LUÂN HỒI
Rồi sẽ đến một ngày nào đó
Vòng luân hồi quay trọn đủ thời gian
Trái đất lại trở về nguyên vẹn
Mênh mang và hoang dại ngày nào
Nhà cao tầng, TV, tủ lạnh
Cả ô tô, facebook, Iphone
Những tượng đài, tụng ca, chủ nghĩa
Chỉ còn là chuyện cổ tích hoang đường
Bên bờ sông có ánh lửa bập bùng
Mùi thịt nướng thú rừng thơm ngậy
Ta lại gần hú, nàng quay lại
Đôi mắt lá răm ngỡ ngàng
Một tiếng đáp khẽ ... anh.
Ngàn năm ư, một giấc ngủ quên
Rồi tỉnh giấc, bỗng dưng không thể nhớ
Cho tất cả hồi sinh từ vụ nổ
Trong phút giây anh tan chảy tràn em
VÔ TÍCH SỰ
Có con dã tràng ngoài biển vắng
Có cây rêu mọc ở bờ tường
Có giọt sương đêm khua
Còn vương trên tàu lá
Còn có rất nhiều
Cái vô tích sự
Ta thấy khắp nơi
Kể cả những con người
Mạt hạng, chỉ làm nghề quét rác
Nhưng chúng thật tuyệt vời
Chúng ngớ ngẫn
Chúng lành
Để không làm ra nhưng điều ngu ngốc lớn
Không làm cạn kiệt tài nguyên
Không tàn phá tâm hồn
Không giả dối
Giống như
Ai ?
=====
Mưa rơi trong lòng tôi
( thơ Paul Verlaine )
Mưa rơi trong thành phố
Mưa khóc trong lòng ta
Nỗi buồn chi lạ thế
Dịu dàng và thấm sâu?
Tiếng mưa rơi êm êm
Trên mái nhà, mặt đất!
Khiến lòng ta thêm buồn,
Mưa gieo buồn hoà âm!
Khóc không tìm ra cớ
Chỉ thấy lòng lặng thinh.
Đâu! Có ai bội ước ?
Có ai phiền mình đâu
.
Không hận nào hơn hận
Khi chẳng hiểu vì đâu
Không bởi yêu hay giận
Chỉ mưa, có thế thôi!
~~~
"Khóc ở trong tim" "Il pleure dans mon coeur"
II pleut doucement sur la ville...
Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville ;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre mon coeur ?
Ô bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits !
Pour un coeur qui s'ennuie
Ô le chant de la pluie !
Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui s'écoeure.
Quoi! nulle trahison ?...
Ce deuil est sans raison.
C'est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine !
===
Thơ Chủ Nhật
- Trong hạt cát mênh mang Vũ TRỤ
Thấy trong bông hoa dại cả Thiên Đường
Cái Vô hạn gói trong lòng bàn tay ta vừa đấy
Và Cái Vĩnh Hằng trong khoảnh khắc Hiện Sinh – W. Blake
- Sao không, hạt cát sống Hằng ấy
Ôm giữ trong lòng cả Đại Dương – Mai Thảo
- Chỉ một ngón gõ xuống phím đàn, một nốt
Âm thanh sao sững lặng cả không trung
Chỉ một viên sỏi rơi mặt nước
Sóng theo nhau đến tận Vô Cùng – Trần Đức Trung
===
Tôi không nhớ được tên loài cá ấy
Và dòng sông bãi biển ngập anh trăng
Tôi chỉ biết mỗi khi mùa Xuân đến
Là cá bơi nô nức ngược dòng
Đàn cá bơi qua bao ghềnh thác
Và bao nhiêu hiểm hoạ ngẫu nhiên
Nhiều con chết cũng vì yếu kém
Cũng có con khoẻ chết, không may
Và có chết cũng không vô ích
Có con sau sẽ tránh được bơi lên
Và đàn cá sẽ nhiều con về đích
Lẽ Tự Nhiên - Tiến Hoá, Sinh Tồn
===
ABC Morning Café
( Tình bạn )
- Tạm gác Tình Yêu sang bên, ấy là nói về thơ thôi. Tập trung vào xong cái truyện ngắn có tên là “ Mơ Hồ “. Truyện Tình Yêu thì tất nhiên tên phải là vậy.
- Thế Tình bạn có Mơ hồ không. Hôm nay lũ bạn của Lân mời mình đi uống Café ở vườn BT lúc 10h. Có 10 cậu học cùng với nhau sáng thứ sáu hàng tuần gặp nhau để điểm danh. Hình như Tình bạn có thật, không Mơ hồ như Tình yêu.
- Họ có mời mình đến không đâu. Họ yêu cầu mình ít nhất 10 phút kể về một điều gì ấy. Thôi sẽ nói về Tình bạn. Mà Tình bạn thì không có gì qua được Lưu Chính Phong và Khuất Dương trong ‘ Tiếu Ngạo Giang Hồ “. Nhưng đó là hư cấu. Họ sẽ phản đối. Thực cơ. Có rồi. Tình bạn Marx-Engels. Ông Fidel sinh muộn quá. Nếu cùng thời thì chắc là cả ba ông sẽ là bạn nhau. Kể về cụ Marx 3 ý cho họ vậy
3 BÀI THƠ CỤ MARX do Trần Dương dịch
-Cụ Marx này là cũng biết làm thơ đấy nhé....
Các vì sao nhấp nhánh
Trên ánh sáng bầu trời
Những ảnh hình lấp lánh
Soi vô hạn, vô hồi...
Nơi ấy tâm hồn ta
Như muốn cất lời ca
Trái tim đầy đặn nhất
Bừng nở muôn ngàn hoa
Ôi triệu triệu vì sao
Bừng bừng muôn ánh mắt
Sẽ không bao giờ tắt
Niềm hy vọng dâng trào!
Ơi các vì sao xa
Xin hãy nói cùng ta
Ngươi lấy đâu nguồn sáng
Toả khắp trời bao la ?
Có phải chăng thần thánh
Truyền cho ngươi ánh ngời ?
Ôi phải đâu sức mạnh
Tự tâm hồn các ngươi!
Không biết thương biết giận
Không biết khổ biết vui -
Hồn ngươi là đảo vắng
Không dính đến cuộc đời
Ta đứng trên mặt đất
Muốn tự mình sáng lên
Bằng tâm hồn chân thật
Bằng sức sống thanh niên
Dẫu tan ra từng mảnh
Ta vẫn sáng ngời ngời
Không cần đến thần thánh
Không cần đến chúa trời!
Ôi đâu như các ngươi
===
Tôi viết bài thơ ấy xong, tên tôi viết
Rồi tôi quên bài thơ ấy bao giờ
Chỉ đôi lúc bâng khuâng bỗng nhớ
Nó ở đâu, ai giữ nó, Thơ tôi
Không phải thơ tôi, bài thơ bị mất
Nếu thơ còn càng không phải tên tôi
Thơ của em, thơ từ em, em biết
Tôi chỉ là người chép hộ, không hơn.
Nếu em bảo " Thơ của chúng mình "
Quyền của em, đấy là em nói nhé
Tôi có nói gì cũng là vô ích
Tôi một mình, Em-Thơ lại những hai
===
(Bài Thơ cho sáng 1-5-2015)
1.
“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
-Wake at dawn with a winged heart
and give thanks for another day of loving”- Gubran Khalil
2.
Có hai ngày kỳ diệu
Ngày mình được sinh ra
Và cái ngày chợt hiểu
Sinh ra để làm gì
Ngày đầu ai cũng hiểu
Ngày sau hiểu khác nhau
Với tôi thật đơn giản
Mình có ích cho ai
Cho người thân, bè bạn
Cho những người biết tôi
Để sớm mai thức dậy
Với nụ cười trên môi
3.
***Bài Ca Họa Mi***
Em có nghe thấy tiếng Họa mi không,
Có biết nó hót gì không !!!
Có lẽ chúng ta sinh ra chỉ có một lần
Và ra đi cũng chỉ một lần thôi.
Dù có là người dại khờ nhất trần đời,
Ta cũng có thể, phần lớn thời gian,
Hạnh phúc ngang bằng bất kỳ ai đó.
===
Pусское поле
( Ян Френкель )
Cánh đồng Nga có tuyết rơi trăng sáng lạnh
Có đau buồn và hạnh phúc luôn cùng
Quên làm sao dù qua bao năm tháng
Cánh đồng Nga vẫn cánh đồng Nga
Bao nẻo đường Ta đã đi qua rồi nhỉ
Nhưng Cánh đồn Nga như tuổi trẻ của mình
Như mơ ước từ ban đầu còn giữ lại
Dù trong dời bào nhiêu chuyện đổi thay
So sánh thế nào dù đại ngàn biển cả
Không có gì thay được cánh đồng Nga
Luôn trong tôi cánh đồng lộng gió
Như tổ quốc tôi, đất mẹ quê hương
Tôi luôn là một cây lúa nhỏ thường
Mọc ở cánh đồng mênh mông bát ngát
Dù đã bao năm ở phồn hoa đô thị
Mùi đất nồng cùng chút buồn vương
Tôi cũng như cánh đồng Nga yêu dấu
Vẫn sống bằng chờ đợi, lòng tin
Và rồi sẽ đến ngày nào ấy
Tôi sẽ trở về là bông lúa cánh đồng Nga
===
ЦВЕТЫ
(Сергей Есенин)
Цветы мне говорят прощай,
Головками кивая низко.
Ты больше не увидишь близко
Родное поле, отчий край.
Любимые! Ну что ж, ну что ж!
Я видел вас и видел землю,
И эту гробовую дрожь
Как ласку новую приемлю.
~~~
Những bông hoa
(Serguei Ecenin)
Những bông hoa nói với tôi tạm biệt
Cúi thấp chào lưu luyến những đầu hoa
Sẽ không bao giờ mình còn nhìn gần thế
Những thân thương quê mẹ , vậy sao
Hoa yêu ơi! Biết làm gì được nữa!
Tôi đã thấy hoa, và cũng thấy đất rồi
Những run run của quan tài nữa đấy
Những dịu dàng âu yếm vuốt ve
Những bông hoa dại
===
ЖУРАВЛИ
(Владимир Набоков)
Шумела роща золотая,
ей море вторило вдали,
и всхлипывали, пролетая,
кочующие журавли
и в небе томном исчезали,
все тише, все нежней звеня.
Мне два последних рассказали,
что вспоминаешь ты меня...
~~~
Đàn sếu
( V. Nabokov)
Cánh rừng vàng rì rào như thể
Tiếng sóng xa biển gọi hát cùng
Bỗng ghẹn ngào tiếng kêu rơi lạc
Từ trời cao những con sếu trắng bay
Mọi thứ chìm đi, không trung tĩnh lặng
Không vệt sếu khuất dần cả tiếng sếu trong ngân
Hai con sếu cuối đàn kể cho tôi biết
Ngày ngày em vẫn nhớ tới anh.
===
Và chẳng trốn khỏi nỗi buồn …
(Anatoly Fet)
Một đêm sao yên tĩnh,
Có cả ánh trăng soi
Vẻ đẹp say ngọt dịu
Trong khua vắng sao trời.
Trong huyền ảo đêm, em !
Nỗi buồn như vẫn đợi?...
Em tình yêu sáng ánh
Trong đêm với sao trời.
Tôi yêu những vì sao
Cả nỗi buồn muôn thủa…
Em càng đáng yêu hơn
Trong đêm với sao trời.
~~
И от печали не прочь…
(А.Фет)
Тихая звёздная ночь,
Трепетно светит луна;
Сладки уста красоты
В тихую звёздную ночь.
Друг мой! в сиянье ночном
Как мне печаль превозмочь?...
Ты же светла, как любовь,
В тихую звёздную ночь.
Друг мой, я звёзды люблю -
И от печали не прочь...
Ты же ещё мне милей
В тихую звёздную ночь.
====
Trăng và Sao
Dẫu trắc trở bao nhiêu
Trăng vẫn về đúng hẹn
Sao không ghen, sao biết
Tôi chờ mỗi trăng thôi
Tôi yêu những vì sao em ơi
Và chẳng trốn khỏi nỗi buồn muôn thủa…
Em với tôi càng đáng yêu hơn nữa
Trong đêm yên lặng trắng sao trời.
===
Andrei Dementiev
Đến lúc này, khi đã luống tuổi rồi,
Anh mới buồn nhớ đến thời xưa cũ.
Nhưng chẳng thể quay trở về quá khứ
Như hồn ta không yên tĩnh bao giờ.
Mà liệu ta có được hưởng bình yên,
Khi trong ta sóng dậy từng giây phút,
Những bất công trên thế gian chưa hết
Khuấy động lòng ta chẳng chút tiếc thương.
Đừng giận anh suốt những tháng năm trường
Anh với em hai phương trời cách biệt.
Em trong anh mãi là nguồn ánh sáng
Giữ hồn anh không lụi tắt bao giờ.
Trước con đường bao gập ghềnh trắc trở
Trước cuồng phong giận dữ chốn nhân gian –
Anh khắc ghi – đời này vẫn có em.
Và tất cả thị phi trôi vào quên lãng
***
Марине
(Андрей Дементьев)
Я лишь теперь, на склоне лет,
Истосковался о минувшем.
Но к прошлому возврата нет,
Как нет покоя нашим душам.
Да и какой сейчас покой,
Когда в нас каждый миг тревожен.
Несправедливостью людской
Он в нас безжалостно низложен.
Прости, что столько долгих лет
Мы жили на широтах разных.
Но ты была во мне, как свет,
Не дав душе моей угаснуть.
И как бы ни были круты
Мои дороги, чья-то ярость,—
Я помнил — есть на свете ты.
И все плохое забывалось.
***
Qua bên kia dốc cuộc đời
( Trần Đức Trung )
Qua bên kia dốc cuộc đời
Đôi chân đau mỏi hỏi trời đi đâu
Trời nào! đã chẳng chắt chiu
Để bao nhiêu thứ theo chiều gió bay
Lại còn chưa tỉnh cơn say
Lại còn vẫn một chút này ...mong manh
" Trong mơ em của riêng anh
Trong thơ hồn vẫn để dành vẫn nguyên "
===
Ngày Tận Thế Huyền Bí
(Thơ của AN)
Tôi không thể làm thi sĩ
Vì những bản tụng ca hay nhất trên đời
Các thi nhân đã dốc cạn rồi.
Họ cũng viết hết lời ai oán
Mở cho người xem vực thẳm tâm hồn
Băng tuyết phủ trái tim rực lửa
Và những giấc mơ say đắm cũng từng chôn.
Mặt trời bình minh mặt trời hoàng hôn
Vẫn chỉ một mặt trời không đổi
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Không ở lại nghe nhân loại khóc tro tàn.
Các triết nhân đều ra đi rất vội
Thế giới kia ngày mới đang sang.
===
-Cảnh đẹp như trong tranh
Tranh đẹp như cảnh thật
Tình tưởng như trong phim
Phim đóng hay tưởng thật
Cuộc đời là vở kịch
Chúng mình là diễn viên
Chúng mình là đạo diễn
Chúng mình là người xem
Và rồi sang vở khác
Mỗi đứa một cuộc chơi
Chỉ đôi khi thảng thốt
Không phải vậy... em ơi.
====
Nhớ có lần chợt thấy
Ngoài sân cây rau rến
Tôi gọi nàng ra hỏi
Có đúng không rau quen
Vợ tôi thì băn khoăn
Rau rền nơi xứ lạ
Nếu thế chắc quanh đây
Chịu khó tìm còn thấy
Nàng chạy đi tìm hái
Còn tôi lại đứng yên
Trong mình một nỗi nhớ
Bống cồn cào trào lên
Tôi nhớ gì tự hỏi
Quê hương, bát canh chua
Mẹ già, chùm khế ngọt
Hà Nội lúc giao mùa
Hình như đều không phải
Nàng trở về từ đâu
" Bên kia đường nhiều lắm
Thế là thêm món rau '
Tôi không trả lời vợ
Trong lòng cứ vẩn vơ
Rồi nhìn nàng đau đáu
Trong mắt thấy hình tôi
Tôi nhớ chính Tôi rồi
====
Vô thường
Đâu bởi phải do ai có vô thường như vậy
Sự công bằng của tạo hóa tự nhiên
" Trong cuộc sống có gì không mất
Ngày hôm nay sẽ qua khỏi ngày mai ....
... Và cả khi ta nói đến Tương Lai
Âm tiết đầu đã rơi vào quá khứ " *
- Chấp nhận nhé và biết luôn tha thứ
Với đổi thay đừng hụt hẫng bất ngờ
Ta cũng thay đổi mà, cũng già đi theo năm tháng
Chỉ những Mơ Hồ Huyễn Hoặc chẳng già đi
- Và khoảng trống thời gian ta được hưởng
Trước mỗi hành vi từ " lựa chọn " thêm vào
Để đừng trách ai, tự mình chọn rồi, đã chọn.
Anh " lựa chọn yêu " chứ có bởi sét đâu.
- Điều cuối cùng, đó là cần thiết
Hình dung và chơi hết cuộc chơi
Trong Vô thường có gì đâu khẳng định
Chỉ những Khả năng có thể hoặc Không.
===
NGÀY XƯA
- " Ngày xưa, tôi thầm yêu một nàng thiếu nữ
Tóc em dài như gió mùa thu "
Ngày xưa, khi hoa sữa thơm ven mặt hồ
Khi tôi bắt đầu làm thơ
Và làm em sợ
Nhưng em giấu
Em không nói rằng bố em rất ghét thơ
Vì xưa ông ấy không chỉ làm thơ
Còn cả bài ca nữa
Về màu xanh và tình yêu ngang trái
Và xuýt nữa đi tù
===
" Sâu Tham nhũng " đấy là dân nói nhé
Chứ Quan thì lại nghĩ : lũ tị ghen
Không ăn được thì lại đi đạp đổ
Lúc đưa quà, lễ lạt rõ là hèn
Dân bầu quan chứ quan đâu tự sinh ra
Tội quan một thì tội dân 10 mới đúng
Thôi từ nay lời thề " Không tham nhũng "
Nên thay cho thề thốt " Phục vụ Dân "
Dân cũng phải thề " Không cúi đầu đút lót "
Cứ ép quan phải " Cản nể " nhận phong bì
Và các Thày Cô nữa trong ngành giáo dục
Cũng phải thề " Không nhồi nhét hại trẻ con "
Không dạy trẻ em những dối lừa từ nhỏ
Giấu sâu những từ hoa mỹ tởm ghê
Bác sỹ nữa nhé, treo lên trong bệnh viện
Dòng chữ vàng " Bệnh viện Vệ sinh
Toàn tập thể hứa không ăn bẩn "
Và cuối cùng là những lời " hứa hẹn "
Sẽ không còn
Chỉ còn giao hẹn có " trọng tài "
Chỉnh sửa
" Cho da em nâu tươi màu suy nghĩ "
......thế mà đến đây thơ lại bí
==
1.
Tính tôi tiếc của tiếc ngườ
Tiếc hạt cơm vãi tiếc đời Thi Nhân
Thôi làm lại nhé cho vần
Tiếc gì nữa cứ một lần nói chơi
À ngoài cái hạt cơm rơi
Tôi còn tiếc cả cái người hôm nao
2.
Tiếc gì chứ, ai bảo sinh sau đẻ muộn
Sao không sinh sinh sớm có được lắm điều hay
Ngèo kiết xác như chàng Đồng Tử
Đêm không quần cứ mơ gặp Tiên Dung
===
7 sự thật khó nghe
" Sự thật luôn làm ta đau "
Nhưng biết làm sao được
Đau là một cảm giác cần thiết
Để hiểu rằng ta phải làm gì
Đầu tiên là phải khác đi
Để có thể sống tiếp
Trong Thé giới biến động này
" Không Ai Sửa Cho Bạn Ngoại Trừ Bạn "
Họ chỉ có thể hỗ trợ, giúp đỡ phần nào thôi
Họ còn bận với chính họ
Những con ốc loay hoay mà
Rêu ạ
" Cuộc Sống Không Bao Giờ Hoàn Hảo Cả "
Cầu toàn là không thể
Được cái nọ sẽ thiệt cái kia
Và cần biết chấp nhận
" Chỉ Có Thể Học Qua Thất Bại "
Vì Thành công luôn có sự " Gặp may " giấu mặt
Học qua thất bại của mình
Để khôn hơn
Thì qua thất bại của người
" Quá Khứ Đã Qua Đi "
Chỉ có thể sống sâu trong Hiện tại
Và Hy vọng ở Tương Lai
Cho tâm lý không loạn
" Không Có Gì Đảm Bảo Cho Ngày Mai "
Steve Jobs là người nói ra sự thật khó nghe nhất
Mà không chỉ ông
Sự thật nào cũng khó nghe thôi
Suy nghĩ rằng mình chỉ có hôm nay ngày cuối
Là quan trọng nhất
Bởi vì hầu như tất cả mọi thứ
Những mong đợi từ bên ngoài
Cả niềm tự hào
Cả nỗi sợ hãi bị xấu hổ hay thất bại
Tất cả đều sẽ biến mất khi đối mặt với cái chết
Chỉ còn lại cái điều quan trọng thực sự
Hãy sống ở hiện tại và hành động ngày hôm nay
Mới có thể Sống Sót cho Ngày Mai
" Bạn Đang “Bận Rộn” À
Nhưng Xem Lại Đi, Bận Đó
Không Có Nghĩa Là Bạn
Đang Hoàn Thành Một Điều Gì Đó "
Vì
Bạn Có Nhiều Thời Gian Hơn Bạn Nghĩ
Vì bạn không thể bận hơn tổng thống Mỹ
Cũng như Tổng Thống Nga
Họ không bao giờ nói “Tôi không có thời gian”
Vì Trump còn đi chơi Golf
Và Putin
Còn đam mê câu cá
===
" Thu theo ý Giang Nguyen "
Thu....Đã đến lúc nào, Thu ấy ?
Không biết nữa.
Cứ khẽ khàng và chầm chậm đến thôi.
Cứ len lỏi qua từng giờ từng phút
Để khi ta kịp nhận thấy, ... đã rồi
Và trớ trêu thay
Khi chỉ còn thu rất đẹp, rất mặn mà
Thì thu cũng sắp lại xa rồi, từ biệt.....
Dù biết rằng mùa nào cũng thế hết
Nhưng tiếc nuối chăng chỉ có mùa thu
Không rực rỡ nóng bỏng như Hè
Không gợi tình, nồng nàn của Xuân.
Chắc tại mùa Đông buồn lạnh, mưa rơi
Thu giống như người phụ nữ ngoài 40 .
Những chùm nho đã trải qua những ngày xanh non
Đã ươm đủ nắng
Đã hút đủ khí trời
Đã hội tụ đủ mọi thứ của Đời
Để bứt xuống khỏi cành
Làm ai cười, ai khóc, ai say
===
À ƠI
À ơi cái Lý đi đâu
Một mình Thơ phải qua cầu gió bay
À ơi Thượng Đế ngủ say
Thế gian mặc kệ đắng cay dối lừa
À ơi bão gió nắng mưa
Gọi ai, ai gọi, ai mơ Gậy Thần
Làm cho bão tố tan dần
Miền Trung Vũng Áng người dân nụ cười
À ơi, Ơi ạ, À Ơi
Thèm nghe đâu đấy một lời YÊU THƯƠNG
===
BÀI THƠ ĐẤT NƯỚC
Đất nước mình ngộ quá phải không em
Chen chúc xếp hàng vào trường an ninh
Điểm tuyệt đối nhận báo xong vẫn trượt
Và trường sư phạm điểm thì thấp tịt
Nghề vinh quang mà chẳng mấy ai vào
Sự thực đúng vậy, nhưng trong thơ nên tránh
Dùng cái từ " Ngộ " đó giống cô nào
Đất nước tôi có sao đâu mà Ngộ
Chỉ có là khác lạ chẳng giống ai
===
Nằm mộng giữa ban ngày, không thức nổi
Rồi những cơn Ác mộng đến lúc nào
Ta cắn vào tay xem là mơ hay thật
Tay không đau, lại đau nhói con tim
=====
Các cơn bão đều mang tên phụ nữ
Rất dịu hiền, gợi cảm mơ hồ
Bỗng ập đến đến bất ngờ, vô lý
Phá tan hoang tất cả những chắt chiu
Và kỳ lạ, ở trong Tâm bão
Chẳng có gì ngoài một trống không
Bão không tha cuốn xoay, bất lực
Một Bình yên sót lại đằng sau
Có phải thế mà đôi khi ta ngơ ngẩn
Nhìn mây trôi gió mát, mông lung
Bỗng lại thấy bồn chồn, Mầm Bão
Nó đâu đây, im lặng nhé, sẽ qua
===
Giá như em có thể trong nháy mắt
( A. K.Tolstoy )
1.
Năm tháng sẽ trôi qua, tất cả
Cả chiến tranh, cả cách mạng thét gào
Chúng sẽ hết, im ắng dần như chưa từng có
Chỉ còn lại một điều thôi, bất diệt
Là trái tim em
Yêu thưong trìu mến yếu mềm
Cho anh tràn ngập bình yên tâm hồn
" Năm tháng sẽ qua đi, những cuộc chiến tranh sẽ kết thúc, những cuộc cách mạng sẽ im ắng dần, chỉ còn lại một điều bất diệt, trái tim em nhẫn nại, tràn ngập hiền dịu và yêu thương”
2.
Giá như em có thể trong nháy mắt
Quên đi nỗi buồn, cả những chuyện không may!
Giá chỉ một lần để anh nhìn khuôn mặt
Như đã thấy trong những ngày rất hạnh phúc xưa
Khi trong mắt em loung linh giọt lệ
Ôi !Giá mà nỗi buồn có thể qua đi
Như cơn giông giữa mùa xuân ấm áp
Như bóng mây chạy lướt ở trên đồng!
~~~
"О, если б ты могла хоть на единый миг"
О, если б ты могла хоть на единый миг
Забыть свою печаль, забыть свои невзгоды!
О, если бы хоть раз я твой увидел лик,
Каким я знал его в счастливейшие годы!
Когда в твоих глазах засветится слеза,
О, если б эта грусть могла пройти порывом,
Как в теплую весну пролeтная гроза,
Как тень от облаков, бегущая по нивам!
===
Gái 3 miền
1.
Hay quá share cho mọi người biết rõ
Bởi bác nào cũng ngợ ngợ với vợ mình
Hoá ra đó là quy luật rồi, đành chấp nhận
Rồi học Thiền, học chữ Nhẫn sống thôi
2.
Hồi xưa tôi thầm yêu một người thiếu nữ
Em không vô duyên như gái Tràng An
Mà đằm thắm, mái tóc dài dáng đi giọng nói
Mát dịu lòng tôi nơi đất khách đô thành
Tôi kể chuyện đó cho ông anh họ
Cái gì ông ấy cũng giỏi hơn tôi
Ông ấy kêu :" Mày là ai mà mơ người Đức Thọ "
Đến tao đây cũng phải chịu, buông thôi
Người Nam Định nhát nên nghe theo... nhưng tiếc lắm
Chỉ trong mơ lại nhớ về Hà Tĩnh mình ơi
===
ÁO DÀI
Anh làm hạt nắng ? ồ không !
Cũng không làm gió bay tung gấu tà
Làm mây à, mây lại xa
Hạt mưa ... ừ nhỉ ... thấm qua áo dài
===
Nghe gió hát bài ca buồn cũ
Nó biết rằng ta sẽ chia tay
Đừng khóc đi em, trái tim tôi tan vỡ
Trên con đường định mệnh , hôm nay
Anh bước đi trên con đường, vương vấn
Tạm biệt tình yêu của tôi tạm biệt
Tạm biệt em và nói aurevoir
Chỉ cần em còn nhớ
Anh sẽ không bao giờ quá xa
Tạm biệt tình yêu của anh tạm biệt
Lời của tôi thật lòng đấy, luôn luôn
Trong giấc mơ hãy giữ hình anh nhé
Cho đến khi anh trở lại bên em
===
EM BÁC
Sao anh sinh ra sớm thế
Táo xanh anh đã cắn rồi
Lê em bây giờ mới chín
Ai cầm cho nó khỏi rơi
Cái nhìn gửi bao tiếc nuối
Xưng hô bác cháu hai người
Giá như không là người Việt
Bác, Anh có khác gì YOU.
6 giờ tưởng như đã Tối
6 giờ lại là Bình minh
Đồng hồ nếu như có chết
Cũng hai lần đúng một ngày
Mà em cũng đừng kêu nhé
Lụa bùn tiếng Việt mình thôi
EM CỤ
Đầu nghĩ cụ, em lại viết là Anh
Và Facebook như bị treo, chết lặng
Tôi như cầm tay Nàng cùng viết
Tìm chữ Y đầu rồi tiếp nữa " ...êu Em "
===
BÀI CA THẾ SỰ SỐ 23
Ai đó nói
Một cái kết kinh hoàng
còn hơn nỗi kinh hoàng không hồi kết
Tôi thì không, vẫn hy vọng mung lung
Bởi sau cái kết là khoảng không. Chấm hết.
Còn nỗi kinh hoàng, lâu quá, sẽ quen thôi
===
MÀU ÁO THU
- Sao không có thêm mầu màu đen trắng
Mầu dung môi, một chút ấy, áo em
Để nhợt-nhòa thành nhẹ-nhàng
Lòe-loẹt trở nên lộng-lẫy
Và những gì dở-dang
Em biết đấy
Lại dụ-dẫn anh rồi,
Anh đi chết đây
- Anh nói đúng
Mầu già, em biết.
Em nghĩ mãi rồi
Để anh vẫn nhận ra em
Anh già rồi, nhưng mắt anh cứ thế
Già không đều, có là Bi kịch không Anh
===
DỖI HỜN
Ai đó làm thơ
Chắc không phải dân chuyên nghiệp
Không học Văn đến nơi đến chốn
Hay đã qua những khóa bổ túc thơ
Lại viết
"Phía sau lưng
người phụ nữ giận dỗi
là người đàn ông đếch biết
là mình sai ở đâu".
Nếu phải là mình thì mình sẽ viết khác
DÕI là cách gọi khác của ĐÒI nhưng tế nhị
Chỉ có điều cánh đàn ông hoặc sẵn tính ky bo
Hoặc cũng có thể ngu lâu khó đào tạo
Nàng dỗi cả ngày mà hắn cứ tỉnh bơ
Thực ra là hắn không biết
Giá hắn mà biết
Chắc Nàng sẽ
hết dỗi lại cười xinh
Có đúng không
Chắc chắn rồi
Nhưng chỉ lúc ấy thôi
Lúc khác cơn dỗi sau lại đến
Bất ngờ, lâu hơn và tai quái hơn
Để hắn lại cuống cuồng, hắn biết rồi
và lại tìm cách làm nàng hết dỗi
Hắn cứ thế lo cho hết cuộc đời
Nàng dỗi...hết dỗi...rồi lại dỗi...
Hắn biết...biết nữa...biết hơn...
Và trước khi chết hắn tình nguyện hiến xác
Không phải để mổ lấy nội tạng, để hiến dâng
mà để chế tạo ra Vắc xin
Phòng chữa Dỗi
===
TRĂNG
Đừng khum tay vớt trăng vàng
Vỡ trăng vỡ cả hình nàng cả thơ
Để yên kệ nó giấc mơ
Lung linh đầy những dại khờ tình anh
SAO
Em có còn nhìn lên trời đêm và đếm sao không
Vẫn như xưa sao vẫn nhiều, hằng hà. sa số
Trong tĩnh yên bầu trời như gần lại
Va các vì sao cũng thế, rất gần .
Em có thèm không
Ngắt với một vì sao cho riêng mình ấy
Như chọn tìm trong Tự Điển một từ
Kìa
Có Vì sao tên Tự Do
Có vì sao tên Tình Yêu
Muôn vàn vì sao lấp lánh
Bóng rọi xuống thế gian
Ta giơ tay mãi
Có với tới được vì sao nào đau
Nhưng nhờ thế ta luôn ngẩng đầu
Cũng có thể vì thế
Tay ta đỡ lấm bùn hôi
===
LÚ & NÀNG THƠ
LÚ không phải là sai
Theo cách nghĩ thông thường
Lú chỉ là lẫn với lộn mà thôi
Lú luôn là bạn thân Cảm Xúc
Và là kẻ thù với Tỉnh táo, tư duy
Thơ cũng vậy, cũng sẽ chia Cảm xúc
Logic bình thường Thơ và Lú kết nhau
Bạn của bạn cũng chính là bạn vậy
Và Thơ mang tên là Thơ thẩn tự bao giờ.
Nàng Thơ thẩn về nhà chồng, mẹ dặn
3 gạch đầu dòng HP, chồng yêu :
a- Vào bếp sẽ phải như con ở
b- Ra đường phải như bà hoàng
c - Trên giường như con điên đầy Cảm Xúc
Kết quả Nàng bị chồng chê về trách Mẹ
Mẹ hỏi hoá ra Nàng Thơ thẩn trả lời
Nàng thuộc lòng cả 3 điều mẹ nói
Chỉ thứ tự khác, lú thôi :
a-Vào bếp như bà hoàng
b-Ra đường như một con điên đầy Cảm Xúc
c-Trên giường như một con ở
===
1.
**thơ Trúc Thanh Tâm**
Hẹn hò gió lạc bờ môi
Trắng mây trong áo, một trời sắc hương
Áo dài, thương quá dễ thương
Anh làm hạt nắng dọc đường eo cong !
2.
**thơ Trần Đức Trung**
2.1
Anh làm hạt nắng ? ồ không !
Cũng không làm gió bay tung gấu tà
Làm mây à, mây lại xa
Hạt mưa ... ừ nhỉ ... thấm qua áo dài
2,2
Mưa rơi hạt nhớ lung linh
Hạt nào là hạt cho mình cho ta
Hà nội càng gần càng xa
Hồn xưa dần tuột khỏi tà áo em
===
KHÔNG THỂ NGẮN HƠN
Nghe thấy có người cha nói
Trong đám cưới con mình
" Không phải cậu đâu
Chàng rể của tôi
Không phải cậu
Người đầu tiên nắm tay cô ấy
Mà chính là tôi, người cha nó đấy
Người đầu tiên hôn nó cũng là tôi
Người đầu tiên cùng nó khóc cười
Nhưng mà từ nay
Có thể đi cùng nó hết cuộc đời,
Đó là cậu chứ không phải là tôi, không phải.
Nếu có một ngày cậu không yêu nó nữa
Đừng phản bội, cũng xin đừng đánh mắng
Đừng nói gì với nó. Nói với tôi thôi
Tôi sẽ đến đưa con gái về nhà "
Tôi lặng đi, tôi đã nói gì khi đó nhỉ
Tôi nhớ rồi, chỉ một câu, rất ngắn
Không thể ngắn hơn ...
Không cần đúng sai, ngữ pháp
" Take care my daughter instead me, OK "
Và nó cầm tay tôi đáp
" I Promise, Dad "
===
Ucraina & TÔI
Tôi nói
Я люблю тебя
Vừa đỡ mái tóc vàng
Buông xuống
Em bịt miệng tôi
Khẽ khàng hơi thở
Я люблю тебе
Và tôi thích nghe
Tiếng Ucraina ấy
Thứ tiếng của Tình Yêu
Tôi cũng nói
Поцілуй мене
===
THƠ
Thơ chứ có phải toán đâu mà khó hiểu
Ai cũng hiểu thơ theo cách của mình thôi
Kể cả những ai đọc xong thấy lạ
Đây là thơ ư sao chẳng thấy nhuyễn vần
Cũng có những bài thơ
Với khoảng trống không dụ dẫn
Câu thơ bỏ lửng dở dang
Như rơi tuột xuống dòng
Để ai lại nghẹn lòng
Giơ tay cài lại
Đỡ câu thơ
===
DÂN & QUAN
Dân muốn nói
Nào xin mời cứ nói
Muốn làm thơ
Thật vui quá, xin mời
Muốn chê Quan
Thì chê đi
Chê lên chê xuống
Mà thực trong lòng
Mơ ước được làm Quan
Chẳng được làm Quan
Sô đông là vậy
Đành làm Dân thường
Nhưng có dịp là khoe
Đã học cùng, đã chơi cùng
Chí ít cũng quen hay đã gặp
Ảnh chụp cùng Quan
Nâng cốc cùng Quan
Chơi bóng cùng Quan
Treo lên tiện khách nhìn
Quan A, Quan B, Quan C
Quan D, Quan E...đến Quan Z
Quan @ rồi cả Quan #
Khi Quan sa cơ, bị lộ
Dân im re
Như chưa từng quen biết
===
THƠ CHÚNG MÌNH
Có bài thơ viết xong
Năm nào ấy nhỉ
Viết để ai xem
Hay chỉ cho minh
Thôi cho qua
Không sao nhớ nổi
Chỉ bâng khuâng
Đôi khi câu hỏi
Hình như có phần đầu
Chứ không chỉ có vậy đâu
Còn thơ tôi, chỉ phần sau chắc vậy
Còn có thơ dụ dẫn gọi mời
Thơ của ai, thơ từ ai, ai biết
Tôi chỉ là người viết tiếp, không hơn.
Nếu ai bảo " Thơ của chúng mình "
Quyền của em, đấy là em nói nhé
Tôi có nói gì cũng là vô ích
Tôi một mình
Em-Thơ lại những hai
===
THẾ GIỚI
Mọi lý thuyết
Cũng chỉ là mầu xám
Chỉ cây đời là mãi xanh tươi
Những tính toán, mô hình cũng vậy
Dù râu dài, đầu có hói, cũng thế thôi
Chẳng có gì trường tồn, chắc vậy
Ngoại trừ là đố kỵ và lòng tham
Thế giới đổi thay chóng mặt
Chỉ con người vẫn vậy
Tự bao đời vẫn cứ
===
HOÀI NIỆM LX
Cái giường này rệp đầy trong ống.
Sáng dậy nhìn vệt máu đỏ trên ga
Đêm thì ngứa cùng nhau soạn soạt
Đã theo tôi suốt 6 năm trời
Có lúc tôi để trơ giường rồi đốt lửa
Cho biết thế nào là Faxit Hitle
Rồi 4 chân giừơng vào trong 4 bát
Nước đổ ngăn như hào kín thành trì
Rồi vẫn thế, ôi thôi đêm ngứa
Bật đèn lên thì ra chúng lên trần
Căn đúng giường rồi tự do rơi xuống
Vova kêu rầm Nhi Tre Vố Xe Be
===
Slowfox
Lại Vũ điệu Slowfox
Như diều khát gió bay lên
Chân lưu luyến bám sàn níu lại
Bồng em theo chao lướt dướn buông
Nhạc đã dừng, tay không rời, vẫn giữ
Em ngẩng lên như muốn nói điều gì
Tôi cúi đầu, giọng em như lạc
Bao giờ gặp lại, ở đâu anh ?...
Tôi không dám trả lời
Tay nắm chặt hơn
Rồi tôi nói
Gặp ở đây thôi
Trong Vũ điệu Standart
Và chỉ ở đây thôi em nhé
Nơi người ta chia tay
===
THƠ Andropov
1.
Một khi kẻ xấu thốt lên
rằng quyền lực làm tha hóa nhân gian
Thì rồi giới học giả hùa theo
Mà không hề nhận ra (trời ạ!)
Rằng thường thì chính con người mới làm tha hóa quyền lực
Сбрехнул какой-то лиходей,
Как будто портит власть людей.
О том все умники твердят
С тех пор уж много лет подряд,
Не замечая (вот напасть!),
Что чаще люди портят власть.
2.
Anh đã viết và nghĩ rằng, em yêu dấu,
Đã Năm mươi, cũng như năm hai mươi lăm ấy,
Tóc cũng đã phủ gio, hầu hết
Anh lại viết một lần nữa viết thơ.
Và hãy cười với nhà thơ,
Và hãy ghen tị gấp đôi
Bởi thực ra anh viết là sonet
Cho vợ mình chứ không phải vợ ai
Rất thân quen, ruột thịt với em
Chúng mình đã trải qua tháng năm như vậy,
Và rất nhiều thứ nhờ em đấy,
Đối với cả hai, cái có và không.
Писал и думал, дорогая,
Что в пятьдесят, как в двадцать пять,
Хоть голова почти седая,
Пишу стихи тебе опять.
И пусть смеются над поэтом,
И пусть завидуют вдвойне
За то, что я пишу сонеты
Своей, а не чужой жене.
Родная, близкая, с тобою
Мы шли по жизни много лет,
И жребий, брошенный тобою,
Для нас двоих был «да» и «нет».
===
TIẾN HÓA
Lãng mạn kiểu nói nhà thơ
Viển vông là cách bây giờ, thực hơn
Học thuyết Manthus Dârwin
Loài người vẫn đẻ sòn sòn đầy ra
Mà không đẻ nữa toàn già
Như nước Nhật ấy toàn là CỤ THÔI
Loanh quanh luẩn quẩn một hồi
Yếu, Ngheo thì chết đến nơi con gì
===
Ý KHÁC
Nếu có ai suy nghĩ khác mình
Đừng ngạc nhiên hãy coi đó là bình thường
Và đừng cố tìm lý do duy nhất
Cũng đừng suy ra bụng họ từ mình
Con bọ cạp cắn con chim vì là giống khác loài
Dù con chim chẳng hại gì bọ cạp
Nếu thế gian mà chỉ toàn bọ cạp
Thì rồi chúng cũng buồn, sẽ cắn xé lẫn nhau
===
HONEY - Trich từ " Trời Đùa "
Cái cảm giác mình còn rất trẻ
Mới hai mươi và mong muốn được yêu
Những thèm khát của đàn ông vừa trỗi dậy
Đã dịu ngay khi thấy có con mèo
Năm tháng qua, giật mình, nhiều quá
Mà sao như chỉ mới hôm nào
Em từ Thu ấy, nơi xa ấy
Ngập lá vàng rơi, ngập vở bài.
Trong mơ lại thấy người mơ ấy
Có ai mơ ngủ giữa ban ngày
Mơ là
Như nửa hồn tôi đó
Chỉ biết gọi thầm khe khẽ, Honey
===
ĐÚNG RỒI
Đúng quá rồi, chỉ trong thơ mới biết
Cái điều bình dị đến khó tin
" khó có thể yêu những người luôn luôn đúng
những người chưa vấp ngã lạc lầm "
Bởi trước họ ta thấy mình bé nhỏ
Có như không hay nói cách khác là thừa.
===
SỢ
Sợ không có những gì người khác có
Sợ mất gì mình đang có trong tay
Nỗi sợ hãi vô hình đeo bám
Trĩu nặng ta một kiếp làm người
Mà thực ra mình chỉ từ hạt bụi
Đã là người hiện tại hôm nay
Để ngày mới mỗi khi thức dậy
Ngỡ ngàng không! mình đã gặp may
===
NGÀY 17-2
~~~
Tờ lịch
Xé hôm nay
Để riêng ra vậy
Viết mấy dòng thơ
Cho vào ngăn lưu ấy
Cùng những tấm ảnh trắng đen
Bài học một ngàn năm xưa cha ông nếm trải
Vẫn phải học tiếp đến giờ dù thế giới có đổi thay
===
Toàn Cảnh
Lên đỉnh núi không phải để mọi người thấy mình
Cũng không hẳn để thấy mọi thứ sẽ rõ hơn
Mà là để có được cái tầm nhìn toàn cảnh.
Cũng không phải là để lấy Cảm xúc
Vì khi trèo qua những vách dốc
Ta đã vượt qua Nó được rồi
====
Hoạ-Thơ-Đời & Yêu
Họa là Vũ Điệu Sắc-Mầu
Thơ là Vũ Điệu Dòng Câu Ngôn-Từ
Đời là Vở Diễn Thực-Hư
Yêu là những lúc Nằm Mơ Ban Ngày
===
LÒNG THAM & KỲ VỌNG
Mọi lý thuyết chỉ là mầu xám
Chỉ cây đời là mãi xanh tươi
Những tính toán, mô hình cũng vậy
Dù râu dài, đầu có hói ... thế thôi
Chẳng có gì lên mãi, chẳng có gì xuống mãi
Kệ lòng tham và kỳ vọng con người
===
RÙA THIÊN NGA
Chuyện đã từ lâu lắm
Chỉ còn trong bài ca
Cái hồ xinh xinh ấy
Nhiều rùa và thiên nga
Lũ thiên nga có cánh
Bay đi khắp mọi nơi
Gặp những con chim khác
Rồi kết nhau thành đôi
Những con rùa ở lại
Hết lặn xuống ngoi lên
Có con rùa tìm được
Chiếc gươm của thần tiên
Nhờ chiếc gươm kỳ diệu
Lê Lợi thắng quân Minh
Để tôn vinh kỳ tích
Hồ gọi là Hồ Gươm
Rùa nhịn thở rất chăm
Nên Oxy hoá chậm
Sống lâu hơn Lão Tử
Tu thiền hay khí công
Bao thăng trầm liên miên
Khả năng sinh sản chột
Quanh đi rồi quẩn lại
Cuối cùng còn một con
Các Giáo Sư, Tiến Sỹ
Cứ nghiên lại cứu đi
Cụ rùa không chờ nổi
Đến một ngày ... về trời
Chỉ tội cho chim thôi
Lời hứa từ bao đời
Từ ông bà cụ kỵ
Dù mải bay rong chơi
Là về thăm bạn cũ
Nhưng khi về đến nơi
Bày Thiên Nga tưng hửng
Hồ không rùa, mồ côi
===
KIẾP NGƯỜI
" Kiếp người cơm vãi cơm rơi
Biết đâu nẻo đất phương trời mà đi "
Câu thơ Tố Hữu xưa kia
Lõm ba lõm bõm, đôi khi giật mình
===
NGƯỜI ĐÀN BÀ XA LẠ
Tôi chợt thấy trong những người ngồi bán
Có một người phụ nữ rất quen
Đôi môi mọng đong đầy gợi cảm.
Kiêu hãnh như đang giấu nỗi buồn
Tôi lục lọi, hỏi trong ký ức
Và nhớ ra rồi
Chắc đó là cô cháu bao đời
Của người " Người Đàn Bà Xa Lạ " trong tranh
===
THẬT VÀ MƠ
Nếu những gì ta thấy là cái thật
Như vàng ròng thì chúng sẽ vẹn nguyên
Không đổi thay theo thời gian hay địa điểm.
Vẫn nó thôi, trong cả cuộc đời ta
Còn nếu chúng chỉ là thoáng qua như hư ảnh
Như ánh sao băng, như làn gió trên đầu
Phút chốc rồi lại chẳng thấy đâu
Ta dụi mắt, đó là mơ hay ảo giác
Sao không là thật, bởi vì đôi lúc
Trong giấc ngủ ta thấy nó hiện lên
Vẫn nguyên vẹn như lần đầu ấy vậy
Cái lần đầu, ta thức có mơ đâu
===
THƠ RA
Thơ ra chưa Anh
Ra rồi
Yêu quá
Ngủ chút đi Anh
Xong rồi nhé lại thơ
Ngủ đi trong tiếng em ru
Ngoài kia gió vẫn cứ đùa lao xao
===
TẤM ẢNH
Chắc những người lính này giờ đều lên ông lên cụ
Cũng có người đã kịp mấy lần đò
Có ai còn độc thân không nhỉ
Có ai còn như trong hát bài hát cũ xưa
Họ còn có thư từ về nơi xa ấy
Với những thày và bạn năm xưa
Và mỗi khi ngày lễ Nga đất Việt
Chắc vẫn tìm nhau uống rượu Vodka
Chắc bác nào giờ cũng lon Đại Tá
Thạo việc nhà, chiều vợ dỗ con
Tôi nói thật, phúc cho bà nào ấy
Lấy được một người trong số các ông trên
===
Nếu ngày mai bạn không nhìn thấy mặt trời
Mọi mơ ước sẽ chìm trong bóng tối
Mọi cánh cửa cuộc đời đều khép lại
Chỉ những dòng nước mắt vẫn tìm ra
Có thể bạn sẽ kêu – thế là đã hết
Sẽ kêu to cho đến mệt nhòai
Sẽ ngủ thiếp đi cho đến khi tỉnh giấc
Ngày và đêm sẽ đến với âm thanh
Thế có nghĩa là chưa phải hết
Vẫn còn chân tay, vẫn phân biệt xấu hay
Trong lồng ngực trái tim vẫn đập
Vẫn khát khao sự sống diệu kỳ
===
THIỀN
Mặt trời sáng chói trên cao
To ra thấp xuống hòa vào tòan thân
Từ đầu cho đến gót chân
Hàng ngàn tia nắng ngấm dần khơi thông
Những dòng khí huyết diệu hồng
Dạt dào ngưng nén tụ trong Đan điền
Đan điền ấm lên sáng lên
Thân Tâm hợp nhất Bình Yên, Cân Bằng
===
TRÂN CHÂU
Trân châu, Ngọc bích đẹp tươi
Chìm đắm nơi đâu đáy biển đời.
Lấp lánh như sao đêm tối.
Sớm mai xanh thẳm da trời.
Để rồi thức dậy bao ước mơ.
Để rồi gieo những ngóng với chờ.
Để tìm kiếm mãi nhưng không thấy.
Để trong lòng cứ dằn vặt khôn nguôi.
Hạnh Phúc ơi !
Ở đâu ?
Để ta tìm mãi bạc đầu mất thôi
Hết rồi! ngẩng mặt nhìn trời!
Trên cao ai cất lời nhắn nhủ
Hãy còn, Người hãy tìm nơi
Tâm mình
====
GIỌNG NÔI
Anh lại đi tìm giọng nói của em .
Cracôv trong một chiều chủ nhật .
Cung điện, quảng trường, nhà thờ cổ kính ,
thảm cỏ xanh trải mát dòng sông .
Anh vừa đi , vừa ngóng vừa trông ,
trạm điện thoại xếp hàng đông quá .
Chỉ nhấc máy lên để được nghe ngắn ngủi
tiếng em A-lô trong mát dịu hiền .
Cuộc sống ngày nay sao quá buồn phiền
để tính em trở nên cáu bẳn .
Hai chúng mình thành hai người khác hẳn .
Anh nói , anh nghe - Em nói , em nghe .
Và chỉ mỗi lần chuông kêu
em nhấc máy,
băng tuyết tan, suối róc rách, chim ca .
Xuân lại về, hơi ấm thiết tha .
Anh lặng đi – giọng nói ngọt ngào thuở trước
văng vẳng gọi anh những đêm không ngủ được.
Theo hướng sao anh đi qua sa mạc
tìm máy đường dài để gọi cho em .
Cầm máy lên như nói trong mơ
dù biết tuyến Xa ha ra – Vac sa va không họat động .
Và cứ thế ba năm trống rỗng,
cát bụi vô tri cũng biết đợi, chờ, mong .
Gió lạnh về kêu rú đêm đông .
Đến nay ngủ anh vẫn còn mơ thấy
sa mạc hoang vu im lìm bóng tối,
mình anh lang thang đi tìm giọng nói
dịu hiền trong trẻo của em đâu .
===
LAM
Lại thấy bài thơ viết dở dang
nháp trong quyển vở cũ ố vàng,
trong giờ học ấy, mùa thu ấy
tiếng em cười vẳng ở ngoài sân .
Lớp em tan sớm, sao sớm thế,
ở đây ông giáo vẫn say sưa .
Tôi nghe chán quá ghi nguyệch ngoạc,
rồi thôi, nắn nót viết tên em .
Tôi đặt tên em vào thơ mộng
(cũng là tên dòng sông quê em) .
Nghe em kể nước sông trong vắt,
để gái làng da trắng tóc mây .
Thưở ấy tôi còn khờ dại lắm,
muốn làm thi sĩ của riêng em,
muốn một mình con đò suối tóc,
muốn trong em tất cả quê hương .
Thuở ấy tôi chưa đọc thơ tôi ,
chỉ đọc cho em những thơ người .
Tiếng yêu tôi gặp hoài thơ họ,
mà trong thơ tôi chẳng một lời .
Tôi muốn giữ nguyên tình ngây trắng
trong những năm du học xa nhà,
để chúng mình lớn lên chút nữa,
rồi cầm tay em viết trọn thơ .
Chuông reo, tôi vội buông sách vở,
chạy tắt qua vườn đến nhà ăn .
Đã thấy em ngồi bên ai đó
bẻ chia nhau miếng bánh mì con .
Mấy đứa vô duyên xì xào nhỏ :
người Mat cơ va xuống thăm chơi,
nghe khoe đâu là anh kết nghĩa,
bố lên thứ trưởng mấy tháng rồi .
Tôi đỏ mặt bừng như say rượu,
lòng như thơ xé vụn gió bay .
Rồi mùa thi đến tôi quên hết
em … và quyển vở có trang thơ .
Được cái vợ tôi chẳng hay ghen,
nhất là thơ cũ màu thời gian .
Nàng chỉ cằn nhằn, thơ với thẩn ,
con rồi rõ khổ, giống tính anh .
===
SINH NHẬT BÃO
SN nên tan bão sớm
HN trời hửng nắng rồi
Chắc vẫn nằm dài nơi ấy
Đừng nghiêng khéo kẻo nó rơi
Mấy câu đơn sơ viết muộn
Dễ hơn Card Greeting
Em ước gì đi em nhé
Được nhiều chia bớt cho tôi
===
TÊN BÃO
Có
Những cơn bão
Được đặt tên phụ nữ
Katrina, Patricia, Olia ...
Để an lòng ai gặp bão, phần nào
Nếu qua khỏi, kỷ niệm thành mãi mãi
Còn không thì ... Cũng có cái tên
Một cái tên đàn bà rất đẹp
Trên tờ lịch hàng năm
Bên tên người bị nạn
Để dịu dàng
Bão tố
Đến
Mang đi
===
TÊN BUỒN
Ai đó nói
Nỗi buồn không tên
Hay nỗi buồn chưa đặt tên
Ai đó...thật là vớ vẩn
Nỗi buồn luôn có tên
Từ lúc Nó bắt đầu xuất hiện
Trong giấy khai sinh
Tên Nó viết là BUỒN
Viết hoa
===
KHOAI NƯỚNG
Bỗng dưng sao lại thấy thèm
Nhớ nơi đầu ngõ, cô nàng bán khoai
Chiều về tiện rẽ qua thôi
Mua dăm ba củ để rồi...thay cơm
Cái mùi khoai cháy lạ thường
Đêm về mơ ngủ, mùi thương tìm về.
===
MỜI KHIÊU VŨ
“ Khi tôi đến cúi đưa tay mời, em đứng dậy
Em như hiểu rằng không chỉ mỗi bàn tay “ *
Tôi muốn cả cơ thể em, thật đấy
Hòa với tôi trong vũ điệu hai người
Mình lại như ngàn năm xưa ấy
Lại buông theo tiếng gọi của bản năng
Trong giây lát mà như toàn vũ trụ
Cũng xoay vòng cho đủ ÂM DƯƠNG
Rồi ngỡ ngàng khi nhạc ngưng, bừng tỉnh
Rời tay em, tôi thầm khẽ cảm ơn
Luca Baricchi
===
BÙN LỤA
Em mới biết Bùn chứ chưa biết Lụa
Em đi mò cua chứ chưa học làm thơ
Mong chóng lớn rồi em thay bố
Chỉ không ra khơi đánh cá như xưa
Biển độc rồi, cá chẳng ai mua
Ra Thủ Đô kiểu gì vẫn sống
Ra thủ đô, ước mơ bé bỏng
Ra Thủ Đô giup việc quán cô Chi
Buổi chiều ăn phở uống bia
Rồi chơi Điện tử, ngủ mê cua vàng
*
Có con cua lạc bò ngang
Trên con đường nhựa chang chang nắng hè
===
HU HU
Bỏ một thói quen
Khó lắm.
Bỏ một thói quen dân tộc
khó vô cùng.
Thói quen đã thành
Kỹ Năng.
Tâm Lý.
Bỏ đi... Tiếc.
Tiếc đứt ruột.
Thép hay là Biển
Mạch lạc hay là Phong phú???
Phải chọn Một trong Hai
Hãy hỏi bọn trẻ
Chúng chọn gì
Hãy hỏi các bác lấy vợ trẻ
Mà bố vợ còn kém tuổi mình
Hỏi...Hỏi...Hỏi...Hỏi ?????????
Hãy hỏi những người đang trăn trở
Đất Nước ở đâu và đi về đâu ?
Khi cứ mải xưng hô
Những Mỹ Từ
Ngôn ngữ gỗ
Mất thời giờ !
Nhưng
Đừng hỏi
Các nhà thơ
Nhất là nhà lục bát
Họ còn lẩy Kiều
Và vin vào Trời
Của cái Thời
Gia Tĩnh Đời Minh
Từ thời học sinh
Đọc đến trang này
Tôi đã gấp lại, chào Kiều
Để đọc Shakespeare
To be or not to be
Thi Hào ơi
Chẳng lẽ Số phận
không do mình quyết định
===
Để tôi nhớ lại Ấm ơi
Hình như điện trước mất hơi nhiều mà
Nó mất vào đúng canh ba
Tôi đang ngủ tít mơ là Trạng nguyên
Công chúa thì đẹp như tiên
Vua cho tôi lấy cho tiền cưới em
===
DUYÊN
Mấy ai cứ loay hoay cho câu hỏi
What, When, Who... rồi Why
Sáng mắt ra với câu trả lời có sẵn
Why cái gì, mọi thứ bởi vì Duyên
Cá chết, máy bay rơi,... sao thế
Chẳng vì sao mà bởi tại Hết Duyên
Dẫu biết vậy sao mà vẫn không quen được
Vẫn quặn lòng, đau nhức một con tim
===
VU VƠ HÈ
Mưa hôm qua xong, mát tí rồi lại nóng
Chẳng biết tại sao, thôi nhận tại mình
Một chút vu vơ cho để nhớ
Cái mùa hè dốc đứng chia tay'
===
TRÁI PHẢI
Bài thơ không Dấn Thân không mang Sứ Mệnh
Thơ tôi mà, viên sỏi đáy suối thôi
Tôi vớt lên cả sắc mầu bóng nước
Đưa cho em sao khô khốc, trụi trần
Em lại chỉ, vớt cho em, đáy nước
Lại tần ngần, hai nắm tay ướt, chọn nào
Trái hay phải, em run run đánh khẽ
Tôi vung tay kia ném sỏi xuống dòng
Còn viên sỏi trong tay xoè thô xạm
Không phải mà, có phải nó đâu anh
Em không khóc, vẫn chơi trò Trái Phải
Vẫn tin đâu sự mách bảo diệu kỳ
Và trò chơi đã qua lâu, thơ ấu
Em giờ đâu, dòng suối nước còn không
Lớn lên chút có đòi Diêu Bông ai kiếm
Và bây giờ có chơi Trái Phải cùng ai
===
HOA XR
Ơ kìa hoa đỏ
Xương rồng
Cớ sao lại mọc
Lung tung thế này
Sa mạc chẳng một bóng cây
Chỉ toàn cát sỏi đêm ngày gió đưa
Ngàn năm xưa
Đã thế ư
Hoang vu
Chắc vẫn
Còn chờ ngàn sau
Khác chăng Thi sỹ còn đâu
Xương rồng rồi biết gợi sầu cùng ai
===
CHA
Lại chuyện ngày xưa ấy
Ông Giời nặn người cha
Một nàng tiên vặn hỏi
Sao lại nặn cha cao
Chơi bi với con mình
Người Cha phải cúi xuống
Cả khi hôn cũng vậy
Làm khó thật không nên
Giời tự ái đáp lại
Trẻ con cần vươn lên
Câu hỏi này ngu quá
Thế cũng đòi làm tiên
Cô tiên khác thắc mắc
Tay cứng không vuốt ve
Cài được nơ cho trẻ
Gỡ những mảnh dầm sâu
Giới thở dài, tình yêu
Thích những điều nho nhỏ
Nhưng cuộc đời sóng gió
Khi cần tựa vào đâu
Giời đã nặn rất lâu
Mới xong người cha ấy
Nặn xong rồi lại thấy
Mắt người cha ướt rồi
Giời lau vội rồi phơi
Người cha khô thô kệch
Có đứa con nào biết
Dòng lệ vẫn bên trong
===
BA XIN
Thôi đừng khóc nữa con ơi
Lần này Ba lại thua rồi, Ba xin
Mai sau có khóc một mình
Trong màn sương lệ đâu hình bóng Ba
===
ĐIỀU HIỂN NHIÊN
Tiếng Cười vượt qua giới hạn thời gian
Trí Tưởng tượng là không có tuổi
Như Ước mơ luôn còn mãi mãi
Bởi vì chúng đều phụ thuộc mỗi riêng ta
Đừng nghĩ phải cần ai cho, ta mới có
Những thứ trên
Cả Hạnh Phúc cũng vậy thôi
Tôi muốn nói với các bạn tôi
Và cũng chính là nhắc cho tôi đó
Điều hiển nhiên giản dị, dễ bỏ qua
===
THẾ GIỚI KIỀU
Vì sao dưới đáy sâu đại dương lại huyền ảo sắc mầu
Những ngôi sao xa lại lung linh như thế
Vì sao có những từ trong muôn ngàn câu chữ
Cứ như thân quen hay đau đáu trách hờn
Cái câu hỏi " Vì sao " tôi quen và đã quên đi từ lâu lắm
Bởi một " Vì sao " có ngay hàng trăm cái " Bởi vì "
Không hỏi em, vì sao em lại vậy
Vì cái gì, vì ai đấy ? không cần
Chưa kể những Thi sỹ, Thi Nhân
Họ không quên
Nhưng loay hoay tìm vần
Đáp án vẫn chưa ra
Và cả những Triết gia
Còn cần tra cứu những danh ngôn trong sách
Đấy chưa kể mấy Nhà Thơ lục bát
Thế giới luôn quanh quẩn một truyện Kiều
===
SAO TRĂNG
Những ngôi sao phải rơi vào nhau
Chúng hấp dẫn nhau
Nên không thể nào cân bằng yên mãi.
Có một lúc nào đó chúng sẽ rơi vào nhau không?
Và mặt trăng cũng thế
Cứ ngó nghiêng trái đất lạ kỳ
Hay cũng như sao, cũng đang nghĩ
Không biết rơi vào đâu
Nghĩ mãi, rất lâu
===
CHIA TAY
Mình đã chia tay bao lâu rồi em nhỉ
Bao giận hờn tiếc nuối đã nguôi chưa
Không đỡ được nhau, không lấp đầy khoảng trống
Để cô đơn càng day dứt, thêm đau
Không ai đúng, ai sai , chúng mình khác quá
Chỉ tưởng đã giống nhau, tưởng hai nửa khớp đôi
Rồi loay hoay, xoay đi xoay lại
Sau mỗi lần cố gắn lại bong ra
Thôi, chuyện cũ đã qua
Như cơn mưa mùa hạ
Em gặp ai rồi, có ổn không.
Và nhớ nhé em đừng lẫn lộn
Cũng đừng tiếc mà
Khi nửa nào ấy
Lại giống anh.
===
RAU RỀN
Cây rau rền rung rinh
Gió chiều mưa ướt lạnh
Lắt lay ngoài đường vắng
Gợi nỗi buồn mong manh
Vợ tôi thì băn khoăn
Rau rền nơi xứ lạ
Còn tôi một nỗi nhớ
Bỗng cồn cào trào lên
Tôi nhớ gì tự hỏi
Quê hương, mái trường xưa
Mẹ già, con phố nhỏ
Và gió mùa, cơn mưa
Anh lại cứ vẩn vơ
Nàng nhìn tôi nhắc nhẹ
Tôi nhìn nàng đau đáu
Trong mắt thấy hình tôi
Tôi nhớ chính tôi rồi
===
LẠI YÊU AI
Lại yêu ai mà thơ như vậy
Tình đơn phương hay chung của cả hai
Chắc cô nàng cũng mơ mộng lắm
Còn của nhau hay đã chia tay
Thơ thôi mà, cứ viết ra đâu biết
Viết cho mình, không, viết hộ ai
Trong cuộc sống vở diễn Tình Yêu ấy
Cũng cần vần lời thoại cho vai
Cũng loanh quanh những lời có cánh
Lại thề nguyền kỷ niệm nhớ nhung
Hết hẹn hò, hờn ghen trách móc
Đến ví von thuyền biển trăng sao
Hàng ngàn bài thơ có từ Tình Yêu ấy
Ta cho vào lọc chắt chút Tình Người
Bỗng giật mình, chơi vơi đau nhói
Muôn sắc mầu hoà trộn bỗng thành Không
*
Lại một cơn Cảm Xúc tưởng Tình Yêu
Đầu lại nóng, sóng lại dâng trào
Lại nhớ nhung đến bồn chồn khó ngủ
Lại như là tiền kiếp đã gặp nhau
Cái thời đại của truyền thông, Facebook
Những ngôn từ nói mãi cũng nghiện say
Trong biển Ảo, đám đông chat chít
Cứ bọt bèo trôi nổi quấn rồi buông
Những khoảng trống cuộc đời dán nhãn
Say nắng này, say nắng ấy, năm nào
Ô cái nhãn Tình Yêu vừa bóc
Thay bằng Say Nắng nhãn xưa thôi
===
GIỜ HỌC LX
- Lilac ( tiêng Nga là Syren ) có ba màu chính : Hồng, Trắng, Tím.
- Màu hồng không thơm, Màu trắng thơm dịu hơn màu tím
- Năm xưa đến trường
Qua những bụi Tử Đinh Hương
Từ cửa sổ giảng đường
Nhìn ra đồi thấy đầy màu Hoa trắng tím
Gợi ra bao suy tưởng
Còn những gì ông thày đang giảng
Về Triết học Marx Lê trên bục
Cứ như nước đổ đầu vịt
Đầu vẫn thấy khô
Thầy giáo vẫn độc thoại
Lỗi tại Hoa đấy
Không Hoa cãi
Nếu không có Hoa
Chắc Trung Tran cũng ngủ gật
Như Vova ngồi góc lớp
Khuất và không có cửa sổ
Còn Natasa bàn trên
Thì đang đọc truyện
Đôi lúc cười một mình
Petka và Iura chơi cờ Caro
Thầy giáo vẫn say xưa.
Với cái bảng
Thật đáng yêu
Thầy không nhìn thấy Hoa
Thầy Cận
Thầy không suy tưởng nữa
Thầy biết hết rồi
Chỉ không biết
Có Hoa thôi
===
THÁI BÁ TÂN
Có thầy Thái Bá Tân
Tôi gặp đúng hai lần
Từ hồi ông chưa vợ
Còn tôi vẫn độc thân
Sân Thư viện xưa ấy
Ông đọc thơ Byron
Và những thơ năm chữ
Giống như truyện ngụ ngôn
Thời ấy tôi hãy còn
Như một tờ giấy trắng
Đâu có biết làm thơ
Một cái thứ đáng ngờ
Tình cờ vào Fay Buc
Tôi lại thấy ông Tân
Nhưng bài thơ 5 chữ
Vẫn lung linh câu vần
===
TÂM HỒN
Chắc Nàng này là người Hà Nội
Hay ít ra cũng thích văn thơ
Nên mới đòi cái thứ vu vơ
Cái Tâm Hồn ...và làm Ta lúng túng
Suy cho cùng Ta cũng chưa hề thấy Nó
Cũng như Ma ta cũng có gặp đâu
Ta Đàn ông, khó đào tạo ngu lâu
Chỉ năng khiếu những gì Mầu Thị nói
===
TÌNH YÊU
Tôi hay chơi nhạc buồn Chopin lúc vắng
Chỉ một mình thôi, chẳng ai bên
Nhưng có một lần SN Khánh, bạn thân
Tất cả lại miên man tán gẫu như mọi lần
Về rượu, triết và về gái
Rồi đọcThơ nữa, khiến tôi kinh hãi
Tôi nghe chẳng hiểu được gì
Thấy cây đàn phòng bên như đang đợi.
Tôi đến bên ngồi xuống mở ra chơi.
Và chìm trong Tristesse xa với.
Ai đó bảo SN sao lại chơi bài ấy.
Chuyển bài khác đi
Tôi thôi đóng nắp đàn.
Ra Balcon hút thuốc
Paul Duc tưởng tôi dỗi
Có ngờ đâu tôi chỉ biết mỗi một bài
Trisstesse này
Cũng như TY vậy
===
KHI BẠN ĐỜI KHÓC
Khi người bạn đời tôi khóc
Tôi buồn
Nhưng không thể dỗ
Vì chỉ một lời
Mưa Bóng Mây sẽ thành Mưa Nức Nở
Tôi cũng không thể khóc theo
Sẽ là lạc điệu
Tôi chỉ biết đếm thầm
Từ một đến một trăm, thường là vậy
Cũng có khi nàng vừa khóc vừa kể tội
Vừa đếm vừa nghe, tôi bị lẫn, đếm nhầm
Lúc đó mặt tôi đần thối
Mãi rồi nàng cũng thôi
Đi ngủ
Còn tôi cũng ngủ rồi mơ
Trong mơ tôi lại đọc thơ, nàng cười
===
HOA
Em có nhớ những trăm năm xưa ấy
Chúng mình như đã dạo ở nơi đây
Vẫn một màu tím hồng hoa vậy
Và bài thơ Em viết dở dang...
Em có nghĩ trái đất này còn mãi
Để kiếp sau mình lại gặp lại nhau
Để anh lại nghe những bài thơ có tiếp
Về hoa em trong say đắm hương màu
===
SÓNG BẠC ĐẦU
Sóng không còn xanh
Sóng bạc đầu
Thơ cũng vậy
Vỗ ngang dữ dội
Chỉ Nụ cười Thi Sỹ
Cứ Ngu ngơ
Cứ bơi cùng sóng
Rúc đầu vào
Cho hết đủ trăm năm
===
TÒ MÒ
1.
Hồi nhỏ tò mò hỏi
Em bé ra từ đâu
Người lớn bảo từ Nách
Tôi nghe mà phân vân
Lớn lên thơ tôi đọc
Tinh yêu từ tâm Hồn
Hay từ trong Lòng đó
Tôi nghe rồi ngẩn ngơ
Vẫn cứ tìm cứ mơ
Lòng Hồn em, sao thế
2.
Thì ra cái lá diêu bông
Mà tôi cứ nghĩ vô cùng xa xôi
Là em có ở trong người
Sao em làm khó, mượn lời vu vơ
Để tôi tìm mãi đến giờ
Để bao năm tháng dại khờ vẫn không
Đền tôi đi nhé Diêu bông
Đền tôi một khúc tang bồng cò bay
Lá nhỏ chỉ vừa bàn tay
Cũng vừa với lá này, lá nho
“ Anh ơi, đứng đấy mà chờ
Em về xin bố mẹ cho, em đền “
===
THẢ THƠ VÀO TRANH KHỎA THÂN- ( LUÂN HOÁN )
Xem như đã cạn đề tài
Mượn vốn em để vẽ bài thơ chơi
Em cho vay mấy phân lời
Nguồn vốn phong phú
cả đời phấn hương
Cuộc đời tuyệt hão bởi vì
Có cỏ Có lá Có Thi Sĩ
và
Có em khép mở chân ra
Bướm Ong chăm sóc
nụ hoa nhiệm mầu
Ở đâu có Lá Hoa Cồn
Chắc chắn sẽ có cái hồn thi ca
Thi bá Bùi Giáng quả là
Một siêu đồ đệ trong Tòa Thế Gian
Ông bạn họa sĩ Đinh Cường
vẫn thường vẽ cái xương sườn của tôi
Vì nghệ thuật, hay ngại đời
Ông chưa vẽ kỷ cái hơi thở tình
Đây không phải ĐỘNG HOA VÀNG
chỉ là cửa ngõ Địa Đàng mà thôi
ông Phạm Thiên Thư khác tôi
ngay từ cái việc chọn nơi đi, về
Ông Phạm Duy khoái CỎ HỒNG
Viết thành dòng nhạc mênh mông tuyệt vời
Cỏ không hấp thụ đất trời
Mà thơm từ cõi suốt đời thanh xuân
Lâm Chương hỏi người bạn thơ:
Cuống hoa đẹp ngự nơi nào trong em ?
Thưa rằng hoa vốn có tên
Nhưng không thể gọi chỉ nên tôn thờ
Vết thương sỏi đá nơi nào
Nhạc sĩ Vĩnh Điện đưa vào âm thanh
Em ngồi bó gối nghĩ quanh
Chọn ai trao cái xuân xanh trọn đời
Lá này là LÁ DIÊU BÔNG
Mà ông thi sĩ Hoàng Cầm đặt tên
Trong đời dễ mấy ai quên
Cái tên mộc mạc của em, nhưng mà
Gọi lên, bị chửi tà ma
Như lộ bí mật quốc gia không bằng
Thật ra, Lá là vầng trăng
nghìn năm Nguyệt Bạch Chị Hằng rạng danh
Cỏ lá của Con Ngựa Trời
Có gì khác lạ người đời thường không ?
Tảng màu Trịnh Cung trổ bông
Rực rỡ ngay giữa dòng sông Xuân thì
Nhà thơ tình Đỗ Quý Toàn
thấy CỎ VÀ TUYẾT mêng mang trắng trời
Xuân Thu Đông Hạ riêng tôi
chỉ cỏ và lá ấm người quanh năm
Lượm từng tiếng một tà tà
Chơi Chim Lưỡi Hẻm rề rà PHIẾM chơi
Ông Song Thao bỏ sót rồi
tên này
nếu Phiếm tuyệt vời lắm thay
Âm hưởng Nam bộ đong đưa
Ông Phan Ni Tấn lý chưa hết mình
Cái chi là cái MIẾNG TÌNH
Có phải giống cái Xinh xinh thế này ?
Nhà thơ hiền lànhLê Hân
Hình như mắc nợ hồng quần hay sao
Một đời bước thấp bước cao
Nặng lưng dấu ấn anh đào trổ hoa
Thúy Kiều cũng giống Thúy Vân
khác chăng xê xích vài phân là cùng
Hoa đời một mẫu số chung
Có mạch có suối có rừng có hương
chỉ úp vừa một bàn tay
chứa đủ hạnh phúc đắng cay đời người
đi nhai, đứng ngậm, ngồi cười
cổ nhân dạy, chín phần mười không sai
Trót xem kiều nữ khỏa thân
Mời thăm tường tận từng phần dáng hoa
Cái đẹp vô cùng bao la
nghệ thuật, sống sượng vẫn là mỹ nhân
Màu sắc, đường nét diễm kiều
tùy theo cảm nhận người yêu thương nhìn
Gợi dục chẳng phải không xinh
Thanh thoát chẳng thể làm quên gợi tình
tùy tâm Động Tĩnh U Minh
tìm ra Hạnh phúc riêng mình tự nhiên
Và ai cũng có thẩm quyền
chỉ trích phê phán điều nghiêm mơ màng
tưởng tượng suy ngẫm nghĩ hoang
tạo ra trăm chuyện đàng hoàng, vẩn vơ
Hội họa, điêu khắc, văn thơ
Tùy tài tạo dựng bệ thờ riêng, chung
Luận quanh luận quẩn lung tung
Nhưng không ngụy biện, ngại ngùng, bâng khuâng
Chắc không cần phải tả chân
chỉ vịn em để gieo vần cho vui
vừa ngắn tranh vừa rung đùi
biết đâu, đâu biết thành người đám đông
Cảm ơn em đủ bốn vòng
ngực, eo, mông với cái nằm giữa chân
===
YÊU
Chẳng nhớ nổi thơ ai đã viết
Vũ trụ này được xây cất bởi Yêu
Đôi khi yêu quá như hổ yêu nai
Đến mức nhai sống ngon lành
Con người yêu hoa, ngắt mang về
Rồi cũng giống như nai, hoa chết héo khô
Cũng như vậy, sóc rất yêu hạt dẻ
Chỉ khác là thích ăn sống nó
không phải rang chín lên
Thực ra ai cũng yêu
Cái gì hay ai đấy
Chỉ cách yêu
Là khác
Nhau
Thôi
Lấp đầy
Chông chênh
Lòng tham muốn
Bằng một Mỹ từ ma mị
Gọi là Yêu
===
OAN
“ Văn Là Người ? " OAN hay không?
Topic xưa rồi mà vẫn không hồi kết.
Với ai hiển nhiên là YES
Với ai nó lại là NO
Không chỉ Văn mà Văn Nào, khác lắm
Không chỉ Người mà Người Nào, ai ngờ được... Thị Mầu em
Người xúm lại, vu vơ, nhiều hay ít
Thà quy nhầm không bỏ sót, vẫn hơn
Ta cũng vậy, hết thanh minh, bất lực
Bài thơ kia có phải của ta đâu
Ai ném vào chạy đâu rồi, không biết
Để mình ta với tang chứng YÊU EM
Trong thơ có rượu có mơ
Có trăng gió có vẩn vơ hồn người
Giá thêm có một chút tôi
Để cho giọt rượu chia đôi em à
Không gì đúng như trong thơ
Nhưng cho thế giới khác chưa hình thành
Cứ huyễn hoặc, cứ mong manh
Cả tình Em, cả thơ Anh... Trời Đùa
===
ĐÊM THƠ
" Ăn được ngủ được là tiên
Ăn không ngủ được, gửi hồn vào Thơ "
1.
(Thơ của VTR)
Đêm qua...
Trăng nhớ Vọng Nguyệt Lầu
Sóng biển cuộn mình,nhớ Hải Âu
Schubert nhớ nốt trầm Dạ Khúc
Khắc khoải chân trời
Nhớ bóng câu!
Đêm qua..
Bạch Mã nhớ đồng xanh
Thương nhớ gọi nhau, tiếng Vạc sành
Động Hoàng Hoa nhớ chàng Từ Thức
Quay quắt cõi lòng...
Em nhớ
Anh !!!
2.
(Thơ LL)
Chẳng năm nào như năm nay, anh nhỉ!
Mưa cứ rơi dả diết như không hè
Ngày nắng nóng em dong xe xuống phố
Đến tán vàng lá sấu cũng im ve
Chẳng mùa nào như mùa này , anh nhỉ!
Nắng với mưa ai bảo tại ông trời
Nóng thế này ai người yêu nhau nữa
Nhưng đêm mưa về lại thèm tiếng "Nhóc ơi"
Chằng có gì là không thể, anh nhỉ!
Chiều Chủ nhật mưa em thảng thốt thấy cầu vồng
Đâu phải tháng Bẩy bắc cầu Ô Thước
Em hứng sao trời đợi biển chảy về sông
Chẳng có gì giống thế, anh nhỉ!
Em đi tìm quên ở khắp nẻo đường đời
Ngay cả những chuyện hàng đêm em vẫn kể
Vẫn nhạt nhòa cả nỗi chơi vơi
Chẳng có người nào giống anh, anh nhỉ!
Có phải
Cũng chẳng có đêm nào giống được nữa
Không anh.
===
DANH NGÔN
-Có bao giờ chiến tranh là tốt đẹp
Cũng như hòa bình lại xấu xa.
-Cảm xúc để không ai kịp nhận ra
Trong lúc đạn bom chiến tranh không được trả giá
Hóa đơn sẽ đến sau đó, khi tiếng súng im
Khi quốc gia chỉ còn ba đạo quân:
đạo quân què quặt,
đạo quân than khóc,
đạo quân trộm cắp,
-Chiến tranh khai mào là người có tuổi.
Nhưng chính thanh niên mới là người chinh chiến và hy sinh.
Và các bà mẹ ANH HÙNG
Những người ĐÀN BÀ KHÓC
===
Có phải Tây Hồ nơi này ấy
Ai lỡ hẹn ai...một lần rồi
Liệu có lần sau cho Thị Lộ
Liệu có kiếp sau chờ Ức Trai
===
SAY
Khi say
Em mới đến tìm Ta
Nàng Thơ hay xấu hổ,
Rõ là.
Lúc tỉnh giấc Ta giật mình quờ quạng
Không có Nàng mà cũng chẳng có Thơ
Và chai rượu, trống không khô khốc
Ta liếm môi, bỗng lại có vị cay
Có phải em vội, còn một giọt
Một giọt thôi tưởng đú được Đời Say
===
HỌA MI
Sáng
Hàng ngày
Ngoài cửa sổ
Có tiếng Hoạ mi hót
Bạn có nghe thấy không
Bạn có biết nó hót gì không
Chúng ta sinh ra chỉ một lần
Và ra đi cũng chỉ một lần thôi.
Dù là người dại khờ nhất trần đời
Ta cũng có thể, phần lớn thời gian,
Hạnh phúc ngang bằng với bất kỳ ai đó.
Hạnh Phúc, hàng ngày người ta nói về Nó
Hàng vạn người mơ Nó, người ta chết vì Nó
Vậy Nó là gì? Nó thế Nào? Và dùng Nó thế Nào?
What ? How ? How to Use ? Hãy thử NGHĨ một lần!
===
PUSKIN
Ông chết đâu chỉ vì tình
Tính hay gây gổ linh tinh trong đời
Hơi tí thách đấu với người
Trước khi cầm súng làm vài ngụm cay
Cũng may ông chưa giết ai
Bị cọc chèo bắn chết ngay phát đầu
Hai anh rể đã từ lâu
Tòm tem nàng út rủ nhau đùng đoàng
Rồi thì bao chuyện hoang đường
Dệt thêu nên chuyện dị thường Puskin
===
Những ngôi sao phải rơi vào nhau
Chúng hấp dẫn nhau
Nên không thể nào mãi xa nhau.
Chắc một lúc nào đó chúng sẽ rơi vào nhau.
Còn mặt trăng
Sao thế
Cứ ngó nghiêng trái đất lạ kỳ
Chắc là Nó đang nghĩ
Không biết rơi vào đâu
Nghĩ mãi
Rất lâu
===
NGÀY KHÔNG HẸN
Đừng hẹn anh, chỉ cần đừng tắt máy
Cứ để nguyên, không nói gì thêm
Cũng có thể nếu điều đó làm em thoả mãn
Gọi tên Anh, xỉ vả tuỳ em
Anh sẽ giữ từng hơi, sẽ nuốt từng lời
Sẽ an lòng có em còn bên cạnh
Còn hẹn nữa, không cần, em đã biết
Lời hẹn nào từ kiếp trước chúng mình
===
LÒNG THUYỀN
Kìa ai sao còn hái lá
Thả thuyền đánh thức dòng sông
Lòng thuyền ấp e trống vắng
Dòng sông chảy vẫn trong mơ
===
Chiều Ngoại Ô Moscva
(Mikhail Matuxovxki)
Ngay cả những lao xao trong vườn tan biến
Tất cả chìm trong tĩnh lặng đến sớm mai
Người biết không, với tôi thân yêu lắm
Những buổi chiều ngoại ô ấy, Moscva
Con sông nhỏ trôi hay đứng lặng
Mặt nước long lanh
Anh trăng ngà
Và tiếng ca
Có thật không
Hay trong tâm tưởng
Buổi chiều tà yên ả làm sao
Em thân yêu
Cái nhìn bỗng khác
Đầu cúi nghiêng
Có gì đó
Trong lòng
Thật khó nói
Và không nói nổi
Những trào dâng
Xao xuyến trái Tim tôi
Kìa bình minh, trong lành buổi sáng...
Làm ơn đi, giữ lại chút giao hoà,
Em đừng quên những chiều hè đó nhé
Những buổi chiều ngoại ô ấy, Moscva
===
MẦU
1.
Một ngày được với Thị Mầu
Còn hơn 9 tháng làu bàu làm thơ
Cũng hơn 8 tháng vẩn vơ
Sơn mài, thuốc nước vật vờ vẽ tranh
Hơn cả 7 tháng đánh đàn
Cả hơn 6 tháng viết văn phê bình
Hơn cả một năm Thi nhân
Loay hoay ghép chữ tìm vần Thi Ca
Tính chi cái đời đại gia
Loanh quanh rồi cũng vào ra chân dài
Làm sao Ai thấu được Ai
Làm sao hiểu được một ngày Mầu em
2.
Mầu ơi, sao trớ trêu thay
Để cho một lũ sớm ngày mong em
Rồi đành khuây khỏa cho xong
Đứa thành họa sỹ lông bông sơn mài
Đứa thành nhạc sỹ, điếc tai
Đứa thì thơ thẩn một loài Thi Nhân
Có đứa bình thơ viết văn
Cho lấp khoảng trống để dành từ lâu
Mầu ơi em ở nơi đâu
Mà ta tìm đến bạc đầu cũng không
Để cho xiêm áo sổ tung
Để cho khe núi đồi rừng bão giông
Thà rằng nhuốm bẩn cho xong
Chứ đâu giữ mãi tấm lòng đợi em
===
Hôm qua cả nhà đi chùa
Thấy ông sư béo bỏ bùa vợ anh
Khi về thấy cứ loanh quanh
Cứ như mình bị vãi xinh bỏ bùa
Cả nhà sau chắc đi tu
Biết đâu rồi sẽ bỏ bùa lẫn nhau
===
8-3
Từ phương trời rất xa
Ba nhờ con thơm hộ
mẹ chị thật đậm đà
Rồi lấy chổi quét nhà
Lấy khăn lau bàn ghế
Tòan những việc rất dễ
Con ba làm được rồi
Sẽ đến một ngày vui
Cả nhà cùng xum họp
Ba con mình tổ chức
Ngày 8-3
Ba lấy chổi quét nhà
Minh lấy khăn lau ghế
Ba dọn nhà sạch sẽ
Minh tắm cho búp bê
Rồi đến chuyện khó ghê
Làm cơm cho ngày lễ
Mình quyết định thế này
Tập trung vào món trứng
Mính lăng xăng đổ nước
Ba bỏ trứng vào nồi
Mình luộc tất cả mười
Ba với con là bốn
Nhường Mẹ Chị hai người
Sáu quả to hơn cả
Còn món giò món chả
Không phải luộc Minh ơi
Cái thứ này hiểu rồi
Ân nguội là ngon nhất
Bữa cơm thật tươm tất
Có hoa nến rượu vang
Có bánh ngot, Caramen
Bánh mì và bơ Pháp
Mẹ, Chị trông thật khác
Lộng lẫy móng tô son
Ăn uống rất là ngon
Đúng là đầu bếp xịn
Chai rượu ngon uống hết
Thấy liêu xiêu cả nhà
Hai chị em cùng hát
Ba mẹ Lam bat đa
Xa Ha Ra 8/3/1989
===
TỐI THU
-Tối qua trở gió mưa trời mát
Thế thôi mà, nóng có được lâu đâu
Sáng hôm nay sân công viên nhộn nhịp
Ai cũng vui toe toét chào nhau
Một nửa sân tập Thái Cực Quyền
Phái Võ Đang giờ toàn Đàn bà, ô hay nhỉ
Nửa sân kia cũng nhạc lên Khiêu vũ
Món nhảy Đầm lại không thiếu các quý ông
Ở góc xa có hai ba nàng uốn lượn
Yoga những chùng duỗi Asana
Đây mới thật là điều kỳ diệu
Cũng lại không có một mống ông nào
YOGA như ánh sáng mặt trời hay không khí
Nó đưa ta trở về với " Mẹ tự nhiên "
Về với " Phần Con " mà con người khinh rẻ
Tôn vinh " Phần Người " và tàn phá hành tinh
Tôi lại gần các cô nàng đang tập
Những động tác của các loài động vật khác nhau
Tôi cũng bước chân và hơi thở cho thật nhẹ
Tưởng chúng mình đàn báo giữa rừng hoang
===
ZUMBA
Trong Zumba có Salsa và Merengue.
Nó như hơi thở mơ hồ len lỏi vào làm cơ thể ta vận động.
Trong Zumba như không có khán giả hay ai xem
Chỉ có âm nhạc và chuyển động hòa nhau
Chậm
Đợi
Đi
Và hơn nữa là lắng nghe
Dừng
Lại bước
123
Chập
Những lắc xoắn hông thân
Những cơn sóng ngang, sóng dọc
Bồng bềnh kỳ diệu
Thụ hưởng chuyển động cơ thể của mình
... của nhau
Mà lúc khác không sao có được
===
Билет в детство
( Robert Rozhdestvensky )
Vé đi tuổi thơ
~~~
Nơi nào ấy, có thành thố ấy
Dịu dàng êm ả như giấc mơ.
Ngực nơi đó có đầy bụi bám.
Nước trên sông như mặt kính, lững lờ
Nơi nào ấy, thành phố trong ấm áp
Đã trôi vào xa vắng tuổi thơ ta...
Trong đêm khuya tôi đã vội khỏi nhà
Đến nhà ga, vào phòng bán vé:
“Có thể nhé, lần đầu nghìn năm nhé
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ!...”
Cô bán vé trả lời: “Không có ...”
Biết làm sao cãi lại được cô ta?
Đường về tuổi thơ còn tìm đâu vậy?
Mà có thể, chỉ đơn giản, đôi khi
Trong ký ức ta đi về chốn ấy?...
Thành phố tuổi thơ, những câu chuyện cổ
Những ngọn gió gọi những con đường
Ở nơi đó ta niềm đam mê vẫn sống
Nhà đến mặt trời, thông đến trời xanh.
Mùa đông tuyết dày phủ quanh...
Bài hát xa nào trong số phận mình
Thành phố tuổi thơ, cám ơn ngươi nhé!
Ngươi đừng đợi, ta chẳng quay về nữa.
Trên hành tinh còn có những con đường.
Ta đã lớn. Hãy tin. Và tha thứ.
===
HANG PLATO
Thế giới vĩnh hằng của Chân Thiện Mỹ
Chỉ có trong mơ ước của con người
Rồi có Thế giới thực với những con Rối
Những Người ta, Tôi và Em
Chỉ được sao lại từ Thế giới vĩnh hằng
Những con rối bị giam cầm trong hang tối-
Đốt lửa lên chơi vở diễn cuộc đời
Cái bóng trên vách hang chao đảo theo ánh lửa
Những con rối bập bùng theo những vần thơ
===
GIẢ VỜ
Ai bảo anh thích tinh khôi, nguyên vẹn
Thích dịu dàng như những vần thơ
Thích êm ru nhau như trong giai điệu Kizumba mờ ảo
Thích em thành đóa hoa trắng muốt giả vờ em
===
Hoạ-Thơ-Đời & Yêu
Họa là Vũ Điệu Sắc-Mầu
Thơ là Vũ Điệu Dòng Câu Ngôn-Từ
Đời là Vở Diễn Thực-Hư
Yêu là những lúc Nằm Mơ Ban Ngày
======
Cái cảm giác mình như trở lại
Tuổi hai mươi rồn rã tiếng cười
Những khắc khoải mong chờ trỗi dậy
Từ cái thời xa vắng đã quên lâu
Năm tháng qua, giật mình, nhiều quá
Mà sao như chỉ mới hôm nào
Em từ Thu ấy, nơi xa ấy
Ngập lá vàng rơi, ngập vở bài.
Tôi chỉ lần đầu xem ảnh, đọc thơ
Tưởng như đã gặp tự bao giờ
Ngỡ ngàng như thể thu xưa gọi
Một tiếng ai thầm khe khẽ ... дорогой
===
- MƯA LÒNG.
Em kẹt giữa ngã ba đường rồi
Mưa bay lạnh cóng
Em run lên
Lạnh gió, lạnh mưa
Còn một khoảng trống không lạnh nữa
Né chạy bên nào cũng ướt sượt chống chênh.
Gió từ đâu, mưa từ đâu xối xả,
Chỉ cái gã trai trong lòng không dám lại gần
Hắn vẫn nhìn, em biết
Gió không biết, mưa không biết
Cái biết lại rất gần nhưng không dám
Biết em thèm một cái áo ấm hơi
Không, đúng hơn là một bàn tay đưa cho em cái áo
Có tin nhắn ''Ước gì có em''.
Anh bao giờ cũng thế
Chỉ ước thôi
Anh không bao giờ muốn ước mơ trở thành sự thật.
Em khóc
Một lần nữa em lại khóc.
Mưa tạnh rồi, mưa lòng vẫn tuôn rơi
===
HOA HỒNG
Hãy để những ai chỉ thấy đời toàn gai góc
Còn nhận ra vẫn có đấy hoa hồng
(Let those who only see the thorns
have eyes to see the rose - thơ Rabindranath Tagore),
===
ĐỘNG HOA VÀNG
Cũng như Thơ, tìm một Định nghĩa cho Truyện ngắn
Để an tâm nhiều người khác nhau
Là một điều không thể.
" Truyện ngắn là truyện viết không dài "
Và chỉ có thể định nghĩa như thế thôi
Nếu nói Thơ là những nghĩ suy thất lạc
Thì Truyện ngắn phần nào cũng vậy.
Một chút khác là nó cần Nhân vật.
Thơ có thể cần, có thể không, chỉ vu vơ.
Truyện ngắn cần Biến cố.
Thơ thiên về cái Đẹp.
Một bức tường rêu phủ đủ để cho cảm hứng Thơ.
Có thêm vệt nắng sẽ có bài thơ đẹp.
Vệt nắng tan chảy hay níu vào rêu sẽ có bài thơ hay.
Nhưng Khe nứt của nó mới là bắt đầu của Truyện ngắn.
Cũng có thể Khe nứt chỉ là cái cớ
Ai đó mượn cắm vào đó một cành hoa
Ai đó không cắm hoa mà treo khung vải lên
Và vẽ bức tranh theo ý mình
Cũng có thể Khe nứt không còn là cái cớ
Mà là nơi dẫn tới ĐỘNG HOA VÀNG
===
TƯ DUY TÍCH CỰC
Hãy thử nghĩ, thử nhìn theo hướng khác
Mất gì đâu, nhưng có thể được nhiều
Và bình an sẽ trở lại trên môi
Cuộc sống lại cười
Cái chai chỉ có đầy một nửa
Cái chai làm ra không để đựng từ vơi
Ai cũng vậy, không có ai ốm cả
Mà chỉ là chưa khỏe, thế thôi
Và Em nữa, chẳng bao giờ đến muộn
Em còn chưa đến sớm, thói quen
Ta chờ em cũng có đâu sốt ruột
Mà chỉ là kiên nhẫn vẫn chưa nhiều
===
Giá mà nỗi nhớ dễ qua
Bâng khuâng một chút gọi là, xong thôi
Giá mà em chẳng giống tôi
Có ngay sau đó một người khác luôn
Giá mà thơ thẩn hết buồn
Chẳng ai còn phải giận hờn chi ai
Giá mà gặp lại một ngày
Quên rồi, mình lại làm quen từ đầu
===
ĐỌC BÀI THƠ
- Hãy để cho mọi thứ tự nhiên, không khiên cưỡng
Không thì ...cái Hồn chạy mất
Khi đó
Làm như không làm nhưng mà làm
Thơ như không thơ nhưng mà thơ
Thật nguyên sơ, bình dị
Và bài thơ bắt đầu thế đấy
- " Khi tôi sinh ra, tôi màu đen "
Đúng quá rồi, nhưng mà thật khác lạ, dù quen
Và vì thế ta muốn tìm đọc tiếp
Chắc có gì đây
Và có thật
" Và tại sao anh lại nói tôi là da màu "
- Bài thơ bắt đầu từ một sự khác lạ, nhưng nghĩ lại thì rất quen chỉ vì ta bỏ sót
Hay nói cách khác
Bài thơ bắt đầu với nhưng từ quen thộc mà ta hay bỏ qua trong thơ, để đến khi nói ra lại trở thành khác lạ
Ta háo hức
Và tiếp đó là bài thơ dẫn cái háo hức của ta đi
Để kết thúc là một sự bất ngờ
Ta trở lại câu đầu tiên, sực nhớ
===
KIZOMBA
Đồng ý " Im lặng là Vàng ".
Nhưng chẳng lẽ gặp nhau mà cứ im lặng mãi
Đồng ý " con mắt là cửa sổ tâm hồn, không cần nói, chỉ cần nhìn "
Nhưng nhìn mãi nhỡ ngủ gật thì sao
Cũng chỉ còn một cách
Đứng dậy
Động đậy
Lắng nghe
Từ trong lồng ngực
Kizomba
Đấy
Không phải là Khiêu vũ Thể Thao
Không phải là Robot
Không phải bài, phải bước
Cơ bản hay nâng cao
Không có khán giả
Không giám khảo
Có
Một thế giới riêng
Chỉ cần áp đầu chạm nhau
Cùng nghe giai điệu
và những bước chân sẽ tự làm quen
Dẫn và theo nhau
Kệ chúng
===
DẠI HOA
Cẩn thận ... HOA
-Hoa đây nè
Cẩn thận nhé
Lùi xa đi
Táy máy
Gai đâm
Rồi chảy máu
Lại tự trách minh
Dại
Dại hoa
Dại gái
Dại đến khi nào
Chữ nghĩa bao nhiêu
Học
Học nữa
Học mãi
Học đến đâu rồi
Mãi chẳng thấy khôn
===
NẮNG
Nắng vàng chen gió luồn khe
Bỏ tay, không được giữ che, xem nào
Ơ kìa, sao cứ cong veo
Lại còn chỉ biết ào ào , chết chưa
===
HỌA MI
Em có nghe thấy tiếng Họa mi không
có biết nó hót gì không !!!
Có lẽ chúng ta sinh ra chỉ có một lần
và ra đi cũng chỉ một lần thôi.
Dù có là người dại khờ nhất trần đời,
ta cũng có thể, phần lớn thời gian,
hạnh phúc ngang bằng bất kỳ ai đó.
Nhưng Hạnh Phúc
Hàng ngày hàng triệu người nói về Nó
Hàng vạn người ám ảnh về Nó
không ít người chết vì Nó.
Vậy Nó là gì
Có không
Trong Bài Ca Họa mi
===
THỜI GIAN
Chỉ là một trong hằng hà sa số
Những nhỏ nhoi hạt bụi lang thang
Lại trở thành người, điều kỳ diệu
Với một khoảng thời gian, dù hữu hạn, cũng đủ nhiều
Ngân hàng thời gian cho mỗi người một tài khoản
Và chuyển vào 86. 400 đô la mỗi sáng.
Tuy nhiên, phần của ngày này không được chuyển sang ngày khác.
Khi đêm về, nó xóa hết lượng dùng.
Không chuyển khoản còn lại trong ngày và cũng không chi trội...
Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể biết “ngày mai”.
Chỉ sống trong hiện tại chỉ bằng khoản của chính ngày hôm nay...
Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.
Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.
Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.
Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.
Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.
Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.
Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.
Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay!
Và cần phải trân trọng nó hơn nữa
Khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó
Ai đó, mà với người ấy bạn là cả thế giới đấy thôi.
===
LUCA
Khi tôi đến cúi đưa tay mời, em đứng dậy
Em như hiểu rằng không chỉ mỗi bàn tay
Tôi muốn cả cơ thể em, thật đấy
Hòa với tôi trong vũ điệu hai người - Luca Baricchi
Mình lại như ngàn năm xưa ấy
Lại buông theo tiếng gọi của bản năng
Trong giây lát mà như toàn vũ trụ
Cũng xoay vòng cho đủ ÂM DƯƠNG
Rồi ngỡ ngàng khi nhạc ngưng, bừng tỉnh
Rời tay em, tôi thầm khẽ cảm ơn
===
HOANG ĐƯỜNG
Những gì trong thơ sao thật quá
Đến mức chỉ là cho Thế giới khác mà thôi
Bởi Thế giới này, nơi chúng ta đang sống
Sự hoang tàn thời mạt pháp lên ngôi
Ta mắc kẹt trong những ngôn từ gỗ
Cùng đong đưa vở diễn những lời yêu
Chỉ tiếc nuối trong lòng ta là thật
Thế mới nên hẹn ước chốn hoang đường
===
BUỒN
Thế nhé, ai đang buồn sáng nay đừng buồn nữa nhé
It nhất vì không phải chỉ mỗi mình đâu
Chắc có ai cũng buồn, ai đâu đó
Buồn hơn nhiều, buồn ta thấm gì đâu
===
THẬT VÀ MƠ
Nếu những gì ta thấy là cái thật
Như vàng ròng thì chúng sẽ vẹn nguyên
Không đổi thay theo thời gian hay địa điểm.
Vẫn nó thôi, trong cả cuộc đời ta
Còn nếu chúng chỉ là thoáng qua như hư ảnh
Như ánh sao băng, như làn gió trên đầu
Phút chốc rồi lại chẳng thấy đâu
Ta dụi mắt, đó là mơ hay ảo giác
Sao không là thật, bởi vì đôi lúc
Trong giấc ngủ ta thấy nó hiện lên
Vẫn nguyên vẹn như lần đầu ấy vậy
Cái lần đầu, ta thức có mơ đâu
===
THƠ Rozhectvensky
~~
- Trao cho em tình yêu?
- Trao đây!
- Tình yêu bụi phủ đầy...
- Cứ trao cả bụi đầy!
- Nhưng anh muốn xem bói...
- Bói đi.
- Và muốn ra câu hỏi...
- Hỏi đi!..
- Giả sử, anh gõ cửa...
- Em mở!
- Giả sử, nếu anh rủ...
- Em đi!
- Thế nếu như tai hoạ?
- Sợ gì!
- Thế nếu anh nói dối?
- Tha tội!
- Giờ ra lệnh: "Hãy hát!"
- Hát đây!
- Hãy đóng ngay cửa lại...
- Đóng ngay!
- Nói với em: hãy giết!..
- Giết liền!
- Nói với em: hãy chết!..
- Quyên sinh!
- Nếu như anh bị đắm?
- Em cứu!
- Thế nếu làm em đau?
- Em chịu!
- Nếu bỗng nhiên – bức tường?
- Phá luôn!
- Thế nếu như - rắc rối?
- Em gỡ!
- Nếu cả trăm rắc rối?
- Không sợ!..
- Giờ trao em tình yêu?
- Tình yêu!..
- Không bao giờ anh trao!
- Tại vì sao?!
- Tại vì không yêu
những người nô lệ
===
THÔI MIÊN
Có cái kính chống thôi miên, người ta nói
Đeo nó lên, nhìn em vẫn an toàn
Sẽ thấy em không hiền và không đẹp nữa
Để tâm hồn ta sẽ trở lại bình yên
Lại có người bảo, kính thôi chưa đủ
Phải tránh sao tay em đụng vào ta
Chót để những ngón tay mềm tròn dài nắm chặt
Rồi lúc buông ra ta sẽ hóa Hồ đồ
Rồi ai còn dọa cái Vũ điệu Kizumba ấy
Em mà chạm dụi đầu vào đúng vai ta
Ta sẽ thành dở hơi, người tàn phế
Không nói được bình thường
Cứ nói là thơ
===
BÃO EM
Bão em theo những đường cong
Bão em từ đấy, môi hồng thiết tha
Bão em hơi ấm trên da
Bão em trong điệu Kizomba dịu dàng
===
HỌC
- Học để lấy bằng, cái vé lên chuyến tàu ấy.
Không có vé thì thôi, tự mình đi bộ
- Học để lấp một phần khoảng trống thời gian
Đỡ nhàn cư vi bất thiện
Lũ trẻ không học thì có mà xã hội loạn
Bố mẹ lo chúng lại game, rồi bao tụ điểm
Bao nguy cơ chờ chúng vây quanh
Thôi, mong thày cô dậy thêm dù có tốn
Cũng yên tâm hơn vì chúng đỡ lông bông
- Rồi nhiều đứa do bận học mà thoát hiểm
Cái Tuổi Thanh Xuân nhiều cám dỗ cũng qua đi
Thở phào, không để lại hậu quả gì nghiêm trọng
Bố mẹ đỡ lo hơn
Nhưng ann toàn hơn khi lấy vợ, có con
Đỡ manh động và cảm xúc
===
PHỤ NỮ ĐẸP NHẤT
Để suy ngẫm lại câu Toan Canh Nguyen nói
" Phụ nữ Nga là đẹp nhất Thế giới này "
Tôi vẫn thích tóc đen, mắt đen má lúm đồng tiền
và răng khểnh
Có cô Nga nào được như thế không anh
Mà cô nàng phải là người không chót vót
Bới vì tôi cũng chỉ là mét sáu nhăm
Phải đi giày cao, ngước lên rất mệt
Đẹp nghĩa là thấp hơn, tôi cúi xuống chạm môi
Nàng lại biết nói từ DẠ ấy
Chứ cái từ Nga ĐA nghe nó trống không
Nàng lại thắt đáy lưng ong
Vùa khéo chiều chồng vừa khéo đậy con
Đúng Phụ nữ Việt ta là đẹp nhất
Nhưng khẽ thôi chúng nó biết, nguy to
Lại gây sự, chiến tranh khổ lắm
Kệ cho nước Nga chịu khổ bởi thích oai
Nhưng cũng có thể cho họ biết
Phụ nữ ta anh hùng lắm nhất trên đời
Không biết sợ chống, nhất lại là ngoại quốc
Chỉ sợ ma và rất sợ con
====
NHƯ LÀ CỔ TÍCH
Đàn bà Việt hết lòng phục vụ đàn ông
Xong rồi kể công, Đàn ông thành mắc nợ
Các con nợ nói chung đều lo sợ
Đêm ngủ mơ trăng rơi xuống vỡ ... thành Thơ
Đã ngu ngơ Đàn ông càng lớ ngớ
Nhưng đã chăm ai xong thì hạnh phúc hài lòng
Không tính sổ và cũng không bắt ai phải nợ
Họ không tốt đâu
Đơn giản họ lười
Có nhừng chàng chỉ mong con là con gái
Để sau này nhìn con
Sực nhớ rằng
Vợ mình xưa cũng vậy
Đã rất hiền
Còn làm thơ nữa
Và từng thích ăn ngọt
Sợ cay chua
Cảm ơn con gái, điều kỳ diệu
Đã đỡ ba khi mệt mỏi ngã lòng
====
KHÔNG NHỚ THU
Không bao giờ nhớ Thu đâu
Thật mà, bởi lỗi thuở đầu là Thu
Tại Thu xui những vu vơ
Để ta trót dại viết Thơ tặng nàng
Với ta Thu nhé, đừng sang
Nếu không đòi hộ rồi mang thơ về
===
- Thơ là gì ?
Người ta hỏi Szimborska
Và Nữ Thi sỹ cắn môi
Khi nghe câu hỏi ấy
Bà lúng túng không trả lời
Quay đầu tìm mãi
Rất lâu
Và cái nhìn dừng ở tay vịn cầu thang
- Tôi cũng vậy
Cũng đi tìm và lúng túng
Cũng có lúc tôi dừng
Tưởng đã có xong rồi
Nhưng không phải
Cái nhìn theo
Tuột dần
Bóng em tan
Em, Thơ hay Ảo ảnh
- Chắc Thơ không có định nghĩa
Cũng như Tình Yêu vậy
Nếu cho tôi biết TÌNH YÊU LÀ GÌ
Thì chắc tôi mới trả lời được
THƠ LÀ GÌ ?
Và
Em
Có thực không ?
===
1.
Aristotle có đúng không khi nói
" Người ta không thể đi tìm thứ không có "
Sự thật đó chỉ là một nửa
Còn lại trong Mơ
Còn nữa trong Thơ
Còn ta, bị giam cầm
Trong cái hang của Platon
Chỉ thấy trên vách đá
Cái bóng
Nhảy múa
Theo ánh lửa bập bùng
Chỉ là bóng thế thôi
Tìm nữa
Cũng chỉ trên vách đá
Bên trong hang chỉ là đống lửa
Đừng bới tìm
Sẽ bị cháy thiêu
Để ông ta lại càng đắc thắng nói thêm
" Người ta không thể định nghĩa thứ không có "
Có chứ
Cái bóng bỗng mách ta
" Mỗi con người có định nghĩa của riêng mình "
===
HOA ĐÂY NÈ
Ngày mưa
Hoa ngoài trời ướt sượt
Khóc cùng mưa
Hoa trong phòng khô
Hoa không ướt mưa
Hoa không khóc
Chắc không
Hay Hoa cũng biết khóc thầm
Giống em tôi
===
SẾU
( V. Nabokov)
****
Cánh rừng vàng rì rào như thể
Tiếng sóng xa biển gọi hát cùng
Bỗng ghẹn ngào tiếng kêu rơi lạc
Từ trời cao những con sếu trắng bay
Mọi thứ chìm đi, không trung tĩnh lặng
Đàn sếu khuất dần, lặng cả tiếng kêu ngân
Hai con sếu cuối đàn kể cho tôi biết
Ngày ngày em vẫn nhớ tới anh.
===
THẾ HỆ VÀ DI SẢN
1.
Ngạc nhiên và buồn
Một chút bất an
Đấy là ta nói ra miệng
Chứ trong lòng chắc nặng hơn nhiều
Khi thấy thế hệ trẻ không như chúng ta nghĩ
Không đi trên con đường xưa
Di sản cha ông để lại
Không đọc truyện Kiều
Lại đọc Harry Potter
Và những gì gì nữa
Khi thấy chúng không biết những gì chúng ta biết
Ngày TBLS, những cái tên đã đi vào lịch sử
Nguyễn Văn Trỗi, Nguyễn Văn Bé và Đặng Thùy Trâm
Nơi các con phố người dân ở
Những con phố đặt tên người
Trần Khát Chân, Hoàng Đạo Thúy và Tô Ngọc vân
Tên ai nhỉ, ai quan tâm, số nhà, địa chỉ mới là cần thiết
Mà đấy là những người lớn
2.
Không biết bọn trẻ có ngạc nhiên
Khi chúng ta không biết các kiểu hình xăm, những kiểu tóc màu hoa
Và đời tư của Song Hye Kyo, Jung Da Sol,...
Của Hà Hồ, Khánh Thi , Trấn Thành, Thanh Bạch, sao kể xiết
Và những Fanclub
Và Harry Potter
Chúng quá bận
Không có thời giờ
Để biết những gì ta đã biết.
Và để ngạc nhiên
Là chúng ta không biết những gì chúng biết
3.
Những có một điều, có lẽ làm ta buồn một chút
Đó là chúng không biết chúng từ đâu
Nhưng có một điều mà chúng ta lo, hình như không chỉ một chút
Đó là
Thế hệ chúng ta, cả thế hê trẻ bây giơ
Đang ở Đâu ???
Đang đi về Đâu ???
Thế Giới ra sao, Thế hệ thế nào ?
Thế giới ngày nay Phẳng, Nóng và Chật
Sự Đào Thải bắt đầu và Vô cùng khắc nghiệt
Có an lòng không những người con nước Việt
Cứ vui chơi giải trí, bán tài nguyên
====
Robert Rozhdestvensky
* * *
Em hãy yếu mềm đi chút nhé
Một chút thôi, em phụ nữ em à
Và như vậy sẽ có điều kỳ diệu
Tặng cho em, sẽ có, giản đơn
Và khi đó anh sẽ đứng lên
Thật thoải mái và cũng là khác biệt
Để nâng em say ngủ trên tay
Rời khỏi ngôi nhà mình đang cháy.
Anh sẽ dám làm điều rồ dại nhất
Mọi điều chưa ngờ đến bao giờ
Nhảy xuống biển, kệ bão dông sấm sét,
Cứu em, và mang đi...!
Anh làm theo lệnh của trái tim
Có trái tim và chỉ nó quyền ra lệnh
Nhưng em sao mạnh hơn anh vậy
Mạnh hơn anh và tự tin lại càng hơn
Em sẵn lòng cứu người quen, lạ
khỏi buồn đau và chia sẻ khát khao
Em chẳng hề sợ bão tuyết gào
Hay ngọn lửa rít trong kinh hoàng giận dữ.
Em không thể bị lạc, không thể bị chìm
Em không có trong mình điều dữ
Em không khóc, cũng không than thở
Em như là em muốn vậy, hiển nhiên
Nếu muốn, em có thể dịu hiền và nhẹ dạ
Để cho anh thêm chút bình yên
Anh sẽ thấy mình không thừa nữa
Em ơi, anh xin em, hãy cố
Yếu mềm đi, dù chỉ một phút giây.
Giúp anh đi, anh lấy lại tự tin
Trong khoảnh khắc em vờ yếu đuối.
===
CHIẾN TRANH
- Chiến tranh đã qua nhưng chưa đủ lâu
Một thế hệ lớn lên trong bom đạn
Tóc đã ngả hai mầu, những nếp nhăn khoé mắt
Tay run sờ tờ lịch nhắc ngày nào
Những thù hận còn, vơi, hay tan biến
Trong người này, trong người khác...không sao
Chỉ thế hệ sau, chắc sẽ không như vậy
Sẽ thay súng đạn bởi yêu thương
===
- «Пройдут года, утихнут войны, отшумят революции, и нетленным останется одно только — кроткое, нежное, любимое сердце ваше»,— «Хождение по мукам» -A. Tolstoy
===
- Sẽ qua đi năm tháng
Sẽ tan dần trong ký ức nhạt nhòa
Những cuộc chiến tranh sẽ dịu đi, dần dứt
Những cuộc cách mạng cũng sẽ thôi gầm thét
Chỉ còn lại trái tim em, run rẩy, dịu dàng và tràn ngâp yêu thương
===
TÔI MƠ THẤY EM DỊU DÀNG VÀ XING ĐẸP
( Galenhit )
Lại thấy em trong mơ dịu dàng và xinh đẹp,
Trong Vũ điệu bạch dương ngợp nắng mặt trời
Ngỗ ngược, trẻ trung và thân thương vô hạn
Mái tóc buông thơm nức hương nhài.
Những giấc mơ liều thuốc rất cần
Như Tu líp giữa mùa đông lạnh giá.
Tôi không cần cái thiên đường nào cả,
Mà cần mỗi tuần em lại có trong mơ.
=======
- An cơm với cáy thì ngáy o o
ăn cơm với thịt bò thì lo ngay ngáy - " Lời các cụ "
- Một đất nước giàu tài nguyên khoáng sản
Lại có nhiều gái đẹp mê hồn
Sẽ là miếng mồi ngon cho ngoại bang thèm khát
Trong cái thế giới phẳng, nóng và chật này
- Ai ơi đừng lấy vợ xinh
Mất hàng xóm mất bạn hiền như chơi
Nhàng nhàng thôi, thế được rồi
Lấy vợ, đừng lấy con mồi họa thân
===
GƯƠNG
- Chúng ta tìm đến Đức Phật phần đông để cầu xin
Phật có gì cho chúng ta không
Chẳng có gì ngoài một điều duy nhất
Ngài cho chúng ta một Tấm Gương
" Tự Thắp Sáng Mình
Tự Cứu Lấy Mình
Tự Cho Mình Bình An "
===
THU
Hà Nội như lạc vào Thu
Vẫn còn một chút cái xưa vương tình
Vẫn hàng cây giấu chút minh
Để như lại thấy em hiền hơn em
===
Vô thường Đời mãi lung linh
Cứ như lại được mới sinh ngày nào
===
... Phải, có ba thứ không bao giờ chết:
Điên cuồng-pha rượu-chắt thành thơ
Ngày mai thiên hạ tàn đi cả
Giữa ngã ba đường tôi với cô.... - trích " Kiều Loan " -Thơ Hoàng Cầm
***
Đâu chỉ thế
Với ta còn một nữa
Chân dung em
Mà ta thấy
Hôm nào
Ta muốn mua
Tiền không có
Đến khi đã có tiền
Tóc vỗ trắng mái đầu
Ta đi tìm mà chẳng thấy Tranh đâu
===
PHỤ NỮ VIỆT
Như cô này thì gái Tây bỏ cuộc
Trâu lại về ăn cỏ đồng ta
Chắc cô nàng hay cười hay hát
Ít so đo, suy đoán, ít lời
Rồi mở miệng là thưa là dạ
Trái ý gì thì chỉ khóc chút thôi
Người Đàn bà trong mơ, trong sách đỏ
Để người anh hùng thành hèn nhát
Và kẻ rut rè lại liều lĩnh dại khờ
Thi nhân, Thi sỹ ngần ngơ suôt ngày
===
Cứ hàng năm
Vào thời gian cuối thu đến trước tết
Có nhiều người ở thành phố Hồ Chí Minh bay ra Bắc.
Phần đông là người Hà Nội.
Cũng có phụ nữ.
Họ ra thăm người thân
Nỗi nhớ vẫn còn
Nhớ Hà Nội
Nhớ Mùa Thu
Nhớ cái lạnh.
Nhớ những cái đó một phần.
Họ nhớ họ nhiều hơn
Khi họ đứng hay ngồi một mình
Trên ghế ven hồ
===
VUNG NỒI
Ai cũng biết nồi tròn vung tròn úp
Còn méo nồi anh úp nồi em méo khó sao
Em bảo kệ, từ từ sẽ được
Anh nhẹ xoay, mình lựa chút, em nào
Vào rồi mà, thêm nữa đi, đừng khóc
Trời ơi, ướt hết cả em tôi
===
LENTO
Em không muốn buông anh
Ngay cả trong khoảnh khắc,
Không muốn mất thời gian.
Đơn giản là như vậy
Em yêu anh đến chết
Không chỉ là đam mê
Và em muốn đi chậm.
Chậm thôi và không buông
Anh! anh đưa chậm
Không vội vã anh ơi,
Nụ hôn anh trên áo
Đưa em đến thiên đàng.
Ah! anh yêu giữ lấy
Cả nụ cười của anh
Theo nhịp điệu của cơ thể
Nhịp đập tim chúng mình
Từ từ, chậm buông chậm
Như thế này chậm thôi
Để không có cảm giác
Chúng mình rồi sẽ rời
Từ từ, nhắm mắt lại
Sự sống trong phút giây.
Y như điều Phật dạy
Đơn sơ như thế này
Dòng nhạc say đắm ấy
Chúng mình lạc trong nhau
Em đốt anh bằng lửa
Hơi nóng của làn da
Anh lặng trong buông chậm
Để hít thở từ từ
Nụ hôn bao say đắm,
Yêu mà, Kizomba
===
SAO LẠI MƠ
(thơ Рождественский)
Em đã nói với anh:
"Đã thấy anh với ai khác đấy
Lúc về đêm
Trong giấc mơ
Tiếng rít kêu, bếp lửa cháy bùng
Ngập mùi khét cháy
Em lạc loài trong bão tuyết hoang vu
Lại thấy ai dưới Metro.
Một người đàn bà khác đứng chờ
Anh
Mà đó cũng chỉ mới bắt đầu
Để kết thúc cũng đến nhanh như vậy
Mình đã gặp người ấy đấy
Nhưng tiếc là không nhớ rõ ở đâu
Cả anh rồi, em cũng không sao nhớ nữa
Em chỉ thấy
Từ từ quá, từ từ không có nổi đớn đau
Tuyết cứ trên cao
rơi
chôn phủ kín người em
Em mơ thấy anh đang cười nhạo
những dòng lệ ấm của em lăn
theo gò má
Vẫn mơ thấy người đàn bà kia còn đứng mãi ... "
Nếu tất đã cả không là sự thật
Thì giấc mơ ám ảnh hỏi từ đâu
Hay thực ra minh có mơ đâu vậy
mình chỉ là mất ngủ, có thế thôi
===
Có những lúc ta chỉ muốn một mình
Chỉ mình thôi
Trốn chạy xa tất cả
Những công việc, những gì quen thuộc
Những người thân và cả chính nguyên ta
Ta muốn quên đi, dấn mình vào khác lạ
Để biết đâu lại gặp lại chính mình xưa...
Có những lúc
Không phải là mọi lúc
Chỉ đôi khi
Rồi mọi thứ lại bình thường
Bởi ánh mắt em vẫn tìm đau đáu
Và tiếng em văng vẳng
Anh đâu
===
MÙA HÈ DỐC ĐỨNG
" Bài thơ càng dài, thì ấn tượng
về việc nó được đọc từ bên trên càng yếu:
Thiên đàng không rườm rà.
Hơn nữa, bạn càng nói nhiều,
bạn càng nói dối " - Vera Pavlova
*
Cái nói này làm ai viết TRƯỜNG CA
sẽ bực mình, tưng hửng
Và có bác sẽ dừng bút
Không viết tiếp
Mà là viết lại
Phải nói dối lại
Ngắn thôi
Nói dối cả những điều không ai ngờ tới
Chẳng lẽ đây lại là thật
Chắc phải có gì anh ấy mới nói
LOVE YOU
*
Và phụ thêm Thuyền Biển, Trăng Sao
Lời nói Thật không làm ai say sóng
Lời nói thật không làm em say nắng
Cùa mùa hè dốc đứng Anh
Archimedes loay hoay
Vẽ những cái hình trên đất
Kệ tất cả, xung quanh
Kể cả cái thân mình
Kệ cả cái chết
Chỉ kêu lên
" Đững xóa cái hình "
Và tên lính giết chết ông
Nhưng những hình của ông còn lại
Cả trên tấm Huy chương danh giá " Field "
===
BÀI CA TOM
1.
Tom ra đi mùa thu
Còn Jery ở lại
Tom ra đi mùa thu
Cả nhà đưa tiễn Tom
Ngày Tom đi
Bố tiễn đưa đi cùng
Sang tận Ottawa
Tom học nốt cấp 3
2.
Đêm xa nước đầu tiên Tom không ngủ
Mây bên ngoài đâu phải đâu phải mây quê hương
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi càng hiểu đất nước hơn
3.
Jery hỏi : " Sao anh không đi Mỹ
Người ta bảo ai thành công ở NewYork
Sẽ thành công ở mọi nơi trên thế giới cơ mà
Sao không thử ở đó "
Tom bảo : " NewYork hãy đợi đấy
Để Tom học xong phổ thông đã
Mà cũng còn phải nghĩ
Sang thử sức NewYork làm gì
Khi có thể thành công mọi nơi trên thế giới
Lại ...trừ Việt Nam "
===
SAM BA
Sáng nay mưa sớm
Rồi hửng sáng khô
Tôi đi dạo bộ
Bỗng nhạc góc hồ
Ô kìa anh bạn
Dìu ai Samba
Có ai mải nhảy
Lúm đồng tiền rơi
Thôi tôi không trả
Đem cất vào thơ
Một ngày đầy nhạc
Một ngày đầu thu
===
CHUYỆN ẤY
Lần đầu tiên Anh làm chuyện ấy
Đã lần đầu ắt có lần sau
Và cảm giác cần sâu thêm mới đã
Để lần nào cũng như thể lần đầu
Anh đánh mất mình từ bao giờ vậy
Những Thăng hoa cứ nối tiếp nhau
Để rồi đến ngày giật mình nhưng quá muộn
Anh chỉ là con sâu trong cái bát toàn sâu
===
AI AI CŨNG HẰNG MUỐN VẬY
( tạp văn Thiết Phan với ngắt câu xuống dòng )
Nhớ cái thuở bắt đầu rung rinh bạn gái...
biết mê, yêu rồi nếm vị đắng thất tình
...đau rách nát con tim...
Hai câu thơ đọc ở đâu không nhớ:
" tiếng đêm thăm thẳm là em
sầu đau nằm ở đáy tim anh buồn..."
===
Chỉ nhớ thời trai trẻ
Nhớ tình non tơ bay biến
Nhớ đêm đêm trôi dạt ôm ghì
Câu thơ ấy như cái phao dật dờ đau đớn...
Rồi thời gian trôi đi bổng trầm chuỗi cuộc tình vỡ vụn...
Cho đến một đêm thinh không vời vợi thì oà ập hiểu ra
Thế Gian này là Tiếng Tình Vỡ Đổ
...là tiếng đau rên xiết thanh tân ...
Đó là xiết bao Tiếng Tình tươi trẻ dại khờ mất mát
Đã Tìm Đêm mà nương náu âm ỉ nỗi buồn đau
Và đổ vấy ấy là Tiếng Đêm...
Đã nhìn ra cái Không Ranh Giới của những vui vầy Tình Yêu và nỗi Cô Đơn quạnh quẽ...
Nay thì hiểu trắng phớ za zằng chỉ có Nỗi Niềm Cô Đơn Người là Duy Nhất
Trong khởi đầu run rẩy và kết thúc trơ trẽn Chữ Tình...
Tình Yêu là Sự Thật của Tự Dối Lòng
Bởi Ai Ai cũng hằng muốn vậy..
===
HOÀI NIỆM CÁNH ĐỒNG Nga
" Lại nhớ cái lần mình đi chăn bò cũng em ấy
Cũng ngủ quên kệ cả đất trời
Để đàn bò vào cánh đồng ăn lúa
Em về nhà trước, để tôi lo
Tôi đến gặp ông chủ tịch nông trường thú nhận
Tay đem theo chai rượu Vodka
Cậu chủ tịch bảo, không sao, Nakhui cái lỗi
Một chai này là xong hết, thế thôi "
===
Chết thật bác ấy viết
" Cơm từ hai chén xuống còn một chén "
Nhưng nghĩ lại cũng không sao
Ăn ít cơm thì bù thêm vào ăn thứ khác
Nhưng bác ấy lại viết
" Người đẹp và cột đèn giờ cảm xúc như nhau "
Đây mới là điều tệ nhất
Chắc nhất thời bồng bột
Hay là lúc dở người đau mệt
Chứ phải tội cột đèn
Nó có nói gì đâu
Chứ người đẹp
Cũng có lúc Nàng nói lắm
Như cái cột đèn lại gắn thêm loa
===
CÁC NƯỚC KHÁC NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG EM
Đọc mà giật thót cả mình
Nếu đó là sự thực...
Không sao
Quen rồi lại bình thường
Lại học thêm, dạy thêm
Lại luyện thi, lại thi đua
Lại thêm các danh hiệu, học hàm
Lại Văn Miếu xếp hàng
Lại vỗ tay, lại hoa
Lại đến ngày 20-11
Lại ăn
Lại cải cách chương trình
Lại sách giáo khoa, thi cử
Không chỉ các môn Văn chương Xã hội
Mà là cả các môn khoa học tự nhiên, kỹ thuật
Cũng chẳng ai dám hỏi
Sao không sang Tây nhập về mà dậy
Không được vậy
Phải tự mình
Đất nước mình đâu có Ngộ
Mà chỉ là chẳng nước nào nó giống mình
Các nước trên thế giới này
Đều Ngộ quá phải không em
====
NGU XUẨN.
(Đọc truyện ngắn Thiết Phan)
Đọc truyện của Nhà Thi Họa Sơn Mái này cứ như xem tranh động và chất thơ chảy ra ướt đẫm
Bỏ chỗ khô đi
Và đọc chậm thôi
đừng vội nhé
...xuống dòng
~~~
" Nàng còn đẹp và trẻ trung quyến rũ.
Sống đời thường, thực tế lại tâm hồn
Và như vậy nàng rõ là người đàn bà hoàn chỉnh
Để gia đình luôn tràn ngập tiếng cười...
Nhưng những ngày nhàn tảng...những đêm khuya
Xa người chồng đang ngủ vùi
Nàng lặng lẽ
Đến nằm ườn bên cửa sổ ngắm vầng trăng
Thu vời vợi...Thu mịn màng...
Từ môi má đến vú bầu săn chắc...
Đến tận cùng những vùng nhậy cảm nhất của xác thân
Để lại dội lên những cơn đau vô hình
Thèm khát
Một bàn tay
Một nụ hôn
...Nụ hôn mà làm nàng giật mình căng ưỡn
Làm sóng trăng nhẹ khẽ nhận chìm
Cả mùa thu cùng vầng trăng bỡn cợt
===
1.
Trời ơi ta đánh mất mình
Mất ta nữa để bồng bềnh thăng hoa
Em trong tay tưởng rất xa
Hòa trong giai điệu mượt mà, Kizomba
===
CÓ MỘT THỜI
Có một thời, đúng vậy
Có kể cũng chẳng ai tin
Nếu họ sinh sau đẻ muộn
Và chưa biết thế nào là đói
Thời đó tôi chỉ cần ăn no
Thèm đọc sách và...yêu
Nhưng nàng không chịu
Mãi sau tôi mới hiẻu
em không ưng tôi
Vì ai đó vu oan
Nói xấu tôi
Với em là
Thằng ấy
Làm thơ
===
NHÂN DÂN VÀ CÁI TÚI
- Hãy thử nghĩ thử nhìn theo cách khác
Không ghét yêu, cảm xúc, dày vò
Chỉ coi sự vật nào
Cũng có đều hai mặt
Tham nhũng cũng vậy thôi
Nghĩ cho cùng ta sẽ thấy gì đây
- Không có ai ăn cắp trong túi của mình
Nếu ăn cắp chỉ túi kia, người khác
Chủ cái túi chỉ thấy vơi, hao hụt
Sẽ mất ăn, mất ngủ nổi điên
- Nhưng chủ cái Túi lại là Nhân Dân
Một ông chủ vốn không đầu không đũa
Cũng có kêu ca đôi khi về khoản nợ
Có khi thôi
Rồi lại quên ngay
===
Quan mới lên, bảo họ đừng tham nhũng
Họ ngạc nhiên
Lấy đâu tiền trả nợ
Chức quan này tốn lắm, nợ nần
Quan có thâm niên
Bảo họ
Tiền bạc đủ rồi
Tham nhũng hãy thôi
Họ cười nhạo
Đồ ghen tức
===
Cũng không nên nói chung chung như thế
Có nghệ thuật tốn tiền có cái không
Cái món Piano
Không có tiền sao có đàn
Có Đặng Thái sơn
Làm vẻ vang dân tộc
Còn ở Việt Nam ai nghe
Sao mà đủ sống
Rồi Ba lê, Múa rối nước
Làm sao họ kiếm sống được như Mr Dam hay Trấn Thành
Hỗ trợ họ là điều cần thiết
Còn giới thơ văn
Sao lại cần tiền
Tôi không hiểu
Cho họ tiền sẽ chẳng có được Nam Cao hay Hàn Mặc Tử
Họ sẽ bận bịu hơn
====
NAO LÒNG.
Cái năm tròn tuổi 70
anh tôi đột quỵ ở ngay trên sàn
Bên người bạn nhảy thương thân...
Đưa anh cấp cứu chị cần điện ngay
Nẫu ơi, ơi Nẫu đến đây
Nẫu đã kịp đến nắm tay anh mình
Nghe anh trút câu tâm tình
Cái này vốn dĩ người Kinh thuộc làu
Sớm muộn nấm đất cỏ lau
chỉ day dứt bỏ người sau vật vờ
em thì cố giúp anh nhờ
khuyên chị tìm lấy người cơ nhỡ nào
chị thì nấc nghẹn ôi sao
Tìm đâu một kẻ dạt dào như anh
....
...( Chỗ này bỏ qua vì dài quá như phim Ấn Độ ấy , thơ sẽ thành trường ca mất )....
......
Nẫu vốn nghệ sỹ băn khoăn
Cứ lo cho chị chiếu chăn lạnh lùng
Thế rồi thứ bảy lùng bùng
Nẫu lên sàn nhảy ngại ngùng nhìn quanh
Trời ơi chị đẹp tuyệt trần
phi công chị trẻ dáng thân tràn trể
Nẫu ta chỉ khen không chê
ChỊ thơm má Nẫu sướng mê rộn ràng
Đàn Ông Nhậy Cảm như em...
Mà lên sàn nhảy các nàng đua chen
Thế mà Nẫu xót cho mình...
Xót cho cả cái mối tình của anh
===
ĂN SÂU
Tại sao đất nước tôi
Trong tiếng Việt từ ĂN dùng nhiều thế
Ăn SN, ăn giỗ, ăn nhà mới
Ăn ô tô, ăn tốt nghiệp, ăn lên lương
Ăn tất cả, cả tài nguyên, lòng tin và hy vọng
Và giật mình, cạn kiệt hết...còn đâu
Nồi canh đâu chỉ vài sâu
Nồi canh nhung nhúc từ lâu..sâu giòi
===
Trời ơi sao lại thế này
Về đi không lạnh ốm ngay bây giờ
Và còn trăng đấy, nhớ chừa
Vội vàng hỏng cả mùa Thu của nàng
===
TIẾNG CHIM
Hôm qua em ngủ có mơ không?
Có thấy trời xanh với nắng hồng !
Có thấy chim bay từ đâu tới ?
Có thấy trong lòng tiếng lao xao ?
Tối nay sao vậy, thao thức thương
Chỉ mong trời sáng để lên đường
Che nón ngủ say quên trời đất
Lại mong nó đến, cái con chim —
===
VỢ KHÔNG ƯA NẶNG...GIỐNG LỪA
Dạy vợ là điều không thừa
Nhưng nên khôn khéo cho vừa lòng nhau
Có đánh thì đừng đánh đau
Kẻo nàng hờn khóc biết đâu mà đền
Rồi nàng lại nổi cơn điên
Roi mềm roi cứng nàng liền ... không tha
===
DẶN CHỒNG CHO GỌN KHÔNG DÀI
CHỨ KHÔNG NÓ LÚ LẪN HOÀI THÀNH ĐIÊU
Dặn chồng thì ba là nhiều
Chứ dặn mười điều nó sẽ quên ngay
Đừng tưởng dặn nhiều là hay
Mà nên nhớ rõ chồng này rất ngu
Dở nhất là cái thằng cu
Sợ nàng đến nỗi đi tu ... thật là
===
NGÀY KHÔNG HẸN -trích từ " Trời Đùa "
Đừng hẹn anh, xin đừng như thế
Nếu cần gì cứ nói qua phôn
Hãy gào lên, gọi tên anh, xỉ vả
Kẻ đê hèn, tên đốn mạt, tùy em
Anh sẽ nghe bằng môi, nuốt từng lời
Từ đầu lưỡi của em, như ngày nào vậy
Sẽ nhấp nháp từng hơi em thở
Dù lặng im cũng đừng tắt máy được không
Mình gặp nhau nhé, ngày không hẹn
Không hẹn giờ, em cứ đến, anh đây
Sớm hay muộn có gì khác nhỉ
Khi cả cuộc đời mình đã đợi tìm nhau
===
PHÚT 89
Người ta nói chúng mình còn quá trẻ
Để đi tìm trải nghiệm của tình yêu
Họ còn nói hai chữ tình yêu đó
Nghe vậy thôi, chứ đừng biết...sẽ đau
Nhưng không thể bắt đầu trong chờ đợi
Ai chắc rằng già yêu sẽ không đau
Ai bảo rằng hết trẻ sẽ hết yêu
Ai nói đó. Là người già hay trẻ.
Sao em lại luôn luôn trễ thế
Muộn rồi mà, mình còn trẻ nữa đâu
Yêu đại thôi, ngu hay khôn cũng được
Cũng là yêu mà, phút 89 hết giờ Yêu
===
LỜI CẢM ƠN SN
Trung cảm ơn mọi ngừoi
Đã chúc tôi ngày SN tháng 10
Chúc tất cả các bạn HP
Gia đình Bình an
I Love You All
Có hai ngày kỳ diệu
Ngày mà mình sinh ra
Và ngày nữa mình viết
Giấy khai sinh để dùng
Ngày đầu thật dễ hiểu
Là một ngày tháng 10
Ngày sau phải khai lại
Để đi học bằng người
Chọn ngày nào cũng được
Trước tháng 9 mà thôi
Thế là ông tôi chọn
Ngày tháng 5 đẹp trời
===
THAY ĐỔI
Mười năm qua tôi thấy
Mọi thứ thay đổi nhiều
Biết bao là người giàu
Có lẽ là tiền tấn
Họ đi làm từ thiện
Họ nộp thuế nghe nhiều
Chỉ có mỗi một điều
Đất nước ngày xơ xác
Rừng thì như trụi hết
Mọi tài nguyên cạn dần
Bệnh viện chật ních dân
Còn họ thì ngoại lệ
Khu vui chơi giải trí
Sân Golf và Resort
Những gì quý, ngon, to
Của Đại gia, Quan chức
Càng nghĩ càng lúng túng
Chuyện giàu nghèo khó ghê
Nếu nước mình không nợ
Thì chẳng nói là gì
Thơ bác Tân hay chỉ
Những điều ta bỏ quên
Hay ta biết, ngại nói
Có nói cũng vòng vo
Theo tôi làm giàu khó
Chứ không như làm nghèo
Phải có gan vứt hết
Cả lương tâm...ngoài tiền
Cũng đôi khi bị xử
Tăng Minh Phụng chuyện xưa
Nhưng kệ thôi, giờ khác
Muốn giàu cần biết quên
Có nhiều tiền thật tiện
Cả thế giới là nhà
Khó, nhà giàu chuồn xa
Khó, người nghèo ở lại
===
CUỘC HẸN
Rồi một mai thế giới này sẽ khác
Sẽ chẳng còn gì được nữa, riêng tư
Chỉ một cái vuốt là mọi thứ như trải rộng
Chỉ một ấn thôi, sâu thẳm lộ trỏng trơ
Rồi một mai thơ đầy ắp trong kho
Những ngữ điệu, câu từ cảm xúc
Những dữ liệu sẵn sàng cho lắp ghép
Tình yêu ư, chờ một chút, có ngay
Nếu biết vậy sao chờ đến ngày mai
Khi sẽ không còn Anh là khác biệt
Khi không còn Em với nhớ mong da diết
Thế giới hai người, vội đi nhé hôm nay.
===
Lời Nguyền Thế Kỷ
( thơ Evtushenko )
Sự sống gấp là lời nguyền thế kỷ,
Khi con người mải lau giọt mồ hôi
như con tốt, lâm vào thế trận
bị bao vây trong cảnh thiếu thời gian.
Uống gấp gáp và yêu đương vội vã
Với tâm hồn tha hoá cũng vội nhanh
đánh đấm nhau vội, giết chóc nhau càng vội
Và rồi sau, hối hận cũng vội vàng.
Trong thế giới này hãy thử một lần
Cả khi nó ngủ yên hay sôi sục
Như ngựa phóng bọt trào hai khoé miệng
Khi giật mình đã sát vực dưới chân.
Hãy dừng bước giữa đường bình tâm lại
hãy biết tin bầu trời, như tin toà án
hãy nghĩ chút nếu không phải về Đức Chúa,
thì giản đơn hơn, hãy nghĩ tới chính mình.
Trong tiếng lá thì thầm lắng đọng
tiếng còi tàu giục giã cất lên
Có hiểu được: đáng thương hại là người luôn chạy trước
Kẻ biết dừng - thật kiêu hãnh lớn lao
===
LÀ THI SỸ
" Là Thí sỹ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng hoa " - Xuân Diệu
Là thi sỹ nghĩa là đầy cảm xúc
Trán nóng bừng tá hoả, mắt hoa
Thơ cái gì cũng lung linh cường điệu
Cứ trăng hoa thuyền biển lu loa
Cứ một tí cũng nhìn thành hai tí
Cứ cái gì động đậy cũng bướm chim
Cứ mở miệng là nói yêu thương
Cứ mở ví ... chỉ toàn tiền lẻ
Là thí sỹ nghĩa là như con trẻ
Có ngàn năm cũng chẳng lớn thành người
Chỉ được cái lắm bạn nhiều lời
Mà lời nào cũng như lời thi sỹ
===
ĐỪNG VÒ XÉ THƯ EM
( thơ ANNA AKHMATOVA )
~~
Thư của em, anh yêu ơi đừng vò xé
Đọc đến cùng, anh nhé, nghe em
Em đã chán làm người xa lạ.
Là người dưng trên đường của anh đi
Đừng nhìn vậy, đừng giận buồn ủ rũ
Em là người yêu, tất cả của anh
Không phải lọ lem, bà hoàng không phải
Cũng không phải là tu nữ lạnh băng
Em vẫn trong chiếc áo mặc ngày thường
màu ghi bạc, đôi giày vẹt gót...
Nhưng vẫn như xưa, ôm anh giữ chặt
Vẫn bất an trong đôi mắt mở to.
Anh yêu ơi, đừng vò nát lá thư
Đừng than khóc trong dối lừa thánh thiện
Trong ba lô anh, hành lý sơ sài ấy
Hãy đặt thư em dưới tận cùng đáy nó!
Anh ơi...
===
VĂN VIỆT
Với nhiều người môn Văn Việt là nỗi kinh hoàng
Nhưng chưa ăn thua gì với tôi thuở ấy
Mấy ông anh động viên
Có thể nó cũng có ích đấy
Để thấy rằng những môn học khác tuyệt làm sao
Như đi đôi giày chật
Đến khi cởi ra thấy hạnh phúc... thở phào
Khi tôi hỏi thầy giáo dậy Văn
Sao " Cây phong non chùm khăn đỏ " lại bị thu, không được đọc
" Vì nó viết về bi kịch cá nhân, không có lợi cho xã hội "- Thầy nói.
Vậy sao lại ca ngợi truyện Kiều
Kiều, Thúc Sinh, Hồ Tôn Hiến ...có lợi gì
Thầy nói nhiều
Tôi hiểu
Thầy nói nữa
Tôi không hiểu
Rồi hiểu
Lại không hiểu
Thầy nói
Hiểu
Nói
Không hiểu
Hiểu
Không hiểu
Rồi hiểu không quan trọng
Mà là gật
Thế là xong môn Văn
Tôi hiểu
Lùi ra xa
Tôi không hiểu
Cho đến giờ
Mọi việc đã xa
Tôi không hiểu
May quá cuộc đời
Cơm áo gạo tiền
và cả Tình Yêu
Tôi khôông dính dáng đến
VĂN
Tôi không ly dị với Văn
Đã có gì đâu mà ly dị
Tôi chỉ chia tay với em
Em học ĐHSP Văn ở Xuân Hòa
Không phải vì em sẽ là cô giáo dạy Văn
Em xinh mà, bù lại
Em cũng hay đọc sách
Không sao
Em hát hay, bù lại
Mà là vì em lại làm Thơ
Nhân loại chưa phát minh ra gì
Bù được THƠ
Người Việt cũng chưa tìm ra câu gì thay được
Chân Lý
" Văn Mình Vợ Người "
Văn đã vậy
Thơ còn chết nữa
Tôi Sợ
===
Anh đã yêu em bởi những lầm sai - thơ Tsvateva
Anh đã yêu em bởi những lầm sai, Anh ấy
Cùng cả bằng cái thật của dối gian
Anh, người đã yêu em, có thể làm được gì hơn nữa!
Đã đến tận cùng rồi, ranh giới có vượt qua ?
Anh, người đã yêu em lâu hơn hạn định
Nhưng phẩy tay một cái cũng là thôi!
Anh không yêu em hơn được nữa
Sự thật gói đầy trong dòng chữ câu trên
===
BITCOIN
( Hôm nọ đi ăn ở quán CCCP gặp một người bạn mới, viết bài thơ thay lời chào và chúc người bạn mới thành công trong việc tham gia Bitcoin "
Thế giới này khác xưa nhiều rồi lắm
Những khoảng trống không lại hấp dẫn lạ kỳ
Những Tâm linh, Thi ca, Ảo giác
Từ trắng không khúc xạ muôn màu
Và Cái Thật ở đâu ? Trong Cái Ảo
110011101010000100100100011
Những bong bóng xếp hàng chen chúc
Ta hay Em...hay là những Bitcoin
===
ANH ĐÃ CÓ THỂ
Anh đã có thể là người đàn ông tốt hơn
Nếu đã không gặp em cái buổi chiều xưa ấy
Đã vội không trả lời khi em tìm lối rẽ
Và đi cùng em cho đến hôm nay
Anh đã có thể là người dễ tha thứ hơn
Nếu em không hay nhắc cái tên ai đấy
Và nhận thấy anh im, ngừng không nói
Hay nói chẳng ăn nhằm những chuyện không đâu
Anh đã có thể thấy yêu thương mình nữa
Cũng có thể không làm thơ, cái việc rất buồn cười
Nếu không phải tình cờ Anh chợt thấy
Một lần em với người ấy và Valse
Rồi năm tháng sẽ qua đi
Mọi thứ sẽ lại thành quá khứ
Sẽ có ai viết về nước Nga hôm nay hiện tại
Cả về Tổng thống Nga, ông Putin ấy
Chắc sẽ như hai câu ông ấy nói
Và đời sau sẽ lại
Chấp Nhận và Tha Thứ, thế thôi
===
PHẢI LÒNG
- Anh không yêu em
- Sao em nói thế
- Em đi nhảy về
Mà chẳng thấy anh ghen
Cũng chẳng hỏi
Nhảy với ai
Ai đã cầm tay em ...
Và những gì ấy nữa
- Anh thấy em đi về vui lắm chứ
Thấy em cười và hiền dịu ngập tràn
Hạnh phúc giản đơn ...
Như anh vậy
- Cái người nhảy với em cũng vui lắm đấy
- Thế cũng tốt
Có thêm người được vui
- Trời, đồ không biết yêu
- Thế nào, anh không hiểu
- Là không biết ghen ấy
- Sao lại ghen khi thấy em vui biết mấy
- Là ham, là make love, ... là ... Trời
- Anh ham mà
Nhưng đang dở tay
Chờ anh nấu cơm xong vậy
- Không phải là yêu
TY không biết chờ biết chờ, biết đợi
- Chờ anh, em đừng vội
- Trời ạ, thôi
- Có chứ, anh biết vui những khi em vui
Biết vì em
Biết làm món ăn em thích
...biết " Phải Lòng " em
===
SUY NGẪM
" Sự Thật Luôn Làm Ta Đau"
Nhưng biết làm sao được
Đau là một cảm giác cần thiết
Để hiểu rằng có gì không ổn
Và ta phải làm gì
Phải khác đi
Để có thể sống tiếp tốt hơn
" Không Ai Sửa Cho Bạn Ngoại Trừ Bạn "
Họ chỉ có thể hỗ trợ, giúp đỡ phần nào thôi
Họ còn bận với chính họ
" Cuộc Sống Không Bao Giờ Hoàn Hảo Cả "
Cầu toàn là không thể
Được cái nọ sẽ thiệt cái kia
Và cần biết chấp nhận
" Chỉ Có Thể Học Qua Thất Bại "
Vì Thành công luôn có sự " Gặp may " giấu mặt
Học qua thất bại của mình
Và khôn hơn
Học qua thất bại của người
" Quá Khứ Đã Qua Đi "
Chỉ có thể sống sâu trong Hiện tại
Và Hy vọng ở Tương Lai
Cho tâm lý không loạn
" Hãy Sống Như Không Có Ngày Mai "
Steve Jobs là người nói ra sự thật khó nghe nhất
Mà không chỉ ông
Sự thật nào cũng vậy
Không phải là Thơ
Nó luôn khó nghe thôi
Suy nghĩ rằng mình chỉ có hôm nay ngày cuối
Là công cụ quan trọng nhất
Bởi vì hầu như tất cả mọi thứ
Những mong đợi từ bên ngoài
Cả niềm tự hào
Cả nỗi sợ hãi bị xấu hổ hay thất bại
Tất cả đều sẽ biến mất khi đối mặt !
Hôm nay là ngày cuối
Chỉ còn lại cái điều quan trọng nhất
Để làm, để nói với ai
Như không có ngày mai
===
" Bạn Đang Bận Rộn”
Không Có Nghĩa Là Bạn Đang Hoàn Thành Một Điều Gì Đó
Vì Bạn Có Nhiều Thời Gian Hơn Bạn Nghĩ
Vì bạn không thể bận hơn tổng thống Mỹ
Cũng như Tổng Thống Nga
Họ không bao giờ nói “Tôi không có thời gian”
Vì Trump còn đi chơi Golf
Và Putin
Còn mải mê câu cá, phóng xe
===
Một nửa Quả táo không phải tòan quả táo
Và hiển nhiên không phải nửa quả lê.
Nó là chính nó thôi - " Nửa quả táo ".
Chê hay không là chuyện sạch hay ngon
===
NGÔN NGỮ GỖ
Khi người ta viết đến câu từ đầy cảm xúc
" Lịch sử sẽ công bằng "
Hay
" Nhân dân sẽ phán xét "
Tôi dừng, không đọc tiếp nữa...Thế thôi
Lịch sử do con người viết lên
Con người chỉ giống nhau một điều
Là không ai giống ai cả
Tất nhiên là cả khi viết nữa
Còn nhân dân
Tôi ra đường và thấy đông người lắm
Sáng nay lạnh và ai cũng vội....Mà thôi
===
THƠ 4.0
Không cảm xúc nhưng vẫn đầy cảm giác
Hay mình thành Robot thật rồi chăng
Những Cảm biến (Sennsor) câu lệnh
Những phần mềm phần cứng khởi động EM
===
DẠi & KHÔN
Không có dại nào giống dại nào, hình như vậy
Nhưng những cái khôn sao lại cứ giống nhau
Người khôn bởi thấy biết bao kẻ dại
Và càng khôn khi gặp kẻ dại tưởng khôn
Quan chức, Đại gia khôn nhưng giả dại
Cánh thi nhân thì " dại gái " lại khoe khôn
Rồi trở về úp mặt vào dòng sông
Để Mẹ lại cầm roi đánh đít
Chừa chừa này, học khôn là cần nhất
Học Ăn, Nói và Gói nữa mang về
Phải bỏ tiệt cái thơ văn phù phiếm
Cái thói nhà mẹ hát con khen
===
Ngày Hôm Qua - thơ Necrasov
( Bản dịch của Thái Bá Tân )
Ngày hôm qua, khoảng sáu giờ, có việc,
Tôi đến Xennaia, và rồi
Thấy người ta công khai và tàn nhẫn
Ðánh một người phụ nữ trẻ bằng roi.
Người phụ nữ không hề rên hay khóc,
Chỉ tiếng roi nghe vun vút; Bấy giờ
Tôi khẽ bảo nàng thơ tôi: "Nhìn đấy,
Cô gái này là chị của Nàng thơ!"
===
THƠ ĐXH
- " Năm tháng sẽ qua đi,
cái hôm nay sẽ trở thành quá khứ,
mọi khen chê rồi cũng nhạt nhòa.
Nhưng có bài thơ của ai vẫn còn đâu đó
Nhắc cho ta về số phận con người
Đó là bài thơ của một Hồ Đồ Thi Sỹ
Đây không phải chỉ là về Thăng hay Giáng
Là Giai điệu cuộc đời
Trầm Dạ Khúc
Thế thôi "
- Nếu lùi ra xa mà nhìn hoặc sau bao nhiêu năm nữa nhìn lại thì có thể thấy ở đây có hai khả năng :
a- xoay quanh từ " thế lực-Power ". Khi thế lực ông Thăng mạnh thì chịu, khi yếu thì sẽ đến thất thế mà thôi...
b- xoay quanh từ " phản hồi ngược-negative feedback của hệ thống ". Các lãnh đạo thường xa rời quần chúng và bị tầng lớp trung " gian " tâng bốc che mắt.
" Rượu nhạt ru mãi cũng say
Lời khôn nói mãi chướng tai cũng nhàm "
===
CON ĐƯỜNG
Con đường đến chỗ Ngã Ba
Khởi đầu là chỗ chúng ta vội vàng
Càng đi càng lại hoang mang
Dừng lại ? đi tiếp ? rẽ ngang ? Quay về ?
===
ĐẤT và MƯA
Một cơn mưa trong khô hạn triền miền
Và niềm vui vỡ òa, mọc tung trăm hoa cỏ dại
Chỉ có điều muốn niềm vui còn mãi
Muốn hoa thơm trái ngọt, muốn lâu dài
Cải tạo đất mới là điều cần thiết
Cái chuyện này bác nông dân biết nhất
===
CHIẾN TRANH
- «Пройдут года, утихнут войны, отшумят революции, и нетленным останется одно только — кроткое, нежное, любимое сердце ваше»,— «Хождение по мукам» -A. Tolstoy
- Sẽ qua đi năm tháng
Sẽ tan dần trong ký ức nhạt nhòa
Những cuộc chiến tranh sẽ dịu đi, dần dứt
Những cuộc cách mạng cũng sẽ thôi gầm thét
Chỉ còn lại trái tim em, run rẩy, dịu dàng và tràn ngâp yêu thương
1. ĐÁ ƠI - Nguyễn Duy
Ta mặc niệm trước Angkor đổ nát
đá cũng tàn hoang huống chi là kiếp người
Đá ơi
xin tạc lại đây lời cầu chúc hoà bình
Nghĩ cho cùng
Mọi cuộc chiến tranh
Phe nào thắng thì nhân dân đều bại…
"Nghĩ cho cùng trong mọi cuộc chiến tranh
Bên nào thắng thì nhân dân đều bại.
(Nguyễn Duy)
2.
VIẾT LẠI DANH NGÔN-Trần Đức Trung
-Có bao giờ chiến tranh là tốt đẹp
Cũng như hòa bình lại xấu xa.
-Cảm xúc để không ai kịp nhận ra
Trong lúc đạn bom chiến tranh không được trả giá
Hóa đơn sẽ đến sau đó, khi tiếng súng im
Khi quốc gia chỉ còn ba đạo quân:
đạo quân què quặt,
đạo quân than khóc,
đạo quân trộm cắp
-Chiến tranh khai mào là người có tuổi.
Nhưng chính thanh niên mới là người chinh chiến và hy sinh.
3.
BỨC TƯỜNG - Trần Đức Trung
Bức tường đen giữa thủ đô nước Mỹ
Năm vạn tám ngàn tên được xếp theo hàng
Theo thứ tự của ngày ngã xuống
Nhưng con người khác nhau
Số phận khác nhau
Nhưng cái chết
Đúng hơn là
Sự vô lý lại
giống nhau
===
Tự Do và Yêu Nước
Liệu có cần thời gian nữa không
Để hiểu thêm giới Tinh Hoa & Quyền Lực Mỹ
Họ nghĩ gì khi chọn mục tiêu là nước Nga ấy
" Trong khi nguy cơ từ nơi khác lù lù "
Nước Nga ấy mênh mông, dân thưa thớt
Không sức mạnh mềm trong kinh tế cạnh tranh
Cũng không còn cái gọi là Tình Quốc Tế
Nước Nga lo cho mình, một Xã Hội yên lành
Họ đã mơ Bình thường với Dân Chủ Pháp Quyền
Sao Phương Tây vẫn còn ám ảnh
Huyễn hoặc mình về con gấu ấy nước Nga
Một đất nước không thể nào đánh bại
Chung sống có hơn không, sao không như vậy
Nước Nga ngày nay và Putin thế đấy
Có lẽ chính là lỗi của Mỹ, của Phương Tây
Để Tự Do và Yêu Nước không thể sóng đôi
Để niềm Tự Hào mang nỗi đau tiếc nuối
Của con người, biết chỉ sống một lần thôi
===
ROBOT
Đến bao giờ Robot thay được con người
Cũng biết yêu thương, hờn ghen và đố kỵ
Cũng lang thang một mình bên hồ vắng
Cũng giơ tay hứng ánh trăng rơi
===
HỌC LENIN
Lenin nói " Học, Học, Học "
Nhắc ba lần từ " Học "
Chứ không phải là do ông nói lắp
Như thằng Vô Va sống cùng tôi nó nghĩ
Tất nhiên nó đồng ý
Làm người cần Học
Và con người ngày nay luôn cắm cúi
Không chỉ Học, Học, Học như ông Lê dạy
Mà là
Học....
.....Học, .......
..........Học.....
.............
Không biết gấp bao lần Học
Rồi
Ai cũng
Tưởng chừng như đang học
Yên tâm là đang học
Bố mẹ yên tâm
Con mình đang học
Hoạt Động Học khắp nơi
Chỉ không biết Học có không
Vì ông Lê có nói " Học thế nào " đâu
Các trường từ mẫu giáo trở đi
Thêm giờ, thêm môn, thêm bài tập
Cặp sách to đùng sau lưng đứa trẻ
Cứ 10 đứa thì 5 đứa cận
Bố Mẹ thì hoảng loạn, đưa đón con
Thời bình mà cứ như thời chiến ấy.
Đỉnh cao là các Tiến Sỹ
Các con rùa và các tấm bia
Và tôi luôn nghĩ câu Lenin nói dở dang
Hình như Bill Gates nói rõ hơn
" Đừng để việc đến trường làm ảnh hưởng tới sự học hành "
Chắc Bill cũng như Lenin chưa nói hết
Chắc còn là
" Đừng để việc đọc sách làm ảnh hưởng tới sự học hành "
.... Và nên dừng đúng lúc
Để Facebook không ảnh hưởng tới sự học hành
Để nhớ câu của Ilya Ehrenbourg về Chiến tranh Vệ Quốc " Nếu mỗi người lính Nga giết được một kẻ thù thì chiến tranh hẳn kết thúc từ lâu "
Suy rộng ra nghĩa là nều mỗi một quyển sách ta đọc dù mỏng hay dầy chỉ cần giữ lại một câu thôi thì là có ích lắm rôi.
===
Ngón Tay Đeo Nhẫn
Cẩm nhẹ bàn tay thôi, chứ dừng, đừng vuốt
Từng ngón tay em theo nhịp phách Rumba
Và cái ngón ấy có nhẫn đeo đừng chạm đến
Kẻo lại đau cả Vũ điệu chúng mình.
===
CHUỐI CẢ BUỒNG
Tôi có một quả chuối
Và anh cũng có một quả thôi
Đổi cho nhau xong
Mỗi người lại có riêng một quả
Nhưng nếu đó là ý tưởng
Thì đổi xong
Mỗi người sẽ có hai
Còn nếu không chỉ có tôi và anh
Còn có nhiều người
Đổi loạn lên xong
Mỗi người trong chúng ta
Đều có cả một buồng chuối nhá
Nhưng đó chỉ là Nếu thôi
Ý tưởng cũng chỉ là quả chuối
Văn mình vợ người
Quả chuối của mình là nhất
Sao lại đổi
Nẫu hay không
Chuối nhà vẫn hơn
Kệ ai nghiêng ngó xa gần
Chuối ta, ta giữ, chẳng cần chuối ai
===
Đọc thấy chạnh lòng nhưng mà đúng thật
Dân mình vốn ưa thẩn thơ về ký ức
Gặp nhau nói chuyện ngày xưa
Những nhớ nhung tiếc thương bày tỏ
Không chỉ trong thơ mà cả văn xuôi
Hai chữ kỷ niệm nghe như tôn giáo.
Chuyện yêu đương thơ mộng lên ngôi
Những chao đảo bất an trong hiện tại
Không hề gì
Ta vịn vào Quá Khứ để đứng lên
Hiện Tại ấy, kệ thôi, là Góc Khuất
===
O SOLEI MIO
Cơn bão tan rồi, lại mặt trời xuất hiện
Trong không trung ngập ánh sáng rực ngời
Cuộc sống thức tỉnh
Và muôn vật lại hồi sinh
Tôi biết một mặt trời
Sáng chiếu hơn nhiều,
Em đó
Người chính tôi yêu
Em là duy nhất
Mặt trời lòng tôi
Как ярко светит после бури солнце,
Его волшебный луч всё озаряет,
И к новой жизни травку пробуждает,
Как ярко светит после бури cолнце.
Я знаю, солнце светлей ещё,
Ты, дорогая, солнышко моё,
Одна, о дорогая солнышко,
Ты солнышко моё.
====
GOODBYE MY LOVE
- Khi sang học ở LX xưa nhiều người nghe, hát và yêu những bài hát Nga.
Cũng ở đó nhiều người lần đầu tiên được nghe những bài hát tiếng Anh. Và họ yêu thích. Họ chẳng biết nó nói gì và chỉ chắc là về Tình Yêu, về LOVE ấy. Nói chung là họ đoán đúng. Trong các bài hát tiếng Anh luôn có âm thanh đó, có tiếng gọi đó - LOVE YOU. Cũng nhiều người vì yêu những bài hát đó thành ra yêu và học tiếng Anh nữa.
Và âm thanh đó trong một bài ca đã có từ thời ấy vẫn lại láy đi láy lá, không buông ta, theo suốt cả cuộc đời ta sau này. Theo ta cả vào trong giấc ngủ, cả khi tóc đã đổi mầu, cả trong Vũ điệu Kizomba mới du nhập vào VN ấy
Nghe gió hát bài ca buồn cũ
Nó biết rằng ta sẽ chia tay
Đừng khóc đi em, trái tim tôi tan vỡ
Trên con đường định mệnh , hôm nay
Anh bước đi trên con đường, vương vấn
Tạm biệt tình yêu của tôi tạm biệt
Tạm biệt em và nói aurevoir
Chỉ cần em còn nhớ
Anh sẽ không bao giờ quá xa
Tạm biệt tình yêu của anh tạm biệt
Lời của tôi thật lòng đấy, luôn luôn
Trong giấc mơ hãy giữ hình anh nhé
Cho đến khi anh trở lại bên em
===
GỖ & THƠ
Bức tượng có trong khúc gỗ, ai thấy được
Người nghệ nhân đẽo bỏ những thừa che
Thơ cũng vậy bị phủ che bởi bao nhiêu " lời gỗ "
Cởi nốt cúc đi cho lộ khỏa thơ em
===
TÌNH YÊU
Chẳng nhớ nổi thơ ai
Ý là Con hổ yêu con nai
Đến mức nhai sống ngon lành
Con người yêu hoa, ngắt mang về
Chỉ khác con nai, hoa chết từ từ êm ả
Cũng như vậy, sóc rất yêu hạt dẻ
Nhưng mà à ăn sống nó thôi
Còn ta phải rang chín lên
Thực ra ai cũng yêu
Cái gì hay ai đấy
Chỉ cách yêu
Là lại chẳng
Giống nhau
Đâu
===
Беловежская пуща
Poem written for memories of Ельцин, Шушкевич, Кравчук
Bài ca da diết mênh mang thế
Nơi cánh rừng, dòng sông, thảm cỏ
Nơi ký ức xưa lưu giữ
Và nơi chúng ta chia tay
Những tưởng rời xa chỉ tạm thời
Để lại tìm đến nhau theo cách khác
Bởi đã có những khoảng thời gian
Yêu thương hạnh phúc
Đã cùng nhau trong bom đạn gian nan
Nhưng không
Chia tay rồi lạc nhau xa mãi
Hình như đã vội vàng khi ấy
Không kịp hẹn khi nào gặp lại ơi đây
The song was so great
The forest, the river, the grass
Where ancient memory kept
And where we break up
The idea of leaving is only temporary
Let's find each other in another way
Because there were times
full of love together
Neither in war
But not
Farewell and stay away forever
Looks like it was rushed at that time
No time to meet again here
===
YÊU TRAI ĐẸP LÀM GÌ
Cánh hoa cúc giấu mình, trào lệ
Lời chia tay cay đắng chết người
Lũ con gái ơi! Yêu gì, con trai đẹp ấy
Chúng có biết yêu đâu chỉ say nắng rồi xong
Chúng giật áo ném đi, một khi đã quyết
Thu hết sức mình, ngạo mạn ngẩng cao đầu
Mình chỉ còn biết nói " thôi thì may mắn nhé "
Cũng chẳng mong chờ câu xin lỗi đâu đâu
Vứt nhánh hoa nhầu, nỗi đau ở lại
Dòng nước cuốn trôi, mang giận dỗi tủi hờn
Lũ con gái ơi! Yêu làm gì con trai đẹp ấy
Chúng có biết yêu đâu chỉ say nắng rồi xong
~~~
Автор текста (слов): Шаферан И.
Композитор (музыка): Птичкин Е.
Песня «Зачем вы, девочки, красивых любите»
Ромашки спрятались, поникли лютики
Когда застыла я от горьких слов
Зачем вы, девочки, красивых любите -
Непостоянная у них любовь
Зачем вы, девочки, красивых любите -
Непостоянная у них любовь.
Сняла решительно пиджак наброшенный
Казаться гордою хватило сил
Ему сказала я: “Bсего хорошего!”
А он прощения не попросил
Ему сказала я: “Bсего хорошего!”
А он прощения не попросил.
Ромашки сорваны, завяли лютики
Вода холодная в реке рябит.
Зачем вы, девочки, красивых любите -
Одни страдания от той любви!
===
NGƯỜI ĐÀN BÀ XA LẠ
Tôi chợt thấy trong những người ngồi bán
Có một người phụ nữ rất quen
Đôi môi mọng đong đầy gợi cảm.
Kiêu hãnh như đang giấu nỗi buồn
Tôi lục lọi, hỏi trong ký ức
Và nhớ ra rồi
Chắc đó là cô cháu bao đời
Của người " Người Đàn Bà Xa Lạ " trong tranh
===
THẬT VÀ MƠ
-Nếu những gì ta thấy là cái thật
Như vàng ròng thì chúng sẽ vẹn nguyên
Không đổi thay theo thời gian hay địa điểm.
Vẫn nó thôi, trong cả cuộc đời ta
-Còn nếu chúng chỉ là thoáng qua như hư ảnh
Như ánh sao băng, như làn gió trên đầu
Phút chốc rồi lại chẳng thấy đâu
Ta dụi mắt, đó là mơ hay ảo giác
-Sao không là thật, bởi vì đôi lúc
Trong giấc ngủ ta thấy nó hiện lên
Vẫn nguyên vẹn như lần đầu ấy vậy
Cái lần đầu, ta thức có mơ đâu
===
LỜI NÓI DỐI DIỆU KỲ
" Bài thơ càng dài, thì ấn tượng
về việc nó được đọc từ bên trên càng yếu:
Thiên đàng không rườm rà.
Hơn nữa, bạn càng nói nhiều,
bạn càng nói dối " - Vera Pavlova
Cái nói này làm ai viết thơ dài
sẽ bực mình, tưng hửng
Và có bác sẽ dừng bút
Không viết tiếp
Mà là viết lại
Phải nói dối lại
Ngắn thôi
Nói dối cả những điều không ai ngờ tới
Chẳng lẽ đây lại là thật
Chắc phải có gì anh ấy mới nói
LOVE YOU
Và phụ thêm Thuyền Biển, Trăng Sao
Lời nói Thật không làm anh say sóng
Lời nói Thật không làm em say nắng
Lời nói dối làm chúng ta mụ mẫm
Cùng sa vào cái bẫy ấy-Tình Yêu
===
YÊU CS
Я люблю тебя, жизнь,
Что само по себе и не ново,
Я люблю тебя, жизнь,
Я люблю тебя снова и снова.
Вот уж окна зажглись,
Я шагаю с работы устало,
Я люблю тебя, жизнь,
И хочу, чтобы лучше ты стала.....
Ta yêu Người, cuộc sống ơi, nhiều lắm
Đó là điều đâu có mới, rất xưa
Tôi yêu Người, bao lần rồi, vẫn vậy.
Những tối đêm, sáng ánh đèn cửa sổ
Ta mệt nhoài rời công việc, đi về
Tháy cuộc sống thật đáng yêu, quý giá
Và muốn rằng nó còn tốt nữa, ngày mai ....
===
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét