Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Heart

Heart Algorithm
( truyện ngắn )
==========
1.
ĐỒNG MÔN
Thế là Hà không đi họp đồng môn lớp Cơ Điện Tử Đại Học Bách Khoa Hà Nội của tôi ở Resort Đại Lải lần này được, vợ chồng Nguyên lại trách tôi lắm đây. Lan nó hí hửng tưởng được gặp Hà. Chính Hà giới thiệu Lan cho Nguyên ấy. Nguyên học cùng tôi còn Lan và Hà học sau ba năm ở trường Kinh tế cạnh bên. Họ cưới sau chúng tôi một năm mà giờ đã có một gái, một trai, cũng đi cùng bố mẹ đợt này. Chúng tôi thì vẫn còn là cặp vợ chồng son. Có phải đó cũng là lý do để Hà ngại không đi cùng chồng đến nơi tụ tập bạn bè cũ không, ngại trả lời những thăm hỏi, quan tâm lẫn ái ngại. Hà đi Lạng Sơn lễ với đám công ty. Nghe nói có cái đền hay cái giếng gì linh lắm cho việc cầu sinh con.

Thôi, không cầu toàn, anh em trong lớp còn gặp được nhau gần như là đầy đủ thế này là quý, chỉ thiếu có hai đứa đang ở nước ngoài chứ trong Nam ngoài Bắc có mặt cả. Hơn chín giờ sáng xe đến Resort Đại Lải thì trời đổ mưa, mọi người chỉ kịp xuống xe chạy vào sảnh trú chờ lấy chìa khoá phòng, đám trẻ con đã kịp làm quen ngay với nhau, chúng thích thú với mưa. Mùa Thu thật đỏng đảnh. Buổi sáng đi thì trời Hà Nội sáng trong như những bài ca vậy mà đến nơi nghỉ thì đùng một cái mọi thứ nhoè trong mưa. Cơn mưa hối hả đúng lúc cứ như được ai hẹn trước. Từ cửa phòng nhìn ra thấy sân cỏ dàn dụa nước chảy xuống hồ. Hồ nước thì như rộng hơn, mênh mang hơn, trơ trọi hứng mưa. Tôi ở trong một phòng với Tuấn, một anh chàng chưa vợ. Lớp tôi cũng còn mấy đứa độc thân nhưng đó là chúng đã kịp xong tập một. Lấy sớm rồi chia tay sớm.

Chúng tôi nghỉ tự do đến trưa thì đi ăn. Mười năm rồi tôi mới gặp Tuấn, một khoảng thời gian bằng hai lần học Đại Học, lâu gấp đôi Thế Chiến Hai, bằng cả cuộc chiến tranh chống Pháp xưa chứ có ngắn ngủi gì đâu. Hồi còn đi học chúng tôi không thân nhau. Cả lớp có ba sinh viên người Hà Nội thì hết năm thứ hai chỉ còn mình Tuấn ở lại. Học khó quá đối với dân Hà Nội, học sinh không phải là khó về kiến thức mà là khó ở cách đối phó với cách dậy và yêu cầu của các thầy. Với lại chúng có nhiều lựa chọn khác, một đứa gia đình cho sang Úc học, đứa kia chuyển sang học trường Quốc tế Rmit. Dân các tỉnh như chúng tôi thì thì đơn giản hơn, nói đúng là thuần hơn và cố theo bằng được dù có phải thi đi thi lại. Không theo được thì về quê cày ruộng hoặc lang thang vạ vật ở Hà Nội vậy. Tuấn học thì nhàn, môn nào cũng qua chỉ không giỏi, một phần cũng do may mắn bởi anh chàng này học thường chỉ thích học những cái dễ, khó hay sâu là bỏ. Hồi xưa có lần Tuấn nói với tôi là thực ra mọi thứ vốn đơn giản, tự nhiên, chỉ là con người hay làm khó lên, đuổi theo họ, theo các thầy mệt lắm. Tuấn không thích những gì khiên cưỡng. Đúng là cái Tôi của dân Hà Nội. Tuy nhiên anh chàng tiếng Anh lại tốt, học sinh trường Am xưa mà, lại đọc khá nhiều sách từ văn chương, mỹ thuật đến triết học, những thứ xa lạ đến mức xa xỉ đối với dân Bách Khoa chúng tôi, cả thầy lẫn trò...

Gọi điện cho Hà xong quay sang giường bên thấy Tuấn như đã ngủ, quyển truyện gì đó ở trên ngực. Trời vẫn mưa, không ra hồ được, ra cái chỗ mà tôi đưa Hà lên lúc hai đứa mới yêu nhau ấy. Tôi nằm xoài nhìn con bọ xít trên cánh cửa. Nó cũng vậy, chờ tạnh mưa. Người ta không thể lựa chọn từ cái không có nhưng nếu chỉ có một thì cũng không có gì lựa chọn mà gọi là chấp nhận thôi, văn vẻ nữa thì là đón nhận. Trong cuộc sống, công việc, cả tình yêu với Hà nữa hình như tôi quen rồi, quen đón nhận và hài lòng. Tốt nghiệp xong do bạn giới thiệu tôi về làm việc tại một doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực cung cấp và thi công các sản phẩm sơn, chất phủ riêng cho bề mặt sàn bê tông. Anh giám đốc cũng học trường Bách Khoa. hi tôi vào học thì anh tốt nghiệp ngành Sư Phạm Kỹ Thuật, một ngành mà nhiều sinh viên Bách Khoa không biết là có nó. Anh ấy bảo tôi :" Chú mày may mắn được học những ngành thành kỹ sư thật, học làm chứ không như bọn tớ, học cái ngành mà xong rồi không biết làm gì, chỉ có cái là học được nghĩ "

( đang viết )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét