọn nhầm cuộc thi ".
-Muốn có nghệ sỹ vĩ đại cần có khán giả vĩ đại ... và các giám khảo trung thực.
( đó cũng là lý do vì sao Einstein trong " Das mein Welt " mà có dịch ra ở VN dưới tên " Thế giới như tôi thấy ", có đánh giá cao hệ thống bầu cử của Mỹ với lá phiếu của Đại cử tri so với hệ thống bầu cử ở các nước châu Âu).
47------------------------
về những điều không nổi tiếng
(Lân về HN rồi, lại gọi điện hỏi 3 gạch nữa đâu. Mới báo
10 h. Lân bảo thì có trước khỏi có sau, cũng vậy. Không cãi được với nhà tán học logic mờ này)
-Hồi xưa còn thầy Bùi Trọng Lựu. Mỗi khi có băng chưởng hay thầy đều nhắn gọi mình đến xem cho vui. Khi xem thầy như thoát khỏi cái thực tại, tâm hồn hoàn toàn tự do. Mọi múa may, đưa đẩy đều không còn, thấy rõ cái thực. Cũng như trong KH vậy. Với môn học SB hay LTĐ H cũng chỉ có đúng 3 cái Âm ( cân bằng ), Dương ( vận động ) và kết nhập với nhau trở về Đạo (Thầy Tạ Quang Bửu thì gọi đó là Cái Gắng, Cái Chảy và Quan Hệ). Và từ đó đẻ ra bao nhêu là cành, là chương, là sách. Loanh quanh cũng chỉ là các ví dụ của sự biến hoá thôi. Chung tôi xem phim chưởng, luận về Đạo, liên hệ tới các lĩnh vực chuyên môn và mọi thứ thật trong sáng, đơn giản.
-Thày rời khỏi nước Pháp, bỏ dở các công trình để về xây dựng trường ĐHBK
Nói về thầy không nên nói nhiều. Anh Lựu không thích thế. Anh về rồi rời trường BK một cách lặng lẽ để xây dựng trường ĐH Thăng Long, rồi cũng như vậy rời trường đó khi nó đã vững vàng. Có lẽ chỉ cần nói về thầy mấy dòng thôi như thầy Thái Thanh Sơn đã viết trong điếu văn : " Anh trong sáng đến mức ngây thơ, chân thành đến mức gay gắt và giản dị đến mức xuyềnh xoàng. Cúi đầu trước anh chúng tôi đều thấy xấu hổ. Anh đã vượt lên trên những cái tầm thường của cuộc sống mà chúng tôi còn đang theo đuổi". Tôi khẽ nói với GS Nguyễn Xuân Lạc đứng bên: " và còn đang mắc kẹt".
-Sau đó tôi có xin thầy Sơn bài điếu văn để gửi sang cho người thân thầy Lựu bên Pháp. Hôm nay viết những gạch này thì người em trai của Thày Lựu, GS ĐH Sorbone Paris cũng đã ra đi rồi. Hồi NCS tôi cũng có ý định dùng hàm phạt trung tâm ( penalty function ) của Bùi Trọng Liễu trong bài toán của mình nhưng rồi thôi.
46-------------------------
Lú hết
(Trưa nhận được điện thoại từ Thái Nguyên của Lân hỏi 3 gạch đầu dòng hôm nay đâu. "Đã đi ngủ đâu mà gạch"- tôi trả lời. Lân nói: " Đằng nào tối chẳng ngủ, gạch sớm cho xong, lên dạy ở Thái Nguyên xong chờ ô tô đón về, chẳng có gì đọc". Thôi vậy, không cãi được thì chiều cái anh bạn này vậy, cái tác giả của quyển " Logic Mờ và Đại Số Gia Tử " có ở ngoài hiệu sách ấy. Ai đọc.)
-Thừa hơn thiếu, nhiều hơn ít, dày hơn mỏng, đắt quý hơn rẻ ...Hiển nhiên là thế rồi. Phải nhiều chức năng chứ, dùng cái điện thoại mà chỉ có mỗi nghe gọi nhắn tin thế này thì quả là ... chán đến nỗi không tìm ra từ gì viết cho trọn câu.
-Ra hiệu sách, sao mà lắm sách thế. Mà có rẻ đâu, rẻ ai mua. Vừa nhận được điện thoại ông bạn khuyên đọc bài viết của ai đó, hay lắm. Tôi nói hay không cần, nhiều cái hay lắm, có cái gì khác không những thứ chúng mình đã biết. Ông ấy nói, đọc đi mình gửi đường dẫn vào Mail rồi đấy. Đọc và cảm nhận sẽ biết. Ngại quá. Ngại mất tiền mua, ngại mất thì giờ vì nó cũng là tiền mà để ... đọc sách, để cảm nhận.
- Ba tháng nay không tiếp NCS rồi. Đọc, đọc, đọc. Có tìm thấy cái gì cho mình không, có làm được gì, viết ra được gì không dù sai cũng được thì hãy đến gặp thầy. Có ai đọc nhiều như người Nga không, bến tàu, trong Metro ai cũng gật gù với quyển sách trong tay thay vì suy nghĩ, LX sẽ ra sao. Mao thì là cả giá sách rồi, Đường Tăng thì mang về nghe đồn là 600 quyển kinh. Tàng kinh các cháy bao lần mà kinh vẫn nhiều lên. Cứ như sinh đẻ có kế hoạch ấy. Con người ngày càng lú. Trái đất ngày càng chật. Thế mà hôm nọ trên TV chiếu một ông GS đằng sau, trên bàn, cơ man là sách, khiếp thật. Giá ông ấy để lại một cái gì bằng nửa trang cho nước mình thì tuyệt quá. Cũng như trong cuộc chiến tranh Xô-Đức ấy. "Giá như mỗi người lính Nga chỉ cần giết một thằng Đức thì chiến tranh kết thúc từ lâu"- Erenbourg nói.
45-------------------------
Tiễn đưa một thế hệ
-Khi người dân tiễn đưa cụ Giáp, đâu chỉ cụ, cả cụ Đồng, cụ Nghị, cụ Tôn, cụ Bằng,...cả một thế hệ xưa của cụ Hồ.
- Tôi tiễn cụ, nhớ tới một thời chiến tranh khốc liệt mà lòng người lại thanh bình. Tôi nhớ chính tôi rồi.
-Người ta hay nói đến chữ Tài, chữ Đức, chữ Nhẫn về cụ Giáp. Lần này tiễn cụ Giáp, nhiều người còn nhắc đến chữ Tâm linh. Đấy là cách nói của người Việt.
Từ lâu người ta ít nói những từ Lương Tâm, Danh Dự và Cao Thượng.
44-------------------------
Bầu trời và Mặt đất
-Cậu con nuôi đến chơi. Tuần sau lấy vợ rồi, mới 26 tuổi. Hỏi hai đứa làm sao sống HP lâu dài được đây. Lấy nhau rồi bỏ nhau không còn chỉ là "Văn Hoá" của các Sao nữa, nó được giới trẻ đón nhận, lây lan. Chúng nói như trên TV, phải bình đẳng.
-Sợ thật, sao lại bình đẳng. Vợ quan trọng hơn chứ. Vợ giữ cho thăng bằng và bình an trong gia đình, bắt đầu ... lại từ lời nói. Tôi đưa hai đứa đọc bài " Năng lượng của ngôn ngữ ".
-Còn chồng. Chiếc diều làm ra để bay lên trời xanh thì phải nhờ vào sợi dây nối với mặt đất. Cứ thử cắt đứt sợi dây xem, chiếc diều sẽ bị lộn nhào hết ngay ngạo nghễ.
43-------------------------
Ngày Quốc Tang
-Hôm nay đến thăm Th. ở Cầu Giấy. Sáng nay bà con vừa đi tiễn Cụ Giáp. Chúng tôi ngồi nói chuyện, xem VT. Bỗng có cảnh phim màu xưa về kháng chiến chống Pháp. Th. cùng tuổi tôi, hồi đó cũng xem rồi. Bộ phim màu LX " Việt Nam trên đường thắng lợi "
- Ông có xem phim Trung Quốc " Bạch Mao Nữ " không, Th. hỏi. Tôi nói là có. Tôi hỏi lại: " thế ông có xem phim ... lúng túng, nhớ phim mà lại quên tên".
- Để yên nào h..m. " Rừng thẳm tuyết dày ", Th. và tôi hình như cùng nói đồng thanh.
Tôi nhìn thằng bạn thân của mình ngày nào. Đã từng là một chính khách, nhưng Th. vẫn thế. Tôi bỗng thấy nao lòng. Thắng có cái gì của cụ Giáp, hiền.
42-------------------------
Fan Club Thơ
-Một anh bạn học với tôi ở LX, có thể gọi là đại gia trong KT, KH và cả trong thơ nữa. Mỗi lần ra bài thơ hay tập thơ là mời chúng tôi đi khao ở Hồ Tây. Thơ hay, nhưng không quan trọng. Anh ấy kể về các fan nữ của mình. Không bốc đâu vì đây là nhà KH mà. Tôi có vào trang thơ của hội thơ TC mới thấy các cô ngưỡng mộ thần tượng của mình thế nào. Trong anh ta có cả Puskin, Byron, có chút Don Juan, lại là nhà TS KT nữa. Đào hoa thế.
-Tầm của anh xa quá nên chúng tôi cũng chỉ còn ngưỡng mộ, mọi ghen tị không có chỗ. Người ta chỉ ghen tức với những người na ná tầm mình. Khi ai vượt lên hẳn quá xa thì thôi, buông không ghen nữa. Tôi nói thật đấy. Chỉ đôi lúc nghĩ cũng tủi thân, kẻ ăn không hết người lần không ra. Nhưng đời là vậy. Rồi cảm giác đó cũng qua nhanh như chiếc lá rơi kia, khi đưa chén rượu lên môi.
-Mới đây gặp lại chàng, ngồi uống nước Hồ Ha Le. Như mọi lần tôi định gọi mấy đứa bạn ra ngồi để nghe thơ, nghe về các nàng thơ của chàng. Anh ta lắc đầu. Tâm trạng. Trông già hẳn đi, có vẻ Bùi Giáng hay Hàn Mặc Tử rồi. Các fan nữ đang ghen nhau, nghiêm trọng lắm. Họ ghen bằng thơ mới chết. Họ cũng tầm tầm chưa ai vượt lên hẳn.
Nhiều người yêu quá là khổ. Bây giờ tôi mới hiểu và thông cảm với Byron và Puskin
CMT
Minh Phuong Nguyen
Gioi oi, Ba anh em ma di voi nhau thi anh Trung lam sao ma "kieng" voi cha "duon", co de sen bao nhieu nam cung cha con hoi suc dau ma "dan than mot phen" em Lam thu Hien choi kho anh Tr qua!
Tran Ductrung
Ngồi Cafe HN mà mơ cafe time square. Ở đó một ngày có hơn một triệu chạm trán nhau. Chỉ cần hai cái trán đập vào nhau rơi ra một ý tưởng ( sác xuất 1/1000000 ) nước Mỹ lại đứng đầu thế giới
Lâm Thu Hiền
Anh kể tụi em nghe những cú chạm trán này rồi. Bọn em thích ngồi ở một open air cafe để nghe anh nói chuyện THƠ-THIỀN-THỞ chứ không để chạm trán ai cả. Người Mỹ chạm trán nhau thì sinh ra những ý tưởng hay để nhân loại được nhờ. Còn, người Việt mà chạm trán nhau không chừng rắc rối to.
41-------------------------
Nhân - Quả
- Nhân Quả được nói nhiều nhất trong Đạo Phật, cũng như chữ Duyên ấy. Nói đến hai từ ấy là mọi tư duy tìm kiếm chấm dứt. Cứ nghe thấy ai nói nhiều đến hai từ ấy thì hiểu là họ đi đạo Phật.
-Có điều là ở đầu vào nguyên nhân nhiều lắm, đầu ra cũng vậy. Con người là hệ thống Multi Input mà. Các phép kết nhập (Agrregation) để quy nhiều về một cũng có nhiều. Chọn cái gì, tuỳ mỗi người. Không ai chọn thay ai được, kể cả Bồ Tát.
- TS Nguyễn Tường Bách nói với Nhân Quả của Đạo Phật con người đi vào cõi tù mù.
39--------------------------------
Nghệ thuật vị nhân sinh đương đại
- Nói thẳng ra là nghệ thuật vị đám đông, cho nhiều người, nổi tiếng. Đám đông truyền tin nhanh lắm, sức mạnh của sự lây nhiễm. Công nghệ truyền thông hiện đại mà, suy nghĩ làm gì, sững lại làm gì, cảnh nọ loáng qua đã chuyển sang cảnh kia, có cái gì neo lại đâu. Nghệ thuật ở tầng mắt tai da thịt, ở tầng giải trí, suy nghĩ làm gì.
-Mà làm sao nghĩ được trong đám đông khi MC mời cười " xin các bạn cho một tràng pháo tay ". Tiếc gì chứ. Sợ mỏi tay thì mua mấy cái vỗ vỗ ấy
Sức mạnh của nghệ thuật vị nhân sinh đương đại với đỉnh cao của nó là " nghệ thuật giải trí " ghê gớm thật. Đi tu rồi mà nghe cũng quên cả Nam Mô, chỉ còn thấy anh chàng ca sỹ kia thôi, anh là tất cả. Mà không chỉ một ông Sư, báo viết là hai ông, lại cùng một lúc. Anh chàng sao của đám đông này lại càng nổi tiếng, với những tai tiếng, mang tiếng được công nghệ truyền thông, TV chào đón vơi các MC giọng lơ lớ " xin các bạn cho một tràng pháo tay "
-Nghệ thuật vị nhân sinh - nghệ thuật giải trí - nghệ thuật cảm giác = nghệ thuật đám đông với công nghệ truyền thông, TV, tin nhắn ... bu lại.
CMT
Tran Ductrung
-Nhưng đã nói thì nói cho hết. Anh cũng thích tiền, thích lắm và phát hiện ra là tiền của số đông chui vào tay số ít.
-Vì vậy nếu vào trong đám đông thì để tiền ở nhà
-Cố đứng vào với số ít, chỉ cần mang theo cái túi to
Nguyen Thai Tat Hoan
Mấy cái dấu bằng cuối cùng em nghĩ thôi tóm lại cho nhanh, = nghệ thuật vì tiền thầy nhỉ
Tran Ductrung
Đúng là thời đại công nghệ số
Mọi thứ trên đời đều lượng hoá - những phép đo
Ai cũng cô đơn lạc loài như con số
1 hay 1000 có gì khác đâu hơn
Có còn ai da diết hoài nỗi nhớ
"nắng tỏa chiều nay, chiều tỏa nắng đôi bờ Anh ơi"
Bui Hong Thuy
Em cũng được mời chào mấy lần, cũng thực phẩm giảm béo, nhưng may mà thoát khỏi đám đông ngoạn mục. Cái cô ghi tên mua sản phẩm là " cò " đấy anh ạ.
Tran Ductrung
Không đâu, cô giáo dạy văn đấy, tuyệt vời. Cô ấy nghỉ sớm để dành cống hiến cuộc đời mình cho Multi - level - marketing. Cô ấy mà thay vì dạy văn lại dạy Tiếng Anh, đã tu nghiệp ở Vanderbit thì nhất. Cái cậu giám đốc lên nói chuyện toàn dùng các thuật ngữ tiếng Anh thôi. Đem cả gia đình đi chơi bên Mỹ như đi chợ, giầu lắm. Hai năm trước chưa làm cái món này, đưa vợ đi Sầm Sơn hè chữa bệnh mà phải đắn đo mãi. Cậu ấy tốt nghiệp KTQD, bắt đầu kinh doanh món này là vì mong muốn SK cho vợ
38--------------------------------
Nhớ Thơ, nhớ ngườiU
-Năm nào đó mình gặp Việt học toán MGU. Cậu ta dạy mình gieo vần thơ con cóc. Thế rồi ti toe làm thơ, quen một cô nàng ở lớp học tiếng Pháp buổi tối. Thu năm đó mời em đi ăn, ngắm hồ. Tuổi trẻ điếc không sợ súng, lấy thơ ra tặng. Em từ chối bảo anh tặng cái khác đi. Thơ em tự làm được.
-Sau đến nhà em chơi tình cờ đọc được thơ em viết. Đọc trộm. Lặng đi, bàng hoàng. Hay quá, các dòng các chữ hoà nhau cứ như một vũ điệu lúc dướn, lúc chao lúc dừng. Thơ em như đang chờ người đính các nốt nhạc vào, trong thơ đã có sẵn giai điệu rồi, mênh mang. Sao trời cho tôi nhiều thứ mà lại cắt phần âm nhạc của mình nhỉ. Năm thứ hai ở LX bỏ mỗi tháng 12 rup học Piano rồi để nhận ra là âm nhạc không dành cho mình. Chán thế. Mà trong thơ em lại luôn có bất ngờ, làm mình ngẩn người, thường ở câu kết. Mở thơ, thân thơ và kết thơ đều rất tự nhiên, không cảm giác phải vất vả, nhân công như tôi. Em học kiến trúc ở Nga mà. Cái lĩnh vực Nghệ Thuật và Khoa Học gặp nhau và thơ được sinh ra.
-Thế rồi em chuyển vào SG. Nghe nói định cư bên Mỹ. Không biết giờ ra sao, có còn làm thơ cất đi không, có ai đọc trộm được giống tôi không, có bài nào dành cho tôi không
Người hay thơ nó cũng hay
Người cay thơ nó cũng cay thế nào
CMT
Lâm Thu Hiền
Thế anh và nàng có thành cái gì không? Ở thời xa vắng ấy!
Tran Ductrung
Không, thời đó tôi còn khờ dại lắm
Mới ra trường chưa thực sự đàn ông
Chỉ có chút chân thành mơ mộng
Giữ sao trong tay một ngọn gió muốn bay
Tran Ductrung
Còn Việt, cũng kỳ lạ. Anh chàng xứ nghệ này một lần rủ tôi đến viện toán Max Planck ở West Berlin để đăng ký báo cáo kết quả chứng minh của mình một cái gì về toán. Thấy trên wall có danh sách các báo cáo sắp tới tên Trần Đức Vân. Thế là lại kéo tôi lên tàu sang Warsava tìm Vân. Cái tôi quan tâm là nghiên cứu của Việt thì chẳng thấy hắn nói, hắn nói toàn về thơ. Gặp Vân cũng thế. Tuy nhiên nhà toán học này thực tế hơn, bảo tôi qua đường mua cái tui đeo bằng vải bò kích thước vừa đúng cái khoang đồ trên máy bay. Việt giờ định cư ở Đức. Tôi tìm hắn trên FB mãi chưa được. Hồi ở Moscow cũng vậy, gặp Lê Xuân Hải. Anh chàng TSKH này cũng chỉ toàn đọc thơ cho tôi nghe. Thảo nào Gauss (nhà toán học Đức) thú nhận là Puskin cho ông ta nhiều ý tưởng toán học hơn là Pascal (nhà toán học Pháp)
Tran Ductrung
Trần Đức Vân đã ra đi. Cái túi vải bò xanh theo tôi bao lần lên máy bay bây giờ vẫn còn trong tủ, thành một kỷ niệm 10 kg hàng xách tay, mỗi lúc mở lại gợi nhớ một thời xa xưa đầy bão tố, bất định, những chuyến tàu hoả xuyên Đông Âu - LX , những chuyến bay, một chút KH, một chút thơ. Hôm qua tìm thấy BT đang ở Mỹ trên FB. Biết đâu lại gặp Việt hay Hải, lại nghe họ giảng về thơ. Việt cho tôi biết về Bùi Giáng, còn Hải về Thôi Hiệu, Lý Bạch. Hôm đó ngủ ở trường hoá Meldeleev chỗ Hải còn có GS Loan về Điều Khiển Học.Tôi quen mấy người là dân Điều Khiển Học, hình như họ không biết làm thơ nhưng rất thich hóng hớt nghe thơ, cũng như tôi
37--------------------------------
Compromise
- Nhớ lại trưa nay đang xem bài báo đăng ở tạp chí khoa học QT của anh bạn thì có điện thoại. Anh ta gọi, linh thật. Không phải nói chuyện về các định lý mà anh ta đã chứng minh trong bài báo mà về rau. Rau trong ngăn mát tủ lạnh. Vợ đi dạy thêm về muộn nhắn tin là nấu cơm trước. Nấu canh thì cho thêm chỗ tôm khô trong bát ở trên bếp gần chai nước mắm vào. Trong tin nhắn không nói nấu rau nào mà trong tủ lạnh có 2 loại rau, không kể cà chua.
-Không thể hỏi lại vợ được vì sẽ mất tiếp điểm. Đã bị đánh tụt từ đãng trí xuống vô tích sự rồi. Cố trụ hạng không tụt xuống đần độn thì nhanh lắm. Bình tĩnh nào, tra Google vậy.
-Tra mãi không thấy. Thấy anh ta bắt đầu cuống tôi đành đưa giải pháp Compromise : "Mỗi loại rau nấu một nửa và cho thêm hai quả cà chua". Anh chàng vẫn hoang mang vặn vẹo tại sao lại hai. Cho nó chẵn, thế mà không biết.
CMT
Lys Nguyen
Sao lai "phai giong nhu moi nguoi", sao anh khong phai la "anh"? dau hoi.
Tran Ductrung
Cảm ơn LN nhiều quá. Biết trả lời thế nào nhỉ. Lại nhớ Evtushenko nói : khi cần nói, cần trả lời mà không biết, không thể thì nhờ thơ vậy
Em biết là anh rất khác
Đã nhận ra điều đó để yêu anh
Năm tháng qua anh vẫn nguyên như thế
Của em xưa, của thòi thiếu nữ ngây thơ
Của thời hai đứa dại khờ
Sao em cứ muốn anh thay đổi
Để tình yêu bơ vơ
Cũng như anh và thơ
36--------------------------------
Đám đông và Kỹ năng
- Nơi Kỹ năng bắt đầu, những thao tác đã được lặp đi lặp lại thuần thục, thành phản xạ, thói quen - cũng chính là nơi Tư duy kết thúc. Theo dõi đoạn hội thoại dưới đây:
"Cậu dạo này có vẻ mập lên, vợ chồng mới, chắc vợ chăm lắm"
"Dạ vợ em được cái chăm đổi các món liên tục, ăn cơm vợ thành khỏe ra"
"Tốt, thế hai đứa cùng quê chứ"
" Không ạ, em ở Mù Cang Chải còn cô ấy TH"
"Tốt, thế định kế hoạch đẻ con cái thế nào"
"Chúng em không nghĩ đến chuyện ấy, cô ấy bị điếc ạ"
"Tốt, ...."
- Nơi đám đông phấn khích cũng chính là nơi Tư duy kết thúc. Vừa mới hôm qua ở nhà bạn than thở chuyện chân đau. Một bà cũng đến chơi thấy hẹn giúp tôi luôn. Sáng nay đến Cty ngay bên kia đường gặp ông TS BS, biết đâu gặp thầy gặp thuốc. Đến nơi đông người thế, một hàng người đứng lên sân khấu nhảy nhót, dưới cũng nhún nhảy theo tiếng nhạc Disco, rất bốc. Ngấm rồi một anh ra nói. Hoá ra họ bán hàng đa cấp. Chữa bệnh cho mình, lại có tiền, rất nhiều nữa. Rồi lại nhạc, lại các hình ảnh phơi phới của bao người đổi đời được chiếu lên, nhìn mà thèm, nghe họ nói mà thèm. Chỉ tiếc không đủ tiền nên chưa mua được gì cả.
-Về nhà vào Net xem hoá ra thứ đó để giảm cân chứ không chữa đau chân. Thử xem lại trong quan hệ của mình có bao nhiêu cô béo nhỉ. Bài nói chuyện của cậu ở Cty về cơ hội chữa bệnh và kiếm tiền mình cũng đã thuộc. Có điều phải dành thời giờ luyện thành Kỹ năng đã
35---------------------------------
Buồn ngủ
Mắt díp lại, gà phải lên chuồng rồi mà phải bới xong 3 gạch đầu dòng đã. Để yên tâm ngủ, để mơ lạc vào giường Ngô. Viết gì nhỉ bây giờ. Tìm bản đồ vậy. Nhắm mắt liều đưa tay. Mở mắt ra ngón tay rờ đâu không rờ lại đúng Thanh Hoá.
- Thanh Hoá là dừa. Năm nào cũng vậy đi Sầm Sơn về đều dừng xe mua dừa. Dừa TH to thật, phải cã hai tay mới bõ.
-Lại nhớ câu thơ của ai
"Chỉ thấy cò bay trên giấy
Chỉ thấy cò bay trong thơ
Hôm nay đi qua TH
Thấy cánh cò bay...
Ngẩn Ngơ".
-Không biết ở VN bây giờ dạy học kiểu gì. Họ kêu là toàn dạy chay. Những người có Tư Duy Tích Cực thì lại bảo là dạy theo pp phát huy trí tưởng tượng. Dạy về Lá Diêu Bông phải tưởng tượng đã đành. Đến Cò cũng phải tưởng tượng nữa thì chịu. May quá vẫn còn cái nhìn thấy, đỡ phải tượng tượng ... Trái dừa.
34---------------------------------
Đọc "Nam Hoa Kinh"-Trang Tử
-Nho giáo quan niệm là vạn vật do Thượng Đế sinh ra. Lão Tử thay bằng một cái Bất Biến gọi là Đạo, là bản thể của sự vật, là cái cho vạn vật sinh ra và trở về.
-Trang Tử thì nói rõ thêm :" Vật nào cũng là vật khác và chính nó. Phân biệt vật và mình thì không thấy. Hoà đồng với vật thì thấy, nghĩa là do ta, rất chủ quan giống như có đi mới thành đường, có đặt tên mới phân biệt được vật này vật khác".
-" Nam Hoa Kinh " xem cuộc đời là huyền ảo, giấc mộng. Trong " Mộng Hồ Điệp " ông mơ mình là bướm, tỉnh dậy không trả lời được câu hỏi hay đang là bướm mơ thành người. Không thể chứng minh được cái mà chúng ta vẫn hay nói " Sự Thực " vì nó ngay từ đầu đã phụ thuộc vào chủ quan của chúng ta, đó là lẽ huyền đồng của Đạo. Mơ trong mơ là mộng. Đời và Mộng không ranh giới.
Ai dám chắc khi mơ hay khi tỉnh nhìn sự vật thật hơn, sâu sắc hơn.
(Giấc mơ được nghiên cứu nhiều trong Phân Tâm Học là một trong những kênh thông đến tầng vô thức trong chúng ta. Ở đó mới là nguyên thần chúng ta thật, không diễn, không đối phó. Trong cái đáy sâu thẳm của tâm thức đó mọi thứ không che đậy, nó lung linh. Tình yêu và thi ca cũng vậy.)
33---------------------------------
Vô thức
- Platon :" Khi yêu ai cũng là thi sỹ ". Thơ sẽ trào ra từ miền vô thức, nó vội vàng, không câu cú rạch ròi, không kịp nghĩ ngợi đắn đo, chọn từ hay nói đúng hơn không kịp tìm hình ảnh von. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao thơ Puskin không có hình ảnh. Mấy ông Việt Nam đã dịch thơ Puskin ra tiếng Việt cho thêm bao ví von, hình ảnh vào để các cô giáo dạy văn còn có thể giảng bài, các học sinh còn có cái phân tích, bình giảng và đi thi.
-Cái nôi của Nghệ thuật và Thi Ca và Khoa Học hình như nó ở từ tầng sâu của Tâm Thức - Phần đáy chìm tối nhất của tảng băng (Aisberg). Phần ý thức nổi trên luôn đè nặng nó xuống, che lấp mất nó. Tiếc quá.
-Maiacovski đến đọc bài thơ về Cách Mạng, về Lenin trong nhà máy luyện thép giữa tiếng máy ồn ào. Đám đông công nhân vỗ tay để ông hùng hồn đọc tiếp những bài thơ bậc thang. Bỗng có một cô gái đến muộn, đầu còn đội khăn người thợ, má còn vệt dầu chưa kip lau, len lên để nhìn cho rõ nhà thơ. Nhìn thấy vẻ đẹp mộc của cô Maia bàng hoàng, quên hết những câu thơ định đọc, nhìn cô gái thốt to lên theo nhịp của tiếng máy dập
"Nếu tôi là Nga Hoàng
đầy quyền lực
Tôi sẽ ra lệnh đúc tiền
in khuôn mặt hình em"
Những bài thơ từ tầng vô thức không thể dùng lời để bình được. Nhưng người ta có thể khóc khi nghe nó. Người ta có được cái ớn lạnh, hay một cảm giác frisson (rùng mình) của Baudlaire.
32---------------------------------
Nhân đọc Lão Tử
- Lần đầu tiên đọc về Lão Tử là ở Ba Lan. Giang đưa cho tôi quyển sách viết về ông và tóm tắt mấy câu : "Thuận theo lẽ tự nhiên anh ạ. Trong con người phần con có trước phần người. Bản năng có trước ý thức đấy".
-Nếu chúng ta mắng ai là "đồ con nợn" thì vì chúng ta không nghe được con vật ấy nói. Mà nếu các sinh vật biết nói chắc câu chửi của chúng sẽ là "đồ con người". Phần con và phần người luôn mâu thuẫn.
-Nói con người là động vật thông minh nhất cũng được. Nhưng nói là ngu nhất thì sợ còn hơi ít. Nó tàn phá một cách kỳ lạ cái hành tinh này, cái nôi sự sống duy nhất trong vũ trụ. Loài người thật kỳ lạ và không thể hiểu được. Nó không biết mình từ đâu ra và đi về đâu, phá hết. Mà trời cho nó biết nói. Nói rõ hay, còn biết làm thơ nữa.
( " Lão Tử viết Đạo Đức Kinh, vài dòng chữ hợp thành quyển sách ấy chứa đựng tất cả sự khôn ngoan trên quả đất này "- Rene Betrant )
31---------------------------------
Vì sao tha thứ và cho qua là tính cách của người mạnh
-Vì họ thấy điều đó không lớn và quan trọng như người ta tưởng.
-Vì họ còn nhiều điều khác cần làm.
-Vì điều đó xuất phát từ họ, không phụ thuộc người khác.
(thôi thế là yên tâm đi ngủ. Cũng đã tha thứ cho chính mình rồi. Chẳng làm được gì, chơi suốt cả ngày hôm nay rồi)
30---------------------
Chân Âm
-Bảy năm trước tôi gặp Bác. Bác cầm tay tôi và giật mình nói chân âm tôi suy kiệt nhiều quá. Nửa năm sau quả thật tôi chao đảo thân tâm. Nhớ tới lời bác nói xưa tôi tìm đến và xin bác giúp cách khôi phục Chân Âm.
-Chân Âm là khí lực ở bên dưới cở thể . Chân Âm sung mãn là điều kiện để phần trên não bộ được bền vững , khỏe mạnh . Hoạt động đầu óc , hoặc giác quan (Dương) làm khí lực ở dưới bốc lên trên giống như chiếc đèn, dầu hỏa là nhiên liệu âm chuyển hóa thành ngọn lửa dương , khi hết dầu là đèn tắt.
-Để khôi phục Chân Âm sau khi đọc kinh, cúng lễ các nhà sư Thiếu Lâm phải tập các thế võ đứng vững, quét sân, xách nước, Thái Cực Quyền hoặc đi khất thực, tạo sự thăng bằng. Mất thăng bằng trong thế đứng, bước đi, chuyển động là điều chúng ta thấy khắp nơi .... vì chúng ta quá năng động ... như con khỉ chuyền từ cành nọ sang cành kia không dừng. Tâm viên ý mã.
29---------------------
Bầu Trời và Mặt Đất
-Nhật ký Anne Frank :" Tôi đang nhìn thấy thế giới dần chuyển thành một sự hoang dại, ..., nó sẽ hủy diệt tất cả, ... vậy mà nếu ngước nhìn lên bầu trời, lại nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn thỏa, rằng cái tàn nhẫn sẽ chấm dứt, rằng hòa bình và bình yên sẽ trở lại".
-Rotsin với Cachia :" Năm tháng sẽ trôi qua. Những cuộc chiến tranh sẽ chấm dứt. Những cuộc cách mạng sẽ thôi gầm thét. Chỉ còn lại bất diệt trái tim em, yếu ớt, run rẩy và tràn ngập yêu thương".
- Có rất nhiều người nghĩ như trên ... và họ rất cô đơn. Họ sinh ra với những ý nghĩ như vậy - luôn ngước lên trời sao, luôn tìm đến sự yêu thương. Có thể không bao giờ họ có nó, dù một vì sao, dù chỉ một tiếng dạ yêu thương, một giọt nước mắt chân thành của ai. Nhưng họ mãi là họ như thế. Có thể tay họ ngắn quá không với tới sao, nhưng vì thế nó sẽ không nhuốm bùn đất bẩn.
28---------------------
Những điều vớ vẩn quan trọng
-Sau khi học xong ở trường học của Aristotle ở Hy Lạp, Caesar trở về Rome và phân vân. Pompey và Crassus cần có quyền lực của Caesar, còn Caesar cần uy tín của Pompey và tiền của Crassus. Cần nhau trước mắt, giết nhau lâu dài.
-Ông lấy cớ bị ốm lánh xuống nghỉ ở miền biển phía Nam và gặp, kết thân với Spartak cũng ở đó sau khi được tự do
- Một tối ông tình cờ nghe được Spartak sẽ cho người lên ngựa nửa đêm chạy về Rome truyền lênh khởi nghĩa. Caesar viết một lá thư và cho người cũng đúng nửa đêm phi ngụa báo tin cho nghị viện. " Những sụ kiện vĩ đại trên thế giói đôi khi phụ thuộc vào nhưng điều rất vớ vẩn, ở đây là vào hai con ngựa". Trong một tháng xảy ra chiến tranh, Liên Xô đã nướng xong Belarusia, Ucraina , 3 nước Cộng hoà Baltic cho Đức. Người thì bảo do lúc đó bận đổi mới quân trang, người thì bảo là do Stalin không bình thường toàn lấy đêm làm ngày ...
cũng như họ bảo kết cục trận Brodino là do Napoleon đi giày không đủ ấm, bị cảm và ra những lệnh "cảm cúm"
27---------------------
Thuật toán - Algorithm
-Định lên bậc thang 20 ta phải qua bậc 19, trước đó là 18, ... Nghĩa là phải theo một trình tự nhất định.
- Thế kỷ thứ 16 giáo sỹ đạo Hồi Mohamed Ali ở Uzbek đã khái quát "mọi công việc đều có thể thực hiện theo một trình tự nhiều bước nối tiếp nhau. Tuân thủ nghiêm ngặt trình tự đó ai cũng có thể đến được đích không phụ thuộc sang hèn hay giỏi dốt ( ý là đến với Thiên đường)". Ông gọi nó là Thuật toán - Algorithm.
-Đấy là cho người Bình thường. Ví dụ làm gì cũng cần mở bài xong hãy thân bài , cuối cùng là kết luận. Thiên tài thì nhanh hơn, mở bài - kết luận. Thánh thì nhanh nhất, kết luận luôn.
26---------------------
Voltaire, Lão Tử, Thần Đèn(thử xem ai mới đáng khen nhất nào)
-"Si Dieu n'existait pas, il faudrait l'inventer." (Nếu Chúa không tồn tại thì cần phải sáng tạo ra Chúa) - Voltaire nói
-"Providence has given us hope and sleep as a compensation for many cares of life." (Thượng đế ban cho chúng ta hy vọng và giấc ngủ để đền bù cho những nỗi lo lắng của cuộc đời) - cũng lại là Voltaire
-Ông Voltaire này rắc rối quá. Ông ấy chưa biết "Vô Vi " của Lão Tử. Thấy người ta định bàn nhau xoay toà nhà đi hướng khác vì con lạc đà đi qua bĩnh một bãi vào cửa trước, ông ấy lại cho nhân vật của mình sáng kiến dùng xẻng hót đi. Cứ thuận theo trời, kệ nó. Con lạc đà nó biết lỗi sẽ đến mà dọn, nếu không mưa một trận rồi cũng xong. À mà định xoay hay di chuyển nhà thì phải đến VN. Có người làm được đấy : "Sau khi di dời thành công hơn 250 công trình xây dựng bằng ròng rọc kéo thủ công, Trương Văn Dũng, chủ DNTN Thần Đèn ở TP Bến Tre, cho ra đời máy chuyển nhà"
25---------------------
Số phận một con người
-Trên TV giới thiệu nhạc sỹ Dõan Nho. Tôi định chuyển kênh thì hiện lên bài hát “Cô gái sông La”, Hiện rõ nhạc Dõan Nho, thơ Phương Thúy. Tôi nhớ đến bài thơ bà viết cho chồng, nhà thơ Tuân Nguyễn
“… Vắng anh đường bỗng dài ra
Khởi đầu là chỗ chúng ta quay nhìn
Càng đi càng lại khó tin
Rằng nơi cuối đến chỉ mình em thôi …”
-Có ai đó nói rằng cứ khi thấy cuộc đời quá chán, quá bất công, nghĩ đến Tuân Nguyễn lại thấy hình như mình quá may mắn. Không hẳn thế. Dù sao Tuân Nguyễn cũng có được tình yêu, những nỗi nhớ của Phương Thúy và những câu thơ rất chân tình dành cho riêng ông. Mấy ai có. Có người nhắc tôi về Lưu Quang Vũ. Không biết có bài nào dành riêng cho Quang Vũ không chứ tôi không thấy. Chỉ thấy những sáng tác của Xuân Quỳnh để cho vào những tập thơ.
-Evtushenko cũng thật lạ. Ông cứ áy náy là được cư xử quá tốt khi số phận những nhà thơ nhà văn Soviet khác thì quá nhiều long đong.
24---------------------
Tiến hóa - Đào thải
-Thượng Đế vốn rất tiết kiệm. Ánh sáng truyền theo đường ngắn nhất. Theo tính cách đó thì các nhà KH là những người gần Thượng Đế nhất. Họ rất tiết kiệm. Newton chỉ có 3 tiên đề, Euclit, Lozinski ... , cũng vậy. Không được thừa.
-Thuyết Tiến Hoá với quy luật đào thải rất khắc nghiệt. Một quần thể luôn phải tuân theo quy luật đó - Tiến Hoá. Ngược lại sẽ tha hoá. Mỗi cá thể chỉ được dựa vào chính mình, để tồn tại và duy trì sinh sản tạo thế hệ tiếp theo. Cá thể yếu là thừa, phải bị đào thải.
- Chẳng giống loài người tí nào. Mở miệng là nói : thừa hơn thiếu. Nhất là lời nói, có mất tiền mua đâu. Nói để mà nói, càng sướng tai thì cái đầu càng trì độn. Nhanh, Nhiều, Tốt, Rẻ. Đã nhanh tất nhiên sẽ nhiều sẽ rẻ. Tốt thì chưa chắc. Vậy chỉ cần nhanh và tốt thôi mà hai cái đó có vẻ ngược nau. Và ở đây phải đắn đo, nhanh bao nhiêu để khổ ảnh hưởng chất lượng. Và ở đây phải học rồi, phải đặt bài toán Paretto. Cái này ngại quá, cứ nói đại cho xong. Các ông KH cứ bắt bẻ thế cho họ chết đói, về nhanh với Thượng Đế rồi tha hồ mà tiết với chả kiệm
23---------------------
Về ngôn ngữ
-Nguyễn Khải trong "Đi tìm cái tôi đã mất" có viết về ngôn ngữ gỗ của chúng ta, nói để mà nói, chẳng ai hiểu đến nơi đến chốn cả. Buồn thế.
-Người Tàu dùng chữ tượng hình. Nói cái, hình dung ra cái chữ, ra cái hình giống nhau. Một tỉ người hình dung ra giống nhau cả. Thế chứ. Còn người Tây thì mỗi chữ đều có gốc gác Hi lạp. Ví dụ Philo-tình yêu, sophia-trí tuệ ...
-Còn ta. Nói một từ tất cả gật gù. Hỏi kỹ chẳng giống Tàu, mỗi người hình dung ra một thứ khác nhau. Cũng chẳng giống Tây, chữ thì tượng thanh nhưng không có prefix, gốc gác. Thà rằng không hiểu tí gì rồi xem định nghĩa nó một lần cho xong. Đây lại nghe cứ quen quen. Nói vậy nhưng không phải vậy. Ví dụ như "sang chấn" nghe cứ quen quen. Thực ra đấy là 'trauma’ (chấn thương, tổn thương về cảm xúc gây tác hại lâu dài) xuất phát từ thuật ngữ "wound" (vết thương, thương tích) trong tiếng Hy Lạp. Ví dụ nữa là theo Đạo Phật, cơ thể của chúng sinh được cấu tạo từ những yếu tố vật chất và tinh thần gọi là ngũ uẩn gồm sắc (tức vật chất gồm đất, nước, lửa, gió) và danh (gồm 4 yếu tố tinh thần: thụ, tưởng, hành, thức). Khúc đầu thì ai cũng hiểu còn khúc sau thì quả thực lơ mơ. Chỉ còn cách mượn sách dịch ra tiếng Tây để đọc.
Bi kịch là càng lơ mơ, càng khó hiểu thì càng huyền bí, càng uyên thâm thì bà con càng kính nể.
22---------------------
(cái đẹp cứu vãn thế giới -Fyodor Dostoevskyi)
-Cái đẹp là sự hài hòa thực sự với tự nhiên. Cái đẹp nó sống, có hồn, nó mộc, không có qua cấy ghép, nó như có từ bên trong, lung linh rực rỡ hào quang ra bên ngoài, đơn giản và thật. Nó có trong nụ cười mụ của đứa trẻ, cười cho mình, không có lý do, nó hồn nhiên, " vô duyên " thế đấy.
-Có ai đã viết, không nhớ nữa, hãy nhảy như không có ai xem, hãy hát như không có ai nghe, hãy yêu như chưa bị lừa dối, hãy làm thơ như tình c[f đánh rơi ... lúc đó nó xuất phát từ chính mình, nhu cầu tự nhiên của nó, cho nó, không cho ai. Vì thế nó thực hoàn toàn, tự do hoàn toàn, không phụ thuộc. Đã định cho ai là đã ít nhiều có nhân công, kiểu cách, đã mất chút mình, mất cái thực rồi. Những cái đó mà còn gọi là từ Đẹp thì phải hiểu là cái đẹp hóa trang, cái đẹp nhân tạo, cái đẹp chuyên nghiệp, nghĩa là ... cái đẹp xác, vô hồn
-"Không, thế giới của tôi và em, bức hình Thơ đó lấp lánh ảo ảnh và những hòn sỏi bé nhỏ. Chúng mình đã nhìn hình của hai đứa lung linh trong suối và có lẽ chỉ ở đấy nó được bên nhau, hòa xen đan vào nhau. Chúng tôi không tìm thấy cái Lý của bức hình đó. Nếu có cái Lý nào đó mà tôi được chọn cho có cảm giác yên tâm thì có lẽ kiếp trước tôi và em không phải là hai nửa mà là một thôi, có thể đó là một viên sỏi. Chỉ riêng ý nghĩ này tôi đã thấy cái Lý không thể chia sẻ được. Hoặc là nó quá gần, quá riêng tư. Cái Lý chung thì lại quá xa và đồng hành với bao sự ngẫu nhiên, tình cờ mà ta cố tình không nhìn để thú nhận sự nhỏ bé và bất lực của con người. Tôi càng it nói đến cái Thiện vì khi nói ra nó, nó đã không còn nguyên vẹn rồi. Chỉ có cái Đẹp - như l Dostoevskyviết: “ Cái Đẹp cứu thế giới”. Nó cứu chúng ta vì một lẽ đơn sơ - nó đẹp tự nó, là bản thể của nó. “Bông hoa của em” -Tôi đã ngắt bông hoa ở bờ suối cài lên tóc em năm ấy. Em cười nói, đấy là anh nói chứ. Bông hoa đẹp quá nhưng nó có biết chúng mình đâu mà, nó đẹp cho nó chứ”. (Bức Tranh Thơ -
http://tranductrungabc.blogtiengviet.net/2012/12/20/barcc_tranh_thai)
21------------------------
Lan Man
-Cuộc đời là một vở diễn. Mỗi người đã có vai diễn của mình, cho riêng mình, hợp với tạng của mình, không đổi được, lộ ngay. Nhưng mình cũng chính là khán giả của vở diễn, hãy tận dụng thưởng thức vở diễn của đời mình. Hơn thế nữa mình cũng là đạo diễn đấy. Có thể chúng ta chỉ có cơ hội làm người một lần, lấy đâu ra kiếp sau. Hãy có được vở diễn đừng tồi quá.
-Khổng Tử cùng học trò ngồi dưới gốc cây nghỉ trưa. Ngài hỏi học trò vì sao cái cây này sống đựợc tới mấy trăm năm. Đáp án của Thánh nhân là: vì nó vô tích sự, gỗ nó chẳng dùng vào được vệc gì. Thế đấy, thịt Đường Tăng nghe đồn ăn được là thọ lâu nên kẻ xấu săn ông để ăn. Ông thoát được là do Tôn Ngộ Không có phép thần thông biến hoá, khi bí thì chui vào bụng đối phương khuấy đảo, ai mà chịu được.
-Có rất nhiều người yêu nước Nga, yêu bài ca Nga, yêu văn thơ Nga mà chưa một lần đến nước Nga. Trong tình yêu đó có ước mơ Nga ngày nào. Khác tôi. Tình yêu của tôi với nước Nga trĩu nặng bao xót xa. Tôi nhìn thấy những con người say khướt khắp nơi hồi đó. Say để trốn những câu hỏi, để không nghĩ ngợi, để tồn tại chứ không phải để sống.
20------------
Lung Linh
-Đừng quan trọng quá bản thân và sự việc. Hãy lùi ra xa để nhìn thế giới lờ mờ, lung linh một chút, nó sẽ rất đẹp và cái đẹp sẽ rất riêng cho mỗi người (BCHM 2013)
-Nước Đức nghĩ ra công nghệ chính xác để xác định bóng đã vào khung thành. Nước Anh áp dụng. Nước Đức cho đến nay vẫn chưa. Có cần thiết cái đúng đó không. Tượng thần sắc đẹp vỡ một tay, và chúng ta vẫn say mê ngắm nó và tiếc nữa. Không có gì chán hơn sự hoàn thiện tuyệt đối. Thiên đường nếu có, hãy lờ mờ, lung linh không rõ như trong giấc mơ, như những bức ảnh đen trắng xưa, ...như trong thơ thời học trò ấy.
-T. mời tôi nghe bản nhạc Bolero của Raven. Nghe xong một khúc tôi xin phép về. Nó lặp đi lặp lại một giai điệu mà. T. cười, nói phải nghe tiếp, tí nữa các bóng điện tử nóng lên sẽ thấy hay hơn nhiều đấy. Có phải công nghệ số đâu.
Năm 1934, trong cuốn Âm nhạc Lambert viết: "Có một giới hạn nhất định của thời gian để một nhà soạn nhạc có thể thổ lộ trong một nhịp điệu nhảy ( đó là Ravel với Boléro ).
Nhà triết học Allan Bloom nhận xét vào năm 1987 trong cuộn sách bán chạy nhất của mình "Philosophy of Composition"- Những người trẻ tuổi biết đến nhịp đập của quan hệ tình dục. Đó là lý do tại sao " Bolero " của âm nhạc cổ điển thường được họ biết đến và yêu thích khi làm tình. Bộ phim sex-khiêu vũ nổi tiếng "Dance aux feu" thành công nhờ có giai điệu kỳ lạ này, nhịp dập của trái tim, tiếng thở, chuyển động lên xuống, chao đảo, da diết lặp đi lặp lại một một kiểu mà luôn mới, cứ như kéo dài vô tận.
19----------------
Bản Tuyên ngôn Nhân quyền
1879 với khẩu hiệu : “Tự do – Bình đẳng – Bác ái’' của nước Pháp thật là đẹp, rất đẹp. Cảm xúc xong, thử suy ngẫm về các từ trong đó.
-Bác ái, điều này giống như trong đạo Phật ấy, Từ bi mà. Điều này thực chất là một ước mơ thôi. Cái ác luôn có.
-Bình đẳng, nghĩa là ai cũng như ai. Ở đâu vậy? Trước pháp luật.
-Tự do là quyền làm mọi việc không ảnh hưởng đến Tự do người khác. Một định nghĩa đệ quy, định nghĩa để mà định nghĩa
18---------------------
Bầu trời- Mặt đất
-A. Bonkolski cầm cờ chiến lao lên, ngã xuống. Khi tỉnh dậy giữa đồng hoang chiến trận, bị thương, nhìn lên bầu trời cao mênh mang. Danh dự, chiến công, kiêu hãnh đâu. Không có, chỉ cảm giác nhỏ bé và hẫng hụt.
Cảm giác đó Rotsin cũng có. Nhưng anh có Catia để chia sẻ
-Con vịt đã xấu xí lại cứ thích nhảy bay, với lên bầu trời. Sao nó không như những con khác trong đàn vịt, hí húi với những con cá, con tôm. Mùa xuân sau đàn Thiên Nga bay qua và con Thiên Nga con bay lên, cùng đàn.
- Chiếc lá khác lắc lư cười ngạo nghễ,
màu rực hung nắng ấm của mùa hè.
Đợi cơn gió nhấp nhô như sóng biển
để cưỡi lên một lần nữa với trời xanh.
(Lá rơi - thơ Trần Đức Trung)
17------------------
Thơ
Lâu quá lại gặp anh bạn nhà thơ hội viên hội nhà văn. Hồi còn học BK, thơ nghe còn hồn nhiên, khó đoán, bất ngờ, có cái riêng. Bây giờ chuyên nghiệp rồi, không biết có qua trường lớp đào tạo nào không mà thơ già dặn quá, sành sỏi quá, niêm luật quá, để đọc ở các hội thơ, để đi thi, để in tập. Anh bạn đọc mấy bài thơ kiểu Đường luật cho chúng tôi nghe, vừa đọc vừa giải thich các từ, các tích, cách chọn từ, những ai đã nghe, đã khen rồi, sốt ruột quá. Mà anh nhớ thế chứ, chẳng bù cho mình làm trước quên sau. Nghe thơ của anh xong ai cũng già đi. Không, phải nói là trưởng thành lên chứ.
-Thơ nghe xong quên, nhưng điều anh nói về Tàu thì lạ. Đó là Tàu cho rằng nơi nào có người Tàu thì đó là nước Tàu. Không hẳn, theo ý anh thì thế hệ sau chỉ có cái vỏ, hình hài Tàu thôi, còn bên trong sẽ mang dẫn cái hồn, linh khí của đất đó. Chẳng biết thế nào ...
-Chia tay nhìn anh bạn tóc rụng gần hết. Già dặn quá nghĩa là chóng già. Thôi bớt thơ Đường đi. Trở lại những bài thơ Bút Tre xưa của chúng mình đi.
16---------------------------------
Viết lách trong nền kinh tế trí thức
-Có một anh chàng giáo viên tiếng Anh tại New Hampshire. Anh ta còn dạy cả tiếng Tây Ban Nha nữa và làm mấy thứ linh tinh khác, ca hát, chơi Piano, sáng tác ca nhạc, phát hành dĩa CD, nhưng thôi không tính. Tuy vậy có một thứ lúc đầu cũng coi là linh tinh nhưng rồi lại trở thành kỳ diệu để rồi bỏ luôn nghề dạy tiếng Anh (H, T, cả MP không được bắt chước đâu nhé). Đó là anh ta viết truyện.
-Một lần anh chàng tò mò hỏi cô bán sách :" Cứ nói quyển Harry Porter là bán chạy sao đứng chờ mãi chẳng ai mua?"- bán hàng nói tháng trước cơ. Người mua nhiều rồi thì cũng phải hết chứ. "Thế quyển nào luôn có người mua đều đặn?". Cô bán hàng nói là Kinh Thánh. Thế thì mình sẽ chọn viết về kinh thánh, anh chàng nghĩ và về hí hoáy. Truyện "Davinci code" rồi "Angel and Demon"
-Tôi hiểu ra nhiều quan niệm khác nhau về vật lý, triết học, tôn giáo qua hai tiểu thuyết đó cũng như xưa kia tôi hiểu được kiến trúc Paris một chút qua "Những người khốn khổ", hiểu được rừng nước Nga qua "Chiến tranh và Hoà bình". Có đến 4 trang Victor Hugo tả về cấu tạo của cống ngầm Paris mà các giáo sư trường Cầu Đường Paris thường nhắc tới trong bài giảng của mình. Tuy nhiên tôi thích nhất là "Điểm dối lừa" vì nó cho tôi một cách nhìn về hệ thống cầm quyền của nước Mỹ và công việc, tính chuyên nghiệp của các chuyên gia. Những truyện đó không chỉ các sáng tác xoay quanh các tình huống tâm lý, nó chứa đựng những kiến thức các chuyên môn khác nhau và rất sâu, nó mang trí tuệ.
Chắc mọi người đoán ra anh chàng "nghiệp dư" đó rồi chứ.
15------------------------
Chân, Thiện, Mỹ
-Chân, Thiện, Mỹ. Có cả 3 thì tuyệt quá, hết rồi. Một cô lo việc, cư xử đâu ra đấy, lúc nào cũng đúng, khỏi chê. Một cô thì lòng nhân ái tình thương bao la. Một cô thì đẹp. Cái khó là trời chỉ cho được chọn một. Dostoevski chọn Cô cuối : "Cái đẹp cứu vãn thế giới".
-Trần Mạnh Hảo lại chọn cô đầu :"Sự thật cứu vãn thế giới"
- Có nhiều người lại bất chấp, cứ vơ cả ba nhưng đẹp làm gì, thay bằng cô khác "Chân, Thiện, Nhẫn".
Bạn chọn ai. Chắc bạn sẽ hỏi tôi thế Trung chọn ai. Tưởng bạn biết rồi chứ.
14---------------------------------
Vận-Mệnh-Tu
- Vận thường gắn liền với cái chung lớn hơn. Trời đã sinh ra là người Palestin thì chịu một cuộc sống do vận của đất ấy. Sinh ra là người xứ Norway thì không biết đến từ nghèo. Khi cái vận nước nó quệt vào Irak thì mọi người ít nhiều đều bị. Chiếc tàu gặp nạn thì ngồi vé hạng nhất cũng khổ.
-Mệnh là trời định cho ta. Cũng may là trời cũng không cố định theo một đường vạch sắn mà trong một dải có hai bờ, cho ta một chút lựa chọn, xoay xở để cải thiện ...cũng lại một chút cuộc đời ta
-Tu phụ thuộc vào mỗi ta để thay đổi mình trước đã, từ đó có thể thay đổi cuộc đời ta một cách diệu kỳ.
13---------------------------------
Viết lách
-Đọc tác phẩm được Giải Nobel là nỗi nhọc nhằn với tôi. Nghĩ đến đọc "Buồn Nôn" của Jean-Paul Sartre mà đã thấy muốn nôn. Đổ cho đọc bản dịch khó, tìm đọc bằng tiếng Pháp "La Nause'e" cũng chỉ cố được già nửa rồi bỏ cuộc. Đành dỗ đền mình bằng "Những ngọn gió Hua Tat" của Nguyễn Huy Thiệp vậy. Chắc tác giả "Buồn Nôn" cũng chán quá nên từ chối Giải Nobel.
-Dọn nhà thấy quyển sách của con gái học văn xưa. Mở xem bài văn thi học sinh giỏi viết về chị Dậu. Kết thúc bài văn là những dòng rằng tác giả không tin với chị ấy chỉ có đêm tối tắt đèn. Chị sẽ đi phá kho thóc của Nhật, sẽ ... Còn mấy
sẽ nữa. Sao không viết tiếp nhỉ. Cũng có thể chị ấy sẽ đi học xoá nạn i tờ, rồi bổ túc văn hoá và sau làm cô giáo dạy văn, làm thơ, in thơ nữa chứ.
-Hết Tây, về Ta lại sang Tầu. Tầu thì đỡ phải đọc. Cứ bật kênh TV lên : Tuỳ Đường diễn nghĩa, Hoạ Bì, Tây du ký, ... Nhiều quá. Nằm xem đỡ phải đọc. Cho nhàn
12----------------------------------
Niềm tin
Có một niềm tin rằng sau này, nghĩa là không phải trong đời chúng ta, đất nước ta sẽ thanh bình, giầu sang và hạnh phúc. Sẽ không có ô nhiễm, tệ nạn, độc ác, tham ô. Người với người sống để yêu nhau và ... để chụp ảnh, làm thơ post lên FB và like.
-Theo cách lập luận của nhà triết học Pháp Blaise Pascal (1623-1662) đã từng coi niềm tin là một canh bạc, một sự cá cược vào một cái mà mình không được chứng kiến trong cuộc đời mình, thì nếu tin vô điều kiện vào điều trên, vào cái sau này tốt đẹp đó cho VN cho đời sau thì nếu nó thực sự sẽ có thì quả thật là điều hạnh phúc lớn lao, còn cái mất là không mất gì cả.
- Còn ngược lại, nếu bạn không tin vào tương lại đó (tất nhiên là khi bạn không còn nữa) và điều không tin của bạn là đúng thì bạn chẳng được gì cả,
Vậy bạn chọn cái nào, không mất gì cả hay không được gì cả?
11-----------------------------------
Sự Học
Tôi vẫn nhớ lần đi dạo trong vườn hoa nhà trường hồi năm thức ba cùng giáo sư Steivolf Lev Isarelevich người Do Thái. Ai đã đọc “Thép đã tôi thế đấy” có nhớ đến cuộc càn Do Thái ở thành phố Kharkov không. Tôi lại học ở ngành Vật lý kỹ thuật mà nhà Vật lý thiên tài Landau, người Do Thái đã dẫn dắt. Phần lớn các giáo sư dạy tôi là gốc Do Thái. Lớp tôi học cũng nhiều SV gốc Do Thái và học rất giỏi. Câu tiếu lâm nổi tiếng mà tôi nghe được khi đến đây học là :”Người Do Thái quét rác và người Di Gan giáo sư”. Tôi hỏi thầy về dân tộc Do Thái và trí tuệ, sức sống ở đâu. Ông ấy nói:
Ở sự đơn giản, mọi thứ đều quy về 3
Ở sự tự tìm đến chứ không truyền bá
Ở chữ viết
Cái đầu và cái cuối tôi rất thích. Ông ấy nói người Do Thái học là viết. Phải nói thêm là dân Di Gan không có chữ viết. Mỗi ngày ông viêt hai trang, mỗi tháng đọc lại xóa đi để có được hai trang. Một năm sẽ có bằng Phó TS. Sigmund Freud gọi việc Darwin ghi lại tất cả những gì ông quan sát thấy là "Quy tắc vàng của Darwin".
Không biết GS còn sống và khỏe manh không những bài học ông cho tôi khi đi dạo đó cực kỳ quý giá. Có điều bây giờ có MT tôi rất hay Copy cho nhanh. Còn xóa đi thì tôi duy trì thường xuyên, để đỡ mắc kẹt trong thông tin và chữ nghĩa.
Hôm nay chưa viết gì. Thử viết vội 3 ý rồi đi ngủ sớm. Mở MT ra lại nhận được Mail gợi ý quan tâm về một triết gia về VHVN, sợ quá. Nhưng cũng thử trả lời thành thực vậy. Nhớ lại câu thơ Tạ Minh Châu
Dẫu mênh mông tựa cánh đồng
Chỉ là một khúc tang bồng cò bay
Trong mọi thứ đều có tinh và đều có rác. Trong sự Tiến hoá rất cần sự đào thải. Cái cây mọc cần chiết cành, xum xuê đầy cành lá không biết đâu là gốc, cứ cái nọ che cái kia, dẫn tới sự tù mù giả vờ với nhau thì chết. Ai có thể đọc tới 7000 trang. Thuyết tương đối hẹp cũng chỉ 2 trang. Nguyên lý cực đại cũng chỉ nửa trang, còn lại là ứng dụng hay ví dụ.
Phật Tổ cũng chỉ có Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo. Tiền đề là Sự Khổ, Kết đề là tim lời giải cho bài toán không khổ. Nhưng khổ là liền với thân, với sống. Diệt khổ (bắt đầu của Tứ Diệu Đế) là diệt sống, diệt Thân. Thế thì nói làm gi. Phật Tổ tìm lời giải khác, diệt cái trong Thân, cái Tâm. Lý luận thất chặt chẽ nhưng người đời vẫn lấy sự hư vô làm Sợ. Phật cùng biết thế, nên nói chung chung có ý thoái thác, cũng như Khổng tử vậy. Trong cái phần ta gọi là "bao dung" đó , Nguyễn Tường Bách gọi là "tù mù", người ta bắt đầu sáng tác. Huyền Trang có đến 600 bộ kinh. Ai đọc Kim Dung thấy cả một Tang Kinh Các. Cháy bao lần nhưng có vơi đi đâu, cớ nhiều ra. Cứ sáng tác ra lắm quá, ngôn ngữ thì lẫn ta lẫn tàu, lẫn hết, có cái gì không ổn. Hãy quy về 3 điều để yên tâm, để mạch lạc
Cái gì - Thế nào - Dùng như thế nào.
Giống như lọ thuốc vậy, xem người ốm có cần không.
10---------------------------------
Mạch Lạc
Khi Thành Cát Tư Hãn rút quân từ Iran về qua Ấn Độ, bị ốm, phải dừng lại. Ông tranh thủ đi xem cậu út học hành thao lược đến đâu. Khi đánh Tàu ông ấy đã bắt được khoảng ngót chục Khổng Tử, Tôn Tẫn với Gia Cát Lượng để dạy mưu, kinh, binh pháp ... cho quý tử. Ông đứng ở ngoài lều dỏng tai nghe trộm mãi mà chả hiểu gì cả, nào là Hư thực thực hư, nào là ... Ù hết cả tai. Ông cáu, rút kiếm định chém cả bầy lảo sư đó và hỏi con trai: " sao chúng lắm chữ thế mà thua ta". Con trai trả lời vì chúng không hiểu được vó ngựa của Mông Cổ. Khi chúng nghĩ quân Mông sẽ đánh thì ngày hôm sau quân Mông đã như trên trời rơi xuống rồi, vây kín thành. Khi chúng nghĩ quân Mông sẽ rút, ngày mai chẳng thấy mống nào, mất tiêu. Sau này Engel gọi đó là năng suất, nôm na là tốc độ thôi.
-Một lần phải chấm một luận án TS về toán và MT. Tôi kêu trời vì nó dày đến hai đốt ngón tay ấy.
-Các cụ Phan Châu Trinh, Phạm Quỳnh, Nguyễn Thái Học ... Quan tâm đến việc học công nghệ và hiện đại hoá V N, giống như Nhật vậy. Nhưng ai cũng thích đi buôn, làm quan. Mà cứ hở ra lại còn làm thơ nữa chứ. Khổ là phải
9-----------------------------------------------
Đạo
Chiều nay trên TV giới thiệu Kiếm Đạo Kendo của Nhật. Hoá ra trên thế giới có hơn 10 triệu người học. Họ học Kiếm và hơn nữa họ học Đạo. Đấy mới là điều quan trọng-Đạo. Vậy Đạo là gì vậy mà người ta còn nói đến Vũ Đạo, Trà Đạo ... Đến bữa cơm rồi, ăn đã. Có Thực (đồ ăn) mới vực được Đạo mà. Xem Kendo trên TV tôi chú ý lời giới thiệu : Kendo để luyện Tâm, để tĩnh Tâm. Và đường kiếm hình như được điều khiển không phải bằng cơ bắp mà bằng Tâm, bằng Hồn. Tôi mù tịt tiếng Tầu. Kiến thức về Tàu chủ yếu qua các truyện Kim Dung và phim dã sử tràn ngập trên TV, chữ Tàu thì biết chữ Nhân vì nó giống ký tự Lamda tôi hay dùng. Nhưng cũng liều lý giải chữ Đạo mà mọi người nói lắm quá, mà cũng là để một lần suy ngẫm về nó. Thói quen quy về 3 mách bảo:
-Đạo là đường. Nhiều người nghĩ như vậy
-Đạo là bổn phận, như Đạo làm con mà ta hay nói
-Mọi sự vật đều biến đổi, ta quen gọi là Biến dịch. Đạo là cái bên trong của sự vật lại không hề biến đổi để mọi sự vật từ đó mà ra, mà về, mà tựa vào. Đạo mà cũng vô thường thì biết tựa vào đâu. Khi Hasen đến chơi với tôi, khoảng
4 h chiều là lúc cậu ấy ra góc tường nhắm mắt, xoè tay niệm tưởng trở về với Thánh Alah. Cậu ta có một chỗ dựa rất rõ ràng là Đạo Hồi của dân tộc cậu ấy. Đạo ở bên trong sự vật, là bản thể của sự vật. Đạo có hai tính chất là trật tự trên dưới hay là to nhỏ và cân bằng âm dương.
8------------------------------------------------
Không đề
Ba cái gạch đầu dòng hôm nay nhé. Thử viết hai cái kỳ lạ và một cái kỳ diệu
-Sáng nay trở lại bể bơi Bốn Mùa. Hầu hết hè qua tôi dành bơi bể bơi ngoài trời. Mọi người thấy tôi mừng rỡ và rủ đi ăn. Tôi hoãn, không được, hôm qua phải cho SV về sớm đi ăn với hội LX rồi. Ăn liên tục mệt lắm. Họ nói đủ mọi chuyện dưới bể bơi. Oanh béo kêu: "cái dân mình nó lạ thật, cứ lên là đua mua, xuống là đua bán". Oanh chơi chứng khoán mà. Bà Mai nói tiếp : mình chết, nhưng mọi người đều chết. Thế cũng yên tâm. Gustave Lebon có viết về 7 dạng bầy đàn trong"tâm lý học đám đông". Không hiểu dân mình mang số mấy
-PA đã nhập học ở LA. Thấy trong Fb cậu cháu sơ suất đăng ký muộn học để phải nhận một danh sách các môn học " khủng khiếp", trong đó có môn về tôn giáo và văn hoá Do Thái, tôi nhắn tin ghen tị. Hôm nay nhận được Reply :"cháu cảm ơn bác, hôm nay buổi học đầu tiên và cháu rất thích, thật may cho cháu". Để chống lại nhưng người Isarel ham học này, dân tộc Palestin cũng lựa chọn một vũ khí mạnh nhất - Giáo dục.
-Hôm qua nghỉ giữa giờ. Ngồi trong phòng nước mở lại điện thoại xem có cuộc gọi nào không. Không có, chắc mình bị bỏ quên rồi. Bỗng dưng thấy trong danh bạ mình lưu tên ai LL. Không chắc chắn, gọi lại xem ai cho rõ. Có bài hát chờ. Mình tìm kiếm bài này bao lâu rồi, kỳ diệu quá, ai đấy. Không có trả lời. Có lẽ không phải tôi khó tính với ca nhạc Việt. Tôi không chê mà chỉ nghĩ là mình không quen thôi. Nhưng bài hát này khi Trần Thu Hà trở về hát tết năm nào trên TV thì tôi thích. Giọng TTH và lời bài hát nó thật quá, như thơ tôi quen viết vậy " Hà Nội cái gì cũng có, chỉ thiếu tình người ...". Thiếu thôi chứ không phải là hết. Tiếng nhạc tắt. Tôi vẫn muốn nghe lại bài hát. Tôi thích giọng TTH. Tất nhiên không đến mức như Nguyễn Thiện Đạo nhận xét "ca nhạc Việt bắt đầu từ TTH".
7-------------------------------------------
Cái Đẹp và Khát Khao
-Einstein nói : "Cái đẹp đẽ nhất mà chúng ta có thể trải nghiệm được là cái bí ẩn. Đó là cảm thức nền tảng trong cái nôi của nghệ thuật và khoa học chân chính. Kẻ nào không biết đến nó, không còn khả năng ngạc nhiên hay kinh ngạc, kẻ đó coi như đã chết, đã tắt rụi lửa sống trong mắt mình” .
Hôm nay ngày mất của Quang Vũ - Xuân Quỳnh. Tôi đọc lại thơ của họ. Hình như cả hai đều có linh cảm. Tôi nhớ câu thơ của Quang Vũ viết cho Xuân Quỳnh
Chúng mình rồi sẽ chết đi
Như những câu thơ chẳng ai đọc lại.
-Càng khám phá ra nhiều, hiểu nhiều hơn sự vật lại càng thấy thêm nhiều bí ẩn (Mystery) của nó và đó là một điều thật kỳ diệu (Miracle). Nhiều nhà văn đã viết rằng cuộc sống là một hành trình kiếm tìm cái gì đấy, nó cứ thúc giục chúng ta, khiến chúng ta thèm khát chiếm đoạt và ngạc nhiên. Có lẽ ai cũng từng có cảm giác bị hẫng hụt sau những hân hoan thành công đạt đích nếu sau đó không còn cuộc thi nào nữa hay sau những thất bại mà không còn cơ hội. Jack London cũng viết về những người tìm vàng như vậy. Hạnh phúc có trong đi tìm chứ không phải là tìm thấy.
-Hình như khi còn thấy sự bí ẩn tâm hồn ta vẫn chưa già, vẫn sợ ma, ...sợ cả đàn bà. Sợ sự bí hiểm mà lại khao khát
6--------------------------------------------
Buông Bỏ và Không Chấp
Năm đó chị bảo tôi: "Chị nói cho em hai từ này, em hãy trồng nó trong tâm, chăm chú nó, nó sẽ giúp em vượt qua thôi. Buông Bỏ và Không Chấp". Khi tôi đã vượt qua được và chị rất vui, tặng tôi cuốn "Năng lượng tình thương" của chị. Tôi mới có được 3 ví dụ:
-Đứa trẻ ngã không đau, nó được mụ đỡ. Không phải, nó không hề kháng cự, theo đúng buông bỏ và không chấp.
-Người say rượu ngã cũng vậy, rất ngon lành
-Thời Lão tử sống, có chiếc xe ngựa chạy tuột bánh. Mọi người bị thương. Có một ông không. Ông ấy ngủ gật.
5----------------------------------------------
Con Đường Xa
Năm đó, sau mười năm xa VN, tôi trở về trường, ngồi nói chuyện với K. cùng tuổi. K hỏi :" Hỏi thật ông nhé, ông đi từng ấy năm, có bao tiền mang về". Nghe tôi trả lời xong K. nói :" Tôi không đi đâu bao giờ, chỉ ngồi đây mà cũng có thua ông đâu, thật đấy. Giá như vừa rồi mua lại cái miếng đất ở GL thì …"
-Năm 89 lang thang sang Ba Lan lên Gdansk ngắm cầu tàu. Xem cuộc thi chó đẹp. Ninh rủ đi nghe Lech Walensa nói chuyện. Tôi ở nhà nghe nhạc. Mọi người về nói là Lech nói họ chưa sẵn sàng, họ cần thêm thời gian để chuẩn bị, để tự đào tạo rồi mới có thể tiếp nhận chính quyền.
-Nghị sỹ Elxin đi Mỹ về có hai thu hoạch bất ngờ. Ở đó không có tham nhũng vì không ai ăn cắp tiền trong túi mình, cũng không có nhà kinh doanh hay chính khách kém vì bị đào thải ngay.
4------------------------------------------------------
Cánh cửa
-Họ biết ta ở ngoài rồi nhưng cánh cửa vẫn đóng, đừng tự mở. Không chờ được có thể bỏ đi nhưng còn hơn là đẩy cửa.
-Cái cửa chính để bước vào không phải là dễ mở. Nhưng cái cửa sổ nhiều khi ta không để ý. Có thể không nói gì, không là gì, nhưng hãy nhìn đã.
-Trong cuộc đời có lúc người ta chờ đợi câu trả lời của ta. Hãy nhớ trong nhiều trường hợp câu trả lời thông minh sẽ là "thế à".
3------------------------------------------------------
Tiếng Việt
Có lẽ tiếng Việt là tiếng đặc biệ một cách kỳ lạ (hay là kỳ lạ một cách đặc biệt). Hồi xưa Olia cứ thắc mắc với tôi là: với tôi em xưng bằng tiếng Việt là "Em", với bà tôi em sẽ phải xưng là "Cháu", rồi xưng "Chị", "Cô"..., khó cho em quá. Một lúc em mụ đi, chẳng nhớ mình là ai cả. Muốn làm người Việt khó thế. Phải chẳng nhớ mình là ai cả. Liệu đây có phải cái "Vô Ngã" để đắc đạo chưa.
-Trong cuộc họp một TS trẻ học ở nước ngoài phát biểu với câu:"Mọi người đều biết rằng ...". Lạ thật, mấy người biết đâu mà nói vậy. Chết rồi, tôi đừng nói cho tất cả. Tôi nói cho tôi thôi. Tôi không biết. Nhiều nhất là (mọi người - 1) biết thôi.
- Vừa lòng hết thảy mọi người là không tưởng. Chỉ đưa bé mới có thể làm hài lòng hết thảy mọi người nhưng đứa bé đó mãi mãi là đứa bé.
2-----------------------------------------------------------
Thay Đổi
Đừng nghĩ cách thay đổi những cái khác mình. Nhưng thay đổi mình thế nào. Trời đã sinh ra mình như vậy rồi. Học tâm pháp như Thiền Định, Raja Yoga ..., tu luyện kiểu ấy khó quá. Có cách nào dễ hơn không. Thử nhé, xem mình có thể thay đổi được mình không.
- Có thể thay đổi được 30% nếu mỗi ý định, việc làm chậm lại, không nhiều, tictac thôi vừa đủ cho thêm hai chữ "lựa chọn" vào. Khi thổ lộ "A y E" hãy nghĩ là "A lựa chọn yêu E", khi ăn hãy thay bằng "tôi lựa chọn ăn" ... Thế có dở hơi không. Có đấy, nhưng cần thiết vì ta đã lựa chọn và đã đỡ vô trách nhiệm ta.
-Khi có một điều đáng tiếc xảy ra. Hãy hít thở 10 lần thật sâu để đủ Oxy . Rồi niệm vào lòng " chấp nhận, không quay ngược được kim đồng hồ". Hãy xem mìnPh còn nhiều không. Tất nhiên là còn nhiều rồi, chẳng qua là mất bớt chứ có mất hết đâu. Cuối cùng là làm sao để khỏi lặp lại điều đó. Sẽ thay đổi cũng đến 30% cuộc đời
-Nếu ứng dụng hai cách trên thoải mái rồi, tập Thiền sẽ không còn là khó nữa và có thể thay đổi hoàn toàn mình và cuộc đời 100%
1---------------------------------------------------------
Thơ
Một Vài Người Thich Thơ (Wislawa Szymborska-Nobel văn học 1996)
-"Một vài người"-không phải là tất cả-Mà thực ra cũng chỉ thế, ít thôi-Không kể đến trẻ em còn đi học-Trong nhà trường vẫn dạy đủ các môn-Không tính nốt cả những nhà thơ nữa-Khéo chỉ còn hai trong số cả ngàn người
-"Thích"-Đủ mọi thứ, súp mì gà nấm-Thich mầu xanh và cả những lời khen-Thích chiếc khăn đã bạc sờn cũ kỹ-Thích mình đây-Thích dắt chó đi chơi.
-"Thơ"-Đó là cái gì, thơ ấy-Tôi lăn tăn tự hỏi lẫn trả lời-Nhưng không biết và rồi không biết -Chỉ biết tựa vào như cái tay vịn lan can