Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

ABC - Vladimir Vysotsky

Anh Minh ơi, gửi đến anh thêm một chút về Vysotsky .. Ở Việt Nam có chiếu bộ phim "Duy Nhất" mà anh đóng vai ca sỹ bế tắc tìm đến rượu và TY. Khi ĐHLH phim ở LX năm 1970, Vysotsky đã lên tặng hoa và tỏ tình luôn với một cô giảm khảo người Pháp Marina. Họ lấy nhau và nhờ đó Vysotsky được đi sang phương Tây. Mỗi lần anh trở về Nga là các nghệ sỹ Nga chờ đợi để nghe anh hát và kể về thế giới. Khi anh chết Marina có viết một quyển sách về anh tên là Le Vol Arrete' (Chuyến bay bị dừng). Tôi đọc ở bên Pháp và rất muốn tìm dịch sang VN để các bạn VN biết đến một nước Nga khác "Những con sông mặt đóng băng, mà dòng lũ vẫn dưới lòng sục sôi" như trong thơ Evtuschenko. Đám tang rất dài ở Moscow về nghĩa trang Wagankowskim., Ông GĐ nghĩa trang không cho chôn vì anh không đủ tiêu chuẩn. I. Kobzon (các bạn học ở Nga chắc nghe ông này hát nhiều) dẫn đầu đám tang nói rằng chôn vào tiêu chuẩn NSND của ông. Ông GĐ biết đó là Vysotki, ông đã quỳ xuông khóc nói nước Nga tội nghiệp lại mất đi một người con đòi chôn vào tiêu chuẩn của ông ta. Ai qua Mat có thể đến thăm mộ anh. Trên đó thường có chai rượu, có lúc ai đó mang đặt cả một chiếc đàn ghita lên mộ. Tôi đã từng qua Mat không chỉ một lân nhưng tòan vội, chai votka nhỏ luôn trong túi, để rồi lại chỉ uống một mình.
http://www.youtube.com/watch?v=LXy-VIU0DdM
Bài hát “Tôi Không Thích” tạm dịch ra mấy lời:
Tôi không thích kết cục nào vô vọng
Cũng không thích buông trôi với dòng đời
Tôi không thích khỏang thời gian đè nặng
Để lời ca tôi không bay vọng không trung ...
….Tôi không thich những viên đạn bắn vào lưng

ABC - Năm 1980

Năm 80 quả là có nhiều sự kiện khó quên. Thôi, không tính những chuyện yêu đương và những bài thơ tình làm lẫn lộn tiếng Việt, tiếng Nga. Cũng không tính đến 10 ngày lên ở AOH cùng với các bác, các chú lãnh đạo trong ngành VHNT, được nghe bác Trần Hoàn hát bài Sơn nữ ca của bác (trong phòng còn các bác Vũ Cao, Hải Ninh, Phong Châu, Nguyễn Thụ). Cũng không tính đến cái đại hội Olympic Moscow đầy ấn tượng và tranh cãi. Không tính nhiều thứ, vậy còn gì tính. Có lẽ là 3 điều sau và cùng ngày hôm đó.
- Quyển sách của Viện Sỹ Kapisa và tác phẩm Engel thư tòan tập được xuất bản ở Đức và được dịch ra tiếng Nga. Sergei ra hiệu sách trung tâm xếp hàng và mua vét được 2 quyển đầu, Edi có được quyển sau. Chúng tôi đóng cửa một phòng trong bộ môn lại. ngồi thay nhau đọc như ăn cướp, đua nhau đến kỳ lạ. Chỉ Edi không chịu đọc vì viêm họng, lim dim mắt lắng nghe, còn lại toàn những đứa đọc nhanh gấp 3 người thường. Thầy giáo của chúng tôi Grinev đến, thấy cả nhóm nghiên cứu không làm việc như bình thường. Ông ấy không nói gì, ông ấy hiểu ngay. Thật kỳ lạ.
-Cuối giờ chúng tôi uống ngồi uống Cafe. Mọi người yêu cầu tôi kể về tin VT đưa hôm trước, về nhà du hành vũ trụ Phạm Tuân. Tôi kể về lòng yêu nước căm thù giặc của anh, kể về trận Điện biên phủ trên không bắn rơi B52. Nghe xong Grinev kể về trận không chiến Manche năm 43 Anh và Đức, rơi 700 máy bay. Sau chiến tranh họ làm bộ phim với sự tham gia của các phi công hai bên còn sống. Viên phi công Anh nhận ra chiếc máy bay Đức đã vượt qua mình trong trận không chiến thực xưa, và lần này đã lao cả chiếc máy bay của mình vào cùng bốc cháy chết.
Mãi sau bao nhiêu năm ở Việt Nam, nghĩ lại tôi mới hiểu ông ấy muốn nói về tính chuyên nghiệp, danh dự cá nhân. Những cái làm nên giá trị con người.
-Khi ra về tôi thấy tờ báo "за рубежом" ông ấy để trên bàn. Trong tờ báo có bài viết về số nợ của Liên Xô và dự báo 10 năm sau về sự vỡ nợ với hai khả năng là Liên Xô gây chiến tranh thế giới thứ 3 hoặc tan rã. Khả năng thứ hai đã xảy ra.
------
Viết thêm: Grinev sau lên làm Phó chủ tịch Ucraina. Sau khi rời chính trường sang Mỹ dạy học, rồi trở về dạy học ở DHTH Dneproptrovsk.
Còn những người khác trong nhóm tôi, Edi, Dima,Galia ra sao. Tôi không có liên lạc. Chỉ biết rằng Sergei sau thay Grinev làm phụ trách Bộ môn, đôi khi tôi thấy tên anh bạn này trên các tạp chí khoa học Quốc tế.
------
Chat với Hiền trong FB
Tran Ductrung
Có lúc nào em ngẩng đầu nhìn mây trắng
Thấy đàn chim bay xếp theo hàng
Có lúc nào bên tai em ai hỏi
Đàn chim đến từ đâu, đang ở đâu và sẽ về đâu
Tran Ductrung
-Ở tầng đầu, đám đông theo Gustave Lebon, con người bị trì độn về tư duy và cảm xúc, chỉ còn lại sự lây nhiễm thông qua các giác quan bị kích thích
-Để thưởng thức và tiếp nữa để nhận thức cần lùi ra xa
-Khi hỏi Nguyễn Ngọc Tư có đi xem phim "Cánh Đồng BT" không, câu trả lời là có nhưng ngồi xa. NNT không có trong đám đông

ABC - Sống Trong Mỗi Sát Na (Trịnh Công Sơn)

-Mọi tôn giáo hình như đều bắt đầu từ nỗi sợ hãi, làm con người thấp hèn đi. Tìm đến tôn giáo để nương tựa, rất nhiều người lại thấy sợ thêm và rủ người khác cùng sợ cho đỡ sợ một mình, cho yên tâm sợ. Làm mọi điều tốt chỉ vì sợ, vậy giá trị con người, lòng tự trọng, danh dự, cao thượng của con người ở đâu.
-Đến thế kỷ 16, con người dám đứng thẳng lên thoát khỏi bóng tối của tôn giáo, thắp lại ngọn lửa của Ptoleme, kiêu hãnh làm người và làm cho xứng đáng, không tạm bợ. Sống cho ra con người, tận hưởng từng giây phút làm người.
"Không có gì xảy ra hai lần
Không có gì vì một lẽ đơn sơ
Chúng ta sinh ra chỉ có một lần
Và có lẽ ra đi cũng chỉ một lần thôi ...."
(Szimborska - Nobel 1986)
-Đó chính là điểm sáng nhất trong Phật Giáo, trong Thiền Đạo. Buông bỏ quá khứ, không chấp tương lai. Sống sâu trong hiện tại. Tự mình quyết định số phận mình, chịu trách nhiệm với các nghĩa vụ, bổn phận của một con người, không trách móc, cầu xin. Cho không phải là để nhận mà cho là nhận luôn rồi đấy. Nhân quả không tách rời. Như thế bình an hơn, không bao giờ hẫng hụt nữa. Tôi không thích nhạc Trịnh Công Sơn nhưng tôi chia sẻ và đồng cảm những suy nghĩ sau của ông:
"Tôi là một Phật tử ở trong một gia đình có tôn giáo chính là Phật giáo. Từ những ngày còn trẻ, tôi đã đọc kinh và thuộc kinh Phật. Thuở bé tôi hay đến chùa vì thích sự yên tĩnh. Có những năm tháng nằm bệnh, đêm nào mẹ tôi cũng nhờ một thầy đến nhà tụng kinh cầu an và tôi thường đi vào giấc ngủ êm đềm giữa những câu kinh đó. Có thể vì một tuổi trẻ đã có cơ duyên đi qua những cổng nhà Phật nên trong vô thức, bên cạnh những di sản văn hoá Ðông Tây góp nhặt được, còn có lời kinh kệ vô tình nằm ở đấy.
Không hiểu sao, những năm gần đây tôi thường nghĩ về Phật giáo như một tôn giáo mang nhiều tính chất hiện sinh nhất. Bắt đầu bằng chữ sát na, một đơn vị thời gian siêu nhỏ. Phải biết sống hết mình trong mỗi sát na của thực tại. Từ mỗi cái ăn, cái uống, cái đi đứng, nằm ngồi. Không làm công việc này mà nghĩ đến công việc khác. Với tôi, đó cũng là Thiền, là một cách sống đích thực. Tôi vẫn tiếp tục thực tập cách sống như thế hàng ngày.
Tôi đang cố gắng quên Phật giáo như một tôn giáo. Tôi muốn đó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học, ngay cả những người thuộc tôn giáo khác. Mỗi người phải nỗ lực để xây dựng cho bằng được một ngôi chùa tĩnh lặng trong lòng mình và nuôi lớn Phật tính trong chính bản thân thành một tượng đài vững chắc. Nó sẽ giúp cho ta nhìn thế giới khác đi, nhìn cuộc sống khác đi.
Với tôi, Phật giáo là một triết học làm cho ta yêu đời hơn chứ không phải làm cho ta lãng quên cuộc sống.
… Tôi không quan niệm tìm đến với Phật mà là trở về với Phật tính trong cõi riêng mình. Ðó là quê hương, là chiếc ngai Phật. Tôi ngồi, Phật sẽ tràn ngập tôi và tôi sẽ tràn ngập Phật. Như một cơn lũ dũng mãnh đầy phù sa, mang theo trong nó những gì có thể nuôi dưỡng được cho một cõi "Ngộ" ra đời. "Thấy" và "Biết" và từ đó làm nảy sinh một nụ cười tủm tỉm, một thoáng cười "hàm tiếu" mà La Joconde của Léonard de Vinci mới có thể trong muôn một so sánh được.
Cuối năm 1995, tôi có viết được một bài hát mà tôi rất thích và bạn bè ai cũng thích. Ðó là bài "Sóng về đâu". Bài này lấy cảm hứng từ câu kệ : "Gaté Gate. Paragaté. Parasmagaté. Bodhi svaha".
Tôi đang đi tìm một cách biểu hiện mới. Muốn vậy, khi sáng tác, tôi phải lãng quên hiện hữu này để đi vào một thực tại, một thực tại phiêu bồng, ở đó không có những xung đột trần tục của chữ nghĩa và những lý luận ngõ cụt không đâu.
Tôi đang tập hành Thiền về sự lãng quên. Lãng quên những gì không cần thiết cho đời và cho chính bản thân mình".
Khải Thiên thực hiện
(Theo Ðạo Phật trong âm nhạc Trịnh Công Sơn, NSGN số 1, tháng 4-1996).

ABC - Học Bơi Cho Bé

Năm đó tôi trở về VN trước Th. Th về sau, gặp tôi rất bức xúc về chuyện bão lụt, trẻ em chết đuối. Th. nói là đã viết một bài gửi lên báo về điều đó. Không thể hiểu được một đất nước đầy sông ngòi mà trẻ em không biết bơi. Tôi nhìn cậu em đồng hao mà lắc đầu. Rồi sẽ quen đi thôi mà. Lần đầu tiên trở về VN sau khi tốt nghiệp ĐH tôi cũng hay bức xúc như vậy. Toàn những chuyện không đâu, ban ngày sáng trưng mà mấy phòng học đèn vẫn bật, thùng rác bên cạnh nhưng cứ vứt xuống hồ ... mà nói thì thực rõ hay. Chết thật, sa đà rồi. Phải trở lại chủ đề "Học bơi " thôi.
- Ở nhà-
Theo cách lên lớp của TT giáo dục quốc tế Ucie của Unesco thì mọi việc thành công bắt đầu từ hơi thở. Hãy thở sâu giữ hơi ở bụng rồi thở ra. Chỉ khác là hít vào bằng miệng, thở ra bằng mũi. Tập hít vào (nhanh) , thở ra (nhanh) , giữ hơi (lâu).
Có thể lấy chậu nước đầy để khi giữ hơi và thở ra thì nhúng mặt vào nước.
-Xuống nước-
-Hãy tập thăng bằng thân tâm trong nước theo tư thế "bào thai" trong bụng mẹ. Những người có tiền mua phao hay có được chuồn chuồn Ngô thì khỏi bàn. Còn không thì thử hít thở như đã làm ở nhà với cái chậu nước 10 lần rồi hít thật nhiều hơi ngồi xuống, co chân lên bụng. hai tay vòng ôm lấy chân. Miệng niệm thầm " lạy trời phù hộ cho con nổi lên ".
100% điều kỳ diệu sẽ đến. Trời sẽ đỡ cho lưng nổi lên trên mặt nước, đầu và chân co ro tất nhiên cũng nổi theo nhưng vẫn bị ngập nước. Bây giờ là lúc quan trọng nhất, phải niệm " mình thăng bằng rồi, thành cá rồi " và giữ lấy hơi thở trong bụng, khi bí hơi thì thở dần ra bằng mũi dưới nước , cho hết rồi mới được đứng lên.
Tập thăng bằng thân tâm dưới nước là một bài "Hành Thiền" rất lợi cho sức khỏe : Thân tâm hợp nhất hoà đồng cùng môi trường nước. Nước đã là ta rồi, có gì mà phải sợ. Hoà đồng với kẻ thù, yêu mến nó, nó là một phần của ta rồi, nỗi sợ nó không còn, đó là chiến thắng, đó là cơ bản của Đạo, Võ Đạo, Kiếm Đạo, ..., được một số người Nhật rất chú ý trong giáo dục trẻ con từ 3 tuổi.
Có thể tập ở chỗ đông người bơi, chỗ có nước xối, để có sóng, có tác động chao đảo từ bên ngoài mà ta vẫ giữ được thăng bằng, thân chao buông bỏ theo sóng. Các cơ bắp bộ phận cơ thể sẽ thích nghi và lựa theo sóng, hãy thưởng thức sự cân bằng đó.
-Tập buông bỏ dần từng bộ phận co ro, duỗi một tay ra, rồi một chân, hai chân, xoay người... rồi lại co lại theo tư thế nổi " bào thai ". Quen nổi rồi thì chân vẫn co lên bụng nhưng tay buông gối chân ra, chắp trước ngực.
-Khi đã làm chủ, thăng bằng thân tâm trong nước, hai tay chắp trước ngực bật duỗi phóng ra phía trước đồng thời chân đạp duỗi ra phía sau để dướn lên, người sẽ duỗi thẳng, hai lòng bàn tay và thân thẳng, hai chân duỗi sang hai bên như cái chạc ba của sung cao su, thở dần ra dưới nước rồi hãy đứng dậy. Hãy làm đi làm lại nhiều lần để mỗi cú dướn đi được xa hơn.
Tiếp theo là sau cú dướn lại thu chân về bụng, tay thu chắp ngực, thăng bằng để lặp lại cú dướn tiếp. Cứ thế nhé, chỉ một tuần có thể bơi hết chiều ngang của bể (chưa cần lấy hơi)
-Còn lấy hơi là chuyện vặt khi đã không sợ, thăng bằng và bơi một hơi hết chiều ngang của bể.
----------------
Viết thêm
Đạo là bản thể của mọi sự vật với hai tính chất là biến dịch và cân bằng, sẽ bộc lộ ra ở mọi nơi của sự vật. Bơi, Võ thuật, Khiêu vũ ... cũng vậy thôi. Trong sự vận động đó là tính "Cân Bằng" và "Liên Tục".
Yếu tố Đầu mà nôm na hơn ở đây gọi là Thăng Bằng rất cần thiết. Học KV hãy bắt đầu từ học đứng thăng bằng trên một chân hoặc trên hai mũi (nhờ lựa vị trọng tâm ở bụng) để có thể hoà đồng với xung quanh. Điều này có thể làm dễ hơn nếu xung quanh là nước, nếu không thì cần có tay vịn. Tay vịn và gương mới chính là người Thày tốt nhất.
-------------
Có cách cũng dễ. H. ơi, đến bể bơi mua cái áo phao nhựa mặc cho bé nổi. Thế là việc không sợ nước xong rồi. Bé nổi sẽ học dùng tay chân chèo cái thân là cái thuyền. Rồi hôm sau H. rút dần hơi ra cho đến khi không cần phao nữa.

ABC-Facebook


Chân tôi bị dãn tĩnh mạch. Tại hồi nhỏ cứ ngâm mình dưới nước nóng sông Đào Nam định vớt củi, rồi lại đội than, đội muối ... từ thuyền lên. Sau này lại làm cái nghề dạy họ đứng suốt, còn lại thì họp hành, ngồi thõng chân hàng giờ ở máy tính. Ăn một mình đau tức, chữa một mình cực thân. Trong Twoo hình như không có ai bị dãn tĩnh mạch cả, thôi ra khỏi Twoo vậy, vào Facebook xem sao. Tôi gửi ngay thông báo "Trung bị dãn tĩnh mạch chân, ai quan tâm cho liên hệ". Cũng chẳng có ai phản hồi cả, mọi người còn đang bận bịu với các ảnh mầu sắc đủ kiểu, các món ăn, các cảnh vật. Một cô nàng đưa ảnh lên kèm hai dòng sụt sùi vì nhớ, thế là nhao nhao gần trăm lời chia sẻ, khen ngợi. Mà hôm nào cũng vậy. Hóa ra sự lặp đi lặp lại có hai mặt: Nhàm chán vô cảm và Nghiện. Ở đây mọi thứ dừng và kẹt lại ở tầng ngoài, tầng các giác quan, và tất nhiên cũng chỉ là giải trí nghe - nhìn thôi, tạm gọi là tầng hình (đúng như Gustave Lebon đã nói: đám đông là trì độn về tư duy và cảm xúc, mọi tác động vào nó để suy ngẫm đều vô ích. Nó chỉ quen với hình ảnh và ví dụ và lây nhiễm). Còn hai tầng nữa bên trong, tầng dòng chảy vận động kết nối để thưởng thức tạm gọi là tầng khí huyết, và tầng Thần để nhận thức thì chưa thấy. Hôm nay đủ một tháng dạo Facebook, dù sao cũng thử tìm lấy 3 điểm sáng của Facebook ra xem nào:
- Có lẽ đây là sân chơi của đám đông văn phòng với những công cụ mạng kỳ diệu và tiện lợi, đặc biệt
là cho những thông báo. Có điều những thông tin chia sẻ để học một cái gì đó, làm một cái gì đó chắc không được hưởng ứng. Chia sẻ chữa bệnh - vô duyên. Cần người quan tâm đến những vấn đề nghiên cứu của mình, không phải là vô duyên nữa mà là rất vô duyên. Nhưng đằng nào mình đi in tập truyện ngắn, chắc cũng có thể giải quyết một chút ở đây. Ở đây đông người, mà mình luôn tâm niệm là "con người chỉ giống nhau ở một điều là không ai giống ai cả". Chắc cũng còn có ai đó đang chờ, đang đi tìm những truyện, những nhân vật của mình. Xong rồi còn tập thơ, các kịch bản nữa chứ. Dare to try - cứ phải thử thôi, không mất gì.
- Tìm được một số người quen, thấy đỡ xa nhau hơn.
- Cuối cùng ũng thu lượm được một số suy nghĩ và ảnh đẹp, và có được mấy bài thơ
Gmark-Zuckerberg
Trẻ người non dạ mảng chơi
Nghĩ ra một thứ lòai người tớn lên
Thời gian thực quý hơn tiền
Lại đem vung vãi triền miên thế này

Nghĩ lại thì nó cũng hay
Người quen tôi gặp nơi này, may sao
Bao năm chẳng có lúc nào
đến nhà nhau được, hỏi chào cũng không
Nhắn tin, xem ảnh, trải lòng
FB hý hoáy là xong, diệu kỳ
Tiếc là bác sỹ hiếm ghê
Quanh đi quẩn lại những nghề lông bông
Dạy học, nghiên cứu văn phòng ...
Giá trong FB có ông docteur
ai mà biết được, nói nhờ
Trong FB có người chờ làm quen
Nếu không là Bác Sỹ Nam
Thì Nữ cũng được, không hâm tốt rồi
Facebook?
Vào FB thời gian như ngừng trôi
Những khoảng lặng neo hồn ta đôi lúc.
Nhưng không phải, giọt thời gian vẫn chảy
Rất chậm thôi và đọng lại ... thành thơ
Vô Đề 1
Anh cần bức ảnh này cho thơ đấy
Nó đòi em và muốn được cả trăng
Anh mắng Thơ, thôi đi không tham thế
Nó không nghe, đành chiều nó vậy cho xong
Vô Đề 2
Khum tay vớt lấy trăng vàng
Vỡ trăng, vỡ cả hinh nàng, cả thơ
Bao năm rồi vẫn không chừa
Vẫn khờ vẫn dại vẫn mơ vẫn tìm
Vô Đề 3
Cái đúng thì thường vô hồn
Cẩn thận, chín chắn mãi buồn làm sao
Lung linh cuộc sống muôn màu
Đúng sai, yêu ghét gần nhau, vô thường
Vô Đề 4
Sao thêm khoảng lặng thế này
Trong FB có hai người cùng tên
Nên có ký hiệu cho thêm
Để tiện nhận biết không nhầm sang nhau
Cũng như là mối tình đầu
Mối tình đầu B chắc là sau A rồi
Vô Đề 5
Em quên dấu "?" phải không
để tôi không thể xuống dòng mình tôi
ngôi nhà cho một cuộc đời
có tình yêu, có tiếng cười trẻ thơ
Ngôi nhà ấy ở trong mơ
trong thơ và cả bây giờ trong tôi
Vô Đề 6
Tun ơi sao cứ liên mien
tìm chi mãi thế, những miền đất xa
đã qua bao nẻo ngã ba
ngả nào đường trở về nhà ngày xưa
Vô Đề 7
Chút thơ Lermontov
.....Khi anh nói những điều còn day dứt
Em lắc đầu chẳng nói năng chi
Khi trong thơ nỗi đau anh thổ lộ
Em vui mừng khen thi tứ diệu kỳ.....
Vô Đề 8
Gửi K...
(anh vừa mới làm bài thơ-post rồi lại sợ không vừa ý em-nếu em thấy nó cuồng điên-bảo anh delete xuống liền được không-đừng trách cái lá diêu bông- cũng đừng trách tính anh không như Thầy)

Đầu tiên ta sẽ quen dần, thế rôi ta sẽ quên lần đầu tiên, nghĩa là cái cũ đã lành, thời gian như thể đã thành thuốc tiên

Mối tình nào cũng là đầu, chỉ thêm đánh dấu trước sau thôi mà, MTĐ B sau MTĐ A, Mối tình nào cũng như là đầu tiên, Cũng đều là có giận hờn, Cũng đều có những vui buồn nhớ nhung, duy Mối Tình Cuối lạ lùng, Sợ nơi cuối đến không cùng với nhau

Lá Nho Diêu Bông
Thì ra cái lá diêu bông
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Và cũng vừa với lá này, lá nho
Vô Đề 9
Có người đổ tại Diêu bông
Đừng khóc em nhé coi không nghe gì
Cũng như Anh vậy nhiều khi
Họ trách này nọ chỉ vì mình ... ngoan
Vô Đề 10
Khổ thân, học nhảy làm gì
Chỉ nên học đứng học đi, tiến lùi
Cái đó ai cũng có rồi
Vì sao lại học méo người xấu thêm.
------
Khi Anh nói "yêu em", đó là anh thổ lộ
Thật giản đơn như viết một bài thơ
Dễ và quen như giai điệu ước mơ
Sao đếm được anh đã nói bao lần như vậy
Khi anh nói "cần em", đó là anh thú nhận
Khó bao nhiêu cái kiêu hãnh đàn ông
Phải chịu đựng những coi thường ngờ vực
Nhưng biết không em lới nói đó thật lòng
-------------
Tôi cũng thế đấy, cũng lặng đi ngắm bão
Và mọi thứ trong lòng tan biến bình an
Tất cả xong rồi, cơn bão đã ta
Có cảm giác mình được sinh ra lần nữa
Lại bắt đầu những gì còn dang dở
Rồi vẫn đi tìm, khắc khoải, cô đơn
Và mầm bão trong lòng lại cựa quậy nảy sinh
Có sự bình an nào không có bão ...

Nếu Ngày Mai Bạn Không Nhìn Thấy Mặt Trời

Nguyễn Thị Minh Phương,Giảng viên bộ môn Tiếng Việt, Khoa Ngôn ngữ Hiện đại, Đại học Massachusetts, Boston.
------------------------------
(Tôi gặp P một lần năm ấy chỉ khỏang 5 phút nghỉ giữa giờ ở phòng nước. Nhưng tôi có cảm giác là lạ rằng những ai đã trải qua được cái hồn Nga mênh mông thì thế giới chính là nhà)

Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời, mọi mơ ước sẽ chìm trong bóng tối, mọi cánh cửa cuộc đời đều khép lại, bạn sẽ làm gì? Chắc hẳn bạn sẽ đau buồn, khóc lóc, dằn vặt. Vui sao được khi “giàu hai con mắt, khó hai bàn tay” mà bạn lại không còn đôi mắt sáng. Chắc bạn sẽ trách trời cao, đất dày sao quá bất công. Bạn có quyền làm thế: cứ khóc cho thỏa thích, cứ đau buồn cho đến lúc không thể buồn hơn được nữa. Nhưng xin đừng mất đi niềm vui sống và niềm hy vọng. Biết đâu câu chuyện của tôi có thể làm cho bạn không bao giờ mất niềm tin vào những điều kỳ diệu trên đời cho dù bạn ở trong bất kỳ một hoàn cảnh khó khăn nào.
Tôi sinh ra với căn bệnh “thoái hóa sắc tố võng mạc”, căn bệnh rất hiếm, chỉ có 20 triệu người trên thế giới
mắc phải và các chuyên gia nhãn khoa hàng đầu hiện còn bó tay. Căn bệnh này làm cho thị trường càng ngày càng hẹp. Theo thời gian, con mắt chỉ có độ mở 10 độ, rồi 5 độ, và khi nào nó về zero, thì bạn sẽ không nhìn thấy gì nữa. Thị lực cũng suy giảm rõ rệt và điều quan trọng nhất là nhìn thấy bệnh tiến triển mà đành bất lực để nó từ từ cướp đi khả năng nhận ánh sáng của đôi mắt. Không có thuốc đặc trị! Không có phẫu thuật nào có thể khắc phục được. Hãy ngồi chờ và đón nhận một cuộc sống trong bóng đêm hay sao? KHÔNG, tôi không chịu đầu hàng số phận.
OLYMPUS DIGITAL CAMERA
Hành trang của tôi: Chiếc gậy ba màu
Khi còn nhỏ, tôi thường bị mẹ mắng là đoảng. Hễ mâm cơm để giữa nhà, thì 99% tôi đá đổ, cả nhà sẽ nhịn ăn và nhất là khi có khách, bố mẹ chỉ có mà độn thổ vì có đứa con vô ý như tôi. Tôi càng cố gắng thì càng bị mắng mà không hiểu sao mình vô ý thế. Cứ đi từ chỗ tối ra chỗ sáng là tôi chói mắt và không ít lần ngã bổ chửng khi bước từ rạp chiếu phim ra, khiến tôi vô cùng xấu hổ. Càng lớn, căn bệnh càng phát triển, cho đến một ngày tôi cứ đâm vào những cành cây chắn ngang lối đi. Tôi đang dần dần bị mù mà không hề biết. Bác sỹ khuyên tôi hạn chế đọc sách và dùng máy tính. Trời ơi, tôi làm sao mà ngừng đọc được. Cuộc sống của tôi chỉ có ý nghĩa khi làm việc, mà công việc đòi hỏi tìm tòi, đọc sách, nghiên cứu và viết. Ngừng đọc nghĩa là chết. Bỏ ngoài tai lời khuyên bác sỹ, tôi vẫn lao vào học thi và giành được Học bổng Fulbright.
Cuộc đời mở sang một chương mới khi tôi sang Boston học chương trình thạc sỹ về Hoa Kỳ học. Nước Mỹ đã làm tôi vững tin rằng mình “tàn mà không phế”. Nơi đây, người khuyết tật được luật pháp bảo vệ. Thái độ xã hội luôn cảm thông, khuyến khích họ phấn đấu để vẫn sống hạnh phúc như bất cứ một người lành lặn nào. Khi đi học, họ được tạo mọi điều kiện để có thể đạt kết quả mong muốn. Mọi đề cương môn học đều nêu rõ sinh viên nào cần trợ giúp đặc biệt thì cho giáo sư biết, họ sẽ thiết kế chương trình, hoặc có những biện pháp thích hợp. Tôi rất may mắn được giáo sư và bạn bè cảm thông, giúp đỡ. Họ phát riêng cho tôi những tập tài liệu chữ to, chỉ chỗ mua sách audio và các phần mềm trợ giúp và tìm những bác sỹ nhãn khoa giỏi nhất thế giới. Điều quan trọng hơn cả, họ động viên, khuyến khích tôi phấn đấu để thành công. Giáo sư Jean Humez, thày hướng dẫn của tôi, luôn nói: “Em có thể mất khả năng nhìn thấy ánh sáng, nhưng nhất định em phải trở thành một giáo sư giỏi, một nhà khoa học có ích, chỉ cần em cố gắng và hãy học chữ nổi.”
Tôi nghe lời bà. Sau khi hoàn thành luận văn thạc sỹ, tôi tiếp tục theo học chương trình tiến sỹ. Một thử thách lớn. Chỉ đọc độ 30 phút là mắt tôi mệt rã rời, đau nhức đến tận óc, trong mắt như có kim châm. Tôi chỉ nhìn thấy lờ mờ trong khoảng cách 2 mét. Xa hơn nữa, tất cả lòa nhòa, chỉ còn những vệt tối và sáng kể cả khi đeo kính. Khi đọc sách, tôi dùng kính lúp, khi viết bài, tôi dùng phông chữ 20-25. Tôi dán mắt vào màn hình với khoảng cách 20-25 cm. Mỗi khi làm bài xong, toàn thân tôi tê dại vì ngồi trong một tư thế rất bất tiện. Cứ như thế, tôi đã dần dần hoàn thành các khóa học của chương trình tiến sỹ và đang viết luận án. Một cuộc chạy đua với số phận, không chỉ để chiếm lĩnh những đỉnh cao tri thức. Với tôi, đây là một cuộc chạy đua với Bóng Tối. Tôi muốn mình phải sẵn sàng vào cuộc nếu ngày mai hắn đến.
Cho đến giờ, tôi không còn nghĩ là mình kém may mắn khi mắc phải căn bệnh này. Câu nói tôi yêu thích nhất của Karl Marx là: “Không cái gì thuộc về con người được xa lạ với tôi.” Vâng, trải nghiệm của người mù không hề xa lạ với tôi. Không thể nói đó là trải nghiệm mà tôi mong muốn, nhưng nhờ nó, tôi biết yêu thương và cảm thông với con người hơn. Tôi biết trân trọng những điều bình dị mà hiển nhiên ta có: ánh nắng mặt trời. Ai sinh ra chẳng có đôi mắt và chúng ta thản nhiên đón nhận ánh sáng mà không thấy đó là hạnh phúc lớn lao, là niềm mơ ước không bao giờ có được của những người khiếm thị. Chỉ khi nào trải nghiệm được cảm giác của người mù, chúng ta mới thấy quý từng giây từng phút được nhìn thấy ánh sáng.
Vì khiếm thị, tôi tìm đến cộng đồng của những người cùng cảnh ngộ. Tôi đến với các em trường Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội. Tôi tham gia “Hội Văn hóa Việt” ở Boston, tổ chức các hoạt động từ thiện gây quỹ để giúp Ban nhạc Hy vọng, ban nhạc của các em khiếm thị tại trường Nguyễn Đình Chiểu, do vợ chồng nghệ sỹ đàn piano Tôn Thất Triêm và ca sỹ Xuân Thanh đỡ đầu. Tôi có duyên may được gặp các em, những người sinh ra chưa từng được nhìn thấy ánh sáng. Tôi được thưởng thức một chương trình âm nhạc rất chuyên nghiệp do các em biểu diễn. Các em chăm chú nghe tôi kể chuyện nước Mỹ. Nhanh thoăn thoắt, các em dắt tôi đi thăm kí túc xá. Các em sử dụng máy tính thành thạo để học và cả viết báo. Nhiều em nói tiếng Anh rất khá. Nói chuyện về màu sắc, tôi hỏi các em thích màu gì. Một em nói: “Màu hồng.” Tôi nhận thấy em mặc áo hồng, trong tay là một chiếc ví cũng màu hồng. Còn một em khác mặc áo xanh và nói: “Em thích màu xanh cô ạ.” Các em đoán tôi mặc áo màu tối. Lạ chưa, tôi mặc áo màu đen. Tôi hỏi kinh nghiệm học chữ nổi, các em cười rất hồn nhiên: “Cô ơi, chữ nổi học dễ lắm, chứ không khó như học tiến sỹ đâu.”
DSC04150Tác giả nói chuyện với Thu Hương (cô bé áo hồng) và Hương Sen (cô bé áo xanh) tại trường Nguyễn Đình Chiểu
Nụ cười hồn nhiên trên gương mặt trẻ thơ với những con mắt mờ đục cứ đọng mãi trong tôi khiến tôi thấy mình có lỗi nếu cứ than thân trách phận rằng mình thiếu may mắn. Chính các em đã dắt tôi bước qua nỗi sợ và làm tôi yêu cuộc sống hơn. Tôi mang nợ với các em, những người cõng nhau, dìu nhau đến lớp với chiếc gậy tre trong khi tôi có đủ mọi thứ, từ chiếc gậy ba màu, phản quang, có thể gập lại, bỏ túi, và hễ ai nhìn thấy, họ sẽ giúp tôi, đến những trợ giúp ở trường đại học các em chưa khi nào dám mơ tới. Tôi lao vào tìm kiếm mọi khả năng giúp các em. Tôi vận động bạn bè ở Mỹ đóng góp tiền bạc, công sức, mua gậy và các phần mềm chuyên dụng cho người khiếm thị, rồi tìm cách chuyển về Việt Nam. Nhiều người Mỹ viết thư trao đổi với các em và giúp các em học tiếng Anh qua mạng. Các em dần dần thấy tương lai không còn bó hẹp với nghề vót tăm hoặc mat-xa, như xã hội thường nghĩ các em chỉ làm được thế. Có em vào đại học, có em dạy tiếng Anh cho chính các bạn khiếm thị. Các em gọi tôi là “cô” vì tôi là cô giáo, nhưng chính các em mới là thày của tôi. Chính các em đã mang điều kì diệu là niềm vui sống đến với tôi, và chính nước Mỹ: thày cô, bạn bè, bác sỹ, đã làm cho niềm vui sống ấy lan tỏa đến bao người, không chỉ những người khiếm thị.
DSC04136
Tác giả gặp gỡ và hát cùng Ban nhạc Hy vọng: Nghệ sỹ ưu tú Tôn Thất Triêm và các em trong đội đồng ca
Câu nói của V. I. Lenin: “Học, học nữa, học mãi” cùng với triết lý học suốt đời trở thành thần dược cho tôi. Một khi còn học được và được học, tôi thấy mình đang sống và hạnh phúc. Tôi gặp bác sỹ Eliot Berson, chuyên gia hàng đầu thế giới về căn bệnh này khi tôi vừa viết xong luận văn thạc sỹ. Không khỏi ngạc nhiên khi biết tôi có thể làm được điều đó khi căn bệnh đang tiến triển, ông mỉm cười: “Hãy làm những gì bạn đang làm, chẳng gì có thể phá hỏng thêm đôi mắt của bạn”. Đó là liều thuốc an thần lớn nhất mà tôi từng có trong đời.
Tôi sẽ làm gì khi ngày mai không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời? Tôi sẽ nghe theo lời khuyên của bác sỹ Berson là tiếp tục công việc tôi đang làm: học, dạy học, viết báo, viết văn và giúp đỡ các em khiếm thị thiếu may mắn hơn tôi. Tôi luôn ý thức được một ngày nào đó Bóng Tối sẽ đến gần và tôi sẽ nói với hắn: “Ta đã chờ mi, ta chẳng ưa gì mi, nhưng số phận bắt ta phải đi cùng mi, mi có thể cướp đi ánh sáng của ta, nhưng mi đừng hòng làm ta gục ngã, ta luôn sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì mi thách thức ta, và mi đừng hy vọng cướp đi niềm vui sống trong ta”. Ánh sáng sẽ đến từ tình yêu thương của gia đình và bè bạn, từ sự cảm thông chia sẻ của cộng đồng. Ánh sáng sẽ đến từ tri thức, kinh nghiệm, từ những gì tôi đã cóp nhặt, chắt chiu, nâng niu trong nhiều năm qua và sẽ còn tiếp tục gom góp để thấy mình luôn có ích cho đời. Hành trình Hà Nội-Boston của tôi là hành trình đi tìm ánh sáng, gìn giữ và chia sẻ ánh sáng với những ai cần đến nó.
Medford, tháng 7/2013
- See more at: http://sinhvienusa.org/2013/07/26/neu-ngay-mai-ban-khong-nhin-thay-mat-troi/#sthash.hkUP613A.dpuf
------------------
Phương ơi, năm 1989 qua sân bay Rome, tôi thấy mất điện, tối om mấy giây. Về khách sạn hỏi anh Tăng Huy ở cùng phòng. Anh ấy nói không có chuyện mất điện ấy. Nhưng chuyện ấy còn xảy ra với tôi 3 lần nữa. Đi khám họ bảo bị bong võng mạc. Tôi uống gấp 3 lần liều số thuốc họ cho. Biết rất hại các phần khác của cơ thể nhất là xương, nhưng mặc kệ. Vẫn phải dán mắt vào máy tính, vẫn lập trình. Đến lúc mắt đau phải bỏ dở. Bây giờ đỡ tiếc rồi. Lúc gặp Phương khi xưa không biết em lại có chuyện với mắt

Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời
Mọi mơ ước sẽ chìm trong bóng tối
Mọi cánh cửa cuộc đời đều khép lại
Chỉ những dòng nước mắt vẫn tìm ra

Có thể bạn sẽ kêu – thế là đã hết
Sẽ kêu to cho đến mệt nhòai
Sẽ ngủ thiếp đi cho đến khi tỉnh giấc
Ngày và đêm sẽ đến với âm thanh

Thế có nghĩa là chưa phải hết
Vẫn còn chân tay, vẫn phân biệt xấu hay
Trong lồng ngực trái tim vẫn đập
Vẫn khát khao sự sống diệu kỳ
----------
-MP: Cám ơn anh Trung nhiều nhiều vì tự dưng văn xuôi của em lại biến thành thơ!!! Người ta bảo 99% dân Việt làm thơ, thì em thuộc 1% còn lại. Nay, nhờ anh Trung nên em sắp được chạy sang chỗ 99% kia rồi! Cám ơn anh đã post bài hát mà em rất thích. Lời bài hát thật là hay. Cho đến giờ em vẫn nghêu ngao bài hát đó.

-TDT: Em không thấy à, anh chỉ xuống dòng các câu trong trong bài em viết thôi và để nó có hình thức thơ. Rất nhiều người làm thơ. Một số người không làm vì chính cuộc đời, công việc của họ đã là thơ. ..

NHỮNG ĐIỀU SỈ NHỤC VÀ CĂM GIẬN

Lưu Quang Vũ
------------
Bao năm rồi đấy Vũ ơi
Thơ anh đau dứt lòng tôi thế này
(Trần Đức Trung)

Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Cho những cuộc chiến tranh
Đẩy con em ra trận

Những điều sỉ nhục và căm giận
Một xứ sở
Nhà tù lớn hơn trường học
Một dân tộc có nhiều gái điếm nhất thế giới
Có những cái đinh để đóng vào ngón tay
Có những người Việt Nam
Biết mổ bụng ăn gan người Việt

Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn

Nỗi sỉ nhục buốt lòng
Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng
Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng
Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng
Khi người mình yêu
Nói vào mặt mình những lời ti tiện
Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch
Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn

Khinh mọi người và tự khinh mình
Như chính tay ta đã gây ra mọi việc
Và tất cả không cách nào cứu vãn

Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất
Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh
Những nền văn minh chạy theo dục vọng
Những guồng máy xấu xa chà đạp con người

Đi suốt một ngày
Giữa rác rưởi và chết chóc
Luôn thấy bị ném bùn lên mặt
Nói làm sao được nữa những lời yêu