Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

ABC-Facebook


Chân tôi bị dãn tĩnh mạch. Tại hồi nhỏ cứ ngâm mình dưới nước nóng sông Đào Nam định vớt củi, rồi lại đội than, đội muối ... từ thuyền lên. Sau này lại làm cái nghề dạy họ đứng suốt, còn lại thì họp hành, ngồi thõng chân hàng giờ ở máy tính. Ăn một mình đau tức, chữa một mình cực thân. Trong Twoo hình như không có ai bị dãn tĩnh mạch cả, thôi ra khỏi Twoo vậy, vào Facebook xem sao. Tôi gửi ngay thông báo "Trung bị dãn tĩnh mạch chân, ai quan tâm cho liên hệ". Cũng chẳng có ai phản hồi cả, mọi người còn đang bận bịu với các ảnh mầu sắc đủ kiểu, các món ăn, các cảnh vật. Một cô nàng đưa ảnh lên kèm hai dòng sụt sùi vì nhớ, thế là nhao nhao gần trăm lời chia sẻ, khen ngợi. Mà hôm nào cũng vậy. Hóa ra sự lặp đi lặp lại có hai mặt: Nhàm chán vô cảm và Nghiện. Ở đây mọi thứ dừng và kẹt lại ở tầng ngoài, tầng các giác quan, và tất nhiên cũng chỉ là giải trí nghe - nhìn thôi, tạm gọi là tầng hình (đúng như Gustave Lebon đã nói: đám đông là trì độn về tư duy và cảm xúc, mọi tác động vào nó để suy ngẫm đều vô ích. Nó chỉ quen với hình ảnh và ví dụ và lây nhiễm). Còn hai tầng nữa bên trong, tầng dòng chảy vận động kết nối để thưởng thức tạm gọi là tầng khí huyết, và tầng Thần để nhận thức thì chưa thấy. Hôm nay đủ một tháng dạo Facebook, dù sao cũng thử tìm lấy 3 điểm sáng của Facebook ra xem nào:
- Có lẽ đây là sân chơi của đám đông văn phòng với những công cụ mạng kỳ diệu và tiện lợi, đặc biệt
là cho những thông báo. Có điều những thông tin chia sẻ để học một cái gì đó, làm một cái gì đó chắc không được hưởng ứng. Chia sẻ chữa bệnh - vô duyên. Cần người quan tâm đến những vấn đề nghiên cứu của mình, không phải là vô duyên nữa mà là rất vô duyên. Nhưng đằng nào mình đi in tập truyện ngắn, chắc cũng có thể giải quyết một chút ở đây. Ở đây đông người, mà mình luôn tâm niệm là "con người chỉ giống nhau ở một điều là không ai giống ai cả". Chắc cũng còn có ai đó đang chờ, đang đi tìm những truyện, những nhân vật của mình. Xong rồi còn tập thơ, các kịch bản nữa chứ. Dare to try - cứ phải thử thôi, không mất gì.
- Tìm được một số người quen, thấy đỡ xa nhau hơn.
- Cuối cùng ũng thu lượm được một số suy nghĩ và ảnh đẹp, và có được mấy bài thơ
Gmark-Zuckerberg
Trẻ người non dạ mảng chơi
Nghĩ ra một thứ lòai người tớn lên
Thời gian thực quý hơn tiền
Lại đem vung vãi triền miên thế này

Nghĩ lại thì nó cũng hay
Người quen tôi gặp nơi này, may sao
Bao năm chẳng có lúc nào
đến nhà nhau được, hỏi chào cũng không
Nhắn tin, xem ảnh, trải lòng
FB hý hoáy là xong, diệu kỳ
Tiếc là bác sỹ hiếm ghê
Quanh đi quẩn lại những nghề lông bông
Dạy học, nghiên cứu văn phòng ...
Giá trong FB có ông docteur
ai mà biết được, nói nhờ
Trong FB có người chờ làm quen
Nếu không là Bác Sỹ Nam
Thì Nữ cũng được, không hâm tốt rồi
Facebook?
Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ
Vô Đề 1
Anh cần bức ảnh này cho thơ đấy
Nó đòi em và muốn được cả trăng
Anh mắng Thơ, thôi đi không tham thế
Nó không nghe, đành chiều nó vậy cho xong
Vô Đề 2
Khum tay vớt lấy trăng vàng
Vỡ trăng, vỡ cả hinh nàng, cả thơ
Bao năm rồi vẫn không chừa
Vẫn khờ vẫn dại vẫn mơ vẫn tìm
Vô Đề 3
Cái đúng thì thường vô hồn
Cẩn thận, chín chắn mãi buồn làm sao
Lung linh cuộc sống muôn màu
Đúng sai, yêu ghét gần nhau, vô thường
Vô Đề 4
Sao thêm khoảng lặng thế này
Trong FB có hai người cùng tên
Nên có ký hiệu cho thêm
Để tiện nhận biết không nhầm sang nhau
Cũng như là mối tình đầu
Mối tình đầu B chắc là sau A rồi
Vô Đề 5
Em quên dấu "?" phải không
để tôi không thể xuống dòng mình tôi
ngôi nhà cho một cuộc đời
có tình yêu, có tiếng cười trẻ thơ
Ngôi nhà ấy ở trong mơ
trong thơ và cả bây giờ trong tôi
Vô Đề 6
Tun ơi sao cứ liên mien
tìm chi mãi thế, những miền đất xa
đã qua bao nẻo ngã ba
ngả nào đường trở về nhà ngày xưa
Vô Đề 7
Chút thơ Lermontov
.....Khi anh nói những điều còn day dứt
Em lắc đầu chẳng nói năng chi
Khi trong thơ nỗi đau anh thổ lộ
Em vui mừng khen thi tứ diệu kỳ.....
Vô Đề 8
Gửi K...
(anh vừa mới làm bài thơ-post rồi lại sợ không vừa ý em-nếu em thấy nó cuồng điên-bảo anh delete xuống liền được không-đừng trách cái lá diêu bông- cũng đừng trách tính anh không như Thầy)

Đầu tiên ta sẽ quen dần, thế rôi ta sẽ quên lần đầu tiên, nghĩa là cái cũ đã lành, thời gian như thể đã thành thuốc tiên

Mối tình nào cũng là đầu, chỉ thêm đánh dấu trước sau thôi mà, MTĐ B sau MTĐ A, Mối tình nào cũng như là đầu tiên, Cũng đều là có giận hờn, Cũng đều có những vui buồn nhớ nhung, duy Mối Tình Cuối lạ lùng, Sợ nơi cuối đến không cùng với nhau

Lá Nho Diêu Bông
Thì ra cái lá diêu bông
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho
Vô Đề 9
Có người đổ tại Diêu bông
Đừng khóc em nhé coi không nghe gì
Cũng như Anh vậy nhiều khi
Họ trách này nọ chỉ vì mình ... ngoan
Vô Đề 10
Khổ thân, học nhảy làm gì
Chỉ nên học đứng học đi, tiến lùi
Cái đó ai cũng có rồi
Vì sao lại học méo người xấu thêm.
------
Khi Anh nói "yêu em", đó là anh thổ lộ
Thật giản đơn như viết một bài thơ
Dễ và quen như giai điệu ước mơ
Sao đếm được anh đã nói bao lần như vậy
Khi anh nói "cần em", đó là anh thú nhận
Khó bao nhiêu cái kiêu hãnh đàn ông
Phải chịu đựng những coi thường ngờ vực
Nhưng biết không em lới nói đó thật lòng
-------------
Tôi cũng thế đấy, cũng lặng đi ngắm bão
Và mọi thứ trong lòng tan biến bình an
Tất cả xong rồi, cơn bão đã ta
Có cảm giác mình được sinh ra lần nữa
Lại bắt đầu những gì còn dang dở
Rồi vẫn đi tìm, khắc khoải, cô đơn
Và mầm bão trong lòng lại cựa quậy nảy sinh
Có sự bình an nào không có bão ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét