-Mọi tôn giáo hình như đều bắt đầu từ nỗi sợ hãi, làm con người thấp hèn đi. Tìm đến tôn giáo để nương tựa, rất nhiều người lại thấy sợ thêm và rủ người khác cùng sợ cho đỡ sợ một mình, cho yên tâm sợ. Làm mọi điều tốt chỉ vì sợ, vậy giá trị con người, lòng tự trọng, danh dự, cao thượng của con người ở đâu.
-Đến thế kỷ 16, con người dám đứng thẳng lên thoát khỏi bóng tối của tôn giáo, thắp lại ngọn lửa của Ptoleme, kiêu hãnh làm người và làm cho xứng đáng, không tạm bợ. Sống cho ra con người, tận hưởng từng giây phút làm người.
"Không có gì xảy ra hai lần
Không có gì vì một lẽ đơn sơ
Chúng ta sinh ra chỉ có một lần
Và có lẽ ra đi cũng chỉ một lần thôi ...."
(Szimborska - Nobel 1986)
-Đó chính là điểm sáng nhất trong Phật Giáo, trong Thiền Đạo. Buông bỏ quá khứ, không chấp tương lai. Sống sâu trong hiện tại. Tự mình quyết định số phận mình, chịu trách nhiệm với các nghĩa vụ, bổn phận của một con người, không trách móc, cầu xin. Cho không phải là để nhận mà cho là nhận luôn rồi đấy. Nhân quả không tách rời. Như thế bình an hơn, không bao giờ hẫng hụt nữa. Tôi không thích nhạc Trịnh Công Sơn nhưng tôi chia sẻ và đồng cảm những suy nghĩ sau của ông:
"Tôi là một Phật tử ở trong một gia đình có tôn giáo chính là Phật giáo. Từ những ngày còn trẻ, tôi đã đọc kinh và thuộc kinh Phật. Thuở bé tôi hay đến chùa vì thích sự yên tĩnh. Có những năm tháng nằm bệnh, đêm nào mẹ tôi cũng nhờ một thầy đến nhà tụng kinh cầu an và tôi thường đi vào giấc ngủ êm đềm giữa những câu kinh đó. Có thể vì một tuổi trẻ đã có cơ duyên đi qua những cổng nhà Phật nên trong vô thức, bên cạnh những di sản văn hoá Ðông Tây góp nhặt được, còn có lời kinh kệ vô tình nằm ở đấy.
Không hiểu sao, những năm gần đây tôi thường nghĩ về Phật giáo như một tôn giáo mang nhiều tính chất hiện sinh nhất. Bắt đầu bằng chữ sát na, một đơn vị thời gian siêu nhỏ. Phải biết sống hết mình trong mỗi sát na của thực tại. Từ mỗi cái ăn, cái uống, cái đi đứng, nằm ngồi. Không làm công việc này mà nghĩ đến công việc khác. Với tôi, đó cũng là Thiền, là một cách sống đích thực. Tôi vẫn tiếp tục thực tập cách sống như thế hàng ngày.
Tôi đang cố gắng quên Phật giáo như một tôn giáo. Tôi muốn đó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học, ngay cả những người thuộc tôn giáo khác. Mỗi người phải nỗ lực để xây dựng cho bằng được một ngôi chùa tĩnh lặng trong lòng mình và nuôi lớn Phật tính trong chính bản thân thành một tượng đài vững chắc. Nó sẽ giúp cho ta nhìn thế giới khác đi, nhìn cuộc sống khác đi.
Với tôi, Phật giáo là một triết học làm cho ta yêu đời hơn chứ không phải làm cho ta lãng quên cuộc sống.
… Tôi không quan niệm tìm đến với Phật mà là trở về với Phật tính trong cõi riêng mình. Ðó là quê hương, là chiếc ngai Phật. Tôi ngồi, Phật sẽ tràn ngập tôi và tôi sẽ tràn ngập Phật. Như một cơn lũ dũng mãnh đầy phù sa, mang theo trong nó những gì có thể nuôi dưỡng được cho một cõi "Ngộ" ra đời. "Thấy" và "Biết" và từ đó làm nảy sinh một nụ cười tủm tỉm, một thoáng cười "hàm tiếu" mà La Joconde của Léonard de Vinci mới có thể trong muôn một so sánh được.
Cuối năm 1995, tôi có viết được một bài hát mà tôi rất thích và bạn bè ai cũng thích. Ðó là bài "Sóng về đâu". Bài này lấy cảm hứng từ câu kệ : "Gaté Gate. Paragaté. Parasmagaté. Bodhi svaha".
Tôi đang đi tìm một cách biểu hiện mới. Muốn vậy, khi sáng tác, tôi phải lãng quên hiện hữu này để đi vào một thực tại, một thực tại phiêu bồng, ở đó không có những xung đột trần tục của chữ nghĩa và những lý luận ngõ cụt không đâu.
Tôi đang tập hành Thiền về sự lãng quên. Lãng quên những gì không cần thiết cho đời và cho chính bản thân mình".
Khải Thiên thực hiện
(Theo Ðạo Phật trong âm nhạc Trịnh Công Sơn, NSGN số 1, tháng 4-1996).
-Đến thế kỷ 16, con người dám đứng thẳng lên thoát khỏi bóng tối của tôn giáo, thắp lại ngọn lửa của Ptoleme, kiêu hãnh làm người và làm cho xứng đáng, không tạm bợ. Sống cho ra con người, tận hưởng từng giây phút làm người.
"Không có gì xảy ra hai lần
Không có gì vì một lẽ đơn sơ
Chúng ta sinh ra chỉ có một lần
Và có lẽ ra đi cũng chỉ một lần thôi ...."
(Szimborska - Nobel 1986)
-Đó chính là điểm sáng nhất trong Phật Giáo, trong Thiền Đạo. Buông bỏ quá khứ, không chấp tương lai. Sống sâu trong hiện tại. Tự mình quyết định số phận mình, chịu trách nhiệm với các nghĩa vụ, bổn phận của một con người, không trách móc, cầu xin. Cho không phải là để nhận mà cho là nhận luôn rồi đấy. Nhân quả không tách rời. Như thế bình an hơn, không bao giờ hẫng hụt nữa. Tôi không thích nhạc Trịnh Công Sơn nhưng tôi chia sẻ và đồng cảm những suy nghĩ sau của ông:
"Tôi là một Phật tử ở trong một gia đình có tôn giáo chính là Phật giáo. Từ những ngày còn trẻ, tôi đã đọc kinh và thuộc kinh Phật. Thuở bé tôi hay đến chùa vì thích sự yên tĩnh. Có những năm tháng nằm bệnh, đêm nào mẹ tôi cũng nhờ một thầy đến nhà tụng kinh cầu an và tôi thường đi vào giấc ngủ êm đềm giữa những câu kinh đó. Có thể vì một tuổi trẻ đã có cơ duyên đi qua những cổng nhà Phật nên trong vô thức, bên cạnh những di sản văn hoá Ðông Tây góp nhặt được, còn có lời kinh kệ vô tình nằm ở đấy.
Không hiểu sao, những năm gần đây tôi thường nghĩ về Phật giáo như một tôn giáo mang nhiều tính chất hiện sinh nhất. Bắt đầu bằng chữ sát na, một đơn vị thời gian siêu nhỏ. Phải biết sống hết mình trong mỗi sát na của thực tại. Từ mỗi cái ăn, cái uống, cái đi đứng, nằm ngồi. Không làm công việc này mà nghĩ đến công việc khác. Với tôi, đó cũng là Thiền, là một cách sống đích thực. Tôi vẫn tiếp tục thực tập cách sống như thế hàng ngày.
Tôi đang cố gắng quên Phật giáo như một tôn giáo. Tôi muốn đó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học, ngay cả những người thuộc tôn giáo khác. Mỗi người phải nỗ lực để xây dựng cho bằng được một ngôi chùa tĩnh lặng trong lòng mình và nuôi lớn Phật tính trong chính bản thân thành một tượng đài vững chắc. Nó sẽ giúp cho ta nhìn thế giới khác đi, nhìn cuộc sống khác đi.
Với tôi, Phật giáo là một triết học làm cho ta yêu đời hơn chứ không phải làm cho ta lãng quên cuộc sống.
… Tôi không quan niệm tìm đến với Phật mà là trở về với Phật tính trong cõi riêng mình. Ðó là quê hương, là chiếc ngai Phật. Tôi ngồi, Phật sẽ tràn ngập tôi và tôi sẽ tràn ngập Phật. Như một cơn lũ dũng mãnh đầy phù sa, mang theo trong nó những gì có thể nuôi dưỡng được cho một cõi "Ngộ" ra đời. "Thấy" và "Biết" và từ đó làm nảy sinh một nụ cười tủm tỉm, một thoáng cười "hàm tiếu" mà La Joconde của Léonard de Vinci mới có thể trong muôn một so sánh được.
Cuối năm 1995, tôi có viết được một bài hát mà tôi rất thích và bạn bè ai cũng thích. Ðó là bài "Sóng về đâu". Bài này lấy cảm hứng từ câu kệ : "Gaté Gate. Paragaté. Parasmagaté. Bodhi svaha".
Tôi đang đi tìm một cách biểu hiện mới. Muốn vậy, khi sáng tác, tôi phải lãng quên hiện hữu này để đi vào một thực tại, một thực tại phiêu bồng, ở đó không có những xung đột trần tục của chữ nghĩa và những lý luận ngõ cụt không đâu.
Tôi đang tập hành Thiền về sự lãng quên. Lãng quên những gì không cần thiết cho đời và cho chính bản thân mình".
Khải Thiên thực hiện
(Theo Ðạo Phật trong âm nhạc Trịnh Công Sơn, NSGN số 1, tháng 4-1996).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét