1.
BIẾT BAO GIỜ BIỂN TRỞ LẠI NHƯ XƯA?
( Thơ Trần Hoài Thắm )
***
Biết bao giờ biển trở lại như xưa
Như thuở em – đắm mình trong hương biển
Những con sóng xanh và rau muống tím
Biển mặn nồng như tình Mẹ, Tình cha
Mới ngày nào thôi nào phải quá xa
Anh bảo cát quê mình tinh khôi quá
Em bảo con sóng Cửa Tùng rất lạ
Ngỡ như trời và đất đến giao hòa
Mới ngày nào ta cùng gió hát ca
Và lũ còng con cùng vui với sóng
Mà hôm nay sao bốn bề im ắng
Để mắt anh buồn đau đáu – niềm đau
Em biết lòng anh với biển .. nặng sâu
Thương oan hồn đàn cá kia chết thảm
Căm dòng nước ác độc kia – Vũng Áng
Làm nước không trong con sóng đục ngầu
Biết bao giờ ta lại được cùng nhau
Đón những đoàn thuyền cá đầy cập bến
Con Mú con ngừ còn tươi nguyên vẹn
Nắng như nồng hơn trong bắt bao người
Biết bao giờ , biết bao giờ .. anh ơi
Giờ nghe tiếng gió như lời biển khóc
Giờ mỗi sớm nhìn mặt trời đỏ rực
Ngỡ máu đại dương nhuộm đỏ chân trời…
2.
BIỂN NHỚ
( thơ Trần đức Trung - Trích từ " Trời Đùa " )
***
Thấy em xót biển, thơ em viết
Tôi cũng xót mà, cả mấy hôm nay
Trọng giấc ngủ tôi hay mơ thấy biển
Biển em hiền trong cả bão giông
Hay đành vậy cho dịu đi đau xót
Tối hôm nay em nhé 1 2 3
Hai chúng mình sẽ cùng mơ ngày trước
Biển ru em ... và em lại ru tôi
Nói nhỏ thôi, biển giờ đang đau lắm
Rồi chúng mình lại không ngủ suốt đêm
Em nhớ biển, biển ơi khoẻ lại
Biển nao lên dồn sóng, em đâu
3.
TÔI NGHE ĐAU NHƯ ĐẠN BẮN VÀO MÌNH!
( thơ Huy Mau Le )
***
Nghi lễ mấy ngày mình đi chơi đâu anh?
Đi đâu em? Hà Nội nhiễm thủy ngân
Biển Miền Trung đang sực mùi cá chết
Tây Nguyên không mưa. Cửu long cạn kiệt
Đi làm gì khi lòng thấy không vui!
Mình ở nhà, mở ti-vi chờ coi
Phó chủ tịch Sơn nêu gương ăn cá chết
Phó Chủ tịch Sơn nêu gương tắm Vũng Áng trước dân
Coi Hà Tĩnh anh hùng chọn sắt thép hay cá tôm?!
Mình ở nhà coi lụt luận văn
Coi khởi tố Quán Xin chào. Coi xử án cái chòi vịt
Coi biểu diễn bánh chưng – biểu diễn sự điên khùng!
Lại nhớ những ngày này năm xưa ở trong rừng
Gian khổ lắm nhưng lòng thanh thản lắm!
Đồng đội ơi xin hãy làm nhân chứng
Tôi đang đau như trăm vết đạn bắn vào mình!
4.
THƯƠNG EM QUÊ BIỂN MIỀN TRUNG
( thơ Từ Kế Tường )
***
Biển còn xanh nữa không em
Sóng xô cá chết dày lên bãi bờ
Trăng làng chài mọc chơ vơ
Thuyền nằm gác mái, lưới trơ mắt buồn
Đất bầm tím ruột quê hương
Tôi nơi nắng hạn mà thương quặn lòng
Khăn em quấn tóc bềnh bồng
Trải ra cát trắng mơ mòng chân ai
Đềm từng đêm sẽ rất dài
Ngày lên nắng mới cửa ngoài liêu xiêu
Biển dài nhạt hết bóng chiều
Vắng người về bãi, tiêu điều khói mây
Biển buồn như một bàn tay
Ngón khô hy vọng cong gầy đói no
Như con cá chết dạt bờ
Nằm phơi xương trắng ơ thờ miền Trung.
5.
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?
( thơ Trần Thị Lam )
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...
BIẾT BAO GIỜ BIỂN TRỞ LẠI NHƯ XƯA?
( Thơ Trần Hoài Thắm )
***
Biết bao giờ biển trở lại như xưa
Như thuở em – đắm mình trong hương biển
Những con sóng xanh và rau muống tím
Biển mặn nồng như tình Mẹ, Tình cha
Mới ngày nào thôi nào phải quá xa
Anh bảo cát quê mình tinh khôi quá
Em bảo con sóng Cửa Tùng rất lạ
Ngỡ như trời và đất đến giao hòa
Mới ngày nào ta cùng gió hát ca
Và lũ còng con cùng vui với sóng
Mà hôm nay sao bốn bề im ắng
Để mắt anh buồn đau đáu – niềm đau
Em biết lòng anh với biển .. nặng sâu
Thương oan hồn đàn cá kia chết thảm
Căm dòng nước ác độc kia – Vũng Áng
Làm nước không trong con sóng đục ngầu
Biết bao giờ ta lại được cùng nhau
Đón những đoàn thuyền cá đầy cập bến
Con Mú con ngừ còn tươi nguyên vẹn
Nắng như nồng hơn trong bắt bao người
Biết bao giờ , biết bao giờ .. anh ơi
Giờ nghe tiếng gió như lời biển khóc
Giờ mỗi sớm nhìn mặt trời đỏ rực
Ngỡ máu đại dương nhuộm đỏ chân trời…
2.
BIỂN NHỚ
( thơ Trần đức Trung - Trích từ " Trời Đùa " )
***
Thấy em xót biển, thơ em viết
Tôi cũng xót mà, cả mấy hôm nay
Trọng giấc ngủ tôi hay mơ thấy biển
Biển em hiền trong cả bão giông
Hay đành vậy cho dịu đi đau xót
Tối hôm nay em nhé 1 2 3
Hai chúng mình sẽ cùng mơ ngày trước
Biển ru em ... và em lại ru tôi
Nói nhỏ thôi, biển giờ đang đau lắm
Rồi chúng mình lại không ngủ suốt đêm
Em nhớ biển, biển ơi khoẻ lại
Biển nao lên dồn sóng, em đâu
3.
TÔI NGHE ĐAU NHƯ ĐẠN BẮN VÀO MÌNH!
( thơ Huy Mau Le )
***
Nghi lễ mấy ngày mình đi chơi đâu anh?
Đi đâu em? Hà Nội nhiễm thủy ngân
Biển Miền Trung đang sực mùi cá chết
Tây Nguyên không mưa. Cửu long cạn kiệt
Đi làm gì khi lòng thấy không vui!
Mình ở nhà, mở ti-vi chờ coi
Phó chủ tịch Sơn nêu gương ăn cá chết
Phó Chủ tịch Sơn nêu gương tắm Vũng Áng trước dân
Coi Hà Tĩnh anh hùng chọn sắt thép hay cá tôm?!
Mình ở nhà coi lụt luận văn
Coi khởi tố Quán Xin chào. Coi xử án cái chòi vịt
Coi biểu diễn bánh chưng – biểu diễn sự điên khùng!
Lại nhớ những ngày này năm xưa ở trong rừng
Gian khổ lắm nhưng lòng thanh thản lắm!
Đồng đội ơi xin hãy làm nhân chứng
Tôi đang đau như trăm vết đạn bắn vào mình!
4.
THƯƠNG EM QUÊ BIỂN MIỀN TRUNG
( thơ Từ Kế Tường )
***
Biển còn xanh nữa không em
Sóng xô cá chết dày lên bãi bờ
Trăng làng chài mọc chơ vơ
Thuyền nằm gác mái, lưới trơ mắt buồn
Đất bầm tím ruột quê hương
Tôi nơi nắng hạn mà thương quặn lòng
Khăn em quấn tóc bềnh bồng
Trải ra cát trắng mơ mòng chân ai
Đềm từng đêm sẽ rất dài
Ngày lên nắng mới cửa ngoài liêu xiêu
Biển dài nhạt hết bóng chiều
Vắng người về bãi, tiêu điều khói mây
Biển buồn như một bàn tay
Ngón khô hy vọng cong gầy đói no
Như con cá chết dạt bờ
Nằm phơi xương trắng ơ thờ miền Trung.
5.
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?
( thơ Trần Thị Lam )
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...
6.
( thơ Nga Vũ )
***
Đã hứa với lòng sẽ nhắm mắt bịt tai
làm kẻ vô ngôn làm người vô cảm
đất nước bốn ngàn năm mà vẫn như trẻ dại
chỉ biết mơ màng chuyện cổ tích giống Đam San
bốn ngàn năm máu đỏ da vàng
trang lịch sử cha ông thủa trước
sóng Bạch Đằng tung dòng nước ngược
vẽ lên trời hai chữ VIỆT NAM
đến bây giờ cả một giải giang san
núi trọc thành đồi sông ngăn thành bãi
cỏ khô cháy đồng cạn dòng nước chảy
biển hoá quân thù chất độc ngấm đầy tim
tôi chỉ biết than và khóc với sự lặng im
bất lực xuôi tay thấy mình nhỏ bé.
bốn ngàn năm ơi hào hùng đâu nhỉ
đã trắng trời thống khổ hỡi cao xanh
( thơ Nga Vũ )
***
Đã hứa với lòng sẽ nhắm mắt bịt tai
làm kẻ vô ngôn làm người vô cảm
đất nước bốn ngàn năm mà vẫn như trẻ dại
chỉ biết mơ màng chuyện cổ tích giống Đam San
bốn ngàn năm máu đỏ da vàng
trang lịch sử cha ông thủa trước
sóng Bạch Đằng tung dòng nước ngược
vẽ lên trời hai chữ VIỆT NAM
đến bây giờ cả một giải giang san
núi trọc thành đồi sông ngăn thành bãi
cỏ khô cháy đồng cạn dòng nước chảy
biển hoá quân thù chất độc ngấm đầy tim
tôi chỉ biết than và khóc với sự lặng im
bất lực xuôi tay thấy mình nhỏ bé.
bốn ngàn năm ơi hào hùng đâu nhỉ
đã trắng trời thống khổ hỡi cao xanh
7.
BIỂN HẬN
( thơ Duc Tu Hoang )
***
Đi tìm nương dâu bãi biển
Cô đơn một cánh buồm chiều
Mỵ Châu ngàn năm tình hận
Đâu còn ..
Biển sạch mà gieo !!!
Ai tìm con Thu con Nục
Miếng cơm manh áo đâu còn
Biển xanh hoá thành biển đục
Mỏi mắt đời ngàn sóng héo hon !
Biển ơi lời ai khát gọi
Tiếng đau tôm cá vọng về
Xin nghe một lời biển nói
Biết bao giờ nghe khúc hát biển quê
8.
BÙN LỤA VÀ CUA
( thơ Trần Đức Trung )
***
Em mới biết Bùn chứ chưa biết Lụa
Em đi mò cua chứ chưa học làm thơ
Mong chóng lớn rồi em thay bố
Chỉ không ra khơi đánh cá như xưa
Biển độc rồi, cá chẳng ai mua
Ra Thủ Đô kiểu gì vẫn sống
Ra thủ đô, ước mơ bé bỏng
Ra Thủ Đô giup việc quán cô Chi
Buổi chiều ăn phở uống bia
Rồi chơi Điện tử, ngủ mê cua vàng
*
Có con cua lạc bò ngang
Trên con đường nhựa chang chang nắng hè
( Nguồn : Rút từ FB của các tác giả)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét